“Mặt trời thi ca Nga” hơn 200 năm nhìn lại

Aleksandr Sergeevich Pushkin (1799 - 1837) là nhà thơ, nhà văn, nhà viết kịch nổi tiếng người Nga. Được mệnh danh là "Mặt trời thi ca Nga", Pushkin đã có những đóng góp to lớn trong việc phát triển ngôn ngữ văn học Nga hiện đại và là biểu tượng của dòng văn học lãng mạn Nga thế kỷ XIX. Năm 2008, trong một cuộc điều tra được tiến hành trên Internet, Pushkin được xếp vị trí thứ 4 trong số những người Nga vĩ đại nhất, và thứ nhất trong số các nhà hoạt động văn hóa Nga.

Nhân dịp kỷ niệm 220 năm ngày sinh của Aleksandr Sergeevich Pushkin (6/6/1799-6/6/2019), xin giới thiệu một số nhận định, đánh giá trái chiều về nhà thơ và con người phức tạp này qua các thời kỳ khác nhau.

Từ Pisarev đến Stalin

Thái độ của người đời đối với Pushkin trải qua thời gian có nhiều thay đổi. Những người đương thời coi ông là nhà thơ tài năng, nhưng quyết không phải là thiên tài. Ivan Krylov và Vasily Zhukovsky được đánh giá cao hơn, còn Baratynsky và Vyazemsky được coi là ngang hàng.

Dưới thời Aleksandr (1799-1826), những người theo thuyết hư vô, đứng đầu là nhà phê bình văn học Dmitry Pisarev lên án Pushkin là kẻ vô chính trị, tụng ca "nghệ thuật vị nghệ thuật". Trong đám tang của nhà thơ Nekrasov, khi Dostoyevsky phát biểu rằng xét về tài năng, người quá cố có thể được đặt bên cạnh Pushkin, từ trong đám đông sinh viên, có người hô to: "Không phải bên cạnh, cao hơn, cao hơn!". Mayakovsky và các nhà thơ vị lai Nga năm 1915 kêu gọi "vứt bỏ Pushkin ra khỏi con tàu đương đại".

Ngược lại, những người bolshevik tuyên bố Pushkin là nhà cách mạng, bị giết hại theo lệnh Nga hoàng. Nhà thơ đoàn viên cộng sản Eduard Bagritsky viết: "Tôi cùng Pushkin đi dọc những chiến hào, bụng đói cồn cào, người đầy rệp, chân không giày dép".

Năm 1937, nhân nước Nga kỷ niệm 100 năm ngày mất của Pushkin, theo ý nguyện của lãnh tụ Stalin, Pushkin chính thức được coi là thần tượng. Dưới thời Xôviết, Hoàng Thôn, nơi Pushkin học ở trường trung học, được đổi tên thành Thành phố Pushkin.

Điều đó chẳng có gì khó hiểu.

Nhưng Bảo tàng hội họa phương Tây do Mạnh Thường Quân Yury Nechaev-Maltsev và nhà nghiên cứu nghệ thuật Ivan Tsvetaev thành lập 75 năm sau khi Pushkin qua đời, không hiểu sao cũng được đổi tên thành Bảo tàng mang tên Pushkin?

Đại thi hào Alexander Sergeyevich Pushkin.
Đại thi hào Alexander Sergeyevich Pushkin.

Tên tuổi của nước Nga

Tuy nhiên, ở đây không có gì ngạc nhiên và đáng chê trách. Mỗi dân tộc cần có những tên tuổi - biểu tượng của dân tộc mình và những thần tượng được mọi người thừa nhận. Người La Mã cổ đại có Horatius; người Anh có Shakespeare; người Đức có Goethe; người Ý có Dante; người Ba Lan có Mickiewicz; người Nga có Pushkin. Rất có thể, những người đến sau không thua kém, nhưng bệ đài đã bị chiếm chỗ.

Tuy nhiên, thần tượng của một dân tộc không nhất thiết phải được mọi người trên thế giới công nhận. Trên bia mộ của "Pushkin Estonya" - nữ thi sĩ Lidia Koidula - sống và viết vào nửa sau của thế kỷ XIX, chỉ ghi đơn giản "Koidula", và mỗi người dân Estonya bắt buộc phải biết đó là ai. Ngoài lãnh thổ đất nước nhỏ bé này, nói một cách nhẹ nhàng, tác phẩm của bà ít người biết đến, nhưng giễu cợt điều đó là tội lỗi.

Về vấn đề Pushkin giữa người ngoại quốc và người Nga có những ý kiến khác nhau. Ở phương Tây, trong số các nhà văn Nga, người ta biết Tolstoy và Dostoyevsky nhiều nhất; những người có học thức hơn - biết Chekhov và Bulgakov. Còn Pushkin, người được đánh giá cao nhất ở trong nước, lại được đọc và ca ngợi không nhiều.

Lại cũng không có gì ngạc nhiên.

Tolstoy và Dostoyevsky đi sâu vào bí mật của tâm hồn con người, họ nói với nhân loại một điều gì đấy mới mẻ và quan trọng về đất nước mình và cuộc đời nói chung.

Có ý kiến cho rằng họ đã đưa ra một quan niệm giả tạo và nguy hại về người Nga như một dân tộc khó hiểu và phi thực tế của những anh em Karamazov và Karataev, thích triết lý suông hơn làm việc. Nhưng sự thật vẫn là sự thật: vinh quang quốc tế thuộc về những người đã làm điều mà trước họ chưa có ai làm.

Theo những người này, Pushkin là người "chỉ đứng đầu trong nước".

Theo nhận xét có phần cực đoan của một số nhà nghiên cứu, các tác phẩm "Dubrovsky" và "Người con gái viên đại úy" (của Pushkin) là bản sao từ tiểu thuyết phiêu lưu - lịch sử của Anh và Pháp; tiểu thuyết thơ "Evgeny Onegin" (của Pushkin) là câu chuyện tình tầm thường pha trộn chủ nghĩa lãng mạn thời thượng kiểu Byron.

Đóng góp lớn lao và vĩnh cửu của Pushkin ở chỗ khác. Ông là tác giả Nga đầu tiên bạn có thể đọc mà không vấp phải những cổ ngữ, người khai sinh ra ngôn ngữ văn học Nga, một ngôn ngữ vĩ đại, hùng mạnh, bất chấp tất cả những toan tính phá hoại nó của một số người thiếu thiện chí sau này.

Ông là nghệ sĩ bậc thầy của ngôn ngữ và thơ ca. Cách đây không lâu, với sự trợ giúp của một chương trình máy tính đặc biệt, một số nhà ngữ văn đã phân tích các văn bản của các nhà văn cổ điển Nga nhằm mục đích xác định tỷ lệ những từ có thể vứt bỏ mà không ảnh hưởng tới nội dung. Kết quả là chính trong ngôn ngữ của Pushkin không có gì thừa.

Nhưng điều đó chỉ quan trọng với người Nga.

"Danh sách Don Juan"

Nhà văn Nikolay Gogol viết: "Pushkin là một hiện tượng đặc biệt, có thể nói, duy nhất của tinh thần Nga: đó là người Nga trong sự phát triển của nó, người Nga này, có thể chỉ xuất hiện sau hai trăm năm nữa".

Hơn hai trăm năm đã trôi qua. Liệu Pushkin có còn là nhân cách lý tưởng và "khuôn vàng thước ngọc" để hậu thế noi theo về mọi phương diện - quả thật điều này rất đáng ngờ.

Quan hệ của Pushkin đối với phụ nữ rất phức tạp. Ông đã yêu hàng trăm người, từ các mệnh phụ quý tộc cho tới những phụ nữ bình dân. Thậm chí Pushkin đã có một cuốn sổ ghi chép tên những phụ nữ đã từng "qua tay" ông mà các nhà Pushkin học gọi là "Danh sách Don Juan".

Ở trường phổ thông Nga, người ta không kể về điều này, nhưng những ai quan tâm đều biết rất rõ rằng Pushkin đã quan hệ với các cô gái nông nô khiến họ có thai và sau đó bỏ mặc, không hề quan tâm tới giọt máu của mình.

Pushkin đã "cắm sừng" nhiều ông chồng và lấy đó làm thích thú, nhưng lại tỏ ra hết sức phẫn nộ chỉ vì một nghi ngờ nhỏ rằng vợ mình không chung thủy.

Pushkin chinh phục người đẹp quý tộc Anna Kern, đã viết bài thơ nổi tiếng tặng bà "Anh nhớ mãi phút giây huyền diệu", nhưng sau đó lại tâm sự với một người bạn rằng Anna Kern rất mê ông, bám ông dai như đỉa, thích dịch văn học, và nhận xét: "Ngu thật, phải chăng đó là công việc phù hợp với trí tuệ cô ta?".

Pushkin là kẻ máu mê cờ bạc, sau khi chết đã để lại món nợ 100 ngàn rúp (gần 2 triệu USD tính theo thời giá hiện nay), và Nga hoàng Nikolay đệ nhất đã phải thanh toán hộ.

Câu chuyện về chuyến viếng thăm thành phố Odessa của Pushkin nói lên nhiều điều. Nhà thơ thời thượng của Thủ đô đến tá túc tại nhà vị bá tước tỉnh trưởng Mikhail Vorontsov. Thay cho việc cảm ơn về lòng mến khách, Pushkin lại tán tỉnh vợ ông ta, nữ bá tước  Elizaveta  Vorontsova xinh đẹp. Đã thế lại còn làm thơ châm biếm chủ nhà: "Một nửa bá tước/ Một nửa con buôn/ Một nửa người khôn/ Một nửa vô học". Trong khi đó, trong số những người đương thời, ngoài Pushkin, không ai gọi bá trước Mikhail Vorontsov là "kẻ vô học"...

Con người hay mê tín

Theo lời kể của ông Lev Pavlishev, cháu của Pushkin, nhà thơ Nga là một người mê tín và hay tin vào điềm gở. Pushkin không thích bắt tay và đưa tay cho người khác bắt (đặc biệt là tay trái) qua ngưỡng cửa, ông không chịu được 13 người ngồi bên bàn tiệc. Con số 13 đóng vai trò thần bí trong cuộc đời thi sĩ.  

Trước đám cưới của mình, Pushkin nói đùa với bá tước Vyazemsky rằng Natalya Goncharova là mối tình thứ 113 của ông. Pushkin làm phép cưới với người đẹp Natalya Goncharova tại một nhà thờ ở Moskva ngày 18 tháng 2 năm 1831. Biểu thức số của năm này gồm hai phần 18 và 31. Số 18 là tuổi của cô dâu, số 31 là tuổi của chú rể (số 31 đọc ngược là 13). Tổng các số của năm 1831 bằng 13.

Nữ bá tước E.A. Dolgoruka, bạn gái của cô dâu nhớ lại rằng đám cưới của Pushkin trùng với nhiều điềm gở. Trong lúc làm phép cưới, cây thánh giá và quyển kinh Phúc âm rơi từ trên bàn thờ xuống đất khi đôi vợ chồng trẻ đang đi vòng quanh. Pushkin tái mặt đi, sau đó ngọn nến trong tay ông bỗng nhiên phụt tắt.

Số 26 (2 lần 13) cũng có một ý nghĩa đặc biệt trong tiểu sử của Pushkin. Ông sinh ngày 26 tháng 5 năm 1799 (theo lịch cũ), tổng các số của năm này cũng bằng 26. Cũng theo ông Lev Pavlishev, Pushkin rất quan tâm tới những ngày… rủi. Vào những ngày đó, ông không đi đâu, không làm gì. Đó là những ngày 11, 17, 18 tháng 2; ngày 1, 6, 26 tháng 5... Như vậy, Pushkin coi ngày sinh của mình là ngày không may, và với tất cả những bất hạnh đã gặp trong đời, ông nói: "Biết làm sao được, số Trời đã định, tôi sinh ra vào một ngày không may mắn".

Một số người Nga coi việc đào bới đời tư người khác là hành động của kẻ tiểu khí hẹp hòi, họ nói rằng cần đối xử với thiên tài theo những thước đo khác hơn người bình thường. Số khác đề nghị phải làm rõ quá khứ tận chân tơ kẽ tóc, và đặt câu hỏi: Phải chăng với những người nổi tiếng, họ được phép "bỏ qua" tất cả những điều xấu?

Liệu thơ Pushkin có trở nên kém hay hơn vì tác giả là Don Juan hay người đam mê cờ bạc và khó tính? Không. Nhưng giống như ông chánh án trong tác phẩm "Những cuộc phiêu lưu của Tom Sawyer" đã nhận xét, chân lý luôn luôn phải được tôn trọng.

Trần Hậu (tổng hợp)

Các tin khác

Về Thoại Sơn thăm đình thần 3 danh hiệu

Về Thoại Sơn thăm đình thần 3 danh hiệu

Trải qua bao thăng trầm lịch sử, đình thần Thoại Ngọc Hầu vẫn giữ nguyên nét cổ kính, uy nghiêm và trở thành “linh hồn” của vùng đất Thoại Sơn. Năm 1990, Bộ Văn hóa - Thông tin công nhận bia Thoại Sơn là Di tích lịch sử - văn hóa cấp quốc gia.

Một người lặng lẽ sống và viết

Một người lặng lẽ sống và viết

Văn chương Quách Liêu cũng giống như tính cách con người anh: không ồn ào, không phô trương, chỉ lặng lẽ cảm thông và chia sẻ với số phận của những con người bình dị.

“Cuộc đời cho ta quả quýt”!

“Cuộc đời cho ta quả quýt”!

Trong “Truyện Kiều”, đoạn tả Mã Giám Sinh trên đường đưa Kiều đi, có “độc thoại nội tâm” rất hay: “Về đây nước trước bẻ hoa/ Vương tôn, quý khách, ắt là đua nhau/ Hẳn ba trăm lạng kém đâu/ Cũng đà vừa vốn, còn sau thì lời/ Miếng ngon kề đến tận nơi/ Vốn nhà cũng tiếc, của trời cũng tham/ Đào tiên đã bén tay phàm/ Thì vin cành quýt cho cam sự đời”. Đây là “âm mưu” của Mã Giám Sinh sau khi mua Kiều “ba trăm lạng”.

Giá trị của hòa bình

Giá trị của hòa bình

Ngày ấy mẹ tôi tầm sáu tuổi, chưa biết chữ và sống dưới những tiếng nổ inh tai. Những tiếng nổ từ mấy loại vũ khí chiến tranh - thứ mà thời của chúng tôi ít khi chứng kiến. Mẹ kể, bầu trời dạo đó toàn bóng khói. Những làn khói từ thuốc súng, từ đạn bom, từ mấy ngôi nhà cháy trụi sau trận càn đột ngột.

Con mối và cái tổ kỳ lạ...

Con mối và cái tổ kỳ lạ...

Bởi khí hậu nóng ẩm, thuận lợi cho loài mối phát triển – một đe doạ với sự đục phá nhà cửa, đồ dùng,… nên con mối không được thiện cảm trong văn hóa Việt. Nó thường bò vào ngụ ngôn, không được làm “nhân vật”, chỉ là cái cớ để cốt truyện phát triển.

Nghệ thuật tạo hình – liều thuốc chữa lành tâm hồn

Nghệ thuật tạo hình – liều thuốc chữa lành tâm hồn

Giữa nhịp sống gấp gáp của thời đại số, con người khỏe hơn về thể chất nhưng lại mong manh hơn về tinh thần. Khi y học chăm lo tuổi thọ sinh học, câu hỏi đặt ra là: ai nuôi dưỡng đời sống nội tâm? Trong bối cảnh ấy, nghệ thuật tạo hình không còn chỉ là lĩnh vực của cái đẹp, mà trở thành một phương thức chữa lành âm thầm nhưng bền bỉ.

Xuôi dòng An Sơn, phải lòng Lái Thiêu

Xuôi dòng An Sơn, phải lòng Lái Thiêu

Tôi ngồi bên dòng An Sơn một chiều tháng tư nghe hoàng hôn võ vàng sóng nước. Dòng An Sơn là một nhánh rẽ của con sông Sài Gòn chảy qua Lái Thiêu. Mười năm gá thân vào đất này, tôi thấy Lái Thiêu có quá nhiều câu chuyện để kể.

Hào khí Chu Hưng

Hào khí Chu Hưng

Hạ Hòa (Phú Thọ) vốn là vùng đất địa linh, sơn thủy hữu tình, nơi có Chiến khu 10 và thủ đô văn nghệ trong những năm kháng chiến chống thực dân Pháp. Trong đời sống văn hóa, tinh thần của vùng đất này, đền Chu Hưng là công trình tín ngưỡng tâm linh có giá trị về mặt lịch sử, văn hóa, khoa học, thẩm mỹ; là điểm nhấn quan trọng trong tín ngưỡng thờ cúng Hùng Vương nói chung và văn hóa tâm linh của vùng đất Hạ Hòa nói riêng.

Không có gì hai lần Wislawa Szymborska

Không có gì hai lần Wislawa Szymborska

Không có gì xảy ra hai lần phản ánh đúng thực tế cuộc sống. Mỗi người chúng ta đều nằm trong quy luật vật đổi sao dời, mỗi người chỉ sống có một lần và chỉ có vậy, số phận con người không lập lại.

“Lao xao Yên Phụ tiếng hò gọi nhau...”

“Lao xao Yên Phụ tiếng hò gọi nhau...”

Đường Yên Phụ (Hà Nội) chạy dọc theo sông Hồng. Đây nguyên là một đoạn đê cổ, và một phần được sử dụng làm đường Yên Phụ. Đường dài khoảng gần 1,5 km, bắt đầu từ ô Yên Phụ (đầu dốc đường Thanh Niên) chạy cắt qua các phố Cửa Bắc, Hàng Bún, Hàng Than, Hòe Nhai và kết thúc tại phố Hàng Đậu (gần đầu cầu Long Biên). Từ xưa, tên gốc là Yên Hoa. Năm 1841, vì kỵ húy mẹ vua Thiệu Trị là Hồ Thị Hoa, nên đổi thành Yên Phụ.    

"Tung hoả mù" - trong đời sống, văn chương!

"Tung hoả mù" - trong đời sống, văn chương!

Theo nghĩa đen, "tung hỏa mù" là tung ra khói lửa khiến đối phương mất phương hướng, khó phát hiện được mục tiêu. Ban đầu được dùng phổ biến trong quân sự, như là một mưu kế để che giấu quân đội rút lui, di chuyển… Cách này rất thường gặp trong binh pháp cổ Trung Hoa.

Nhà nghiên cứu Nguyễn Trọng Hải: Người giữ hồn quan họ

Nhà nghiên cứu Nguyễn Trọng Hải: Người giữ hồn quan họ

Thật không ngờ, trong đời sống văn hóa đương đại gấp gáp và bận rộn, đôi khi người ta chỉ lướt qua những giá trị truyền thống thì vẫn có những người lặng lẽ dành tâm sức và cả cuộc đời của mình để bảo tồn những giá trị văn hóa quý báu. Tôi vô tình có cuộc gặp gỡ quý giá với ông Nguyễn Trọng Hải, là người cung cấp nhiều tư liệu quý cho Thư viện điện tử Quan họ Bắc Ninh.

Nhà thơ Lê Hồng Thiện: Thơ khiến cho cuộc đời đáng sống hơn

Nhà thơ Lê Hồng Thiện: Thơ khiến cho cuộc đời đáng sống hơn

Giữa nhịp sống nhiều đổi thay, Lê Hồng Thiện vẫn lặng lẽ đi qua tuổi 85 bằng một tâm thế đáng ngưỡng mộ: lạc quan, yêu đời và bền bỉ sáng tạo. Thời gian dường như không làm cạn đi nguồn cảm xúc trong ông, trái lại càng lắng sâu, càng nồng cháy.

Huyền thoại Trung đội Mai Quốc Ca

Huyền thoại Trung đội Mai Quốc Ca

Tháng Tư, đứng bên bờ sông Thạch Hãn nhìn dòng nước lặng trôi, khó ai hình dung nơi đây từng là ranh giới của sự sống và cái chết. Năm 1972, dòng sông ấy chứng kiến một trong những cuộc chiến khốc liệt nhất của chiến tranh Việt Nam, khi đất trời bị xé nát bởi bom đạn, còn con người bừng lên như những ngọn lửa.

Ngọn gió rừng vẫn thổi nơi suối nguồn

Ngọn gió rừng vẫn thổi nơi suối nguồn

Có một vùng quê trung du yên bình nơi Chiến khu 10 xưa đã đi vào thế giới nghệ thuật, lấp lánh, ấm áp những trang thơ, nhật ký và lắng đọng những ân tình sâu nặng đối với nhà thơ, nhà viết kịch Lưu Quang Vũ. Nơi đây, ông cất tiếng khóc chào đời và trở thành ngọn nguồn gieo mầm cho cảm hứng nghệ thuật. Vùng quê ấy đã trở thành “địa chỉ tâm hồn”, làm nên “suối nguồn” trong mát cho những tác phẩm để đời của nhà thơ, nhà viết kịch Lưu Quang Vũ.

Tiếng hồn dân dã bên bờ Kiến Giang

Tiếng hồn dân dã bên bờ Kiến Giang

Giữa dải đất miền Trung nắng gió, Quảng Bình (nay là tỉnh Quảng Trị) từ lâu được biết đến như cái nôi của những câu hò mộc mạc mà thấm đẫm tình người. Trong đó, Hò khoan Lệ Thủy với nhịp chèo khoan thai, với tiếng đáp tình tứ giữa đôi bờ sông Kiến Giang đã trở thành linh hồn của một vùng đất.

Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn - đứng trên hai mặt của tình yêu

Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn - đứng trên hai mặt của tình yêu

Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã mang đến cho chúng ta những bản tình ca thổn thức, nhưng ông không bao giờ có được hạnh phúc lứa đôi trọn vẹn. Nhiều bóng hồng lặng lẽ xuất hiện trong đời nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã để lại những giai điệu xao xuyến khôn nguôi.

Hai con ngựa "lạ đời" trong truyện ngắn Nguyễn Công Hoan!

Hai con ngựa "lạ đời" trong truyện ngắn Nguyễn Công Hoan!

Nhà văn lớn Nguyễn Công Hoan (1903 - 1977) để lại một gia tài tác phẩm văn học đồ sộ, với hơn 200 truyện ngắn, 30 truyện dài và nhiều tiểu luận văn học. Tài năng và phong cách của ông thể hiện chủ yếu ở thể truyện ngắn.

Lễ cầu mưa và nét đẹp văn hóa Tây Nguyên

Lễ cầu mưa và nét đẹp văn hóa Tây Nguyên

Những dãy núi cao vời vợi cùng những cánh rừng mênh mang của đại ngàn Tây Nguyên là không gian sinh tồn của các tộc người. Sống giữa núi rừng, họ có cách ứng xử tôn trọng và hòa hợp với thiên nhiên cây cỏ, từ đó hình thành nên hệ tín ngưỡng và những nghi lễ tâm linh độc đáo, giàu bản sắc của miền rừng.