Viết từ tuyến đầu cuộc sống

Có một kiểu văn chương không sinh ra từ khoảng lùi an toàn, cũng chẳng lớn lên trong phòng máy lạnh đóng kín cửa, nơi cà phê phin nhỏ giọt đều đều và người viết có đủ thời gian để suy tưởng về những ý niệm đẹp đẽ.

Nó hình thành ngay giữa đời sống đang ù ù vận hành, nơi con người buộc phải quyết đoán từng ngày, đối diện với những va chạm thật đến mất lòng, những mâu thuẫn không cho phép văn vẻ dài dòng. Ba người đàn ông trẻ Trần Ngọc Mai, Phan Đức Lộc và Võ Đăng Khoa cùng đứng trong vùng viết ấy.

Viết từ tuyến đầu cuộc sống -1
Đại úy Phan Đức Lộc, Thiếu tá Trần Ngọc Mai và Thiếu úy Võ Đăng Khoa.

Trần Ngọc Mai làm việc tại Phòng An ninh chính trị nội bộ, Công an TP. Hồ Chí Minh, nơi thành phố luôn như một nồi áp suất khổng lồ, khói xe lẫn khói đời, tội nhân lẫn nạn nhân chồng lớp trong những tầng tâm lý dày đặc.

Phan Đức Lộc làm Công an xã vùng cheo leo Tuần Giáo, Điện Biên, nơi ngựa thồ vẫn hành quân cùng chiến sĩ. Ở đó, ranh giới giữa cái tôi và cái ta nhiều khi mờ nhạt như đường mòn bị mưa lũ xóa dấu.

Võ Đăng Khoa, sau khi tốt nghiệp đại học, được đưa thẳng về cắm xã ở Chợ Mới, An Giang. Công việc của Công an xã miền Tây gắn chặt với những mùa nước lớn nước ròng và số phận con người trôi theo mùa lũ, theo những biến đổi lặng lẽ hiếm khi được gọi tên rành mạch. Ba địa bàn, ba nhịp thở, nhưng chung một điểm tựa, những trang viết của họ được bật ra từ lấm láp thường ngày, viết khi vẫn đang trong ca trực, khi mồ hôi chưa kịp khô và mùi hiện trường còn vương trên cầu vai.

Từ cái gốc ấy, văn chương của họ mở ra ba hướng nhìn. Một diện nghiêng về nội tâm căng thẳng và trách nhiệm nặng nề. Một diện nghiêng về cộng đồng và ký ức bền bỉ. Và, một diện nghiêng về phận người nhỏ bé cùng sự bình thản đến day dứt. Chúng không triệt tiêu mà soi chiếu lẫn nhau, để tạo ra chân dung chân thực hơn về thứ văn học của những người kiên gan cầm súng mà vẫn đủ kiên nhẫn cầm bút.

1.Thiếu tá Trần Ngọc Mai đến với văn xuôi muộn, sau thơ, như người rời bờ biển yên sóng để đi sâu vào đất liền nóng bỏng, nơi mặt đất khô nứt và những tầng dung nham chưa kịp nguội. Giải C cuộc thi tiểu thuyết và ký "Vì An ninh Tổ quốc và bình yên cuộc sống" năm 2025 của Bộ Công an dành cho tiểu thuyết "Đất cháy" không phải vạch đích với anh, mà chỉ như một cột mốc nhỏ giữa đường dài, đánh dấu quãng đường đủ xa để ngoái nhìn lại chính mình.

Sau "Cổ tích cảnh sát", tiểu thuyết "Đất cháy" được Trần Ngọc Mai viết từ Tây Nguyên nhưng không dừng ở mô tả địa lý hay khoe tư liệu. Đó là vùng đất của những vụ việc chồng chéo, của lịch sử chưa kịp lắng, của cộng đồng sống giữa nhiều lớp niềm tin, tổn thương và nghi ngại.

Ngọc Mai kể chuyện điềm tĩnh, không phán xét cao đạo. Anh chọn cách đi vòng, chậm rãi, đặt người đọc trước những lát cắt nơi mỗi quyết định đều phải trả giá. Người chiến sĩ Công an hiện ra không trong ánh hào quang, mà trong trạng thái phải dập tắt phần riêng tư để hoàn thành phần việc chung. Sự hy sinh âm ỉ như than hồng dưới lớp tro dày.

Là người trong cuộc, Trần Ngọc Mai hiểu rõ ranh giới mong manh giữa trải nghiệm cá nhân và nghiệp vụ. Những gì không thể nói thẳng, anh chuyển hóa vào cấu trúc, vào tâm thế nhân vật, vào khoảng trống giữa các chi tiết.

Gần hai chục năm trong ngành cho Trần Ngọc Mai vốn sống không trường lớp nào dạy được, cảm giác hiện trường nóng hổi, nhịp thở của những con người đứng sát ranh giới pháp luật, mùi khói thuốc trong phòng làm việc lúc nửa đêm. Nhưng, anh không phô bày tư liệu mà tiết chế để cái còn lại là dư chấn tâm lý.

Từ thơ sang văn xuôi, Trần Ngọc Mai viết bằng bản năng, bằng cảm xúc tích tụ lâu ngày. Văn xuôi cho anh không gian rộng hơn, nơi chất thơ không mất đi mà lắng xuống, hòa vào nghiệp vụ, tạo nên giọng điệu kép tự nhiên.

Sau "Đất cháy", Trần Ngọc Mai vẫn viết về người chiến sĩ Công an, nhưng ý thức rõ nhu cầu tự làm mới. Đời sống lực lượng và gia đình họ vẫn là mỏ quặng lớn. Quan trọng là người viết có đủ kiên nhẫn và trung thực để đào sâu. Văn chương của Ngọc Mai không hứa hẹn ngọn lửa bùng cháy rực rỡ, mà là thứ ánh sáng âm thầm, đủ soi những gì thường bị bỏ quên trong bóng tối nghề nghiệp.

2. Phan Đức Lộc đi vào văn chương như đi vào ca trực của người cảnh sát, lặng lẽ nhưng đều đặn. Với anh, văn chương không phải "cuộc đời khác" để trốn chạy, mà là cách giữ cho đời đang sống không khô cứng. Một người làm việc ở miền núi, quen với đường đá vực, những buổi lên bản dài dặc, những cuộc gọi giữa đêm, nhưng vẫn giữ trong mình mạch mềm mỏng bền bỉ như nước ngầm dưới đá.

Sinh năm 1995, tốt nghiệp Học viện Cảnh sát nhân dân, Phan Đức Lộc vào Hội Nhà văn Việt Nam từ rất sớm. Anh mang dáng dấp của người "đi nhanh", nhưng không phải chạy nước rút, mà là những bước dài trên dốc núi, mỗi bước mang trọng lượng ký ức và cộng đồng. Ở miền núi, người ta hiểu, đi bền mới đến được nơi cần đến.

Lộc nói Công an là nghề, văn chương là nghiệp. Nghề cho kỷ luật, sự tỉnh táo; nghiệp cho khả năng chậm lại, nhìn kỹ một đôi mắt đỏ hoe, nghe kỹ một tiếng thở dài. Văn chương không làm người ta bay khỏi thực tế, mà kéo họ sát hơn vào thực tế bằng một tầng cảm nhận sâu hơn.

Viết từ tuyến đầu cuộc sống -0
Bìa các tác phẩm của 3 nhà văn trẻ CAND.

Điện Biên trong văn Phan Đức Lộc không chỉ là địa danh. Đó là trường khí của sương, gió, hoa ban, của những thị trấn tưởng ngủ quên nhưng đời sống luôn thao thức. Những thứ ấy ngấm vào anh như bụi đường đỏ bám ống quần, và khi viết, bụi thành chữ, vừa thô ráp vừa mịn màng.

Sức viết của Lộc đáng chú ý không ở số lượng hay đa thể loại, mà ở giọng điệu nhất quán, luôn hướng về con người cụ thể. Không phải con người khẩu hiệu, mà con người với những yếu lòng vụn vặt, những nỗi lo bé mọn. Anh nhìn đời bằng con mắt của người làm cơ sở, nơi đúng - sai hiếm khi thẳng tắp.

Độ chân thật trong văn Phan Đức Lộc là độ thật của nhịp sống chậm. Anh không đứng ngoài để viết, mà đứng trong, đi cùng. Chữ chỉ là phần dư lại sau khi mọi việc đã xong. Phần dư ấy ám ảnh vì không cố làm hay, chỉ cố giữ cho đủ chân thành, đủ ấm áp.

Thơ của Lộc như sương núi, văn xuôi như đường đá gập ghềnh. Anh không xem chữ là nơi trình diễn, mà là nơi trả lại cho đời sống một phần công bằng nhỏ bé. Trong thế hệ viết trẻ của lực lượng Công an, Phan Đức Lộc đặc biệt ở sự sẵn sàng thử nghiệm, nhưng vẫn giữ điểm cốt lõi, chân thành với con người và nhẫn nại với ngôn ngữ. Anh sống như mang trong ngực một hạt giống nhỏ, mọc chậm, bền bỉ, đến mùa thì nở hoa ban trắng rừng.

3.Văn chương Võ Đăng Khoa bắt đầu từ những lát mỏng vụn vặt của đời sống sông nước, nơi cái chết đến lặng lẽ như nước rút, cái xấu nằm im trong thói quen, bất công trở thành điều thường tình. Khoa viết bằng giọng ung dung chậm rãi, và chính sự quen thuộc ấy làm người đọc không yên lòng. Tập truyện ngắn "Lạc đà bay" thể hiện rõ giọng văn mỏng mà nặng sâu. Mười truyện, mười mảnh đời bé mọn, đứng cạnh nhau trong sự bình đẳng của nhỏ bé. Khoa cắt gọt hiện thực mỏng, không thêm gia vị. Cái còn lại là dư vị day dứt, không cần cao trào.

Nhân vật của Khoa thường chỉ là những vị trí mong manh trong đời, người cuối bãi sông, kẻ dưới mái ngói cũ. Họ chịu đựng không vì sai quấy, mà vì đời vốn vậy. Khoa không an ủi bằng hứa hẹn. Anh chỉ đặt họ vào ánh sáng vừa đủ để thấy rõ, nỗi đau không làm họ đặc biệt, nhưng cũng không làm họ biến mất. Khoa viết về cái chết bằng giọng nhẹ, gần như thờ ơ. Không né tránh, không tô đậm. Chính vì thế, sự dằn vặt kéo dài. Văn của Khoa bình thản không phải vì vô cảm, mà vì đã chấp nhận nhìn thẳng vào mất mát.

Có người gọi "Lạc đà bay" là nhân hậu. Nhưng, đó là sự nhân hậu không mềm yếu. Khoa đứng ngang hàng với nhân vật, nhìn thấy những miền nội tâm chằng chịt. Là cây bút trẻ, Khoa được ghi nhận sớm, nhưng điều đáng chú ý là lựa chọn thẩm mỹ. Anh đi chậm, viết nhỏ, tin vào sức nặng của những sự bình thường. Văn của anh không làm ồn ào đời sống, chỉ khẽ nhích từng viên đá nhỏ trong lòng người đọc.

4.Ba người trẻ, ba giọng văn, cùng không đứng ngoài hiện thực, cũng không đứng trên để phán xét. Họ viết khi đời sống chưa nguội, khi trải nghiệm còn nguyên độ ấm. Vì thế, văn chương của họ mang độ nặng của trải nghiệm thật, được giữ lại bằng sự tiết chế và lương tâm nghề nghiệp. Ở Trần Ngọc Mai là độ căng nội tâm, ở Phan Đức Lộc là sự nhẫn nại của người sống lâu trong cộng đồng, ở Võ Đăng Khoa là cái nhìn bình thản đến day dứt về phận người nhỏ bé. Đó là đời sống thật của những người đang gánh trách nhiệm thật.

Bài viết này không dựng mô hình mẫu mực về các nhà văn Công an, mà chỉ muốn nhắc rằng, khi người cầm súng còn đủ kiên nhẫn ngồi với trang giấy, còn đủ trung thực để đào sâu vào vùng xám đạo đức và những hy sinh khó gọi tên, thì văn chương, dù đi chậm, vẫn có độ lắng quý giá. Như giọt nước đọng trên lá ban, như phù sa lặng lẽ bồi bãi sông, đủ soi rõ những gì thường bị bỏ quên trong bóng tối nghề nghiệp và bóng tối đời sống thường ngày.

Thái Sơn

Các tin khác

Chuỗi sự kiện "Tổ quốc bình yên": Hành trình 80 năm qua lăng kính nghệ thuật

Chuỗi sự kiện "Tổ quốc bình yên": Hành trình 80 năm qua lăng kính nghệ thuật

Chuỗi sự kiện "Tổ quốc bình yên" tại Thủ đô Hà Nội diễn ra từ ngày 9 đến 12/7/2026 do Bộ Công an phối hợp với UBND TP Hà Nội tổ chức nhân kỷ niệm 80 năm Ngày truyền thống lực lượng An ninh nhân dân (12/7/1946 - 12/7/2026) đã thành công rực rỡ, để lại nhiều ấn tượng tốt đẹp trong lòng khán giả và du khách Thủ đô.

Mạch nguồn tri ân trong tâm thức người Việt

Mạch nguồn tri ân trong tâm thức người Việt

“Chiến dịch 500 ngày đêm” đưa các liệt sĩ trở về không chỉ là một đề án hành chính hay chỉ tiêu quy tập, mà đó là bản tuyên ngôn bằng hành động của một dân tộc chưa bao giờ quên giá trị của sự hy sinh. Đó là mạch nguồn tri ân bền bỉ, chảy từ quá khứ hào hùng qua hiện tại trách nhiệm và hướng tới tương lai nhân văn. Trong dòng chảy ấy, văn hóa tri ân không chỉ là đạo lý, mà đã trở thành sức mạnh nội sinh, định hình nên cốt cách và bản sắc độc bản của con người Việt Nam.

Trung tá Công an nhập vai “Những người con của nhân dân”

Trung tá Công an nhập vai “Những người con của nhân dân”

Trong dịp kỷ niệm 80 năm Ngày truyền thống CAND (19/8/1945 – 19/8/2025), đông đảo khán giả được thưởng thức những thước phim tài liệu chân thực, xúc động về cố Bộ trưởng Bộ Công an Trần Quốc Hoàn qua hai bộ phim “Người công an cách mạng” và “Những người con của nhân dân”. Nhưng ít ai biết rằng, người vinh dự đảm nhiệm vai Bộ trưởng đầu tiên của ngành Công an là một cán bộ Công an “xịn” nhưng “ngoại đạo” với diễn xuất.

Huyền thoại viết bằng máu của nữ chiến sĩ an ninh

Huyền thoại viết bằng máu của nữ chiến sĩ an ninh

Trong những trang sử vàng của lực lượng An ninh nhân dân 80 năm qua, có những huyền thoại được viết bằng máu và lòng trung kiên. Nữ anh hùng liệt sĩ Bùi Thị Cúc (tức Trần Thị Lan) là một biểu tượng bất tử như thế. Phía sau chiến công lẫy lừng là câu chuyện bi tráng về lòng quả cảm và khí tiết kiên trung của nữ chiến sĩ anh hùng đất Hưng Yên.

"30 ngày nước rút" của Thượng úy Đỗ Văn Linh

"30 ngày nước rút" của Thượng úy Đỗ Văn Linh

Từ những video chia sẻ kiến thức miễn phí trên mạng xã hội đến cộng đồng học tập với hơn 300.000 người theo dõi, hành trình của Thượng úy Đỗ Văn Linh đã góp phần mở rộng cơ hội tiếp cận tri thức cho hàng nghìn học sinh trên cả nước.

Khát vọng bình yên từ thao trường rực lửa

Khát vọng bình yên từ thao trường rực lửa

Khi mỗi chiến sĩ CAND mang trong mình khát vọng bình yên của Nhân dân làm mục tiêu chiến đấu, thì thao trường dù có khắc nghiệt đến đâu cũng trở thành mảnh đất tâm hồn xanh tươi, nơi ươm mầm cho những chiến công thầm lặng.

Vị đại tá ở Chiến khu R

Vị đại tá ở Chiến khu R

Trong chuyến công tác đầu tháng 5/2026 tìm tư liệu về truyền thống Phòng Cảnh vệ miền Nam (Bộ Tư lệnh Cảnh vệ), tôi có may mắn được gặp Đại tá Nguyễn Phong Giang - nguyên cán bộ Đoàn 180 An ninh vũ trang (viết tắt là Đoàn 180) miền Nam, đơn vị trực tiếp chiến đấu, bảo vệ Trung ương Cục miền Nam.

Nơi suối nguồn Roòng Khoa

Nơi suối nguồn Roòng Khoa

Hòa vào cái oi ả của nắng hè và râm ran tiếng ve, chúng tôi ngược cung đường Đông Bắc trong hành trình về An toàn khu (ATK) Định Hóa, dừng chân ở xóm Roòng Khoa (xã Phú Đình, tỉnh Thái Nguyên) nơi ra đời của Hội Nhà báo Việt Nam, là suối nguồn lưu giữ dấu ấn quan trọng trong lịch sử Báo chí Cách mạng.

Dấu ấn bản lĩnh thép của người lính cận vệ

Dấu ấn bản lĩnh thép của người lính cận vệ

Tiếng súng chát chúa, tiếng xe gầm rú và khói thuốc súng đặc quánh trong một tình huống nghẹt thở: Yếu nhân bị các nhóm khủng bố tấn công dồn dập bằng cả thiết bị bay không người lái (UAV) lẫn hỏa lực hạng nặng. Giữa lằn ranh sinh tử ấy, những người lính Bộ Tư lệnh cảnh vệ (K01), Bộ Công an đã mưu trí, dũng cảm dùng chính thân mình làm lá chắn, bảo vệ tuyệt đối an toàn cho mục tiêu.

Mùa thi trong mỗi gia đình

Mùa thi trong mỗi gia đình

Kì thi tốt nghiệp THPT 2026 đang tới gần, cùng với nhiệt độ cao của mùa hè, ở những cổng trường, trong các phòng thi hay trong bữa cơm nhiều gia đình cũng đang nóng lên với sự hồi hộp, lo âu, hy vọng.

Hạnh phúc khi được phục vụ nhân dân

Hạnh phúc khi được phục vụ nhân dân

Nhiệt huyết bền bỉ suốt 2 thập kỷ với nhiều đổi mới phát huy hiệu quả trong thực tiễn, Thượng tá Nguyễn Thành Lâm đã góp phần xây dựng hình ảnh người chiến sĩ Công an Thủ đô gần dân, trách nhiệm, hạnh phúc khi được phục vụ nhân dân.

Nâng đỡ những cuộc đời lầm lỡ

Nâng đỡ những cuộc đời lầm lỡ

Một ngày tháng 5, chúng tôi có mặt tại Trại giam Xuân Nguyên thuộc Bộ Công an. Cái nắng oi ả càng làm cho không khí làm việc tại trại trở nên “nóng” hơn. Từ Ban Giám thị đến từng cán bộ, chiến sĩ đều đang căng mình, dồn hết tâm sức để chuẩn bị cho đợt đặc xá diễn ra vào ngày 1/6. Giữa guồng quay hối hả ấy, Thượng tá Đàm Thị Hiền, Phó Giám thị phụ trách giáo dục và hồ sơ luôn là người giữ lửa thầm lặng trong hành trình hồi sinh những cuộc đời lầm lỗi.

"Rực lửa" thao trường

"Rực lửa" thao trường

Những ngày cuối tháng 5, Quảng Ninh trở thành "thao trường lớn" của hơn 1.900 cán bộ, chiến sĩ đến từ Công an các đơn vị, địa phương trên cả nước tham gia tranh tài ở các nội dung: bắn súng, chạy vượt vật cản, võ thuật CAND, bóng đá nam 7 người và pickleball.

Nhà văn Phạm Thanh Khương: Buông lưới thả câu lòng nghe sóng hát

Nhà văn Phạm Thanh Khương: Buông lưới thả câu lòng nghe sóng hát

Gần đây, tôi có dịp được đọc nhiều thơ của nhà văn Phạm Thanh Khương (sinh năm 1959) được đưa lại trên trang Facebook của anh. Nhiều lúc, tôi bật cười vì hình ảnh trong bài "Lão Ngư", anh mô tả: "Biển như đời lão/ Bấp bênh sóng gió/ Lưỡi câu dáng lão ngồi". Biểu tượng chiếc lưỡi câu đung đưa, chập chờn hiện lên qua mỗi trang sách của anh mà tôi đọc sau đó. Tôi hỏi vì sao mấy năm nay nhà văn chăm chỉ đi câu cá vậy, anh trả lời: "Đỡ rách việc!"; rồi cười phớ lớ.

Dấu ấn báo chí Công an nhân dân hướng về cơ sở

Dấu ấn báo chí Công an nhân dân hướng về cơ sở

Từ ngày 13 đến 16/5/2026, Cục Truyền thông CAND chủ trì, phối hợp Công an tỉnh Sơn La cùng các đơn vị đồng hành tổ chức lớp bồi dưỡng nghiệp vụ báo chí, truyền thông trong CAND và chuỗi chương trình báo chí, truyền thông CAND hướng về cơ sở.

Dấu ấn cảnh sát hình sự ở miền quê quan họ

Dấu ấn cảnh sát hình sự ở miền quê quan họ

18/4, đúng dịp kỷ niệm 80 năm Ngày Truyền thống lực lượng Cảnh sát hình sự, cán bộ, chiến sĩ (CBCS) Phòng Cảnh sát hình sự, Công an tỉnh Bắc Ninh đã vinh dự được Chủ tịch nước tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Đây là phần thưởng cao quý của Đảng, Nhà nước ghi nhận những đóng góp xuất sắc của lực lượng Cảnh sát hình sự Bắc Ninh trong đấu tranh phòng, chống tội phạm, bảo vệ sự bình yên cho nhân dân.

Trường ca về một người anh hùng

Trường ca về một người anh hùng

“Mặt trời nồng ấm trong tim” (NXB Hội Nhà văn 2026) là trường ca mới nhất của Châu La Việt. Bối cảnh tác phẩm là không gian thời kháng chiến chống xâm lược cực kỳ ác liệt, trải dài từ miền Bắc đến miền Đông Nam Bộ, từ Trường Sơn đến Tây Ninh.

Đại úy Vũ Mạnh Tuấn: Bí thư Đoàn 9X với ước mơ xanh

Đại úy Vũ Mạnh Tuấn: Bí thư Đoàn 9X với ước mơ xanh

Đại úy Vũ Mạnh Tuấn hiện là Bí thư Đoàn trường Cao đẳng Cảnh sát Nhân dân (CSND) II. Từ ước mơ ban đầu của năm 18 tuổi cho đến hành trình hơn 10 năm phấn đấu trong màu áo xanh, ở thời điểm nào, chiến sĩ trẻ này cũng luôn tâm niệm mang đến hình ảnh người Công an không chỉ tận tụy với nghề và còn phải tử tế với đời.