Làn sóng bạo lực dấy lên với lý do là đoạn video trên đã xúc phạm tới đấng tiên tri Mohammed vẫn đang tiếp tục lan rộng ra trên thế giới, ở ngay cả những quốc gia mà cách đây không lâu đã diễn ra những cuộc can qua được phương Tây cổ xúy lật đổ các nhà lãnh đạo hợp hiến, đưa những thế lực đối lập lên nắm chính quyền.
Thay nhưng khó đổi
Đúng là người dân ở không chỉ một quốc gia Arab như Tunisia, Lybia, Ai Cập, Yemen, v.v, hiện nay đã không còn phải chịu sự cai trị của những chính trị gia lưu niên mà họ đã chán ghét. Rất oái oăm bởi những nhà lãnh đạo trước đây từng là anh hùng, từng là thần tượng của đông đảo dân chúng sau một thời gian dài “cố vị” đã bị coi như những đại diện của cái ác, nguyên nhân chính khiến đời sống xã hội trở nên không thể nào chịu đựng nổi.
Cái chết bi thảm của “người hùng Libya”, Đại tá Muammar Gaddafi hay tình thế dở sống dở chết của cựu Tổng thống Ai Cập Hosni Mubarak hiện nay có thể trở thành bài học cay đắng cho tất cả những ai không biết dừng đúng lúc trên con đường chính trị đầy bất trắc của mình. Tuy nhiên, ngay cả sau khi “con vua thất thế lại ra quét chùa” rồi thì những can qua đã diễn ra trong “mùa xuân Arab” vẫn chưa mang lại được gì đáng mong muốn cho các quốc gia Hồi giáo.
Tổng thống Nga Vladimir Putin rất có lý khi ông chỉ ra rằng, các chế độ mới được xác lập ở Tunisia, Libya, Ai Cập, hay nói rộng hơn nữa, ở Iraq, Afghanistan (những nơi là liên quân quốc tế do Mỹ lãnh đạo tới với lý do chống khủng bố và lật đổ các chính quyền đương nhiệm để đưa các chính khách thân phương Tây lên làm kép chính) không thể được đánh giá dân chủ hơn những gì đã tồn tại ở đó.
Theo Reuters, tổ chức giám sát quốc tế Freedom House có trụ sở tại Mỹ, ngày 17/9 cũng phải công nhận rằng, những thành quả đạt được tại Trung Đông và Bắc Phi trong làn sóng “mùa xuân Arab” là rất mong manh. Và trong “mớ hỗn độn” sau các cuộc xung đột, nhiều nhà lãnh đạo mới có thể sẽ lại đi theo lối mòn quen thuộc của các nhà độc tài vốn rất phổ biến trong lịch sử truyền thống của họ.
Trong hoàn cảnh hiện nay, rất ít khả năng là những nhà cầm quyền mới có đủ trí và lực để giải quyết những vấn đề kinh tế xã hội trầm kha đang hiện hữu và vì thế, dễ khiến người dân, vốn đã quen coi việc làm rối loạn đường phố là phương thức đấu tranh hiệu quả nhất, lại thêm lần nổi giận và lại xuống đường. Và điều đó sẽ khiến cho các lực lượng cầm quyền buộc phải sử dụng tới vũ lực như những người tiền nhiệm. Trong trường hợp này, một vòng xoay luẩn quẩn sẽ xuất hiện và càng ngày càng khó đoán định được kết cục. Ngay ở thời điểm hiện tại, các nhà cầm quyền mới trong một số trường hợp cũng phải dùng vũ lực để ngăn chặn biểu tình bạo loạn của một bộ phận dân chúng. Gần đây nhất, ngày 19/9 tại Yemen, lực lượng an ninh đã xả súng vào những người biểu tình làm 35 người chết và hàng trăm người khác bị thương…
Lộng giả thành chân
Trong lúc những mâu thuẫn lớn đang còn tồn tại giữa phương Tây với thế giới Arab thì lại xuất hiện thêm một nguyên cớ xấu làm bùng nổ bạo lực. Trên mạng đã xuất hiện một đoạn băng ngắn giới thiệu bộ phim chuẩn bị được công chiếu Sự trong trắng của người Hồi giáo mà trong đó có những chi tiết khiến cho các tín đồ của đạo Hồi cảm thấy bị xúc phạm nặng nề. Theo họ, thì phim này mô tả các tín đồ Hồi giáo như “căn bệnh ung thư”. Họ cũng không thể chịu nổi khi trong phim có cảnh nói về mối quan hệ của nhà tiên tri Mohammad với phụ nữ. Và thế là các tín đồ Hồi giáo ở nhiều quốc gia đã xuống đường bày tỏ sự cuồng nộ thiêng liêng của mình ở Ai Cập, Sudan, Libya, Yemen, Jordan, Tuniasia, Afghanistan, thậm chí cả ở Ấn Độ, Indonesia.
Ở thời điểm hiện nay vẫn chưa rõ điểm dừng của làn sóng bạo lực chống lại bộ phim Sự trong trắng của người Hồi giáo. Chỉ trong một thời gian rất ngắn, làn sóng này đã được chuyển làn thành những cuộc biểu tình kèm theo đập phá chống lại Mỹ và Israel cũng như một số nước phương Tây khác. Đại sứ quán Mỹ ở nhiều quốc gia đã bị tấn công. Thậm chí đại sứ Mỹ ở Libya, ông Christopher Stevens đã bị giết chết ở Benghazi.
Trong lời kêu gọi do nhánh Al-Qaeda ở Bắc Phi công bố ngày 18/9 đã nhấn mạnh: “Chúng tôi kêu gọi thanh niên Hồi giáo noi gương những chú sư tử tại Benghazi bằng cách hạ cờ Mỹ tung bay trên tất cả các đại sứ quán của họ ở các thủ đô của chúng ta, đốt cháy chúng, giẫm đạp lên chúng, tiêu diệt các đại sứ, đại diện Mỹ hoặc trục xuất chúng, thanh lọc những vùng đất của chúng ta khỏi những thứ nhơ bẩn của chúng để trả thù cho thứ đẹp đẽ đáng kính nhất của nhân loại”. Một tinh thần quyết tử cho tôn giáo như thế chắc chắn sẽ không dẫn tới những kết quả hay ho.