Trần Đăng Khoa – một lần dại tửu sắc

Hình như dạo đó là mùa hè năm 1995. Tôi không nhớ chính xác. Khi ấy Hội Văn nghệ Cao Bằng tổ chức trại sáng tác cho các tác giả trẻ là người dân tộc thiểu số. Đây là một việc làm bình thường với các hội tỉnh thành dưới xuôi. Nhưng ở Cao Bằng, lại là một câu chuyện khá hiếm hoi, còn mới mẻ và đầy sức hấp dẫn. Điều đó đã khiến cho bà con quanh thị xã tò mò muốn hiểu trại sáng tác thế nào. 

Tại sao gọi bằng trại. Nó gợi cho người ta liên tưởng tới sự giam giữ những kẻ tội phạm, hơn là tập trung các cây bút lao động sáng tạo nghệ thuật chân chính. Những người tới đây phải huy động trí tuệ, tâm hồn, tình cảm để làm ra một bài thơ, một truyện ngắn.

Chúng tôi họp bàn, quyết định mời các nhà văn đang hoạt động trong quân đội. Họ lên đây trực tiếp giảng dạy, hướng dẫn, đọc thẩm định các tác phẩm thơ văn cho các em các cháu. Chúng tôi vốn là lính, nên có cảm tình và am hiểu cuộc đời anh bộ đội Cụ Hồ. Đã làm lính dù chỉ một ngày, họ tin yêu nhau suốt đời. Đấy là trường học vĩ đại nhất trong các trường học.

Trong đoàn gồm có nhà văn Lê Lựu, nhà văn Chu Lai, nhà thơ Nguyễn Đức Mậu và nhà thơ Trần Đăng Khoa. Toàn các ông nhà văn nhà thơ đang nổi đình đám trong làng thơ văn Việt Nam đương đại. Có thể nói, đây là những gương mặt sáng giá, tiêu biểu nhất. Điều quan trọng, họ là những nhà văn giản dị, gần gũi với cánh áo ngắn bình dân. Họ xuất hiện ở một tỉnh miền núi, xa trung tâm thủ đô cả ngày đường, không thể xem là bình thường được.

Khỏi nói lời đồn có chân chạy nhanh ra sao. Tin nhà thơ Trần Đăng Khoa trong đoàn nhà văn lên Cao Bằng, làm nóng rực lên, xôn xao khắp chợ tỉnh. Nhất là các thanh thiếu niên từng đọc từng thuộc làu làu các tác phẩm nổi tiếng của Trần Đăng Khoa: “Từ góc sân nhà em”; “Góc sân và khoảng trời”; “Khúc hát người anh hùng” …

Là nhà thơ nổi tiếng từ năm tám, chín tuổi, người từng tốt nghiệp Trường Viết văn Nguyễn Du; Trường Viết văn M.Gorky… và là người gây ra nhiều chuyện thắc mắc cho bạn đọc, hình như Trần Đăng Khoa đang hoạt động “tình báo” thì phải, hay khoản trai gái cái có vấn đề? Không thế tại sao ngần này tuổi mà nhà thơ chưa lấy vợ? Nghe đâu Khoa cũng chưa từng yêu người con gái nào. Tôi nhớ, có lần Khoa từng ví người yêu mình như con chó đá.

Tôi rất thích một câu nói về Khoa của Lê Thiếu Nhơn: “Nói gì thì nói, làng thơ Việt Nam mà thiếu cái dáng thấp đậm của Trần Đăng Khoa thì kể cũng buồn. Tôi ngắm nghía cái dáng đi của Trần Đăng Khoa nhiều năm, và nhận ra một sự thật: khi bước lảo đảo thì anh là một thi sỹ đích thực, còn khi nào bước huỳnh huỵch thì anh là một cán bộ chân chính”.

Trên con đường dẫn vào cửa ngõ thị xã ngày ấy, đoàn xe nhà văn phải qua trước cổng Trường Trung học Sư Phạm tỉnh (bây giờ là Trường Cao đẳng Sư phạm). Tiếp đến trường cấp một hai xã Đề Thám. Qua cầu Sông Hiến, đi lòng vòng một hồi, rồi mới vào trong lòng phố cổ Mục Mã.

Chiều hôm đó, có một chiếc xe bóng loáng, sang trọng, màu đen biển đỏ. Xe chở đoàn nhà văn đang từ Đề Thám chạy lên. Xe đang vun vút lao nhanh trên đường, khi gần đến cổng trường Sư phạm, tài xế cho xe chạy chậm lại. Chậm nữa. Thật chậm. Chậm như rùa bò. Vì hai bên đường có rất nhiều học sinh, sinh viên tay cầm hoa trẩu trắng vẫy.

Ai cũng mặc đẹp. Ai cũng cười tươi như hoa mùa xuân. Có người can đảm còn tiến sát ra gần lòng đường để được nhìn rõ mặt từng người. Họ háo lắm rồi. Xem cái người nhà văn được làm bằng gì, mà sao họ tài thế. Giỏi thế. Nổi tiếng thế.

Các nhà thơ nhà văn bỗng thấy cay lên sống mũi, trước tình cảm nồng nhiệt, có phần hơi thái quá của tuổi trẻ Cao Bằng, dành cho những người nổi tiếng.

Xem ra người nổi tiếng xưa nay cũng khổ chứ chả sướng gì. Ở đâu, ngồi với ai, chân bắt chữ ngũ đàng hoàng hay đang ngáp vặt, làm cái gì cũng bị người ta để mắt theo dõi. 

Thường ngày, mồm mép nhà văn lép nhép như lửa bén trôn chảo. Cái món nói phét oang oang một tấc đến đỉnh trời, lưỡi chưa kịp mọc da non. Nhưng chiều nay, bỗng dưng hai miếng môi trên gương mặt họ khép hờ, mím chặt một cách hiền lành, kiên nhẫn, bí mật và khó hiểu.

Nhà thơ Trần Đăng Khoa cuộn người lại như một con phjẳm (con sâu đá). Hắn cố giấu mình vào góc trong cùng. Nhưng vẫn lòi ra cặp kính trắng mở to để nhòm gái Cao Bằng. Hắn cực tinh quái. Rồi hắn chép miệng: “Toàn cốm. Ông thì… nhá tuốt”. 

Chân dung hí họa Trần Đăng Khoa của họa sĩ Còm.
Chân dung hí họa Trần Đăng Khoa của họa sĩ Còm.

Ngày cuối cùng của trại viết cũng đã đến. Buổi chiều ngày hôm ấy, Hội Văn nghệ mời đại diện các cấp các ngành trong tỉnh đến dự buổi tổng kết. Cuối buổi có tổ chức liên hoan chia tay các nhà văn, nhà thơ trong đoàn và các trại viên.

Tiếng cười to, vang dường như làm vỡ những miếng kính lắp trên cửa sổ. Tiếng nói oang oang chẳng ai nghe được ai đang nói gì. Tiếng cốc chén bát đũa lanh canh, tóoc táach, lách cách. Tiếng mở bia chai phụt phẹt nổ ra liên tiếp từ nhà hàng Giao tế. Những âm thanh vui tai vọng tràn ngập xuống phố Thầu, phố Cũ. Ai đi đường cũng dừng lại, dỏng tai lên nghe ngóng, xem con cái nhà ai mà cưới to thế, hoành tráng thế.

Mâm cỗ các nhà văn ngồi trở thành tâm điểm của cuộc vui. Mấy cô văn công tỉnh thưỡn thẹo lần lượt từng người, mồm thì hát tặng, tay ôm vai tay chéo chén chuốc rượu. Những làn điệu dân ca Tày, Nùng thoát ra từ những nụ miệng tròn xinh thơm phức, làm cho các nhà văn vừa tò mò vừa lú lí thích thú. Họ thực sự xúc động và ngưỡng mộ trước vẻ đẹp văn hóa dân gian Cao Bằng. Thế là chén anh chén chú cứ thế… rót.

Người Cao Bằng lúc nào cũng gọi uống rượu là kin lẩu. Trong tiếng Tày kin là ăn, lẩu là rượu. Kin lẩu là ăn rượu. Ăn rượu phải có người mình thích ngồi cùng mâm. Bởi nó hạp nhau lắm. Ăn rượu nghĩa là anh không chỉ uống. Không chỉ nhắm. Mà phải được nghe tiếng lòng của nhau. Cảm được cái tình của nhau. Xắn được miếng tim, gan, phổi phèo của nhau. Ăn rượu nghĩa là cả tai, mắt, da, thịt, tóc, râu… cùng một lúc được hưởng cái sự sung sướng. Nhưng sung sướng nhất là làm cho người mình yêu say bí tỷ. Say bét nhè. Say như cối đá lăn. Say như quả bí ngủ treo. Để rồi tự tay mình được chăm sóc, phục vụ, lau chùi, tắm táp cho bạn.

Nhà thơ Trần Đăng Khoa bị các cô gái trẻ đẹp vòng trong vòng ngoài bao quanh chặt nghẹt. Tiếng đồn về anh Khoa thì khá lắm rồi. Thế mà bọn em chẳng biết nhà thơ có yêu đương lăng nhăng lít nhít gì chưa. Em mời anh một chén. Úi giời! Chết chết chết. Một chén thì nhằm nhò gì thím ơi. Được nhé. Nhớ nhé. Được chứ sao không. Chín chén anh đây còn chưa say thím ạ. Tôi nghĩ bụng quả này chết rồi Khoa ơi. Chú mày phét không đúng lúc đúng chỗ rồi. Đúng thế, Khoa trở thành cái rốn của cuộc rượu.

Tới tấp những ngón tay búp măng cong cong cầm chén. Còn tay kia nâng cằm Khoa ngửa lên dốc rượu. Hệt như một đàn ong vừa bị ai trêu tức. Khoa cuống cuồng tối tăm mắt mũi chối từ, nhưng vẫn không được. Bằng mọi cách, họ bắt anh chàng tài hoa chưa vợ này phải uống. Không uống không được. Gái Cao Bằng có võ rượu đấy.

Nhìn đây này. Sức vóc ấy cứ ngồn ngộn, cứ núng nính, anh nào lớ xớ đụng vào là chết liền. Không khéo họ gìm đầu Khoa vào những bộ ngực đồ sộ kia thì nó ngột hơi mất. Tôi bảo Khoa rằng, người Tày họ sống rất thật. Mày mà phét lác như ở Hội Nhà văn thì chỉ có chết mất ngáp. Thì y như thật. Nhà thơ say quá. Say không thở được nữa. Tôi biết tửu lượng Khoa rồi. Chỉ tại cái mồm làm khổ cái thân thôi Khoa ơi.

Ba, bốn, năm cô dìu Khoa về Phòng, đóng cửa lại. Họ chặn không cho gió máy thổi vào. Rồi lần lượt họ cởi áo ngoài, đến áo trong...

Mặt Khoa lúc này đang tái mét. Một lát nữa đỏ bừng như hoa dong riềng. Có cô hý húi pha nước chanh cho thêm thật nhiều đá. Còn cô khác chạy lắc chân chó xuống bếp xin cuống lá giong, mang về giã dập cho Khoa ngậm. Nửa tiếng sau, Khoa tỉnh hẳn. Em hãi các bác rồi.

Y Phương

Các tin khác

Về Thoại Sơn thăm đình thần 3 danh hiệu

Về Thoại Sơn thăm đình thần 3 danh hiệu

Trải qua bao thăng trầm lịch sử, đình thần Thoại Ngọc Hầu vẫn giữ nguyên nét cổ kính, uy nghiêm và trở thành “linh hồn” của vùng đất Thoại Sơn. Năm 1990, Bộ Văn hóa - Thông tin công nhận bia Thoại Sơn là Di tích lịch sử - văn hóa cấp quốc gia.

Một người lặng lẽ sống và viết

Một người lặng lẽ sống và viết

Văn chương Quách Liêu cũng giống như tính cách con người anh: không ồn ào, không phô trương, chỉ lặng lẽ cảm thông và chia sẻ với số phận của những con người bình dị.

“Cuộc đời cho ta quả quýt”!

“Cuộc đời cho ta quả quýt”!

Trong “Truyện Kiều”, đoạn tả Mã Giám Sinh trên đường đưa Kiều đi, có “độc thoại nội tâm” rất hay: “Về đây nước trước bẻ hoa/ Vương tôn, quý khách, ắt là đua nhau/ Hẳn ba trăm lạng kém đâu/ Cũng đà vừa vốn, còn sau thì lời/ Miếng ngon kề đến tận nơi/ Vốn nhà cũng tiếc, của trời cũng tham/ Đào tiên đã bén tay phàm/ Thì vin cành quýt cho cam sự đời”. Đây là “âm mưu” của Mã Giám Sinh sau khi mua Kiều “ba trăm lạng”.

Giá trị của hòa bình

Giá trị của hòa bình

Ngày ấy mẹ tôi tầm sáu tuổi, chưa biết chữ và sống dưới những tiếng nổ inh tai. Những tiếng nổ từ mấy loại vũ khí chiến tranh - thứ mà thời của chúng tôi ít khi chứng kiến. Mẹ kể, bầu trời dạo đó toàn bóng khói. Những làn khói từ thuốc súng, từ đạn bom, từ mấy ngôi nhà cháy trụi sau trận càn đột ngột.

Con mối và cái tổ kỳ lạ...

Con mối và cái tổ kỳ lạ...

Bởi khí hậu nóng ẩm, thuận lợi cho loài mối phát triển – một đe doạ với sự đục phá nhà cửa, đồ dùng,… nên con mối không được thiện cảm trong văn hóa Việt. Nó thường bò vào ngụ ngôn, không được làm “nhân vật”, chỉ là cái cớ để cốt truyện phát triển.

Nghệ thuật tạo hình – liều thuốc chữa lành tâm hồn

Nghệ thuật tạo hình – liều thuốc chữa lành tâm hồn

Giữa nhịp sống gấp gáp của thời đại số, con người khỏe hơn về thể chất nhưng lại mong manh hơn về tinh thần. Khi y học chăm lo tuổi thọ sinh học, câu hỏi đặt ra là: ai nuôi dưỡng đời sống nội tâm? Trong bối cảnh ấy, nghệ thuật tạo hình không còn chỉ là lĩnh vực của cái đẹp, mà trở thành một phương thức chữa lành âm thầm nhưng bền bỉ.

Xuôi dòng An Sơn, phải lòng Lái Thiêu

Xuôi dòng An Sơn, phải lòng Lái Thiêu

Tôi ngồi bên dòng An Sơn một chiều tháng tư nghe hoàng hôn võ vàng sóng nước. Dòng An Sơn là một nhánh rẽ của con sông Sài Gòn chảy qua Lái Thiêu. Mười năm gá thân vào đất này, tôi thấy Lái Thiêu có quá nhiều câu chuyện để kể.

Hào khí Chu Hưng

Hào khí Chu Hưng

Hạ Hòa (Phú Thọ) vốn là vùng đất địa linh, sơn thủy hữu tình, nơi có Chiến khu 10 và thủ đô văn nghệ trong những năm kháng chiến chống thực dân Pháp. Trong đời sống văn hóa, tinh thần của vùng đất này, đền Chu Hưng là công trình tín ngưỡng tâm linh có giá trị về mặt lịch sử, văn hóa, khoa học, thẩm mỹ; là điểm nhấn quan trọng trong tín ngưỡng thờ cúng Hùng Vương nói chung và văn hóa tâm linh của vùng đất Hạ Hòa nói riêng.

Không có gì hai lần Wislawa Szymborska

Không có gì hai lần Wislawa Szymborska

Không có gì xảy ra hai lần phản ánh đúng thực tế cuộc sống. Mỗi người chúng ta đều nằm trong quy luật vật đổi sao dời, mỗi người chỉ sống có một lần và chỉ có vậy, số phận con người không lập lại.

“Lao xao Yên Phụ tiếng hò gọi nhau...”

“Lao xao Yên Phụ tiếng hò gọi nhau...”

Đường Yên Phụ (Hà Nội) chạy dọc theo sông Hồng. Đây nguyên là một đoạn đê cổ, và một phần được sử dụng làm đường Yên Phụ. Đường dài khoảng gần 1,5 km, bắt đầu từ ô Yên Phụ (đầu dốc đường Thanh Niên) chạy cắt qua các phố Cửa Bắc, Hàng Bún, Hàng Than, Hòe Nhai và kết thúc tại phố Hàng Đậu (gần đầu cầu Long Biên). Từ xưa, tên gốc là Yên Hoa. Năm 1841, vì kỵ húy mẹ vua Thiệu Trị là Hồ Thị Hoa, nên đổi thành Yên Phụ.    

"Tung hoả mù" - trong đời sống, văn chương!

"Tung hoả mù" - trong đời sống, văn chương!

Theo nghĩa đen, "tung hỏa mù" là tung ra khói lửa khiến đối phương mất phương hướng, khó phát hiện được mục tiêu. Ban đầu được dùng phổ biến trong quân sự, như là một mưu kế để che giấu quân đội rút lui, di chuyển… Cách này rất thường gặp trong binh pháp cổ Trung Hoa.

Nhà nghiên cứu Nguyễn Trọng Hải: Người giữ hồn quan họ

Nhà nghiên cứu Nguyễn Trọng Hải: Người giữ hồn quan họ

Thật không ngờ, trong đời sống văn hóa đương đại gấp gáp và bận rộn, đôi khi người ta chỉ lướt qua những giá trị truyền thống thì vẫn có những người lặng lẽ dành tâm sức và cả cuộc đời của mình để bảo tồn những giá trị văn hóa quý báu. Tôi vô tình có cuộc gặp gỡ quý giá với ông Nguyễn Trọng Hải, là người cung cấp nhiều tư liệu quý cho Thư viện điện tử Quan họ Bắc Ninh.

Nhà thơ Lê Hồng Thiện: Thơ khiến cho cuộc đời đáng sống hơn

Nhà thơ Lê Hồng Thiện: Thơ khiến cho cuộc đời đáng sống hơn

Giữa nhịp sống nhiều đổi thay, Lê Hồng Thiện vẫn lặng lẽ đi qua tuổi 85 bằng một tâm thế đáng ngưỡng mộ: lạc quan, yêu đời và bền bỉ sáng tạo. Thời gian dường như không làm cạn đi nguồn cảm xúc trong ông, trái lại càng lắng sâu, càng nồng cháy.

Huyền thoại Trung đội Mai Quốc Ca

Huyền thoại Trung đội Mai Quốc Ca

Tháng Tư, đứng bên bờ sông Thạch Hãn nhìn dòng nước lặng trôi, khó ai hình dung nơi đây từng là ranh giới của sự sống và cái chết. Năm 1972, dòng sông ấy chứng kiến một trong những cuộc chiến khốc liệt nhất của chiến tranh Việt Nam, khi đất trời bị xé nát bởi bom đạn, còn con người bừng lên như những ngọn lửa.

Ngọn gió rừng vẫn thổi nơi suối nguồn

Ngọn gió rừng vẫn thổi nơi suối nguồn

Có một vùng quê trung du yên bình nơi Chiến khu 10 xưa đã đi vào thế giới nghệ thuật, lấp lánh, ấm áp những trang thơ, nhật ký và lắng đọng những ân tình sâu nặng đối với nhà thơ, nhà viết kịch Lưu Quang Vũ. Nơi đây, ông cất tiếng khóc chào đời và trở thành ngọn nguồn gieo mầm cho cảm hứng nghệ thuật. Vùng quê ấy đã trở thành “địa chỉ tâm hồn”, làm nên “suối nguồn” trong mát cho những tác phẩm để đời của nhà thơ, nhà viết kịch Lưu Quang Vũ.

Tiếng hồn dân dã bên bờ Kiến Giang

Tiếng hồn dân dã bên bờ Kiến Giang

Giữa dải đất miền Trung nắng gió, Quảng Bình (nay là tỉnh Quảng Trị) từ lâu được biết đến như cái nôi của những câu hò mộc mạc mà thấm đẫm tình người. Trong đó, Hò khoan Lệ Thủy với nhịp chèo khoan thai, với tiếng đáp tình tứ giữa đôi bờ sông Kiến Giang đã trở thành linh hồn của một vùng đất.

Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn - đứng trên hai mặt của tình yêu

Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn - đứng trên hai mặt của tình yêu

Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã mang đến cho chúng ta những bản tình ca thổn thức, nhưng ông không bao giờ có được hạnh phúc lứa đôi trọn vẹn. Nhiều bóng hồng lặng lẽ xuất hiện trong đời nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã để lại những giai điệu xao xuyến khôn nguôi.

Hai con ngựa "lạ đời" trong truyện ngắn Nguyễn Công Hoan!

Hai con ngựa "lạ đời" trong truyện ngắn Nguyễn Công Hoan!

Nhà văn lớn Nguyễn Công Hoan (1903 - 1977) để lại một gia tài tác phẩm văn học đồ sộ, với hơn 200 truyện ngắn, 30 truyện dài và nhiều tiểu luận văn học. Tài năng và phong cách của ông thể hiện chủ yếu ở thể truyện ngắn.

Lễ cầu mưa và nét đẹp văn hóa Tây Nguyên

Lễ cầu mưa và nét đẹp văn hóa Tây Nguyên

Những dãy núi cao vời vợi cùng những cánh rừng mênh mang của đại ngàn Tây Nguyên là không gian sinh tồn của các tộc người. Sống giữa núi rừng, họ có cách ứng xử tôn trọng và hòa hợp với thiên nhiên cây cỏ, từ đó hình thành nên hệ tín ngưỡng và những nghi lễ tâm linh độc đáo, giàu bản sắc của miền rừng.