Có giọt nào bay, phủ mờ trí nhớ?

Rất nhẹ, tĩnh, như không, trời chuyển mưa một chiều tháng năm, như một mặt người hình dung không nhớ rõ. Trong căn phòng không thắp đèn, tôi ngồi bên bàn viết. Miên man. Thoát. Và chỉ khi ngẩng lên nhìn ra ngoài ban công của căn hộ nhỏ, tôi mới có thể nhận ra cơn mưa kéo tự đâu về. Sài Gòn, thế là vào mùa mưa…

Mưa Sài Gòn vội lắm, cả đến và đi, nhất là trong những chiều gần muộn. Cơn mưa phủ lên thành phố một màu khác, một không gian khác, một chuỗi thanh âm cũng khác. Sài Gòn đã không còn vẻ náo nhiệt cuồn cuộn của mình với những dòng người trôi, với những màu sắc hân hoan đa chiều, đa tầng, vốn dĩ. Cả thành phố lắng lại. Cả thành phố chùng lại. Cả thành phố một màu thôi. Tối. Sẫm. Cô đặc. Ngoài kia, lúc ấy, là trập trùng mưa tuôn.

Tôi nhón bước nhẹ nhàng nhưng uể oải bước ra ngoài ban công, hít căng cái mùi mới chuyển cơn ngai ngái; hứng trọn cái tê tê lạnh lạnh trên da của từng cơn gió dại. Mồi một điếu thuốc nhỏ, thả một vàng khói qua tay, tôi đón cơn mưa đầu tiên của mùa như đón một người quen mới về từ một thẳm xa nào đó. Tôi không thích mưa nhưng tôi yêu mùa mưa Sài Gòn. Với tôi, nó là một đặc sản. Với tôi, nó cho mình từ tâm hơn. Với tôi, nó mang lại cảm thức muốn làm kẻ quay lưng lại với mặt trời, và cứ thế, hướng về những giọt rơi-bay-quất-táp xiên xiên, phủ mờ trí nhớ, mà bước, mà bước…

Có may mắn nào hơn bằng may mắn đã được rải bàn chân mình đó đây suốt một thời tuổi trẻ? Nhưng cũng có tiếc nuối nào hơn là tiếc nuối đã qua nhiều miền đất mà chẳng bao giờ cảm nhận được cơn mưa của mỗi nơi mình đặt chân qua? Tôi may mắn và tôi không nuối tiếc. Những cơn mưa tôi qua vẫn còn ngay đây.

Cụ thể. Rõ ràng. Mới tinh. Vẹn nguyên. Mê mải. Chúng nằm ở chính chỗ này, nơi bàn tay tôi đang chống lên vầng trán. Chúng nằm ở chính chỗ này, nơi cánh tay tôi ôm quanh ngực mình. Chúng nằm ngay chính chỗ này, nơi mắt tôi đang nheo lại không phải vì khói. Chúng nằm ngay chính chỗ này, nơi da tôi đã tê đi không phải vì cơn gió hoang dại cuối buổi chiều.

Có giọt nào bay, phủ mờ trí nhớ? ảnh 1

Nơi tôi lớn lên, Hà Nội, là nơi tiếng mưa đêm hiện về rõ nhất. Những cơn mưa mùa Hạ gột rửa thành phố lúc giấc ngủ chườm lên những láy mắt đen tuổi thơ. Thảng khi có sấm, tuổi thơ ấy ôm lấy ba, nằm gọn trong lòng người, không còn sợ hãi nữa. Những cơn mưa ấy cho ngày mới một tổng hòa mùi-vị cũng rất mới. Rồi rón rén bàn chân bên những hè phố sớm mai để tìm trong đống lá còn hoai hoai mùi nước kia những trái rụng đầu mùa. Hà Nội của ngày ấy đã xa.

Trẻ con bây giờ có còn được đi trong sớm sau mưa mùa hạ? Ngây thơ của bây giờ có dám đắm đuối cắn một trái sấu chín đã dập vì quật quăng của gió mưa đêm để thử trên đầu lưỡi vị ngọt chát không ngờ? Thần tiên bây giờ có vịn tường rêu hái một búp ngọc lan còn vương giọt mưa đêm cũ? Xa rồi, trẻ con trong tôi đã lớn. Xa rồi, trẻ thơ bao năm đã nối tiếp để quên…

Nhưng những cơn mưa trong những chiều mùa đông lại ám ảnh tôi nhất. Có đứa trẻ nào ngồi lặng im bên ô cửa kính nhìn ra ngoài phố kia vắng bóng, không người. Đứa trẻ bị nhốt trong nhà không có chùm chìa khoá đeo trên cổ như chúng bạn nhìn cơn mưa và không hiểu vì sao mình thấy quá buồn. Căn phòng tối dần như một ám hiệu của chiều được đồng loã bởi cơn mưa dai dẳng khiến cho cái lạnh càng thêm lạnh.

Tôi đã bao nhiêu lần ngồi thu mình, chống cằm, tựa cửa nhìn ra ngoài mùa đông phủ màu mưa rả rích ấy. Và đã bao nhiêu lần nhìn những dòng nước kéo dài trên cửa kính theo một đường chảy vô định, chậm rãi và nhạt nhòa dần. Trong màu xám xám não nề của những chiều như thế, tôi đã hình dung ra biết bao nhiêu điều. Rồi đọng lại chỉ còn là một gạch hằn trong trí não, một gạch hằn rất sâu, một gạch hằn rất lâu, một gạch hằn như đánh dấu của số phận báo trước cho tôi rằng “mày sẽ phải ra đi”…

Tôi chợt nhớ hôm xưa khi tuổi cũng còn đang xuân thì. Trong một lần vượt mình để tìm kiếm một chuyến đi đầu tiên như thế, tôi đã liều lĩnh lội qua vùng nước lụt giữa một đêm Quảng Trị để bằng mọi cách phải vào đất Huế. Con tàu chở tôi đi đã phải quay về Hà Nội khi cầu đã sập ngay cửa ngõ Đồng Hới cách đó nửa ngày. Không hiểu điều gì đã cuốn bàn chân tôi liều lĩnh nhường ấy. Cùng một người đồng hành mới quen trên xe lửa, tôi đã xuyên vào mưa, lướt vào đêm qua những cung đường tắt điện với khát vọng duy nhất là phải đến đích.

Rồi khuya ấy, khi đã ở đất thần kinh, trong bụi mưa mơn mởn báo hiệu cơn lũ đã qua, sau chai bia bên quán vắng ven đường cùng người bạn mới, tôi đã một mình rong ruổi quanh thành phố nhỏ. Đi để lục tìm ký ức của những ngày còn sinh viên, một mối tình bé mọn. Đi để biết, hóa ra mưa Huế cũng chẳng quá buồn.

Cơn mưa đêm ấy khác hẳn với những cơn mưa tôi đã nhìn thấy ở Huế khi đoàn tàu chầm chậm đi qua những ngày tôi còn thơ bé. Nó không rầu rĩ, không dè dặt, không lê thê kéo dài. Có lẽ là tại vì đêm. Có lẽ là tại vì quên. Có lẽ là tại vì tôi không còn nhận ra tôi của vài năm trước, trong một chuyến đi cùng người đầu tiên ấy, cũng giữa thành phố này, một buổi mùa đông, trời chuyển mưa. Buốt. Sững…

Ừ, mưa miền Trung, có phải lúc nào cũng là mưa buồn đâu. Chỉ có lòng người buồn nên cơn mưa bỗng thành đồng hành cùng gõ cửa căn nhà ủ rũ. Mưa Đà Nẵng không buồn như thế. Mưa Đà Nẵng cũng náo nhiệt lắm, gần như mưa Sài Gòn. Những cơn mưa vội vàng chiều sớm. Những cơn mưa làm dậy lên mùi đất oi nồng, rồi sau đó là cái mát tê đi của những hạt to, đều nặng rơi như nảy nhịp ngoài sân. Sau cơn mưa vội vàng kia, thành phố rạng lên ráng cuối ngày màu đỏ. Đà Nẵng luôn đẹp nhất như thế, lúc về chiều…

Chẳng hiểu sao, những cơn mưa lúc về chiều vẫn luôn là những cơn mưa gợi nhắc nhất. Như cơn mưa tháng chín, năm ấy, khi tôi đang rong ruổi giữa Paris . Giữa nghĩa trang Pere Lachaise, giữa những hàng phong, những cây sồi và trong mùi hương của đất, tôi đi tìm mộ Gerard de Nerval; mộ Balzac; mộ Armand Pierre Arman; mộ Chopin; mộ Jim Morrison; mộ Victor Noir… và tôi đã gặp cơn mưa bất chợt gọi mùa Paris vàng lá.

Để rồi, trong cơn ướt lạnh run rẩy; trong sự buồn nản của bàn chân tê đi trong đôi giày sũng nước, tôi đã ngồi lại trong một ngôi mộ cổ của một người tôi không nhớ tên. Hai thiếu nữ 17 tuổi từ Lyon đã gọi tôi lại gần để cùng trú chân dưới vòm che bé nhỏ của căn phần ấy. Họ tựa lưng nhau, nhìn tôi khúc khích cười. Họ tựa lưng nhau, nhìn tôi ân cần khi tôi sẻ chia cho họ run run mấy điếu thuốc.

Trong khói bay lang mang của chiều muộn ấy, tôi đã ngước nhìn lên những ngọn sồi đung đưa theo cơn gió cuốn mưa. Và nghĩ. Cuộc đời chỉ là một cuộc trôi đi. Chúng ta đưa sự sống đi gặp người anh em song sinh là lẽ chết ở một điểm dừng nào đó.

Và trong sự sống ấy chúng ta có là ai đi nữa thì khi lẽ chết đã tao ngộ rồi, cuối cùng những giọt mưa trên mộ phần cũng chỉ như nhau. Mưa rơi một chỗ nằm đó có khác gì mưa rơi một cõi nằm đây? Mưa rơi một mái mộ nghiêng nghiêng Pere Lachaise có khác chi mưa một nấm cỏ rầu rầu trên cánh đồng miền Trung quê tôi cằn cỗi? Mưa rơi một thân thể như bức tượng đồng của Victor Noir, kẻ đã chết vì Pierre Bonaparte, người anh em họ của Napoléon III, để rồi căn phần được coi là nơi mà mỗi cô gái muốn cầu có con đều tới và sờ lên dương vật của Noir, liệu có khác gì mưa rơi phủ một bụi tro xương được thả bay đâu đó trên một dòng sông vắng? Cũng chỉ là những giọt mưa ấy, không khác chi. Cũng chỉ là những buổi chiều như thế, chẳng sai lệch gì. Cũng chỉ là một thoáng gió tạt bay cho giọt nghiêng gọi bạn. Cũng chỉ là thế thôi, một chỗ nằm. Phận số con người, cuối cùng, cũng chỉ là như thế…

Còn những cơn mưa nào tôi đã đi qua? Tự nhiên cơn mưa chiều nay gọi lại bao nhiêu nỗi niềm đã cũ. Nó là hình ảnh đập thẳng vào tôi, như những giọt gió tạt vào ban công lúc này, táp thẳng lên trán, lên môi, lên ngực. Tôi bỗng nhắm nghiền mắt lại và thấy tất cả. Rõ. Mồn một. Đậm. Đầy. Tôi thấy tôi đứng bên khung kính một ngày như thế này, nhìn xuống đường Nguyễn Thị Minh Khai hơn mười năm trước. Trong tiếng vĩ cầm thổn thức trong Comme Toi tự nhiên buồn tê tái, tôi nhìn cơn mưa xối xả đầu tiên của Sài Gòn mà tự vấn mình “Sao mình lại ở đây?”.

Tôi thấy tôi ngả nghiêng trong một chiều say, trên dốc đồi Đà Lạt, co rúm mình xuýt xoa vì mùi mưa lạnh cao nguyên, mưa rấm rứt như cơn khóc ngày không bao giờ chịu tắt để tự hỏi mình: “Sao mình không dừng chân lại chốn này?”. Tôi thấy tôi hân hoan đứng dưới mái hiên nhà ngoại đón cơn mưa biển kéo về từ Mỹ Khê, Cửa Đại, Bắc Mỹ An… những ngày ấu thơ mới lớn và cũng băn khoăn thầm: “Sao mình còn ở đó?”.

Và tôi thấy tôi, bỗng nhiên, rõ nhất, một thằng bé chín tuổi ngồi bên cửa kính nhìn cơn mưa mùa đông cứ tuôn. Tôi đã không hỏi “bao giờ ba về?” mà tôi đã hỏi mình từ lúc đó “bao giờ ta sẽ ra đi?”. Tất cả những cơn mưa đã qua kia, tất cả những giọt mưa đầu mùa hôm nay đây bỗng nhiên ngay khắc này, giây này như đang dồn chân lại. Những ngai ngái mùi cỏ thơm; những hăng hăng mùi sấu rụng; những nồng nàn mùi hơi đất nóng; những nghiêng ngả vòm xà cừ mướt xanh; những cuốn tung hàng dầu lặng im vây quanh; những vàng vọt hàng phong nghĩa trang xa vắng; những con đường nhỏ quanh co đêm Huế yên lặng; những dào dạt tiếng tung tăng trên mặt sóng miền tây…

Chúng đã trộn vào nhau, tại đây, trong những giọt đang bay ngoài hiên kia và chườm lấy thân tôi, để tôi chợt thức mình dậy bằng một thổn-thức-tôi. “Có giọt nào bay, phủ mờ trí nhớ?”.

Sài Gòn, 5/2013

Hà Quang Minh

Các tin khác

Nở rộ review thuê: Thị trường dẫn dắt bởi những lời dối trá

Nở rộ review thuê: Thị trường dẫn dắt bởi những lời dối trá

Từ những dòng đánh giá tưởng như vô hại, một thị trường ngầm của "review thuê" đang âm thầm hoạt động, khi mà những lời tâng bốc được sản xuất hàng loạt và người tiêu dùng không biết tin vào đâu. Khi mỗi quyết định mua sắm đều bị những lời quảng cáo dẫn dắt bằng dữ liệu dối trá.

Tìm đường cho sơn mài “sống” trong đời sống đương đại

Tìm đường cho sơn mài “sống” trong đời sống đương đại

Sơn mài là một trong những loại hình nghệ thuật đặc sắc nhất của Việt Nam, kết tinh từ kỹ thuật thủ công tinh xảo và tư duy thẩm mỹ mang đậm bản sắc dân tộc. Trải qua hàng trăm năm phát triển, từ những sản phẩm phục vụ tín ngưỡng, trang trí cung đình cho đến nghệ thuật tạo hình hiện đại, sơn mài luôn vận động không ngừng để thích nghi với thời đại. Tuy nhiên, có một câu hỏi mà cả các nghệ nhân và nghệ sĩ cùng quan tâm là làm thế nào để loại hình nghệ thuật truyền thống này tiếp tục phát triển trong đời sống đương đại?

Có nhiều lúc trong lòng thấy vui

Có nhiều lúc trong lòng thấy vui

Thỉnh thoảng, nhìn thấy ở ngã tư đường, có những em học sinh mặc đồng phục đứng hàng ngang, tay cầm tấm bảng ghi dòng chữ như: “Đi trên đường, nhường nhịn nhau”; “Dừng đèn đỏ, tỏ văn minh”, “Chậm một giây, hơn gây tai nạn”, "An toàn là bạn, tai nạn là thù", "Đi đúng tuyến, dừng đúng vạch"... lòng thấy vui. Lại thấy vui khi ta biết vẫn còn đó những con người lặng lẽ đi qua cuộc đời này bằng cái nhìn nhẹ nhàng, an lạc.

Bình yên vùng biên Lao Bảo

Bình yên vùng biên Lao Bảo

Ở vùng biên Lao Bảo, tỉnh Quảng Trị, bình yên không bắt đầu từ những điều lớn lao hay xa vời. Nó được chắt chiu từ những bước chân lặng lẽ gõ cửa từng mái nhà, từ sự kiên nhẫn cầm tay người dân làm quen với chiếc điện thoại thông minh, và từ những công trình đang dần hiện hình giữa đời sống thường nhật. Từ những điều gần gũi ấy, một thế trận an ninh được bồi đắp từng ngày, bền bỉ và chắc chắn ngay từ cơ sở.

Tận thấy ở công trường chống ngập giữa Thủ đô

Tận thấy ở công trường chống ngập giữa Thủ đô

Từ vài tháng qua, nhiều tuyến phố ở nội đô Hà Nội đã trở thành công trường xây dựng, khi mặt đường đã được đơn vị thi công rào từng đoạn để thi công hạ ngầm những chiếc cống hộp bê tông đúc sẵn có kích thước tới vài mét thuộc dự án chống ngập úng cục bộ. Đây là công trình được người dân kỳ vọng sẽ thay đổi tình trạng hễ mưa là ngập trên nhiều tuyến phố ở Hà Nội suốt nhiều năm qua.

Giải thưởng Âm nhạc Cống hiến 2026: Bức tranh đa sắc màu của nhạc Việt

Giải thưởng Âm nhạc Cống hiến 2026: Bức tranh đa sắc màu của nhạc Việt

20 năm tồn tại, Giải thưởng Âm nhạc Cống hiến đã vượt qua khuôn khổ của một sự kiện vinh danh thường niên để trở thành một “thiết chế mềm” của đời sống âm nhạc Việt Nam. Mùa giải năm 2026 là một lát cắt phản ánh những biến chuyển của thị trường âm nhạc đương đại. Đó là một bức tranh sôi động, nhiều màu sắc, nơi âm nhạc Việt đang đứng giữa giao điểm của nghệ thuật, công nghiệp và toàn cầu hóa.

Lan man về nghề viết

Lan man về nghề viết

Thật lạ, có những câu thơ, dù chỉ đọc thoáng qua nhưng rồi lại nhớ mãi, có thế bởi tự dưng lại nhớ đến bài tứ tuyệt Vũ Hoàng Chương tặng Vũ Bằng: “Có bằng nói láo bốn mươi năm. Vũ ấy mà sao giọng vẫn văn. Hay tại đa ngôn đa báo hại. Giường tiên trời phạt chẳng cho nằm”.

Hội họa Việt Nam vượt kỳ vọng tại sàn đấu giá quốc tế

Hội họa Việt Nam vượt kỳ vọng tại sàn đấu giá quốc tế

Tại phiên đấu giá Nghệ thuật Hiện đại và Đương đại do Sotheby's tổ chức tại Hồng Kông vừa qua, các tác phẩm của danh họa Mai Trung Thứ và Lê Phổ đã được chốt với mức giá gần 1 triệu USD. Điều đáng nói, đây đang trở thành một xu hướng kéo dài trong nhiều năm qua. Đằng sau những con số ấn tượng ấy không chỉ là câu chuyện của thị trường, mà còn là dấu hiệu cho thấy hội họa Đông Dương đã và đang được định danh trên bản đồ toàn cầu.

Đường dài của những sáng tạo mới

Đường dài của những sáng tạo mới

Trong vài năm trở lại đây, đời sống nghệ thuật Việt Nam chứng kiến một làn sóng sáng tạo đến từ các nghệ sĩ trẻ và những đơn vị nghệ thuật độc lập. Họ không chỉ dàn dựng tác phẩm, mà còn tạo ra những“ngôn ngữ biểu đạt mới”- nơi chất liệu văn hóa Việt Nam được đặt trong sự đối thoại với tinh hoa nghệ thuật hàn lâm châu Âu.

Xem thổ cẩm Việt giữa Paris

Xem thổ cẩm Việt giữa Paris

Đó là triển lãm "Thổ cẩm Việt Nam - những sợi chỉ kể chuyện" tại không gian triển lãm của thư viện Jean-Pierre Melville, thuộc một khu sầm uất của quận 13, Paris, một nơi vốn được xem là khu phố đặc trưng của châu Á, hội tụ và giao thoa của nhiều nền văn hóa của thành phố.

Giọng nói bị đánh cắp, tội ác không có dấu vân tay

Giọng nói bị đánh cắp, tội ác không có dấu vân tay

Chỉ cần vài giây âm thanh công khai trên internet, trí tuệ nhân tạo có thể tạo ra một bản sao giọng nói gần như hoàn hảo, đủ để lừa dối, đủ để trục lợi và đủ để phá hủy uy tín của một nghệ sĩ được xây dựng trong nhiều thập kỷ.

Oscar 2026 và những định nghĩa trong thời đại số

Oscar 2026 và những định nghĩa trong thời đại số

Giải thưởng điện ảnh danh giá nhất thế giới - Oscar lần thứ 98 đã diễn ra vào ngày 15/3/2026 theo giờ miền Đông nước Mỹ tại nhà hát Dolby ở Los Angeles. Danh hài Conan O'Brien trong vai trò người dẫn chương trình đã khuấy động bầu không khí của buổi lễ và khiến cuộc đua vốn được đánh giá là vô cùng gay cấn của năm nay trở nên “duyên dáng” đáng kể với những mảng miếng hài đặc trưng.

Bàn phiếm chuyện cái răng, cái tóc

Bàn phiếm chuyện cái răng, cái tóc

Trong kho tàng tục ngữ Việt Nam, câu "Cái răng, cái tóc là gốc con người" từ lâu đã được xem như một lời nhắc nhở về việc giữ gìn và chăm sóc ngoại hình của mỗi người. Tuy nhiên, khi tra cứu trên Google, không ít người giật mình khi thấy phiên bản "Cái răng, cái tóc là góc con người" lại xuất hiện nhiều hơn: khoảng 49.800 kết quả so với 16.900 kết quả của "gốc con người".

Xuất khẩu văn chương: Đường dài còn lắm gian truân

Xuất khẩu văn chương: Đường dài còn lắm gian truân

Dịch thuật được ví như cái cầu vô hình nối người đọc xa lạ với tác giả xa lạ không cùng ngôn ngữ. Nhờ dịch thuật mà nhiều tác phẩm văn chương Việt được ra ngoài biên giới đến với bạn đọc không cùng tiếng nói. Người dịch là cầu nối tác phẩm văn học nguyên gốc với người đọc, giúp người đọc cảm nhận được sự hay của cái đẹp và bản sắc của văn bản.

Phim AI có phải dấu chấm hết cho điện ảnh truyền thống?

Phim AI có phải dấu chấm hết cho điện ảnh truyền thống?

Trí tuệ nhân tạo đang buộc ngành điện ảnh phải xem lại toàn bộ cấu trúc sản xuất vốn tồn tại hơn một thế kỷ. Khi chi phí có thể được cắt giảm, quy trình được tinh gọn và rào cản gia nhập thị trường bị hạ thấp, AI mở ra một chương mới cho điện ảnh.

Các bài hát đồng dao

Các bài hát đồng dao

LTS: Nguyễn Văn Vĩnh (1882-1936) là nhà báo, nhà văn, dịch giả nổi tiếng Việt Nam đầu thế kỷ XX. Ông là người có công lớn trong việc hoàn thiện và phổ cập chữ Quốc ngữ. Trong 30 năm làm báo, Nguyễn Văn Vĩnh là chủ bút 7 tờ báo bằng cả tiếng Việt và tiếng Pháp; viết hàng nghìn bài báo thuộc nhiều lĩnh vực, nhiều thể loại, đề cập đến các vấn đề trong xã hội từ chính trị, kinh tế đến các phong tục tập quán của người dân…

Ngựa - linh vật và những bí ẩn

Ngựa - linh vật và những bí ẩn

Không phải ngẫu nhiên mà những linh vật ngựa đất nung "Mã Nghênh Phúc Hỷ" màu vàng kim thường xuất hiện trên kệ trang trọng trong các gia đình để đón năm mới. Lịch sử hàng ngàn năm gắn bó với con người đã khiến ngựa trở thành một trong những người bạn thân thiết nhất. Không chỉ đơn thuần là biểu tượng của tin vui và phúc lộc, đằng sau vẻ ngoài oai vệ ấy là cả một hành trình dài làm thay đổi lịch sử loài người và vô số câu chuyện khiến chúng ta phải bất ngờ.

Vó ngựa kỳ bí trong văn hoá rẻo cao Tây Bắc

Vó ngựa kỳ bí trong văn hoá rẻo cao Tây Bắc

Tiếng vó ngựa rộn rã trên những cung đường đèo dốc không chỉ là âm thanh của việc di chuyển, mà còn là nhịp đập văn hóa bền bỉ của đồng bào các dân tộc vùng cao Tây Bắc.

Cành đào huyền sử

Cành đào huyền sử

"Có một Thăng Long Nguyễn Huệ/ Ngựa phi trong sắc hoa đào". (Thơ Đỗ Trung Lai).

Ngày xuân đến phố Bát Đàn mua hàng Bát Sứ

Ngày xuân đến phố Bát Đàn mua hàng Bát Sứ

Ở Hà Nội, hiện nay có phố Bát Sứ, không những thế, còn có phố Bát Đàn. Theo “Từ điển đường phố Hà Nội” (NXB Hà Nội - 2010) do Nguyễn Viết Chúc chủ biên, thì khoảng trước năm 1890 người Pháp gọi hai phố này là rue des Tassee (phố Hàng Chén). Từ cách gọi này, ta biết bát còn gọi cái tô là đồ bằng sứ, bằng sành, đất nung dùng để đựng đồ ăn thức uống, tiếng đôi là bát đọi. Tục ngữ có câu: “Một bát một bình” nghĩa của nó là nói về vật dụng đựng cơm nước của người tu hành, về sau có thêm nghĩa phái sinh nhằm nói ai đó giữ một chí hướng, kiên trì làm theo sở nguyện của mình. Thế nhưng tại sao lại gọi đàn/ bát đàn?