“Giữa trăm nghề, chọn nghề thợ rèn…”

Giữa trăm nghề, chọn nghề thợ rèn/ Ngồi xuống nhọ lưng, quệt ngang nhọ mũi/ Suốt tám giờ chân than mặt bụi…” – những câu thơ trong bài thơ “Thợ rèn” của tác giả Khánh Nguyên đã thôi thúc, dẫn lối cho tôi đi tìm những người thợ rèn Hà Nội trong cái nắng hè như thiêu như đốt.

Giữa trăm nghề, ít có nghề nào vất vả, dữ dội như nghề rèn. Giữa muôn người, chẳng nhiều người say với than bụi, dầu mỡ như người thợ rèn. Ba người đàn ông tôi gặp tuổi đã lục tuần, là những người nặng lòng với bễ than, đe búa, vẫn miệt mài làm nghề để níu giữ sợi chỉ nghề mỏng manh nối liền từ làng nghề Hoè Thị ra phố nghề Lò Rèn nức tiếng khi xưa.

Xưởng rèn “máy hoá” của chú Nguyễn Đắc Vị.
Xưởng rèn “máy hoá” của chú Nguyễn Đắc Vị.

Rèn nghề qua hai lần lửa

Mới 9 giờ sáng mà đường làng Hoè Thị (phường Phương Canh, quận Nam Từ Liêm, Hà Nội) đã bỏng rẫy vì nắng nóng. Đi ngoài đường mà mắt đã hoa lên, nhưng đến xưởng rèn của chú Nguyễn Thế Thắng với bễ lửa phì phò, tiếng quai búa chan chát, tiếng mài kéo xoèn xoẹt thì cảm giác nóng nực tăng lên gấp bội.

Vừa gắp những viên than kiplê đen óng, to bằng nắm tay tiếp thêm vào lò, chú Thắng vừa đưa tay quệt vệt mồ hôi đầm đìa trên mặt và cười hiền: “Thợ rèn chúng tôi muốn thạo nghề đều phải chịu được hai lần lửa, lửa của mặt trời cộng lửa của bễ rèn. Vì thế da mặt, da tay, da chân phải dày gấp đôi cô ạ”. Tôi bật cười trước cách nói dí dỏm của người thợ rèn lành nghề và thấy chú nói đúng, khi mới đứng trong xưởng rèn một lúc mà tôi đã thấy nóng rát vì hơi lửa phả ra.

Khi lò rực lửa, chú Thắng xỏ vội chiếc bao tay vải mỏng  rồi thoăn thoắt bỏ những phôi thép vào lò nung đỏ, rồi quay sang mài nốt mẻ kéo để kịp trả hàng cho khách. Lưỡi kéo vừa chạm viên đá mài, những tia lửa bắn ra kéo dài thành vệt liếm cả vào mặt, vào tay, chân người thợ. Dường như đã quen lắm với cảm giác ran rát rân rân trên da thịt, chú Thắng vẫn say sưa nói chuyện nghề.

Nghề rèn của gia đình, đến chú Thắng là đời thứ 3. Lên 10 tuổi, cậu bé Thắng được cha dạy bài học vỡ lòng: quay bễ. Tưởng đơn giản mà cũng phải học mãi mới thành thạo, ấy là phải biết giữ cho lửa đủ đỏ, biết điều chỉnh tăng giảm nhiệt để phục vụ thợ cả nung phôi. Khi đã là anh thanh niên to khoẻ, vạm vỡ, chú Thắng là tay quai búa có tiếng của làng. Hoè Thị thời đó đỏ bễ rèn từ đầu làng đến cuối xóm. Nhà nào cũng có người đến làm công và cả người nơi khác kéo đến học nghề. Nhờ có bí quyết trong kĩ thuật tôi thép, cách nắn nên con dao, cái kéo, liềm, búa, lưỡi cày lưỡi cuốc ở đây vẫn mang nét riêng, bền và tinh xảo, được dân khắp nơi ưa chuộng.

Thợ rèn Nguyễn Thế Thắng đang tỉ mỉ ngắm chỉnh kéo cắt may.
Thợ rèn Nguyễn Thế Thắng đang tỉ mỉ ngắm chỉnh kéo cắt may.

Rồi khi hàng kim khí được sản xuất hàng loạt từ các nhà máy với giá thành rẻ tràn lan khắp thị trường thì sản phẩm rèn thủ công mất đi vị thế. Những xưởng rèn ở làng thưa vắng dần, mặt hàng rèn cũng thu hẹp lại. Chú Thắng giờ chủ yếu rèn dao và kéo phục vụ sinh hoạt và cắt may. Đống kéo chú đang làm kia là đơn đặt hàng quen thuộc trên phố Nguyễn Khuyến, Thuốc Bắc bao nhiêu năm nay. Thợ may nhiều nơi chỉ quen dùng kéo Hoè Thị vì cầm chắc tay, lưỡi sắc, bền, hai mũi kéo khít nhau, cắt ngọt xớt…

Làm nghề rèn phải kiên trì và cẩn thận, tỉ mỉ đến từng chi tiết. Để làm ra một cái kéo, người rèn phải mất mấy ngày, từ lúc cắt miếng thép ra nướng đỏ, quai búa bẹt mỏng thành hình, sau đó đến khâu làm nguội, chỉnh sửa, mài cho đến khi nào chuẩn mới thôi, chả tính được thời gian, năng suất. Say nghề nghề chẳng phụ, thu nhập cũng đủ để chú Thắng nuôi sống gia đình bao năm nay. Đôi bàn tay nhem nhuốc, chai sần nhưng khéo léo và tinh tế. Người thợ lành nghề chỉ cần miết nhẹ ngón tay vào con dao, cái kéo, thậm chí là qua mắt nhìn là biết đã đủ độ sắc hay chưa.

Chiếc ghế gỗ chú Thắng ngồi bên bễ lửa cũng thật đặc biệt. Nó to bản và được đóng thành hai tầng để khi ngồi thêm chắc chắn và đỡ mỏi. Chú bảo, có lẽ chú không còn ngồi lâu trên cái ghế mòn vẹt kia được nữa. Bởi chú cũng đã có tuổi, tóc đã bạc, xương cốt trệu trạo dần. Khi nào chú nghỉ, chắc cái ghế cũng “nghỉ hưu” luôn, vì hai người con của chú Thắng không ai nối nghề của bố…

Chiếc búa máy đầu tiên của làng

Khác với cửa hàng dao kéo của chú Thắng, xưởng rèn “máy hoá” nhà chú Nguyễn Đắc Vị cách đấy một quãng đang xình xịch tiếng máy dập tạo hình, tiếng máy cắt, máy tiện. Thay vì ngồi rèn thủ công, chú Vị phải đứng điều khiển máy móc cả buổi trong bầu không khí nóng đến ngột ngạt do cái nắng toả xuống mái tôn của xưởng rèn.

Là thế hệ thứ 4 của gia đình gắn với nghề rèn, chú Vị làm nghề đã 30 năm. Từ năm 1990, chú là người đầu tiên trong làng mua búa máy, đánh dấu bước chuyển từ thủ công sang cơ giới hoá một phần, dần dần giải phóng sức lao động cho người thợ. Thay vì rèn dao kéo, chú Vị cùng nhiều hộ dân chuyển sang sản xuất bu lông, ốc vít, mũi khoan cho các nhà máy và ngành điện lực, đường sắt để bắt kịp với nhu cầu của thị trường.

Trong những bước tìm tòi, thể nghiệm khi chuyển đổi hướng sản xuất, chẳng tránh khỏi rủi ro, hỏng hóc. Có những khuôn đúc phải chế tạo vài lần mới chính xác. Tiền của bỏ ra không nhỏ để thu về kinh nghiệm và sự thạo nghề. Xưởng rèn của chú Vị còn là nơi đón những đợt sinh viên cơ khí về thực tập, tấp nập và đông vui.

Chú Hùng là thợ rèn duy nhất còn trụ lại ở phố Lò Rèn.
Chú Hùng là thợ rèn duy nhất còn trụ lại ở phố Lò Rèn.

Cô Đàm Thị Thanh - vợ chú Vị cũng giống như bao nhiêu người phụ nữ làng Hoè Thị, đều biết quai búa thành thạo, kéo bễ, khoan taro hay phụ lò gắp đỏ. Cô bảo khi mới về làm dâu chỉ biết cấy lúa trồng rau, động tác đơn giản nhất là cầm kìm gắp đỏ cô cũng lóng ngóng. Cô chịu khó học dần từ chồng cho đến khi thành thạo  mọi việc.

Chú Vị bảo, theo nghề rèn là chấp nhận vất vả, nhọ bẩn cả đời, bỏng bễ lò xảy ra như cơm bữa. Sẹo cũ chưa kịp mờ đã lại hằn sẹo mới, rồi cũng quen đi, chả để ý đến nữa. Chú nhớ ngày trước chưa có quạt điện, mỗi lần chú quai búa, mồ hôi ròng ròng, mẹ chú phải cầm quạt mo cau quạt đằng sau. Quai búa một lúc thì thở cả ra đằng tai, khát khô cổ, dừng lại uống nước ừng ực…

Vất vả thế nên giờ đây, cả làng Hòe Thị chỉ còn khoảng chục gia đình trụ lại với nghề. 3-4 năm nữa thôi, chú cũng sẽ buông bễ rèn mà không truyền được nghề khi các con chú không nối nghiệp cha. Ngày trước, người làng Hoè Thị kéo nhau lên phố cổ lập phố nghề đông vui, tấp nập. Nay chỉ còn duy nhất một người đang giữ nghề nơi phố cổ Lò Rèn. Bởi vậy nghề rèn bây giờ mong manh lắm…

Khoảng không bếp núc ngay bên cạnh rò rèn chật chội của chú Hùng.
Khoảng không bếp núc ngay bên cạnh rò rèn chật chội của chú Hùng.

“Người Mohican cuối cùng” của phố Lò Rèn

Giữa trưa nắng hầm hập, dân phố Lò Rèn (quận Hoàn Kiếm) ở riết trong nhà trốn cái nóng 40 độ. Nhưng ở góc ngã tư Lò Rèn – Hàng Đồng, chú Nguyễn Phương Hùng – người thợ rèn cuối cùng của phố nghề đang ngồi ăn bữa cơm trưa ngay cạnh bễ lò. Chiếc quạt máy thổi thốc từ sau lưng, chiếc bàn nhôm treo trên cao được lấy xuống làm bàn ăn, ngay cạnh xưởng rèn.

Chật chội thế mà chú Hùng vẫn sắp xếp một góc để chạn bát, lò vi sóng, lọ đựng các loại gia vị để có thể tự tay nấu bữa trưa. Tất cả mọi diễn biến một ngày làm việc của người thợ này đều diễn ra trong khoảng không cũ kĩ, chật chội và nồng mùi khói than, dầu mỡ ấy. Chính vì sự khác biệt đến lạc lõng này mà chú Hùng đã lọt vào ống kính máy ảnh của rất nhiều khách ngoại quốc khi đến thăm phố cổ Hà Nội.

Người đàn ông 60 tuổi này có nhiều nét đặc biệt. Khi cả phố đã bỏ nghề rèn, giấu nhẹm đi những than củi, xô thùng váng dầu mỡ để xoay sang mở shop thời trang, quán cà phê, nhà hàng sang trọng thì chú Hùng vẫn nhẫn nại ngồi thổi bễ. Giữa nhộn nhịp người qua lại, chú vẫn thản nhiên trưng ra tất cả những lấm láp, cực nhọc, thô ráp của nghề.

Người thợ Nguyễn Đắc Vị trăn trở trước sự mong manh của nghề rèn Hoè Thị.
Người thợ Nguyễn Đắc Vị trăn trở trước sự mong manh của nghề rèn Hoè Thị.

Ngừng quai búa, chú nói với tôi, giọng sang sảng: “Nhiều người bảo nghề rèn vất vả, tôi không thấy thế. Người thì bảo nghề rèn nghèo, tôi vẫn đủ sống và lo được cho con cái ăn học, trưởng thành. Khách Tây đi qua nhìn tôi xì xồ ý nói rằng sao trời nóng giãy mà tôi vẫn ngồi rèn, nhưng tôi không thấy nóng. Tôi yêu nghề này, đam mê thực hành nghề, bằng lòng với nghề, ngoài ra chả để ý điều gì khác”.

Hiếm có người nào giữ được nhịp làm việc đều đặn như chú Hùng. Một năm chỉ trừ mấy ngày tết, còn lại ngày nào cũng vậy, cứ 7 giờ sáng chú rời nhà ở phố Giang Văn Minh lên cửa hàng rèn để làm nghề. 7 giờ tối mới thu dọn đồ nghề và trở về nhà. Chú bảo, ngôi nhà 3 tầng số 26 phố Lò Rèn là nhà bố chú để lại cho hai anh em chú, chỉ để làm nghề rèn và thờ cúng cha mẹ, ông bà chứ không được ở.

Từ ngôi nhà số 26 ấy, gia đình ba đời làm thợ rèn của chú Hùng đã chứng kiến bao sự đổi thay của con phố nhỏ này. Ông nội chú Hùng từ làng Hoè Thị đã di nghề lên phố, làm bu lông, ốc vít để phục vụ việc xây cầu, dựng rạp xiếc, nhà hát. Đến đời bố chú nổi tiếng về sản xuất quốc huy, đạo cụ sân khấu. Đã mấy chục năm trôi qua kể từ lúc bố chú – người thợ rèn tâm huyết khi đã gần đất xa trời đã gọi chú về nối nghiệp. Nghe lời bố, chú Hùng bỏ nghề sửa chữa ô tô về làm rèn, chủ yếu là làm đồ xây dựng.

Phố Lò Rèn thời thịnh vượng, từ 4 giờ sáng đến 7 giờ tối luôn rổn rảng tiếng búa đe, người từ khắp nơi đến mua hàng nhộn nhịp. Giờ đây, nghề rèn đã tàn nhưng với riêng chú Hùng thì nghề vẫn đang thịnh, bởi chú sản xuất ra nhiều mặt hàng độc quyền, làm không hết việc. Chẳng biết chú Hùng trụ lại với nghề vì miếng cơm manh áo hay còn vì muốn giữ cho sợi chỉ nghề rèn không đứt đoạn. Chú vẫn luôn nhớ mình là người làm rèn gốc gác từ Hoè Thị, vẫn về làng mỗi dịp giỗ tết để thắp hương, khấn vái tổ tiên. Và điều quan trọng ở người đàn ông này, lửa lòng chưa nguội tắt tình yêu với nhịp búa, tiếng đe, với muội khói than và mùi sắt thép...

Chính nghề rèn lại rèn cho chú Hùng thói quen không uống rượu, bia, không hút thuốc lá. Vì bị cuốn theo công việc mà cũng ít cà kê, tụ bạ bạn bè. Thế mà không ngày nào chú không có bạn đến chơi. Họ kê chiếc ghế ngồi bên cạnh, vừa nhìn chú làm vừa trò chuyện. Thậm chí họ còn chọn xưởng rèn chật chội, nóng nực ấy làm nơi hẹn hò gặp mặt.

Sau bữa cơm trưa, không kịp nghỉ ngơi, chú Hùng lại bắt tay vào làm, mặc cái nắng như đổ lửa. Ngắm người thợ già miệt mài bên bễ than rực rỡ hoa lửa, những câu thơ lại vang lên: “Làm thợ rèn vui như diễn kịch/ Râu bằng than mọc lên bằng thích/ Nghịch ở đây già trẻ như nhau/ Nên nụ cười nào có tắt đâu”…

Huyền Châm

Các tin khác

Mạnh tay với xe điện độ, chế

Mạnh tay với xe điện độ, chế

Thời gian qua, lực lượng chức năng ghi nhận tình trạng độ chế xe đạp điện có xu hướng gia tăng, nhất là trong giới trẻ. Nhiều phương tiện bị thay đổi kết cấu ban đầu, tăng tốc độ, loại bỏ các yếu tố an toàn. Điều đáng nói, không ít doanh nghiệp trở thành lò độ chế tiếp tay cho tình trạng này, tiềm ẩn nguy cơ mất an toàn giao thông.

“Mỹ phẩm tả pí lù” gắn mác tiên dược

“Mỹ phẩm tả pí lù” gắn mác tiên dược

Bằng ngôn từ quảng cáo mỹ miều cùng dàn người mẫu AI, các loại kem trộn đến từ Châu âu, Mỹ, Nhật Bản, Hàn Quốc… với công dụng “trắng cấp tốc, siêu trắng”. Sự thật sau loại “tiên dược” làm đẹp ấy, là một mớ “tả pí lù” không nguồn gốc xuất xứ, giả nhãn mác và các thương hiệu nổi tiếng.

Bát nháo hội nhóm chứng khoán “chui”

Bát nháo hội nhóm chứng khoán “chui”

Thời gian gần đây, trên các nền tảng mạng xã hội như Facebook, Telegram, Zalo… xuất hiện dày đặc những hội nhóm tự xưng là “chuyên gia đầu tư”, “room VIP”, “tín hiệu nội bộ” với lời mời gọi hấp dẫn: lợi nhuận 10-30% mỗi tháng, “đánh đâu thắng đó”, có “đội lái” hỗ trợ kéo giá cổ phiếu. Tuy nhiên, đằng sau lớp vỏ hào nhoáng ấy là một kịch bản quen thuộc: lôi kéo nhà đầu tư nhỏ lẻ tham gia để rồi trở thành nạn nhân của chiêu trò “lùa gà” của các “chuyên gia tự phong”.

Chuyện chưa kể về "giữ lá chắn xanh" với ma túy ở vùng cao

Chuyện chưa kể về "giữ lá chắn xanh" với ma túy ở vùng cao

Từ sự vào cuộc quyết liệt của chính quyền cơ sở đến ý thức tự giác ngày càng nâng cao của người dân, “lá chắn” phòng, chống ma túy ở Kim Đồng (Cao Bằng) đang được gia cố vững chắc từng ngày. Không chỉ đẩy lùi hiểm họa tệ nạn, địa phương còn từng bước xây dựng môi trường sống an toàn, lành mạnh, hướng tới sự bình yên bền vững, minh chứng rõ nét khi Kim Đồng trở thành một trong 14 xã không ma túy của Cao Bằng năm 2025.

Hành trình “giữ người ở lại với cuộc đời”

Hành trình “giữ người ở lại với cuộc đời”

Sau hơn một năm tiếp nhận và vận hành, Cơ sở cai nghiện ma túy tỉnh Cao Bằng không chỉ là nơi điều trị mà đang trở thành nơi khơi dậy ý chí, thay đổi nhận thức và mở ra cơ hội làm lại cuộc đời cho hàng trăm học viên. Trong kỷ luật và tình người, những phận đời từng lầm lỡ đang từng ngày bước ra khỏi bóng tối.

Góp sức người “xây” tri thức vùng biên

Góp sức người “xây” tri thức vùng biên

Khát vọng cho vùng biên có những ngôi trường liên cấp, cho giáo dục vùng cao tiến kịp với đồng bằng, cho những học trò đồng bào tiếp cận với tri thức. Những điều đó khiến màu áo xanh bạc thêm trong nắng gió biên thùy.

Đừng tự biến mình thành tội phạm sau những chầu say xỉn

Đừng tự biến mình thành tội phạm sau những chầu say xỉn

Cuộc sống hàng ngày có hàng trăm lý do để người ta rủ nhau đi uống rượu, bia.... Tuy nhiên, trên thực tế có nhiều người thường xuyên sử dụng quá mức, người nghiện thì sử dụng thay nước dẫn đến tình trạng tổn thương thần kinh, không kiểm soát được bản thân nên thường chấp những chuyện nhỏ nhặt rồi gây gổ, đánh nhau, thậm chí có những trường hợp còn tấn công, gây án mạng thương tâm cho bạn nhậu.

Những đứa trẻ “lạc đường”

Những đứa trẻ “lạc đường”

Dù lực lượng chức năng đã xử lý quyết liệt và sau một thời gian tạm lắng thì gần đây, tại một số tỉnh, thành ở khu vực miền Trung - Tây Nguyên, khi màn đêm buông xuống, một số nhóm thanh thiếu niên (trong đó có nhiều đối tượng dưới 16 tuổi) tụ tập rồi chạy xe tốc độ cao, lạng lách, đánh võng, đua xe trái phép...

Chọi bò - nét văn hóa đặc sắc của người Mông

Chọi bò - nét văn hóa đặc sắc của người Mông

Chọi bò hay “Bò chận” là lễ hội văn hóa của người Mông đã có từ rất lâu.  Người Mông thường tổ chức lễ hội được xem là biểu trưng sức mạnh của dân tộc vào dịp tết đến xuân về, cũng có thể là các dịp lễ lớn trong năm như ngày quốc khánh 2/9 hay dịp giải phóng đất nước 30/4…

Gặp lại những người bảo vệ kho vàng Ngày Giải phóng

Gặp lại những người bảo vệ kho vàng Ngày Giải phóng

34 người lính trong Đoàn C282Q là những thanh niên ưu tú, được tuyển chọn từ nhiều vùng quê, được huấn luyện bài bản, nghiêm ngặt để thực hiện một nhiệm vụ đặc biệt không ai biết trước. Ngày Giải phóng, nhiệm vụ bí mật chính là tiếp quản hầm vàng, kho tiền, cảng hàng hóa. Công việc không có bom rơi, đạn nổ nhưng không kém phần cam go, khốc liệt. Đó là cuộc chiến đấu vượt lên chính mình, chiến thắng sự cám dỗ vật chất, giữ vững phẩm giá của người lính Cụ Hồ.

Nghe đài, làm báo trong “địa ngục” Côn Đảo

Nghe đài, làm báo trong “địa ngục” Côn Đảo

51 năm trôi qua, thế hệ những người tù Côn Đảo ngày ấy không còn nhiều nữa. Nhưng, năm nào cũng vậy, những người còn sống gặp nhau, kể lại góc khuất rất con người về tình bạn trong tù, vết sẹo còn chưa lành, bao lần tuyệt thực đến kiệt quệ. Điều đặc biệt, giữa bóng tối tù đày, trong xiềng xích, đói khát và khổ đau, người tù vẫn viết báo, nghe radio, truyền tin...

“Cơn sốt” trải nghiệm và những rủi ro tiềm ẩn

“Cơn sốt” trải nghiệm và những rủi ro tiềm ẩn

Trào lưu “đi để trải nghiệm” nở rộ, kéo theo nhiều tour trekking (đi bộ dã ngoại, leo núi dài ngày) tự phát trên mạng xã hội. Nhưng phía sau những chuyến đi được quảng cáo hấp dẫn ấy là không ít rủi ro, tai nạn và những bất cập trong cách tổ chức, quản lý.

Afganistan trên hành trình loại bỏ cây thuốc phiện

Afganistan trên hành trình loại bỏ cây thuốc phiện

Khi Taliban trở lại nắm quyền tại Kabul tháng 8/2021, ít ai hình dung rằng chính quyền từng bị phương Tây coi là “nhà nước ma túy” lại khởi đầu một trong những cuộc triệt phá cây thuốc phiện lớn nhất trong lịch sử. Nhưng đằng sau cuộc cách mạng đó là một cuộc khủng hoảng nhân đạo kèm theo những câu hỏi chưa có lời đáp về tính bền vững của công cuộc này.

Cặp vợ chồng trẻ “khởi nghiệp” sai hướng

Cặp vợ chồng trẻ “khởi nghiệp” sai hướng

Phòng An ninh mạng và phòng, chống tội phạm sử dụng công nghệ cao Công an TP Huế vừa ra quyết định khởi tố vụ án cho vay lãi nặng trên không gian mạng đối với Nguyễn Ngọc Tuấn (sinh năm 1991, trú tỉnh Ninh Bình) và vợ là Huỳnh Thị Thanh Trúc (sinh năm 2002, trú tại tỉnh Kiên Giang). Sau khi kết hôn, cặp vợ chồng này đến Huế lập nghiệp.

Vì sao “Bà trùm” đổ được hàng chục ngàn tấn chất thải ra môi trường?

Vì sao “Bà trùm” đổ được hàng chục ngàn tấn chất thải ra môi trường?

Dưới lớp vỏ bọc là những doanh nghiệp môi trường có đầy đủ giấy phép, “nữ quái” Lê Thị Thùy Trang đã thiết lập một mạng lưới khép kín để thu gom hàng chục nghìn tấn chất thải công nghiệp rồi âm thầm đổ thẳng ra môi trường. Những đồng tiền vàng chói lọi thu về từ việc “bán đứng” môi trường sống đã bị lực lượng Cảnh sát Môi trường và Cảnh sát Kinh tế phanh phui trong một chuyên án nghẹt thở.

Lững lờ Pô Kô

Lững lờ Pô Kô

Chảy ngược về phía tây và có những đoạn trở thành biên giới tự nhiên giữa hai quốc gia, con sông huyền thoại ở bắc Tây Nguyên vẫn lững lờ trôi mang phù sa tưới tắm đôi bờ, nảy nở sinh sôi những mạch ngầm hy vọng cho tương lai.

Sổ đỏ giả biến thành món hàng chợ đen

Sổ đỏ giả biến thành món hàng chợ đen

Sổ đỏ, chứng thư pháp lý quan trọng bậc nhất, đang bị làm giả và rao bán tràn lan trên mạng xã hội, biến thành công cụ cho các đường dây lừa đảo tinh vi, đe dọa trực tiếp đến tài sản và gây nên sự hoang mang cho người dân.

Chàng Trung úy đa tài, đam mê sống xanh

Chàng Trung úy đa tài, đam mê sống xanh

Không chỉ hoàn thành tốt công việc chuyên môn, trung úy Phạm Minh Hiếu còn say mê nghiên cứu khoa học và lan tỏa sống xanh bằng phương pháp ủ rác hữu cơ Bokashi.

“Cò mồi” lộng hành nhà ở xã hội

“Cò mồi” lộng hành nhà ở xã hội

Khi những trò lừa truyền thống hết tác dụng, hiện nay lực lượng “cò mồi” nhà ở xã hội lại tung ra hàng loạt chiêu bài mới như, “chủ đầu tư”, “người bên trong” hay “suất đặc biệt” để lôi kéo, dẫn dắt nộp hồ sơ, nhận cọc, chuyển tiền giữ chỗ…

Chặn “cái chết trắng” nơi biên cương Cao Bằng

Chặn “cái chết trắng” nơi biên cương Cao Bằng

Từ chuyên án lớn thu giữ gần chục bánh heroin đến những vụ việc nhỏ lẻ được phát hiện kịp thời, lực lượng Công an và Biên phòng đang siết chặt từng “mắt xích”, quyết chặn đứng ma túy từ cửa ngõ, giữ bình yên cho nội địa.