Italia - đất nước của một nền văn hóa rực rỡ và con người nhân ái, đất nước của những thiên tài mà thành quả lao động sáng tạo của họ đã trở thành những di sản vô giá của nhân loại. Sự cuốn hút đầu tiên phải kể đến thành phố Vơnidơ.
Có thể nói không ngoa rằng, không có gì có sức quyến rũ hơn với Vơnidơ, những cung điện nguy nga tráng lệ với cấu trúc riêng rất cổ, nhưng lại rất hiện đại bên cạnh những con kênh xanh. Vơnidơ có khoảng 150 con kênh và khoảng 400 chiếc cầu bắc qua, thuyền và cầu là đường giao thông quan trọng của thành phố này. Chính điều đó đã tạo nên sự giàu có của Vơnidơ trước đây. Vơnidơ đã từng là trung tâm thương mại gắn châu Âu với Trung Đông và châu Á thời trung cổ.
Ngày nay sự giàu có của Vơnidơ là nhờ túi tiền của khách du lịch. Hàng năm, thành phố hơn 5 triệu dân này đã góp gần 20 triệu lượt khách du lịch với doanh thu khoảng 10 tỷ USD. Du khách đến đây có thể thăm nhà bảo tàng thành phố, đi thuyền trên các dòng kênh, đi thăm các cơ sở sản xuất thủy tinh màu, hoặc đùa giỡn với đàn bồ câu đông tới hàng ngàn con ở trên đảo Murakoo, vốn là những người bạn thân thiết với người dân Vơnidơ.

Một bất ngờ là tôi và các bạn cùng đi đã được gặp Robetino, ca sĩ huyền thoại một thời. Từ những năm 65-70 của thế kỷ trước, ở Hà Nội đã khá phổ biến một đĩa hát Robetino, lúc đó tôi chỉ là một cô bé con 7-8 tuổi nhưng cũng đã rất "mê" giọng ca của "chú bé" ca sĩ người Ý 13 tuổi này - Một giọng ca tenor trong trẻo khỏe khoắn nhưng vẫn còn hơi mảnh.
Hình như chính cái mảnh mai thiếu niên ấy đã tạo nên sự dễ thương cho giọng hát "Mặt trời của tôi" đã theo tôi lớn lên cùng năm tháng, rồi "Avêmaria" và "Mama" thật là tha thiết, những bài hát như số phận thật gần gũi với cuộc đời tôi, người từng có một tuổi thơ bất hạnh, bố mất khi tôi vừa tròn 5 tuổi, mẹ tôi góa chồng khi tuổi còn trẻ với 4 đứa con thơ, chị em tôi lớn lên trong tình thương và sự hà khắc trong việc giáo dục con cái - Mẹ tôi đã ở vậy hy sinh cho những đứa con.
Tôi yêu mẹ và biết ơn mẹ tôi biết bao nhiêu, vậy là tôi lại hát cùng anh Robetino "Tim con rung lên khi nghe tiếng mẹ/ Ôi bao yêu thương như tiếng ca ban chiều"...
Robetino Lorelti hiện ra trước mắt tôi bằng xương bằng thịt, ông trông mảnh mai và thật hiền dịu, trẻ hơn nhiều so với tuổi 58 của mình. Trước sự ngưỡng vọng của tôi và các bạn, ông đã hát những bài hát được yêu mến một thời, từng trở thành dấu ấn trong tâm hồn một thế hệ ở một nơi rất xa. "Santaluxia", "Trở về Soriento"... đưa người nghe tới một nơi thật thanh bình yên tĩnh, không còn phải tất bật bon chen, quay cuồng bươn trải. Tôi còn được biết một điều khá thú vị: Robetino là con trai một triệu phú ở Italia.
Ấn tượng mạnh nhất đối với tôi là Vơnidơ có nhiều người thuộc các quốc tịch khác nhau. Đi trên đường phố, khi biết tôi là người Việt
Thủ đô Rôma nằm trên 7 quả đồi và con sông Têvêrê chảy qua. Thủ đô cổ kính này ngày càng đẹp và hấp dẫn du khách. Tôi đã được tới thăm nhà thờ Sanđiéttơrô thuộc tòa thánh Vaticăng, đấu trường Côlôsê và đài phun nước Trêvicô là những công trình kiến trúc mang đặc trưng của Thiên Chúa giáo, trong đó nổi bật những bức tranh, bức tượng bằng đá cẩm tuyệt vời của các danh họa Mikenlănggiơ, Bécnini, Cavôva... Đấu trường Côlôse được xây dựng cách đây khoảng 2000 năm, với những công trình kiến trúc đồ sộ. Đài phun nước Trêvicô cổ xưa lúc nào cũng chật ních người đứng chiêm ngưỡng và ném tiền để hy vọng có ngày được trở lại đây