Đâu rồi, tính chân thật của sân khấu đương đại?

Sự phổ biến của hát nhép, hát đè và các công nghệ xử lý âm thanh đang đặt ra câu hỏi về tính chân thực của sân khấu đương đại. Giới chuyên môn cho rằng đã đến lúc cần những chế tài đủ mạnh để bảo vệ giá trị cốt lõi của nghệ thuật biểu diễn.

Đánh tráo “linh hồn” của nghệ thuật

Tính trung thực trong biểu diễn nghệ thuật là phẩm chất đạo đức và nghề nghiệp cốt lõi của người nghệ sĩ. Đó là sự cam kết sống thật với cảm xúc, nguyên tắc và tầm nhìn nghệ thuật của mình trong toàn bộ quá trình sáng tạo và biểu diễn. Người nghệ sĩ không vì áp lực thương mại, danh tiếng hay lợi ích ngắn hạn mà làm sai lệch giá trị cốt lõi của tác phẩm.

1.png
Hát đè được sử dụng tại concert “Anh trai vượt ngàn chông gai” với lý do bảo đảm an toàn biểu diễn

Trung thực trước hết là sự chân thật về cảm xúc. Khi ca sĩ cất tiếng hát hay diễn viên bật khóc, cảm xúc ấy phải xuất phát từ nội tâm thay vì sự cường điệu gượng ép. Đó cũng là sự tôn trọng nguyên tác, dũng cảm đối mặt với sai lầm để hoàn thiện và chấp nhận tính độc bản của nghệ thuật biểu diễn.

Thế nhưng trong kỷ nguyên số, linh hồn nguyên bản ấy của nghệ thuật đang bị lung lay bởi sự hoàn hảo vô cảm từ máy móc. Công chúng ngày càng phải tiếp nhận những món ăn tinh thần hào nhoáng nhưng được sản xuất theo lối công nghiệp, thiếu vắng cảm xúc thật. Khi công nghệ can thiệp vào mọi công đoạn, tiếng cười, tiếng khóc và cảm xúc đều có thể bị đóng gói, khiến cuộc đối thoại giữa nghệ sĩ và khán giả có nguy cơ trở thành màn trình diễn đã được lập trình.

2.png
Concert “Anh trai say hi” cũng không nằm ngoài xu hướng sử dụng hát đè

Thẳng thắn cảnh báo về thực trạng trên, NSND Vương Duy Biên, nguyên Thứ trưởng Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch, cho biết: “Nếu không có những biện pháp và chế tài mạnh mẽ hơn, sẽ đến lúc Việt Nam trở thành một cường quốc hát nhép”.

Theo NSND Vương Duy Biên, điều đáng lo ngại là hát nhép không còn là hiện tượng cá biệt mà đã lan tới cả hoạt động nghệ thuật quần chúng và thiếu nhi. “Ngay cả các em thiếu nhi khi biểu diễn cũng hát nhép. Đây là một hiện tượng rất đáng lo ngại, không chỉ thuộc về người sáng tác hay biểu diễn mà còn phản ánh bất cập trong cách thức tổ chức”. Ông cho rằng nghệ thuật chân chính phải chấp nhận cả những “điểm lỗi, tiếng sột soạt, cái thổn thức của người nghệ sĩ”. Vì thế, thứ âm thanh sạch sẽ của phòng thu cất lên giữa một sân khấu ngoài trời không phản ánh sự chuyên nghiệp mà là dấu hiệu của sự giả tạo.

Sự xói mòn tính trung thực không chỉ dừng ở việc che giấu năng lực yếu kém mà đang lan thành một “tệ nạn”. Theo phản ánh từ giới chuyên môn, ngay cả nhiều chương trình lễ hội truyền hình trực tiếp cũng “hát nhép hết, không có ai hát thật”. Đáng lo ngại hơn, một số trường hợp không những hát nhép giọng của mình bây giờ lại còn sử dụng giọng của người khác để biểu diễn.

Đây không chỉ là hành vi gian dối nghề nghiệp mà còn xâm phạm niềm tin của công chúng và quyền được hưởng thụ văn hóa một cách trung thực của khán giả. Nếu tiếp tục im lặng trước những lệch chuẩn ấy, chúng ta đang làm suy giảm nền tảng đạo đức của hoạt động nghệ thuật và buông lỏng trách nhiệm gìn giữ các giá trị văn hóa.

Bí mật của công nghệ

Chúng ta đang sống trong một nghịch lý, sân khấu càng lớn, công nghệ càng hiện đại, ngân sách càng khổng lồ thì tính trung thực của âm thanh càng bị đẩy xuống hàng thứ yếu. Công nghệ không còn chỉ để tôn vinh năng lực của nghệ sĩ mà nhiều khi trở thành công cụ che giấu hạn chế, đánh lừa cảm nhận của khán giả.

3.png
Sự phổ biến của hát đè, hát nhép đang làm dấy lên tranh luận về tính trung thực trong biểu diễn nghệ thuật

Trên các sân khấu quảng trường, sân vận động hay chương trình truyền hình trực tiếp, khán giả thường chứng kiến những màn trình diễn hoàn hảo đến khó tin. Ca sĩ vừa nhảy, vừa chạy khắp sân khấu, thậm chí nhào lộn nhưng giọng hát vẫn đầy nội lực, không hụt hơi, không sai nốt. Về mặt sinh lý học, điều đó gần như bất khả thi. Thực tế, nhiều trường hợp là hát nhép hoặc hát đè trên các bản thu đã được xử lý kỹ trong phòng thu. Thậm chí, có ca sĩ còn tạo ra những bản “giả live” với tiếng thở, tiếng lấy hơi để tăng cảm giác chân thực.

Sự giả tạo ấy không chỉ xuất hiện ở nghệ sĩ cá nhân mà còn lan sang các chương trình quy mô lớn. Những màn hợp xướng hàng trăm người hay dàn nhạc giao hưởng hoành tráng rất khó thu âm trực tiếp trong điều kiện tiếng ồn, khói lửa và không gian mở. Vì vậy, giải pháp phổ biến là thu âm trước với một nhóm nhỏ ca sĩ chuyên nghiệp, chồng nhiều lớp tiếng để tạo cảm giác đông đảo. Trên sân khấu, phần lớn người tham gia chỉ mấp máy môi theo bản ghi sẵn, còn nhiều dàn nhạc vận hành theo mã thời gian được lập trình trước. Âm nhạc vì thế dần trở thành phần minh họa cho ánh sáng, hiệu ứng thị giác hơn là một màn trình diễn thực sự.

Nhà phê bình âm nhạc Nguyễn Quang Long cho rằng: “Không cái gì bằng biểu diễn trực tiếp. Ở các chương trình quốc tế như tại Paris, yếu tố chân thực của nghệ thuật và âm nhạc luôn được đặt lên hàng đầu. Trong khi đó, nền giải trí âm nhạc Việt Nam đang hội nhập mạnh mẽ, chịu ảnh hưởng từ Hàn Quốc, Thái Lan, Đài Loan (Trung Quốc), và Trung Quốc. Vì vậy, nhiều show giải trí và concert lớn sử dụng hát nhép, hát đè rất nhiều”. Theo ông, sau khi Nghị định 144 thay thế Nghị định 79, hiện tượng này đã “càng ngày càng được trở nên phổ biến”.

Cũng theo nhà phê bình âm nhạc Nguyễn Quang Long, AI đang can thiệp ngày càng sâu vào sáng tác và biểu diễn khi có thể mô phỏng giọng hát, phổ nhạc cho văn bản phi âm nhạc hoặc tối ưu ca khúc theo xu hướng thị trường. Hệ quả là nhiều bài hát ngày càng ngắn, điệp khúc xuất hiện sớm, mất đi cấu trúc cân đối vốn có. Ông nhận định: “Chúng ta không thể phủ nhận sự hiện hữu của AI. Vấn đề là làm thế nào để AI hỗ trợ nghệ sĩ trong quá trình sáng tạo mà không làm mất đi tính người trong nghệ thuật”.

Bổ sung góc nhìn về kinh phí, nhạc sĩ Đức Trịnh chia sẻ: “Giữa nhạc sống và hát nhép, kinh phí chênh lệch khoảng ba lần, bởi nhạc sống đòi hỏi nghệ sĩ và dàn nhạc phải tập luyện trong nhiều tuần”. Theo ông, nhiều đơn vị tổ chức không đủ nguồn lực tài chính nên lựa chọn hát đè hoặc hát nhép. Dù vậy, ông cho rằng không nên tuyệt đối hóa sự an toàn trong biểu diễn, bởi âm nhạc có thể “lúc to, lúc nhỏ” nhưng phải giữ được sự sống động và cảm xúc thật.

NSND Tấn Minh, Giám đốc Nhà hát Ca múa nhạc Thăng Long, cũng khẳng định: “Những chương trình chính quy bán vé, được xây dựng công phu và nghiêm túc thì gần như không bao giờ có hát nhép”. Theo ông, hiện tượng này chủ yếu xuất hiện ở các chương trình giải trí, nơi ca sĩ phải vừa hát vừa thực hiện cường độ vũ đạo cao. Tuy nhiên, hình thức hát nhép hoàn toàn hiện không còn phổ biến, thay vào đó là thu âm trước một phần rồi hát đè khi biểu diễn. Về chi phí, ông cho biết: “Một chương trình hát live tốn rất nhiều chi phí cho âm thanh, ánh sáng, sân khấu, trong khi chương trình hát nhép có thể giảm xuống chỉ còn khoảng 2/10”.

Cẩu thả trong sáng tác và trách nhiệm quản lý

Sự thiếu trung thực không chỉ xuất hiện khi ánh đèn sân khấu bật lên mà đã bén rễ từ khâu sáng tác. Kỷ nguyên số cho phép tạo ra một bài hát hoàn chỉnh chỉ trong vài giờ bằng máy tính và AI, trong khi công nghệ có thể nhân bản âm thanh nhưng không thể thay thế trái tim người nghệ sĩ.

4.png
“Cường quốc hát nhép” là lời cảnh báo đến giới chuyên môn trước thực trạng lạm dụng công nghệ.
Ảnh trong bài: BTC

Biểu hiện rõ nhất là những ca khúc ca ngợi cá nhân, quê hương, đất nước nhưng thiếu tính chân thực. Khi người sáng tác viết vì đơn đặt hàng hoặc lấy lòng cấp trên thay vì rung cảm nội tại, tác phẩm sẽ thiếu yếu tố mỹ học. Hệ quả là những bài hát đầy khẩu hiệu, công thức và rập khuôn, hoàn thành nhiệm vụ trong một buổi lễ rồi nhanh chóng bị lãng quên. Bởi khán giả không bao giờ có thể yêu một tác phẩm mà ngay chính tác giả cũng chẳng hề rung động.

Trong bối cảnh đó, vấn đề không nằm ở chỗ thiếu công cụ quản lý. Bộ Quy tắc ứng xử của người hoạt động nghệ thuật, Nghị định 144/2020/NĐ-CP, Thông tư 08/2023/TT-BVHTTDL hay Nghị định 87/2026/NĐ-CP đều đã tồn tại. Điều còn thiếu là hiệu lực thực thi và cơ chế thích ứng với những thay đổi của công nghệ.

Chia sẻ về vấn đề này, nhạc sĩ Cát Vận nhìn nhận AI là một thành tựu kỹ thuật mới. Theo ông, nếu được hiểu và sử dụng đúng cách, AI có thể trở thành công cụ hỗ trợ đắc lực cho hoạt động sáng tạo, đặc biệt trong lĩnh vực phối khí với khả năng xử lý nhanh và tạo ra nhiều phương án đa dạng.

Tuy nhiên, ông cho rằng điều quan trọng không nằm ở bản thân công nghệ mà ở cơ chế quản lý đi kèm. “Cần phải có một cơ chế, thiết kế văn hóa phù hợp với từng giai đoạn để phục vụ người sáng tạo, từ đó làm chủ công nghệ trong thời kỳ kỹ thuật số”. Đồng thời, ông cũng cảnh báo nguy cơ lệ thuộc vào công nghệ, bởi người lạm dụng AI sẽ đánh mất mình với AI.

Ở góc độ quản lý, NSND Vương Duy Biên cho rằng việc thu âm sẵn chỉ nên áp dụng trong những trường hợp thật sự cần thiết. “Còn lại phải mở để cho các nghệ sĩ thăng hoa, có cảm xúc trên sân khấu và biểu đạt thành công tác phẩm”, ông nhấn mạnh. Đồng thời, ông phê phán lối làm nghề “không nghĩ về nghệ thuật, không nghĩ về sự phát triển của nghệ thuật, không có sự rung động thực sự”.

Từ những cảnh báo trên, yêu cầu đặt ra không chỉ với nghệ sĩ mà còn với đơn vị tổ chức, hội đồng nghệ thuật và cơ quan quản lý. Kỷ nguyên số có thể nhân bản âm thanh, tối ưu quy trình sáng tạo và tạo ra những sân khấu ngày càng hoàn hảo về kỹ thuật, nhưng không thể thay thế trải nghiệm nghệ thuật chân thực. Khi sự giả tạo trở thành thông lệ, điều bị bào mòn không chỉ là chất lượng tác phẩm mà còn là niềm tin của công chúng vào các giá trị nghệ thuật. Bởi vậy, bảo vệ tính trung thực trong biểu diễn và sáng tạo không chỉ là yêu cầu nghề nghiệp mà còn là điều kiện để gìn giữ sức sống của văn hóa trong thời đại số.

Thái Linh

Các tin khác

Vấn nạn buôn người mùa World Cup

Vấn nạn buôn người mùa World Cup

Khi các thành phố của Hoa Kỳ chuẩn bị đăng cai FIFA World Cup 2026, những cảnh báo quen thuộc về sự “gia tăng” nạn buôn người tại các sự kiện thể thao lớn lại xuất hiện. Theconversation ngày 4/6 cho hay.

Hoạt hình Việt - khoảng lặng trong hành trình khẳng định bản sắc

Hoạt hình Việt - khoảng lặng trong hành trình khẳng định bản sắc

Từ những tín hiệu cạnh tranh hiếm hoi của năm 2025 đến sự trống vắng của mùa phim thiếu nhi 2026, hoạt hình Việt đang bộc lộ rõ những giới hạn về nhân lực, thị trường và chiến lược phát triển. Nhưng phía sau câu chuyện công nghiệp giải trí ấy còn là một câu hỏi lớn hơn: làm thế nào để hoạt hình Việt vừa hội nhập quốc tế, vừa giữ được bản sắc văn hóa trong từng khung hình?

Khoe kết quả test ma túy: Tấm giấy chứng nhận hay liều thuốc trấn an dư luận?

Tấm giấy chứng nhận hay liều thuốc trấn an dư luận?

Sau hàng loạt nghệ sĩ vướng vòng lao lý vì ma túy, hình ảnh giới giải trí Việt đang đối mặt với cuộc khủng hoảng niềm tin chưa từng có. Trong bối cảnh đó, nhiều ca sĩ, diễn viên đã chủ động công khai kết quả xét nghiệm ma túy âm tính để chứng minh bản thân “sạch”. Thế nhưng, liệu một tờ giấy xét nghiệm có đủ để bảo chứng cho sự trong sạch của một người nghệ sĩ hay không khi mà theo các chuyên gia, dấu vết ma túy trong cơ thể chỉ tồn tại trong một khoảng thời gian nhất định?

World Cup 2026: Hơn cả một giấc mơ bóng đá

World Cup 2026: Hơn cả một giấc mơ bóng đá

World Cup luôn là sân khấu danh giá nhất của bóng đá thế giới, nhưng phía sau những trận cầu đỉnh cao còn là một cỗ máy tài chính trị giá hàng tỉ USD. Với nhiều liên đoàn bóng đá, chỉ riêng việc giành vé dự World Cup đôi khi đã là một chiến thắng về kinh tế.

Đấu kiếm Việt Nam cần gì để trở lại bục huy chương ASIAD?

Đấu kiếm Việt Nam cần gì để trở lại bục huy chương ASIAD?

12 năm trôi qua, đội tuyển đấu kiếm Việt Nam vẫn chưa có lần thứ 2 đứng trên bục huy chương ở đấu trường ASIAD. Dường như, khoảng cách giữa sân chơi Đông Nam Á đến châu lục ngày càng lớn và câu hỏi đặt ra lúc này là: đấu kiếm Việt Nam cần vươn mình mạnh mẽ hơn?

“Hiệu ứng domino” từ bê bối đời tư nghệ sĩ

“Hiệu ứng domino” từ bê bối đời tư nghệ sĩ

Một bộ phim có thể mất nhiều năm để ấp ủ và hoàn thành, thế nhưng chỉ cần một sai lầm của một nghệ sĩ cũng đủ khiến mọi tính toán trở nên đảo lộn. Từ doanh thu phòng vé, hợp đồng phát hành cho đến giá trị tồn tại lâu dài của tác phẩm, những vụ việc gần đây đang đặt ra bài toán lớn về cách vận hành bền vững của ngành công nghiệp văn hóa.

Châu Á chịu sức ép từ làn sóng bán tháo trái phiếu

Châu Á chịu sức ép từ làn sóng bán tháo trái phiếu

Làn sóng bán tháo trái phiếu toàn cầu đang dồn áp lực lên nhiều nền kinh tế châu Á mới nổi. Indonesia, Philippines và Ấn Độ là 3 thị trường chịu tác động nặng nề nhất khi đồng nội tệ mất giá, dòng vốn rút ra và chi phí đi vay tăng cao.

Giá nhôm toàn cầu tăng do nguồn cung thiếu hụt

Giá nhôm toàn cầu tăng do nguồn cung thiếu hụt

Giá nhôm thế giới được dự báo còn dư địa tăng mạnh khi gián đoạn nguồn cung tại Trung Đông xảy ra trong bối cảnh tồn kho xuống mức thấp hiếm thấy hơn nửa thế kỷ. Theo Citigroup, giá có thể lên 4.000 USD/tấn trong vài tháng tới.

Jujitsu sẽ mang huy chương vàng về cho thể thao Việt Nam ở ASIAD 20?

Jujitsu sẽ mang huy chương vàng về cho thể thao Việt Nam ở ASIAD 20?

Từ một môn võ còn khá xa lạ với số đông người hâm mộ, jujitsu đang từng bước vươn lên trở thành niềm hy vọng huy chương của thể thao Việt Nam ở đấu trường châu lục. Sau hai tấm HCĐ lịch sử tại ASIAD 18 và ASIAD 19, jujitsu Việt Nam giờ đây không còn đặt mục tiêu đơn thuần là “có huy chương”, mà bắt đầu nghĩ đến chuyện chinh phục tấm HCV đầu tiên ở sân chơi lớn nhất châu Á.

Những ngôi sao tự tắt

Những ngôi sao tự tắt

Những scandal liên tiếp của một số ngôi sao trong làng giải trí như Miu Lê, Hữu Tín, Chi Dân, An Tây hay Châu Việt Cường… cho người ta thấy, showbiz Việt không chỉ có ánh đèn sân khấu hào nhoáng, lóng lánh mà còn có cả những cuộc chơi xuyên đêm với ma túy tổng hợp.

Cử tạ Việt Nam sẽ lại huy hoàng như xưa?

Cử tạ Việt Nam sẽ lại huy hoàng như xưa?

Từng mang về những dấu son lịch sử cho thể thao nước nhà với 2 tấm huy chương Olympic của Hoàng Anh Tuấn và Trần Lê Quốc Toàn, cử tạ Việt Nam nhiều năm qua luôn được xem là môn thể thao thế mạnh.

Đừng để chiêu trò lấn át nghệ thuật

Đừng để chiêu trò lấn át nghệ thuật

Giữa dòng chảy sôi động của thị trường âm nhạc hiện nay, vẫn còn không ít những sản phẩm gây chú ý bằng yếu tố phản cảm, dung tục, thậm chí lệch chuẩn về nội dung và hình ảnh. Khi ranh giới giữa sáng tạo nghệ thuật và chiêu trò câu view bị xóa nhòa thì câu hỏi đặt ra không chỉ cho ý thức của người làm nghề, trách nhiệm của cơ quan quản lý, mà còn là sự tỉnh táo của công chúng trong việc tiếp nhận và chọn lọc giá trị văn hóa…

Bắn súng Việt Nam và những tín hiệu vui trước thềm ASIAD 20

Bắn súng Việt Nam và những tín hiệu vui trước thềm ASIAD 20

Trong hành trình hướng đến ASIAD 20, bắn súng Việt Nam đang dần phát đi những tín hiệu tích cực cả về lực lượng lẫn thành tích. Từ sân chơi quốc nội đến đấu trường châu lục, các xạ thủ không chỉ duy trì phong độ mà còn tạo ra những điểm nhấn đáng chú ý. Đặc biệt, sự xuất hiện của những nhân tố trẻ cùng sự ổn định của các gương mặt chủ lực đang mở ra hy vọng cho một tương lai xán lạn của bắn súng Việt Nam.

Tìm kiếm lượt xem bất chấp, đánh đổi an toàn để nhận quà tặng

Tìm kiếm lượt xem bất chấp, đánh đổi an toàn để nhận quà tặng

Phát trực tiếp (livestream) đang bị một bộ phận người dùng lợi dụng để tìm kiếm lượt xem (câu view), nhận tiền ủng hộ, tặng (donate) bằng những nội dung nguy hiểm, phản cảm, thậm chí, vi phạm pháp luật. Từ các trò hù dọa người đi đường, trẻ em đến việc tụ tập, sử dụng hung khí theo “thử thách” của người xem, cho thấy xu hướng lệch chuẩn này đang lan rộng và tiềm ẩn nhiều hệ lụy.

Quyết liệt truy quét lò mổ lậu

Quyết liệt truy quét lò mổ lậu

Dưới ánh đèn lờ mờ của những khu dân cư ven đô, khi thành phố còn chưa tỉnh giấc, những "vòi bạch tuộc" của thực phẩm bẩn đang âm thầm vươn ra. Từ những lò mổ không phép nhếch nhác, thịt gia súc, gia cầm không qua kiểm dịch được tuồn thẳng vào chợ đầu mối, bếp ăn tập thể, đe dọa trực tiếp đến sức khỏe hàng triệu người dân.