Về miền ký ức Rừng Sác

Đứng giữa Rừng Sác hôm ấy, tôi bỗng thấy lòng mình lặng đi. Bầu trời rợp bóng đước, gió mang theo vị mặn của biển, mùi phù sa, mùi lá cây mục nát hòa vào nhau như tầng tầng ký ức. Tôi tưởng chừng như nghe được tiếng chân những người lính xưa bước trong bùn lún sâu; tiếng tay chèo khua nước trong đêm, tiếng hơi thở căng lên khi bám dây vượt sông, tiếng trái tim những chiến sĩ trẻ đập thình thịch khi đối diện hiểm nguy mà vẫn không lùi bước.

Tôi sinh ra trong những năm tháng yên bình của đất nước, lớn lên giữa những tiếng xe ồn ào đều đặn mỗi ngày, giữa những buổi tan trường ríu rít tiếng cười đùa... Dĩ nhiên không còn tiếng bom rung chuyển mặt đất, không còn khung cảnh chia tay vội vã trên sân ga, đò chiều; càng không phải chứng kiến những bước chân người lính ra trận khi mái đầu còn xanh.

Nhưng lạ thay, mỗi lần mở lại những trang sử vàng, đọc hồi ký của các bậc tiền nhân hay xem bộ phim “Bông hoa Rừng Sác”, “Bộ đội đặc công Rừng Sác”…, trong tôi lại trỗi dậy lên một ước mong khó tả, đó là được một lần tìm về miền ký ức ấy, được đứng trên mảnh đất hào hùng mà biết bao người lính đặc công đã ngã xuống, để nghe nhịp thở của rừng ngập mặn từng thấm đẫm máu, mồ hôi và cả nước mắt đau thương.

Ký ức hào hùng của ngày hôm qua    

Và rồi, cơ duyên đến thật nhẹ nhàng, khi tôi được tham gia Liên hoan Thanh niên tiên tiến làm theo lời Bác cụm miền Đông Nam Bộ tổ chức tại TP. Hồ Chí Minh. Chỉ hơn một giờ di chuyển, đoàn đã đặt chân đến địa danh Rừng Sác (nay thuộc xã Cần Giờ, TP. Hồ Chí Minh).

Khi ánh nắng đầu ngày vừa tách khỏi những tầng mây, mặt nước hiện lên óng ánh một sắc vàng mỏng nhẹ như lụa. Tiếng gió lùa qua từng tán đước, tiếng chim líu lo gọi bầy trên cao, tiếng sóng lăn tăn chạm vỗ vào mạn thuyền… Tất cả hòa thành một bản nhạc tinh khôi của vùng đất đặc biệt này. Ca nô đưa chúng tôi len vào hệ thống kênh rạch ngoằn ngoèo.

1.jpg -0
Đoàn đại biểu Thanh niên tiên tiến làm theo lời Bác cụm Miền Đông Nam Bộ chụp ảnh lưu niệm cùng Hội Cựu Chiến binh Đoàn 10 Rừng Sác.

Hai bên bờ, những cánh rừng đước xanh thẫm, rễ tua tủa cắm xuống bùn như những cánh tay lực lưỡng, dẻo dai bám chặt vào đất mẹ suốt bao mùa lũ qua. Rừng Sác không ồn ào, không phô trương, nhưng lại mang trong mình vẻ đẹp thầm lặng của một vùng đất từng được gọi là “vùng đất chết”, nơi cái sống và cái chết chỉ cách nhau bằng một hơi thở.

Theo lộ trình, chúng tôi dừng chân ở Đảo Khỉ, nơi từng đàn khỉ tinh nghịch ngồi vắt vẻo trên những cành đước, bất thình lình nhảy tót chiếm lấy chiếc bánh của du khách đang gặm dở trên tay rồi vụt đi mất hút. Một đoạn đường nữa, chúng tôi đến hồ Cá sấu hoa cà, loài thú dữ một thời là hiểm nguy rình rập người lính đặc công năm xưa. Nhưng phải đến khi đặt chân vào khu căn cứ, nhìn những mô hình tái hiện Nhà cảnh vệ, Nhà quân nhu, hầm trú ẩn, xưởng quân giới, hay cảnh bộ đội cưa bom lấy thuốc nổ… chúng tôi mới thực sự chạm vào chiều sâu của lịch sử. Những hình ảnh ấy không chỉ là mô phỏng, nó như mở ra một cánh cửa dẫn về quá khứ, nơi mỗi bước đi của những người lính đều chứa đựng sự hy sinh thầm lặng.

Đặc biệt hơn cả, chuyến đi hôm ấy có sự đồng hành của hai nhân chứng sống của Đoàn 10 đặc công rừng Sác, cô Phạm Thị Nhung (biệt danh Tám Nhung), nguyên y tá đơn vị, và chú Huỳnh Đồng (biệt danh Chín Đồng), nguyên Trung đội trưởng Trinh sát và một số cựu chiến binh khác. Hai con người, hai số phận, hai cuộc đời nhưng cùng chung một mảnh ký ức đầy máu lửa.

Cô Tám Nhung nói chuyện nhẹ nhàng, chậm rãi và dịu hiền như gió thổi hiu hiu ngoài nội đồng, nhưng mỗi câu kể lại như nhỏ xuống lòng người thứ dư vị mặn chát của những năm tháng chiến trường ác liệt. “Ban đầu cô vào đoàn văn công, hát múa cho anh em đỡ nhớ nhà. Sau đó được cử đi học y tá rồi quay lại Rừng Sác, như cái duyên không dứt được”. Nụ cười của cô trầm mà sáng, “làm y tá thời ấy đâu chỉ là băng bó vết thương đơn thuần; có loại thuốc cần nước cất, nhiều lúc khan hiếm quá, không có nó thì anh em dùng nước dừa tươi thay thế. Thiếu thốn trăm bề, nhưng chỉ cần cứu được mạng ai là vui như mình được sống lại”.

Giọng cô Tám Nhung thanh âm vẫn nhẹ nhàng như đang kể chuyện của một ai đó, nhưng tôi biết phía sau mỗi câu chuyện ấy là cả một vùng ký ức đau thương mà cái chết luôn hiện hữu thường trực.

Cô kể rằng cuộc sống chiến đấu của bộ đội Đoàn 10 giữa rừng ngập mặn ngày ấy khắc nghiệt đến mức khó ai hình dung nổi. Không có nhà, không có chỗ trú chân cố định, “tán rừng là mái nhà, gốc cây là nơi ngủ, còn con sông Lòng Tàu là trận địa, là đường sống, cũng là nơi có thể mất mạng bất cứ lúc nào”. Cô nói chậm rãi nhưng ánh mắt lại sáng lên sự kiêu hãnh của một người từng đi qua lửa đạn.

“Ở rừng, khi yên ắng thì không sao, vẫn tranh thủ nấu được nồi cơm, vá được manh áo rách. Nhưng chỉ cần nghe tiếng trực thăng vần vũ, hay tiếng tàu giặc rẽ nước ngoài sông là phải giấu mình ngay tức khắc”. Cô dừng lại, đưa tay vuốt hờ tà áo như để nén một điều gì đó đã ngủ rất lâu trong ký ức.

2.jpg -1
Đại diện Đoàn đại biểu Thanh niên tiên tiến làm theo lời Bác cụm Miền Đông Nam Bộ tặng quà cho Hội Cựu Chiến binh Đoàn 10 Rừng Sác (cô Tám Nhung bìa phải thứ hai, chú Chín Đồng bìa phải thứ ba).

“Tôi còn nhớ… có những ngày địch càn quét kinh hoàng. Khói bốc lên đỏ rực cả góc rừng, anh em chạy tứ hướng tìm hầm, tìm gốc đước mà ẩn. Có nữ chiến sĩ… vừa mới sinh con xong, chưa kịp hồi sức, vậy mà cũng phải ôm con mà chạy. Chạy trong bùn, trong nước mặn, vừa chạy vừa lo đứa nhỏ khóc sẽ bị lộ vị trí. Nhưng biết làm sao được… chiến tranh tàn khốc, ác liệt như thế mà…”. Giọng cô không run, nhưng tiếng nói nhỏ dần, nghe như vọng từ đáy rừng sâu năm ấy.

“Có hôm trốn dưới mương nước cả mấy tiếng đồng hồ, đứa trẻ đói quá khóc thét, người mẹ cắn răng ôm con mà nước mắt chảy ròng. Mấy chị em y tá như cô chỉ biết nắm tay nhau mà chờ qua cơn càn, địch rút rồi mới dám ngoi lên”. Nói đến đây, cô Tám Nhung khẽ mỉm cười - nụ cười đầy nước mắt nhưng cũng đầy sự dũng mãnh. “Vậy mà rồi ai cũng vượt qua, tình đồng đội lớn đến mức xua đuổi được cả sợ hãi. Chỉ cần giữ được nhau, còn sống với nhau là quý lắm rồi”.

Chú Chín Đồng giọng trầm, chắc, mạch kể chuyện thỉnh thoảng ngắt quãng bởi hơi thở đã nặng tuổi, nhưng ánh mắt vẫn sáng như lửa rừng năm nào. Trước Đài tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ, chú nói như đang độc thoại với các đồng đội đã khuất. “Cực lắm các con ơi, cơm không đủ ăn, nước ngọt không đủ uống, áo không đủ mặc. Có lúc khát quá, anh em phải lặn xuống sông húp từng ngụm nước mặn để cầm hơi tạm”. Chú kể về những lần địch càn, cháy sạch cả lán trại lẫn quần áo. “Có người có áo không quần, có người có quần không áo, vậy mà vẫn tươi cười vô tư, chắc nhờ tinh thần lạc quan còn mạnh hơn cái chết”.

Những câu kể mộc mạc, chân thật, không bi lụy, không cường điệu hóa, nhưng càng nghe càng như cảm thấy một Rừng Sác hiện lên trong sương khói ký ức, khắc nghiệt, dữ dội mà kiêu hùng.

Rồi chú uống vội ngụm nước, tiếp tục kể chuyện chạy bom, chạy đạn. “Ai nhanh thì sống, ai chậm thì…”. Bất chợt chú dừng lại, mắt nhìn xa xa như xuyên qua cả cánh rừng đang rì rào trước mặt. Nhiều đồng đội đã ngã xuống như thế, ngay trên chính con đường mà hôm nay chúng tôi đang đứng. Có lần chú bị thương nặng, suýt phải cưa chân, “sống được tới giờ là nhờ anh em dìu nhau mà qua”. Câu nói tưởng bình thường nhưng chứa đựng cả một trời nghĩa tình đồng đội nơi chiến trường đỏ lửa.

Hơi thở của rừng hôm nay     

Đứng giữa Rừng Sác hôm ấy, tôi bỗng thấy lòng mình lặng đi. Bầu trời rợp bóng đước, gió mang theo vị mặn của biển, mùi phù sa, mùi lá cây mục nát hòa vào nhau như tầng tầng ký ức. Tôi tưởng chừng như nghe được tiếng chân những người lính xưa bước trong bùn lún sâu; tiếng tay chèo khua nước trong đêm, tiếng hơi thở căng lên khi bám dây vượt sông, tiếng trái tim những chiến sĩ trẻ đập thình thịch khi đối diện hiểm nguy mà vẫn không lùi bước.

Ngày nay, Rừng Sác đã trở thành điểm đến nổi tiếng, là Khu dự trữ sinh quyển thế giới được UNESCO công nhận. Du khách đến đây để chiêm ngưỡng vẻ đẹp hoang sơ, để cảm nhận không khí trong lành, thoáng đãng, để nhìn thấy sự mạnh mẽ, hiên ngang của thiên nhiên. Nhưng với những người lính năm xưa, và cả thế hệ hôm nay muốn tìm về quá khứ, Rừng Sác còn là một trang sử sống vô giá. Mỗi thân đước, mỗi tán cây xanh, mỗi khúc sông nơi đây đều như thấm đẫm máu, mồ hôi của bao thế hệ tiền nhân đã nằm xuống mãi mãi.

Chuyến đi ngày ấy không chỉ là một hành trình, mà là một cuộc trở về, trở về với lịch sử, với lòng tri ân sâu sắc, với sự tỉnh thức trong tâm hồn. Nhờ đó, tôi thấu suốt thêm rằng để có được những tháng ngày yên bình hôm nay, đã có biết bao tuổi trẻ đã mãi mãi nằm lại giữa những tầng rễ đước kia. Biết bao khát vọng hòa bình được đánh đổi bằng cả gian khổ, bằng xương máu và nước mắt.

Khi ca nô rời bến, rừng đước lùi dần sau lưng và trở nên khuất bóng, tôi vẫn còn nghe vang vọng đâu đó tiếng kể chuyện trầm ấm của chú Chín Đồng, tiếng cười hiền mà ẩn chứa cả một thời đau thương của cô Tám Nhung. Hai nhân chứng lịch sử, hai ngọn lửa sống đã giúp thắp sáng trong lòng chúng tôi niềm tin son sắt và niềm tự hào vô biên về thế hệ đi trước.

Về miền ký ức Rừng Sác là để thấy mình, để dặn lòng phải sống đẹp hơn, có trách nhiệm và sống tử tế hơn. Để mỗi ngày trôi qua đều trở thành một sự tri ân lặng lẽ dành cho những bậc tiền bối đã ngã xuống. Bởi chỉ khi hiểu được những mất mát của quá khứ, ta mới biết trân trọng sâu sắc hơn những giá trị của hòa bình của hôm nay.

Hoàng Danh

Các tin khác

Những người đối mặt với hiểm nguy và giặc lửa

Những người đối mặt với hiểm nguy và giặc lửa

Trong những thời khắc cam go nhất của sự sống, hình ảnh người chiến sĩ Cảnh sát phòng cháy, chữa cháy và cứu nạn, cứu hộ (PCCC và CNCH) luôn hiện lên như điểm tựa vững chắc, sẵn sàng đối mặt hiểm nguy để giành lại sự sống cho người dân. Niềm vui của họ không ồn ào, không phô trương, mà lặng lẽ lắng lại trong sự an toàn của người dân, trong từng ánh mắt, nụ cười và những lá thư cảm ơn giản dị nhưng đầy ý nghĩa.

"Kế hoạch CM12" - dấu ấn mới của Điện ảnh CAND

"Kế hoạch CM12" - dấu ấn mới của Điện ảnh CAND

Điện ảnh Công an nhân dân (CAND) vừa bắt tay vào sản xuất bộ phim truyền hình dài tập "Kế hoạch CM12". Bộ phim tái hiện một trong những chiến công đặc biệt, mang dấu ấn sâu đậm của lực lượng CAND ở lĩnh vực phản gián trong những năm 1981-1984 mà ít người được biết. Không chỉ là một bộ phim về nghiệp vụ, bộ phim chứa đựng thông điệp về bản lĩnh, trí tuệ và sự nhân văn của lực lượng CAND Việt Nam.

Thượng úy Công an tạo clip "viral"

Thượng úy Công an tạo clip "viral"

Tuần qua, một clip tuyên truyền Luật Trật tự an toàn giao thông (TTATGT) đường bộ của Công an xã A Lưới (TP Huế) rất sinh động, ấn tượng đã gây "bão" trên mạng xã hội. Cùng với nhiều clip tuyên truyền khác của cán bộ, chiến sĩ Công an ở nhiều đơn vị, các clip tuyên truyền pháp luật như thế đã tạo viral (lan tỏa) trên mạng xã hội, thu hút hàng triệu lượt xem và bình luận, mang lại hiệu quả tuyên truyền tích cực trong cộng đồng.

Khát vọng cống hiến của người “truyền lửa”

Khát vọng cống hiến của người “truyền lửa”

Dưới tiết trời nắng ấm của một ngày cuối tháng 3, chúng tôi gặp Thiếu úy Nguyễn Thị Phương Anh, cán bộ Khoa An ninh chính trị nội bộ, Trường Đại học An ninh nhân dân (Bộ Công an) cũng là lúc em vừa trở về sau chuyến công tác ở TP Hà Nội. Phương Anh là một trong 20 gương mặt trẻ Công an vừa được Bộ Công an tuyên dương, trao giải thưởng “Gương mặt trẻ Công an tiêu biểu” năm 2025.

Người lính trở về từ ký ức làng

Người lính trở về từ ký ức làng

Tháng Tư lại về trên làng tôi, một ngôi làng ở Diễn Châu Nghệ An - lặng lẽ mà thấm sâu như một miền ký ức cũ. Gió từ cánh đồng thổi qua, mang theo hương lúa trổ bông dìu dịu, quyện trong sắc nắng cuối xuân còn vương chút êm đềm.

Người kể chuyện Kế hoạch phản gián CM-12

Người kể chuyện Kế hoạch phản gián CM-12

Thời gian gần đây, Thiếu tướng Nguyễn Khắc Đức - nguyên Cục trưởng Cục Kỹ thuật nghiệp vụ 1, Bộ Công an - trở thành tác giả có nhiều đầu sách được NXB CAND ấn hành. Gắn bó với trang viết từ khi còn là một người lính nghiệp vụ, sau khi nghỉ hưu, Thiếu tướng Nguyễn Khắc Đức có nhiều thời gian hơn dành cho công việc viết lách mà ông yêu thích từ thuở thiếu thời.

Thơ Xuân mới: Khắc họa thành công hình tượng người chiến sĩ CAND

Thơ Xuân mới: Khắc họa thành công hình tượng người chiến sĩ CAND

1.118 tác giả dự thi với hơn 3.000 tác phẩm là những con số “biết nói” chứng tỏ sức hấp dẫn của cuộc thi thơ mang tên “Xuân mới” do Chi hội Nhà văn Công an tổ chức. Hàng nghìn tác giả thuộc nhiều độ tuổi, ngành nghề, vùng miền khác nhau đã cùng hội tụ so tài, tạo nên một bức tranh thi ca muôn màu, muôn sắc, phong phú về chủ đề, đa dạng về bút pháp, linh hoạt về giọng điệu, mới mẻ trong cách thể nghiệm.

Bền bỉ hành trình lan tỏa văn hóa đọc

Bền bỉ hành trình lan tỏa văn hóa đọc

Từ cuối tháng 3 đến hết tháng 4 hằng năm, Trung tá Đỗ Thu Thơm, Giám đốc Thư viện CAND lại tất bật với các hoạt động hưởng ứng Ngày Sách và Văn hóa đọc Việt Nam trong lực lượng CAND.

“Lính chiến” kể chuyện đánh án

“Lính chiến” kể chuyện đánh án

Nhiều đường dây lừa đảo kinh tế quy mô lớn, thủ đoạn tinh vi liên tiếp bị bóc gỡ, bắt giữ nhiều đối tượng, thu hồi tài sản không nhỏ cho Nhà nước và Nhân dân... Một trong những người trực tiếp tham gia, góp phần quan trọng làm nên sự thành công của những chuyên án đặc biệt ấy là Đại úy Nguyễn Hữu Dũng (Công an phường Cầu Giấy, TP Hà Nội).

"Đất cháy": Khi "đất" chưa nguội và "lửa" còn âm ỉ

"Đất cháy": Khi "đất" chưa nguội và "lửa" còn âm ỉ

Trong nhiều năm, văn học viết về lực lượng Công an nhân dân thường vận hành trong một quỹ đạo khá ổn định, lấy sự kiện làm trung tâm, tổ chức tự sự quanh mô hình xung đột - truy quét - chiến thắng, và khép lại bằng sự khẳng định trật tự. Ở đó, văn học chủ yếu đóng vai trò minh chứng cho một chân lý có sẵn. Sự kiện được kể lại như một bằng chứng, hơn là như một vấn đề cần suy tư.

Nguyện ước mùa xuân từ châu Phi

Nguyện ước mùa xuân từ châu Phi

Lời tòa soạn: Với những sĩ quan Công an thực hiện nhiệm vụ gìn giữ hòa bình Liên hợp quốc ở những miền đất xa xôi của châu Phi, cuộc sống không chỉ là nhịp công việc căng thẳng giữa nắng rát mưa tuôn, mà vẫn có những lúc lắng lại tâm tư, vút bay cảm xúc đẹp đẽ về quê hương xứ sở, về tình đồng nghiệp quốc tế, những ước muốn ngân lên nơi con tim nặng lòng với lục địa đen. Xin giới thiệu tới độc giả những nguyện ước thiêng liêng của các sĩ quan Công an từ châu Phi.

Phố nhỏ với ký ức cuộc bầu cử đầu tiên

Phố nhỏ với ký ức cuộc bầu cử đầu tiên

Phố Hàng Vôi (Hà Nội) dài hơn 300m, rộng 8m, chạy từ phố Lò Sũ đến ngã tư phố Ngô Quyền giao với Tông Đản, nối liền với phố Hàng Tre. Đây nguyên là đất thôn Kiếm Hồ, Trừng Thanh thuộc tổng Tả Túc (sau là tổng Phúc Lâm), huyện Thọ Xương, kinh thành Thăng Long xưa. Phố này trước đây nằm sát bờ sông Hồng, thuận tiện cho thuyền bè chở vôi các nơi cập bến, có nhiều chỗ nung vôi và buôn bán vôi, do đó có tên là Hàng Vôi.

Tôn vinh các giá trị của thi ca

Tôn vinh các giá trị của thi ca

Ngày Thơ Việt Nam đã diễn ra sôi động trên địa bàn cả nước trong dịp Tết Nguyên tiêu. Ngày Thơ Việt Nam chính thức ra đời đến nay được 24 năm, nhưng ở một số địa phương, sự kiện Ngày Thơ đã được tổ chức trước đó như ở tỉnh Quảng Ninh vào năm 1988, Đêm thơ Núi Nhạn (tỉnh Phú Yên cũ) vào năm 1980.

Cho bản làng yên vui

Cho bản làng yên vui

Những ngày đầu năm mới, bước chân của những cán bộ, chiến sĩ Công an xã Mường Chanh, tỉnh Sơn La ngày đêm bám bản, bám mường, đến với đồng bào các bản, các xóm để tuyên truyền, vận động thu hồi vũ khí, vật liệu nổ, công cụ hỗ trợ, giữ gìn an ninh, trật tự, mang lại cuộc sống bình yên cho mỗi mái nhà.

Giá trị của tầm vóc chiến lược

Giá trị của tầm vóc chiến lược

Sinh thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã khẳng định chân lý: “Nước Việt Nam là một, dân tộc Việt Nam là một. Sông có thể cạn, núi có thể mòn, nhưng chân lý ấy không bao giờ thay đổi”. Chân lý của Người đồng thời cũng thể hiện tầm vóc tư tưởng và chiến lược phát triển tương lai đất nước.

Gìn giữ giá trị di sản nghệ thuật của danh họa Lê Bá Đảng

Gìn giữ giá trị di sản nghệ thuật của danh họa Lê Bá Đảng

Nhân dịp Tết Bính Ngọ 2026, từ ngày 31/1 đến 28/2, gia đình họa sĩ Lê Bá Đảng phối hợp Bảo tàng Đà Nẵng tổ chức triển lãm “Ngựa và hoa trong sáng tác của họa sĩ Lê Bá Đảng”. Thành phố Đà Nẵng là nơi họa sĩ Lê Bá Đảng xuất dương sang Pháp bằng tàu thủy vào năm 1939 và thật ý nghĩa khi triển lãm được tổ chức tại đây sau khi toàn bộ di sản của ông được đưa về nước.

Bồi đắp sức mạnh nội sinh của dân tộc

Bồi đắp sức mạnh nội sinh của dân tộc

Khai xuân mới 2026, khi Ban Bí thư Trung ương Đảng tổ chức Hội nghị toàn quốc nghiên cứu, học tập, quán triệt và triển khai thực hiện Nghị quyết số 79-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển kinh tế nhà nước và Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam, Tổng Bí thư Tô Lâm đã có những phát biểu rất quan trọng.

Xuân về theo bước chân anh

Xuân về theo bước chân anh

Giữa những ngày cao điểm tấn công, trấn áp tội phạm, bảo đảm an ninh, trật tự, bảo vệ tuyệt đối an toàn Đại hội lần thứ XIV của Đảng và Tết Nguyên đán Bính Ngọ, trên nhiều nẻo đường, các cán bộ, chiến sĩ Công an tỉnh Bắc Ninh làm nhiệm vụ truy bắt đối tượng truy nã vẫn lặng lẽ bám địa bàn, vượt khó khăn, hiểm nguy...

Nước kiệu mùa xuân

Nước kiệu mùa xuân

Trong tâm thức của người Á Đông, năm Ngựa thường gợi lên những cuộc viễn du. Ngựa là vó câu tung hoành, là chí ở bốn phương, là những thảo nguyên bao la gió lộng. Nhưng, khi tờ lịch cuối cùng của năm cũ rơi xuống, nhường chỗ cho rạng đông của năm mới Bính Ngọ 2026, tôi lại không nghĩ về những chuyến đi tìm danh vọng hay những cuộc chinh phạt ồn ào.

Căn tính Việt như mầm xanh cội

Căn tính Việt như mầm xanh cội

Đất nước mình như câu hát “sáng chắn bão dông, chiều ngăn nắng lửa”, biểu thị một trầm tích lịch sử của mấy ngàn năm dựng nước và giữ nước, chính điều ấy rèn luyện ý chí và nghị lực để vượt qua những nguy nan, hiên ngang sống một cuộc đời xứng danh giống nòi Tiên Rồng. Từ trong những khó khăn đến kiệt cùng người Việt mình vẫn cố gắng sống, chung một lòng hướng về nhau, dìu dắt nhau đứng dậy và chia sẻ ngọt bùi cho nhau.