Tác giả "Nổi loạn" rất cầu toàn
Bạn đọc Việt Nam từng yêu mến nền văn học Nga Xôviết hẳn đều biết đến tên tuổi của nhà văn Dmitry Andreevich Furmanov, tác giả của những cuốn sách "Tsapaep", "Nổi loạn" từng gây chấn động dư luận, được dựng thành phim và đặc biệt nổi tiếng ở Nga những năm hai mươi (của thế kỷ trước).
Đó là những cuốn sách được xem là kiểu mẫu của một nền văn học mới sau Cách mạng Tháng Mười. Tuy nhiên, ít ai biết rằng, sinh thời, đại văn hào Nga Maxim Gorky, người được xem là mở đầu cho trào lưu văn học hiện thực xã hội chủ nghĩa đã từng có những nhận xét nghiêm khắc và xác đáng về hai cuốn sách này.
Trong thư gửi Furmanov đề ngày 27/8/1925, mặc dù bấy giờ là thời điểm sách của Fumanov đang được "công kênh", Gorky vẫn thẳng thắn nhận xét: "Anh viết vội vàng và cẩu thả. Anh kể chuyện như một người được chứng kiến sự việc tận mắt, nhưng anh không thể hiện như một nghệ sĩ". Hơn thế nữa "nhan nhản những đoạn lặp lại và những đoạn giải thích dài dòng", điều ấy "chứng tỏ anh không tin vào bản thân, mà cũng chẳng tin vào trí thông minh của người đọc".
Đến đây, Gorky đưa ra một lời khuyên rất đáng để những người sáng tác lưu tâm: "Là một người cộng sản, anh quan tâm đến người bạn sẽ đọc sách anh. Anh là một chiến sĩ, anh phải biết rằng tốt hơn cả là giáo dục chính kẻ thù, vì đứng trước một kẻ thù nhất thiết phải thận trọng hơn và mạnh mẽ hơn là khi đứng trước bạn bè".
Tất nhiên, bên cạnh những lời chê, chủ yếu về mặt nghệ thuật, Gorky cũng không quên ngợi khen trình độ nhận thức, tư tưởng cũng như bản lĩnh của tác giả. Điều đáng nói là sau khi nhận được bức thư này của Gorky , Furmanov đã vui mừng viết trong nhật ký: "Đây chẳng phải là một bức thư khen ngợi, trái lại, đồng chí ấy chỉ trích, răn bảo nhiều hơn. Nhưng sau khi đọc mấy dòng ấy, tôi thấy mình mạnh mẽ biết chừng nào".
Thông qua câu chuyện trên, chúng ta có thể thấy nhân cách lớn lao của hai văn hào Nga. Nhân cách ấy đáng để chúng ta học tập (cần phải biết rằng, khi ấy hai cuốn sách " Tsapaep" và "Nổi loạn" của Furmaov đang được khuyếch trương vì mục đích chính trị)