Vọng phu

Bà ngoại tôi tuổi Mão - 1915. Quê bà ven sông La, ngay bến Tam Soa, làng Tùng Ảnh, Đức Thọ, Hà Tĩnh - một làng đại khoa, cổ chí kim phe nào cũng lắm người tài. Tên bà là Phan Thị Hồng, con gái họ Phan cự tộc. Ông nội bà vai anh của cụ Phan Đình Phùng.

Hồi mười mấy tuổi, bà nhuộm răng đen, ăn trầu, chít khăn mỏ quạ, chăn tằm dệt lụa tiến vua. Bà dệt chậm, chỉ bằng 1/3 người dệt thường nhưng tuyệt đẹp. Phường dệt của gái họ Phan chỗ bà làm là nơi tao nhân mặc khách thường lui tới. Từ Nam Đàn (Nghệ An) bên kia sông La, cụ (khi đó là anh thôi) Phan Bội Châu cũng hay rủ bạn văn chương ghé Phan phường hát Phường Vải. Khi tôi lớn, chiếc xa quay tơ bằng gỗ gụ của bà tôi vẫn còn, gác trên chạn. Đến năm 1979, để lâu quá không dùng vào việc gì, mẹ tôi đem xuống bổ làm củi. Tôi nhớ bữa đó, bà ngoại tôi khóc "cảy" mắt. Cổ tích hết thật rồi, đời cũng hết vua rồi…

Họ Phan Tùng Ảnh và họ Lê làng Kẻ Ngù (Trung Lễ, Đức Thọ, Hà Tĩnh) có nhiều mối lương duyên, nhiều đời kết thông gia bằng hình thức hứa hôn. Năm bà ngoại tôi đã 24 tuổi (muộn lắm rồi), bà cố mới bảo: "Mai con không dệt nữa, sắp tay nải đi theo mẹ". Bà về nhà chồng. Ông ngoại tôi họ Lê, gọi cụ Giải nguyên Lê Văn Huân bằng chú. Lê tộc đại tôn cũng kiệt hiệt, lắm bậc túc nho đỗ đạt nhưng làm quan đeo ấn thì không nhiều, chủ yếu đều mê mải với nửa vai cày vùng đồng chiêm trũng, nửa làm ông Đồ nghệ, để dạy con trẻ thành người tử tế trước khi thành những đứa kỳ tài giúp nước giúp đời.

Vọng phu -0
Di ảnh liệt sĩ Lê Văn Mân và bà Phan Thị Hồng.

Đám cưới nghiêm trang mà không có mặt chú rể. Chú rể là thầy cai - lính khố xanh, đóng đồn ở Bãi Vọt (TX Hồng Lĩnh bây giờ), quan Pháp không cho về. Năm ngày sau hôn lễ, bà cố ngoại (mẹ ông ngoại) dắt bà đi bộ 10km xuống, đứng chờ trước cổng đồn. Thầy Cai bị quan Pháp phạt chạy 10 vòng quanh đồn xong thì chạy ra, mồ hôi mồ kê nhễ nhại. Bà cố bảo: "Nhôông (chồng) ả đó. Vợ chồng bày (bảo ban) chắc mà sống". Bà cúi mặt, chỉ "Dạ" mà lòng khấp khởi. Ông đẹp trai, người cao lớn, rắn rỏi nhà binh nhưng vẫn hào toát nét thư sinh sáng láng.

Một đời bà chỉ biết lo toan việc nhà chồng. Ông là lính, đi biền biệt, thi thoảng mới tạt về nhà. Ông bà sinh được 2 con gái, là dì và mẹ tôi. Sau 1945, ông tham gia Vệ Quốc Đoàn. Có kiến thức quân sự, ông thành chỉ huy. Năm 1947, khi dẫn quân Nam tiến, ông ngoại đã là chỉ huy cấp Tiểu đoàn. Từ đó, bà không còn nghe tin tức gì về ông. Hai năm sau, xã mời ả Thanh, cách gọi bà theo tên con gái lớn, trân trọng và đau xót gửi bà giấy báo tử. Giấy chỉ ghi "hy sinh tại chiến trường miền Nam". Là ở đâu, bà chịu. Đến lúc đó, chân bà chưa từng bước ra khỏi mấy phiên chợ huyện!

Ông mất, sợ bà ngoại bỏ về nhà rồi tái giá, bà cố chỉ hai đứa cháu gái, bảo: "Con ả đó, ả đẻ, ả lo mà nuôi". Bà ngoại chỉ "Phài (Dạ)!", vẫn im lặng cặm cụi với đời mòn vò võ.

Năm 1954, hòa bình, bà được ra riêng, mảnh vườn nhỏ chung hàng rào với nhà bà cố. Là vợ liệt sĩ, bà được vào HTX, làm ruộng ăn công điểm nhưng không được chia ruộng. Ruộng ít, chỉ chia cho nhà có suất đinh (nam giới). Bà chỉ được một sào ba (sào = 360m2) ruộng phần trăm đi kèm tiền tuất. Cả đời bà làm thuê. Chăm tằm thuê. Dệt lụa thuê. Làm ruộng thuê. Xay lúa, giã gạo làm hàng xén không để chạy chợ, cũng làm thuê nốt. Bà cần công điểm để cho hai cô con gái ăn học, nửa học nửa đi giúp việc, làm thuê. Phần thời gian còn lại, bà thay ông phụ chăm sóc ông bà cố, cho đến năm 1976 khi cả hai cố đều đã về theo tiên tổ.

Khi còn sống, bà cố ngoại hay cằn nhằn: "Có hai đứa con gái, ả kiếm công việc đi cho hấn mần, mai mốt còn lấy chồng, theo chồng. Học chi cho lắm, học mần cô (giáo) à?". Bà ngoại vẫn chỉ "Dạ". Bà cho dì và mẹ học làm cô giáo thật. Dì tôi dạy Văn, trước 1975 dạy ngoài Hà Bắc, lấy chồng là sĩ quan quân đội trong Thạch Hà nên theo về nhà chồng. Dượng là sĩ quan Công binh, học từ Trung Quốc về, từng là một trong 37 công trình sư phụ trách khâu sức bền công trình xây Lăng Hồ Chủ tịch, cũng từng là Chỉ huy trưởng Công binh sân bay Sao Vàng (Thanh Hóa). Trước khi nghỉ hưu ông dạy Đại học Công binh ở Sông Bé một thời gian dài.

Ngôi nhà nhỏ, vườn nhỏ xào xạc hàng tre khua ở Trung Lễ còn lại bà ngoại và mẹ tôi. Sau khi đi dân công hỏa tuyến, làm Trung đội trưởng dân quân trực máy bay thì mẹ tôi thành cô giáo dạy Toán cấp hai. Ông thầy của mẹ cũng dân Thạch Hà (Thạch Kim), ở trọ dạy học tại nhà bà ngoại 7 năm và cưới luôn cô học trò. Điều kiện thách cưới đơn giản, chỉ là ông thầy phải ở rể. Gì chứ việc đó, thầy quen rồi, đồng ý ngay. Ông dạy Văn cấp ba, rồi học và dạy Triết học, đến năm 1977 thì tổ chức điều vô Nam. Năm 1980, ông chuyển cả nhà vào Tháp Chàm, ở lại Ninh Thuận (Thuận Hải) đến tận giờ. Thương con, thương bầy cháu nheo nhóc, bà ngoại đồng ý đi theo. Ngày rời mảnh vườn xưa, bà khóc. Mẹ tôi cũng khóc. Bà ngoại không biết ông ngoại nằm đâu để hương khói báo tin, sợ hồn liệt sĩ không biết vợ con ở đâu để tìm về!

Hàng chục năm sau đó, hiểu lòng bà, bố mẹ tôi đã đi rất nhiều nơi, vô vọng tìm mộ ông. Có dịp đi đâu là ghé nghĩa trang, sở, ban ngành địa phương để tìm. Thấy nghĩa trang là vào thắp hương. Thắp hết, vừa khói hương thơm đều những mộ bia, vừa cố đọc nhẩm mộ chí. Bố đi nhiều nhất. Hàng năm ông đều coi thi, chấm thi ở các tỉnh. Bạn bè ông cũng khắp các tỉnh thành. Ông đi, ông đến, nhớ hết, vẫn bặt vô âm tín. Mỗi chuyến ông về, bà ngoại không nghe ông nói gì lại im lặng thở dài.

Vọng phu -1
Hai ông bà đã ở cạnh nhau.

Dì và dượng tôi cũng thế. Những cuộc thư từ, điện thoại, gặp gỡ, phần lớn thời giờ bố và dượng vẫn dành cho việc trao đổi thông tin tìm mộ. Rồi đến lượt anh em hai nhà, khi đã lớn, đi khắp nơi cũng không đứa nào quên. Nhưng mò kim đáy biển. Ông "hy sinh trên chiến trường miền Nam", trong khi cả miền Nam, cả đất nước này, có nơi nào không từng là chiến trường?

Dò mãi, tìm mãi, bố mẹ tôi lại ngẫu nhiên tìm được nơi an nghỉ của một vài người bà con hàng cha chú khác - những người họ chỉ nghe tên chứ chưa bao giờ biết mặt. Năm 1991, mẹ tôi tình cờ tìm ra dấu tích người chú Lê Viết Lượng tại nghĩa trang liệt sĩ tỉnh Lâm Đồng, ở TP Đà Lạt. Ông nằm ở hàng đầu tiên, ngay dưới Đài Tổ quốc ghi công. Năm 1946, khi hy sinh, ông đang là Trưởng ty Công an của một địa phương cách quê nhà ngàn dặm!

Tháng 3/1995, bố tôi về thăm quê, tình cờ gặp Đại tá hồi hưu Lê Văn Đào, một người cùng họ Lê ở Trung Lễ, vai em ông ngoại. Chuyến Nam tiến năm 1947, ông ngoại là chỉ huy Tiểu đoàn, ông Đào tuổi chưa đến 20, làm liên lạc viên. Ông cựu chiến binh kêu trời: "Chết rồi! Thầy cô tìm a rứa, hỏi a rứa là sai, sai hết. Trận đó tui ở cạnh ông, tui biết chỗ. Thầy cô đi theo tui!".

Không xa, chỉ cách làng 200km. Ông Đào đi phăm phăm, đưa 2 con gái và 2 con rể thủ trưởng cũ vào thẳng Nghĩa trang xã Duy Ninh, huyện Quảng Ninh, tỉnh Quảng Bình. Chỉ một phút sau khi bước vào, hương chưa kịp thắp, mẹ tôi, bố tôi và tất cả đã khóc òa. Mộ liệt sĩ Lê (Văn) Mân, Đức Thọ, Hà Tĩnh, D 274 - ông ngoại tôi - nằm thứ ba, hàng đầu tiên của nghĩa trang, ngay dưới đài tưởng niệm. Ông nằm đó đã 46 năm.

Bà ngoại đã yếu, mắt đã lòa, nằm ngồi một chỗ, không thể ra chỗ ông nằm được nữa. Bố mẹ tôi về báo tin, làm cơm cúng ông, bà chỉ khóc thầm chứ không vật vã. Nước mắt nhớ thương không vơi đi, nhưng hóa đá mất rồi. Bà bảo: "Thôi, thế là cũng thỏa nguyện. Ông quen rồi, để ông nằm đó với anh em, con cháu đi qua thì nhớ hương hoa vào viếng".

Năm năm sau, năm 2000, bà mất, sau 53 năm chờ chồng, 51 năm đời góa phụ. Dù sao cũng có 5 năm hồn ông ở cạnh bà, khi gia đình xin chân hương từ mộ ông về cắm ban thờ. Bà bảo ông về rồi, gặp bà rồi, nhưng mà lạ. Ông vẫn trẻ quá, cao lớn, đẹp trai quá, trong khi bà đã già lắm rồi, mà ông cứ cầm tay bà lắc lắc!

Vài năm trước, gia đình cải mộ bà, lập nghĩa trang gia tộc. Bên cạnh mộ bà ngoại là mộ gió của ông ngoại. Mộ chí là một tấm đá hoa cương nguyên bìa, được anh tôi cạy cục thuê chở về để đục bia thờ. Cốt ông nằm lại Quảng Bình, còn hồn ông thì theo chân hương, đã về đất Panduranga để sớm hôm thủ thỉ cùng bà.

Tôi lớn lên cũng tập tễnh làm thơ, đã từng rũ người với bao nhiêu thơ của anh em bạn bè viết về những vọng phu thương nhớ. Đất nước này, có nơi nào đá không tượng hình Tô Thị? Nhưng tôi thì không, không viết nổi một dòng. Suốt tuổi thơ thương nhớ, tôi đã sống với bà ngoại, nghe biết mấy khúc ru. Bút mực, câu từ nào hơn thế? Không phải trong nhà, trong tâm khảm tôi, bà ngoại đã dựng sẵn một Vọng phu hóa đá suốt nửa thế kỷ đằng đẵng đó rồi sao?

Sài Gòn, 27/7/2024

Nguyễn Hồng Lam

Các tin khác

Chuỗi sự kiện "Tổ quốc bình yên": Hành trình 80 năm qua lăng kính nghệ thuật

Chuỗi sự kiện "Tổ quốc bình yên": Hành trình 80 năm qua lăng kính nghệ thuật

Chuỗi sự kiện "Tổ quốc bình yên" tại Thủ đô Hà Nội diễn ra từ ngày 9 đến 12/7/2026 do Bộ Công an phối hợp với UBND TP Hà Nội tổ chức nhân kỷ niệm 80 năm Ngày truyền thống lực lượng An ninh nhân dân (12/7/1946 - 12/7/2026) đã thành công rực rỡ, để lại nhiều ấn tượng tốt đẹp trong lòng khán giả và du khách Thủ đô.

Mạch nguồn tri ân trong tâm thức người Việt

Mạch nguồn tri ân trong tâm thức người Việt

“Chiến dịch 500 ngày đêm” đưa các liệt sĩ trở về không chỉ là một đề án hành chính hay chỉ tiêu quy tập, mà đó là bản tuyên ngôn bằng hành động của một dân tộc chưa bao giờ quên giá trị của sự hy sinh. Đó là mạch nguồn tri ân bền bỉ, chảy từ quá khứ hào hùng qua hiện tại trách nhiệm và hướng tới tương lai nhân văn. Trong dòng chảy ấy, văn hóa tri ân không chỉ là đạo lý, mà đã trở thành sức mạnh nội sinh, định hình nên cốt cách và bản sắc độc bản của con người Việt Nam.

Trung tá Công an nhập vai “Những người con của nhân dân”

Trung tá Công an nhập vai “Những người con của nhân dân”

Trong dịp kỷ niệm 80 năm Ngày truyền thống CAND (19/8/1945 – 19/8/2025), đông đảo khán giả được thưởng thức những thước phim tài liệu chân thực, xúc động về cố Bộ trưởng Bộ Công an Trần Quốc Hoàn qua hai bộ phim “Người công an cách mạng” và “Những người con của nhân dân”. Nhưng ít ai biết rằng, người vinh dự đảm nhiệm vai Bộ trưởng đầu tiên của ngành Công an là một cán bộ Công an “xịn” nhưng “ngoại đạo” với diễn xuất.

Huyền thoại viết bằng máu của nữ chiến sĩ an ninh

Huyền thoại viết bằng máu của nữ chiến sĩ an ninh

Trong những trang sử vàng của lực lượng An ninh nhân dân 80 năm qua, có những huyền thoại được viết bằng máu và lòng trung kiên. Nữ anh hùng liệt sĩ Bùi Thị Cúc (tức Trần Thị Lan) là một biểu tượng bất tử như thế. Phía sau chiến công lẫy lừng là câu chuyện bi tráng về lòng quả cảm và khí tiết kiên trung của nữ chiến sĩ anh hùng đất Hưng Yên.

"30 ngày nước rút" của Thượng úy Đỗ Văn Linh

"30 ngày nước rút" của Thượng úy Đỗ Văn Linh

Từ những video chia sẻ kiến thức miễn phí trên mạng xã hội đến cộng đồng học tập với hơn 300.000 người theo dõi, hành trình của Thượng úy Đỗ Văn Linh đã góp phần mở rộng cơ hội tiếp cận tri thức cho hàng nghìn học sinh trên cả nước.

Khát vọng bình yên từ thao trường rực lửa

Khát vọng bình yên từ thao trường rực lửa

Khi mỗi chiến sĩ CAND mang trong mình khát vọng bình yên của Nhân dân làm mục tiêu chiến đấu, thì thao trường dù có khắc nghiệt đến đâu cũng trở thành mảnh đất tâm hồn xanh tươi, nơi ươm mầm cho những chiến công thầm lặng.

Vị đại tá ở Chiến khu R

Vị đại tá ở Chiến khu R

Trong chuyến công tác đầu tháng 5/2026 tìm tư liệu về truyền thống Phòng Cảnh vệ miền Nam (Bộ Tư lệnh Cảnh vệ), tôi có may mắn được gặp Đại tá Nguyễn Phong Giang - nguyên cán bộ Đoàn 180 An ninh vũ trang (viết tắt là Đoàn 180) miền Nam, đơn vị trực tiếp chiến đấu, bảo vệ Trung ương Cục miền Nam.

Nơi suối nguồn Roòng Khoa

Nơi suối nguồn Roòng Khoa

Hòa vào cái oi ả của nắng hè và râm ran tiếng ve, chúng tôi ngược cung đường Đông Bắc trong hành trình về An toàn khu (ATK) Định Hóa, dừng chân ở xóm Roòng Khoa (xã Phú Đình, tỉnh Thái Nguyên) nơi ra đời của Hội Nhà báo Việt Nam, là suối nguồn lưu giữ dấu ấn quan trọng trong lịch sử Báo chí Cách mạng.

Dấu ấn bản lĩnh thép của người lính cận vệ

Dấu ấn bản lĩnh thép của người lính cận vệ

Tiếng súng chát chúa, tiếng xe gầm rú và khói thuốc súng đặc quánh trong một tình huống nghẹt thở: Yếu nhân bị các nhóm khủng bố tấn công dồn dập bằng cả thiết bị bay không người lái (UAV) lẫn hỏa lực hạng nặng. Giữa lằn ranh sinh tử ấy, những người lính Bộ Tư lệnh cảnh vệ (K01), Bộ Công an đã mưu trí, dũng cảm dùng chính thân mình làm lá chắn, bảo vệ tuyệt đối an toàn cho mục tiêu.

Mùa thi trong mỗi gia đình

Mùa thi trong mỗi gia đình

Kì thi tốt nghiệp THPT 2026 đang tới gần, cùng với nhiệt độ cao của mùa hè, ở những cổng trường, trong các phòng thi hay trong bữa cơm nhiều gia đình cũng đang nóng lên với sự hồi hộp, lo âu, hy vọng.

Hạnh phúc khi được phục vụ nhân dân

Hạnh phúc khi được phục vụ nhân dân

Nhiệt huyết bền bỉ suốt 2 thập kỷ với nhiều đổi mới phát huy hiệu quả trong thực tiễn, Thượng tá Nguyễn Thành Lâm đã góp phần xây dựng hình ảnh người chiến sĩ Công an Thủ đô gần dân, trách nhiệm, hạnh phúc khi được phục vụ nhân dân.

Nâng đỡ những cuộc đời lầm lỡ

Nâng đỡ những cuộc đời lầm lỡ

Một ngày tháng 5, chúng tôi có mặt tại Trại giam Xuân Nguyên thuộc Bộ Công an. Cái nắng oi ả càng làm cho không khí làm việc tại trại trở nên “nóng” hơn. Từ Ban Giám thị đến từng cán bộ, chiến sĩ đều đang căng mình, dồn hết tâm sức để chuẩn bị cho đợt đặc xá diễn ra vào ngày 1/6. Giữa guồng quay hối hả ấy, Thượng tá Đàm Thị Hiền, Phó Giám thị phụ trách giáo dục và hồ sơ luôn là người giữ lửa thầm lặng trong hành trình hồi sinh những cuộc đời lầm lỗi.

"Rực lửa" thao trường

"Rực lửa" thao trường

Những ngày cuối tháng 5, Quảng Ninh trở thành "thao trường lớn" của hơn 1.900 cán bộ, chiến sĩ đến từ Công an các đơn vị, địa phương trên cả nước tham gia tranh tài ở các nội dung: bắn súng, chạy vượt vật cản, võ thuật CAND, bóng đá nam 7 người và pickleball.

Nhà văn Phạm Thanh Khương: Buông lưới thả câu lòng nghe sóng hát

Nhà văn Phạm Thanh Khương: Buông lưới thả câu lòng nghe sóng hát

Gần đây, tôi có dịp được đọc nhiều thơ của nhà văn Phạm Thanh Khương (sinh năm 1959) được đưa lại trên trang Facebook của anh. Nhiều lúc, tôi bật cười vì hình ảnh trong bài "Lão Ngư", anh mô tả: "Biển như đời lão/ Bấp bênh sóng gió/ Lưỡi câu dáng lão ngồi". Biểu tượng chiếc lưỡi câu đung đưa, chập chờn hiện lên qua mỗi trang sách của anh mà tôi đọc sau đó. Tôi hỏi vì sao mấy năm nay nhà văn chăm chỉ đi câu cá vậy, anh trả lời: "Đỡ rách việc!"; rồi cười phớ lớ.

Dấu ấn báo chí Công an nhân dân hướng về cơ sở

Dấu ấn báo chí Công an nhân dân hướng về cơ sở

Từ ngày 13 đến 16/5/2026, Cục Truyền thông CAND chủ trì, phối hợp Công an tỉnh Sơn La cùng các đơn vị đồng hành tổ chức lớp bồi dưỡng nghiệp vụ báo chí, truyền thông trong CAND và chuỗi chương trình báo chí, truyền thông CAND hướng về cơ sở.

Dấu ấn cảnh sát hình sự ở miền quê quan họ

Dấu ấn cảnh sát hình sự ở miền quê quan họ

18/4, đúng dịp kỷ niệm 80 năm Ngày Truyền thống lực lượng Cảnh sát hình sự, cán bộ, chiến sĩ (CBCS) Phòng Cảnh sát hình sự, Công an tỉnh Bắc Ninh đã vinh dự được Chủ tịch nước tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Đây là phần thưởng cao quý của Đảng, Nhà nước ghi nhận những đóng góp xuất sắc của lực lượng Cảnh sát hình sự Bắc Ninh trong đấu tranh phòng, chống tội phạm, bảo vệ sự bình yên cho nhân dân.

Trường ca về một người anh hùng

Trường ca về một người anh hùng

“Mặt trời nồng ấm trong tim” (NXB Hội Nhà văn 2026) là trường ca mới nhất của Châu La Việt. Bối cảnh tác phẩm là không gian thời kháng chiến chống xâm lược cực kỳ ác liệt, trải dài từ miền Bắc đến miền Đông Nam Bộ, từ Trường Sơn đến Tây Ninh.

Đại úy Vũ Mạnh Tuấn: Bí thư Đoàn 9X với ước mơ xanh

Đại úy Vũ Mạnh Tuấn: Bí thư Đoàn 9X với ước mơ xanh

Đại úy Vũ Mạnh Tuấn hiện là Bí thư Đoàn trường Cao đẳng Cảnh sát Nhân dân (CSND) II. Từ ước mơ ban đầu của năm 18 tuổi cho đến hành trình hơn 10 năm phấn đấu trong màu áo xanh, ở thời điểm nào, chiến sĩ trẻ này cũng luôn tâm niệm mang đến hình ảnh người Công an không chỉ tận tụy với nghề và còn phải tử tế với đời.