Những ngọn đuốc sống vì Việt Nam

Có lẽ còn có một số ngọn đuốc sống khác, nhưng không được dư luận rộng rãi biết đến. Dù được biết đến hay không, họ vẫn là những vị anh hùng. Đối với nhân dân Việt Nam, họ luôn là những ân nhân.

Êmily, con...

Êmily, con đi cùng cha
Sau khôn lớn con thuộc đường khỏi lạc…
- Đi đâu cha?
- Ra bờ sông Pô-tô-mác
- Xem gì cha?
- Không con ơi, chỉ có lầu Ngũ Giác.
Ôi con tôi, đôi mắt tròn xoe
Ôi con tôi, mái tóc vàng hoe
Đừng có hỏi cha nhiều con nhé
Cha bế con đi, tối con về với mẹ...

Oa-sinh-tơn
Buổi hoàng hôn
Ôi những linh hồn
Còn, mất
Hãy cháy lên, cháy lên sự thật/

Những vần thơ trong bài thơ Êmily, con... của Tố Hữu vang lên trong lòng tôi khi tôi nghĩ đến triển lãm của họa sĩ Mỹ David Settino Scott mang tên A Pure Working - lấy cảm hứng từ một câu văn của Taulers trong Following of Christ (Theo gương Chúa), xin tạm dịch là "Hành động thuần khiết" - diễn ra tại viện bảo tàng nghệ thuật Fresno, California. Đó là khoảng đầu những năm 2000, khi Hoa Kỳ vừa khởi động cuộc chiến ở Iraq.

Hòa thượng Thích Quảng Đức tự thiêu năm 1963.
Hòa thượng Thích Quảng Đức tự thiêu năm 1963.

Giới thiệu triển lãm, David Scott viết: "Tháng 6 năm 1963, hòa thượng Thích Quảng Đức tự thiêu trên đường phố Sài Gòn. Sự hy sinh của ông đã buộc thế giới quan tâm đến tình cảnh của các tín đồ Phật giáo tại miền Nam Việt Nam, khiến Nhà Trắng bối rối trong việc hậu thuẫn chế độ Ngô Đình Diệm. Trong những năm chiến tranh, rất nhiều sư sãi đã tự thiêu như thế. Và tại Hoa Kỳ, 8 người Mỹ đã tự thiêu để phản đối chiến tranh...

Hiện nay, Hoa Kỳ lại gây ra một cuộc chiến tranh khác, và nhiều người đang chịu đựng đau khổ và bị giết hại. Chúng ta hãy tự hỏi, tình yêu nào, tình thương nào đã khiến một người tự hy sinh bằng ngọn lửa, chỉ để kêu gọi sự quan tâm đến những nỗi khổ đau và chết chóc. Đó là một ý niệm siêu phàm. Một sự hy sinh hoàn hảo. Một hành động thuần khiết".

Trong số 8 người Mỹ mà David Scott nhắc đến nổi tiếng nhất là Norman Morrison được Tố Hữu ca ngợi trong bài thơ Êmily, con… mà hàng triệu người Việt Nam vẫn còn thuộc lòng. Nhưng Morrison không phải là người Mỹ đầu tiên có hành động cao cả đó. Người đầu tiên là Alice Herz, một phụ nữ theo giáo đồ Quaker, 82 tuổi, tự thiêu ở Detroit, ngày 16-3-1965.

Theo tờ New York Times (ngày 17-3-1965), những người qua đường đã dập tắt được ngọn lửa. Trong di chúc được bạn bè công bố, Alice Herz lên án Lyndon B. Johnson và các Tổng thống Mỹ khác như Harry S. Truman, Dwight D. Eisenhower, J.F. Kennedy đã lừa dối nhân dân, gieo rắc thù oán và sợ hãi, ném hàng tỷ đô la vào những cuộc chiến tranh.

Khi được đưa đến bệnh viện, bà nói với viên trung úy cứu hỏa: "Tôi làm việc này để phản đối chạy đua vũ trang trên thế giới. Tôi muốn tự thiêu như các nhà sư Việt Nam đã làm". Bà muốn nói đến hành động của hòa thượng Thích Quảng Đức. Trong bức thư cảnh sát tìm được, Alice Herz phản đối việc Tổng thống Johnson "sử dụng quyền lực cao nhất để hủy diệt các nước nhỏ".

Norman Morrison, ngọn đuốc sống thứ hai, được báo chí nói đến nhiều hơn cả. Sinh ngày 23-12-1933 tại Pennsylvania, Norman cũng là một tín đồ Quaker. Anh đã nghiền ngẫm nhiều ngày trước khi tiến hành hành động cuối cùng của mình.

Một số cảnh sắp đặt.
Một số cảnh sắp đặt.

Ngày 2-11-1965, lúc ấy 32 tuổi, trong khi vợ đến trường đón hai đứa con lớn, Norman chở đứa con gái út 1 tuổi, Emily, đến trước Lầu Ngũ Giác. Anne Morrison Welsh, người vợ góa của Morrison, về sau nhớ lại: "Cháu (Emily) là một biểu tượng mạnh mẽ về lũ trẻ mà chúng ta (người Mỹ) đang giết hại bằng bom đạn và napalm - lũ trẻ không có cha mẹ để được bế bồng".

Hành động tự thiêu của Morrison diễn ra chỉ cách văn phòng của Robert McNamara vài chục thước. Trong hồi ký của mình, In Retrospect (1995), nguyên Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ viết: "Cái chết của Morrison là một bi kịch không chỉ cho gia đình anh, mà cả cho tôi và nước Mỹ... Phản ứng của tôi trước hành động khủng khiếp ấy là cố kìm nén tình cảm và tránh không đề cập đến với bất kỳ ai, ngay cả với gia đình. Marg và ba đứa con của chúng tôi chia sẻ nhiều tâm trạng của Morrison về cuộc chiến... tôi tin rằng tôi hiểu và chia sẻ một số suy nghĩ của anh".

Hình ảnh của Morisson có sức lay động mạnh mẽ đối với nhân dân Mỹ. Vì thế, con tem mang hình Morisson do Việt Nam phát hành bị chính quyền Mỹ cấm mua bán và lưu giữ.

7 ngày sau đó, tức ngày 9-11, một chàng trai khác, Roger Allen Laporte, cũng thực hiện một hành động hy sinh tương tự tại New York, trước tòa nhà Liên Hiệp Quốc. Khi đó anh mới 22 tuổi.

Theo tờ New York Times, ngày 10-11, cảnh sát và những người bảo vệ trụ sở Liên Hiệp Quốc dập tắt được ngọn lửa và đưa Laporte đến bệnh viện cấp cứu. Các bác sĩ hỏi anh có muốn sống không, anh gật đầu. Anh muốn sống, nhưng anh đã dám hy sinh cuộc sống của mình.

Con tem mang hình Morisson do Việt Nam phát hành.
Con tem mang hình Morisson do Việt Nam phát hành.

Laporte giải thích: "Tôi là một thành viên Công nhân Công giáo. Tôi chống chiến tranh, mọi cuộc chiến tranh. Tôi làm việc này như một hành động tôn giáo". Bị bỏng 95%, Laporte từ trần 33 giờ sau đó. Phát biểu tại lễ truy điệu Laporte, cha Berrigan tuyên bố rằng Laporte đã "hiến dâng đời mình cho những người khác được sống" ("gave his life so that others might live").

3 ngày sau đó, cha Berrigan bị trục xuất đi Nam Mỹ. Người Mỹ thứ ba tự thiêu để phản đối cuộc chiến tranh Việt Nam trong năm 1965 là Celene Jankowski (South Bend, Indiana, ngày 9-11-1965). Khi đó chị 24 tuổi. Chị tự thiêu trước nhà mình. 

Những ngọn đuốc sống khác là Hiroko Hayasaki (tự thiêu ngày 12-10-1967, San Diego, California, 36 tuổi), Florence Beaumont (ngày 15-10-1967, La Puente, California, 55 tuổi), Erik Thoen (ngày 4-12-1967, Sunnyvale, California, 27 tuổi), Ronald Brazee (ngày 19-3-1968, Auburn, New York, 16 tuổi), George Winne, (ngày 12-5-1970, San Diego, California, 23 tuổi).

Thật đáng tiếc là mặc dù tôi đã cố gắng hết sức, những tài liệu tìm được về họ vẫn thật là ít ỏi. Tôi chỉ biết rằng Hiroko Hayaski là một người Mỹ gốc Nhật, Erik Thoen là một môn sinh Phật giáo Thiền tông (Zen Buddhism) và George Winne khi đó là sinh viên University of California ở San Diego - anh tự thiêu ngay trong sân trường và để lại bức thư: "Vì Chúa, hãy chấm dứt chiến tranh" ("For God's sake, stop the war").

Về trường hợp Florence Beaumont, tờ Chicago tribune số ra ngày 15-10-1967 chỉ viết ngắn gọn: "Một phụ nữ 55 tuổi hôm nay đã tự thiêu tại đây để phản đối cuộc chiến tranh của Hoa Kỳ tại Việt Nam. Việc tự tử dữ dội này diễn ra ngay trước cuộc diễu hành toàn liên bang chống chiến tranh và chế độ quân dịch dự kiến diễn ra tuần này. Bà Florence Beaumont sống ở ngoại ô La Puente, mẹ của hai con nhỏ, đã đổ xăng lên quần áo và châm lửa trước tòa nhà liên bang ở trung tâm Los Angeles. Chồng bà, ông George, nói rằng bà là "một người dấn thân vì hòa bình" và rằng bà hành động như vậy để chống chiến tranh. "Vợ tôi không thể tiếp tục sống trong tình cảnh này", ông nói, "Bà ấy cảm thấy phải hành động, phải hành động".

Họa sĩ David Settino Scott (chân dung tự họa).
Họa sĩ David Settino Scott (chân dung tự họa).

Xúc động nhất là trường hợp của Ronald Brazee. Cậu học sinh trung học xuất sắc 16 tuổi đã vượt 20 dặm từ nhà ở Auburn đến Syrscuse. Em đến trước nhà thờ, tưới xăng lên quần áo và châm lửa.

Ronald Brazee để lại bức thư với những dòng xúc động: "Nếu việc em hiến dâng đời mình sẽ giúp bớt đi dù chỉ một ngày chiến tranh thì cũng không uổng phí" ("If giving my life will shorten the war by even one day, it will not have been in vain."). Ronald Brazee mất ngày 27-4-1968. 

Tình trạng thiếu tài liệu một phần là do chính quyền Mỹ lúc đó cố tình bưng bít, giống như họ đã bưng bít sự thật về cuộc chiến, phần khác do người dân Mỹ cố quên đi cuộc chiến tranh bi thảm. 

Có lẽ còn có một số ngọn đuốc sống khác, nhưng không được dư luận rộng rãi biết đến. Dù được biết đến hay không, họ vẫn là những vị anh hùng. Đối với nhân dân Việt Nam, họ luôn là những ân nhân. Họ là những ngọn đuốc sống sống mãi trong sự nghiệp của thế giới yêu chuộng hòa bình.

Năm 1999, Anne Morrison Welsh, vợ góa của Morrison, cùng hai con gái là Emily và Christina sang thăm Việt Nam. Họ đã trồng cây trong công viên để tưởng nhớ anh như một biểu tượng hòa bình.

Ngô Tự Lập

Các tin khác

Nghề cầm bút là lúc nào cũng viết

Nghề cầm bút là lúc nào cũng viết

Sinh thời nhà thơ Xuân Diệu có "tự giới thiệu" về địa chỉ nhà của mình ở Hà Nội như sau: "Nhà tôi 24 Cột Cờ/ Ai thương thì đến, hững hờ thì qua". Còn "trung niên thi sĩ" Bùi Giáng khi về cư ngụ ở Xóm Gà (Bình Thạnh) cũng có lúc ngẫu hứng giới thiệu với các bạn văn chương rằng: "Gặp nàng, nàng ở Già Lam/ Gặp cô, cô ở Lê Quang Định đường/ Nhà thuốc tây, gái du dương/ Bốn tám hai (482) hẻm tôi thường vô ra".Với những thông tin trên ắt người yêu thơ có thể tìm ra chỗ ở của ông một cách dễ dàng. Còn nhà văn Sơn Nam do không làm thơ nên khi ai hỏi nhà của mình thì ông chỉ đáp: "Cứ đến nhà truyền truyền thống quận Gò Vấp hỏi, thì có người dẫn vào nhà".

Cơm áo không đùa với danh hiệu nghệ sĩ

Cơm áo không đùa với danh hiệu nghệ sĩ

Với phần đông công chúng, nghệ sĩ sân khấu và điện ảnh là những người sống giữa ánh hào quang, được tôn vinh bằng tài năng và danh tiếng. Nhưng phía sau tấm màn nhung, không ít người đang đối diện với một thực tế trái ngược, thu nhập bấp bênh, lương thấp và một câu hỏi được đặt ra: liệu nghệ thuật biểu diễn có là một nghề đủ để sống?

Tấm bia đặc biệt giữa Paris

Tấm bia đặc biệt giữa Paris

Ngày 25/4/2026, Kiều bào Việt tại Pháp cùng bạn bè quốc tế yêu chuộng hòa bình đã cùng tham gia Lễ đặt bia Tưởng niệm các nạn nhân Việt Nam bị nhiễm chất độc da cam trong Công viên Choisy, thuộc quận 13 thành phố Paris.

Nở rộ review thuê: Thị trường dẫn dắt bởi những lời dối trá

Nở rộ review thuê: Thị trường dẫn dắt bởi những lời dối trá

Từ những dòng đánh giá tưởng như vô hại, một thị trường ngầm của "review thuê" đang âm thầm hoạt động, khi mà những lời tâng bốc được sản xuất hàng loạt và người tiêu dùng không biết tin vào đâu. Khi mỗi quyết định mua sắm đều bị những lời quảng cáo dẫn dắt bằng dữ liệu dối trá.

Tìm đường cho sơn mài “sống” trong đời sống đương đại

Tìm đường cho sơn mài “sống” trong đời sống đương đại

Sơn mài là một trong những loại hình nghệ thuật đặc sắc nhất của Việt Nam, kết tinh từ kỹ thuật thủ công tinh xảo và tư duy thẩm mỹ mang đậm bản sắc dân tộc. Trải qua hàng trăm năm phát triển, từ những sản phẩm phục vụ tín ngưỡng, trang trí cung đình cho đến nghệ thuật tạo hình hiện đại, sơn mài luôn vận động không ngừng để thích nghi với thời đại. Tuy nhiên, có một câu hỏi mà cả các nghệ nhân và nghệ sĩ cùng quan tâm là làm thế nào để loại hình nghệ thuật truyền thống này tiếp tục phát triển trong đời sống đương đại?

Có nhiều lúc trong lòng thấy vui

Có nhiều lúc trong lòng thấy vui

Thỉnh thoảng, nhìn thấy ở ngã tư đường, có những em học sinh mặc đồng phục đứng hàng ngang, tay cầm tấm bảng ghi dòng chữ như: “Đi trên đường, nhường nhịn nhau”; “Dừng đèn đỏ, tỏ văn minh”, “Chậm một giây, hơn gây tai nạn”, "An toàn là bạn, tai nạn là thù", "Đi đúng tuyến, dừng đúng vạch"... lòng thấy vui. Lại thấy vui khi ta biết vẫn còn đó những con người lặng lẽ đi qua cuộc đời này bằng cái nhìn nhẹ nhàng, an lạc.

Bình yên vùng biên Lao Bảo

Bình yên vùng biên Lao Bảo

Ở vùng biên Lao Bảo, tỉnh Quảng Trị, bình yên không bắt đầu từ những điều lớn lao hay xa vời. Nó được chắt chiu từ những bước chân lặng lẽ gõ cửa từng mái nhà, từ sự kiên nhẫn cầm tay người dân làm quen với chiếc điện thoại thông minh, và từ những công trình đang dần hiện hình giữa đời sống thường nhật. Từ những điều gần gũi ấy, một thế trận an ninh được bồi đắp từng ngày, bền bỉ và chắc chắn ngay từ cơ sở.

Tận thấy ở công trường chống ngập giữa Thủ đô

Tận thấy ở công trường chống ngập giữa Thủ đô

Từ vài tháng qua, nhiều tuyến phố ở nội đô Hà Nội đã trở thành công trường xây dựng, khi mặt đường đã được đơn vị thi công rào từng đoạn để thi công hạ ngầm những chiếc cống hộp bê tông đúc sẵn có kích thước tới vài mét thuộc dự án chống ngập úng cục bộ. Đây là công trình được người dân kỳ vọng sẽ thay đổi tình trạng hễ mưa là ngập trên nhiều tuyến phố ở Hà Nội suốt nhiều năm qua.

Giải thưởng Âm nhạc Cống hiến 2026: Bức tranh đa sắc màu của nhạc Việt

Giải thưởng Âm nhạc Cống hiến 2026: Bức tranh đa sắc màu của nhạc Việt

20 năm tồn tại, Giải thưởng Âm nhạc Cống hiến đã vượt qua khuôn khổ của một sự kiện vinh danh thường niên để trở thành một “thiết chế mềm” của đời sống âm nhạc Việt Nam. Mùa giải năm 2026 là một lát cắt phản ánh những biến chuyển của thị trường âm nhạc đương đại. Đó là một bức tranh sôi động, nhiều màu sắc, nơi âm nhạc Việt đang đứng giữa giao điểm của nghệ thuật, công nghiệp và toàn cầu hóa.

Lan man về nghề viết

Lan man về nghề viết

Thật lạ, có những câu thơ, dù chỉ đọc thoáng qua nhưng rồi lại nhớ mãi, có thế bởi tự dưng lại nhớ đến bài tứ tuyệt Vũ Hoàng Chương tặng Vũ Bằng: “Có bằng nói láo bốn mươi năm. Vũ ấy mà sao giọng vẫn văn. Hay tại đa ngôn đa báo hại. Giường tiên trời phạt chẳng cho nằm”.

Hội họa Việt Nam vượt kỳ vọng tại sàn đấu giá quốc tế

Hội họa Việt Nam vượt kỳ vọng tại sàn đấu giá quốc tế

Tại phiên đấu giá Nghệ thuật Hiện đại và Đương đại do Sotheby's tổ chức tại Hồng Kông vừa qua, các tác phẩm của danh họa Mai Trung Thứ và Lê Phổ đã được chốt với mức giá gần 1 triệu USD. Điều đáng nói, đây đang trở thành một xu hướng kéo dài trong nhiều năm qua. Đằng sau những con số ấn tượng ấy không chỉ là câu chuyện của thị trường, mà còn là dấu hiệu cho thấy hội họa Đông Dương đã và đang được định danh trên bản đồ toàn cầu.

Đường dài của những sáng tạo mới

Đường dài của những sáng tạo mới

Trong vài năm trở lại đây, đời sống nghệ thuật Việt Nam chứng kiến một làn sóng sáng tạo đến từ các nghệ sĩ trẻ và những đơn vị nghệ thuật độc lập. Họ không chỉ dàn dựng tác phẩm, mà còn tạo ra những“ngôn ngữ biểu đạt mới”- nơi chất liệu văn hóa Việt Nam được đặt trong sự đối thoại với tinh hoa nghệ thuật hàn lâm châu Âu.

Xem thổ cẩm Việt giữa Paris

Xem thổ cẩm Việt giữa Paris

Đó là triển lãm "Thổ cẩm Việt Nam - những sợi chỉ kể chuyện" tại không gian triển lãm của thư viện Jean-Pierre Melville, thuộc một khu sầm uất của quận 13, Paris, một nơi vốn được xem là khu phố đặc trưng của châu Á, hội tụ và giao thoa của nhiều nền văn hóa của thành phố.

Giọng nói bị đánh cắp, tội ác không có dấu vân tay

Giọng nói bị đánh cắp, tội ác không có dấu vân tay

Chỉ cần vài giây âm thanh công khai trên internet, trí tuệ nhân tạo có thể tạo ra một bản sao giọng nói gần như hoàn hảo, đủ để lừa dối, đủ để trục lợi và đủ để phá hủy uy tín của một nghệ sĩ được xây dựng trong nhiều thập kỷ.

Oscar 2026 và những định nghĩa trong thời đại số

Oscar 2026 và những định nghĩa trong thời đại số

Giải thưởng điện ảnh danh giá nhất thế giới - Oscar lần thứ 98 đã diễn ra vào ngày 15/3/2026 theo giờ miền Đông nước Mỹ tại nhà hát Dolby ở Los Angeles. Danh hài Conan O'Brien trong vai trò người dẫn chương trình đã khuấy động bầu không khí của buổi lễ và khiến cuộc đua vốn được đánh giá là vô cùng gay cấn của năm nay trở nên “duyên dáng” đáng kể với những mảng miếng hài đặc trưng.

Bàn phiếm chuyện cái răng, cái tóc

Bàn phiếm chuyện cái răng, cái tóc

Trong kho tàng tục ngữ Việt Nam, câu "Cái răng, cái tóc là gốc con người" từ lâu đã được xem như một lời nhắc nhở về việc giữ gìn và chăm sóc ngoại hình của mỗi người. Tuy nhiên, khi tra cứu trên Google, không ít người giật mình khi thấy phiên bản "Cái răng, cái tóc là góc con người" lại xuất hiện nhiều hơn: khoảng 49.800 kết quả so với 16.900 kết quả của "gốc con người".

Xuất khẩu văn chương: Đường dài còn lắm gian truân

Xuất khẩu văn chương: Đường dài còn lắm gian truân

Dịch thuật được ví như cái cầu vô hình nối người đọc xa lạ với tác giả xa lạ không cùng ngôn ngữ. Nhờ dịch thuật mà nhiều tác phẩm văn chương Việt được ra ngoài biên giới đến với bạn đọc không cùng tiếng nói. Người dịch là cầu nối tác phẩm văn học nguyên gốc với người đọc, giúp người đọc cảm nhận được sự hay của cái đẹp và bản sắc của văn bản.

Phim AI có phải dấu chấm hết cho điện ảnh truyền thống?

Phim AI có phải dấu chấm hết cho điện ảnh truyền thống?

Trí tuệ nhân tạo đang buộc ngành điện ảnh phải xem lại toàn bộ cấu trúc sản xuất vốn tồn tại hơn một thế kỷ. Khi chi phí có thể được cắt giảm, quy trình được tinh gọn và rào cản gia nhập thị trường bị hạ thấp, AI mở ra một chương mới cho điện ảnh.

Các bài hát đồng dao

Các bài hát đồng dao

LTS: Nguyễn Văn Vĩnh (1882-1936) là nhà báo, nhà văn, dịch giả nổi tiếng Việt Nam đầu thế kỷ XX. Ông là người có công lớn trong việc hoàn thiện và phổ cập chữ Quốc ngữ. Trong 30 năm làm báo, Nguyễn Văn Vĩnh là chủ bút 7 tờ báo bằng cả tiếng Việt và tiếng Pháp; viết hàng nghìn bài báo thuộc nhiều lĩnh vực, nhiều thể loại, đề cập đến các vấn đề trong xã hội từ chính trị, kinh tế đến các phong tục tập quán của người dân…