Anthony Hopkins: Người bắc cầu đến "Mặt tối của trăng"

Đứng trong căn phòng của một trại dưỡng lão, người đàn ông già lão suy với trí nhớ thủng lỗ chỗ bỗng bật khóc nức nở khi cầm trên tay tấm ảnh người mẹ của mình. Trong cơn nức nở, ông thốt lên: "Tôi muốn mẹ của tôi. Có ai đó đến đón tôi. Tôi muốn về nhà". "Tôi cảm thấy mình như mất hết lá. Cành cây, gió và mưa. Tôi không còn biết chuyện gì đang xảy ra nữa".

Vai diễn trong phim “Người cha” (vai diễn đem lại cho Anthony Hopkins giải Oscar hạng mục Nam diễn viên chính xuất sắc nhất vào cuối tháng 4 vừa qua) không phải là lần đầu tiên Hopkins đóng một người già mất trí. 

Năm 2018, ông từng đóng Vua Lear. Nhưng Vua Lear thì khác. Vua Lear là bi kịch vĩ đại của một con người vĩ đại. Người cha trong “Người cha” chỉ là một ông già bình thường với những tài sản bình thường, những ký ức có vẻ cũng bình thường, và dường như những gì ông đã quên đi, nếu ông có nhớ lại, cũng chẳng giúp ích gì cho ai cả trừ chính ông. 

Và Vua Lear thì phát điên - cơn điên luôn là ẩn dụ cho nỗ lực phản kháng cuối cùng của con người trước một thực tại bất tuân những hiểu biết vốn có của mình. Còn người cha trong “Người cha” không điên, sự mất trí của ông chỉ là sự thoái hóa từ từ theo một quy luật sinh học mà ai sống đủ lâu cũng sẽ phải trải qua, không có gì vĩ đại trong đó hết. N

hưng Anthony Hopkins đã diễn hay đến nỗi, qua đôi mắt trong suốt của ông, tất cả sự hiện hữu trần trụi, sự bong tróc của tất cả những mối liên kết để lộ ra cái lẻ loi tột cùng không thể bám níu vào bất cứ gì khác, cái yếu nhược luôn trốn chạy ánh sáng và cái vô tri lụn bại không thể tránh khỏi của con người, đều hiển lộ.

Trong một năm đỉnh cao của phong trào Black Lives Matter (Mạng người da đen quan trọng), có lẽ nhiều người đinh ninh giải Oscar cho nam diễn viên chính sẽ được trao cho chàng "Báo Đen" Chadwick Boseman, với vai diễn xuất sắc trong Ma Rainey's Black Bottom. 

Còn Anthony Hopkins, ai cũng biết vai diễn của ông đẳng cấp và chắc chắn sẽ thành kinh điển, nhưng dù sao thì, Anthony Hopkins cũng là một người đàn ông da trắng. Vậy mà, khi tượng vàng về với ông, đã không có tranh cãi nào. 

Thậm chí, khác với mọi năm, giải thưởng quan trọng nhất là Phim Xuất sắc được trao cuối cùng, năm nay, giải thưởng cho Hopkins mới là giải được trao cuối. Cũng là một cách làm mới Oscar, nhưng có lẽ, cũng là một cách Viện Hàn lâm ngả mũ cúi đầu trước người đàn ông 83 tuổi đã gắn bó với điện ảnh được hơn 5 thập kỷ. 

Còn có thể nói gì hơn? Đây chính là nghệ thuật chân chính. Bởi chỉ nghệ thuật chân chính mới có đủ sức rung cảm khiến ta quên đi mọi khác biệt và xung đột, mọi hiềm khích và phân rẽ, để cùng thổn thức trước câu chuyện chung nhất về con người, không phải người da đen hay da trắng, người cánh tả hay cánh hữu, mà chỉ là con người - theo nghĩa riêng tư nhất và theo nghĩa phổ quát nhất.

Anthony Hopkins bắt đầu đóng phim từ năm 1965. 1965, đó là năm chiến tranh ở Việt Nam leo thang, Muhammad Ali hạ gục Sonny Liston, tàu vũ trụ Mariner 4 chụp được tấm ảnh đầu tiên về bề mặt sao Hỏa, Winston Churchill qua đời. 

Hơn 56 năm sau, chiến tranh Việt Nam đã kết thúc từ rất lâu, Muhammad Ali cũng không còn nữa, tàu vũ trụ ngày nay không chỉ đến gần sao Hỏa mà còn đáp xuống bề mặt sao Hỏa, nước Anh đã có 13 đời thủ tướng sau Churchill, thế giới đã thay đổi từ Chiến tranh Lạnh sang toàn cầu hóa, có những quốc gia đã sụp đổ và có những siêu cường mới trỗi lên. 

Ta hãy tưởng tượng sự nghiệp của Anthony Hopkins đã trải dài như thế. Trong một thế giới thèm khát tuổi trẻ và tụng ca tuổi trẻ, Anthony Hopkins trở thành người già nhất cầm tượng vàng Oscar, và khi tên ông được xướng lên thì ông đang nằm ngủ. Một tình tiết chỉ có thể ở một người già. 

Ông nói trong bài phỏng vấn với tạp chí GQ: "Tôi có một câu nói cho bản thân: Không có gì để thắng, không có gì để chứng minh, không có gì để đạt được, không có gì để mất đi, không mồ hôi, không gì đáng kể". Một câu nói cũng chỉ có thể ở một người già đã đi gần hết cái cuộc đời chết tiệt này.

Từ trên xuống và từ trái qua: Một số vai diễn của Anthony Hopkins trong “Picasso sống sót”, “Hitchcock”, “Hai vị giáo hoàng”, “Nixon’, “Người cha”, “Sự im lặng của bầy cừu”.
Từ trên xuống và từ trái qua: Một số vai diễn của Anthony Hopkins trong “Picasso sống sót”, “Hitchcock”, “Hai vị giáo hoàng”, “Nixon’, “Người cha”, “Sự im lặng của bầy cừu”.

Không có vẻ ngoài lãng tử đẹp trai như phần lớn những minh tinh lớn nhất, Anthony Hopkins có một sự nghiệp "lão hóa ngược" theo kiểu cuộc đời của nhân vật Benjamin Button mà F.Scott Fitzgerald sáng tạo ra. 

Ông lên đỉnh cao ở tuổi gần 60 với vai diễn Nixon và nhất là 16 phút huyền thoại trong vai Hannibal Lector - kẻ có thể vừa ăn ngấu nghiến cái lưỡi của một người cảnh vệ vừa nghe dìu dặt bản Goldberg Variations của J.S Bach. Ở tuổi 80, ông vẫn đóng liên tục không ngừng nghỉ và càng đóng càng sung sức.

56 năm, Anthony Hopkins đã diễn từ bác sĩ ăn thịt người đến một quản gia trung thành tận tụy quên mình, từ Nixon, nhân vật tai tiếng phải từ chức tổng thống Mỹ đến Giáo Hoàng Biển Đức XVI đầy tranh cãi cũng phải từ chức khỏi ngai vàng Vatican, từ danh họa Picasso một thiên tài phức tạp đến Alfred Hitchcock quái kiệt điện ảnh bậc thầy làm phim giật gân, từ người cha già mất trí nhớ bị tống vào trại dưỡng lão đến Odin, vị thần tối cao trong thần thoại Bắc Âu, từ Van Helsing đối thủ của bá tước ma cà rồng Dracula tới John Quincy Adams, vị tổng thống tiên phong chống chế độ nô lệ ở miền Nam nước Mỹ.

Nhưng, dẫu là những nhân vật chói lòa mà bình thường ta không dám nhìn thẳng hay những nhân vật nhỏ bé mà bình thường ta không thèm nhìn đến, thì mỗi vai diễn của Anthony Hopkins là một từ điển về con người: những đấu tranh nội tâm của cái thiện và cái ác, cái cao vời và cái đớn hèn, gánh nặng của quá khứ và cả cái trống rỗng của quá khứ, giữa cái có nghĩa và cái vô nghĩa, vinh quang và tủi nhục, giữa tội lỗi bột phát và những nỗi bất an sâu thẳm. 

Những vai diễn lớn nhất trong đời Anthony Hopkins đều là về những con người với bộ óc mà ta không thể nào vén màn xem bên trong có gì ở đó (có thể vì họ là thiên tài mà cũng có thể vì chứng teo não) - và Hopkins như một cây cầu bắc qua "mặt tối của trăng".

Còn ai có thể bộc lộ được cái vết nứt nhỏ tí về một mối tình chưa từng bắt đầu bị giấu kín bên trong tâm hồn bằng đá của người quản gia mẫu mực hoàn hảo trong ‘Tàn ngày để lại” như Anthony Hopkins? Còn ai có thể phác họa một tay bác sĩ sát nhân khiến ta vừa lạnh gáy run rẩy nhưng vẫn vừa cám dỗ và thôi miên ta bằng cái nhìn xuyên thấu như ông qua vai diễn để đời Hannibal Lector trong “Sự im lặng của bầy cừu”?

 Và Nixon của Anthony Hopkins, đó hoàn toàn không phải là một chính trị gia lươn lẹo dối trá hỏng toàn tập mà người ta hay mô tả, đó chỉ đơn giản là một con người bị đeo đẳng bởi bóng ma quá khứ, và nói như Rogert Ebert, "như một con tàu khổng lồ chìm xuống". 

Hay Giáo hoàng Biển Đức XVI - vị giáo hoàng đầu tiên sau 700 năm phải từ nhiệm vì những bê bối của giáo hội - qua diễn xuất của Hopkins trong “Hai vị giáo hoàng”, chỉ là một người từng chạm tới ánh sáng màu nhiệm của Chúa nhưng một ngày kia, cảm thấy Chúa đã lụi tắt trong mình. 

Ông có đức tin, đức tin ấy bị tổn thương, ông chống cự khăng khăng cho mình đã đúng, đến lúc nhận ra mình đã sai, ông chiến đấu với bản thân và có lúc tuyệt vọng, ông trải qua những giờ phút như Jesus trên thập tự tự hỏi tại sao Chúa Cha bắt mình phải chịu đựng những thống khổ này.

Natalie Portman, một hậu bối của Anthony Hopkins, từng nói rằng: "Công việc của một diễn viên là sự thấu cảm". Sự thấu cảm, không gì khác, là năng lực lớn nhất của một diễn viên, để nhìn nhận nhân vật của mình không phải một kẻ xa lạ, mà là một kẻ như mình, có yếu nhược, có lầm lẫn, có mầm mống của cái xấu, và trong nhiều trường hợp, không có khả năng để tự cứu chuộc. 

Khi kể lại về thời đóng Nixon, Hopkins nói ông đã đến gặp cả Bill Clinton để hiểu thêm nhân vật. Và Clinton kể với ông một câu chuyện mà không phải ai cũng biết, rằng khi Clinton trở thành tổng thống, tuần nào ông cũng gọi cho Nixon, bởi "Nixon là một chính trị gia xuất sắc, nhưng có gì đó trong ông thật bất an", và Hopkins đã chỉ khắc họa Nixon là "một con người như ông ấy vẫn là - không tốt cũng chẳng xấu, mà là một người đàn ông phạm sai lầm, như tất cả chúng ta. 

Bạn có thể thấy nỗi đau trong ông, và bạn sẽ nghĩ: Mình có tốt hơn ông ấy không? Không, mình không tốt hơn ông ấy. Mình cũng có những nét tính cách vô đạo của riêng mình".

Có một lý thuyết nói rằng, xem những câu chuyện về những người khốn khổ là cách để ta thanh lọc bóng tối trong bản ngã, chính vì thế, một diễn viên là người đã hy sinh một phần đời mình để dâng cho bạn câu chuyện của chính bạn, họ diễn thay cho bạn và cùng bạn nhảy xuống những hố sâu.

Theo định nghĩa ấy, Anthony Hopkins là một diễn viên hoàn hảo. Ông đã hy sinh hơn 5 thập kỷ đời mình, qua hàng chục vai diễn, giúp mọi người thanh tẩy những khía cạnh tội lỗi trong mình.

Vậy mà, điều đáng kính ở ông là, ông vẫn nói ông không biết gì hết. Ông diễn bao nhiêu thiên tài hay chí ít là những nhân vật trọng yếu trong lịch sử và ông nói không biết gì hết. 

"Tôi không biết gì về nghệ thuật. Tôi không biết. Nhưng tôi không thực sự biết về bất cứ điều gì. Ý tôi là từ đáy tim mình ấy. Tôi giả vờ như tôi biết - bạn biết đấy, chúng ta đều giả vờ là mình biết. Tôi không có tí tị manh mối gì về hầu hết mọi thứ. Tôi thật không biết đâu. Tôi còn chẳng biết dùng máy tính. Tôi thật đâu biết nhiều đến thế." Ông còn nói diễn viên là những kẻ khá ngu ngốc, và, "tôi chỉ là một diễn viên".

Anthony Hopkins chỉ là một diễn viên. Nhưng ta có muốn gì hơn ở ông gì đâu? Ông chỉ cần là một diễn viên. Ông chỉ cần như thế.

Hiền Trang

Các tin khác

Khi cỏ tự nhiên được "trồng bằng công nghệ"

Khi cỏ tự nhiên được "trồng bằng công nghệ"

Thay vì phụ thuộc vào ánh nắng mặt trời hay thổ nhưỡng tự nhiên tại chỗ, toàn bộ hệ thống thảm nhung phục vụ World Cup 2026 tại 11 sân bóng ở Mỹ đều được kiến tạo, vận chuyển, lắp đặt và duy trì bằng những giải pháp kỹ thuật sinh học và cơ khí tối tân nhất trong lịch sử thể thao thế giới. Những ghi nhận thực tế từ các kỹ sư tại hiện trường đã hé lộ nhiều bí mật kinh ngạc về quy trình chuẩn bị mặt sân khắt khe chưa từng có này.

Mật mã thiêng nơi đội tuyển Argentina đóng quân tại World Cup 2026

Mật mã thiêng nơi đội tuyển Argentina đóng quân tại World Cup 2026

Giữa cái nóng hầm hập vùng Trung Tây nước Mỹ, đội tuyển Argentina thiết lập đại bản doanh tại Kansas City chuẩn bị bảo vệ ngai vàng World Cup 2026. Bất chấp thời tiết khắc nghiệt và gợi ý đổi địa điểm từ FIFA, Lionel Messi cùng đồng đội vẫn kiên định bám trụ tại đây. Đây không đơn thuần là quyết định hậu cần kỹ thuật, mà là sự tính toán kỹ lưỡng nhằm tìm kiếm không gian bình yên, kết nối văn hóa quê hương và tiếp nhận báu vật tinh thần vô giá truyền lại từ lịch sử chính trị, thể thao vĩ đại dân tộc Nam Mỹ.

Cận cảnh bên trong máy tính lượng tử Hanyuan-2. Ảnh: Quantum Computing Report

Dấu mốc mới trong cuộc đua lượng tử toàn cầu

Khi công ty CAS Cold Atom Technology của Trung Quốc công bố Hanyuan-2, hệ thống máy tính lượng tử lõi kép đầu tiên, cuộc đua toàn cầu dường như đã bước sang một giai đoạn mới. Từ Washington tới Bắc Kinh, từ Paris tới London, các chính phủ và tập đoàn công nghệ đang đổ hàng tỷ USD vào lĩnh vực sẽ định hình thế hệ điện toán tiếp theo của thế giới.

Mục tiêu “netzero” và lực cản từ khủng hoảng năng lượng

Mục tiêu “netzero” và lực cản từ khủng hoảng năng lượng

Các cam kết phát thải ròng bằng 0 (Net Zero), chính sách “xanh” với những mục tiêu quyết đoán cùng các tuyên bố mạnh mẽ của chính giới, làn sóng đầu tư vào năng lượng tái tạo cùng áp lực cắt giảm khí thải carbon khiến than đá, loại nhiên liệu từng là động lực cho các cuộc cách mạng công nghiệp dường như đang dần bị đẩy ra bên lề.

Nhưng trước các cú sốc địa chính trị, khủng hoảng năng lượng khi nguồn cung gián đoạn, và đặc biệt là nhu cầu điện tăng vọt do tăng trưởng kinh tế cũng như sự bùng nổ của trí tuệ nhân tạo (AI), than đá một lần nữa được nhắc đến như giải pháp an ninh năng lượng. Liệu thế giới có thể thực sự rời bỏ than đá? Quá trình chuyển đổi xanh trên thực tế dường như mong manh hơn nhiều so với những tuyên bố chính trị?

Máy bay diệt drone triển vọng đến đâu?

Máy bay diệt drone triển vọng đến đâu?

Một trong những bước thay đổi lớn của chiến tranh trong vòng mười năm trở lại đây là sự lên ngôi của máy bay không người lái (UAV). Những chiếc máy bay cho vào vali được mà có thể đảm nhận nhiệm vụ trinh thám, tiêu diệt mục tiêu, v.v… không kém gì các loại khí tài đắt tiền. Nhờ UAV mà các lực lượng phiến quân có thể tham gia cuộc chiến trên không chứ không còn phải chịu cảnh hoàn toàn lép vế trước quân đội chính quy. Tất nhiên là việc sử dụng drone hàng loạt cũng kéo theo hoạt động phát triển vũ khí diệt drone. Nhưng sử dụng máy bay - cả loại có và không có người lái - để tiêu diệt UAV có là giải pháp hữu hiệu?

Mỹ ngầm đổi “luật chơi” trong cuộc chiến chống ma tuý?

Mỹ ngầm đổi “luật chơi” trong cuộc chiến chống ma tuý?

Một cuộc chiến bí mật được cho là đang leo thang mạnh mẽ dọc theo biên giới Nam Mỹ. Theo CNN và hãng thông tấn Anadolu, ngày càng nhiều thông tin và nghi vấn cho rằng CIA đang tham gia sâu hơn vào các hoạt động nhằm vào mạng lưới băng đảng ma túy tại Mexico. Những thay đổi chiến lược trở nên rõ nét hơn khi chính quyền Mỹ nhìn nhận các tổ chức tội phạm xuyên quốc gia này như những mối đe dọa an ninh có tính khủng bố, qua đó mở đường cho các hoạt động tình báo và bán quân sự tinh vi hơn trên lãnh thổ nước láng giềng.

Lầu Năm Góc giải mật UFO: Bên trong kho hồ sơ mật bị phong kín 80 năm

Lầu Năm Góc giải mật UFO: Bên trong kho hồ sơ mật bị phong kín 80 năm

Sau gần 80 năm trong các kho lưu trữ mật của quân đội Mỹ, hàng trăm hồ sơ về UFO (vật thể bay không xác định) vừa lần đầu được Lầu Năm Góc công khai trước thế giới. Không có “xác người ngoài hành tinh” hay bằng chứng về những cuộc đổ bộ từ vũ trụ, nhưng các đoạn phim hồng ngoại, ghi âm và lời kể của phi công đang mở ra cuộc tranh luận lớn nhất nhiều thập niên qua về những vật thể bí ẩn mà ngay cả Washington cũng chưa thể giải thích.

“Đốm lửa” chiến tranh đã rơi gần những lò phản ứng

“Đốm lửa” chiến tranh đã rơi gần những lò phản ứng

Cuộc tấn công bằng drone vào nhà máy điện hạt nhân Barakah của UAE hôm 17/5 chỉ gây ra thiệt hại nhỏ. Nhưng dư chấn thì rất lớn, khi nó cho thấy ranh giới giữa một vụ tấn công “suýt trúng” với một thảm họa phóng xạ đang ngày càng mong manh, trong bối cảnh bất ổn địa chính trị bủa vây Trung Đông như hiện nay.

Thế giới đã sẵn sàng cho đại dịch tiếp theo?

Thế giới đã sẵn sàng cho đại dịch tiếp theo?

Khi con tàu du lịch MV Hondius rời cảng Ushuaia, Argentina vào ngày 1/4/2026, không ai trên tàu có thể ngờ rằng họ sắp trở thành tâm điểm của một cuộc khủng hoảng y tế toàn cầu. Sau bốn tuần, ba hành khách đã tử vong, nhiều người khác nguy kịch, cuộc truy vết phức tạp được tiến hành. Ổ dịch virus Hanta trên con tàu này không chỉ là một thảm kịch đơn lẻ, nó đã trở thành phép thử mới đối với khả năng chống chịu của hệ thống y tế toàn cầu trong bối cảnh chúng ta vẫn đang loay hoay tìm kiếm sự đồng thuận để đối phó với những đại dịch mới.

Sau hơn 30 năm lại nói về chuyện quốc phục

Sau hơn 30 năm lại nói về chuyện quốc phục

Nói về quốc phục hay cao hơn là bàn tới câu chuyện quốc phục ở nước ta có lẽ rất khó ấn định được thời điểm chính xác, bởi mỗi giai đoạn lại bùng lên rồi xẹp xuống, hòa tan trong vô vàn sự kiện, hoạt động... Những ngày gần đây, thông qua một hoạt động mang tính lễ nghi cấp Nhà nước, vấn đề cần có một bộ quốc phục, lễ phục mang tính thành quy lại xôn xao dư luận, khiến nhiều nhà nghiên cứu lịch sử, văn hóa trăn trở, đặt câu hỏi: “Tại sao, đến hôm nay, chúng ta vẫn còn băn khoăn đi tìm quốc phục?”.

Cây giáo trên tay vua

Cây giáo trên tay vua

Giáo là món vũ khí “kinh điển” của thời cổ đại, vì nó dễ chế tạo, dễ huấn luyện và được sử dụng rất linh hoạt. Ngoài binh lính, có những vị vua nước Việt cũng từng cầm giáo làm vũ khí, và có vị còn... ra đi vì mũi giáo.

Trí tuệ nhân tạo âm thầm tàn phá môi trường

Trí tuệ nhân tạo âm thầm tàn phá môi trường

Trí tuệ nhân tạo (AI) đang âm thầm thúc đẩy sự mở rộng của nhiên liệu hóa thạch, giúp một số quốc gia gây ô nhiễm lớn nhất thế giới khoan và khai thác nhiều dầu khí hơn. Đã đến lúc cần xem xét lượng khí thải do AI tạo ra, vốn có thể vượt xa đáng kể so với tác động môi trường từ cơ sở hạ tầng của nó.

40 năm định hình ngành hạt nhân sau thảm kịch Chernobyl

40 năm định hình ngành hạt nhân sau thảm kịch Chernobyl

Thảm họa Chernobyl không chỉ khép lại bằng những con số thương vong, mà còn mở ra một bước ngoặt lớn trong tư duy về an toàn và chính sách năng lượng toàn cầu. Từ cú sốc 1986, khái niệm "văn hóa an toàn hạt nhân" được đặt lên hàng đầu, kéo theo những thay đổi sâu rộng trong thiết kế, vận hành và giám sát các nhà máy điện nguyên tử. Ngày nay, khi nhu cầu bảo đảm an ninh năng lượng gia tăng, điện hạt nhân đang trở lại và đáng tin cậy hơn nhiều so với cách đây 4 thập kỷ.

“Đường vòng” cho nỗ lực từ bỏ nhiên liệu hóa thạch

“Đường vòng” cho nỗ lực từ bỏ nhiên liệu hóa thạch

Ngày 28/4/2026, Hội nghị quốc tế lần thứ nhất về Chuyển dịch khỏi nhiên liệu hóa thạch đã diễn ra tại thành phố Santa Marta của Colombia, với sự tham dự của đại diện hơn 50 quốc gia. Bức tranh rối ren của thị trường năng lượng thế giới thời gian qua cho thấy một thực tế phũ phàng là sự lệ thuộc vào nhiên liệu hóa thạch đang trói buộc các quốc gia vào những biến động địa chính trị phức tạp, vốn nằm ngoài tầm kiểm soát. Trong bối cảnh đó, hội nghị tại Santa Marta đã được nhiều ý kiến ca tụng là sự kiện đánh dấu “bước khai tử” nhiên liệu hóa thạch.

Vành đai gỉ sét và vành đai mặt trời: Cuộc chuyển đổi trong lòng nước Mỹ

Vành đai gỉ sét và vành đai mặt trời: Cuộc chuyển đổi trong lòng nước Mỹ

Khi những người ủng hộ ông Trump trong cuộc đua trở lại Nhà Trắng hô vang khẩu hiệu “Đưa việc làm trở lại”, họ không chỉ nói về những bảng lương đã mất, mà còn về cả một bản sắc đang phai mờ. Thực tế, những nhà máy mới vẫn đang mọc lên trên đất Mỹ, chỉ có điều chúng không nằm ở những thị trấn công nghiệp xưa cũ mà chọn những vùng đất mới. Đây vừa là lựa chọn tất yếu, đồng thời là một nghịch lý của nền kinh tế - chính trị Mỹ hiện tại.

UAV giá rẻ khiến chiến tranh khó lường hơn

UAV giá rẻ khiến chiến tranh khó lường hơn

Trong nhiều thế kỷ, ưu thế trên không là đặc quyền của các cường quốc quân sự. Máy bay không người lái (UAV) đang thay đổi điều đó. Khi khả năng tiếp cận từ trên không không còn là đặc quyền của vài cường quốc nữa, nó đang khiến cho những cuộc xung đột trở nên “cân bằng” hơn nhưng cũng khó kiểm soát hơn.

Sắc cờ thời xưa

Sắc cờ thời xưa

Chúng ta thường nghe kể rằng thời Nguyễn ở nước ta, vua treo cờ vàng, nhưng ít người biết rằng vua còn có nhiều sắc cờ khác nữa.

Doanh nghiệp bị phạt tù vì “nộp tô” cho khủng bố

Doanh nghiệp bị phạt tù vì “nộp tô” cho khủng bố

Tòa án Pháp ra phán quyết phạt tù lãnh đạo một tập đoàn đa quốc gia vì hành vi tài trợ khủng bố trong bối cảnh xung đột tại Syria giai đoạn 2013 - 2014. Động thái này không chỉ phơi bày mức độ gắn kết giữa hoạt động kinh doanh và các mạng lưới cực đoan, mà còn phát đi cảnh báo rõ rệt về ranh giới pháp lý mà doanh nghiệp không thể vượt qua khi hiện diện tại các khu vực chiến sự.

Trinh thám trên không trong thời đại mới

Trinh thám trên không trong thời đại mới

Trinh thám trên không đã và đang là một trong các nhân tố chủ đạo trong chiến tranh hiện đại. Sự xuất hiện dày đặc của nhiều mẫu máy bay không người lái (UAV) phục vụ công tác tình báo, theo dõi và do thám (ISR) trên chiến trường lại càng khẳng định vai trò của trinh thám trên không.