Vọng phu

Bà ngoại tôi tuổi Mão - 1915. Quê bà ven sông La, ngay bến Tam Soa, làng Tùng Ảnh, Đức Thọ, Hà Tĩnh - một làng đại khoa, cổ chí kim phe nào cũng lắm người tài. Tên bà là Phan Thị Hồng, con gái họ Phan cự tộc. Ông nội bà vai anh của cụ Phan Đình Phùng.

Hồi mười mấy tuổi, bà nhuộm răng đen, ăn trầu, chít khăn mỏ quạ, chăn tằm dệt lụa tiến vua. Bà dệt chậm, chỉ bằng 1/3 người dệt thường nhưng tuyệt đẹp. Phường dệt của gái họ Phan chỗ bà làm là nơi tao nhân mặc khách thường lui tới. Từ Nam Đàn (Nghệ An) bên kia sông La, cụ (khi đó là anh thôi) Phan Bội Châu cũng hay rủ bạn văn chương ghé Phan phường hát Phường Vải. Khi tôi lớn, chiếc xa quay tơ bằng gỗ gụ của bà tôi vẫn còn, gác trên chạn. Đến năm 1979, để lâu quá không dùng vào việc gì, mẹ tôi đem xuống bổ làm củi. Tôi nhớ bữa đó, bà ngoại tôi khóc "cảy" mắt. Cổ tích hết thật rồi, đời cũng hết vua rồi…

Họ Phan Tùng Ảnh và họ Lê làng Kẻ Ngù (Trung Lễ, Đức Thọ, Hà Tĩnh) có nhiều mối lương duyên, nhiều đời kết thông gia bằng hình thức hứa hôn. Năm bà ngoại tôi đã 24 tuổi (muộn lắm rồi), bà cố mới bảo: "Mai con không dệt nữa, sắp tay nải đi theo mẹ". Bà về nhà chồng. Ông ngoại tôi họ Lê, gọi cụ Giải nguyên Lê Văn Huân bằng chú. Lê tộc đại tôn cũng kiệt hiệt, lắm bậc túc nho đỗ đạt nhưng làm quan đeo ấn thì không nhiều, chủ yếu đều mê mải với nửa vai cày vùng đồng chiêm trũng, nửa làm ông Đồ nghệ, để dạy con trẻ thành người tử tế trước khi thành những đứa kỳ tài giúp nước giúp đời.

Vọng phu -0
Di ảnh liệt sĩ Lê Văn Mân và bà Phan Thị Hồng.

Đám cưới nghiêm trang mà không có mặt chú rể. Chú rể là thầy cai - lính khố xanh, đóng đồn ở Bãi Vọt (TX Hồng Lĩnh bây giờ), quan Pháp không cho về. Năm ngày sau hôn lễ, bà cố ngoại (mẹ ông ngoại) dắt bà đi bộ 10km xuống, đứng chờ trước cổng đồn. Thầy Cai bị quan Pháp phạt chạy 10 vòng quanh đồn xong thì chạy ra, mồ hôi mồ kê nhễ nhại. Bà cố bảo: "Nhôông (chồng) ả đó. Vợ chồng bày (bảo ban) chắc mà sống". Bà cúi mặt, chỉ "Dạ" mà lòng khấp khởi. Ông đẹp trai, người cao lớn, rắn rỏi nhà binh nhưng vẫn hào toát nét thư sinh sáng láng.

Một đời bà chỉ biết lo toan việc nhà chồng. Ông là lính, đi biền biệt, thi thoảng mới tạt về nhà. Ông bà sinh được 2 con gái, là dì và mẹ tôi. Sau 1945, ông tham gia Vệ Quốc Đoàn. Có kiến thức quân sự, ông thành chỉ huy. Năm 1947, khi dẫn quân Nam tiến, ông ngoại đã là chỉ huy cấp Tiểu đoàn. Từ đó, bà không còn nghe tin tức gì về ông. Hai năm sau, xã mời ả Thanh, cách gọi bà theo tên con gái lớn, trân trọng và đau xót gửi bà giấy báo tử. Giấy chỉ ghi "hy sinh tại chiến trường miền Nam". Là ở đâu, bà chịu. Đến lúc đó, chân bà chưa từng bước ra khỏi mấy phiên chợ huyện!

Ông mất, sợ bà ngoại bỏ về nhà rồi tái giá, bà cố chỉ hai đứa cháu gái, bảo: "Con ả đó, ả đẻ, ả lo mà nuôi". Bà ngoại chỉ "Phài (Dạ)!", vẫn im lặng cặm cụi với đời mòn vò võ.

Năm 1954, hòa bình, bà được ra riêng, mảnh vườn nhỏ chung hàng rào với nhà bà cố. Là vợ liệt sĩ, bà được vào HTX, làm ruộng ăn công điểm nhưng không được chia ruộng. Ruộng ít, chỉ chia cho nhà có suất đinh (nam giới). Bà chỉ được một sào ba (sào = 360m2) ruộng phần trăm đi kèm tiền tuất. Cả đời bà làm thuê. Chăm tằm thuê. Dệt lụa thuê. Làm ruộng thuê. Xay lúa, giã gạo làm hàng xén không để chạy chợ, cũng làm thuê nốt. Bà cần công điểm để cho hai cô con gái ăn học, nửa học nửa đi giúp việc, làm thuê. Phần thời gian còn lại, bà thay ông phụ chăm sóc ông bà cố, cho đến năm 1976 khi cả hai cố đều đã về theo tiên tổ.

Khi còn sống, bà cố ngoại hay cằn nhằn: "Có hai đứa con gái, ả kiếm công việc đi cho hấn mần, mai mốt còn lấy chồng, theo chồng. Học chi cho lắm, học mần cô (giáo) à?". Bà ngoại vẫn chỉ "Dạ". Bà cho dì và mẹ học làm cô giáo thật. Dì tôi dạy Văn, trước 1975 dạy ngoài Hà Bắc, lấy chồng là sĩ quan quân đội trong Thạch Hà nên theo về nhà chồng. Dượng là sĩ quan Công binh, học từ Trung Quốc về, từng là một trong 37 công trình sư phụ trách khâu sức bền công trình xây Lăng Hồ Chủ tịch, cũng từng là Chỉ huy trưởng Công binh sân bay Sao Vàng (Thanh Hóa). Trước khi nghỉ hưu ông dạy Đại học Công binh ở Sông Bé một thời gian dài.

Ngôi nhà nhỏ, vườn nhỏ xào xạc hàng tre khua ở Trung Lễ còn lại bà ngoại và mẹ tôi. Sau khi đi dân công hỏa tuyến, làm Trung đội trưởng dân quân trực máy bay thì mẹ tôi thành cô giáo dạy Toán cấp hai. Ông thầy của mẹ cũng dân Thạch Hà (Thạch Kim), ở trọ dạy học tại nhà bà ngoại 7 năm và cưới luôn cô học trò. Điều kiện thách cưới đơn giản, chỉ là ông thầy phải ở rể. Gì chứ việc đó, thầy quen rồi, đồng ý ngay. Ông dạy Văn cấp ba, rồi học và dạy Triết học, đến năm 1977 thì tổ chức điều vô Nam. Năm 1980, ông chuyển cả nhà vào Tháp Chàm, ở lại Ninh Thuận (Thuận Hải) đến tận giờ. Thương con, thương bầy cháu nheo nhóc, bà ngoại đồng ý đi theo. Ngày rời mảnh vườn xưa, bà khóc. Mẹ tôi cũng khóc. Bà ngoại không biết ông ngoại nằm đâu để hương khói báo tin, sợ hồn liệt sĩ không biết vợ con ở đâu để tìm về!

Hàng chục năm sau đó, hiểu lòng bà, bố mẹ tôi đã đi rất nhiều nơi, vô vọng tìm mộ ông. Có dịp đi đâu là ghé nghĩa trang, sở, ban ngành địa phương để tìm. Thấy nghĩa trang là vào thắp hương. Thắp hết, vừa khói hương thơm đều những mộ bia, vừa cố đọc nhẩm mộ chí. Bố đi nhiều nhất. Hàng năm ông đều coi thi, chấm thi ở các tỉnh. Bạn bè ông cũng khắp các tỉnh thành. Ông đi, ông đến, nhớ hết, vẫn bặt vô âm tín. Mỗi chuyến ông về, bà ngoại không nghe ông nói gì lại im lặng thở dài.

Vọng phu -1
Hai ông bà đã ở cạnh nhau.

Dì và dượng tôi cũng thế. Những cuộc thư từ, điện thoại, gặp gỡ, phần lớn thời giờ bố và dượng vẫn dành cho việc trao đổi thông tin tìm mộ. Rồi đến lượt anh em hai nhà, khi đã lớn, đi khắp nơi cũng không đứa nào quên. Nhưng mò kim đáy biển. Ông "hy sinh trên chiến trường miền Nam", trong khi cả miền Nam, cả đất nước này, có nơi nào không từng là chiến trường?

Dò mãi, tìm mãi, bố mẹ tôi lại ngẫu nhiên tìm được nơi an nghỉ của một vài người bà con hàng cha chú khác - những người họ chỉ nghe tên chứ chưa bao giờ biết mặt. Năm 1991, mẹ tôi tình cờ tìm ra dấu tích người chú Lê Viết Lượng tại nghĩa trang liệt sĩ tỉnh Lâm Đồng, ở TP Đà Lạt. Ông nằm ở hàng đầu tiên, ngay dưới Đài Tổ quốc ghi công. Năm 1946, khi hy sinh, ông đang là Trưởng ty Công an của một địa phương cách quê nhà ngàn dặm!

Tháng 3/1995, bố tôi về thăm quê, tình cờ gặp Đại tá hồi hưu Lê Văn Đào, một người cùng họ Lê ở Trung Lễ, vai em ông ngoại. Chuyến Nam tiến năm 1947, ông ngoại là chỉ huy Tiểu đoàn, ông Đào tuổi chưa đến 20, làm liên lạc viên. Ông cựu chiến binh kêu trời: "Chết rồi! Thầy cô tìm a rứa, hỏi a rứa là sai, sai hết. Trận đó tui ở cạnh ông, tui biết chỗ. Thầy cô đi theo tui!".

Không xa, chỉ cách làng 200km. Ông Đào đi phăm phăm, đưa 2 con gái và 2 con rể thủ trưởng cũ vào thẳng Nghĩa trang xã Duy Ninh, huyện Quảng Ninh, tỉnh Quảng Bình. Chỉ một phút sau khi bước vào, hương chưa kịp thắp, mẹ tôi, bố tôi và tất cả đã khóc òa. Mộ liệt sĩ Lê (Văn) Mân, Đức Thọ, Hà Tĩnh, D 274 - ông ngoại tôi - nằm thứ ba, hàng đầu tiên của nghĩa trang, ngay dưới đài tưởng niệm. Ông nằm đó đã 46 năm.

Bà ngoại đã yếu, mắt đã lòa, nằm ngồi một chỗ, không thể ra chỗ ông nằm được nữa. Bố mẹ tôi về báo tin, làm cơm cúng ông, bà chỉ khóc thầm chứ không vật vã. Nước mắt nhớ thương không vơi đi, nhưng hóa đá mất rồi. Bà bảo: "Thôi, thế là cũng thỏa nguyện. Ông quen rồi, để ông nằm đó với anh em, con cháu đi qua thì nhớ hương hoa vào viếng".

Năm năm sau, năm 2000, bà mất, sau 53 năm chờ chồng, 51 năm đời góa phụ. Dù sao cũng có 5 năm hồn ông ở cạnh bà, khi gia đình xin chân hương từ mộ ông về cắm ban thờ. Bà bảo ông về rồi, gặp bà rồi, nhưng mà lạ. Ông vẫn trẻ quá, cao lớn, đẹp trai quá, trong khi bà đã già lắm rồi, mà ông cứ cầm tay bà lắc lắc!

Vài năm trước, gia đình cải mộ bà, lập nghĩa trang gia tộc. Bên cạnh mộ bà ngoại là mộ gió của ông ngoại. Mộ chí là một tấm đá hoa cương nguyên bìa, được anh tôi cạy cục thuê chở về để đục bia thờ. Cốt ông nằm lại Quảng Bình, còn hồn ông thì theo chân hương, đã về đất Panduranga để sớm hôm thủ thỉ cùng bà.

Tôi lớn lên cũng tập tễnh làm thơ, đã từng rũ người với bao nhiêu thơ của anh em bạn bè viết về những vọng phu thương nhớ. Đất nước này, có nơi nào đá không tượng hình Tô Thị? Nhưng tôi thì không, không viết nổi một dòng. Suốt tuổi thơ thương nhớ, tôi đã sống với bà ngoại, nghe biết mấy khúc ru. Bút mực, câu từ nào hơn thế? Không phải trong nhà, trong tâm khảm tôi, bà ngoại đã dựng sẵn một Vọng phu hóa đá suốt nửa thế kỷ đằng đẵng đó rồi sao?

Sài Gòn, 27/7/2024

Nguyễn Hồng Lam

Các tin khác

Những người đối mặt với hiểm nguy và giặc lửa

Những người đối mặt với hiểm nguy và giặc lửa

Trong những thời khắc cam go nhất của sự sống, hình ảnh người chiến sĩ Cảnh sát phòng cháy, chữa cháy và cứu nạn, cứu hộ (PCCC và CNCH) luôn hiện lên như điểm tựa vững chắc, sẵn sàng đối mặt hiểm nguy để giành lại sự sống cho người dân. Niềm vui của họ không ồn ào, không phô trương, mà lặng lẽ lắng lại trong sự an toàn của người dân, trong từng ánh mắt, nụ cười và những lá thư cảm ơn giản dị nhưng đầy ý nghĩa.

"Kế hoạch CM12" - dấu ấn mới của Điện ảnh CAND

"Kế hoạch CM12" - dấu ấn mới của Điện ảnh CAND

Điện ảnh Công an nhân dân (CAND) vừa bắt tay vào sản xuất bộ phim truyền hình dài tập "Kế hoạch CM12". Bộ phim tái hiện một trong những chiến công đặc biệt, mang dấu ấn sâu đậm của lực lượng CAND ở lĩnh vực phản gián trong những năm 1981-1984 mà ít người được biết. Không chỉ là một bộ phim về nghiệp vụ, bộ phim chứa đựng thông điệp về bản lĩnh, trí tuệ và sự nhân văn của lực lượng CAND Việt Nam.

Thượng úy Công an tạo clip "viral"

Thượng úy Công an tạo clip "viral"

Tuần qua, một clip tuyên truyền Luật Trật tự an toàn giao thông (TTATGT) đường bộ của Công an xã A Lưới (TP Huế) rất sinh động, ấn tượng đã gây "bão" trên mạng xã hội. Cùng với nhiều clip tuyên truyền khác của cán bộ, chiến sĩ Công an ở nhiều đơn vị, các clip tuyên truyền pháp luật như thế đã tạo viral (lan tỏa) trên mạng xã hội, thu hút hàng triệu lượt xem và bình luận, mang lại hiệu quả tuyên truyền tích cực trong cộng đồng.

Khát vọng cống hiến của người “truyền lửa”

Khát vọng cống hiến của người “truyền lửa”

Dưới tiết trời nắng ấm của một ngày cuối tháng 3, chúng tôi gặp Thiếu úy Nguyễn Thị Phương Anh, cán bộ Khoa An ninh chính trị nội bộ, Trường Đại học An ninh nhân dân (Bộ Công an) cũng là lúc em vừa trở về sau chuyến công tác ở TP Hà Nội. Phương Anh là một trong 20 gương mặt trẻ Công an vừa được Bộ Công an tuyên dương, trao giải thưởng “Gương mặt trẻ Công an tiêu biểu” năm 2025.

Người lính trở về từ ký ức làng

Người lính trở về từ ký ức làng

Tháng Tư lại về trên làng tôi, một ngôi làng ở Diễn Châu Nghệ An - lặng lẽ mà thấm sâu như một miền ký ức cũ. Gió từ cánh đồng thổi qua, mang theo hương lúa trổ bông dìu dịu, quyện trong sắc nắng cuối xuân còn vương chút êm đềm.

Người kể chuyện Kế hoạch phản gián CM-12

Người kể chuyện Kế hoạch phản gián CM-12

Thời gian gần đây, Thiếu tướng Nguyễn Khắc Đức - nguyên Cục trưởng Cục Kỹ thuật nghiệp vụ 1, Bộ Công an - trở thành tác giả có nhiều đầu sách được NXB CAND ấn hành. Gắn bó với trang viết từ khi còn là một người lính nghiệp vụ, sau khi nghỉ hưu, Thiếu tướng Nguyễn Khắc Đức có nhiều thời gian hơn dành cho công việc viết lách mà ông yêu thích từ thuở thiếu thời.

Thơ Xuân mới: Khắc họa thành công hình tượng người chiến sĩ CAND

Thơ Xuân mới: Khắc họa thành công hình tượng người chiến sĩ CAND

1.118 tác giả dự thi với hơn 3.000 tác phẩm là những con số “biết nói” chứng tỏ sức hấp dẫn của cuộc thi thơ mang tên “Xuân mới” do Chi hội Nhà văn Công an tổ chức. Hàng nghìn tác giả thuộc nhiều độ tuổi, ngành nghề, vùng miền khác nhau đã cùng hội tụ so tài, tạo nên một bức tranh thi ca muôn màu, muôn sắc, phong phú về chủ đề, đa dạng về bút pháp, linh hoạt về giọng điệu, mới mẻ trong cách thể nghiệm.

Bền bỉ hành trình lan tỏa văn hóa đọc

Bền bỉ hành trình lan tỏa văn hóa đọc

Từ cuối tháng 3 đến hết tháng 4 hằng năm, Trung tá Đỗ Thu Thơm, Giám đốc Thư viện CAND lại tất bật với các hoạt động hưởng ứng Ngày Sách và Văn hóa đọc Việt Nam trong lực lượng CAND.

“Lính chiến” kể chuyện đánh án

“Lính chiến” kể chuyện đánh án

Nhiều đường dây lừa đảo kinh tế quy mô lớn, thủ đoạn tinh vi liên tiếp bị bóc gỡ, bắt giữ nhiều đối tượng, thu hồi tài sản không nhỏ cho Nhà nước và Nhân dân... Một trong những người trực tiếp tham gia, góp phần quan trọng làm nên sự thành công của những chuyên án đặc biệt ấy là Đại úy Nguyễn Hữu Dũng (Công an phường Cầu Giấy, TP Hà Nội).

"Đất cháy": Khi "đất" chưa nguội và "lửa" còn âm ỉ

"Đất cháy": Khi "đất" chưa nguội và "lửa" còn âm ỉ

Trong nhiều năm, văn học viết về lực lượng Công an nhân dân thường vận hành trong một quỹ đạo khá ổn định, lấy sự kiện làm trung tâm, tổ chức tự sự quanh mô hình xung đột - truy quét - chiến thắng, và khép lại bằng sự khẳng định trật tự. Ở đó, văn học chủ yếu đóng vai trò minh chứng cho một chân lý có sẵn. Sự kiện được kể lại như một bằng chứng, hơn là như một vấn đề cần suy tư.

Nguyện ước mùa xuân từ châu Phi

Nguyện ước mùa xuân từ châu Phi

Lời tòa soạn: Với những sĩ quan Công an thực hiện nhiệm vụ gìn giữ hòa bình Liên hợp quốc ở những miền đất xa xôi của châu Phi, cuộc sống không chỉ là nhịp công việc căng thẳng giữa nắng rát mưa tuôn, mà vẫn có những lúc lắng lại tâm tư, vút bay cảm xúc đẹp đẽ về quê hương xứ sở, về tình đồng nghiệp quốc tế, những ước muốn ngân lên nơi con tim nặng lòng với lục địa đen. Xin giới thiệu tới độc giả những nguyện ước thiêng liêng của các sĩ quan Công an từ châu Phi.

Phố nhỏ với ký ức cuộc bầu cử đầu tiên

Phố nhỏ với ký ức cuộc bầu cử đầu tiên

Phố Hàng Vôi (Hà Nội) dài hơn 300m, rộng 8m, chạy từ phố Lò Sũ đến ngã tư phố Ngô Quyền giao với Tông Đản, nối liền với phố Hàng Tre. Đây nguyên là đất thôn Kiếm Hồ, Trừng Thanh thuộc tổng Tả Túc (sau là tổng Phúc Lâm), huyện Thọ Xương, kinh thành Thăng Long xưa. Phố này trước đây nằm sát bờ sông Hồng, thuận tiện cho thuyền bè chở vôi các nơi cập bến, có nhiều chỗ nung vôi và buôn bán vôi, do đó có tên là Hàng Vôi.

Tôn vinh các giá trị của thi ca

Tôn vinh các giá trị của thi ca

Ngày Thơ Việt Nam đã diễn ra sôi động trên địa bàn cả nước trong dịp Tết Nguyên tiêu. Ngày Thơ Việt Nam chính thức ra đời đến nay được 24 năm, nhưng ở một số địa phương, sự kiện Ngày Thơ đã được tổ chức trước đó như ở tỉnh Quảng Ninh vào năm 1988, Đêm thơ Núi Nhạn (tỉnh Phú Yên cũ) vào năm 1980.

Cho bản làng yên vui

Cho bản làng yên vui

Những ngày đầu năm mới, bước chân của những cán bộ, chiến sĩ Công an xã Mường Chanh, tỉnh Sơn La ngày đêm bám bản, bám mường, đến với đồng bào các bản, các xóm để tuyên truyền, vận động thu hồi vũ khí, vật liệu nổ, công cụ hỗ trợ, giữ gìn an ninh, trật tự, mang lại cuộc sống bình yên cho mỗi mái nhà.

Giá trị của tầm vóc chiến lược

Giá trị của tầm vóc chiến lược

Sinh thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã khẳng định chân lý: “Nước Việt Nam là một, dân tộc Việt Nam là một. Sông có thể cạn, núi có thể mòn, nhưng chân lý ấy không bao giờ thay đổi”. Chân lý của Người đồng thời cũng thể hiện tầm vóc tư tưởng và chiến lược phát triển tương lai đất nước.

Gìn giữ giá trị di sản nghệ thuật của danh họa Lê Bá Đảng

Gìn giữ giá trị di sản nghệ thuật của danh họa Lê Bá Đảng

Nhân dịp Tết Bính Ngọ 2026, từ ngày 31/1 đến 28/2, gia đình họa sĩ Lê Bá Đảng phối hợp Bảo tàng Đà Nẵng tổ chức triển lãm “Ngựa và hoa trong sáng tác của họa sĩ Lê Bá Đảng”. Thành phố Đà Nẵng là nơi họa sĩ Lê Bá Đảng xuất dương sang Pháp bằng tàu thủy vào năm 1939 và thật ý nghĩa khi triển lãm được tổ chức tại đây sau khi toàn bộ di sản của ông được đưa về nước.

Bồi đắp sức mạnh nội sinh của dân tộc

Bồi đắp sức mạnh nội sinh của dân tộc

Khai xuân mới 2026, khi Ban Bí thư Trung ương Đảng tổ chức Hội nghị toàn quốc nghiên cứu, học tập, quán triệt và triển khai thực hiện Nghị quyết số 79-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển kinh tế nhà nước và Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam, Tổng Bí thư Tô Lâm đã có những phát biểu rất quan trọng.

Xuân về theo bước chân anh

Xuân về theo bước chân anh

Giữa những ngày cao điểm tấn công, trấn áp tội phạm, bảo đảm an ninh, trật tự, bảo vệ tuyệt đối an toàn Đại hội lần thứ XIV của Đảng và Tết Nguyên đán Bính Ngọ, trên nhiều nẻo đường, các cán bộ, chiến sĩ Công an tỉnh Bắc Ninh làm nhiệm vụ truy bắt đối tượng truy nã vẫn lặng lẽ bám địa bàn, vượt khó khăn, hiểm nguy...

Nước kiệu mùa xuân

Nước kiệu mùa xuân

Trong tâm thức của người Á Đông, năm Ngựa thường gợi lên những cuộc viễn du. Ngựa là vó câu tung hoành, là chí ở bốn phương, là những thảo nguyên bao la gió lộng. Nhưng, khi tờ lịch cuối cùng của năm cũ rơi xuống, nhường chỗ cho rạng đông của năm mới Bính Ngọ 2026, tôi lại không nghĩ về những chuyến đi tìm danh vọng hay những cuộc chinh phạt ồn ào.

Căn tính Việt như mầm xanh cội

Căn tính Việt như mầm xanh cội

Đất nước mình như câu hát “sáng chắn bão dông, chiều ngăn nắng lửa”, biểu thị một trầm tích lịch sử của mấy ngàn năm dựng nước và giữ nước, chính điều ấy rèn luyện ý chí và nghị lực để vượt qua những nguy nan, hiên ngang sống một cuộc đời xứng danh giống nòi Tiên Rồng. Từ trong những khó khăn đến kiệt cùng người Việt mình vẫn cố gắng sống, chung một lòng hướng về nhau, dìu dắt nhau đứng dậy và chia sẻ ngọt bùi cho nhau.