Trần Đăng Khoa – một lần dại tửu sắc

Hình như dạo đó là mùa hè năm 1995. Tôi không nhớ chính xác. Khi ấy Hội Văn nghệ Cao Bằng tổ chức trại sáng tác cho các tác giả trẻ là người dân tộc thiểu số. Đây là một việc làm bình thường với các hội tỉnh thành dưới xuôi. Nhưng ở Cao Bằng, lại là một câu chuyện khá hiếm hoi, còn mới mẻ và đầy sức hấp dẫn. Điều đó đã khiến cho bà con quanh thị xã tò mò muốn hiểu trại sáng tác thế nào. 

Tại sao gọi bằng trại. Nó gợi cho người ta liên tưởng tới sự giam giữ những kẻ tội phạm, hơn là tập trung các cây bút lao động sáng tạo nghệ thuật chân chính. Những người tới đây phải huy động trí tuệ, tâm hồn, tình cảm để làm ra một bài thơ, một truyện ngắn.

Chúng tôi họp bàn, quyết định mời các nhà văn đang hoạt động trong quân đội. Họ lên đây trực tiếp giảng dạy, hướng dẫn, đọc thẩm định các tác phẩm thơ văn cho các em các cháu. Chúng tôi vốn là lính, nên có cảm tình và am hiểu cuộc đời anh bộ đội Cụ Hồ. Đã làm lính dù chỉ một ngày, họ tin yêu nhau suốt đời. Đấy là trường học vĩ đại nhất trong các trường học.

Trong đoàn gồm có nhà văn Lê Lựu, nhà văn Chu Lai, nhà thơ Nguyễn Đức Mậu và nhà thơ Trần Đăng Khoa. Toàn các ông nhà văn nhà thơ đang nổi đình đám trong làng thơ văn Việt Nam đương đại. Có thể nói, đây là những gương mặt sáng giá, tiêu biểu nhất. Điều quan trọng, họ là những nhà văn giản dị, gần gũi với cánh áo ngắn bình dân. Họ xuất hiện ở một tỉnh miền núi, xa trung tâm thủ đô cả ngày đường, không thể xem là bình thường được.

Khỏi nói lời đồn có chân chạy nhanh ra sao. Tin nhà thơ Trần Đăng Khoa trong đoàn nhà văn lên Cao Bằng, làm nóng rực lên, xôn xao khắp chợ tỉnh. Nhất là các thanh thiếu niên từng đọc từng thuộc làu làu các tác phẩm nổi tiếng của Trần Đăng Khoa: “Từ góc sân nhà em”; “Góc sân và khoảng trời”; “Khúc hát người anh hùng” …

Là nhà thơ nổi tiếng từ năm tám, chín tuổi, người từng tốt nghiệp Trường Viết văn Nguyễn Du; Trường Viết văn M.Gorky… và là người gây ra nhiều chuyện thắc mắc cho bạn đọc, hình như Trần Đăng Khoa đang hoạt động “tình báo” thì phải, hay khoản trai gái cái có vấn đề? Không thế tại sao ngần này tuổi mà nhà thơ chưa lấy vợ? Nghe đâu Khoa cũng chưa từng yêu người con gái nào. Tôi nhớ, có lần Khoa từng ví người yêu mình như con chó đá.

Tôi rất thích một câu nói về Khoa của Lê Thiếu Nhơn: “Nói gì thì nói, làng thơ Việt Nam mà thiếu cái dáng thấp đậm của Trần Đăng Khoa thì kể cũng buồn. Tôi ngắm nghía cái dáng đi của Trần Đăng Khoa nhiều năm, và nhận ra một sự thật: khi bước lảo đảo thì anh là một thi sỹ đích thực, còn khi nào bước huỳnh huỵch thì anh là một cán bộ chân chính”.

Trên con đường dẫn vào cửa ngõ thị xã ngày ấy, đoàn xe nhà văn phải qua trước cổng Trường Trung học Sư Phạm tỉnh (bây giờ là Trường Cao đẳng Sư phạm). Tiếp đến trường cấp một hai xã Đề Thám. Qua cầu Sông Hiến, đi lòng vòng một hồi, rồi mới vào trong lòng phố cổ Mục Mã.

Chiều hôm đó, có một chiếc xe bóng loáng, sang trọng, màu đen biển đỏ. Xe chở đoàn nhà văn đang từ Đề Thám chạy lên. Xe đang vun vút lao nhanh trên đường, khi gần đến cổng trường Sư phạm, tài xế cho xe chạy chậm lại. Chậm nữa. Thật chậm. Chậm như rùa bò. Vì hai bên đường có rất nhiều học sinh, sinh viên tay cầm hoa trẩu trắng vẫy.

Ai cũng mặc đẹp. Ai cũng cười tươi như hoa mùa xuân. Có người can đảm còn tiến sát ra gần lòng đường để được nhìn rõ mặt từng người. Họ háo lắm rồi. Xem cái người nhà văn được làm bằng gì, mà sao họ tài thế. Giỏi thế. Nổi tiếng thế.

Các nhà thơ nhà văn bỗng thấy cay lên sống mũi, trước tình cảm nồng nhiệt, có phần hơi thái quá của tuổi trẻ Cao Bằng, dành cho những người nổi tiếng.

Xem ra người nổi tiếng xưa nay cũng khổ chứ chả sướng gì. Ở đâu, ngồi với ai, chân bắt chữ ngũ đàng hoàng hay đang ngáp vặt, làm cái gì cũng bị người ta để mắt theo dõi. 

Thường ngày, mồm mép nhà văn lép nhép như lửa bén trôn chảo. Cái món nói phét oang oang một tấc đến đỉnh trời, lưỡi chưa kịp mọc da non. Nhưng chiều nay, bỗng dưng hai miếng môi trên gương mặt họ khép hờ, mím chặt một cách hiền lành, kiên nhẫn, bí mật và khó hiểu.

Nhà thơ Trần Đăng Khoa cuộn người lại như một con phjẳm (con sâu đá). Hắn cố giấu mình vào góc trong cùng. Nhưng vẫn lòi ra cặp kính trắng mở to để nhòm gái Cao Bằng. Hắn cực tinh quái. Rồi hắn chép miệng: “Toàn cốm. Ông thì… nhá tuốt”. 

Chân dung hí họa Trần Đăng Khoa của họa sĩ Còm.
Chân dung hí họa Trần Đăng Khoa của họa sĩ Còm.

Ngày cuối cùng của trại viết cũng đã đến. Buổi chiều ngày hôm ấy, Hội Văn nghệ mời đại diện các cấp các ngành trong tỉnh đến dự buổi tổng kết. Cuối buổi có tổ chức liên hoan chia tay các nhà văn, nhà thơ trong đoàn và các trại viên.

Tiếng cười to, vang dường như làm vỡ những miếng kính lắp trên cửa sổ. Tiếng nói oang oang chẳng ai nghe được ai đang nói gì. Tiếng cốc chén bát đũa lanh canh, tóoc táach, lách cách. Tiếng mở bia chai phụt phẹt nổ ra liên tiếp từ nhà hàng Giao tế. Những âm thanh vui tai vọng tràn ngập xuống phố Thầu, phố Cũ. Ai đi đường cũng dừng lại, dỏng tai lên nghe ngóng, xem con cái nhà ai mà cưới to thế, hoành tráng thế.

Mâm cỗ các nhà văn ngồi trở thành tâm điểm của cuộc vui. Mấy cô văn công tỉnh thưỡn thẹo lần lượt từng người, mồm thì hát tặng, tay ôm vai tay chéo chén chuốc rượu. Những làn điệu dân ca Tày, Nùng thoát ra từ những nụ miệng tròn xinh thơm phức, làm cho các nhà văn vừa tò mò vừa lú lí thích thú. Họ thực sự xúc động và ngưỡng mộ trước vẻ đẹp văn hóa dân gian Cao Bằng. Thế là chén anh chén chú cứ thế… rót.

Người Cao Bằng lúc nào cũng gọi uống rượu là kin lẩu. Trong tiếng Tày kin là ăn, lẩu là rượu. Kin lẩu là ăn rượu. Ăn rượu phải có người mình thích ngồi cùng mâm. Bởi nó hạp nhau lắm. Ăn rượu nghĩa là anh không chỉ uống. Không chỉ nhắm. Mà phải được nghe tiếng lòng của nhau. Cảm được cái tình của nhau. Xắn được miếng tim, gan, phổi phèo của nhau. Ăn rượu nghĩa là cả tai, mắt, da, thịt, tóc, râu… cùng một lúc được hưởng cái sự sung sướng. Nhưng sung sướng nhất là làm cho người mình yêu say bí tỷ. Say bét nhè. Say như cối đá lăn. Say như quả bí ngủ treo. Để rồi tự tay mình được chăm sóc, phục vụ, lau chùi, tắm táp cho bạn.

Nhà thơ Trần Đăng Khoa bị các cô gái trẻ đẹp vòng trong vòng ngoài bao quanh chặt nghẹt. Tiếng đồn về anh Khoa thì khá lắm rồi. Thế mà bọn em chẳng biết nhà thơ có yêu đương lăng nhăng lít nhít gì chưa. Em mời anh một chén. Úi giời! Chết chết chết. Một chén thì nhằm nhò gì thím ơi. Được nhé. Nhớ nhé. Được chứ sao không. Chín chén anh đây còn chưa say thím ạ. Tôi nghĩ bụng quả này chết rồi Khoa ơi. Chú mày phét không đúng lúc đúng chỗ rồi. Đúng thế, Khoa trở thành cái rốn của cuộc rượu.

Tới tấp những ngón tay búp măng cong cong cầm chén. Còn tay kia nâng cằm Khoa ngửa lên dốc rượu. Hệt như một đàn ong vừa bị ai trêu tức. Khoa cuống cuồng tối tăm mắt mũi chối từ, nhưng vẫn không được. Bằng mọi cách, họ bắt anh chàng tài hoa chưa vợ này phải uống. Không uống không được. Gái Cao Bằng có võ rượu đấy.

Nhìn đây này. Sức vóc ấy cứ ngồn ngộn, cứ núng nính, anh nào lớ xớ đụng vào là chết liền. Không khéo họ gìm đầu Khoa vào những bộ ngực đồ sộ kia thì nó ngột hơi mất. Tôi bảo Khoa rằng, người Tày họ sống rất thật. Mày mà phét lác như ở Hội Nhà văn thì chỉ có chết mất ngáp. Thì y như thật. Nhà thơ say quá. Say không thở được nữa. Tôi biết tửu lượng Khoa rồi. Chỉ tại cái mồm làm khổ cái thân thôi Khoa ơi.

Ba, bốn, năm cô dìu Khoa về Phòng, đóng cửa lại. Họ chặn không cho gió máy thổi vào. Rồi lần lượt họ cởi áo ngoài, đến áo trong...

Mặt Khoa lúc này đang tái mét. Một lát nữa đỏ bừng như hoa dong riềng. Có cô hý húi pha nước chanh cho thêm thật nhiều đá. Còn cô khác chạy lắc chân chó xuống bếp xin cuống lá giong, mang về giã dập cho Khoa ngậm. Nửa tiếng sau, Khoa tỉnh hẳn. Em hãi các bác rồi.

Y Phương

Các tin khác

Nhà văn, liệt sĩ Nam Cao Bên dòng Châu Giang lộng gió

Nhà văn, liệt sĩ Nam Cao Bên dòng Châu Giang lộng gió

Chúng tôi về thăm khu tưởng niệm nhà văn, liệt sĩ Nam Cao (1917-1951) đúng vào vụ chuối ngự chín rộ thơm phức. Nằm bên sông Châu, những cây đại quanh vườn ra hoa quanh năm trắng muốt. Khu tưởng niệm nhà văn Nam Cao (thành lập năm 2004) là một trong số ít địa chỉ văn chương được công nhận là Di tích cấp Quốc gia (2023). Đây là một quần thể di tích, gồm bảo tàng di sản văn học của Nam Cao, ngôi nhà Bá Kiến và dấu chứng lò gạch trong làng.

Sao Khuê lấp lánh trời Dục Tú

Sao Khuê lấp lánh trời Dục Tú

Làng Dục Tú (Đông Anh, Hà Nội) tên nôm là Kẻ Giếc, một xã đứng đầu tổng Dục Tú gồm 4 xã thuộc huyện Đông Ngàn, phủ Từ Sơn, trấn Kinh Bắc, tức tỉnh Bắc Ninh (đầu thời kỳ nhà Nguyễn). Trong kháng chiến chống Pháp, cả 4 xã của Dục Tú được nhập thành một xã, thuộc huyện Từ Sơn, Bắc Ninh. Tháng 5/1961, Dục Tú trở thành đơn vị hành chính thuộc huyện Đông Anh, TP Hà Nội.

Ðôi tay tài hoa của một nghệ nhân Cơ Tu

Ðôi tay tài hoa của một nghệ nhân Cơ Tu

Đến Làng văn hóa - du lịch các dân tộc Việt Nam ở Đồng Mô, Hà Nội, du khách đặc biệt ấn tượng với một nghệ nhân có nước da rắn rỏi, mải miết với từng nan tre và các sản phẩm thủ công đặc sắc của người Cơ Tu.

Dấu tích trăm tuổi, ta qua trăm buổi

Dấu tích trăm tuổi, ta qua trăm buổi

Với hơn 300 năm hình thành và phát triển, giữa không gian hiện đại của miền nắng ấm phương Nam này vẫn còn đó những dấu tích trăm tuổi để nhắc nhớ thị dân về những giai đoạn lịch sử của vùng đất năng động, cởi mở, hào sảng và đầy trượng nghĩa.

Phim kinh dị và cuộc đổi ngôi tại Hollywood

Phim kinh dị và cuộc đổi ngôi tại Hollywood

Từng là thời điểm “ăn nên làm ra” của các phim bom tấn, nhưng mùa hè năm nay đang cho thấy một diễn biến khác, khi các phim kinh dị mới là chủ lưu. Trong những tuần qua, 2 tác phẩm mới “Obsession” (tạm dịch: Ám ảnh kinh hoàng) và “Backrooms” (Thực thể quỷ quyệt) liên tiếp thay nhau đạt đỉnh phòng vé.

Âm nhạc bay lên từ những cuộc tình

Âm nhạc bay lên từ những cuộc tình

Từ nhỏ, nhạc sĩ Nguyễn Đình Phúc (1919-2001) bị bạn bè gắn biệt danh Phúc "Rỗ" hay Phúc "Khoèo". Mặt bị rỗ sau lần lên sởi, còn khuỷu tay trái bị trật vì một cú ngã bó thuốc mãi không khỏi, thế là cậu Phúc ngày ấy mang tật. Khi lớn lên, chàng Phúc biết rõ những khiếm khuyết của mình nhưng vẫn tỉnh bơ, vui vẻ sống với những khát vọng tuổi trẻ. Tới tuổi đôi mươi khi nghĩ đến chuyện yêu đương, mọi sự mới thành chuyện. Cũng lắm tình huống xảy ra bất ngờ.

Nhớ thương mùa vối quê nhà

Nhớ thương mùa vối quê nhà

Sáng nay bất chợt nhìn lên cây vối trồng ở góc vườn cũng đã hơn chục năm kể từ khi mình xây ngôi nhà này. Thấy vối cựa mình thức giấc, tự bứng mình ra khỏi những trầm tư mùa cũ để thắp lên mùa hoa mới. Cả vòm cây như được khoác một tấm áo bông trắng ngà, nhẹ nhàng và xốp mịn. Hoa vối nở bung, tỏa ra những sợi nhụy dài thanh mảnh, rập rờn trong gió như vũ điệu chào đón bình minh. Tôi bỗng nhớ về những mùa vối quê nhà dẫu bây giờ đã là xa ngái...

Nụ cười Mai Đức Chung

Nụ cười Mai Đức Chung

Có lẽ, Anh hùng Lao động Mai Đức Chung là huấn luyện viên (HLV) bóng đá đặc biệt nhất mà tôi từng biết. Đặc biệt không chỉ bởi ông gắn với những hoàn cảnh đặc biệt, giành được nhiều thành tích đặc biệt, mà còn bởi nụ cười hiền từ của ông.

Cây ô-liu mọc trên mảnh đất hòa bình

Cây ô-liu mọc trên mảnh đất hòa bình

Có nguồn gốc từ Địa Trung Hải, được trồng cách đây hàng nghìn năm, ô-liu là loại cây có sức sống đặc biệt bền bỉ, có thể sinh trưởng trên những vùng đất khô cằn, sỏi đá, chịu được nắng nóng, có thể sống tới cả ngàn năm. Người ta vẫn kể, dù đã bao cuộc chiến tranh đi qua, nhiều cây ô-liu cổ xưa ở Hy Lạp, Palestine, Italia đến nay vẫn ra hoa kết trái. Hình như càng khắc nghiệt, cây càng vững chãi.

Thần tượng và phiên bản tốt nhất

Thần tượng và phiên bản tốt nhất

Lâu nay, đã thấy ít người nhắc đến thần tượng của giới trẻ như giai đoạn trước. Có sự biến đổi nào chăng? Thật ra, không phải như thế mà bởi giới trẻ hôm nay có quá nhiều tấm gương, quá nhiều mục tiêu để phấn đấu. Từ tấm gương dũng cảm cứu người trong hoạn nạn đến tấm gương trong học tập, nghiên cứu, vượt lên nghịch cảnh... Đôi khi, chỉ cần người trẻ nhận ra một nhân vật tốt ngay chính ở khu phố, xóm, bản... của mình để học tập, phấn đấu theo đã là một tín hiệu tích cực trong xã hội. Thần tượng nào có xa vời!

Điện ảnh Việt có cần nhiều hơn những câu chuyện ma?

Điện ảnh Việt có cần nhiều hơn những câu chuyện ma?

Tin vui cho khán giả yêu thích môn nghệ thuật thứ 7. Cục Điện ảnh vừa lên tiếng khuyến khích sản xuất và phát hành những bộ phim giàu giá trị nhân văn, phản ánh đời sống xã hội và góp phần xây dựng con người Việt Nam phát triển toàn diện. Điều này đồng nghĩa với việc sau nhiều năm các nhà làm phim kiên trì "giáo dục" người xem bằng ma quỷ, vong nhập, xác sống, bùa ngải, nhà hoang, thẩm mỹ viện âm phủ, bệnh viện âm phủ, chung cư âm phủ và có lẽ trong tương lai không xa là cả trạm thu phí âm phủ, chúng ta đã chú trọng hơn đến xây dựng con người nhân văn.

Hình ảnh làm nên linh hồn bài thơ

Hình ảnh làm nên linh hồn bài thơ

Trong sáng tác thơ, hình ảnh không chỉ là phương tiện trang trí cho câu thơ, mà là một trong những yếu tố cốt lõi làm nên tứ thơ, cảm xúc thơ và sức ám ảnh của bài thơ.

Thực tế từ cuộc tọa đàm

Thực tế từ cuộc tọa đàm

Vừa qua, Hội Nhà văn TP Hồ Chí Minh đã tổ chức tọa đàm "Diện mạo văn chương ở đô thị quốc tế" trong khuôn khổ của trại sáng tác hằng năm. Sau sáp nhập, TP Hồ Chí Minh mở rộng không chỉ về địa giới hành chính, mà còn là sự hợp lưu của nhiều dòng chảy văn chương mang phong vị riêng biệt. Nhưng câu chuyện "diện mạo văn chương" thời kỷ nguyên số lại là câu chuyện chẳng hề dễ dàng.