Cổ tích từ một bài ca

Lần đầu tiên Mai hát. Tiếng hát xoa dịu nỗi đau địa ngục. Tiếng hát vực dậy linh hồn từ cõi chết trở về, để tiếp tục sống và chiến đấu cùng đồng đội giữa mùa xuân 1968 sôi sục. Trở về, "con thoi sắt" mang hình hài dị tật, chẳng còn mong ngóng chi một mái ấm gia đình, bồng bế con thơ...

Người con gái trong bão lửa

Cơm trắng và dưa muối thơm phức. Chưa bao giờ cô gái quê kiểng ấy được ăn một bữa ngon như vậy. Hồi còn ở Quảng Nam, quanh năm cả nhà chỉ ăn khoai, ăn sắn. Xong bữa cơm, các anh chị Đội biệt động 90C mua cho cô đôi dép. 22 tuổi đầu, Mai có một đôi dép trong đời. Đôi chân nứt nẻ, thô bành lóng ngóng tập đi. Sài Gòn năm 1964 chào đón cô biệt động Nguyễn Thị Mai như thế.

Mai không biết chữ. Tuổi thơ cô là ngày ngày cởi trần phơi nắng trên cánh đồng xã Đại Cường, huyện Đại Lộc bới củ khoai, mót cọng rau. Hãi hùng của Mai là những lần theo mẹ, theo anh chạy giặc càn. Phía sau lưng, mái tranh bốc cháy. 16 tuổi, Mai đã theo anh Hai đi làm giao liên huyện đội.

Được vào Sài Gòn gia nhập Đội biệt động 90C, Mai sung sướng lắm. Câu chuyện về những thiên thần "biến hóa" trên đường phố khiến bọn địch khiếp vía là niềm ngưỡng mộ của cô. Tướng tá thô kệch, chất phác cộng giọng xứ Quảng nặng sệt nên Mai dễ hóa thân thành nông dân đi làm đồng để vận chuyển vũ khí vào nội thành. Trưa trưa, chiều chiều, cô vác cái cuốc, dắt cái liềm, đẩy chiếc xe đạp treo tòng teng mấy củ khoai mỡ, khóm hay mấy trái mít bên trong nhồi vũ khí. Mai luôn thay đổi cung đường, thoắt ẩn thoắt hiện để qua mắt địch nên anh em trong đơn vị gọi cô là con thoi sắt.

Năm 1965, các trận đánh của “Việt Cộng” ngày càng dồn dập khiến bọn địch kiểm soát gắt gao các cửa ngõ. Chúng tăng cường cả cảnh sát nữ để kiểm tra đàn bà con gái. Xe lam chở hàng từ Củ Chi vừa tới cầu Xáng bị khám xét. Chúng phát hiện tập truyền đơn Mai giấu trong người và giỏ khổ qua chứa 30 kíp nổ.

Bà Nguyễn Thị Mai thời công tác ở Đội biệt động 90C.
Bà Nguyễn Thị Mai thời công tác ở Đội biệt động 90C.

Bày đủ trò tra tấn man rợ như tra điện, đứng đèn pha, đi tàu bay (treo người lên rồi thả đột ngột xuống nền)... , bọn chúng cũng chỉ nghe Mai thều thào: "Người ta nhờ tôi đem giùm! Tôi không biết gì hết...".  Thân thể bị lột truồng. Chúng bấm con lươn vào cửa mình cắn xé. Mai nghiến chặt răng. Điên tiết, bọn ác ôn giở ngón "đặc sản" của bốt Hàng Keo. Tên đồ tể đập cổ chai bia La Ve, đâm vào chỗ kín. Mỗi tiếng "Khai không?" là một lần Mai oằn mình...

Thế là hết, một đời con gái tươi đẹp, ước mơ gì nữa chuyện chồng con như ngày nào má ghẹo con gái lấy chồng sớm. Lời má dặn văng vẳng trong cơn mê: "Nếu bị bắt thì cắn răng chịu đựng tra tấn, không được phản lại tổ chức nghe con. Khai là đầu hàng, là đớn hèn nhục nhã nghe con!". 

Sáu tháng trời hùng hục, không moi được tin tức gì thêm, địch đành kết án "con Việt cộng cứng đầu" là gây rối trật tự trị an, phạt một năm tù. Nằm mê man trong xà lim lạnh lẽo, Mai nghe tiếng hát vọng lại: "Về tương lai, ngày quê hương màu xanh áo mới/ Chứa chan niềm tin đường ta đi xanh thắm mộng đời/ Về tương lai, đàn chim ơi/ Cùng ta cất cánh kìa ánh sáng chân trời mới đang bừng chiếu...". Bài hát hay quá. Cô nghe như dòng nước mát lành đang chảy trong cơ thể bầm nát. Mọi người bảo đó là "Bài ca hy vọng". Mai thều thào hòa giọng. Lần đầu tiên cô biết hát.

Thấy Mai lên cơn sốt, vết thương sưng vù mưng mủ, chị em đấu tranh quyết liệt. Địch đành đưa cô đến bệnh viện Nguyễn Thái Học (nay là Bệnh viện Nhân dân Gia Định). Nằm được vài ngày, Mai mở còng bỏ trốn.

Hơn một năm điều trị, dù chưa bình phục, Mai đã xông xáo xin nhận nhiệm vụ mới để chuẩn bị cho Tổng tiến công và nổi dậy xuân Mậu Thân. Không hổ danh là con thoi sắt, Mai cùng anh em lập loạt thành tích như: diệt tên chỉ điểm Ba "xe ngựa", đánh bom bãi xe hậu cần Mỹ, nhà đèn Thủ Đức... Trong năm 1967,  Mai là trinh sát vận chuyển vũ khí để các chiến sĩ đánh đề pô xe lửa làm hư hỏng 17 đầu máy.

Đợt 1 Mậu Thân, Đội biệt động 90C nhận nhiệm vụ đánh vô khám Chí Hòa giải phóng tù chính trị. Mai đảm nhiệm Tổ trưởng Tổ Trinh sát. Nhưng tới ngã tư Bảy Hiền, tổ đụng độ địch. Chúng quá đông buộc anh em phải rút. Tháng 6-1968, đợt 2 Mậu Thân, đơn vị có nhiệm vụ dẫn đường cho Tiểu đoàn 8, Sư 9 đánh trạm Ra đa Phú Lâm và khu vực Bảy Hiền. Lúc này vết thương trên đầu Mai hồi bị đi tàu bay hoành hành. Nằm ở R được mấy hôm, Mai chịu không nổi bèn xúi cô bạn giả chữ thủ trưởng viết thư lệnh Mai phải về đơn vị nhận nhiệm vụ gấp.

Bốn giờ sáng, khi đoàn đến cánh đồng Tân Tạo thì tứ phía rần rần tiếng xe thiết giáp và trực thăng. Trên trời, dưới đất, đạn như vãi trấu. Quân ta chống trả quyết liệt dù thua kém về lực lượng, vũ khí. Mai trú trong hầm, tay cầm khẩu K54 hết đạn. Thấy phía giao thông hào có anh bộ đội đổ ruột ra ngoài, chị kéo anh xuống hầm, dùng khăn băng vết thương. Người lính trẻ mấp máy hơi tàn: "Chị ơi..., chắc em không sống nổi đâu, em là người Bắc...". Chưa hết câu, anh tắt thở.

Đặt người lính nằm ngay ngắn, Mai gài hai trái lựu đạn trên miệng hào. Nếu địch tràn vô, chị và chúng cùng chết. Địch rút vì yên chí đã tiêu diệt gần hết quân ta. Những biệt động sống sót tiếp tục dẫn đường cho Tiểu đoàn 7 (bổ sung Tiểu đoàn 8 đã hy sinh). Thuộc làu địa bàn nên Mai xông xáo dẫn đầu. Tiểu đoàn 7 nhanh chóng làm tê liệt căn cứ quân sự địch. Chúng phản kích điên cuồng ở khu vực Bảy Hiền.

Băng băng trong làn đạn, Mai dìu anh em thương binh xuống hầm trú ẩn, sơ cứu vết thương cho từng người. Nhờ lập nhiều thành tích nổi bật, cuối năm 1968, Mai được cử đi "Hội nghị chiến sĩ thi đua toàn Miền" và được bà Nguyễn Thị Định tặng súng ngắn K54.

"Mùa đông và mây mù sẽ tan"

Lực lượng biệt động tổn thất nặng nề nên sau Mậu Thân, Mai vào lại nội thành gây dựng cơ sở. Từ lần tra tấn dã man, Mai coi như hạnh phúc riêng chấm dứt. Cô không hay rằng nết ăn nết ở cùng nghị lực phi thường, hết lòng vì nhiệm vụ khiến bao người trong đơn vị thầm thương trộm nhớ.

Một lần đi công tác, Huỳnh Kiều ngập ngừng: "Sao Mai chưa tính chuyện chồng con?". Mai thở dài: "Ôi, chiến tranh mà, chồng con gì anh". Anh gãi đầu: "Còn tôi đang tính lấy vợ, mà phải là  người cùng quê". "Vậy để tui làm mai anh với cô Nga Quảng Nam". Đến lúc này Huỳnh Kiều  gãi đầu tợn: "Nhưng… tôi ưng Mai thôi". Mai cắn chặt môi: "Anh biết tôi bị gì mà?".

Vợ chồng ông bà Huỳnh Kiều - Nguyễn Thị Mai hạnh phúc bên nhau.
Vợ chồng ông bà Huỳnh Kiều - Nguyễn Thị Mai hạnh phúc bên nhau.

Ai dè, Huỳnh Kiều lên báo cáo tổ chức. Đồng chí Trưởng ban Cán bộ nhìn anh dò xét: "Mày có chắc là muốn sống với Mai cả đời không?". Huỳnh Kiều gật đầu. Ông vỗ vai: "Được, mày phải viết cam kết, sau này mà bỏ con Mai là coi chừng".

Trước đám cưới, Mai còn một nhiệm vụ phải vào thành. Tiễn người yêu lên đường, anh có cảm tưởng mười ngày xa cách sao mà lâu quá xá. Mai thấy đôi dép Huỳnh Kiều bị đứt liền đổi đôi dép mình cho anh, dặn: "Anh gắng chờ, ít bữa em về".  Cô lo lắng nghĩ về đám cưới, về mối lương duyên chẳng thể đơm hoa kết trái. Bất chợt, Mai khe khẽ: "Về tương lai, ngày quê hương màu xanh áo mới/ Chứa chan niềm tin đường ta đi xanh thắm mộng đời…". Anh cốc đầu: "Em hát mà như đọc vậy hỉ".

Một tên phản bội chỉ điểm Mai ngay khi chiếc xe thồ đáp chợ Củ Chi. Sau đủ trò tra tấn, chúng quấn giẻ tẩm xăng vào chân Mai. Ngọn lửa bùng lên chân phải. "Không khai tao châm luôn bàn chân còn lại cho mày chết". Mai rít qua kẽ răng: "Cởi chân kia ra đi, tôi khai". Khi chân trái vừa được tháo, Mai châm nốt vào chân phải đang bốc cháy ngùn ngụt. Mai mỉm cười, lẩm nhẩm giai điệu quen thuộc trong tiếng la hét của bọn ác ôn. Trong khốc liệt đời người, đôi khi chỉ cần một niềm hy vọng. Hy vọng nghĩa là sống còn ngay cả khi ta đang kết thúc sự sống. Đôi mắt người yêu, khuôn mặt của má hiện ra trong lời ca của Mai.

 Mai không chết nhưng cô ở tù một năm với án mù. Ngày trở về, Huỳnh Kiều ôm Mai nấc nghẹn. Năm 1973, một đám cưới đơn sơ diễn ra. Mai báo có bầu, anh không tin vào tai mình. Cả đơn vị thì sốt sắng, ai cũng muốn nhìn tận mắt để chứng kiến điều kỳ diệu.  Chính Mai cũng không tin mình có thể mang thai, đó như món quà lớn nhất mà ông trời ưu ái tặng vợ chồng sau bao nhiêu thử thách. Đại thắng mùa Xuân năm 1975, vợ chồng Mai và đứa con thơ về lại Sài Gòn trong cờ hoa reo mừng. Một mầm sống khác nảy mầm trong người nữ thương binh ấy.

Về già, điều quý giá nhất của ông bà là hai con trai hiếu thảo. Tiếng cười rộn ràng trong căn nhà trên đường Bàu Cát, quận Tân Bình có vị nếp ngọt thơm bà nấu, bán cho khách qua đường. Trong làn hơi xôi ngào ngạt, tôi nghe bà khe khẽ hát cho đứa cháu nội giai điệu quen: "… kìa ánh sáng chân trời mới đang bừng chiếu/ Có cơn gió mừng buồn thương mùa đông và mây mù sẽ tan".

Đó là bài ca duy nhất bà thuộc.

Quỳnh Nga

Các tin khác

Chuỗi sự kiện "Tổ quốc bình yên": Hành trình 80 năm qua lăng kính nghệ thuật

Chuỗi sự kiện "Tổ quốc bình yên": Hành trình 80 năm qua lăng kính nghệ thuật

Chuỗi sự kiện "Tổ quốc bình yên" tại Thủ đô Hà Nội diễn ra từ ngày 9 đến 12/7/2026 do Bộ Công an phối hợp với UBND TP Hà Nội tổ chức nhân kỷ niệm 80 năm Ngày truyền thống lực lượng An ninh nhân dân (12/7/1946 - 12/7/2026) đã thành công rực rỡ, để lại nhiều ấn tượng tốt đẹp trong lòng khán giả và du khách Thủ đô.

Mạch nguồn tri ân trong tâm thức người Việt

Mạch nguồn tri ân trong tâm thức người Việt

“Chiến dịch 500 ngày đêm” đưa các liệt sĩ trở về không chỉ là một đề án hành chính hay chỉ tiêu quy tập, mà đó là bản tuyên ngôn bằng hành động của một dân tộc chưa bao giờ quên giá trị của sự hy sinh. Đó là mạch nguồn tri ân bền bỉ, chảy từ quá khứ hào hùng qua hiện tại trách nhiệm và hướng tới tương lai nhân văn. Trong dòng chảy ấy, văn hóa tri ân không chỉ là đạo lý, mà đã trở thành sức mạnh nội sinh, định hình nên cốt cách và bản sắc độc bản của con người Việt Nam.

Trung tá Công an nhập vai “Những người con của nhân dân”

Trung tá Công an nhập vai “Những người con của nhân dân”

Trong dịp kỷ niệm 80 năm Ngày truyền thống CAND (19/8/1945 – 19/8/2025), đông đảo khán giả được thưởng thức những thước phim tài liệu chân thực, xúc động về cố Bộ trưởng Bộ Công an Trần Quốc Hoàn qua hai bộ phim “Người công an cách mạng” và “Những người con của nhân dân”. Nhưng ít ai biết rằng, người vinh dự đảm nhiệm vai Bộ trưởng đầu tiên của ngành Công an là một cán bộ Công an “xịn” nhưng “ngoại đạo” với diễn xuất.

Huyền thoại viết bằng máu của nữ chiến sĩ an ninh

Huyền thoại viết bằng máu của nữ chiến sĩ an ninh

Trong những trang sử vàng của lực lượng An ninh nhân dân 80 năm qua, có những huyền thoại được viết bằng máu và lòng trung kiên. Nữ anh hùng liệt sĩ Bùi Thị Cúc (tức Trần Thị Lan) là một biểu tượng bất tử như thế. Phía sau chiến công lẫy lừng là câu chuyện bi tráng về lòng quả cảm và khí tiết kiên trung của nữ chiến sĩ anh hùng đất Hưng Yên.

"30 ngày nước rút" của Thượng úy Đỗ Văn Linh

"30 ngày nước rút" của Thượng úy Đỗ Văn Linh

Từ những video chia sẻ kiến thức miễn phí trên mạng xã hội đến cộng đồng học tập với hơn 300.000 người theo dõi, hành trình của Thượng úy Đỗ Văn Linh đã góp phần mở rộng cơ hội tiếp cận tri thức cho hàng nghìn học sinh trên cả nước.

Khát vọng bình yên từ thao trường rực lửa

Khát vọng bình yên từ thao trường rực lửa

Khi mỗi chiến sĩ CAND mang trong mình khát vọng bình yên của Nhân dân làm mục tiêu chiến đấu, thì thao trường dù có khắc nghiệt đến đâu cũng trở thành mảnh đất tâm hồn xanh tươi, nơi ươm mầm cho những chiến công thầm lặng.

Vị đại tá ở Chiến khu R

Vị đại tá ở Chiến khu R

Trong chuyến công tác đầu tháng 5/2026 tìm tư liệu về truyền thống Phòng Cảnh vệ miền Nam (Bộ Tư lệnh Cảnh vệ), tôi có may mắn được gặp Đại tá Nguyễn Phong Giang - nguyên cán bộ Đoàn 180 An ninh vũ trang (viết tắt là Đoàn 180) miền Nam, đơn vị trực tiếp chiến đấu, bảo vệ Trung ương Cục miền Nam.

Nơi suối nguồn Roòng Khoa

Nơi suối nguồn Roòng Khoa

Hòa vào cái oi ả của nắng hè và râm ran tiếng ve, chúng tôi ngược cung đường Đông Bắc trong hành trình về An toàn khu (ATK) Định Hóa, dừng chân ở xóm Roòng Khoa (xã Phú Đình, tỉnh Thái Nguyên) nơi ra đời của Hội Nhà báo Việt Nam, là suối nguồn lưu giữ dấu ấn quan trọng trong lịch sử Báo chí Cách mạng.

Dấu ấn bản lĩnh thép của người lính cận vệ

Dấu ấn bản lĩnh thép của người lính cận vệ

Tiếng súng chát chúa, tiếng xe gầm rú và khói thuốc súng đặc quánh trong một tình huống nghẹt thở: Yếu nhân bị các nhóm khủng bố tấn công dồn dập bằng cả thiết bị bay không người lái (UAV) lẫn hỏa lực hạng nặng. Giữa lằn ranh sinh tử ấy, những người lính Bộ Tư lệnh cảnh vệ (K01), Bộ Công an đã mưu trí, dũng cảm dùng chính thân mình làm lá chắn, bảo vệ tuyệt đối an toàn cho mục tiêu.

Mùa thi trong mỗi gia đình

Mùa thi trong mỗi gia đình

Kì thi tốt nghiệp THPT 2026 đang tới gần, cùng với nhiệt độ cao của mùa hè, ở những cổng trường, trong các phòng thi hay trong bữa cơm nhiều gia đình cũng đang nóng lên với sự hồi hộp, lo âu, hy vọng.

Hạnh phúc khi được phục vụ nhân dân

Hạnh phúc khi được phục vụ nhân dân

Nhiệt huyết bền bỉ suốt 2 thập kỷ với nhiều đổi mới phát huy hiệu quả trong thực tiễn, Thượng tá Nguyễn Thành Lâm đã góp phần xây dựng hình ảnh người chiến sĩ Công an Thủ đô gần dân, trách nhiệm, hạnh phúc khi được phục vụ nhân dân.

Nâng đỡ những cuộc đời lầm lỡ

Nâng đỡ những cuộc đời lầm lỡ

Một ngày tháng 5, chúng tôi có mặt tại Trại giam Xuân Nguyên thuộc Bộ Công an. Cái nắng oi ả càng làm cho không khí làm việc tại trại trở nên “nóng” hơn. Từ Ban Giám thị đến từng cán bộ, chiến sĩ đều đang căng mình, dồn hết tâm sức để chuẩn bị cho đợt đặc xá diễn ra vào ngày 1/6. Giữa guồng quay hối hả ấy, Thượng tá Đàm Thị Hiền, Phó Giám thị phụ trách giáo dục và hồ sơ luôn là người giữ lửa thầm lặng trong hành trình hồi sinh những cuộc đời lầm lỗi.

"Rực lửa" thao trường

"Rực lửa" thao trường

Những ngày cuối tháng 5, Quảng Ninh trở thành "thao trường lớn" của hơn 1.900 cán bộ, chiến sĩ đến từ Công an các đơn vị, địa phương trên cả nước tham gia tranh tài ở các nội dung: bắn súng, chạy vượt vật cản, võ thuật CAND, bóng đá nam 7 người và pickleball.

Nhà văn Phạm Thanh Khương: Buông lưới thả câu lòng nghe sóng hát

Nhà văn Phạm Thanh Khương: Buông lưới thả câu lòng nghe sóng hát

Gần đây, tôi có dịp được đọc nhiều thơ của nhà văn Phạm Thanh Khương (sinh năm 1959) được đưa lại trên trang Facebook của anh. Nhiều lúc, tôi bật cười vì hình ảnh trong bài "Lão Ngư", anh mô tả: "Biển như đời lão/ Bấp bênh sóng gió/ Lưỡi câu dáng lão ngồi". Biểu tượng chiếc lưỡi câu đung đưa, chập chờn hiện lên qua mỗi trang sách của anh mà tôi đọc sau đó. Tôi hỏi vì sao mấy năm nay nhà văn chăm chỉ đi câu cá vậy, anh trả lời: "Đỡ rách việc!"; rồi cười phớ lớ.

Dấu ấn báo chí Công an nhân dân hướng về cơ sở

Dấu ấn báo chí Công an nhân dân hướng về cơ sở

Từ ngày 13 đến 16/5/2026, Cục Truyền thông CAND chủ trì, phối hợp Công an tỉnh Sơn La cùng các đơn vị đồng hành tổ chức lớp bồi dưỡng nghiệp vụ báo chí, truyền thông trong CAND và chuỗi chương trình báo chí, truyền thông CAND hướng về cơ sở.

Dấu ấn cảnh sát hình sự ở miền quê quan họ

Dấu ấn cảnh sát hình sự ở miền quê quan họ

18/4, đúng dịp kỷ niệm 80 năm Ngày Truyền thống lực lượng Cảnh sát hình sự, cán bộ, chiến sĩ (CBCS) Phòng Cảnh sát hình sự, Công an tỉnh Bắc Ninh đã vinh dự được Chủ tịch nước tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Đây là phần thưởng cao quý của Đảng, Nhà nước ghi nhận những đóng góp xuất sắc của lực lượng Cảnh sát hình sự Bắc Ninh trong đấu tranh phòng, chống tội phạm, bảo vệ sự bình yên cho nhân dân.

Trường ca về một người anh hùng

Trường ca về một người anh hùng

“Mặt trời nồng ấm trong tim” (NXB Hội Nhà văn 2026) là trường ca mới nhất của Châu La Việt. Bối cảnh tác phẩm là không gian thời kháng chiến chống xâm lược cực kỳ ác liệt, trải dài từ miền Bắc đến miền Đông Nam Bộ, từ Trường Sơn đến Tây Ninh.

Đại úy Vũ Mạnh Tuấn: Bí thư Đoàn 9X với ước mơ xanh

Đại úy Vũ Mạnh Tuấn: Bí thư Đoàn 9X với ước mơ xanh

Đại úy Vũ Mạnh Tuấn hiện là Bí thư Đoàn trường Cao đẳng Cảnh sát Nhân dân (CSND) II. Từ ước mơ ban đầu của năm 18 tuổi cho đến hành trình hơn 10 năm phấn đấu trong màu áo xanh, ở thời điểm nào, chiến sĩ trẻ này cũng luôn tâm niệm mang đến hình ảnh người Công an không chỉ tận tụy với nghề và còn phải tử tế với đời.