Hà Hồng Hạnh lần theo mùi hương ngày cũ
Trong thi ca Việt Nam, không thiếu những lần mùi hương trở thành ẩn dụ cho bản thể. Nguyễn Du viết: “hương gây mùi nhớ trà khan giọng tình”. Đoàn Phú Tứ viết: “tình một thuở còn hương”. Quách Tấn viết: “mộng sớm tan rồi vẫn đắm hương”. Tuệ Sỹ viết: “màu nắng xế ôi màu hương tóc cũ”… Người thơ tin, khi một người ra đi, mùi hương là thứ sau cùng ở lại.