Nguời đẹp vì lụa...

Tự dưng lại nhớ đến ông Chử Đồng Tử. Mối tình của ông với Tiên Dung, nay nhìn lại ta ắt nghĩ đến một chi tiết hết sức đắt giá nếu được xây dựng thành phim càng hấp dẫn.

Theo "Lĩnh Nam chích quái liệt truyện" - bản dịch của Viện Hán Nôm (1997), sau khi cha mất, do nhà quá nghèo, không có quần che thân, phải trần như nhộng. Ngày nọ, "Không ngờ thuyền Tiên Dung đột nhiên tới. Nghe tiếng chiêng trống sáo kèn, thấy đầy những nghi trượng cờ quạt, Chử Đồng Tử kinh sợ không biết trốn vào đâu. Trên bãi cát có một chòm lau lơ thơ, bèn ẩn tránh trong đó, moi cát thành hố để giấu thân, lại lấy cát phủ lên trên.

Trong khoảnh khắc thuyền của Tiên Dung xốc tới, bèn đậu ở đấy để lên bãi dạo chơi, rồi ra lệnh quây màn quanh chòm lau làm nơi tắm gội. Tiên Dung vào trong màn cởi áo tắm rửa, dội nước làm cho cát dạt đi, lộ ra thân hình Đồng Tử".

Nguời đẹp vì lụa... -0
Người phụ nữ miền Nam đầu thế kỷ XX. Ảnh: Tư liệu.

Thử đặt câu hỏi, nếu Tiên Dung gặp Chử Đồng Tử mà chàng áo quần bảnh bao, liệu hai người có thành vợ chồng? Không. Bởi chính nàng đã nói: "Ta vốn không muốn lấy chồng. Nay gặp người ở trần truồng chung một hố, ấy là trời khiến như thế". Phải hết sức khâm phục người xưa đã nghĩ ra một tình huống cực kỳ éo le. Quá sức… điện ảnh. Nhìn chung với con người ta dù giàu dù nghèo , ai ai cũng phải che thân bằng manh quần tấm áo. Qua đó, còn tôn thêm vẻ đẹp của người mặc nữa, há chẳng từng nghe câu tục ngữ "Nguời đẹp vì lụa, lúa tốt vì phân" đấy sao?

Không rõ đầu thế kỷ XX ở miền Nam, người phụ nữ giàu sang quý phái ăn mặc vải vóc lụa là thế nào được cho là đẹp?

Từ tâm niệm này, tôi tìm đọc lại "Bài ca kiệm thời" (Thập nhất tài tử) của Huỳnh Văn Ngà - Huỳnh Kim Danh, in năm 1916 tại Sài Gòn. Trong đó có bài tứ đại “Nhan sắc cô vợ Tây”. Hãy quan sát dung nhan của cô Liễu Kiêm Mai, ghi theo chính tả hồi ấy: "Trước khi ra khỏi nhà/ Chưng diện mặn mà/ Đi giày đầm Langsa/ Hột xoàn tra/ Cách-sơ-mia (Cachemir) áo kia, quần lãnh/ Choàng bông khăn hường/ Mặt dồi phấn như gương".

Langsa, là cách phiên âm France, tên gọi nước Pháp. Cụ Đồ Chiểu là nhà thơ trước nhất sử dụng trong "Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc": "Dinh Lang-sa nửa khắc đặng rửa hờn, tấc phận bạc đành lòng theo nước đổ". Chi tiết này cho biết cách phiên âm này xuất hiện ngay từ khi người Pháp mới chân ướt chân ráo xâm lược Nam Kỳ.

Trong truyện ngắn "Câu hò Vân Tiên", nhà nghiên cứu Nguyễn Văn Sâm còn viết: "Mấy thầy thông thầy ký mang giầy "ăn phón" da bóng ướt sức giở lên làm kiếng soi mặt nhổ râu được, áo bành tô vải ka ki bốn túi, đầu chảy bảy ba, cặp tay mấy cô tân thời, đầu tóc lòng thòng khỏi vai, có cái đuôi bánh lái, coi thiên hạ bằng nửa con mắt". Điều này, cho thấy tiếng nước ngoài du nhập vào lời ăn tiếng nói của người Việt, có nhiều cách phát âm, dù cũng từ đó.

Ngay cả anh chàng Thúc Sanh kia, khi tán tỉnh, cù rủ, rù quến cô nàng Túy Kiều cũng hứa ngon hứa ngọt: "Trước lo dọn cho nàng căn phố/ Sau sắm cho đủ bộ nữ trang/ Chuỗi đeo tay, neo đặt chiềng vàng/ Cà rá nhậm kim cang ba hột/ Hàng cách-sơ-mia bon-nê thiệt tốt/ Sắm cho nàng ra tột bực sang/ Mua ô-tô hứng cảnh thừa nhàn/ Xe ca-lết dạo chơi hóng mát"

Đoạn này trích từ "Hoạn Thơ bắt Túy Kiều vịnh tích" in năm 1921 của nhà văn Lê Hoằng Mưu (1879-1941) in tại Sài Gòn đầu thế kỷ XX. Không những thế, trong bản "Dọn lại in lần 2", còn bổ sung đoạn: "Trước lo dọn cho nàng căn phố/ Sau sắm cho một bộ sa-lông/ Ngồi nệm nhung tựa gối thêu rồng/ Nằm giường sắt, lưng không biết mỏi/ Bề ăn bận thì mình khỏi nói/ Áo cẩm nhung bông chói làu làu/ Ấy là hàng ngoài Bắc đem vào/ Đủ thứ tốt lại đủ màu, đủ sắc/ Chân bận vớ, mang giày cườm cắc/ Đi cho ra bước nhặt bước khoan/ Tóc để trần, đầu vấn khăn choàng/ Coi cho đẹp như nàng tiên nữ/ Phấn "cô-ty" dồi thêm lịch sự/ Tiệp màu da, không sợ mồ hôi/ Son "cạt-manh" mình điểm hai môi/ Ăn thắm thịt, nước trôi không được/ Mình về ở mới biết mình có phước".

Rõ ràng, Thúc Sanh rất ư "anh Hai Nam Bộ". Chơi đẹp lắm. Không hề ki bo, bủn xỉn, tính toán gì cả. Làm rõ thêm cái ý "Trăm nghìn đổ một trận cười như không". Chẳng nhẽ, đọc xong mấy câu thơ miêu tả thêm tính cách "quen thói bốc trời" của Thúc Sinh, ta lại lảng qua chuyện khác?

Không.

Vậy, xin hỏi: "Chuỗi đeo tay, neo đặt chiềng vàng". "Chiềng" là gì? Trong tập sách "Phương ngữ Nam Bộ", ở từ "chiêng chiêng", ông Nam Chi Bùi Thanh Kiên giải thích: "Loại cà rá có hoa văn chạm nổi; chiêng chiêng cà rá: từ chỉ chung loại trang sức nhỏ đeo vào ngón tay". Suy luận ra,"chiềng" là cách nói gọn của "chiêng chiêng" đấy thôi. Căn cứ vào mạch nối theo của câu thứ hai càng rõ cái ý ấy: "Cà rá nhậm kim cang ba hột". "Nhậm" là khảm, chạm, cẩn, nhận, tương tự: "Hột xoàn tra/ Cách-sơ-mia (Cachemir) áo kia, quần lãnh".

Khi cô Liễu Kiêm Mai "áo kia, quần lãnh", ta thấy nàng Kiều Nguyệt Nga cũng theo model này. Trong "Bùi Kiệm dặm" của Nguyễn Văn Tròn in năm 1919 tại Sài Gòn cho biết: "Kiệm nhìn thấy nàng: "lỗ tai đeo đôi bông nhẫn hột, cổ đeo cây kiềng vàng, bận cái áo lưỡng đoạn, đội cái khăn lục soạn, bận cái quần lãnh, lưng rút, khiến tâm bào anh Kiệm chết tê". Đàn ông khi gặp phụ nữ đẹp, lại giầu sang như thế thì "chết" là... phải đạo.

Trộm nghĩ, đàn ông đàn ang khi nhìn thấy người đẹp, ai lại không xao xuyến tâm can, nghĩ thế, mới thấy thi hào Nguyễn Du thật tinh đời khi viết: "Lạ cho mặt sắt cũng ngây vì tình", ấy là lúc quan đại thần Hồ Tôn Hiến nhìn Thúy Kiều, không khác Bùi Kiệm là "chết tê". Tương tự, trong quyển tiểu thuyết "Hà Hương phong nguyệt" của nhà văn Lê Hoằng Mưu, in báo Nông cổ mín đàm năm 1912, in thành sách năm 1914 được xem là tiểu thuyết đầu tiên của Nam Kỳ, có đoạn kể về lúc nhân vật Hà Hương bị đòi đến cửa quan. Nàng ăn mặc thế nào mà tay phó lý phải chần chừ không mạnh tay dùng nhục hình tra hỏi?

Hãy đọc lại đoạn này, cũng là lúc quan sát cách hành văn của chữ quốc ngữ đầu thế kỷ XX: "Phó lý thấy: Nàng làm sao mà nước da trắng nõn, tay mỗi ngón móng dài, căng ra để nằm ngay. Nhan sắc tày Đắc Kỷ. Quần lãnh xác da xem khoái chí, áo nu huê mỹ thấy phải lòng, kiềng nghệ chói má hồng, chuỗi vàng thêm duyên thắm, nghe nàng than đau thấu về đâu, đứng cầm roi cứ ngó mà lắc đầu, dầu muôn thảm ngàn sầu cũng chịu. Thầy cai liền hối biểu, mau tra khảo Hà Hương, Phó lý thấy mà thương, cực lòng đưa tay đánh. Bởi vậy nên: Roi xuống không đặng mạnh, sợ e tan ngọc nát ngà…". Thì ra, nặng tay với người đẹp e cũng khó quá nhỉ !

Từ những những trích dẫn này, ít nhiều ta đã hình dung ra cách ăn mặc đẹp của phụ nữ thuở ấy. Thế nhưng, về chữ nghĩa thì cần chú tâm tìm hiểu thêm, chẳng hạn Hà Hương mặc "áo nu", ta hiểu là áo nâu như ca dao Nam Bộ có câu: "Đi đâu mà chẳng thấy về/  Hay là quần tía dựa kề áo nu?". "Đại Nam quấc âm tự vị" (1895) cho biết đó là "màu hùn hùn" nhưng trong ngữ cảnh này áo nu là loại áo nhuộm màu đen vàng.

Còn lúc Bùi Kiệm lần đầu nhìn thấy Kiều Nguyệt Nga mặc "áo lưỡng đoạn" đã "chết tê", chết mê chết mệt, thiếu điều "ngất trên cành quất" là loại áo thế nào, hình thù ra làm sao? Còn "Xe ca-lết dạo chơi hóng mát" của Túy Kiều là xe gì? Tôi ngờ rằng, chính là cách gọi "xe tay", bởi thời đó quý bà quý cô sang chảnh có cái thú chiều chiều ngồi xe do phu kéo dạo chơi đây đó, cũng tựa như nay, ta ngồi xe xích lô quẩn quanh phố xá vậy. Sở dĩ gọi "ca-lết" là nói trại của "cà lết" bởi bởi nó đi chậm rãi tùy hứng theo nhịp/ bước chân của phu kéo, khác với "Mua ô-tô hứng cảnh thừa nhàn" là chạy bằng động cơ máy nổ. Riêng về cái khăn lục soạn, ca dao có câu: "Cái ô lục soạn cầm tay/ Cái khăn xếp nếp, cái dây lưng điều".

Khi nhà thơ Tú Xương đi hát cô đầu, hứng chí quá, ngủ lại đó, sáng ra giật thót người: "Hỏi ô, ô mất bao giờ? Hỏi em, em cứ ậm ờ không thưa".

Dám cá cược rằng, ông Tú Xương bị mất cái ô, đúng rồi, nhưng phải là ô lục soạn, tiếc lắm. Nếu cái ô tầm xoàng thì tiếc cái nỗi gì. Không tiếc cái nỗi gì, làm sao có thể bật ra thơ? Lục soạn là thứ vải lụa, mỏng, trơn, dùng làm ô dù, không chỉ dành cho phái đẹp, ngay cả đàn ông như thầy thông, thầy ký cũng sử dụng, nhà thơ Tú Xương cho biết: "Thói nhà phong vận, áo hàng tàu, khăn nhiễu tím, ô lục soạn xanh; Ra phố xênh xang quần tố nữ, bít tất tơ, giày Gia Định bóng".

Phiếm đàm về quần là áo lượt đến đây dừng được chưa? Chưa. Khác với đàn ông, không những thế, người phụ nữ khi "bát phố" còn có thêm "phụ kiện" khác nữa, bài tứ đại trong "Bài ca kiệm thời" (Thập nhất tài tử) cho biết cô vợ Tây: "Hương nực mùi hương/ Thơm phức dầu Cô-lon (Cologne)/ Dây chuyền, kiền vàng/ Sắc-cốt (sacoche) cầm tay/ Coi giống in như đầm".

Trở lại với câu "Cách-sơ-mia áo kia, quần lãnh" - lãnh là "Thứ hàng nhỏ chỉ, mịn mà láng"- theo "Đại Nam quấc âm tự vị" (1895).

Lê Minh Quốc

Các tin khác

Nở rộ review thuê: Thị trường dẫn dắt bởi những lời dối trá

Nở rộ review thuê: Thị trường dẫn dắt bởi những lời dối trá

Từ những dòng đánh giá tưởng như vô hại, một thị trường ngầm của "review thuê" đang âm thầm hoạt động, khi mà những lời tâng bốc được sản xuất hàng loạt và người tiêu dùng không biết tin vào đâu. Khi mỗi quyết định mua sắm đều bị những lời quảng cáo dẫn dắt bằng dữ liệu dối trá.

Tìm đường cho sơn mài “sống” trong đời sống đương đại

Tìm đường cho sơn mài “sống” trong đời sống đương đại

Sơn mài là một trong những loại hình nghệ thuật đặc sắc nhất của Việt Nam, kết tinh từ kỹ thuật thủ công tinh xảo và tư duy thẩm mỹ mang đậm bản sắc dân tộc. Trải qua hàng trăm năm phát triển, từ những sản phẩm phục vụ tín ngưỡng, trang trí cung đình cho đến nghệ thuật tạo hình hiện đại, sơn mài luôn vận động không ngừng để thích nghi với thời đại. Tuy nhiên, có một câu hỏi mà cả các nghệ nhân và nghệ sĩ cùng quan tâm là làm thế nào để loại hình nghệ thuật truyền thống này tiếp tục phát triển trong đời sống đương đại?

Có nhiều lúc trong lòng thấy vui

Có nhiều lúc trong lòng thấy vui

Thỉnh thoảng, nhìn thấy ở ngã tư đường, có những em học sinh mặc đồng phục đứng hàng ngang, tay cầm tấm bảng ghi dòng chữ như: “Đi trên đường, nhường nhịn nhau”; “Dừng đèn đỏ, tỏ văn minh”, “Chậm một giây, hơn gây tai nạn”, "An toàn là bạn, tai nạn là thù", "Đi đúng tuyến, dừng đúng vạch"... lòng thấy vui. Lại thấy vui khi ta biết vẫn còn đó những con người lặng lẽ đi qua cuộc đời này bằng cái nhìn nhẹ nhàng, an lạc.

Bình yên vùng biên Lao Bảo

Bình yên vùng biên Lao Bảo

Ở vùng biên Lao Bảo, tỉnh Quảng Trị, bình yên không bắt đầu từ những điều lớn lao hay xa vời. Nó được chắt chiu từ những bước chân lặng lẽ gõ cửa từng mái nhà, từ sự kiên nhẫn cầm tay người dân làm quen với chiếc điện thoại thông minh, và từ những công trình đang dần hiện hình giữa đời sống thường nhật. Từ những điều gần gũi ấy, một thế trận an ninh được bồi đắp từng ngày, bền bỉ và chắc chắn ngay từ cơ sở.

Tận thấy ở công trường chống ngập giữa Thủ đô

Tận thấy ở công trường chống ngập giữa Thủ đô

Từ vài tháng qua, nhiều tuyến phố ở nội đô Hà Nội đã trở thành công trường xây dựng, khi mặt đường đã được đơn vị thi công rào từng đoạn để thi công hạ ngầm những chiếc cống hộp bê tông đúc sẵn có kích thước tới vài mét thuộc dự án chống ngập úng cục bộ. Đây là công trình được người dân kỳ vọng sẽ thay đổi tình trạng hễ mưa là ngập trên nhiều tuyến phố ở Hà Nội suốt nhiều năm qua.

Giải thưởng Âm nhạc Cống hiến 2026: Bức tranh đa sắc màu của nhạc Việt

Giải thưởng Âm nhạc Cống hiến 2026: Bức tranh đa sắc màu của nhạc Việt

20 năm tồn tại, Giải thưởng Âm nhạc Cống hiến đã vượt qua khuôn khổ của một sự kiện vinh danh thường niên để trở thành một “thiết chế mềm” của đời sống âm nhạc Việt Nam. Mùa giải năm 2026 là một lát cắt phản ánh những biến chuyển của thị trường âm nhạc đương đại. Đó là một bức tranh sôi động, nhiều màu sắc, nơi âm nhạc Việt đang đứng giữa giao điểm của nghệ thuật, công nghiệp và toàn cầu hóa.

Lan man về nghề viết

Lan man về nghề viết

Thật lạ, có những câu thơ, dù chỉ đọc thoáng qua nhưng rồi lại nhớ mãi, có thế bởi tự dưng lại nhớ đến bài tứ tuyệt Vũ Hoàng Chương tặng Vũ Bằng: “Có bằng nói láo bốn mươi năm. Vũ ấy mà sao giọng vẫn văn. Hay tại đa ngôn đa báo hại. Giường tiên trời phạt chẳng cho nằm”.

Hội họa Việt Nam vượt kỳ vọng tại sàn đấu giá quốc tế

Hội họa Việt Nam vượt kỳ vọng tại sàn đấu giá quốc tế

Tại phiên đấu giá Nghệ thuật Hiện đại và Đương đại do Sotheby's tổ chức tại Hồng Kông vừa qua, các tác phẩm của danh họa Mai Trung Thứ và Lê Phổ đã được chốt với mức giá gần 1 triệu USD. Điều đáng nói, đây đang trở thành một xu hướng kéo dài trong nhiều năm qua. Đằng sau những con số ấn tượng ấy không chỉ là câu chuyện của thị trường, mà còn là dấu hiệu cho thấy hội họa Đông Dương đã và đang được định danh trên bản đồ toàn cầu.

Đường dài của những sáng tạo mới

Đường dài của những sáng tạo mới

Trong vài năm trở lại đây, đời sống nghệ thuật Việt Nam chứng kiến một làn sóng sáng tạo đến từ các nghệ sĩ trẻ và những đơn vị nghệ thuật độc lập. Họ không chỉ dàn dựng tác phẩm, mà còn tạo ra những“ngôn ngữ biểu đạt mới”- nơi chất liệu văn hóa Việt Nam được đặt trong sự đối thoại với tinh hoa nghệ thuật hàn lâm châu Âu.

Xem thổ cẩm Việt giữa Paris

Xem thổ cẩm Việt giữa Paris

Đó là triển lãm "Thổ cẩm Việt Nam - những sợi chỉ kể chuyện" tại không gian triển lãm của thư viện Jean-Pierre Melville, thuộc một khu sầm uất của quận 13, Paris, một nơi vốn được xem là khu phố đặc trưng của châu Á, hội tụ và giao thoa của nhiều nền văn hóa của thành phố.

Giọng nói bị đánh cắp, tội ác không có dấu vân tay

Giọng nói bị đánh cắp, tội ác không có dấu vân tay

Chỉ cần vài giây âm thanh công khai trên internet, trí tuệ nhân tạo có thể tạo ra một bản sao giọng nói gần như hoàn hảo, đủ để lừa dối, đủ để trục lợi và đủ để phá hủy uy tín của một nghệ sĩ được xây dựng trong nhiều thập kỷ.

Oscar 2026 và những định nghĩa trong thời đại số

Oscar 2026 và những định nghĩa trong thời đại số

Giải thưởng điện ảnh danh giá nhất thế giới - Oscar lần thứ 98 đã diễn ra vào ngày 15/3/2026 theo giờ miền Đông nước Mỹ tại nhà hát Dolby ở Los Angeles. Danh hài Conan O'Brien trong vai trò người dẫn chương trình đã khuấy động bầu không khí của buổi lễ và khiến cuộc đua vốn được đánh giá là vô cùng gay cấn của năm nay trở nên “duyên dáng” đáng kể với những mảng miếng hài đặc trưng.

Bàn phiếm chuyện cái răng, cái tóc

Bàn phiếm chuyện cái răng, cái tóc

Trong kho tàng tục ngữ Việt Nam, câu "Cái răng, cái tóc là gốc con người" từ lâu đã được xem như một lời nhắc nhở về việc giữ gìn và chăm sóc ngoại hình của mỗi người. Tuy nhiên, khi tra cứu trên Google, không ít người giật mình khi thấy phiên bản "Cái răng, cái tóc là góc con người" lại xuất hiện nhiều hơn: khoảng 49.800 kết quả so với 16.900 kết quả của "gốc con người".

Xuất khẩu văn chương: Đường dài còn lắm gian truân

Xuất khẩu văn chương: Đường dài còn lắm gian truân

Dịch thuật được ví như cái cầu vô hình nối người đọc xa lạ với tác giả xa lạ không cùng ngôn ngữ. Nhờ dịch thuật mà nhiều tác phẩm văn chương Việt được ra ngoài biên giới đến với bạn đọc không cùng tiếng nói. Người dịch là cầu nối tác phẩm văn học nguyên gốc với người đọc, giúp người đọc cảm nhận được sự hay của cái đẹp và bản sắc của văn bản.

Phim AI có phải dấu chấm hết cho điện ảnh truyền thống?

Phim AI có phải dấu chấm hết cho điện ảnh truyền thống?

Trí tuệ nhân tạo đang buộc ngành điện ảnh phải xem lại toàn bộ cấu trúc sản xuất vốn tồn tại hơn một thế kỷ. Khi chi phí có thể được cắt giảm, quy trình được tinh gọn và rào cản gia nhập thị trường bị hạ thấp, AI mở ra một chương mới cho điện ảnh.

Các bài hát đồng dao

Các bài hát đồng dao

LTS: Nguyễn Văn Vĩnh (1882-1936) là nhà báo, nhà văn, dịch giả nổi tiếng Việt Nam đầu thế kỷ XX. Ông là người có công lớn trong việc hoàn thiện và phổ cập chữ Quốc ngữ. Trong 30 năm làm báo, Nguyễn Văn Vĩnh là chủ bút 7 tờ báo bằng cả tiếng Việt và tiếng Pháp; viết hàng nghìn bài báo thuộc nhiều lĩnh vực, nhiều thể loại, đề cập đến các vấn đề trong xã hội từ chính trị, kinh tế đến các phong tục tập quán của người dân…

Ngựa - linh vật và những bí ẩn

Ngựa - linh vật và những bí ẩn

Không phải ngẫu nhiên mà những linh vật ngựa đất nung "Mã Nghênh Phúc Hỷ" màu vàng kim thường xuất hiện trên kệ trang trọng trong các gia đình để đón năm mới. Lịch sử hàng ngàn năm gắn bó với con người đã khiến ngựa trở thành một trong những người bạn thân thiết nhất. Không chỉ đơn thuần là biểu tượng của tin vui và phúc lộc, đằng sau vẻ ngoài oai vệ ấy là cả một hành trình dài làm thay đổi lịch sử loài người và vô số câu chuyện khiến chúng ta phải bất ngờ.

Vó ngựa kỳ bí trong văn hoá rẻo cao Tây Bắc

Vó ngựa kỳ bí trong văn hoá rẻo cao Tây Bắc

Tiếng vó ngựa rộn rã trên những cung đường đèo dốc không chỉ là âm thanh của việc di chuyển, mà còn là nhịp đập văn hóa bền bỉ của đồng bào các dân tộc vùng cao Tây Bắc.

Cành đào huyền sử

Cành đào huyền sử

"Có một Thăng Long Nguyễn Huệ/ Ngựa phi trong sắc hoa đào". (Thơ Đỗ Trung Lai).

Ngày xuân đến phố Bát Đàn mua hàng Bát Sứ

Ngày xuân đến phố Bát Đàn mua hàng Bát Sứ

Ở Hà Nội, hiện nay có phố Bát Sứ, không những thế, còn có phố Bát Đàn. Theo “Từ điển đường phố Hà Nội” (NXB Hà Nội - 2010) do Nguyễn Viết Chúc chủ biên, thì khoảng trước năm 1890 người Pháp gọi hai phố này là rue des Tassee (phố Hàng Chén). Từ cách gọi này, ta biết bát còn gọi cái tô là đồ bằng sứ, bằng sành, đất nung dùng để đựng đồ ăn thức uống, tiếng đôi là bát đọi. Tục ngữ có câu: “Một bát một bình” nghĩa của nó là nói về vật dụng đựng cơm nước của người tu hành, về sau có thêm nghĩa phái sinh nhằm nói ai đó giữ một chí hướng, kiên trì làm theo sở nguyện của mình. Thế nhưng tại sao lại gọi đàn/ bát đàn?