“Làm sao em biết, bia đá không đau?”

Chiều! Một buổi chiều bàng bạc ở ngã ba đường Yết Kiêu – Nguyễn Thượng Hiền, Hà Nội. Tôi đứng nán lại ở trên tầng 2 khách sạn, nhìn qua cửa kính xuống vỉa hè, nơi bà đang đứng đợi một người bạn. Điếu thuốc trong tay bà vơi dần. Thi thoảng bà nhả những vòng khói vào chiều. Những vòng khói gầy guộc, mong manh, tan biến. Dòng người xe vẫn thế trôi qua, chẳng ai để ý đến những vòng khói ấy. Chẳng ai để ý người vừa nhả những vòng khói ấy là bà – ca sĩ Khánh Ly.

Tôi đã chứng kiến rất nhiều người nhả khói, nhưng cái cảm giác đứng lặng lẽ nhìn bà nhả khói vẫn để lại một ấn tượng đặc biệt, chẳng phải vì làn khói ấy đến từ một người phụ nữ, mà vì những làn khói ấy nhập vào cái dáng vẻ tĩnh lặng của bà, cái dáng vẻ như chẳng liên quan gì tới con phố kia cứ gợi tôi ngẫm nghĩ về sự cô đơn của kiếp người.

Trước đó, trong cuộc đối thoại khoảng chừng 2 tiếng với bà, tôi tuyệt đối không nhắc tới 2 chữ “cô đơn”, cho dù tôi biết thứ âm nhạc gắn với bà là thứ âm nhạc cô đơn khủng khiếp. “Trên giọt máu cuồng điên/ Con chim đứng lặng câm/ Khi về trong mùa đông/ Tay rong rêu muộn màng…” -còn gì cô đơn hơn thế? “Từ lúc đưa em về/ Là biết xa nghìn trùng” – còn gì cô đơn hơn thế? “Đóa hoa vàng mỏng manh cuối trời/ Như một lời chia tay” – còn gì cô đơn hơn thế? Tôi nhớ, lần đầu tiên về Việt Nam thăm mộ Trịnh Công Sơn, bà mặc áo dài tím, cầm một bó hồng vàng dâng lên người dưới mộ.

“Làm sao em biết, bia đá không đau?” -0

“Có phải bà chọn hoa hồng vàng vì câu hát ấy không?” – tôi hỏi. Bà ngẫm nghĩ một lúc rồi trả lời rất tự nhiên: “Ừ thì cũng có thể! Nhưng có lẽ không phải đâu. Là bởi vì tôi thích hoa hồng vàng thôi”. Đấy có lẽ cũng chẳng phải một sự chọn lựa chủ đích nào hết, nhưng có thể lại là một sự chọn lựa từ vô thức – cái vô thức vượt khỏi những suy nghĩ vốn có của bà. Rồi bà nói rằng, đấy là lần đầu tiên bà tặng hoa một người. Trời ơi, lần đầu tiên tặng hoa lại là tặng hoa một người dưới mộ. Có thật không nhỉ? “Thật chứ! Tôi chẳng tặng hoa cho ai bao giờ. Cũng chẳng ai tặng hoa cho tôi bao giờ, tất nhiên, trừ khán giả. Khi sống, chồng tôi chẳng tặng hoa cho tôi. Ông Trịnh Công Sơn cũng chẳng bao giờ tặng hoa cho tôi. Mà tôi cũng chẳng thấy đấy là vấn đề”.

“Một người đàn bà hát, hát đến gây nghiện như Khánh Ly mà lại không có người đàn ông nào tặng hoa ư? Khó tin quá” – tôi tấn công. Bà nhún hai vai giải thích: “Hồi còn trẻ, lúc nào tôi và ông Sơn cũng có một đám bạn mấy chục người đàn ông xung quanh. Nhưng ai cũng coi tôi như con trai vậy. Đến mẹ tôi cũng chẳng thích cái tính như con trai của tôi. Nên người ta chỉ thích đứng từ xa nhìn thôi, chẳng ai đến gần tặng hoa làm gì”.

- Vậy lúc tặng hoa một người nằm dưới mộ, cái lần đầu tiên tặng hoa trong đời, ý nghĩ lớn nhất trong bà là gì?

- Anh Sơn ơi! Anh có chết đâu! Anh chỉ đi ra đầu ngõ một tí xíu thôi mà, rồi chút nữa anh về. Mà sống chết cũng chẳng ngăn cách được chúng tôi đâu.

Nói xong bà trầm ngâm, nhìn những giọt nắng rơi bên ngoài cửa sổ. Đấy là nốt trầm duy nhất trong gần 2 tiếng đối thoại của chúng tôi. Tôi chủ động để nốt trầm ấy ngân nga, rồi tò mò đợi xem điều gì sẽ diễn ra sau đó. Cũng chẳng phải với riêng Khánh Ly, trong nhiều cuộc đối thoại với nhiều người khác, tôi rất tò mò với những nốt trầm kiểu này. Thường những lúc này, tôi chẳng dẫn chuyện gì cả, cứ để cho nốt trầm tự ngân, rồi chờ xem nhân vật của mình sẽ phản ứng gì tiếp theo.

Với Khánh Ly, tôi không phải chờ đợi lâu, bởi rất nhanh sau đó, bà đã thoát khỏi nốt trầm, để trải lòng với một nốt trung quen thuộc. Bà bảo, ở Mỹ bà chỉ đi hát rồi về nhà, không giao du náo nhiệt, không vào sòng bài giải trí. Bà bảo, suốt 40 năm, bà chỉ gắn bó với một tiệm phở, một tiệm may áo dài. Bà bảo, tất tật mọi thứ ở bà, từ giọng nói, giọng hát đến nhan sắc đều tự nhiên như nó vốn có, chẳng giữ gìn, chẳng tô vẽ, chẳng trang điểm gì. “À, mà kể ra cũng có lúc tôi cũng loé lên cái ý nghĩ là mình thử đi phẫu thuật xem có trẻ hơn không, có đẹp hơn không. Nhưng rồi lại thôi, bởi tôi sợ lợn lành thành què thì chết” – bà vừa nói vừa cười. Đến lúc này, chắc chắn là bà đã thoát hẳn khỏi nốt trầm rồi. Nhưng tôi vẫn muốn kéo bà về nốt ấy, vì tôi vẫn tò mò muốn biết điều gì sẽ xảy ra với bà ở trong nốt ấy. Cho nên tôi hỏi:

- Chồng bà qua đời và nhạc sĩ Trịnh Công Sơn qua đời, với bà, hai sự qua đời ấy để lại những cảm giác khác nhau như thế nào?

Đặt ra câu hỏi ấy, tôi nghĩ bà sẽ phải rất trầm, rất lặng, rất suy tư trước khi trả lời. Nhưng hóa ra không phải thế. Bà vẫn dễ dàng thoát khỏi nốt trầm (mà tôi dự liệu) để thoải mái với nốt trung quen thuộc với mình: “Chồng tôi chết, tôi đau. Trịnh Công Sơn chết, tôi không đau. Thật đấy”. Lạ quá! Bất ngờ quá. Tôi chủ động để toàn bộ cảm giác sốc lạ, bất ngờ của mình hiện lên khuôn mặt. Thấy thế bà giải thích ngay: “Chồng mất là mất đi một người gần gũi, chia sẻ hằng ngày. Còn Trịnh Công Sơn mất thì như tôi đã nói đấy, sống chết đâu có ngăn cản được anh em chúng tôi. Chúng tôi vẫn còn âm nhạc mà”. Bà giải thích rằng chẳng phải chỉ có nhạc Trịnh Công Sơn mới đẹp. Nhạc Văn Cao cũng đẹp, nhạc Phạm Duy cũng đẹp, rồi sau này bà thấy nhạc Phú Quang, Thanh Tùng cũng đẹp. Nhưng với riêng bà, tất cả những cái đẹp đó vẫn không thể thay thế được cái đẹp mang tính “cứu rỗi” mà âm nhạc Trịnh Công Sơn tạo dựng trong lòng mình. “May quá, cuộc đời có một cái đẹp như thế để tựa vào”, bà bảo. Tôi đề nghị bà chỉ ra cái đẹp trong âm nhạc Trịnh Công Sơn được biểu hiện cụ thể như thế nào. Bà lắc đầu: “Không biết! Không cắt nghĩa được. Mà em cứ nghĩ đi, cái gì cắt nghĩa được thì nó lại không còn lạ, không còn đẹp nữa”.

“Làm sao em biết, bia đá không đau?” -0

Sau khi chồng mất, Khánh Ly dựng một sân khấu nhỏ ở sau nhà, thi thoảng trưng đèn hát cho khoảng mươi, mười lăm người bạn thân thiết với mình. Bạn gọi cái sân khấu gia đình ấy là “Quán văn”, cái tên gợi lại một tụ điểm âm nhạc dựng lên ở khoảng đất trống sau lưng Đại học Văn khoa Sài Gòn vào những năm 1967. Thời đó Khánh Ly đi chân đất, hát những ca khúc da vàng của Trịnh Công Sơn ở “Quán văn”, nên được tặng cho cái biệt hiệu rất dễ thường là “nữ hoàng chân đất”. Bây giờ, vào những thời khắc cuối cùng của sự nghiệp, Khánh Ly lại dựng “Quán văn” trong nhà mình, “là bởi vì tôi tham, tôi muốn sống thêm một cuộc đời nữa mà” – bà lại cười giòn.

Tôi biết, với một nhạc sĩ, ca sĩ hay với bất cứ người nghệ sĩ nào nói chung khi đứng trước câu hỏi: “Tác phẩm nào đáng nhớ nhất trong cuộc đời mình?”, họ thường lắc đầu. Bởi nếu chia sẻ công khai về một tác phẩm “đáng nhớ nhất”, người ta sẽ rất khó vượt qua nó để tạo ra những tác phẩm đáng nhớ tiếp theo. Nhưng tôi lại biết Khánh Ly theo đạo, là con chiên của Chúa, nên tôi đẩy câu chuyện về phía Chúa:

- Nếu bây giờ Chúa hiện ra, đề nghị bà chỉ được chọn 1 bài để hát, bà sẽ chọn bài nào?

Bạn đoán xem, Khánh Ly sẽ chọn bài nào? “Hạ Trắng”? “Mưa Hồng”? “Ru ta ngậm ngùi”? Hay “Nắng thuỷ tinh”? Và đây là câu trả lời của Khánh Ly:

- Tôi sẽ chọn bài tôi hát đầu tiên: “Diễm Xưa”! Là bởi vì (nghĩ ngợi…), từ bài đó mà tôi đi được một đoạn đường rất dài.

Một con đường dài, một con đường lấp lánh, một con đường khiến nhiều khát khao, mơ ước, ắt hẳn bạn đang nghĩ như vậy phải không? Vậy thì bạn hãy nghe Khánh Ly nói về con đường ấy: “Tôi ở trong cái nghiệp dĩ này năm mươi mấy năm. Một cái nghiệp dĩ mà nó khắc nghiệt, nó cay đắng, nó bội bạc. Là cái nghiệp đi ca hát này. Mọi người ở ngoài nhìn vào cứ bảo: Đời ca sĩ sướng quá. Là tại vì họ chưa, họ chưa ở trong cái nghiệp này thôi. Tôi không muốn cho con tôi theo cái nghiệp dĩ này là vì thế. Nhưng trong cái nghiệp dĩ này, suốt hơn 50 năm, bất luận với nhạc sĩ, ca sĩ, già trẻ, lớn bé, nổi tiếng hay không nổi tiếng thì tôi cũng chưa bao giờ lớn tiếng. Bây giờ có ai chửi tôi, tôi cũng cúi đầu đi thôi. Tôi không giận. Là tại vì tôi nghĩ những cái đó không liên quan gì đến tôi cả... Tôi không chán ai mà cũng chả ghét ai cả. Thí dụ mình không thích một cái gì đó thì mình đừng nhìn. Nếu ai mời tôi tham gia 1 show mà tôi biết là ở đó có người ghét tôi thì tôi sẽ nói với người mời: Xin cho tôi hẹn lần khác đi. Vậy thôi. Khỏi bực mình”.

Tôi thích câu trả lời của bà, vì nó chân thật, không tô vẽ. Cũng như tôi bị ám ảnh mãi bởi những vòng khói cô đơn mà bà nhả ra trong chiều. Sau cuộc đối thoại với bà hôm ấy, tôi chui vào một góc cà phê, và cũng nhả ra những vòng khói như thế. Cùng với những vòng khói, tôi nghe giọng bà trầm khàn vang lên từ điện thoại:

Mưa vẫn hay mưa cho đời biến động

Làm sao em biết bia đá không đau

Xin hãy cho mưa qua miền đất rộng

Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau

Những câu hỏi cứ đổ xuống, cắc cớ trong tôi: Làm sao em biết? Làm sao em biết? Làm sao em biết? Rồi tôi nhớ tới cảnh Khánh Ly cầm bó hoa hồng vàng dâng lên bia mộ Trịnh Công Sơn vài năm về trước. Bia đá lúc ấy có biết và có nghe thấy lòng bà không? “Không! Anh không chết đâu! Anh chỉ ra đầu ngõ, một xíu anh về…”.

Phan Đăng

Các tin khác

Nở rộ review thuê: Thị trường dẫn dắt bởi những lời dối trá

Nở rộ review thuê: Thị trường dẫn dắt bởi những lời dối trá

Từ những dòng đánh giá tưởng như vô hại, một thị trường ngầm của "review thuê" đang âm thầm hoạt động, khi mà những lời tâng bốc được sản xuất hàng loạt và người tiêu dùng không biết tin vào đâu. Khi mỗi quyết định mua sắm đều bị những lời quảng cáo dẫn dắt bằng dữ liệu dối trá.

Tìm đường cho sơn mài “sống” trong đời sống đương đại

Tìm đường cho sơn mài “sống” trong đời sống đương đại

Sơn mài là một trong những loại hình nghệ thuật đặc sắc nhất của Việt Nam, kết tinh từ kỹ thuật thủ công tinh xảo và tư duy thẩm mỹ mang đậm bản sắc dân tộc. Trải qua hàng trăm năm phát triển, từ những sản phẩm phục vụ tín ngưỡng, trang trí cung đình cho đến nghệ thuật tạo hình hiện đại, sơn mài luôn vận động không ngừng để thích nghi với thời đại. Tuy nhiên, có một câu hỏi mà cả các nghệ nhân và nghệ sĩ cùng quan tâm là làm thế nào để loại hình nghệ thuật truyền thống này tiếp tục phát triển trong đời sống đương đại?

Có nhiều lúc trong lòng thấy vui

Có nhiều lúc trong lòng thấy vui

Thỉnh thoảng, nhìn thấy ở ngã tư đường, có những em học sinh mặc đồng phục đứng hàng ngang, tay cầm tấm bảng ghi dòng chữ như: “Đi trên đường, nhường nhịn nhau”; “Dừng đèn đỏ, tỏ văn minh”, “Chậm một giây, hơn gây tai nạn”, "An toàn là bạn, tai nạn là thù", "Đi đúng tuyến, dừng đúng vạch"... lòng thấy vui. Lại thấy vui khi ta biết vẫn còn đó những con người lặng lẽ đi qua cuộc đời này bằng cái nhìn nhẹ nhàng, an lạc.

Bình yên vùng biên Lao Bảo

Bình yên vùng biên Lao Bảo

Ở vùng biên Lao Bảo, tỉnh Quảng Trị, bình yên không bắt đầu từ những điều lớn lao hay xa vời. Nó được chắt chiu từ những bước chân lặng lẽ gõ cửa từng mái nhà, từ sự kiên nhẫn cầm tay người dân làm quen với chiếc điện thoại thông minh, và từ những công trình đang dần hiện hình giữa đời sống thường nhật. Từ những điều gần gũi ấy, một thế trận an ninh được bồi đắp từng ngày, bền bỉ và chắc chắn ngay từ cơ sở.

Tận thấy ở công trường chống ngập giữa Thủ đô

Tận thấy ở công trường chống ngập giữa Thủ đô

Từ vài tháng qua, nhiều tuyến phố ở nội đô Hà Nội đã trở thành công trường xây dựng, khi mặt đường đã được đơn vị thi công rào từng đoạn để thi công hạ ngầm những chiếc cống hộp bê tông đúc sẵn có kích thước tới vài mét thuộc dự án chống ngập úng cục bộ. Đây là công trình được người dân kỳ vọng sẽ thay đổi tình trạng hễ mưa là ngập trên nhiều tuyến phố ở Hà Nội suốt nhiều năm qua.

Giải thưởng Âm nhạc Cống hiến 2026: Bức tranh đa sắc màu của nhạc Việt

Giải thưởng Âm nhạc Cống hiến 2026: Bức tranh đa sắc màu của nhạc Việt

20 năm tồn tại, Giải thưởng Âm nhạc Cống hiến đã vượt qua khuôn khổ của một sự kiện vinh danh thường niên để trở thành một “thiết chế mềm” của đời sống âm nhạc Việt Nam. Mùa giải năm 2026 là một lát cắt phản ánh những biến chuyển của thị trường âm nhạc đương đại. Đó là một bức tranh sôi động, nhiều màu sắc, nơi âm nhạc Việt đang đứng giữa giao điểm của nghệ thuật, công nghiệp và toàn cầu hóa.

Lan man về nghề viết

Lan man về nghề viết

Thật lạ, có những câu thơ, dù chỉ đọc thoáng qua nhưng rồi lại nhớ mãi, có thế bởi tự dưng lại nhớ đến bài tứ tuyệt Vũ Hoàng Chương tặng Vũ Bằng: “Có bằng nói láo bốn mươi năm. Vũ ấy mà sao giọng vẫn văn. Hay tại đa ngôn đa báo hại. Giường tiên trời phạt chẳng cho nằm”.

Hội họa Việt Nam vượt kỳ vọng tại sàn đấu giá quốc tế

Hội họa Việt Nam vượt kỳ vọng tại sàn đấu giá quốc tế

Tại phiên đấu giá Nghệ thuật Hiện đại và Đương đại do Sotheby's tổ chức tại Hồng Kông vừa qua, các tác phẩm của danh họa Mai Trung Thứ và Lê Phổ đã được chốt với mức giá gần 1 triệu USD. Điều đáng nói, đây đang trở thành một xu hướng kéo dài trong nhiều năm qua. Đằng sau những con số ấn tượng ấy không chỉ là câu chuyện của thị trường, mà còn là dấu hiệu cho thấy hội họa Đông Dương đã và đang được định danh trên bản đồ toàn cầu.

Đường dài của những sáng tạo mới

Đường dài của những sáng tạo mới

Trong vài năm trở lại đây, đời sống nghệ thuật Việt Nam chứng kiến một làn sóng sáng tạo đến từ các nghệ sĩ trẻ và những đơn vị nghệ thuật độc lập. Họ không chỉ dàn dựng tác phẩm, mà còn tạo ra những“ngôn ngữ biểu đạt mới”- nơi chất liệu văn hóa Việt Nam được đặt trong sự đối thoại với tinh hoa nghệ thuật hàn lâm châu Âu.

Xem thổ cẩm Việt giữa Paris

Xem thổ cẩm Việt giữa Paris

Đó là triển lãm "Thổ cẩm Việt Nam - những sợi chỉ kể chuyện" tại không gian triển lãm của thư viện Jean-Pierre Melville, thuộc một khu sầm uất của quận 13, Paris, một nơi vốn được xem là khu phố đặc trưng của châu Á, hội tụ và giao thoa của nhiều nền văn hóa của thành phố.

Giọng nói bị đánh cắp, tội ác không có dấu vân tay

Giọng nói bị đánh cắp, tội ác không có dấu vân tay

Chỉ cần vài giây âm thanh công khai trên internet, trí tuệ nhân tạo có thể tạo ra một bản sao giọng nói gần như hoàn hảo, đủ để lừa dối, đủ để trục lợi và đủ để phá hủy uy tín của một nghệ sĩ được xây dựng trong nhiều thập kỷ.

Oscar 2026 và những định nghĩa trong thời đại số

Oscar 2026 và những định nghĩa trong thời đại số

Giải thưởng điện ảnh danh giá nhất thế giới - Oscar lần thứ 98 đã diễn ra vào ngày 15/3/2026 theo giờ miền Đông nước Mỹ tại nhà hát Dolby ở Los Angeles. Danh hài Conan O'Brien trong vai trò người dẫn chương trình đã khuấy động bầu không khí của buổi lễ và khiến cuộc đua vốn được đánh giá là vô cùng gay cấn của năm nay trở nên “duyên dáng” đáng kể với những mảng miếng hài đặc trưng.

Bàn phiếm chuyện cái răng, cái tóc

Bàn phiếm chuyện cái răng, cái tóc

Trong kho tàng tục ngữ Việt Nam, câu "Cái răng, cái tóc là gốc con người" từ lâu đã được xem như một lời nhắc nhở về việc giữ gìn và chăm sóc ngoại hình của mỗi người. Tuy nhiên, khi tra cứu trên Google, không ít người giật mình khi thấy phiên bản "Cái răng, cái tóc là góc con người" lại xuất hiện nhiều hơn: khoảng 49.800 kết quả so với 16.900 kết quả của "gốc con người".

Xuất khẩu văn chương: Đường dài còn lắm gian truân

Xuất khẩu văn chương: Đường dài còn lắm gian truân

Dịch thuật được ví như cái cầu vô hình nối người đọc xa lạ với tác giả xa lạ không cùng ngôn ngữ. Nhờ dịch thuật mà nhiều tác phẩm văn chương Việt được ra ngoài biên giới đến với bạn đọc không cùng tiếng nói. Người dịch là cầu nối tác phẩm văn học nguyên gốc với người đọc, giúp người đọc cảm nhận được sự hay của cái đẹp và bản sắc của văn bản.

Phim AI có phải dấu chấm hết cho điện ảnh truyền thống?

Phim AI có phải dấu chấm hết cho điện ảnh truyền thống?

Trí tuệ nhân tạo đang buộc ngành điện ảnh phải xem lại toàn bộ cấu trúc sản xuất vốn tồn tại hơn một thế kỷ. Khi chi phí có thể được cắt giảm, quy trình được tinh gọn và rào cản gia nhập thị trường bị hạ thấp, AI mở ra một chương mới cho điện ảnh.

Các bài hát đồng dao

Các bài hát đồng dao

LTS: Nguyễn Văn Vĩnh (1882-1936) là nhà báo, nhà văn, dịch giả nổi tiếng Việt Nam đầu thế kỷ XX. Ông là người có công lớn trong việc hoàn thiện và phổ cập chữ Quốc ngữ. Trong 30 năm làm báo, Nguyễn Văn Vĩnh là chủ bút 7 tờ báo bằng cả tiếng Việt và tiếng Pháp; viết hàng nghìn bài báo thuộc nhiều lĩnh vực, nhiều thể loại, đề cập đến các vấn đề trong xã hội từ chính trị, kinh tế đến các phong tục tập quán của người dân…

Ngựa - linh vật và những bí ẩn

Ngựa - linh vật và những bí ẩn

Không phải ngẫu nhiên mà những linh vật ngựa đất nung "Mã Nghênh Phúc Hỷ" màu vàng kim thường xuất hiện trên kệ trang trọng trong các gia đình để đón năm mới. Lịch sử hàng ngàn năm gắn bó với con người đã khiến ngựa trở thành một trong những người bạn thân thiết nhất. Không chỉ đơn thuần là biểu tượng của tin vui và phúc lộc, đằng sau vẻ ngoài oai vệ ấy là cả một hành trình dài làm thay đổi lịch sử loài người và vô số câu chuyện khiến chúng ta phải bất ngờ.

Vó ngựa kỳ bí trong văn hoá rẻo cao Tây Bắc

Vó ngựa kỳ bí trong văn hoá rẻo cao Tây Bắc

Tiếng vó ngựa rộn rã trên những cung đường đèo dốc không chỉ là âm thanh của việc di chuyển, mà còn là nhịp đập văn hóa bền bỉ của đồng bào các dân tộc vùng cao Tây Bắc.

Cành đào huyền sử

Cành đào huyền sử

"Có một Thăng Long Nguyễn Huệ/ Ngựa phi trong sắc hoa đào". (Thơ Đỗ Trung Lai).

Ngày xuân đến phố Bát Đàn mua hàng Bát Sứ

Ngày xuân đến phố Bát Đàn mua hàng Bát Sứ

Ở Hà Nội, hiện nay có phố Bát Sứ, không những thế, còn có phố Bát Đàn. Theo “Từ điển đường phố Hà Nội” (NXB Hà Nội - 2010) do Nguyễn Viết Chúc chủ biên, thì khoảng trước năm 1890 người Pháp gọi hai phố này là rue des Tassee (phố Hàng Chén). Từ cách gọi này, ta biết bát còn gọi cái tô là đồ bằng sứ, bằng sành, đất nung dùng để đựng đồ ăn thức uống, tiếng đôi là bát đọi. Tục ngữ có câu: “Một bát một bình” nghĩa của nó là nói về vật dụng đựng cơm nước của người tu hành, về sau có thêm nghĩa phái sinh nhằm nói ai đó giữ một chí hướng, kiên trì làm theo sở nguyện của mình. Thế nhưng tại sao lại gọi đàn/ bát đàn?