Ma lực trầm kỳ

"Khánh Hòa là xứ trầm hương. Non cao biển rộng, người thương đi về". Câu ca dao ấy không chỉ truyền miệng từ bao đời nay, mà còn đi vào sử sách viết về vùng đất này. Ma lực trầm kỳ đã cuốn hút không ít người gắn bó duyên nợ với nghề "đi điệu" vài chục năm, hay đến hết cuộc đời... Có người may mắn kiếm được chút vốn để làm ăn, có người đeo đuổi mãi với nghề này, nhưng kết cục tay trắng vẫn hoàn trắng tay...
>> Sự thật về trầm hương và kỳ nam

Chuyện xưa “ngậm ngải tìm trầm

Đầu những năm 80 thế kỷ trước, giấc mộng làm giàu từ trầm kỳ đã thôi thúc những người nông dân chân chất, quanh năm chỉ biết thửa ruộng, luống cày, rủ nhau mang balô vào rừng tìm trầm kỳ, mà theo cách gọi bằng tiếng lóng thì họ là dân "đi điệu". Hành trang mỗi người ngoài chục cân gạo, võng, chăn, còn có rìu, rựa, bộ dũm thép - dụng cụ dùng để xoi trầm, một số dầu gió, thuốc tây thông dụng phòng khi cảm sốt, nhức mỏi và hương hoa, lễ vật để cầu khấn thần linh đưa đường dẫn lối đến với trầm kỳ. Thông thường mỗi nhóm "đi điệu" có từ 4 đến 6 người, không xung khắc về tuổi tác, cung mạng.

Tương truyền Nữ vương Ponagar, hay còn gọi là Thiên Y Thánh Mẫu - vị nữ thần được tạo nên bởi áng mây trời và bọt biển, người tạo dựng ra trái đất, sản sinh gỗ quý, cây cối và lúa gạo đã hóa thân vào cây dó, tạo thành trầm kỳ. Người lương thiện, phúc đức ba đời dễ thường được Thánh Mẫu dẫn dắt tìm thấy may mắn, còn không thì người "đi điệu" đứng bên cạnh cây dó có trầm kỳ cũng không hề biết. Có lẽ vì thế nên trước khi xuất hành lên đại ngàn, những người "đi điệu" phải chọn ngày lành tháng tốt, cả nhóm phải dành 3 ngày ăn chay, kiêng cữ chuyện phòng the.

Cây dó bầu.
Cây dó bầu.

Trong suốt hành trình phải tuân thủ nghiêm ngặt tục lệ của những bậc tiền nhân trong giới trầm kỳ truyền dạy: không được nói chuyện xúi quẩy, không gây sự lẫn nhau, ngay cả một số câu chữ cũng phải kiêng dè, nói lệch sang tiếng lóng "dân điệu" thường sử dụng. Ví như muối gọi là diêm, gạo gọi là mễ, đá tảng gọi là gộp, cọp phải gọi là thầy, bị ong đốt phải nói là uông ké... Khi tìm thấy trầm kỳ, người “đi điệu” phải nhịn đói để giữ sự tinh khiết rồi tìm đến một dòng suối gần nhất tắm rửa sạch sẽ mới được lập bàn cúng tạ sơn thần, thổ địa trước khi chặt hạ cây dó lấy trầm.

Ma lực trầm kỳ đã khiến cho những người "đi điệu" bất chấp rừng thiêng, nước độc và mọi hiểm nguy có thể xảy ra bất chợt trên mỗi dặm đường ở chốn sơn lâm. Thậm chí có người tử nạn vì rắn độc cắn, hổ dữ vồ, hay những trận sốt rét triền miên... nhưng giấc mộng trầm kỳ vẫn đánh thức “dân điệu” vượt núi cao, vực sâu. Có khi lạc giữa đại ngàn trong tình trạng hết lương thực, "dân điệu" phải ngậm củ ngải, một loại gừng dại, có vị thơm dịu, giúp cho ruột đỡ cồn cào. Và do hành trình tìm trầm dài ngày, đầy gian lao, vất vả, có khi người “đi điệu” trở về tay trắng, gương mặt hốc hác, râu tóc mọc dài, trông như người rừng, nên dân gian có câu "ngậm ngải tìm trầm".

Giữa trưa tháng 5 đầy nắng gió rát bỏng mặt người, tôi tìm về các xã Ninh Phụng, Ninh Bình, Ninh Sim, Ninh Xuân - huyện Ninh Hòa, tỉnh Khánh Hòa - nơi có hàng trăm người từng là dân "đi điệu". Ông Lê Văn Cẩm, 52 tuổi, một dân "đi điệu" có thâm niên 30 năm đi tìm trầm nhớ lại: "Đầu những năm 80 thế kỷ trước, các nhóm “đi điệu” khoanh vùng, giẫm nát rừng Hòn Lớn, Hòn Dữ, Sông Giang, Tà Mụ... Dần dà cây dó cũng cạn kiệt, dân "đi điệu" vượt ngàn vươn tới những cánh rừng ở Bình Dương, Bình Phước, Lâm Đồng, Phú Yên, Đắk Lắk, Gia Lai...".

Hơn chục năm về trước, dân “đi điệu” bàng hoàng khi nghe tin có ít nhất 3 người ở thôn Hiệp Thành, xã Ninh Bình đã chết trong tay bè bạn giữa rừng sâu. Ông Trần Thành gục ngã sau cơn sốt rét ác tính, còn ông Tám Lang trút hơi thở cuối cùng sau những giây phút quằn quại bởi cơn đau ruột thừa. Thương tâm hơn nữa là trường hợp ông Đỗ Văn Tư đang trên đường đi bất ngờ bị rắn độc cắn, những bạn "đi điệu" tranh thủ buộc garo, hái lá thuốc để cấp cứu, nhưng chất độc từ nọc rắn theo máu xâm nhập vào tim quá nhanh khiến nạn nhân chết trong thoáng chốc.

Mùa mưa lũ năm 1989, trong hành trình tìm trầm, một nhóm "đi điệu" 4 người từ huyện Ninh Hòa, tỉnh Khánh Hòa tử nạn khi đu bám dây rừng, vượt qua sông Ba Lài ở xã Phú Mỡ, huyện Đồng Xuân, tỉnh Phú Yên... Đó là chưa kể đến nhiều người mắc bệnh gan sau những trận sốt rét vật vã triền miên mà không được điều trị.

Ông Nguyễn Dài, ở thôn Đại Cát, xã Ninh Phụng ngẫm lại không ít kỷ niệm buồn vui sau hơn 20 năm theo nghề “đi điệu”. Ông kể: "Chuyến đi xuyên rừng vào tận Bình Dương cuối thu năm 1988, cả nhóm trở về trong cảnh xác xơ, đói khát và bệnh hoạn, tưởng chừng đã phải dẹp nghề. Vậy mà hơn một tuần sau, tin đồn có nhóm “điệu” vừa trúng 2 kg trầm kỳ ở Lâm Đồng đã khiến cho tụi tui khoác balô đi tiếp. Cứ thế, có chuyến đi kiếm được năm, bảy trăm ngàn, có chuyến vài ba triệu cũng chỉ đủ đong gạo nuôi vợ con. Mãi tới năm 1996, trong một chuyến đi vỏn vẹn 8 ngày vượt rừng vào khu đồi Đức Mẹ ở Lâm Đồng, nhóm "đi điệu" 5 người may mắn kiếm được 6 kg kỳ nam, đem bán được 236 triệu đồng...".

Cũng ở thôn Đại Cát, xã Ninh Phụng, khoảng giữa năm 1991 có một người đàn ông họ Thái cùng 2 người bạn "đi điệu" trúng đậm kỳ nam ở buôn Chàm, huyện Krông Năng, tỉnh Đắk Lắk. Hồi đó với số vàng chia cho mỗi người được hơn 9 lượng không phải là nhỏ, có người lấy đó làm vốn đầu tư cơ sở chế biến cà phê bây giờ trở nên giàu có, nhưng có người cũng chẳng còn gì.

Hai năm sau, một nhóm "đi điệu" khác trúng 2 kg kỳ nam thu về 115 triệu đồng, đến nay nhìn lại có người trong số đó chỉ còn ngôi nhà cấp bốn trống huơ, trống hoác, nên giờ vẫn còn vào rừng tìm kiếm vận may bởi ma lực trầm kỳ.

Hưởng “lộc rừng”

Có người sau 20 năm “đi điệu”, cái nghèo vẫn đeo bám nên phải bỏ nghề, nhưng lại vô tình trúng đậm trầm kỳ mới là chuyện lạ. Cách đây hơn một năm, tôi cùng một đồng nghiệp đã cất công tìm gặp anh Nguyễn Thanh Trinh, ở xã Ninh Quang, huyện Ninh Hòa, tỉnh Khánh Hòa ngay sau khi dư luận xôn xao về chuyện người đàn ông này tình cờ nhặt được 2 kg kỳ nam ở núi Hòn Hèo.

Biết không thể từ chối được, anh Trinh kể lại: "Gần 20 năm “đi điệu”, tui đã đi qua nhiều cánh rừng đại ngàn, nhưng chưa lần nào tìm được vận may để đổi đời. Những lần lâm bệnh do trái gió, trở trời buộc tui từ giã rừng sâu, núi cao trở về nhà làm ruộng rẫy, thậm chí phải đi làm thuê, nhưng không thoát khỏi khó khăn trong cuộc sống. Buổi sáng hôm đó, tui cùng người bạn trong xóm là Nguyễn Anh vào núi Hòn Hèo ở xã Ninh Phú để thăm rẫy và thu bẫy gà rừng. Không có con gà nào sập bẫy, tui giục người bạn về nhà. Khi bước qua một con suối khô gập ghềnh đá cuội, tui trượt chân té ngã, đầu đập vào miếng gỗ màu đen. Kinh nghiệm những năm “đi điệu” đã giúp tui nhận ra đó là... kỳ nam".

Từng nhóm người đổ xô vào rừng Hòn Hèo để tìm vận may sau khi nghe tin có người nhặt được hơn 2 kg kỳ nam.
Từng nhóm người đổ xô vào rừng Hòn Hèo để tìm vận may sau khi nghe tin có người nhặt được hơn 2 kg kỳ nam.

Khi đem về nhà, anh Trinh cân miếng gỗ nặng 2,2 kg, cạy sạch phần đất bám và gỗ mục, miếng kỳ nam còn lại 2,02 kg. Sau khi bán cho một lái buôn trầm kỳ được 2 tỉ 20 triệu đồng, anh Trinh và người bạn chia đôi.

Kết thúc câu chuyện, anh Trinh bảo: "Nếu tui ém miếng kỳ nam, ông bạn cũng không thể nào biết, nhưng lộc trời cho phải sòng phẳng thế thôi". Mấy ngày sau đó, hàng trăm người dân từ huyện Vạn Ninh, Ninh Hòa mang balô nhằm hướng núi phía tây Hòn Hèo, dựng lán trại, đào bới, chặt phá cây rừng để tìm kiếm trầm kỳ, khiến cho Hạt Kiểm lâm huyện Ninh Hòa và Đồn Biên phòng 368 phải huy động lực lượng truy chặn hết sức vất vả.

Trước đó, vào đầu tháng 5/2007, giới “đi điệu” ở Nam Trung Bộ và Tây Nguyên choáng váng trước nguồn tin một người đàn ông có biệt danh Sáu "cô đơn" ở Phú Yên trúng đậm một khối lượng lớn kỳ nam. Lập tức cánh phóng viên báo chí cùng hàng chục dân “đi điệu” lành nghề lùng tìm và được biết "tỉ phú kỳ nam" chính là ông Võ Hiệp, 49 tuổi, trú ở xã Hòa Hiệp Trung, huyện Đông Hòa.

Gốc gác ở TP Nha Trang, tỉnh Khánh Hòa, năm 1980 ông Hiệp làm công nhân Cung đường sắt Phú Hiệp - Hảo Sơn, rồi lấy vợ ở đây. Thu nhập tiền lương công nhân thời đó quá eo hẹp khiến ông Hiệp chuyển sang nghề “đi điệu”. Ròng rã hơn 20 năm bám rừng, lắm lúc ông Hiệp lầm lũi một mình nên có biệt danh là: Sáu "cô đơn" có từ đó. Vài ba lần trúng trầm kỳ nhưng không đáng kể nên gia đình ông Hiệp vẫn đối mặt với khó khăn. Một số người biết chuyện kể rằng, tình cờ trong chuyến đi vào buôn Tiêu, huyện Lắk, tỉnh Đắk Lắk để đào gốc cây cảnh, tình cờ ông Hiệp nhìn thấy trong số những cây gỗ của một người dân đốn hạ từ rẫy ngô đưa về làm nhà, có khúc cây dó đã tích tụ kỳ nam. Lập tức ông Hiệp hỏi mua luôn cả gốc cây với giá 30 triệu đồng.

Dù "tỉ phú kỳ nam" không tiết lộ, nhưng theo nhận định của một người “đi điệu” sành sỏi nghề đã tới hiện trường "mót" phần còn sót lại, ông Hiệp trúng cỡ 100 kg kỳ nam, trị giá hàng chục tỉ đồng. Do người hiếu kỳ và dân “đi điệu” nhiều nơi tìm đến dò hỏi ông Hiệp để đi "mót xái", gây phức tạp về trật tự xã hội, nên việc dự kiến đãi tiệc mừng cho bà con lối xóm 3 ngày đã phải "rút ngắn" còn 1 buổi. Mấy ngày sau, vợ ông Hiệp mang tiền biếu tặng gia đình khó khăn, người già neo đơn trong xóm, rồi mua sắm 5 chiếc xe máy đắt tiền cho một số bà con thân thuộc, mua biệt thự, ôtô riêng cho gia đình...

2 tháng sau, ông Hiệp dẫn đường một nhóm người thân quen lên buôn Tiêu "đánh cú chót". Do chỉ còn lại phần rễ cây dó bám sâu vào những tảng đá lớn, nên họ phải chẻ đá, đào đất khá cật lực và đã "mót" được 8 kg kỳ nam, 28 kg trầm hương. Trên đường vận chuyển sang Lâm Đồng để về TP HCM bằng xe ôtô, một đơn vị kiểm lâm thuộc tỉnh Đắk Lắk đã phát hiện bắt giữ số trầm hương trên xe, còn Sáu "cô đơn" và người hàng xóm vận chuyển 8 kg kỳ nam bằng xe máy trót lọt, thu được vài tỉ đồng.

Tiếp đó, một nhóm “đi điệu” 5 người do ông Võ Khắc Sửu, trú ở xã Hòa Phú, huyện Tây Hòa làm bầu trưởng trên đường dò tìm nơi Sáu "cô đơn" gặp vận may, họ đã tìm thấy 4 kg kỳ nam ở gần công trình thủy điện Ea Krông Hinh ở khu vực giáp ranh giữa huyện Sông Hinh, tỉnh Phú Yên và huyện EaKar, tỉnh Đắk Lắk.

Cuối tháng 8/2006, ông Phạm Văn Xắc cùng 3 người con trai, con rể, trú ở xã Ba Lế, huyện Ba Tơ, tỉnh Quảng Ngãi đi dọc con suối Nước Mia - một nhánh đổ về sông Kôn, tỉnh Bình Định để bắt rùa. Tình cờ nhìn thấy một cây dó chết rục đổ ngang dòng suối có phần lõi giống kỳ nam, nên ông Xắc vạt một miếng đốt thử, rồi lấy hết phần lõi của cây đem về. Vốn là đồng bào dân tộc H'rê, nên cha con ông Xắc không biết số lượng kỳ nam thu được bao nhiêu, mà chỉ biết số tiền thương lái ở thị trấn Ba Tơ đã trả cho ông hơn 600 triệu đồng. Nghe tin, giới mua bán trầm kỳ và hàng trăm người dân đổ xô vào suối Nước Mia để mót "xái".

Đầu tháng 3/2006, một nhóm “đi điệu” 5 người gồm Tuấn, Hiền, Hải, Sum và Nỷ, trú ở xã Đại Quang, huyện Đại Lộc, tỉnh Quảng Nam khoác balô lặn lội trong những cánh rừng già ở Đắk Lắk suốt 20 ngày đêm mà chưa tìm thấy chút trầm nào.

Đến ngày thứ 21, cả nhóm tiếp tục hành trình “đi điệu” tại một khu rừng ở xã Gia Man, huyện Krông Bông. Khi bước qua thân cây mục ở con suối, một người trong nhóm vấp ngã do vướng thân gỗ mục lẫn dưới dây bụi. Tức mình, nên anh này cầm rìu bổ vào gốc cây, không ngờ bên trong là lõi kỳ nam. Người trong cuộc cho biết họ trúng gần 10 kg, nhưng “dân điệu” đồn đoán số lượng kỳ nam nhóm này thu được không dưới... 30kg (!?).

Ông Lê Văn Cẩm ở xã Ninh Phụng, huyện Ninh Hòa và kỷ vật lõi trầm hương đã tạo dáng Tháp Bà.
Ông Lê Văn Cẩm ở xã Ninh Phụng, huyện Ninh Hòa và kỷ vật lõi trầm hương đã tạo dáng Tháp Bà.

Trước đó một năm, 3 nhóm “đi điệu” ở làng Mỹ Hảo, xã Đại Phong, huyện Đại Lộc, tỉnh Quảng Nam đã gây chấn động giới trầm hương khi trúng đậm hơn 100 kg kỳ nam ở Nước Chè, xã Ngọc Têm, huyện Kon P'loong, tỉnh Kon Tum.

(Còn nữa)

Phan Thế Hữu Toàn - ANTG số 859

Các tin khác

Cồn Cỏ – nơi người sống cùng nhịp thở của biển

Cồn Cỏ – nơi người sống cùng nhịp thở của biển

Giữa vùng biển phía Đông tỉnh Quảng Trị, đảo Cồn Cỏ hiện lên như một chấm xanh giữa trùng khơi. Từ lâu, hòn đảo tiền tiêu này được biết đến như một pháo đài nơi đầu sóng, một địa danh ghi dấu những năm tháng chiến tranh ác liệt. Hôm nay, bên cạnh giá trị về quốc phòng, chủ quyền, Cồn Cỏ đang viết tiếp câu chuyện mới về gìn giữ những giá trị của biển, bảo vệ hệ sinh thái và phát triển hài hòa với thiên nhiên.

Tìm đồng đội, nối những cuộc đoàn viên từ đại ngàn Trường Sơn

Tìm đồng đội, nối những cuộc đoàn viên từ đại ngàn Trường Sơn

Hơn nửa thế kỷ sau ngày đất nước thống nhất, công tác tìm kiếm, quy tập và xác định danh tính liệt sĩ vẫn được các lực lượng chức năng kiên trì thực hiện. Trên những địa bàn từng là chiến trường ác liệt ở phía tây Quảng Trị, cán bộ, chiến sĩ ngày đêm lần tìm từng dấu tích đồng đội. Cùng với đó, lực lượng Công an đẩy mạnh thu nhận mẫu ADN thân nhân liệt sĩ, góp phần nối lại những cuộc đoàn viên còn dang dở sau chiến tranh.

Giữ hồn xưa bên dòng Ô Lâu

Giữ hồn xưa bên dòng Ô Lâu

Giữa miền quê ven sông Ô Lâu, xã Nam Hải Lăng, tỉnh Quảng Trị, làng cổ Hội Kỳ vẫn còn lưu giữ nhiều ngôi nhà rường hàng trăm năm tuổi – những dấu tích hiếm hoi của một không gian văn hóa xưa cũ còn sót lại. Sau hơn 5 thế kỷ hiện diện, những mái ngói rêu phong, cột kèo gỗ mít sẫm màu thời gian vẫn lặng lẽ đứng đó như một phần ký ức làng quê.

Nỗi đau sau song sắt của người mẹ lầm lỡ

Nỗi đau sau song sắt của người mẹ lầm lỡ

Cơn mưa chuyển mùa bất chợt đổ xuống cao nguyên, những hạt mưa lách qua khung cửa sắt, rơi lộp độp xuống nền xi măng lạnh. Trong góc buồng giam ở Trại tạm giam số 1 Công an tỉnh Lâm Đồng, phạm nhân Huỳnh Thị Thanh Thảo (SN 1985, trú xã Đơn Dương, tỉnh Lâm Đồng) lặng lẽ ngồi nhìn ra khoảng trời xám đục ngoài ô cửa nhỏ.

Hành trình trưởng thành của nữ phạm nhân hưởng chính sách khoan hồng

Hành trình trưởng thành của nữ phạm nhân hưởng chính sách khoan hồng

Biết mình là một trong những phạm nhân đủ điều kiện được hưởng chính sách khoan hồng của Đảng và Nhà nước trong đợt này, nữ phạm nhân Trần Ngọc Minh Anh (SN 2006, trú tại phường Lâm Viên – Đà Lạt, tỉnh Lâm Đồng) đã không giấu được những giọt nước mắt vỡ òa sau quãng thời gian dài sống trong day dứt và ân hận.

Nỗi đau ở Sông Lô và lời cảnh tỉnh không thể chậm trễ

Nỗi đau ở Sông Lô và lời cảnh tỉnh không thể chậm trễ

Chưa bao giờ ở xã Sông Lô, tỉnh Phú Thọ lại có đến nhiều đám tang cùng một lúc như vậy. Có tới 5 gia đình cùng chung một nỗi đau vô tận khi đột ngột mất đi người con trai yêu quý trong buổi chiều định mệnh. Lá vàng tiễn mái đầu xanh, tiếng khóc gọi tên con nghe quá xót xa.

Mạch sống chảy mãi giữa đại ngàn Trường Sơn

Mạch sống chảy mãi giữa đại ngàn Trường Sơn

Tháng 5 về, nắng vàng như rót mật trên những sườn đồi phía Tây TP Đà Nẵng. Giữa màu xanh ngút ngàn của dãy Trường Sơn hùng vĩ, đồng bào các dân tộc lại rộn ràng chuẩn bị cho một ngày lễ đặc biệt trong trái tim mình: Kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026).

Đổi thay, phát triển ở vùng căn cứ cách mạng Vùng Bưng 6 xã

Đổi thay, phát triển ở vùng căn cứ cách mạng Vùng Bưng 6 xã

Vùng Bưng 6 xã vốn là căn cứ cách mạnh gắn liền với những trang sử đấu tranh kiên cường của quân dân ta qua hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ. Đây không chỉ là căn cứ lưu giữ giá trị lịch sử, truyền thống yêu nước, Vùng Bưng đầy lau sậy, cỏ cây xưa kia nay vươn mình mạnh mẽ với tốc độ phát triển kinh tế, văn hóa, đô thị và công nghiệp.

Linh thiêng nguồn nước giữa đại ngàn

Linh thiêng nguồn nước giữa đại ngàn

Sương sớm còn vương trên những tán rừng già, giăng thành lớp màn mỏng bảng lảng phủ xuống buôn làng. Từng mái nhà dài của người Mnông ở xã Đam Rông 4 (Lâm Đồng) lặng lẽ thức giấc trong tiếng gà rừng gọi sáng, trong mùi khói bếp len qua vách gỗ. Con đường đất đỏ dẫn xuống bến nước diễn ra lễ cúng hôm nay bỗng trở nên rộn ràng khác lạ!

Địa đạo Phú Thọ Hòa, biểu tượng của ý chí kiên cường và nghệ thuật chiến tranh nhân dân

Địa đạo Phú Thọ Hòa, biểu tượng của ý chí kiên cường và nghệ thuật chiến tranh nhân dân

Địa đạo Phú Thọ Hòa là một công trình quân sự trong lòng đất tại phường Phú Thọ Hòa, TP Hồ Chí Minh. Thời kỳ kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, địa đạo Phú Thọ Hòa là điểm trú ngụ của bộ đội chủ lực, được các đơn vị đặc công biệt động của cách mạng dùng làm bàn đạp tấn công vào nội thành Sài Gòn như: Trung đoàn Phạm Hồng Thái, Tiểu đoàn Ngô Gia Tự. Đồng thời, địa đạo cũng là cái nôi đảm bảo cho nhiều cán bộ quân dân chính đảng các cấp về dừng chân hoạt động tại đây.

Cồn Cỏ – mùa gió mới từ một hòn đảo tiền tiêu

Cồn Cỏ – mùa gió mới từ một hòn đảo tiền tiêu

Chỉ hơn một giờ lênh đênh, còn tàu rời biển Cửa Việt (Quảng Trị) đã cặp đảo Cồn Cỏ. Tháng Tư, hòn đảo nhỏ hiện trước mắt chúng tôi xanh thẫm bởi rừng, lấp lánh bởi nắng và mang một vẻ bình yên rất riêng của vùng biển tiền tiêu. Nhưng điều khiến người ta ngạc nhiên không chỉ là vẻ đẹp ấy, mà là cảm giác Cồn Cỏ đang chuyển mình.

Hành trình lập nghiệp của những người con xa xứ

Hành trình lập nghiệp của những người con xa xứ

Hàng trăm người từng rời quê hương Hà Tĩnh, Nghệ An và nhiều nơi khác với hai bàn tay trắng, bắt đầu từ những ngày làm thuê nhọc nhằn ở vùng đất LangBiang (Lâm Đồng). Hôm nay, chính những con người ấy đã trở thành ông chủ, dựng xây cơ nghiệp vững chắc, góp phần viết nên câu chuyện hồi sinh ấn tượng cho vùng đất này.

Du lịch từ bản, từ làng trên dãy Trường Sơn

Du lịch từ bản, từ làng trên dãy Trường Sơn

Ở dải đất phía Bắc Quảng Trị, men theo dãy Trường Sơn, những bản làng từng in dấu chiến tranh nay đang dần trở thành điểm đến hấp dẫn. Không còn chỉ là vùng đất của ký ức và chứng tích, nơi đây đang hiện diện trên bản đồ du lịch bằng chính bản sắc riêng – mộc mạc, chân thực và giàu trải nghiệm.

Cần Yên vững vàng nơi phên giậu Tổ quốc

Cần Yên vững vàng nơi phên giậu Tổ quốc

Sau cơn bão số 10, 11 cuối năm 2025 cuốn trôi mùa màng, nhà cửa, xã Cần Yên (Cao Bằng) đang từng bước hồi sinh. Trên mảnh đất biên cương còn nhiều gian khó, mầm sống đã trở lại, niềm tin được vun bồi từ sự đồng lòng của nhân dân và sự kề vai sát cánh của lực lượng Công an, Biên phòng.

Nghề “đo ni đóng giày” cho ngựa trên cù lao Thới Sơn

Nghề “đo ni đóng giày” cho ngựa trên cù lao Thới Sơn

Nằm giữa dòng sông Tiền thơ mộng, cù lao Thới Sơn (thuộc phường Thới Sơn, tỉnh Đồng Tháp) không chỉ được ví như “viên ngọc quý” của du lịch miệt vườn mà còn là nơi lưu giữ nhịp sống chậm rãi, tách biệt với sự hối hả của thời đại số.

Những “lá chắn” giữa đại ngàn Trường Sơn

Những “lá chắn” giữa đại ngàn Trường Sơn

Con đường vào các xã miền núi A Lưới - nằm ở phía Tây thành phố Huế - những ngày cuối năm vẫn còn sương giăng bảng lảng. Núi Trường Sơn đứng trầm mặc, rừng già xanh thẳm, bản làng nép mình bên sườn núi như bao đời nay. Nhưng phía sau vẻ tĩnh lặng ấy là một sự chuyển mình âm thầm mà bền bỉ - bắt đầu từ những con người được bà con gọi bằng cái tên thân thương: Già làng.

Cuộc gặp gỡ nghĩa tình ở Pác Bó sau 20 năm xa cách (bài 2)

Cuộc gặp gỡ nghĩa tình ở Pác Bó sau 20 năm xa cách (bài 2)

Năm 1961, Bác Hồ trở lại Pác Bó. Cuộc gặp gỡ sau hai mươi năm xa cách diễn ra trong niềm xúc động nghẹn ngào của đồng bào các dân tộc nơi địa đầu Tổ quốc. Trong vòng tay ấm áp của nhân dân Pác Bó, Bác gửi gắm niềm tin và kỳ vọng: Cao Bằng tiếp tục phát huy truyền thống cách mạng, trở thành một trong những tỉnh gương mẫu trong công cuộc xây dựng đất nước.

Bom Bo mùa xuân về

Bom Bo mùa xuân về

Chớm xuân, khi đất trời phương Nam bắt đầu chuyển mình sau những cơn gió lạnh cuối mùa, chúng tôi tìm về xã Bom Bo (tỉnh Đồng Nai) - mảnh đất đi vào lịch sử như một biểu tượng của lòng yêu nước, tinh thần "giã gạo nuôi quân" bất khuất của đồng bào dân tộc S'tiêng trong những năm tháng kháng chiến.

Trắng đêm ở xưởng in báo Công an nhân dân

Trắng đêm ở xưởng in báo Công an nhân dân

Đêm muộn, chúng tôi có mặt tại Xí nghiệp in 1, Công ty In Ba Đình - nơi in báo Công an nhân dân (CAND) và các ấn phẩm chuyên đề nhiều năm qua. Xưởng nằm trong Khu Công nghiệp an ninh tại xã Sơn Đồng, ngoại thành Hà Nội. Đêm ở Sơn Đồng yên lặng như tờ, nhưng khi bước chân vào xưởng sẽ cảm nhận rõ ở đây có một nhịp điệu khác. Khi ánh điện thay ánh mặt trời, khi máy in ầm ào thay thanh âm nhịp sống thì xưởng in rộn rã vào ca.

Nhà báo Đỗ Doãn Hoàng: “30 năm cầm bút, tôi vẫn trong bóng đổ của các bậc thầy chữ nghĩa ở An ninh Thế giới”

Nhà báo Đỗ Doãn Hoàng: “30 năm cầm bút, tôi vẫn trong bóng đổ của các bậc thầy chữ nghĩa ở An ninh Thế giới”

Từ một cây bút văn hóa quen viết về nghệ sĩ, nhà nghiên cứu, Đỗ Doãn Hoàng đã rẽ sang con đường gai góc nhất của nghề báo: phóng sự xã hội, phóng sự điều tra. Những năm tháng lăn lộn cùng Báo An ninh Thế giới (nay là Chuyên đề An ninh Thế giới của báo CAND), anh để lại dấu ấn với những chuyến đi khắc nghiệt, những bài viết nhân văn nhưng cũng đầy hiểm nguy.