Thật đây rồi, vẫn cứ nghĩ như mơ!

Như cái bản lề lịch sử khép lại đau thương, chia ly, sự kiện miền Nam giải phóng (1975) mở ra chân trời kỷ nguyên độc lập, tự do, hạnh phúc của đất nước. Là tiếng nói của cảm xúc, thơ và nhạc nói hay hơn cả về niềm vui vô bờ, niềm tự hào cao cả, thiêng liêng ấy.

Ôi, buổi trưa nay, tuyệt trần nắng đẹp

Trưa ngày 30/4/1975 trời Sài Gòn rất đẹp. Một hiện thực không gian trong sáng được ánh xạ vào thơ càng thêm lung linh trong sáng, khoáng đạt lạ lùng. Trong “Khoảng lặng yên tháng Tư”, Ngô Thế Oanh thốt lên: “Tôi chưa bao giờ gặp đâu một bầu trời như thế/ Bầu trời trong cao rộng khác thường”.

Trời vui, lòng người còn vui hơn, nhất là người lính, vì với họ, quãng đời đẹp nhất phải cầm súng chiến đấu, sẵn sàng hy sinh vì độc lập, tự do cho Tổ quốc, nên niềm khát khao lớn nhất là hòa bình. Không ngẫu nhiên, viết hay, trung thực, chân thành, sâu đằm cảm xúc về sự kiện này, phần lớn là các nhà thơ mặc áo lính.

image003.jpg -1
Đồng bào rước ảnh Bác Hồ trong Lễ Duyệt binh tại Sài Gòn ngày 15/5/1975.

Người lính tăng Hữu Thỉnh cùng đồng đội: “Bỏ lại đằng sau bao trận đánh/ Kịp vào thành phố sáng tên Người” để có “Bữa cơm chiều trong Dinh Độc Lập” (tên bài thơ). Một không gian tự do, hòa bình mở ra: “Tự do xanh quá, mênh mông quá”. Thiêng liêng lá cờ cắm trên nóc Dinh Độc Lập là biểu tượng cho TỰ DO sinh động, tươi mới nhất, cũng cảm động nhất: “Cờ treo trên đỉnh nước non ơi/ Ta trẻ như cờ ta trẻ lắm/ Ta reo trời đất cũng reo cùng/ Ta no cười nói, say đôi mắt…”.

Tâm trạng vui say náo nức, nhìn cái gì cũng náo nức, vui say. Ở rừng đã lâu, nay được nghe tiếng chim hót giữa Sài Gòn, với Nguyễn Đức Mậu thật khác: “Trong giọng hót ngày hòa bình vui lạ/ Có phải chim từ nơi súng nổ bay ra/ Tôi cứ nghĩ đàn chim ở tay người cầm súng/ Trái tim vui suốt dải đất hai miền” (Trường ca Sư đoàn).

Bác Hồ ơi! Toàn thắng về ta

Nhạc sĩ Phạm Tuyên kể lại, tối 28/4/1975, nghe tin Sài Gòn sắp giải phóng, chỉ chưa đầy 2 tiếng đồng hồ, từ 9 giờ đến 11 giờ đêm, nhạc sĩ đã viết xong bài “Như có Bác trong ngày đại thắng”. Sáng 29/4, ông mang bản nhạc lên Đài Phát thanh, Ban Giám đốc lưỡng lự chưa “duyệt”, vì chưa “đại thắng”. 17h ngày 30/4 Trung ương công bố giải phóng miền Nam, dưới sự chỉ huy của nhạc trưởng Cao Việt Bách, đoàn ca nhạc Đài Tiếng nói Việt Nam đã thu âm bài hát. Từ người chỉ huy đến người hát đều khóc vì vui sướng.

Không chỉ là một ca khúc về niềm vui thống nhất, lời tri ân với Bác, với đồng bào Nam Bắc, cao hơn, còn là nguyên lý thắng lợi, là chân lý lịch sử, là đạo lý dân tộc: “Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng/ Lời Bác nay đã thành chiến thắng huy hoàng/ Ba mươi năm đấu tranh giành toàn vẹn non sông/ Ba mươi năm dân chủ cộng hòa kháng chiến đã thành công/ Việt Nam - Hồ Chí Minh…”. Từ đó, bài hát trở thành tài sản văn hóa Việt Nam, ai cũng có thể hát, từ người lớn đến trẻ em, trong những ngày vui, trong những ngày lễ trọng đại!

Trong “Nhớ lại một thời”, Tố Hữu kể “Toàn thắng về ta” được làm vào một ngày đầu tháng 5/1975 với cảm xúc tươi nguyên về chiến thắng: “Ôi, buổi trưa nay, tuyệt trần nắng đẹp/ Bác Hồ ơi! Toàn thắng về ta/ Chúng con đến, xanh ngời ánh thép/ Thành phố tên Người lộng lẫy cờ hoa”.

Trong niềm vui chiến thắng, tiếng gọi Bác ân tình biết bao. Nơi đây, 64 năm trước (1911), Bác ra đi... Nhưng Bác chưa được hưởng niềm vui đất nước đoàn tụ. Được viết ngay tại sân bay Tân Sơn Nhất ngày 2/5/1975, trong “Trận thắng cuối cùng”, nhà thơ Lê Đức Thọ nhớ về Bác, cũng là nỗi nhớ chung của hàng triệu người con nhớ về vị Cha già: “Lời Bác dặn đã hoàn thành trọn vẹn/ Giờ này đây Bác ngủ hẳn yên lòng”.

Thật đây rồi, vẫn cứ nghĩ như mơ

Những bài thơ có tứ thường neo cảm xúc vào sự kiện nào đó. Sự kiện càng lớn, cảm xúc cũng lớn theo. Với một dân tộc trải qua hàng nghìn năm bị đô hộ, bị giặc giã xâm lăng, thì giải phóng là sự kiện lớn nhất cũng là cảm xúc lớn nhất để trở thành suối nguồn cảm hứng tuôn trào. Với thi sĩ, ngoài tài năng, còn cần đến may mắn. Sự kiện non sông thống nhất là may mắn lớn giúp nhiều nhà thơ tựa vào cái tứ GIẢI PHÓNG để thăng hoa cảm xúc.

Xuân Sách nói thay nhiều tâm trạng: “Đường phố xôn xao đỏ rợp cờ/ Người đi vừa thật lại vừa mơ/ Nửa đời cầm súng đi đánh giặc/ Nay bỗng hồn nhiên như trẻ thơ” (Trên đường phố). Bằng Việt cũng có ý thơ tương tự: “Đi giữa phố khóc cười như trẻ nhỏ/ Cái giây phút một đời người mới có/ Thật đây rồi vẫn cứ ngỡ như mơ” (Đêm 30/4/1975). Những trường hợp gần gũi ngẫu nhiên này, chỉ có thể giải thích là do tương đồng ý tưởng, cảm xúc.

Niềm vui quá lớn, những đêm ấy cả Sài Gòn không ngủ. Cái xốn xang, xao xuyến trong tâm trạng, cái lóng ngóng đáng yêu trong hành động chưa quen không gian mới, được Anh Ngọc đưa vào thơ, thật và tinh tế: “Ru anh như chiếu như giường/ Đệm chăn đầu không bén gối/ Trong mơ chợt nghe tiếng suối/ Mở mắt quạt trần đang quay” (Mắc võng ở Sài Gòn).

Kính chào Anh, con người đẹp nhất!

Nổi bật trong ngày vui là hình tượng người lính - những người trực tiếp cầm súng làm nên chiến thắng. Học tập, kế thừa âm hưởng chiến thắng từ “Thơ chúc Tết năm 1968” của Bác Hồ, trong “Toàn thắng về ta”, Tố Hữu tái hiện sinh động bước hành quân thần tốc trong Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử: “Chặt Buôn Mê Thuật, rụng cả Tây Nguyên/ Quét Huế - Thừa Thiên, đổ nhào Đà Nẵng…”. Nâng lên phạm trù cái cao cả, nhà thơ kiến tạo hình tượng anh giải phóng quân theo hướng kết tinh những giá trị văn hóa lịch sử, thời đại và hào khí non sông: “Tổ quốc cho anh dòng sữa tự hào/ Thời đại cho anh ánh sao trí tuệ…/ Khí phách anh là Trường Sơn thanh cao”.

image001.jpg -0
Bộ đội ta trong Dinh Độc lập.

Cái khéo của Hữu Thỉnh trong “Bữa cơm chiều trong Dinh Độc Lập” là từ chi tiết đời thường (bữa cơm) đã nâng tầm hình tượng người lính ngang tầm vũ trụ. Hàng cây vốn uy nghi trong Dinh Độc Lập được nhìn như là những đôi đũa để người lính “so” trước khi ăn: “Hàng cây so đũa cùng ta đó”. Chi tiết “anh nuôi bận” vì mải “chia thêm” thức ăn cho “tổng thống ngụy đầu hàng” đưa hình tượng bước vào không gian văn hóa của vẻ đẹp nhân văn, tình người lớn lao.

Vương Trọng lại đặt hình tượng quen thuộc - cô giao liên Trường Sơn năm xưa, vào không gian mới, làm sáng bừng những nét dung dị, tự nhiên mà cao cả, sáng ngời: “Vẫn nguyên vành mũ lá sen/ Vẫn đôi dép lốp vốn quen đường rừng/ Vẫn quân phục cũ nửa chừng/ Dáng em không lẫn giữa rừng người chen” (Trên đường phố Sài Gòn).

Từ nay thỏa nỗi chờ mong

Sinh thời, niềm mong ước lớn nhất của Bác, cũng là của dân tộc, của lịch sử, của hơn ba chục triệu con tim là Nam Bắc một nhà. Phải mấy chục năm ròng, mất bao hy sinh, chia ly, niềm mong ước ấy mới thành hiện thực, như một chân lý nghệ thuật, THỐNG NHẤT trở thành tứ thơ đẹp nhất của thời đại: Từ nay thỏa nỗi chờ mong. Chỉ có thơ, nhạc mới đủ biên độ, cao độ, trường độ ngân vang được cảm xúc này: “Từ nay thỏa nỗi chờ mong/ Hai mươi năm một dòng sông nối liền/ Một trăng rằm buổi đoàn viên/ Một dây đàn đã rung lên ngọt lành” (Nguyễn Đức Mậu - "Thỏa nỗi chờ mong").

Trong bản tổng phổ âm thanh niềm vui say bất tận, cất lên tiếng thơ cũng là tiếng lòng, có tráng ca, hoan ca, cả sự vang vọng âm hưởng của hùng ca sử thi: “Từ đây hết nỗi đêm Nam, ngày Bắc/ Dây đàn bầu thôi đứt ở Hiền Lương/ Gửi lại sau lưng sáu ngàn ngày đánh giặc/ Non nước này xanh mặt nước Hồ Gươm” (Tô Hà - "Viết trong ngày toàn thắng").

Từ “Khoảng lặng yên tháng Tư”… nhắn đến mai sau!

Trong những ngày vui nhất này, Ngô Thế Oanh nhớ về những đồng đội đã anh dũng ngã xuống không được chứng kiến phút giây lịch sử: “Đồng đội của tôi, đồng đội của tôi/ Nói gì được nữa đây trong buổi mai toàn thắng/ Bỗng thấm thía hơi ấm bàn tay bạn/ Đất dịu mát dưới chân không sao thốt lên lời” (Khoảng lặng yên tháng Tư). Nguyễn Đức Mậu trong “Trường ca sư đoàn” có những câu thơ nghẹn ngào ám ảnh: “Nếu hôm nay tất cả về đông đủ/ Sư đoàn tôi thành mấy sư đoàn”.

Lê Văn Vọng ghi lại hình ảnh “Người chiến sĩ trong trận đánh cuối cùng” (tên bài thơ) thật xúc động, xót xa: “Anh ngã xuống phút cuối cùng chiến dịch/ Chỉ một tầm tay thôi là chiến tranh kết thúc/ Anh là người cuối cùng nhận về mình cái chết/ Để ngày vui bạn bè đủ mặt”. Người Việt có truyền thống quý người: “Người ta là hoa đất”. Với con người, có gì quý hơn thân thể mình đâu. Thế mà người lính đã hy sinh cái quý giá nhất của mình vì đất nước. Văn học đã điêu khắc tượng đài anh bộ đội Cụ Hồ bất tử cùng lịch sử!

Nguyễn Thanh Tú

Các tin khác

Chuỗi sự kiện "Tổ quốc bình yên": Hành trình 80 năm qua lăng kính nghệ thuật

Chuỗi sự kiện "Tổ quốc bình yên": Hành trình 80 năm qua lăng kính nghệ thuật

Chuỗi sự kiện "Tổ quốc bình yên" tại Thủ đô Hà Nội diễn ra từ ngày 9 đến 12/7/2026 do Bộ Công an phối hợp với UBND TP Hà Nội tổ chức nhân kỷ niệm 80 năm Ngày truyền thống lực lượng An ninh nhân dân (12/7/1946 - 12/7/2026) đã thành công rực rỡ, để lại nhiều ấn tượng tốt đẹp trong lòng khán giả và du khách Thủ đô.

Mạch nguồn tri ân trong tâm thức người Việt

Mạch nguồn tri ân trong tâm thức người Việt

“Chiến dịch 500 ngày đêm” đưa các liệt sĩ trở về không chỉ là một đề án hành chính hay chỉ tiêu quy tập, mà đó là bản tuyên ngôn bằng hành động của một dân tộc chưa bao giờ quên giá trị của sự hy sinh. Đó là mạch nguồn tri ân bền bỉ, chảy từ quá khứ hào hùng qua hiện tại trách nhiệm và hướng tới tương lai nhân văn. Trong dòng chảy ấy, văn hóa tri ân không chỉ là đạo lý, mà đã trở thành sức mạnh nội sinh, định hình nên cốt cách và bản sắc độc bản của con người Việt Nam.

Trung tá Công an nhập vai “Những người con của nhân dân”

Trung tá Công an nhập vai “Những người con của nhân dân”

Trong dịp kỷ niệm 80 năm Ngày truyền thống CAND (19/8/1945 – 19/8/2025), đông đảo khán giả được thưởng thức những thước phim tài liệu chân thực, xúc động về cố Bộ trưởng Bộ Công an Trần Quốc Hoàn qua hai bộ phim “Người công an cách mạng” và “Những người con của nhân dân”. Nhưng ít ai biết rằng, người vinh dự đảm nhiệm vai Bộ trưởng đầu tiên của ngành Công an là một cán bộ Công an “xịn” nhưng “ngoại đạo” với diễn xuất.

Huyền thoại viết bằng máu của nữ chiến sĩ an ninh

Huyền thoại viết bằng máu của nữ chiến sĩ an ninh

Trong những trang sử vàng của lực lượng An ninh nhân dân 80 năm qua, có những huyền thoại được viết bằng máu và lòng trung kiên. Nữ anh hùng liệt sĩ Bùi Thị Cúc (tức Trần Thị Lan) là một biểu tượng bất tử như thế. Phía sau chiến công lẫy lừng là câu chuyện bi tráng về lòng quả cảm và khí tiết kiên trung của nữ chiến sĩ anh hùng đất Hưng Yên.

"30 ngày nước rút" của Thượng úy Đỗ Văn Linh

"30 ngày nước rút" của Thượng úy Đỗ Văn Linh

Từ những video chia sẻ kiến thức miễn phí trên mạng xã hội đến cộng đồng học tập với hơn 300.000 người theo dõi, hành trình của Thượng úy Đỗ Văn Linh đã góp phần mở rộng cơ hội tiếp cận tri thức cho hàng nghìn học sinh trên cả nước.

Khát vọng bình yên từ thao trường rực lửa

Khát vọng bình yên từ thao trường rực lửa

Khi mỗi chiến sĩ CAND mang trong mình khát vọng bình yên của Nhân dân làm mục tiêu chiến đấu, thì thao trường dù có khắc nghiệt đến đâu cũng trở thành mảnh đất tâm hồn xanh tươi, nơi ươm mầm cho những chiến công thầm lặng.

Vị đại tá ở Chiến khu R

Vị đại tá ở Chiến khu R

Trong chuyến công tác đầu tháng 5/2026 tìm tư liệu về truyền thống Phòng Cảnh vệ miền Nam (Bộ Tư lệnh Cảnh vệ), tôi có may mắn được gặp Đại tá Nguyễn Phong Giang - nguyên cán bộ Đoàn 180 An ninh vũ trang (viết tắt là Đoàn 180) miền Nam, đơn vị trực tiếp chiến đấu, bảo vệ Trung ương Cục miền Nam.

Nơi suối nguồn Roòng Khoa

Nơi suối nguồn Roòng Khoa

Hòa vào cái oi ả của nắng hè và râm ran tiếng ve, chúng tôi ngược cung đường Đông Bắc trong hành trình về An toàn khu (ATK) Định Hóa, dừng chân ở xóm Roòng Khoa (xã Phú Đình, tỉnh Thái Nguyên) nơi ra đời của Hội Nhà báo Việt Nam, là suối nguồn lưu giữ dấu ấn quan trọng trong lịch sử Báo chí Cách mạng.

Dấu ấn bản lĩnh thép của người lính cận vệ

Dấu ấn bản lĩnh thép của người lính cận vệ

Tiếng súng chát chúa, tiếng xe gầm rú và khói thuốc súng đặc quánh trong một tình huống nghẹt thở: Yếu nhân bị các nhóm khủng bố tấn công dồn dập bằng cả thiết bị bay không người lái (UAV) lẫn hỏa lực hạng nặng. Giữa lằn ranh sinh tử ấy, những người lính Bộ Tư lệnh cảnh vệ (K01), Bộ Công an đã mưu trí, dũng cảm dùng chính thân mình làm lá chắn, bảo vệ tuyệt đối an toàn cho mục tiêu.

Mùa thi trong mỗi gia đình

Mùa thi trong mỗi gia đình

Kì thi tốt nghiệp THPT 2026 đang tới gần, cùng với nhiệt độ cao của mùa hè, ở những cổng trường, trong các phòng thi hay trong bữa cơm nhiều gia đình cũng đang nóng lên với sự hồi hộp, lo âu, hy vọng.

Hạnh phúc khi được phục vụ nhân dân

Hạnh phúc khi được phục vụ nhân dân

Nhiệt huyết bền bỉ suốt 2 thập kỷ với nhiều đổi mới phát huy hiệu quả trong thực tiễn, Thượng tá Nguyễn Thành Lâm đã góp phần xây dựng hình ảnh người chiến sĩ Công an Thủ đô gần dân, trách nhiệm, hạnh phúc khi được phục vụ nhân dân.

Nâng đỡ những cuộc đời lầm lỡ

Nâng đỡ những cuộc đời lầm lỡ

Một ngày tháng 5, chúng tôi có mặt tại Trại giam Xuân Nguyên thuộc Bộ Công an. Cái nắng oi ả càng làm cho không khí làm việc tại trại trở nên “nóng” hơn. Từ Ban Giám thị đến từng cán bộ, chiến sĩ đều đang căng mình, dồn hết tâm sức để chuẩn bị cho đợt đặc xá diễn ra vào ngày 1/6. Giữa guồng quay hối hả ấy, Thượng tá Đàm Thị Hiền, Phó Giám thị phụ trách giáo dục và hồ sơ luôn là người giữ lửa thầm lặng trong hành trình hồi sinh những cuộc đời lầm lỗi.

"Rực lửa" thao trường

"Rực lửa" thao trường

Những ngày cuối tháng 5, Quảng Ninh trở thành "thao trường lớn" của hơn 1.900 cán bộ, chiến sĩ đến từ Công an các đơn vị, địa phương trên cả nước tham gia tranh tài ở các nội dung: bắn súng, chạy vượt vật cản, võ thuật CAND, bóng đá nam 7 người và pickleball.

Nhà văn Phạm Thanh Khương: Buông lưới thả câu lòng nghe sóng hát

Nhà văn Phạm Thanh Khương: Buông lưới thả câu lòng nghe sóng hát

Gần đây, tôi có dịp được đọc nhiều thơ của nhà văn Phạm Thanh Khương (sinh năm 1959) được đưa lại trên trang Facebook của anh. Nhiều lúc, tôi bật cười vì hình ảnh trong bài "Lão Ngư", anh mô tả: "Biển như đời lão/ Bấp bênh sóng gió/ Lưỡi câu dáng lão ngồi". Biểu tượng chiếc lưỡi câu đung đưa, chập chờn hiện lên qua mỗi trang sách của anh mà tôi đọc sau đó. Tôi hỏi vì sao mấy năm nay nhà văn chăm chỉ đi câu cá vậy, anh trả lời: "Đỡ rách việc!"; rồi cười phớ lớ.

Dấu ấn báo chí Công an nhân dân hướng về cơ sở

Dấu ấn báo chí Công an nhân dân hướng về cơ sở

Từ ngày 13 đến 16/5/2026, Cục Truyền thông CAND chủ trì, phối hợp Công an tỉnh Sơn La cùng các đơn vị đồng hành tổ chức lớp bồi dưỡng nghiệp vụ báo chí, truyền thông trong CAND và chuỗi chương trình báo chí, truyền thông CAND hướng về cơ sở.

Dấu ấn cảnh sát hình sự ở miền quê quan họ

Dấu ấn cảnh sát hình sự ở miền quê quan họ

18/4, đúng dịp kỷ niệm 80 năm Ngày Truyền thống lực lượng Cảnh sát hình sự, cán bộ, chiến sĩ (CBCS) Phòng Cảnh sát hình sự, Công an tỉnh Bắc Ninh đã vinh dự được Chủ tịch nước tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Đây là phần thưởng cao quý của Đảng, Nhà nước ghi nhận những đóng góp xuất sắc của lực lượng Cảnh sát hình sự Bắc Ninh trong đấu tranh phòng, chống tội phạm, bảo vệ sự bình yên cho nhân dân.

Trường ca về một người anh hùng

Trường ca về một người anh hùng

“Mặt trời nồng ấm trong tim” (NXB Hội Nhà văn 2026) là trường ca mới nhất của Châu La Việt. Bối cảnh tác phẩm là không gian thời kháng chiến chống xâm lược cực kỳ ác liệt, trải dài từ miền Bắc đến miền Đông Nam Bộ, từ Trường Sơn đến Tây Ninh.

Đại úy Vũ Mạnh Tuấn: Bí thư Đoàn 9X với ước mơ xanh

Đại úy Vũ Mạnh Tuấn: Bí thư Đoàn 9X với ước mơ xanh

Đại úy Vũ Mạnh Tuấn hiện là Bí thư Đoàn trường Cao đẳng Cảnh sát Nhân dân (CSND) II. Từ ước mơ ban đầu của năm 18 tuổi cho đến hành trình hơn 10 năm phấn đấu trong màu áo xanh, ở thời điểm nào, chiến sĩ trẻ này cũng luôn tâm niệm mang đến hình ảnh người Công an không chỉ tận tụy với nghề và còn phải tử tế với đời.