Người lính trở về từ ký ức làng

Tháng Tư lại về trên làng tôi, một ngôi làng ở Diễn Châu Nghệ An - lặng lẽ mà thấm sâu như một miền ký ức cũ. Gió từ cánh đồng thổi qua, mang theo hương lúa trổ bông dìu dịu, quyện trong sắc nắng cuối xuân còn vương chút êm đềm.

Con đường đất dẫn ra nhà văn hóa xóm nay đã được phủ bê tông phẳng lì, dấu xưa dường như đã bị thời gian xóa nhòa. Nhưng mỗi lần bước qua, tôi vẫn nghe dưới chân mình như có những nhịp bước vọng về - dấu chân của những người đã rời đi từ một tháng Tư rất xa, để lại phía sau cả một quãng đời không thể gọi tên.

Loa truyền thanh xã Giai Lạc buổi chiều lại vang lên bài “Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng”, nhắc về Ngày Giải phóng miền Nam 30/4. Âm thanh ấy không ồn ào mà thấm chậm - như nước ngấm vào đất. Và cũng như mọi năm, tháng Tư luôn khiến làng tôi sống lại. Không phải bằng những gì đang có, mà bằng những gì đã mất, đã xa, đã hóa thành ký ức.

Ở cuối làng, gần bến nước cũ, nhiều năm nay, bà Thùy vẫn sống trong ngôi nhà mái ngói thấp, tường đã rêu phong. Người ta nói bà đã chờ chồng suốt mấy chục năm. Từ ngày ông đi bộ đội, bà ở vậy nuôi con, giữ nhà. Có người bảo ông đã hy sinh đâu đó ở chiến trường miền Nam. Có người lại nói ông bị thương, lạc đơn vị rồi mất tin tức. Bà Thùy không tin vào bất cứ điều gì trong số đó.

Mỗi buổi chiều, bà vẫn ra ngõ, ngồi nhìn về phía con đường làng - nơi ngày xưa ông khoác ba lô ra đi, ngoái lại cười rất nhẹ: “Ở nhà, thắng giặc Mỹ anh sẽ về, em nhé”. Với bà, câu nói ấy chưa bao giờ là lời chia tay.

Có những mùa tháng Tư, người ta thấy bà dọn lại gian buồng cũ, giặt chiếc áo lính đã ngả màu. Bà bảo, rất tự nhiên: “Nhỡ ông về… còn có cái mà mặc”. Người làng thương bà, nhưng không ai nỡ nói gì. Bởi họ hiểu: có những chờ đợi không cần lý do - chúng tồn tại như một phần đời người.

Anh Dương là người hiếm hoi của làng trở về mà không mang trên mình một vết thương nào. Ngày anh bước qua cổng làng, sau những năm dài khói lửa, cả xóm kéo ra đón. Người ta bảo anh “có phúc” - đi qua chiến tranh mà vẫn lành lặn. Nhưng chỉ những người ngồi uống rượu với anh đêm ấy mới hiểu: có những vết thương không nhìn thấy được.

Anh không lấy vợ.

Bao năm trôi qua, anh vẫn sống một mình trong căn nhà cũ. Có người mai mối, anh chỉ cười, lắc đầu: “Người cần cưới… không còn nữa”. Không ai hỏi thêm.

Những ngày tháng Tư, người ta thường thấy anh ra nghĩa trang, đứng rất lâu trước một ngôi mộ không tên. Năm nào cũng vậy, anh mang theo một nhành hoa dại hái ven đường, đặt xuống rất khẽ. Có lần, một đứa trẻ chăn trâu đi ngang nghe anh gọi một cái tên - rất nhỏ - rồi im bặt, như sợ ai đó nghe thấy. Anh không khóc, chỉ lặng im - như đang trò chuyện với một người đã khuất. Có lẽ, anh đã gửi lại tuổi trẻ của mình nơi chiến trường, cùng một lời hẹn không bao giờ thực hiện.

Câu chuyện của anh Phú là điều làng tôi nhắc đến nhiều nhất mỗi dịp tháng Tư. Ngày anh đi, chị Quế tiễn ra tận đầu làng. Hai người hẹn nhau: khi hòa bình sẽ cưới. Chị chờ. Một năm. Hai năm. Rồi năm năm. Rồi mười năm.

Đến khi giấy báo tử gửi về, cả nhà khóc. Chị Quế không khóc, như thể nước mắt đã cạn từ những năm chờ đợi trước đó. Chị chỉ lặng lẽ cất lá thư cuối cùng của anh vào đáy hòm, rồi nghe theo lời gia đình, đi lấy chồng.

Người ta nói chị “phụ tình”. Nhưng cũng có người bảo chờ đợi mười năm - thế là quá đủ cho một đời con gái.

Rồi một ngày, khi không ai còn nhắc đến anh Phú nữa, anh trở về. Anh đứng ở đầu làng, gầy gò, đen sạm, nhìn mọi thứ như một người xa lạ. Người đầu tiên nhận ra anh là một đứa trẻ - đứa trẻ chưa từng biết anh là ai. Nó chạy về gọi cả làng. Hôm ấy, không ai biết phải vui hay buồn. Chị Quế đứng lặng trước sân. Người đàn bà đã từng chờ anh mười năm, giờ là vợ của người khác. Hai người nhìn nhau, không ai nói gì.

Chỉ có gió tháng Tư thổi qua - mang theo một điều gì đó vừa mừng rỡ, vừa đắng nghẹn.

Sau này, người ta không thấy họ gặp lại nhau nữa. Nhưng mỗi lần đi qua nhà chị Quế, vẫn thấy chị đôi khi đứng rất lâu trước hiên, nhìn về phía con đường cũ - nơi có người đã trở về, nhưng không còn thuộc về mình nữa. Có những cuộc trở về, hóa ra lại là một lần đi lạc khỏi nhau mãi mãi.

Ở xóm Trần Phú, mỗi khi tháng Tư trở về, người ta lại nhắc đến câu chuyện của anh Lưu và chị Nguyệt - một nỗi buồn dài dằng dặc, như chưa từng có hồi kết.

Anh Lưu nhập ngũ năm 1964, khi đã có người yêu. Chị Nguyệt khi ấy là thanh niên xung phong, tham gia mở đường, tải đạn. Họ yêu nhau giữa những năm tháng khốc liệt nhất của chiến tranh. Mười năm - tình yêu của họ đi qua những cánh thư, vượt qua bom đạn và cách trở. Người ta từng tin rằng tình yêu ấy đủ lớn để chiến thắng mọi khắc nghiệt của thời cuộc.

Nhưng chiến tranh không chỉ lấy đi mạng sống.

Tin anh Lưu hy sinh đến vào một buổi chiều mưa, trong trận B-52 rải thảm ở Quảng Bình. Chị Nguyệt đón nhận tin dữ trong lặng im. Không khóc. Không một lời than. Chị chỉ ngồi lặng, như thể một phần đời mình vừa bị cắt lìa.

Năm ấy, chị đã ngoài bốn mươi. Sau nhiều đêm thức trắng, chị đưa ra một quyết định đi ngược lại mọi điều tiếng: sinh một đứa con. Không ai hỏi cha đứa trẻ là ai. Người làng chỉ hiểu rằng: chị cần một chỗ dựa cho tuổi già, cần một tiếng gọi “mẹ” để neo giữ mình qua những tháng ngày còn lại.

Đứa bé lớn lên trong những câu chuyện về một người lính mà nó chưa từng gặp. Và mỗi độ tháng Tư, chị Nguyệt lại thắp hương, gọi tên anh trong làn khói mỏng - như gọi về một người vẫn còn đâu đó, giữa miền ký ức chưa bao giờ tắt.

Làng tôi bây giờ đã khác xưa nhiều. Đường rộng hơn, nhà cao hơn. Trẻ con không còn biết nhiều về chiến tranh. Nhưng mỗi khi tháng Tư về, mọi thứ dường như chậm lại. Người ta ra nghĩa trang nhiều hơn. Những nén hương được thắp lên. Những câu chuyện cũ lại được nhắc lại - không phải để buồn, mà để nhớ.

Người lính năm xưa - có người trở về, có người không. Nhưng bằng cách này hay cách khác, họ vẫn hiện diện: trong ánh mắt chờ đợi của bà Thùy; trong sự lặng im của anh Dương; trong nỗi dang dở của chị Quế; trong làn khói hương của chị Nguyệt.

Tháng Tư rồi cũng sẽ qua, như bao tháng Tư khác. Nhưng trên mảnh đất này, những người lính chưa bao giờ rời đi. Họ nằm lại trong đất, trong cỏ, trong những con đường làng - và trong trái tim của những người còn sống.

Và mỗi khi gió tháng Tư thổi qua cánh đồng, người ta lại có cảm giác như đâu đó vẫn có những bước chân đang trở về… chậm rãi, lặng lẽ - và không bao giờ mất dấu.

Đường Hùng

Các tin khác

Mùa thi trong mỗi gia đình

Mùa thi trong mỗi gia đình

Kì thi tốt nghiệp THPT 2026 đang tới gần, cùng với nhiệt độ cao của mùa hè, ở những cổng trường, trong các phòng thi hay trong bữa cơm nhiều gia đình cũng đang nóng lên với sự hồi hộp, lo âu, hy vọng.

Hạnh phúc khi được phục vụ nhân dân

Hạnh phúc khi được phục vụ nhân dân

Nhiệt huyết bền bỉ suốt 2 thập kỷ với nhiều đổi mới phát huy hiệu quả trong thực tiễn, Thượng tá Nguyễn Thành Lâm đã góp phần xây dựng hình ảnh người chiến sĩ Công an Thủ đô gần dân, trách nhiệm, hạnh phúc khi được phục vụ nhân dân.

Nâng đỡ những cuộc đời lầm lỡ

Nâng đỡ những cuộc đời lầm lỡ

Một ngày tháng 5, chúng tôi có mặt tại Trại giam Xuân Nguyên thuộc Bộ Công an. Cái nắng oi ả càng làm cho không khí làm việc tại trại trở nên “nóng” hơn. Từ Ban Giám thị đến từng cán bộ, chiến sĩ đều đang căng mình, dồn hết tâm sức để chuẩn bị cho đợt đặc xá diễn ra vào ngày 1/6. Giữa guồng quay hối hả ấy, Thượng tá Đàm Thị Hiền, Phó Giám thị phụ trách giáo dục và hồ sơ luôn là người giữ lửa thầm lặng trong hành trình hồi sinh những cuộc đời lầm lỗi.

"Rực lửa" thao trường

"Rực lửa" thao trường

Những ngày cuối tháng 5, Quảng Ninh trở thành "thao trường lớn" của hơn 1.900 cán bộ, chiến sĩ đến từ Công an các đơn vị, địa phương trên cả nước tham gia tranh tài ở các nội dung: bắn súng, chạy vượt vật cản, võ thuật CAND, bóng đá nam 7 người và pickleball.

Nhà văn Phạm Thanh Khương: Buông lưới thả câu lòng nghe sóng hát

Nhà văn Phạm Thanh Khương: Buông lưới thả câu lòng nghe sóng hát

Gần đây, tôi có dịp được đọc nhiều thơ của nhà văn Phạm Thanh Khương (sinh năm 1959) được đưa lại trên trang Facebook của anh. Nhiều lúc, tôi bật cười vì hình ảnh trong bài "Lão Ngư", anh mô tả: "Biển như đời lão/ Bấp bênh sóng gió/ Lưỡi câu dáng lão ngồi". Biểu tượng chiếc lưỡi câu đung đưa, chập chờn hiện lên qua mỗi trang sách của anh mà tôi đọc sau đó. Tôi hỏi vì sao mấy năm nay nhà văn chăm chỉ đi câu cá vậy, anh trả lời: "Đỡ rách việc!"; rồi cười phớ lớ.

Dấu ấn báo chí Công an nhân dân hướng về cơ sở

Dấu ấn báo chí Công an nhân dân hướng về cơ sở

Từ ngày 13 đến 16/5/2026, Cục Truyền thông CAND chủ trì, phối hợp Công an tỉnh Sơn La cùng các đơn vị đồng hành tổ chức lớp bồi dưỡng nghiệp vụ báo chí, truyền thông trong CAND và chuỗi chương trình báo chí, truyền thông CAND hướng về cơ sở.

Dấu ấn cảnh sát hình sự ở miền quê quan họ

Dấu ấn cảnh sát hình sự ở miền quê quan họ

18/4, đúng dịp kỷ niệm 80 năm Ngày Truyền thống lực lượng Cảnh sát hình sự, cán bộ, chiến sĩ (CBCS) Phòng Cảnh sát hình sự, Công an tỉnh Bắc Ninh đã vinh dự được Chủ tịch nước tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Đây là phần thưởng cao quý của Đảng, Nhà nước ghi nhận những đóng góp xuất sắc của lực lượng Cảnh sát hình sự Bắc Ninh trong đấu tranh phòng, chống tội phạm, bảo vệ sự bình yên cho nhân dân.

Trường ca về một người anh hùng

Trường ca về một người anh hùng

“Mặt trời nồng ấm trong tim” (NXB Hội Nhà văn 2026) là trường ca mới nhất của Châu La Việt. Bối cảnh tác phẩm là không gian thời kháng chiến chống xâm lược cực kỳ ác liệt, trải dài từ miền Bắc đến miền Đông Nam Bộ, từ Trường Sơn đến Tây Ninh.

Đại úy Vũ Mạnh Tuấn: Bí thư Đoàn 9X với ước mơ xanh

Đại úy Vũ Mạnh Tuấn: Bí thư Đoàn 9X với ước mơ xanh

Đại úy Vũ Mạnh Tuấn hiện là Bí thư Đoàn trường Cao đẳng Cảnh sát Nhân dân (CSND) II. Từ ước mơ ban đầu của năm 18 tuổi cho đến hành trình hơn 10 năm phấn đấu trong màu áo xanh, ở thời điểm nào, chiến sĩ trẻ này cũng luôn tâm niệm mang đến hình ảnh người Công an không chỉ tận tụy với nghề và còn phải tử tế với đời.

Bản hùng ca về tính nhân văn và trí tuệ

Bản hùng ca về tính nhân văn và trí tuệ

“Mê Cung” là tên cuốn tiểu thuyết của Đại tá, nhà văn Nguyễn Đăng An, đoạt giải Ba, cuộc thi viết tiểu thuyết, truyện và ký về đề tài “Vì an ninh Tổ quốc và bình yên cuộc sống” lần thứ IV (giai đoạn 2017 - 2020). Tác phẩm không chỉ tái hiện một chuyên án sắc sảo của lực lượng Công an nhân dân mà còn là một cuộc thám hiểm vào tầng sâu của tâm lý con người, nơi ranh giới giữa bạn và thù, sống và chết rất mong manh.

Cội nguồn văn hóa, đoàn kết và thống nhất

Cội nguồn văn hóa, đoàn kết và thống nhất

Ngày 19/9/1954, trong buổi gặp mặt, nói chuyện với cán bộ, chiến sĩ Đại đoàn quân Tiên Phong trước khi về tiếp quản Thủ đô Hà Nội, tại đền Giếng (Khu di tích đền Hùng), Bác Hồ từng căn dặn: "Các Vua Hùng đã có công dựng nước, Bác cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước". Lời dạy ấy không chỉ mang tính thời điểm, không chỉ dành cho một đối tượng cụ thể mà còn là luận điểm vững chắc mở ra một quan điểm về cội nguồn văn hóa, lịch sử.

Những người đối mặt với hiểm nguy và giặc lửa

Những người đối mặt với hiểm nguy và giặc lửa

Trong những thời khắc cam go nhất của sự sống, hình ảnh người chiến sĩ Cảnh sát phòng cháy, chữa cháy và cứu nạn, cứu hộ (PCCC và CNCH) luôn hiện lên như điểm tựa vững chắc, sẵn sàng đối mặt hiểm nguy để giành lại sự sống cho người dân. Niềm vui của họ không ồn ào, không phô trương, mà lặng lẽ lắng lại trong sự an toàn của người dân, trong từng ánh mắt, nụ cười và những lá thư cảm ơn giản dị nhưng đầy ý nghĩa.

"Kế hoạch CM12" - dấu ấn mới của Điện ảnh CAND

"Kế hoạch CM12" - dấu ấn mới của Điện ảnh CAND

Điện ảnh Công an nhân dân (CAND) vừa bắt tay vào sản xuất bộ phim truyền hình dài tập "Kế hoạch CM12". Bộ phim tái hiện một trong những chiến công đặc biệt, mang dấu ấn sâu đậm của lực lượng CAND ở lĩnh vực phản gián trong những năm 1981-1984 mà ít người được biết. Không chỉ là một bộ phim về nghiệp vụ, bộ phim chứa đựng thông điệp về bản lĩnh, trí tuệ và sự nhân văn của lực lượng CAND Việt Nam.

Thượng úy Công an tạo clip "viral"

Thượng úy Công an tạo clip "viral"

Tuần qua, một clip tuyên truyền Luật Trật tự an toàn giao thông (TTATGT) đường bộ của Công an xã A Lưới (TP Huế) rất sinh động, ấn tượng đã gây "bão" trên mạng xã hội. Cùng với nhiều clip tuyên truyền khác của cán bộ, chiến sĩ Công an ở nhiều đơn vị, các clip tuyên truyền pháp luật như thế đã tạo viral (lan tỏa) trên mạng xã hội, thu hút hàng triệu lượt xem và bình luận, mang lại hiệu quả tuyên truyền tích cực trong cộng đồng.

Khát vọng cống hiến của người “truyền lửa”

Khát vọng cống hiến của người “truyền lửa”

Dưới tiết trời nắng ấm của một ngày cuối tháng 3, chúng tôi gặp Thiếu úy Nguyễn Thị Phương Anh, cán bộ Khoa An ninh chính trị nội bộ, Trường Đại học An ninh nhân dân (Bộ Công an) cũng là lúc em vừa trở về sau chuyến công tác ở TP Hà Nội. Phương Anh là một trong 20 gương mặt trẻ Công an vừa được Bộ Công an tuyên dương, trao giải thưởng “Gương mặt trẻ Công an tiêu biểu” năm 2025.

Người kể chuyện Kế hoạch phản gián CM-12

Người kể chuyện Kế hoạch phản gián CM-12

Thời gian gần đây, Thiếu tướng Nguyễn Khắc Đức - nguyên Cục trưởng Cục Kỹ thuật nghiệp vụ 1, Bộ Công an - trở thành tác giả có nhiều đầu sách được NXB CAND ấn hành. Gắn bó với trang viết từ khi còn là một người lính nghiệp vụ, sau khi nghỉ hưu, Thiếu tướng Nguyễn Khắc Đức có nhiều thời gian hơn dành cho công việc viết lách mà ông yêu thích từ thuở thiếu thời.

Thơ Xuân mới: Khắc họa thành công hình tượng người chiến sĩ CAND

Thơ Xuân mới: Khắc họa thành công hình tượng người chiến sĩ CAND

1.118 tác giả dự thi với hơn 3.000 tác phẩm là những con số “biết nói” chứng tỏ sức hấp dẫn của cuộc thi thơ mang tên “Xuân mới” do Chi hội Nhà văn Công an tổ chức. Hàng nghìn tác giả thuộc nhiều độ tuổi, ngành nghề, vùng miền khác nhau đã cùng hội tụ so tài, tạo nên một bức tranh thi ca muôn màu, muôn sắc, phong phú về chủ đề, đa dạng về bút pháp, linh hoạt về giọng điệu, mới mẻ trong cách thể nghiệm.

Bền bỉ hành trình lan tỏa văn hóa đọc

Bền bỉ hành trình lan tỏa văn hóa đọc

Từ cuối tháng 3 đến hết tháng 4 hằng năm, Trung tá Đỗ Thu Thơm, Giám đốc Thư viện CAND lại tất bật với các hoạt động hưởng ứng Ngày Sách và Văn hóa đọc Việt Nam trong lực lượng CAND.

“Lính chiến” kể chuyện đánh án

“Lính chiến” kể chuyện đánh án

Nhiều đường dây lừa đảo kinh tế quy mô lớn, thủ đoạn tinh vi liên tiếp bị bóc gỡ, bắt giữ nhiều đối tượng, thu hồi tài sản không nhỏ cho Nhà nước và Nhân dân... Một trong những người trực tiếp tham gia, góp phần quan trọng làm nên sự thành công của những chuyên án đặc biệt ấy là Đại úy Nguyễn Hữu Dũng (Công an phường Cầu Giấy, TP Hà Nội).

"Đất cháy": Khi "đất" chưa nguội và "lửa" còn âm ỉ

"Đất cháy": Khi "đất" chưa nguội và "lửa" còn âm ỉ

Trong nhiều năm, văn học viết về lực lượng Công an nhân dân thường vận hành trong một quỹ đạo khá ổn định, lấy sự kiện làm trung tâm, tổ chức tự sự quanh mô hình xung đột - truy quét - chiến thắng, và khép lại bằng sự khẳng định trật tự. Ở đó, văn học chủ yếu đóng vai trò minh chứng cho một chân lý có sẵn. Sự kiện được kể lại như một bằng chứng, hơn là như một vấn đề cần suy tư.