Về miền ký ức Rừng Sác

Đứng giữa Rừng Sác hôm ấy, tôi bỗng thấy lòng mình lặng đi. Bầu trời rợp bóng đước, gió mang theo vị mặn của biển, mùi phù sa, mùi lá cây mục nát hòa vào nhau như tầng tầng ký ức. Tôi tưởng chừng như nghe được tiếng chân những người lính xưa bước trong bùn lún sâu; tiếng tay chèo khua nước trong đêm, tiếng hơi thở căng lên khi bám dây vượt sông, tiếng trái tim những chiến sĩ trẻ đập thình thịch khi đối diện hiểm nguy mà vẫn không lùi bước.

Tôi sinh ra trong những năm tháng yên bình của đất nước, lớn lên giữa những tiếng xe ồn ào đều đặn mỗi ngày, giữa những buổi tan trường ríu rít tiếng cười đùa... Dĩ nhiên không còn tiếng bom rung chuyển mặt đất, không còn khung cảnh chia tay vội vã trên sân ga, đò chiều; càng không phải chứng kiến những bước chân người lính ra trận khi mái đầu còn xanh.

Nhưng lạ thay, mỗi lần mở lại những trang sử vàng, đọc hồi ký của các bậc tiền nhân hay xem bộ phim “Bông hoa Rừng Sác”, “Bộ đội đặc công Rừng Sác”…, trong tôi lại trỗi dậy lên một ước mong khó tả, đó là được một lần tìm về miền ký ức ấy, được đứng trên mảnh đất hào hùng mà biết bao người lính đặc công đã ngã xuống, để nghe nhịp thở của rừng ngập mặn từng thấm đẫm máu, mồ hôi và cả nước mắt đau thương.

Ký ức hào hùng của ngày hôm qua    

Và rồi, cơ duyên đến thật nhẹ nhàng, khi tôi được tham gia Liên hoan Thanh niên tiên tiến làm theo lời Bác cụm miền Đông Nam Bộ tổ chức tại TP. Hồ Chí Minh. Chỉ hơn một giờ di chuyển, đoàn đã đặt chân đến địa danh Rừng Sác (nay thuộc xã Cần Giờ, TP. Hồ Chí Minh).

Khi ánh nắng đầu ngày vừa tách khỏi những tầng mây, mặt nước hiện lên óng ánh một sắc vàng mỏng nhẹ như lụa. Tiếng gió lùa qua từng tán đước, tiếng chim líu lo gọi bầy trên cao, tiếng sóng lăn tăn chạm vỗ vào mạn thuyền… Tất cả hòa thành một bản nhạc tinh khôi của vùng đất đặc biệt này. Ca nô đưa chúng tôi len vào hệ thống kênh rạch ngoằn ngoèo.

1.jpg -0
Đoàn đại biểu Thanh niên tiên tiến làm theo lời Bác cụm Miền Đông Nam Bộ chụp ảnh lưu niệm cùng Hội Cựu Chiến binh Đoàn 10 Rừng Sác.

Hai bên bờ, những cánh rừng đước xanh thẫm, rễ tua tủa cắm xuống bùn như những cánh tay lực lưỡng, dẻo dai bám chặt vào đất mẹ suốt bao mùa lũ qua. Rừng Sác không ồn ào, không phô trương, nhưng lại mang trong mình vẻ đẹp thầm lặng của một vùng đất từng được gọi là “vùng đất chết”, nơi cái sống và cái chết chỉ cách nhau bằng một hơi thở.

Theo lộ trình, chúng tôi dừng chân ở Đảo Khỉ, nơi từng đàn khỉ tinh nghịch ngồi vắt vẻo trên những cành đước, bất thình lình nhảy tót chiếm lấy chiếc bánh của du khách đang gặm dở trên tay rồi vụt đi mất hút. Một đoạn đường nữa, chúng tôi đến hồ Cá sấu hoa cà, loài thú dữ một thời là hiểm nguy rình rập người lính đặc công năm xưa. Nhưng phải đến khi đặt chân vào khu căn cứ, nhìn những mô hình tái hiện Nhà cảnh vệ, Nhà quân nhu, hầm trú ẩn, xưởng quân giới, hay cảnh bộ đội cưa bom lấy thuốc nổ… chúng tôi mới thực sự chạm vào chiều sâu của lịch sử. Những hình ảnh ấy không chỉ là mô phỏng, nó như mở ra một cánh cửa dẫn về quá khứ, nơi mỗi bước đi của những người lính đều chứa đựng sự hy sinh thầm lặng.

Đặc biệt hơn cả, chuyến đi hôm ấy có sự đồng hành của hai nhân chứng sống của Đoàn 10 đặc công rừng Sác, cô Phạm Thị Nhung (biệt danh Tám Nhung), nguyên y tá đơn vị, và chú Huỳnh Đồng (biệt danh Chín Đồng), nguyên Trung đội trưởng Trinh sát và một số cựu chiến binh khác. Hai con người, hai số phận, hai cuộc đời nhưng cùng chung một mảnh ký ức đầy máu lửa.

Cô Tám Nhung nói chuyện nhẹ nhàng, chậm rãi và dịu hiền như gió thổi hiu hiu ngoài nội đồng, nhưng mỗi câu kể lại như nhỏ xuống lòng người thứ dư vị mặn chát của những năm tháng chiến trường ác liệt. “Ban đầu cô vào đoàn văn công, hát múa cho anh em đỡ nhớ nhà. Sau đó được cử đi học y tá rồi quay lại Rừng Sác, như cái duyên không dứt được”. Nụ cười của cô trầm mà sáng, “làm y tá thời ấy đâu chỉ là băng bó vết thương đơn thuần; có loại thuốc cần nước cất, nhiều lúc khan hiếm quá, không có nó thì anh em dùng nước dừa tươi thay thế. Thiếu thốn trăm bề, nhưng chỉ cần cứu được mạng ai là vui như mình được sống lại”.

Giọng cô Tám Nhung thanh âm vẫn nhẹ nhàng như đang kể chuyện của một ai đó, nhưng tôi biết phía sau mỗi câu chuyện ấy là cả một vùng ký ức đau thương mà cái chết luôn hiện hữu thường trực.

Cô kể rằng cuộc sống chiến đấu của bộ đội Đoàn 10 giữa rừng ngập mặn ngày ấy khắc nghiệt đến mức khó ai hình dung nổi. Không có nhà, không có chỗ trú chân cố định, “tán rừng là mái nhà, gốc cây là nơi ngủ, còn con sông Lòng Tàu là trận địa, là đường sống, cũng là nơi có thể mất mạng bất cứ lúc nào”. Cô nói chậm rãi nhưng ánh mắt lại sáng lên sự kiêu hãnh của một người từng đi qua lửa đạn.

“Ở rừng, khi yên ắng thì không sao, vẫn tranh thủ nấu được nồi cơm, vá được manh áo rách. Nhưng chỉ cần nghe tiếng trực thăng vần vũ, hay tiếng tàu giặc rẽ nước ngoài sông là phải giấu mình ngay tức khắc”. Cô dừng lại, đưa tay vuốt hờ tà áo như để nén một điều gì đó đã ngủ rất lâu trong ký ức.

2.jpg -1
Đại diện Đoàn đại biểu Thanh niên tiên tiến làm theo lời Bác cụm Miền Đông Nam Bộ tặng quà cho Hội Cựu Chiến binh Đoàn 10 Rừng Sác (cô Tám Nhung bìa phải thứ hai, chú Chín Đồng bìa phải thứ ba).

“Tôi còn nhớ… có những ngày địch càn quét kinh hoàng. Khói bốc lên đỏ rực cả góc rừng, anh em chạy tứ hướng tìm hầm, tìm gốc đước mà ẩn. Có nữ chiến sĩ… vừa mới sinh con xong, chưa kịp hồi sức, vậy mà cũng phải ôm con mà chạy. Chạy trong bùn, trong nước mặn, vừa chạy vừa lo đứa nhỏ khóc sẽ bị lộ vị trí. Nhưng biết làm sao được… chiến tranh tàn khốc, ác liệt như thế mà…”. Giọng cô không run, nhưng tiếng nói nhỏ dần, nghe như vọng từ đáy rừng sâu năm ấy.

“Có hôm trốn dưới mương nước cả mấy tiếng đồng hồ, đứa trẻ đói quá khóc thét, người mẹ cắn răng ôm con mà nước mắt chảy ròng. Mấy chị em y tá như cô chỉ biết nắm tay nhau mà chờ qua cơn càn, địch rút rồi mới dám ngoi lên”. Nói đến đây, cô Tám Nhung khẽ mỉm cười - nụ cười đầy nước mắt nhưng cũng đầy sự dũng mãnh. “Vậy mà rồi ai cũng vượt qua, tình đồng đội lớn đến mức xua đuổi được cả sợ hãi. Chỉ cần giữ được nhau, còn sống với nhau là quý lắm rồi”.

Chú Chín Đồng giọng trầm, chắc, mạch kể chuyện thỉnh thoảng ngắt quãng bởi hơi thở đã nặng tuổi, nhưng ánh mắt vẫn sáng như lửa rừng năm nào. Trước Đài tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ, chú nói như đang độc thoại với các đồng đội đã khuất. “Cực lắm các con ơi, cơm không đủ ăn, nước ngọt không đủ uống, áo không đủ mặc. Có lúc khát quá, anh em phải lặn xuống sông húp từng ngụm nước mặn để cầm hơi tạm”. Chú kể về những lần địch càn, cháy sạch cả lán trại lẫn quần áo. “Có người có áo không quần, có người có quần không áo, vậy mà vẫn tươi cười vô tư, chắc nhờ tinh thần lạc quan còn mạnh hơn cái chết”.

Những câu kể mộc mạc, chân thật, không bi lụy, không cường điệu hóa, nhưng càng nghe càng như cảm thấy một Rừng Sác hiện lên trong sương khói ký ức, khắc nghiệt, dữ dội mà kiêu hùng.

Rồi chú uống vội ngụm nước, tiếp tục kể chuyện chạy bom, chạy đạn. “Ai nhanh thì sống, ai chậm thì…”. Bất chợt chú dừng lại, mắt nhìn xa xa như xuyên qua cả cánh rừng đang rì rào trước mặt. Nhiều đồng đội đã ngã xuống như thế, ngay trên chính con đường mà hôm nay chúng tôi đang đứng. Có lần chú bị thương nặng, suýt phải cưa chân, “sống được tới giờ là nhờ anh em dìu nhau mà qua”. Câu nói tưởng bình thường nhưng chứa đựng cả một trời nghĩa tình đồng đội nơi chiến trường đỏ lửa.

Hơi thở của rừng hôm nay     

Đứng giữa Rừng Sác hôm ấy, tôi bỗng thấy lòng mình lặng đi. Bầu trời rợp bóng đước, gió mang theo vị mặn của biển, mùi phù sa, mùi lá cây mục nát hòa vào nhau như tầng tầng ký ức. Tôi tưởng chừng như nghe được tiếng chân những người lính xưa bước trong bùn lún sâu; tiếng tay chèo khua nước trong đêm, tiếng hơi thở căng lên khi bám dây vượt sông, tiếng trái tim những chiến sĩ trẻ đập thình thịch khi đối diện hiểm nguy mà vẫn không lùi bước.

Ngày nay, Rừng Sác đã trở thành điểm đến nổi tiếng, là Khu dự trữ sinh quyển thế giới được UNESCO công nhận. Du khách đến đây để chiêm ngưỡng vẻ đẹp hoang sơ, để cảm nhận không khí trong lành, thoáng đãng, để nhìn thấy sự mạnh mẽ, hiên ngang của thiên nhiên. Nhưng với những người lính năm xưa, và cả thế hệ hôm nay muốn tìm về quá khứ, Rừng Sác còn là một trang sử sống vô giá. Mỗi thân đước, mỗi tán cây xanh, mỗi khúc sông nơi đây đều như thấm đẫm máu, mồ hôi của bao thế hệ tiền nhân đã nằm xuống mãi mãi.

Chuyến đi ngày ấy không chỉ là một hành trình, mà là một cuộc trở về, trở về với lịch sử, với lòng tri ân sâu sắc, với sự tỉnh thức trong tâm hồn. Nhờ đó, tôi thấu suốt thêm rằng để có được những tháng ngày yên bình hôm nay, đã có biết bao tuổi trẻ đã mãi mãi nằm lại giữa những tầng rễ đước kia. Biết bao khát vọng hòa bình được đánh đổi bằng cả gian khổ, bằng xương máu và nước mắt.

Khi ca nô rời bến, rừng đước lùi dần sau lưng và trở nên khuất bóng, tôi vẫn còn nghe vang vọng đâu đó tiếng kể chuyện trầm ấm của chú Chín Đồng, tiếng cười hiền mà ẩn chứa cả một thời đau thương của cô Tám Nhung. Hai nhân chứng lịch sử, hai ngọn lửa sống đã giúp thắp sáng trong lòng chúng tôi niềm tin son sắt và niềm tự hào vô biên về thế hệ đi trước.

Về miền ký ức Rừng Sác là để thấy mình, để dặn lòng phải sống đẹp hơn, có trách nhiệm và sống tử tế hơn. Để mỗi ngày trôi qua đều trở thành một sự tri ân lặng lẽ dành cho những bậc tiền bối đã ngã xuống. Bởi chỉ khi hiểu được những mất mát của quá khứ, ta mới biết trân trọng sâu sắc hơn những giá trị của hòa bình của hôm nay.

Hoàng Danh

Các tin khác

Nơi suối nguồn Roòng Khoa

Nơi suối nguồn Roòng Khoa

Hòa vào cái oi ả của nắng hè và râm ran tiếng ve, chúng tôi ngược cung đường Đông Bắc trong hành trình về An toàn khu (ATK) Định Hóa, dừng chân ở xóm Roòng Khoa (xã Phú Đình, tỉnh Thái Nguyên) nơi ra đời của Hội Nhà báo Việt Nam, là suối nguồn lưu giữ dấu ấn quan trọng trong lịch sử Báo chí Cách mạng.

Dấu ấn bản lĩnh thép của người lính cận vệ

Dấu ấn bản lĩnh thép của người lính cận vệ

Tiếng súng chát chúa, tiếng xe gầm rú và khói thuốc súng đặc quánh trong một tình huống nghẹt thở: Yếu nhân bị các nhóm khủng bố tấn công dồn dập bằng cả thiết bị bay không người lái (UAV) lẫn hỏa lực hạng nặng. Giữa lằn ranh sinh tử ấy, những người lính Bộ Tư lệnh cảnh vệ (K01), Bộ Công an đã mưu trí, dũng cảm dùng chính thân mình làm lá chắn, bảo vệ tuyệt đối an toàn cho mục tiêu.

Mùa thi trong mỗi gia đình

Mùa thi trong mỗi gia đình

Kì thi tốt nghiệp THPT 2026 đang tới gần, cùng với nhiệt độ cao của mùa hè, ở những cổng trường, trong các phòng thi hay trong bữa cơm nhiều gia đình cũng đang nóng lên với sự hồi hộp, lo âu, hy vọng.

Hạnh phúc khi được phục vụ nhân dân

Hạnh phúc khi được phục vụ nhân dân

Nhiệt huyết bền bỉ suốt 2 thập kỷ với nhiều đổi mới phát huy hiệu quả trong thực tiễn, Thượng tá Nguyễn Thành Lâm đã góp phần xây dựng hình ảnh người chiến sĩ Công an Thủ đô gần dân, trách nhiệm, hạnh phúc khi được phục vụ nhân dân.

Nâng đỡ những cuộc đời lầm lỡ

Nâng đỡ những cuộc đời lầm lỡ

Một ngày tháng 5, chúng tôi có mặt tại Trại giam Xuân Nguyên thuộc Bộ Công an. Cái nắng oi ả càng làm cho không khí làm việc tại trại trở nên “nóng” hơn. Từ Ban Giám thị đến từng cán bộ, chiến sĩ đều đang căng mình, dồn hết tâm sức để chuẩn bị cho đợt đặc xá diễn ra vào ngày 1/6. Giữa guồng quay hối hả ấy, Thượng tá Đàm Thị Hiền, Phó Giám thị phụ trách giáo dục và hồ sơ luôn là người giữ lửa thầm lặng trong hành trình hồi sinh những cuộc đời lầm lỗi.

"Rực lửa" thao trường

"Rực lửa" thao trường

Những ngày cuối tháng 5, Quảng Ninh trở thành "thao trường lớn" của hơn 1.900 cán bộ, chiến sĩ đến từ Công an các đơn vị, địa phương trên cả nước tham gia tranh tài ở các nội dung: bắn súng, chạy vượt vật cản, võ thuật CAND, bóng đá nam 7 người và pickleball.

Nhà văn Phạm Thanh Khương: Buông lưới thả câu lòng nghe sóng hát

Nhà văn Phạm Thanh Khương: Buông lưới thả câu lòng nghe sóng hát

Gần đây, tôi có dịp được đọc nhiều thơ của nhà văn Phạm Thanh Khương (sinh năm 1959) được đưa lại trên trang Facebook của anh. Nhiều lúc, tôi bật cười vì hình ảnh trong bài "Lão Ngư", anh mô tả: "Biển như đời lão/ Bấp bênh sóng gió/ Lưỡi câu dáng lão ngồi". Biểu tượng chiếc lưỡi câu đung đưa, chập chờn hiện lên qua mỗi trang sách của anh mà tôi đọc sau đó. Tôi hỏi vì sao mấy năm nay nhà văn chăm chỉ đi câu cá vậy, anh trả lời: "Đỡ rách việc!"; rồi cười phớ lớ.

Dấu ấn báo chí Công an nhân dân hướng về cơ sở

Dấu ấn báo chí Công an nhân dân hướng về cơ sở

Từ ngày 13 đến 16/5/2026, Cục Truyền thông CAND chủ trì, phối hợp Công an tỉnh Sơn La cùng các đơn vị đồng hành tổ chức lớp bồi dưỡng nghiệp vụ báo chí, truyền thông trong CAND và chuỗi chương trình báo chí, truyền thông CAND hướng về cơ sở.

Dấu ấn cảnh sát hình sự ở miền quê quan họ

Dấu ấn cảnh sát hình sự ở miền quê quan họ

18/4, đúng dịp kỷ niệm 80 năm Ngày Truyền thống lực lượng Cảnh sát hình sự, cán bộ, chiến sĩ (CBCS) Phòng Cảnh sát hình sự, Công an tỉnh Bắc Ninh đã vinh dự được Chủ tịch nước tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Đây là phần thưởng cao quý của Đảng, Nhà nước ghi nhận những đóng góp xuất sắc của lực lượng Cảnh sát hình sự Bắc Ninh trong đấu tranh phòng, chống tội phạm, bảo vệ sự bình yên cho nhân dân.

Trường ca về một người anh hùng

Trường ca về một người anh hùng

“Mặt trời nồng ấm trong tim” (NXB Hội Nhà văn 2026) là trường ca mới nhất của Châu La Việt. Bối cảnh tác phẩm là không gian thời kháng chiến chống xâm lược cực kỳ ác liệt, trải dài từ miền Bắc đến miền Đông Nam Bộ, từ Trường Sơn đến Tây Ninh.

Đại úy Vũ Mạnh Tuấn: Bí thư Đoàn 9X với ước mơ xanh

Đại úy Vũ Mạnh Tuấn: Bí thư Đoàn 9X với ước mơ xanh

Đại úy Vũ Mạnh Tuấn hiện là Bí thư Đoàn trường Cao đẳng Cảnh sát Nhân dân (CSND) II. Từ ước mơ ban đầu của năm 18 tuổi cho đến hành trình hơn 10 năm phấn đấu trong màu áo xanh, ở thời điểm nào, chiến sĩ trẻ này cũng luôn tâm niệm mang đến hình ảnh người Công an không chỉ tận tụy với nghề và còn phải tử tế với đời.

Bản hùng ca về tính nhân văn và trí tuệ

Bản hùng ca về tính nhân văn và trí tuệ

“Mê Cung” là tên cuốn tiểu thuyết của Đại tá, nhà văn Nguyễn Đăng An, đoạt giải Ba, cuộc thi viết tiểu thuyết, truyện và ký về đề tài “Vì an ninh Tổ quốc và bình yên cuộc sống” lần thứ IV (giai đoạn 2017 - 2020). Tác phẩm không chỉ tái hiện một chuyên án sắc sảo của lực lượng Công an nhân dân mà còn là một cuộc thám hiểm vào tầng sâu của tâm lý con người, nơi ranh giới giữa bạn và thù, sống và chết rất mong manh.

Cội nguồn văn hóa, đoàn kết và thống nhất

Cội nguồn văn hóa, đoàn kết và thống nhất

Ngày 19/9/1954, trong buổi gặp mặt, nói chuyện với cán bộ, chiến sĩ Đại đoàn quân Tiên Phong trước khi về tiếp quản Thủ đô Hà Nội, tại đền Giếng (Khu di tích đền Hùng), Bác Hồ từng căn dặn: "Các Vua Hùng đã có công dựng nước, Bác cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước". Lời dạy ấy không chỉ mang tính thời điểm, không chỉ dành cho một đối tượng cụ thể mà còn là luận điểm vững chắc mở ra một quan điểm về cội nguồn văn hóa, lịch sử.

Những người đối mặt với hiểm nguy và giặc lửa

Những người đối mặt với hiểm nguy và giặc lửa

Trong những thời khắc cam go nhất của sự sống, hình ảnh người chiến sĩ Cảnh sát phòng cháy, chữa cháy và cứu nạn, cứu hộ (PCCC và CNCH) luôn hiện lên như điểm tựa vững chắc, sẵn sàng đối mặt hiểm nguy để giành lại sự sống cho người dân. Niềm vui của họ không ồn ào, không phô trương, mà lặng lẽ lắng lại trong sự an toàn của người dân, trong từng ánh mắt, nụ cười và những lá thư cảm ơn giản dị nhưng đầy ý nghĩa.

"Kế hoạch CM12" - dấu ấn mới của Điện ảnh CAND

"Kế hoạch CM12" - dấu ấn mới của Điện ảnh CAND

Điện ảnh Công an nhân dân (CAND) vừa bắt tay vào sản xuất bộ phim truyền hình dài tập "Kế hoạch CM12". Bộ phim tái hiện một trong những chiến công đặc biệt, mang dấu ấn sâu đậm của lực lượng CAND ở lĩnh vực phản gián trong những năm 1981-1984 mà ít người được biết. Không chỉ là một bộ phim về nghiệp vụ, bộ phim chứa đựng thông điệp về bản lĩnh, trí tuệ và sự nhân văn của lực lượng CAND Việt Nam.

Thượng úy Công an tạo clip "viral"

Thượng úy Công an tạo clip "viral"

Tuần qua, một clip tuyên truyền Luật Trật tự an toàn giao thông (TTATGT) đường bộ của Công an xã A Lưới (TP Huế) rất sinh động, ấn tượng đã gây "bão" trên mạng xã hội. Cùng với nhiều clip tuyên truyền khác của cán bộ, chiến sĩ Công an ở nhiều đơn vị, các clip tuyên truyền pháp luật như thế đã tạo viral (lan tỏa) trên mạng xã hội, thu hút hàng triệu lượt xem và bình luận, mang lại hiệu quả tuyên truyền tích cực trong cộng đồng.

Khát vọng cống hiến của người “truyền lửa”

Khát vọng cống hiến của người “truyền lửa”

Dưới tiết trời nắng ấm của một ngày cuối tháng 3, chúng tôi gặp Thiếu úy Nguyễn Thị Phương Anh, cán bộ Khoa An ninh chính trị nội bộ, Trường Đại học An ninh nhân dân (Bộ Công an) cũng là lúc em vừa trở về sau chuyến công tác ở TP Hà Nội. Phương Anh là một trong 20 gương mặt trẻ Công an vừa được Bộ Công an tuyên dương, trao giải thưởng “Gương mặt trẻ Công an tiêu biểu” năm 2025.

Người lính trở về từ ký ức làng

Người lính trở về từ ký ức làng

Tháng Tư lại về trên làng tôi, một ngôi làng ở Diễn Châu Nghệ An - lặng lẽ mà thấm sâu như một miền ký ức cũ. Gió từ cánh đồng thổi qua, mang theo hương lúa trổ bông dìu dịu, quyện trong sắc nắng cuối xuân còn vương chút êm đềm.

Người kể chuyện Kế hoạch phản gián CM-12

Người kể chuyện Kế hoạch phản gián CM-12

Thời gian gần đây, Thiếu tướng Nguyễn Khắc Đức - nguyên Cục trưởng Cục Kỹ thuật nghiệp vụ 1, Bộ Công an - trở thành tác giả có nhiều đầu sách được NXB CAND ấn hành. Gắn bó với trang viết từ khi còn là một người lính nghiệp vụ, sau khi nghỉ hưu, Thiếu tướng Nguyễn Khắc Đức có nhiều thời gian hơn dành cho công việc viết lách mà ông yêu thích từ thuở thiếu thời.

Thơ Xuân mới: Khắc họa thành công hình tượng người chiến sĩ CAND

Thơ Xuân mới: Khắc họa thành công hình tượng người chiến sĩ CAND

1.118 tác giả dự thi với hơn 3.000 tác phẩm là những con số “biết nói” chứng tỏ sức hấp dẫn của cuộc thi thơ mang tên “Xuân mới” do Chi hội Nhà văn Công an tổ chức. Hàng nghìn tác giả thuộc nhiều độ tuổi, ngành nghề, vùng miền khác nhau đã cùng hội tụ so tài, tạo nên một bức tranh thi ca muôn màu, muôn sắc, phong phú về chủ đề, đa dạng về bút pháp, linh hoạt về giọng điệu, mới mẻ trong cách thể nghiệm.