Hai lần tác nghiệp trong khu giam tử hình

1. Khi ấy, nhà báo Nguyễn Như Phong (Tổng Biên tập Báo Năng lượng mới) là Phó Tổng biên tập Báo Công an nhân dân (phụ trách Chuyên đề ANTG). Ông tổ chức hàng loạt phóng sự, mỗi loạt chừng 3-4 kỳ, loạt nọ gối loạt kia, chưa hết loạt này đã có góc "bao diêm" giới thiệu loạt khác. Cái "góc bao diêm" có mấy chục chữ mà áp lực ghê lắm, giống như nghìn lời hối thúc.

Tôi được nhà báo Nguyễn Như Phong phân công viết loạt bài về cuộc sống của tử tù trong khu giam riêng ở Trại tạm giam Hà Nội mà tên dân dã là "Hỏa Lò". Tôi hiểu, ngay từ lúc bị  giao việc, cho dù anh Phong không nói ra, là: sẽ phải làm sao sống được ở đó một vài ngày thì mới có chuyện để mà viết ít nhất 3 kỳ.

Thủ tục để được vào "trỏng" sống khá phức tạp. May là anh  Như Phong quan hệ với Công an Hà Nội khá tốt nên mọi cửa đều suôn sẻ. Riêng cửa cuối cùng là phải xin ý kiến của đồng chí Nguyễn Đức Nhanh (lúc đó đang là Giám đốc CATP) thì hơi khó. Không phải vì anh Nhanh khó. Mà vì mình cần gấp. Bởi loạt bài của người trước sắp kết thúc, cái "bao diêm" giới thiệu thì đã sắp tung ra mà mình vẫn chưa có chữ nào.

May, lại nhờ anh Như Phong, tôi biết, sáng Chủ nhật, tầm 6 giờ, anh Nhanh tập thể dục trong phòng tập ở gần ngã tư Lê Duẩn - Khâm Thiên. Tôi đánh liều lên gặp, đưa công văn xin ý kiến. Nhưng cũng hơi ngại vì mình là phụ nữ, tinh mơ đã lên phòng tập nam, thấy kỳ kỳ nên lại "cầu cứu" anh Như Phong.

Đúng 6 giờ kém 15 phút sáng Chủ nhật, tôi quần áo chỉnh tề ra khỏi nhà. Tới nơi đã thấy anh Như Phong chờ ở sảnh. Hai anh em bấm thang máy lên phòng tập. Anh Nhanh thấy tôi lên, đường đột quá nên có vẻ... bẽn lẽn. Đọc công văn ngay trong phòng tập, chả nói thêm câu gì, anh ấy viết "đồng ý" rồi ký xoẹt. 5 phút sau, tôi cầm công văn, nhảy chân sáo, “bai bai” cả hai sếp, phóng ù về nhà.

Sáng hôm sau tôi lọ mọ vào Hỏa Lò từ sớm. Trại hẹn một tuần sau, ngày 31-3 quay lại với lời giải thích: "Để chúng tôi còn hỏi ý kiến họ (tức tử tù). Nếu họ đồng ý nói chuyện với chị thì trại sẽ tạo mọi điều kiện. Còn nếu họ từ chối thì thôi".

Sáng 31-3, anh Như Phong lái xe chở tôi và phóng viên ảnh Trang Dũng vào Hỏa Lò.

Hà Nội tiết tháng 3 đã không còn lạnh. Ngoài đường, xống áo đã phong phanh. Nhưng khi bắt đầu bước chân vào khu biệt giam thì bỗng nhiên, một cảm giác ớn lạnh từ đâu xộc tới. Trong các buồng giam tử tù sau nhiều lần cửa, tôi vào, co ro trên bệ xi măng lạnh.

Sau này về, tôi viết: "Bốn cuộc trò chuyện trong loạt bài dưới đây được phóng viên ANTG thực hiện ngay trong khu giam tử hình, giữa bốn bề là song sắt, lạnh lẽo và u buồn. Cuối tháng 3, hoa gạo trên đường ngoài cổng trại đã nở đỏ rực, còn ở trong này, dường như mùa đông vẫn chưa qua".

Những tử tù hôm đó tôi gặp, đều là những người “quen". Quen không phải vì bạn bè hay dây mơ rễ má gì mà quen là mình đã từng gặp họ ở phiên tòa sơ thẩm hoặc gặp ở số 7 Thiền Quang lúc họ bị bắt giam. Đô cũng vậy. Khi Đô bị bắt, một ĐTV đã gọi điện báo tin cho tôi. Anh bảo, Đô nghiện ma túy, cậu ấy giết người, cướp tài sản một cách cực kỳ dã man cũng vì ma túy. Nhưng cậu ấy là một đứa con hiếu thảo và là một người cha tốt của hai đứa con gái, lúc ấy vẫn còn chưa trưởng thành.

Cha Đô bị liệt, sáng nào Đô cũng cõng cha từ tầng 3 xuống tầng 1, dìu cha tập đi rồi lại cõng cha lên. Xong xuôi mới đi chích. Hai con gái Đô, mẹ bỏ đi từ lúc còn tấm bé. Đô vừa làm cha lại vừa làm mẹ, chăm sóc con kỹ càng. Khi Đô bị bắt cũng là lúc chỉ còn hai hôm nữa khai giảng, một ĐTV ở số 7 Thiền Quang đã cho bé lớn 500 nghìn đồng để thêm vào mua sắm đồ dùng học tập cho năm học mới.

Như một sự tình cờ của số phận, ngày Đô gặp tôi cũng chính là ngày cưới của đứa con gái lớn. Đô ngồi với tôi, trong căn phòng nhỏ cách khu giam chỉ một hành lang hẹp và khóc như mưa khi nói về hai đứa con, những đứa trẻ mà số phận dường như đã ràng buộc chúng vào những đớn đau của cuộc đời Đô. 

Tay Đô bị còng. Anh ta dù đang bị giam, vẫn thoáng ngần ngại khi tôi là phụ nữ mà mở nước Lavie cho Đô uống, châm thuốc cho Đô hút. Đô kể chuyện đời mình. Kể chuyện về cuộc sống trong khu biệt giam. Nhưng nhiều nhất vẫn là về những đứa con.

Đô bảo: hôm nay trước khi ra nói chuyện với chị, tôi cũng thì thầm nói với hai con tôi trong bức ảnh mà tôi đặt ở phòng giam là các con ơi, giờ bố ra ngoài nói chuyện với nhà báo nhé. Và, Đô khóc. Tôi cũng khóc. Sau này, khi bài viết lên khuôn, chị Như Lan, người đọc bản bông cuối của Tòa soạn, cũng nước mắt giàn giụa khi đọc những dòng cuối cùng của bài viết: "Rất nhiều nước mắt đã rơi trong cuộc trò chuyện này. Cửa buồng giam tử tù ở ngay phía sau lưng nơi Đô ngồi trò chuyện cùng tôi. Đô trở về phía đó và bảo rằng, ranh giới giữa sự sống và cái chết đối với những tử tù như Đô rất gần, chỉ là một buổi sáng thôi khi lệnh thi hành án bắt đầu. Vì thế mà bây giờ, sám hối đã là quá muộn nhưng rất cần để được ra đi thanh thản".

Cùng với Đô, tôi còn gặp thêm 3 tử tù nữa. Những câu chuyện đời, buồn nhiều hơn vui, nuối tiếc, ân hận, dằn vặt nhiều hơn là trông mong, hy vọng.

Một ngày sống trọn vẹn ở nơi cuộc sống khác.

Một ngày trải nghiệm ở nơi mà bốn bề, bên phải, bên trái, đằng trước, đằng sau, chỗ nào cũng là song sắt.

Cuộc trò chuyện với tử tù Nguyễn Thế Đô trong khu giam tử hình tháng 3 năm 2010. Ảnh: Trang Dũng.
Cuộc trò chuyện với tử tù Nguyễn Thế Đô trong khu giam tử hình tháng 3 năm 2010. Ảnh: Trang Dũng.

Sau này, theo lời nhờ của Đô, tôi đã mấy lần định qua nhà cậu ấy, để chuyển giúp một lời nhắn cho mẹ và các con cậu ấy rằng cậu ấy vẫn khỏe. Nhưng rồi, đắn đo mãi, tôi lại thôi, cho dù nhà cậu ấy chỉ cách cơ quan tôi chừng 10 phút chạy xe máy. Tôi không muốn một lần nữa thấy nước mắt rơi trên gương mặt mà tôi chắc là rất buồn của mẹ cậu ấy, của hai đứa con gái mà cậu ấy đã yêu thương hết lòng.

Đô giờ đã về với đất. Buổi thi hành án diễn ra sau cuộc trò chuyện đó nhiều tháng. Hôm nghe tin, tôi chỉ biết cầu chúc cho linh hồn cậu ấy ra đi được thanh thản. Và, tôi tin rằng, một người biết sám hối như Đô, sẽ thanh thản mà thôi...

2. Ít lâu sau, tôi trở lại khu biệt giam Hỏa Lò Hà Nội một lần nữa. Lần này là để gặp sát thủ Nguyễn Đức Nghĩa.

Tròn 4 tuần sau khi vụ án giết người man rợ gây rúng động xảy ra ở chung cư G5 Trung Yên, những thông tin xung quanh vụ việc đã được hầu hết các báo đăng tải. Có đến cả nghìn tin bài liên quan đến vụ việc này được "đào xới", kể cả những thông tin rùng rợn nhất, phản cảm nhất cũng được một số tờ báo không ngại ngần đăng tải.

Ban Tuyên giáo Trung ương, Bộ Thông tin truyền thông khi ấy đã phải có những mệnh lệnh nhắc nhở lưu ý các báo về tính nhân văn, một trong những nguyên tắc báo chí quan trọng, khi thông tin vụ việc.

ANTG là báo tuần và Tòa soạn, không chỉ đối với riêng vụ án này mà với tất cả các vụ án khác, đều không chủ trương đưa thông tin kiểu "giật gân câu khách". Cho dù, phóng viên ANTG là người đầu tiên có được thông tin bắt giữ Nguyễn Đức Nghĩa và là phóng viên duy nhất được đi cùng với lực lượng Cảnh sát hình sự Hà Nội khi dẫn giải Nghĩa đến phố cầm đồ Láng Hạ để chỉ chỗ cầm cố tang vật của vụ án.

Vì thế mà sau loạt bài đầu tiên ngay tại thời điểm Nguyễn Đức Nghĩa bị bắt, phải đợi chừng 1 tháng, khi công tác điều tra sắp kết thúc, Tòa soạn chỉ thị, phóng viên phải gặp được Nguyễn Đức Nghĩa trong nhà giam và ANTG phải là tờ báo đầu tiên đăng tải về cuộc sống của Nghĩa sau khi bị bắt giữ tại trại giam.

Vì Nghĩa đang trong giai đoạn điều tra (cho dù lúc đó công việc điều tra đã sắp kết thúc) nhưng thủ tục để gặp rất khó khăn. Cũng may là chỉ trong vòng 2-3 ngày, nhóm phóng viên chúng tôi đã có trong tay giấy tờ với đầy đủ chữ ký của những vị có thẩm quyền.

Sợ Nghĩa manh động nên theo yêu cầu của lãnh đạo CATP, cuộc gặp của chúng tôi với Nghĩa được bố trí trong khu hỏi cung rất gần khu giam và 2 cán bộ của Phòng Cảnh sát hình sự gồm đồng chí đội trưởng Đội điều tra trọng án và đồng chí ĐTV thụ lý vụ việc, người đã gần gũi, tiếp xúc với Nghĩa suốt thời gian tạm giam sẽ đi cùng để bảo vệ các phóng viên.

Đúng 8 giờ sáng, Nghĩa được dẫn giải từ trong khu giam ra. Tôi vẫn còn nhớ rõ, Nghĩa gầy hơn so với hôm mới bị bắt. Gương mặt cũng trở nên u buồn hơn chứ không lạnh lùng như những ngày đầu nữa. Nhưng cách nói chuyện thì vẫn vậy: từ tốn, nhỏ nhẹ, khúc chiết. Không như những kẻ giang hồ vào tù ra khám như cơm bữa, cuộc sống tù tội đối với một thanh niên trí thức như Nghĩa là cả một biến động đắng cay mà ngày xưa, khi còn ngồi trên giảng đường đại học, không bao giờ Nghĩa nghĩ có một ngày lại ra nông nỗi này.

Hà Nội đang trong những ngày nắng nóng khủng khiếp nhất từ đầu hè. Ở trong buồng giam, cũng vì thế mà Nghĩa không ngủ được. Buổi sáng, trời dịu đi chút ít, Nghĩa đang vùi mình trong giấc ngủ bù mệt nhọc thì có tiếng quản giáo gọi đi cung. Nghĩa bảo, không ngờ lại gặp nhà báo thế nên chả chuẩn bị gì...

- Sao lại phải chuẩn bị khi gặp nhà báo kia chứ, một cuộc trò chuyện thôi mà...

- Thì có quay phim chụp ảnh, ít ra hình thức cũng phải tươm tất một chút. Đằng này, em chỉ khoác vội vào người bộ quần áo trại, đầu chưa chải, mặt còn chưa rửa nữa...

Nói rồi Nghĩa cười, gương mặt bỗng trở nên rạng rỡ, khôi ngô. Nhưng cũng chỉ trong khoảnh khắc rồi nụ cười vụt tắt, rất nhanh. Trong phút chốc gương mặt Nghĩa bỗng trở nên tối lại. Nghĩa cúi đầu như cố thu mình trước ống kính máy ảnh. Những ký ức về tuổi thơ, về tình yêu, về gia đình, về tội ác và cuộc sống trong suốt 4 tuần vừa qua ở đằng sau song sắt nhà tù đã được Nguyễn Đức Nghĩa kể lại trong một câu chuyện bị đứt quãng nhiều lần bởi những giọt nước mắt.

Khác với vẻ lạnh lùng, bình thản trong suốt quá trình điều tra, lúc ấy khi công việc điều tra đã sắp kết thúc, cũng là khi lần đầu tiên nước mắt rơi trên khuôn mặt kẻ giết người... Đó cũng là lần đầu tiên Nghĩa kể về giấc mơ đầy ám ảnh, giấc mơ như một chỉ báo thức tỉnh về tội ác.

"Từ khi bị bắt, em mơ thấy Linh hai lần. Một lần khi em ở nhà tạm giữ. Em thấy cô ấy hiện về, mặc váy trắng toát, đến bên em, gần lắm nhưng không hiểu sao gương mặt lại rất mờ. Lần thứ hai là khi em đã bị đưa vào giam trong Hỏa Lò. Lần này, cô ấy cũng  mặc bộ váy trắng toát. Cô ấy cứ đứng nhìn em nhưng không nói gì cả. Em cũng nhìn cô ấy, thấy rõ mồn một. Chả hiểu có linh ứng gì không mà hai ngày sau giấc mơ này em nhận được thông báo của Cơ quan điều tra rằng, đã tìm được phần còn lại của thi thể cô ấy rồi, đang đưa đi giám định ADN".

Đó cũng là lần đầu tiên, Nghĩa thổ lộ trong khi hai bàn tay ôm lấy khuôn mặt mà nước mắt vẫn tràn qua kẽ tay mặn chát: "Em biết, dù em có chết hàng trăm, hàng nghìn lần cũng không thể nào bù đắp được những tội ác quá ghê sợ mà mình đã gây ra với gia đình Linh, với gia đình em và những người có liên quan khác. Tội ác của em gây ra là quá lớn, không một ai, kể cả bản thân em, em cũng không thể tha thứ được cho mình.

Sau này, khi bài báo được đăng tải, đã có rất nhiều phản hồi của bạn đọc về Tòa soạn, những phản hồi khiến chúng tôi ấm lòng khi mà, không cần phải giật gân, câu khách, không cần phải đưa những chi tiết "đầu rơi máu chảy", man rợ như nó vốn thế, mà bạn đọc vẫn hào hứng đón nhận, hào hứng đọc và suy ngẫm...

Đặng Huyền

Các tin khác

“Đường cờ Tổ quốc” đỏ thắm biên cương

“Đường cờ Tổ quốc” đỏ thắm biên cương

Xuất phát từ ý tưởng qua trò chuyện với bạn bè, đồng nghiệp, bằng tình yêu, bằng sự đồng cảm của các anh, các chị, các em từ nhiều tỉnh, thành mà từ đây hơn 2.000 hộ gia đình và nhà văn hóa xóm trên địa bàn xã Cần Yên, Cao Bằng đã có những lá cờ Tổ quốc tươi mới, đỏ thắm để treo mỗi dịp lễ Tết.

Mùa “ăn của rừng”, coi chừng ngộ độc

Mùa “ăn của rừng”, coi chừng ngộ độc

Mùa mưa về, cũng là lúc những thảm thực vật dưới các tán rừng sinh trưởng mạnh mẽ và đó cũng là mùa săn lộc rừng đầy háo hức của bà con vùng núi. Các loại sản vật thiên nhiên ban tặng, luôn được xem là đặc sản “hiếm có khó tìm” khiến mặt hàng này lên ngôi, rao bán khắp chợ mạng mà không có bất cứ một đảm bảo nào về sự an toàn trước nguy cơ độc tố cực mạnh từ các loại côn trùng, nấm rừng...

Vì sao lừa đảo "xem điểm thi trước", "bao đỗ đại học" có đất sống?

Vì sao lừa đảo "xem điểm thi trước", "bao đỗ đại học" có đất sống?

Sau khi kỳ thi tuyển sinh lớp 10 và kỳ thi tốt nghiệp THPT kết thúc, các bài quảng cáo về dịch vụ "xem điểm thi trước", "tra cứu điểm sớm" hay cung cấp thông tin tuyển sinh "nội bộ" bắt đầu xuất hiện dày đặc. Đằng sau những lời mời gọi hấp dẫn này là nguy cơ lừa đảo, đánh cắp thông tin cá nhân và chiếm đoạt tài sản của phụ huynh, học sinh đang nóng lòng chờ kết quả thi.

Shipper trở thành bác sĩ như thế nào?

Shipper trở thành bác sĩ như thế nào?

Từ những quảng cáo giá rẻ trên mạng xã hội đến các "bác sĩ" không bằng cấp, vụ án "lừa dối khách hàng" liên quan đến công nghệ làm đẹp vừa bị khởi tố tại Bắc Ninh cho thấy, một số cơ sở thẩm mỹ, chăm sóc sức khỏe hiện đang xây dựng kịch bản tiếp cận, tư vấn và "vẽ bệnh" để “lùa gà” là các bệnh nhân. Người bệnh thì tiền mất tật mang, ngành y tế cũng bị ảnh hưởng...

Người già bị bỏ lại trên Internet

Người già bị bỏ lại trên Internet

Không ít người cao tuổi hôm nay sống trong những ngôi nhà đông đủ con cháu nhưng lại dành phần lớn thời gian bên chiếc điện thoại. Khi những cuộc trò chuyện ngày một ít đi, Internet trở thành nơi họ tìm kiếm niềm vui, sự kết nối và cảm giác được lắng nghe. Đằng sau những giờ lặng lẽ trước màn hình là câu chuyện về nỗi cô đơn của tuổi già, khoảng cách giữa các thế hệ và những rủi ro mà nhiều người cao tuổi đang phải đối mặt.

Thị trường ngầm mua bán thiết bị gian lận cước taxi công nghệ

Phanh phui thị trường ngầm gian lận cước taxi

Hành khách vẫn lên xe, chuyến đi vẫn diễn ra, tiền cước vẫn được thanh toán đầy đủ, nhưng trên hệ thống quản lý của doanh nghiệp, những cuốc xe ấy chưa từng tồn tại. Những vụ án gần đây đã hé lộ một phương thức gian lận mới trong ngành vận tải công nghệ, nơi các thiết bị điện tử được chế tạo riêng để vô hiệu hóa hệ thống giám sát, giúp tài xế chiếm đoạt doanh thu và hình thành cả một thị trường ngầm trên phạm vi nhiều tỉnh, thành phố.

Ngăn chặn nạn thiếu niên gây rối trật tự công cộng

Ngăn chặn nạn thiếu niên gây rối trật tự công cộng

Vào kỳ nghỉ hè, hàng trăm thanh thiếu niên đã từ thế giới ảo trên mạng xã hội, hẹn nhau mang theo vũ khí ngoài đời thực để giải quyết mâu thuẫn, gây ảnh hưởng đến ANTT. Để ngăn chặn, lực lượng Công an các cấp đã đồng loạt ra quân, triển khai có hiệu quả nhiều phương án nhằm hạn chế đến mức thấp nhất những hậu quả do các “báo con” mang lại.

Gạch vỡ cố đô

Gạch vỡ cố đô

Chậm rãi thôi, những công trình di sản kiến trúc văn hóa lịch sử được trùng tu thật sự có chất lượng, sẽ bền vững tồn tại trong tương lai. Rồi, cát bụi thời gian sẽ tự đem đến nét cổ kính rêu phong cho di sản như cách mà thị hiếu muốn và cần.

Khi quảng cáo khoác áo trải nghiệm

Khi quảng cáo khoác áo trải nghiệm

Chỉ với vài phút xem video trên mạng xã hội, không ít người sẵn sàng chi hàng trăm nghìn, thậm chí hàng triệu đồng để mua một sản phẩm được các KOL (người có ảnh hưởng) hay KOC (người tiêu dùng có sức ảnh hưởng) giới thiệu là “đã dùng và thấy hiệu quả”. Tuy nhiên, phía sau những lời nhận xét tưởng như khách quan ấy nhiều khi lại là một hoạt động quảng cáo được dàn dựng bài bản.

Quảng cáo cờ bạc trá hình tiếp tay cho tội phạm

Quảng cáo cờ bạc trá hình tiếp tay cho tội phạm

World Cup 2026 đang đến gần, các đối tượng tội phạm sử dụng công nghệ cao và các đường dây tổ chức đánh bạc trực tuyến đang gia tăng hoạt động với nhiều phương thức, thủ đoạn ngày càng tinh vi, lôi kéo người dân tham gia cá độ bóng đá và cờ bạc trực tuyến trái phép, quảng cáo cờ bạc trá hình dưới nhiều hình thức mới.

Khoe kết quả test ma túy: Tấm giấy chứng nhận hay liều thuốc trấn an dư luận?

Tấm giấy chứng nhận hay liều thuốc trấn an dư luận?

Sau hàng loạt nghệ sĩ vướng vòng lao lý vì ma túy, hình ảnh giới giải trí Việt đang đối mặt với cuộc khủng hoảng niềm tin chưa từng có. Trong bối cảnh đó, nhiều ca sĩ, diễn viên đã chủ động công khai kết quả xét nghiệm ma túy âm tính để chứng minh bản thân “sạch”. Thế nhưng, liệu một tờ giấy xét nghiệm có đủ để bảo chứng cho sự trong sạch của một người nghệ sĩ hay không khi mà theo các chuyên gia, dấu vết ma túy trong cơ thể chỉ tồn tại trong một khoảng thời gian nhất định?

Lặng nghe trong lời gỗ tự tình

Lặng nghe trong lời gỗ tự tình

Hơn 40 năm cầm đục cầm dùi, ông đã nghe từng thớ gỗ thủ thỉ tự tình để giữ nghề cho làng cổ hơn 500 năm được tiếp nối, để xứng danh “nhất thân vinh” với sự kế nghiệp của 13 đời tổ tiên mấy trăm năm truyền lại.

Chiêu trò “tô son” lợi nhuận, nhà đầu tư lãnh đủ

Chiêu trò “tô son” lợi nhuận, nhà đầu tư lãnh đủ

Thị trường chứng khoán luôn hấp dẫn bởi cơ hội sinh lời cao. Tuy nhiên, đằng sau những bản báo cáo tài chính (BCTC) với những con số tăng trưởng đẹp mắt, không ít doanh nghiệp đã sử dụng các thủ thuật kế toán nhằm "làm đẹp" kết quả kinh doanh, tạo dựng hình ảnh doanh nghiệp phát triển mạnh để thu hút dòng tiền của nhà đầu tư. Khi sự thật bị phơi bày, người chịu thiệt hại nặng nề nhất chính là các cổ đông nhỏ lẻ.

Cuộc đời nữ yakuza duy nhất của Nhật Bản

Cuộc đời nữ yakuza duy nhất của Nhật Bản

Trong gần 40 năm, Mako Nishimura chưa từng thua một trận đấu nào. Chỉ cao chưa đến 1,50m và dáng người nhỏ nhắn, bà có lẽ là người phụ nữ duy nhất từng là một yakuza chính thức, một thành viên của thế giới ngầm tội phạm khét tiếng và tuân thủ luật lệ nghiêm ngặt của Nhật Bản.

Những chiếc “vòi bạch tuộc” len lỏi quán bar, vũ trường

Những chiếc “vòi bạch tuộc” len lỏi quán bar, vũ trường

Hướng đến mục tiêu xây dựng thành phố không ma túy, với sự vào cuộc quyết liệt, chỉ trong thời gian ngắn, Phòng Cảnh sát điều tra tội phạm về ma túy Công an TP Hồ Chí Minh đã triệt phá thành công 3 đường dây vận chuyển, tàng trữ, mua bán trái phép chất ma túy chuyên cung cấp cho các quán bar, vũ trường. Ngoài hàng chục cân ma túy tang vật, các trinh sát còn bắt giữ nhiều đối tượng cầm đầu các đường dây và đặc biệt truy vết bắt gần 200 đối tượng là môi giới, tổ chức sử dụng trái phép chất ma túy; giao cho địa phương lập hồ sơ đưa đi cai nghiện bắt buộc đối với nhiều đối tượng khác.

Những cuộc truy bắt trên không gian mạng

Những cuộc truy bắt trên không gian mạng

Hướng tới kỷ niệm 80 năm Ngày truyền thống lực lượng An ninh nhân dân (12/7/1946 - 12/7/2026), cán bộ, chiến sĩ Công an tỉnh Thanh Hóa đang thi đua, lập nhiều thành tích chào mừng. Trong không khí thi đua sôi nổi đó, Phòng An ninh mạng và Phòng, chống tội phạm sử dụng công nghệ cao công an tỉnh đang cùng toàn lực lượng nỗ lực hiệp đồng để lập nên những thành tích, chiến công trên mặt trận mới - không gian mạng.

Đồ đồng giá và vòng xoáy tiêu dùng cảm xúc của giới trẻ

Đồ đồng giá và vòng xoáy tiêu dùng cảm xúc của giới trẻ

Những cửa hàng đồng giá đang phủ kín các đô thị lớn, hút giới trẻ bằng cảm giác mua sắm rẻ và vui tức thời. Phía sau những món đồ “có mấy chục nghìn thôi” là một guồng quay tiêu dùng cảm xúc, nơi người trẻ mua không hẳn vì nhu cầu, mà để giải tỏa áp lực và tự thưởng cho bản thân giữa nhịp sống ngày càng căng thẳng.

Khi Công an xã vào trường dạy kỹ năng sống

Khi Công an xã vào trường dạy kỹ năng sống

Bằng cách tiếp cận gần gũi từ những câu chuyện thực tế, Công an tỉnh Cao Bằng đang mang đến một làn gió mới cho phổ biến pháp luật học đường. Những lớp học ngoại khóa đặc biệt nơi biên cương không chỉ trang bị tri thức, mà còn gieo vào lòng các em học sinh bản lĩnh tự bảo vệ chính mình.

Câu “view” bất chấp và cái giá phải trả

Câu “view” bất chấp và cái giá phải trả

Chỉ vài chục giây video với tiếng pô nổ chát chúa, những màn lạng lách đánh võng trên phố đông người, cầm hung khí thị uy giữa đêm hay cảnh hỗn chiến được dàn dựng rồi tung lên mạng xã hội… nhiều tài khoản thu hút hàng trăm nghìn lượt xem.

Miên man chiều Tà Cơn

Miên man chiều Tà Cơn

Cứ điểm ấy từng được coi là “pháo đài bất khả xâm phạm” ở vùng địa đầu của chiến trường miền Nam, nhưng đã phải nhận những đòn chí tử của quân Giải phóng. Chiến tranh đã lùi xa, cứ điểm nổi danh trong kháng chiến chống Mỹ đã trở thành bảo tàng ngoài trời về một thời lửa đạn.