Nâng đỡ những bước chân trượt ngã

Trường Giáo dưỡng số 2, Bộ Công an nằm trên địa phận xã Mai Sơn, huyện Yên Mô, tỉnh Ninh Bình, hiện đang dạy văn hóa, dạy nghề cho gần 300 học viên cá biệt, vi phạm pháp luật ở tuổi vị thành niên.

Việc được và mất trong đời người rồi ai cũng trải qua. Nhưng, ở tuổi dưới 18, thời bắt đầu thanh xuân đời người, nhiều em đã trượt ngã và rồi được những cán bộ công an giáo dục, nâng đỡ để đứng dậy làm lại cuộc đời. Tôi đã lắng nghe được nhiều đối thoại từ phía các em. Lúc các em đánh mất mình, có khi chỉ là khoảnh khắc trong vài phút. Và, sau đó là hành trình 2 năm các em tìm lại niềm tin dưới sự nâng đỡ, giáo dục của nhà trường. Nhiều em thành đạt, quay trở lại trường cảm ơn thầy cô đã giúp mình trưởng thành sau vấp ngã.

Cú ngã đầu đời

Em Phạm Thị Như Quỳnh, học viên Trường Giáo dưỡng số 2 tâm sự: "Sai lầm lớn nhất là em đánh bạn, vì bạn đã vay không trả em 1 triệu đồng. Tức quá, em đánh bạn 5 phút. Cứ đấm, giật tóc và đánh theo bản năng, không ngờ bạn bị chảy máu đầu, thương tổn não. Em phải vào trại giáo dưỡng 15 tháng, bỏ phí mất 2 năm học. Nhưng, cái được sau khi vào đây là em bớt nóng nảy, học được nghề may. Em may khăn, may túi siêu thị, thành thạo một nghề. Em ân hận và nhớ nhà lắm".

Nâng đỡ những bước chân trượt ngã -0
Đại tá Trần Hữu Trung - Hiệu trưởng Trường Giáo dưỡng số 2 và học viên trò chuyện với các nhà văn tìm hiểu thực tế tại trường.

Một học viên khác chia sẻ: "Bố đẻ em nghiện ngập, đi tù, đánh em. Mẹ em cũng đứng về phe ông ấy. Em chán ghét bố mẹ, phóng xe bỏ nhà đi trong sự tức tối. Hậu quả em đã gây ra tai nạn chết người, phải vào trường giáo dưỡng 2 năm. Ở đây em đã dần nhận ra mình sai. Khi các bạn có bố mẹ vào thăm, em cũng tủi thân một chút. Vào trường, em được học nghề lắp cửa nhôm kính, biết cả nghề may. Sau này ra trường em sẽ tự tìm nghề làm nuôi thân, sẽ cố gắng để không còn sân hận và ghét bố đẻ, vì chưa chắc ông đã thay đổi tâm tính. Cũng không biết sao, nhưng em được thầy cô trong trường dạy dỗ, nên em sẽ quay về với gia đình".

Em Chẩu Anh Kiệt thì chỉ còn 2 tháng nữa là ra khỏi trường, tâm sự: Quê em ở huyện Lâm Bình, tỉnh Tuyên Quang. Nơi đó đáng sống lắm. Nhưng, em đã mắc tội phóng xe vượt ẩu, đâm chết người. Cũng do vô tình thôi, chứ em không cố ý. Em về nhà sẽ học thêm tiếng Nhật, mơ ước của em là giỏi tiếng, sang nước Nhật và học nấu ăn rồi mở một nhà hàng khi về Việt Nam.

Một em khác tôi gặp trong phòng đọc sách thư viện đã nhận ra sai lầm của mình: "Em đã trộm cắp xe máy, đánh nhau gây rối an ninh, trật tự công cộng. Em đã nhận ra lỗi lầm của mình. Em thấy bố mẹ bạn vào đây thăm, còn mình thì không, không có ai cả. Mới đầu em cũng tủi thân lắm, rồi em cũng mơ ước có mẹ vào thăm. Và, em không hận mẹ nữa. Vì mẹ hiền quá, hay thỏa hiệp với mọi hành vi xấu của bố. Bố thì hay uống rượu, cờ bạc, gái gú. Em có nhà mà như không có gia đình. Học nghề trong này xong, ra ngoài em sẽ xin đi hàn, theo nghề thợ sắt, tự lo cho đời mình. Em đã mất 2 năm trong trường, nhưng cái được thì nhiều lắm. Thầy cô trong trường dạy cho em thành người sống ngăn nắp hơn, yêu công việc của mình hơn. Em biết may, biết hàn và biết làm nghề lắp cánh cửa".

Thời gian thực tế tại ngôi trường đặc biệt này tôi đã được nghe nhiều tâm sự của những học trò đặc biệt từng sa ngã, lỗi lầm. Các em được giáo dục, được dạy dỗ để đưa trở lại thành người có ích cho xã hội. Có học viên lúc vào trường, ra trường đều khóc. Em nói, 20 tháng trong trường đã dạy cho em bao điều tử tế, biết sống ngăn nắp, quy củ. Em đã vạch hướng cho tương lai khi được trang bị một nghề để kiếm sống: "Ở trường, thầy cô truyền lửa cho chúng em, có niềm tin thì sẽ làm lại được cuộc đời. Quỹ thời gian của em còn dài...".

Chuyện của những thầy giáo đặc biệt

Đại tá Trần Hữu Trung - Hiệu trưởng Trường Giáo dưỡng số 2 kể lại một kỷ niệm đáng nhớ. Một lần anh nhận cuộc điện thoại của học trò cũ. Cậu học trò chờ thầy ở bên kia quốc lộ trước cổng trường. Món quà cậu biếu thầy là một can nước mắm do chính tay làm ra. Ký ức Đại tá Trung trở lại với hình ảnh chính cậu học trò này đã đẩy chiếc gậy vào tay thầy và nói: "Thầy đánh em đi! Em đã không ra người, thầy đánh em đi". Nhưng, thầy Trung không đánh, thầy cất chiếc roi và an ủi, vỗ về trò.

Nâng đỡ những bước chân trượt ngã -1
Thiếu tá Đinh Tiến Thiện dạy nghề may cho các học viên.

Lần khác, khi mùa đông giá rét, có một học trò bị ốm nặng phải nằm viện tại Hà Nội mà không có bất kỳ ai trong gia đình săn sóc, ngoài các thầy cô vừa làm thầy, vừa như bố mẹ. Thầy Trung biết gia đình của em chỉ còn có người ông, dân tộc Mông. Thầy gọi điện thoại cho ông của em và nói chuyện như tâm sự về sự khao khát tình yêu thương gia đình của học trò này, đề nghị ông vượt đường xa đến trường thăm để động viên cháu có tinh thần chữa bệnh. Nhưng, người ông đáp lại: "Ờ, nhưng bố không biết đường đi, bố lại không có tiền, làm sao đi?". Đại tá Trung trả lời: "Bố đừng lo, bố đi xe khách xuống bến xe Mỹ Đình ở Hà Nội, con trả tiền vé, lo cho bố đến tận bệnh viện thăm cháu nội".

Đúng như lời hứa, thầy Trung bố trí một thầy giáo trong trường biếu ông tiền xe, tiền ăn ở, đi lại để hai ông cháu gặp nhau. Được gặp ông, em có thêm động lực để chữa bệnh, sau đó trở lại trường học tập, rèn luyện. Sau này, khi ra trường, em đã quay trở lại, xiết bao lưu luyến. Em nói: "Con rất biết ơn thầy Trung, nhưng con chẳng có gì đền đáp cả, con sẽ cố kiếm việc làm tử tế để không phụ ơn chỉ dạy của thầy".

Còn với Trung tá Phạm Thị Mậu, chị đã nhận được nhiều lá thư cảm động của những học trò đặc biệt mà chị từng dạy dỗ. Chị tạo dựng được niềm tin, tiếp thêm nghị lực cho những học trò từng vấp ngã khi vừa bước vào đời. Có những học trò sau này trưởng thành, gặp đổ vỡ riêng tư cũng tâm sự với chị. Trung tá Mậu thấy ấm lòng khi có học trò tin chị như người mẹ, giây phút đuối lòng đã được cô Mậu an ủi, khích lệ, vượt qua những đau khổ nhất thời, rồi tìm thấy hạnh phúc trở lại. Có em viết thư bày tỏ: "Cô ơi, em rất nhớ trường, nhớ cô, nhất định em sẽ trở lại thăm trường, nhất định!".

Các thầy cô trong Trường Giáo dưỡng số 2, ngoài thời gian chủ nhiệm, đi dạy nghề, cứ mỗi tuần phải trực 3 ngày, từ 6h sáng đến 9h tối. Như trường hợp của vợ chồng Thiếu tá Tô Vân Anh, Đại úy Hoàng Nhật Minh, một tuần lễ, họ chỉ ở nhà ăn với nhau được một bữa cơm chiều cùng các con. Còn thường ngày, mâm cơm gia đình chiều chiều chỉ có bố hoặc mẹ. Để sắp xếp việc nhà, hai vợ chồng phải phân công trực lệch ca, để có mẹ hoặc bố ở nhà với con nhỏ. Thời gian ở nhà trường chăm lo cho các trò đặc biệt nhiều hơn thời gian ở tổ ấm của họ. Thiên chức làm cha, làm mẹ như các thầy cô ở trường giáo dưỡng có sự hy sinh vô bờ bến, không sao so sánh, tính hết, vì thiên chức thầy cô, áo xanh, quân hàm đỏ, luôn vì nhân dân quên mình. Họ mong muốn sớm trả lại cho gia đình, cho xã hội những con người có việc làm lương thiện, được học hành dạy dỗ đến nơi đến chốn, làm người tốt cho xã hội. 

 Ví như em học trò của thầy Trung ra trường, vào đời lập nghiệp đã làm nên một cơ sở nước mắm thành đạt. Can nước mắm tình nghĩa dành cho thầy không chỉ có lòng biết ơn bằng muối mặn, đã mãi mãi đọng lại trong ký ức người thầy, là một bông hoa tươi thắm chứng minh cho sự thành công trong sự nghiệp trồng người của những người thầy, người cô, người cán bộ CAND Trường Giáo dưỡng số 2, Bộ Công an.

Hoàng Việt Hằng

Các tin khác

Chuỗi sự kiện "Tổ quốc bình yên": Hành trình 80 năm qua lăng kính nghệ thuật

Chuỗi sự kiện "Tổ quốc bình yên": Hành trình 80 năm qua lăng kính nghệ thuật

Chuỗi sự kiện "Tổ quốc bình yên" tại Thủ đô Hà Nội diễn ra từ ngày 9 đến 12/7/2026 do Bộ Công an phối hợp với UBND TP Hà Nội tổ chức nhân kỷ niệm 80 năm Ngày truyền thống lực lượng An ninh nhân dân (12/7/1946 - 12/7/2026) đã thành công rực rỡ, để lại nhiều ấn tượng tốt đẹp trong lòng khán giả và du khách Thủ đô.

Mạch nguồn tri ân trong tâm thức người Việt

Mạch nguồn tri ân trong tâm thức người Việt

“Chiến dịch 500 ngày đêm” đưa các liệt sĩ trở về không chỉ là một đề án hành chính hay chỉ tiêu quy tập, mà đó là bản tuyên ngôn bằng hành động của một dân tộc chưa bao giờ quên giá trị của sự hy sinh. Đó là mạch nguồn tri ân bền bỉ, chảy từ quá khứ hào hùng qua hiện tại trách nhiệm và hướng tới tương lai nhân văn. Trong dòng chảy ấy, văn hóa tri ân không chỉ là đạo lý, mà đã trở thành sức mạnh nội sinh, định hình nên cốt cách và bản sắc độc bản của con người Việt Nam.

Trung tá Công an nhập vai “Những người con của nhân dân”

Trung tá Công an nhập vai “Những người con của nhân dân”

Trong dịp kỷ niệm 80 năm Ngày truyền thống CAND (19/8/1945 – 19/8/2025), đông đảo khán giả được thưởng thức những thước phim tài liệu chân thực, xúc động về cố Bộ trưởng Bộ Công an Trần Quốc Hoàn qua hai bộ phim “Người công an cách mạng” và “Những người con của nhân dân”. Nhưng ít ai biết rằng, người vinh dự đảm nhiệm vai Bộ trưởng đầu tiên của ngành Công an là một cán bộ Công an “xịn” nhưng “ngoại đạo” với diễn xuất.

Huyền thoại viết bằng máu của nữ chiến sĩ an ninh

Huyền thoại viết bằng máu của nữ chiến sĩ an ninh

Trong những trang sử vàng của lực lượng An ninh nhân dân 80 năm qua, có những huyền thoại được viết bằng máu và lòng trung kiên. Nữ anh hùng liệt sĩ Bùi Thị Cúc (tức Trần Thị Lan) là một biểu tượng bất tử như thế. Phía sau chiến công lẫy lừng là câu chuyện bi tráng về lòng quả cảm và khí tiết kiên trung của nữ chiến sĩ anh hùng đất Hưng Yên.

"30 ngày nước rút" của Thượng úy Đỗ Văn Linh

"30 ngày nước rút" của Thượng úy Đỗ Văn Linh

Từ những video chia sẻ kiến thức miễn phí trên mạng xã hội đến cộng đồng học tập với hơn 300.000 người theo dõi, hành trình của Thượng úy Đỗ Văn Linh đã góp phần mở rộng cơ hội tiếp cận tri thức cho hàng nghìn học sinh trên cả nước.

Khát vọng bình yên từ thao trường rực lửa

Khát vọng bình yên từ thao trường rực lửa

Khi mỗi chiến sĩ CAND mang trong mình khát vọng bình yên của Nhân dân làm mục tiêu chiến đấu, thì thao trường dù có khắc nghiệt đến đâu cũng trở thành mảnh đất tâm hồn xanh tươi, nơi ươm mầm cho những chiến công thầm lặng.

Vị đại tá ở Chiến khu R

Vị đại tá ở Chiến khu R

Trong chuyến công tác đầu tháng 5/2026 tìm tư liệu về truyền thống Phòng Cảnh vệ miền Nam (Bộ Tư lệnh Cảnh vệ), tôi có may mắn được gặp Đại tá Nguyễn Phong Giang - nguyên cán bộ Đoàn 180 An ninh vũ trang (viết tắt là Đoàn 180) miền Nam, đơn vị trực tiếp chiến đấu, bảo vệ Trung ương Cục miền Nam.

Nơi suối nguồn Roòng Khoa

Nơi suối nguồn Roòng Khoa

Hòa vào cái oi ả của nắng hè và râm ran tiếng ve, chúng tôi ngược cung đường Đông Bắc trong hành trình về An toàn khu (ATK) Định Hóa, dừng chân ở xóm Roòng Khoa (xã Phú Đình, tỉnh Thái Nguyên) nơi ra đời của Hội Nhà báo Việt Nam, là suối nguồn lưu giữ dấu ấn quan trọng trong lịch sử Báo chí Cách mạng.

Dấu ấn bản lĩnh thép của người lính cận vệ

Dấu ấn bản lĩnh thép của người lính cận vệ

Tiếng súng chát chúa, tiếng xe gầm rú và khói thuốc súng đặc quánh trong một tình huống nghẹt thở: Yếu nhân bị các nhóm khủng bố tấn công dồn dập bằng cả thiết bị bay không người lái (UAV) lẫn hỏa lực hạng nặng. Giữa lằn ranh sinh tử ấy, những người lính Bộ Tư lệnh cảnh vệ (K01), Bộ Công an đã mưu trí, dũng cảm dùng chính thân mình làm lá chắn, bảo vệ tuyệt đối an toàn cho mục tiêu.

Mùa thi trong mỗi gia đình

Mùa thi trong mỗi gia đình

Kì thi tốt nghiệp THPT 2026 đang tới gần, cùng với nhiệt độ cao của mùa hè, ở những cổng trường, trong các phòng thi hay trong bữa cơm nhiều gia đình cũng đang nóng lên với sự hồi hộp, lo âu, hy vọng.

Hạnh phúc khi được phục vụ nhân dân

Hạnh phúc khi được phục vụ nhân dân

Nhiệt huyết bền bỉ suốt 2 thập kỷ với nhiều đổi mới phát huy hiệu quả trong thực tiễn, Thượng tá Nguyễn Thành Lâm đã góp phần xây dựng hình ảnh người chiến sĩ Công an Thủ đô gần dân, trách nhiệm, hạnh phúc khi được phục vụ nhân dân.

Nâng đỡ những cuộc đời lầm lỡ

Nâng đỡ những cuộc đời lầm lỡ

Một ngày tháng 5, chúng tôi có mặt tại Trại giam Xuân Nguyên thuộc Bộ Công an. Cái nắng oi ả càng làm cho không khí làm việc tại trại trở nên “nóng” hơn. Từ Ban Giám thị đến từng cán bộ, chiến sĩ đều đang căng mình, dồn hết tâm sức để chuẩn bị cho đợt đặc xá diễn ra vào ngày 1/6. Giữa guồng quay hối hả ấy, Thượng tá Đàm Thị Hiền, Phó Giám thị phụ trách giáo dục và hồ sơ luôn là người giữ lửa thầm lặng trong hành trình hồi sinh những cuộc đời lầm lỗi.

"Rực lửa" thao trường

"Rực lửa" thao trường

Những ngày cuối tháng 5, Quảng Ninh trở thành "thao trường lớn" của hơn 1.900 cán bộ, chiến sĩ đến từ Công an các đơn vị, địa phương trên cả nước tham gia tranh tài ở các nội dung: bắn súng, chạy vượt vật cản, võ thuật CAND, bóng đá nam 7 người và pickleball.

Nhà văn Phạm Thanh Khương: Buông lưới thả câu lòng nghe sóng hát

Nhà văn Phạm Thanh Khương: Buông lưới thả câu lòng nghe sóng hát

Gần đây, tôi có dịp được đọc nhiều thơ của nhà văn Phạm Thanh Khương (sinh năm 1959) được đưa lại trên trang Facebook của anh. Nhiều lúc, tôi bật cười vì hình ảnh trong bài "Lão Ngư", anh mô tả: "Biển như đời lão/ Bấp bênh sóng gió/ Lưỡi câu dáng lão ngồi". Biểu tượng chiếc lưỡi câu đung đưa, chập chờn hiện lên qua mỗi trang sách của anh mà tôi đọc sau đó. Tôi hỏi vì sao mấy năm nay nhà văn chăm chỉ đi câu cá vậy, anh trả lời: "Đỡ rách việc!"; rồi cười phớ lớ.

Dấu ấn báo chí Công an nhân dân hướng về cơ sở

Dấu ấn báo chí Công an nhân dân hướng về cơ sở

Từ ngày 13 đến 16/5/2026, Cục Truyền thông CAND chủ trì, phối hợp Công an tỉnh Sơn La cùng các đơn vị đồng hành tổ chức lớp bồi dưỡng nghiệp vụ báo chí, truyền thông trong CAND và chuỗi chương trình báo chí, truyền thông CAND hướng về cơ sở.

Dấu ấn cảnh sát hình sự ở miền quê quan họ

Dấu ấn cảnh sát hình sự ở miền quê quan họ

18/4, đúng dịp kỷ niệm 80 năm Ngày Truyền thống lực lượng Cảnh sát hình sự, cán bộ, chiến sĩ (CBCS) Phòng Cảnh sát hình sự, Công an tỉnh Bắc Ninh đã vinh dự được Chủ tịch nước tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Đây là phần thưởng cao quý của Đảng, Nhà nước ghi nhận những đóng góp xuất sắc của lực lượng Cảnh sát hình sự Bắc Ninh trong đấu tranh phòng, chống tội phạm, bảo vệ sự bình yên cho nhân dân.

Trường ca về một người anh hùng

Trường ca về một người anh hùng

“Mặt trời nồng ấm trong tim” (NXB Hội Nhà văn 2026) là trường ca mới nhất của Châu La Việt. Bối cảnh tác phẩm là không gian thời kháng chiến chống xâm lược cực kỳ ác liệt, trải dài từ miền Bắc đến miền Đông Nam Bộ, từ Trường Sơn đến Tây Ninh.

Đại úy Vũ Mạnh Tuấn: Bí thư Đoàn 9X với ước mơ xanh

Đại úy Vũ Mạnh Tuấn: Bí thư Đoàn 9X với ước mơ xanh

Đại úy Vũ Mạnh Tuấn hiện là Bí thư Đoàn trường Cao đẳng Cảnh sát Nhân dân (CSND) II. Từ ước mơ ban đầu của năm 18 tuổi cho đến hành trình hơn 10 năm phấn đấu trong màu áo xanh, ở thời điểm nào, chiến sĩ trẻ này cũng luôn tâm niệm mang đến hình ảnh người Công an không chỉ tận tụy với nghề và còn phải tử tế với đời.