Vĩnh biệt nhà văn Nam Hà: Một người lính đã ra đi...

Như là định mệnh, người lính ấy - nhà văn Nam Hà - đã không thể trụ vững và đã ra đi vào ngày 19-5 vừa qua, hưởng thọ 86 tuổi.

Mới chỉ cách đây chưa lâu, tôi tới gặp nhà văn Nam Hà để hỏi ông về những kỷ niệm ngày đất nước thống nhất 30-4. Sau nhiều lần tai biến, sức khỏe ông yếu đi nhiều nhưng trí nhớ của ông vẫn còn minh mẫn. Dường như trong ký ức, ông chưa quên điều gì thuộc về quá khứ, về những kỷ niệm của thời ra trận oanh liệt và hào hùng của một người lính. Nhưng rồi, như là định mệnh, người lính ấy đã không thể trụ vững và đã ra đi vào ngày 19-5 vừa qua, hưởng thọ 86 tuổi.

Nhà văn Nam Hà, tên thật là Nguyễn Anh Công, sinh năm 1933 ở xã Bắc Sơn, huyện Đô Lương, Nghệ An. Ông có một tuổi thơ buồn khổ. Mồ côi cha khi vừa lên chín tuổi, ông vừa đi học, vừa làm ruộng giúp mẹ nuôi 2 em nhỏ. Theo lời kể của nhà thơ Vương Trọng, một người bạn văn đồng hương và cùng làm việc nhiều năm tại tạp chí Văn nghệ Quân đội, một buổi sớm mùa hè năm 1964, nhà văn Nam Hà đang tập thể dục cạnh gốc đại ở số 4 Lý Nam Đế thì nhà thơ Vũ Cao đạp xe đến bảo: "Vào chỗ mình có tý việc". "Tí việc" đó là câu hỏi "Nam Hà đi B được không?".

Nhà văn Nam Hà thời trẻ.
Nhà văn Nam Hà thời trẻ.

Nhà văn Nam Hà tự nghĩ mình là người trẻ nhất cơ quan, chẳng có lý do gì để thoái thác nên chỉ vài phút suy nghĩ là nhận nhiệm vụ. Việc phải biền biệt xa mẹ là điều nghĩ đến trước tiên, nhưng rồi tự an ủi: mình để lại lương, hằng tháng hoặc hằng quý có người chuyển về cho mẹ là yên tâm rồi, còn chuyện xa cách thì mẹ đã quen chịu khi con là bộ đội. Cái khó nhất phải giải quyết là chuyện tình yêu.

Khi ấy anh và Lộc, cô gái đồng hương đang học trường Thương nghiệp, yêu nhau đã mấy năm. Bây giờ quyết định thế nào đây? Đi B là đi dài hạn, không biết ngày trở lại, để cô ấy phải chờ đợi đến bao giờ? Sau một ngày suy nghĩ, anh đã tìm đến ký túc xá trường Thương nghiệp, nói rõ hoàn cảnh và ý nghĩ của mình, khuyên cô đừng chờ đợi... Cô Lộc không nói gì, chỉ biết nhìn anh mà khóc... Ông được cử làm chính trị viên một đoàn 32 người đi B bổ sung cho chiến trường khu 6.

5 giờ sáng ngày 25-5-1964, từ khu văn công Mai Dịch, ô tô đưa đoàn từ biệt Hà Nội bằng cách đi một vòng quanh hồ Hoàn Kiếm, trước khi đi thẳng vào Vĩnh Linh. Dạo đó chưa có chiến tranh phá hoại miền Bắc nên từ Hà Nội vào giới tuyến được đi bằng ô tô. Từ Bến Hải vào đến Bình Long, đoàn phải đi bộ mất đúng một trăm ngày. Mang nặng, ăn đói, mùa mưa ướt át tăng võng áo quần, đến nơi tập kết cuối cùng ở Đồng Nai Thượng, vừa đọc xong câu ca "Làm trai cho đáng nên trai/ Phú Xuân đã trải, Đồng Nai cũng từng" thì sốt rét quật ông quỵ xuống.

Nhà văn Nam Hà gặp nhân vật tại miền Đông Nam Bộ.
Nhà văn Nam Hà gặp nhân vật tại miền Đông Nam Bộ.

Khu 6 là đất miền Đông "gian lao mà anh dũng" thời kháng chiến chống Pháp, thời chống Mỹ càng gian lao gấp bội. Cán bộ, bộ đội phải tự túc lương thực bằng cách phát rẫy trồng sắn. Nam Hà là người nổi tiếng làm rẫy giỏi của cơ quan, từ việc chọn rừng, đến chuyện phát, đốt cây và trồng trỉa. Có lúc 6 tháng liền không có lấy một hạt cơm, không có muối phải đốt cỏ gianh lấy tro, hoặc lá đu đủ giã nhỏ với ớt, để "đánh lừa cái lưỡi".

Thiếu đói triền miên, toàn trai tráng mà có khi bước đi mỏi long đầu gối, không co chân nổi mà leo dốc. Có những lần máy bay Mỹ rải chất phát quang xuống đúng khu vực đơn vị đang phát rẫy, chẳng biết chạy đi đâu, bèn ngồi xuống tại chỗ, căng tấm ni lông lên che, chất độc chảy nhỏ giọt bốn phía như nước mưa. Cả rẫy sắn nhiễm độc lá trụi, củ đen, đắng không thể ăn được. Sau này ông viết tập truyện "Mùa rẫy" như là ký ức của miền gian khổ ấy...

Đối với thế hệ nhà văn ở tạp chí Văn nghệ Quân đội, Nam Hà là một nhà văn của công việc. Ngoài việc ngồi bên bàn sáng tác một cách bền bỉ, ông có mặt đầy đủ trong các buổi họp nhưng không xuất hiện ở những cuộc chơi. Một số nhà văn bảo rằng đi dự trại sáng tác thì giao lưu là quan trọng nhất nên thời gian ngồi quanh bàn trà nhiều hơn bên bàn viết. Nam Hà thì không thế. Ông chỉ gặp các trại viên khác trong bữa ăn, ăn xong, lẳng lặng trở về phòng mình đóng cửa, viết. Với cách làm việc như thế, có lần 2 tháng dự trại, ông hoàn thành tiểu thuyết dày hơn 300 trang.

Đại tá, nhà văn Nam Hà.
Đại tá, nhà văn Nam Hà.

Trong thời gian làm Chủ tịch Chi hội Nhà văn Quân đội, ông đã làm một việc được dư luận đánh giá rất cao, đó là xuất bản Tổng tập Nhà văn quân đội, gồm 5 tập, dày 5.000 trang in, tổng hợp các tác phẩm của 303 nhà văn đã và đang mặc áo lính. Nhà thơ Lê Thành Nghị, nguyên Phó Tổng Biên tập tạp chí Văn nghệ Quân đội chia sẻ rằng, nhà văn Nam Hà là một người đầy nhân ái và tốt bụng. Cũng lại một đoạn ký ức thời kỳ trong chiến trường Khu 6 gian khổ của ông. Tháng 6 bỏng rát cát nóng ở Bình Thuận, không có nước và không có tiếp tế, ông phải lấy con kỳ nhông nướng ăn.

Nhiều tháng liền không có nước tắm. Có lẽ chính vì sống trong môi trường khắc nghiệt như thế nên ông là một người kiên cường, trung thực. Đối với anh em bạn bè, ông đầy sự ân tình, độ lượng, tình cảm. Sau 10 năm trong chiến trường, ông trở ra Bắc lấy vợ là cô Phương, kém ông 15 tuổi. Điều này cũng là một sự may mắn và như là sự bù đắp cho những gian khổ, hy sinh của môt người lính như ông.

Cô Phương là cháu nhà văn Nguyễn Trọng Oánh - một người cùng đi B với nhà văn Nam Hà. Năm 1974, quân đội có chủ trương những ai đã đi B 10 năm thì được ra Bắc. Nam Hà đúng tiêu chuẩn ấy. Thấy nhà văn Nguyễn Trọng Oánh gầy yếu, Nam Hà có ý định nhường suất ra Bắc của mình, khi đó ông Oánh chỉ mới được 8 năm. Ông Oánh không chịu, bảo Nam Hà "ra Bắc còn lo chuyện vợ con, đã trên 40 tuổi rồi còn gì".

Khi về Hà Nội, nhà văn Nam Hà có nhiệm vụ chuyển một loạt thư từ cho bạn bè, nên tìm đến cô Phương, cháu ruột của nhà văn Nguyễn Trọng Oánh đang học năm cuối Đại học Ngoại ngữ Hà Nội. Tình yêu nảy nở, nhà văn đi B đã cưới cô giáo ngoại ngữ vào ngày 10-5-1975, đúng 10 ngày sau ngày đất nước thống nhất.

Nhà văn Nam Hà và vợ, cô giáo Nguyễn Thị Phương.
Nhà văn Nam Hà và vợ, cô giáo Nguyễn Thị Phương.

Nhà thơ Vương Trọng kể lại: Một buổi trưa tháng 3 năm 1976, biết vợ đã sinh con ở nhà hộ sinh Hàng Bún, Nam Hà nhớ lại nhiều người bạn ở chiến trường như mình, khi trở về lấy vợ sinh con dị tật, nên giữa trưa, nhà hộ sinh đóng cửa, anh leo qua rào sắt, lẻn vào nơi vợ nằm, cố nhìn được chân tay, mặt mũi của con, thấy bình thường, vội leo rào về nhà để mau báo cho hai bên nội ngoại. Khi viết thư, anh mới nhớ ra rằng, vì quá mừng, mình đã vội chạy ra, chưa biết được con trai hay gái, liền chạy đến leo rào một lần nữa, nhưng lần này bảo vệ đuổi, nên tận cuối chiều mới biết được là con trai!

Nhà thơ Nguyễn Đức Mậu, một người cũng đã có nhiều năm gần gũi với nhà văn Nam Hà nói trong tiếc nuối: Nhà văn Nam Hà là một người từng trải, nghiêm ngắn, điềm tĩnh, tốt bụng và thân tình với anh em bạn bè. Nhà thơ Nguyễn Đức Mậu trước khi làm việc cùng nhà văn Nam Hà tại tạp chí Văn nghệ Quân đội đã từng gặp nhà văn Nam Hà một tuần trong chiến trường Đông Nam Bộ.

Anh em đã nói chuyện về nghề nghiệp, văn chương thâu đêm suốt sáng. Khác với nhiều nhà văn khác thường lơ mơ về kiến thức quân sự, nhà văn Nam Hà nắm rất chắc chiến lược, chiến thuật, có khi nằm trong ban chỉ huy chống càn, từng đóng góp với người chỉ huy chiến dịch những ý kiến xác đáng.

Có những trận đánh thất bại hoặc không đạt yêu cầu thắng lợi, ông cũng chỉ ra được những nguyên nhân chính, nên được cán bộ quân sự nể trọng. Cũng vì đặc điểm ấy mà sau ngày hòa bình, cấp trên đã điều ông về công tác tại Ban Ký sự, nhưng chỉ được một thời gian ngắn, ông trở lại Ban Sáng tác của tạp chí Văn nghệ Quân đội, vì nhận thấy rằng, sáng tác văn học hợp với sở trường của mình hơn. Những kiến thức quân sự ấy giúp ông khá nhiều khi viết bộ ba tiểu thuyết "Đất miền Đông"; "Trong vùng tam giác sắt" và "Ngày rất dài" được trao giải thưởng của Bộ Quốc phòng...

Nhà văn Nam Hà cũng là người đau đáu với làng quê. Trong ký ức ông, quê hương xứ Nghệ là một miền đất đầy thương khó và đậm tình. Đặc biệt là hình ảnh người mẹ luôn trong tâm trí ông.

Trong thời gian ông đi bộ đội, ngoài những trang văn, ông có một bài thơ ghi dấu ấn thế hệ, đó là bài thơ "Chúng con chiến đấu cho người sống mãi, Việt Nam ơi!", đã có những câu thơ đậm tình mẹ và nỗi nhớ làng quê da diết: "Đất nước/ Của những dòng sông/ Gọi tên nghe mát rượi tâm hồn/ Ngọt lịm, những giọng hò xứ sở/ Trong sáng như trời xanh, mượt mà như nhung lụa/ Đất nước/ Của những người mẹ/ Mặc áo thay vai/ Hạt lúa củ khoai/ Bền bỉ  nuôi chồng, nuôi con chiến đấu/ Đất nước/ Của những người con gái, con trai/ Đẹp như hoa hồng, cứng như sắt thép/ Xa nhau không hề rơi nước mắt/ Nước mắt để dành cho ngày gặp mặt...".

Nhà thơ Nam Hà từng đi xe, đi bộ ngược đường Trường Sơn mang ba lô về làng. Người làng reo lên khi nhận ra ông rồi gọi to: “Anh Công về rồi bà ơi!”. Mẹ ông bước qua bậu cửa ôm chầm lấy đứa con trên thềm khi ông chưa kịp đặt ba lô: "Con còn về được với mẹ hả Công?". Hai mẹ con cứ đứng ôm nhau mà khóc trong sự chứng kiến của người làng nghe tin ông về tìm đến. Mười năm xa, mái đầu mẹ ông bạc trắng, nước mắt thấm vào vào áo ông, và đúng là "Nước mắt ngày gặp mặt là thế này đây!”.

Nhập ngũ từ năm 17 tuổi, gần sáu chục năm, ông chỉ gặp quê nhà trong các đợt nghỉ phép ngắn ngủi, trong đó có mười năm biền biệt xa, chỉ gặp trong chiêm bao. Thật may mắn, những năm còn khỏe mạnh, ông đã kịp trở về quê làm lại nhà thờ, ở lại quê hương viết nốt cuốn sách cuối cùng trong đời "Thời hậu chiến" và cho ra mắt bạn đọc. Rồi sau đó, ông lại trở ra Hà Nội, ngã bệnh, chịu mấy trận tai biến rồi yếu dần cho đến hôm rồi...

Trái tim ông ngừng đập trong sự tiếc nuối và đớn đau của người vợ hiền và các con cháu. Con gái ông đã viết những lời thương tiếc ba: "Thời khắc con luôn lo sợ đã đến, ba đã rời khỏi cõi này rồi. Mặc dù nhiều lúc con còn ích kỷ, muốn níu ba ở lại với con thêm, dù chỉ vài giờ, vài ngày, nhưng con rất hiểu ba muốn nghỉ ngơi và giải thoát. Suốt cả buổi chiều đến tối nay, con đã luyên thuyên với ba những kỉ niệm, câu chuyện từ hồi con còn bé tí, hồi ba vẫn gọi con với những cái tên thân thương như con Síc, con Sumpu của ba. Con đã nói lại với ba về kết quả học tập của các cháu, đều chăm ngoan học giỏi. Con đã bật cho ba nghe những bài hát mà ba yêu thích. Con đã nói với ba về mẹ, rằng ba hãy yên tâm đừng vướng bận lo nghĩ gì, hãy thảnh thơi và thanh thản. Chúng con mãi yêu và nhớ ba".

Và chắc chắn, không chỉ đối với những người con trong gia đình ông, mà với đồng đội, với độc giả, nhà văn Nam Hà với những tác phẩm của ông mãi mãi còn trong ký ức...

Trần Hoàng Thiên Kim

Các tin khác

Khơi thông nguồn lực từ dữ liệu văn hóa

Khơi thông nguồn lực từ dữ liệu văn hóa

Việt Nam đã tạo lập ngày càng nhiều dữ liệu số về di sản, nhưng phần lớn vẫn phân tán, thiếu liên thông và chưa được khai thác như một nguồn lực. Chuyển từ những bản sao số rời rạc sang hạ tầng tri thức dùng chung vì thế là điều kiện để di sản tiếp tục tạo ra giá trị cho nghiên cứu, giáo dục, sáng tạo và cộng đồng.

Vì sao Mỹ ra tay cứu đồng yen Nhật Bản?

Vì sao Mỹ ra tay cứu đồng yen Nhật Bản?

Trước đà lao dốc của đồng yen, Mỹ đã ra tay hỗ trợ Nhật Bản sau gần 3 thập kỷ, đánh dấu động thái phối hợp hiếm hoi giữa lúc những tác động từ tỷ giá ngày càng lan rộng.

Các nghệ sĩ trẻ với tư duy mới mẻ mang đến sức sống mới cho làng nghề.

Tái sinh di sản làng nghề

Hà Nội sở hữu hơn 1.300 làng nghề. Thế nhưng, nhiều làng nghề đang đứng trước nguy cơ mai một vì thiếu thị trường, thiếu người kế nghiệp và thiếu không gian để kể câu chuyện của mình. Trước thềm Lễ hội Thiết kế Sáng tạo Hà Nội 2026, những người trẻ đã chọn làng nghề làm chất liệu sáng tạo, mở ra một cách tiếp cận mới, tái sinh di sản làng nghề…

Khi cổ vật thành “mồi” của kẻ gian

Khi cổ vật thành “mồi” của kẻ gian

Những pho tượng, sắc phong trong đình chùa đến những cấu kiện nguyên gốc của các công trình cổ, nhiều di sản đang trở thành mục tiêu của nạn trộm cắp ngày càng tinh vi, táo tợn. Mỗi cổ vật bị thất lạc không chỉ là mất đi một tài sản quý giá, mà còn là sự đứt gãy một phần ký ức lịch sử, văn hóa của dân tộc.

Từ nâng tầm quản trị đến khát vọng chuyên nghiệp hóa

Từ nâng tầm quản trị đến khát vọng chuyên nghiệp hóa

Trước đòi hỏi của kỷ nguyên phát triển mới, thể thao Việt Nam đang đứng trước bước ngoặt chiến lược: chuyển đổi mạnh mẽ từ quản lý hành chính sang quản trị hiện đại và thương mại hóa chuyên nghiệp. Nâng cao năng lực tổ chức sự kiện không chỉ là thước đo điều hành, mà còn là chìa khóa mở ra không gian kinh tế thể thao đầy tiềm năng.

Tuân thủ nguyên tác hay dũng cảm bước qua?

Tuân thủ nguyên tác hay dũng cảm bước qua?

Khi “The Odyssey” - bộ phim điện ảnh lấy cảm hứng từ sử thi kinh điển của Homer công bố dàn diễn viên, lựa chọn của đạo diễn Christopher Nolan tựa như “quả táo bất hòa”, tạo ra những luồng tranh luận sôi nổi, độc giả lan tỏa những bài viết phân tích, so sánh với nguyên tác sử thi. Cùng thời gian, điện ảnh Việt Nam dậy sóng khi công bố Tăng Thanh Hà vào vai Nam Phương Hoàng hậu. Tại sao đạo diễn lại thích đảo lộn những hình mẫu vốn đã quá đỗi quen thuộc và thành công từ nguyên tác? Liệu việc tuân thủ tuyệt đối tác phẩm gốc có phải “lá bùa hộ mệnh”, hay sự phóng tác dũng cảm mới giúp tác phẩm đến gần hơn với thế hệ khán giả mới?

Cần hệ sinh thái sáng tạo cho họa sĩ trẻ

Cần hệ sinh thái sáng tạo cho họa sĩ trẻ

Festival Mỹ thuật trẻ lần thứ 8 năm 2026 đang diễn ra tại Hà Nội, mở ra một không gian đối thoại đa chiều của nghệ thuật đương đại, phản ánh tiếng nói của những người trẻ trước cuộc sống và những thay đổi của thời cuộc. Tuy nhiên, hơn cả một kỳ liên hoan, mỹ thuật trẻ cần có một chiến lược phát triển dài hạn trong thời gian tới.

Mỹ thâm hụt ngân sách do hoàn thuế nhập khẩu

Mỹ thâm hụt ngân sách do hoàn thuế nhập khẩu

Sau khi Tòa án Tối cao bác bỏ cơ sở pháp lý của nhiều mức thuế quan, Chính phủ Mỹ phải hoàn hàng chục tỷ USD cho doanh nghiệp nhập khẩu, gây ra hậu quả ngân sách tháng 6/2026 thâm hụt 120 tỷ USD.

Hình tượng người chiến sĩ - từ nguyên mẫu đến màn ảnh

Hình tượng người chiến sĩ - từ nguyên mẫu đến màn ảnh

Thời gian gần đây, nhiều bộ phim có chất liệu từ những chuyên án và nguyên mẫu có thật trong lực lượng CAND đã được đưa vào sản xuất. Những tác phẩm điện ảnh ấy không chỉ mang đến những câu chuyện chân thực, giàu tính nhân văn, tái hiện sinh động cuộc đấu tranh bảo vệ an ninh Tổ quốc mà còn khắc họa bản lĩnh, trí tuệ và sự hy sinh của các chiến sĩ Công an trong nhiều giai đoạn lịch sử.

Đào tạo trẻ - nền móng bền vững của Thể thao CAND

Đào tạo trẻ - nền móng bền vững của Thể thao CAND

Trong thể thao thành tích cao, mỗi tấm huy chương không chỉ được quyết định ở khoảnh khắc thi đấu, mà được vun đắp từ rất sớm: từ khâu phát hiện năng khiếu, lựa chọn môn phù hợp, xây dựng giáo án huấn luyện, tạo dựng môi trường rèn luyện cho đến bồi dưỡng bản lĩnh qua từng giải đấu. Với Thể thao Công an nhân dân (CAND), công tác đào tạo trẻ vì thế luôn mang ý nghĩa đặc biệt. Đó không chỉ là nhiệm vụ chuẩn bị lực lượng kế cận cho thể thao CAND, mà còn là sự đóng góp thiết thực vào thành tích chung của thể thao Việt Nam.

Chuỗi cung ứng và mặt trận an ninh mới

Chuỗi cung ứng và mặt trận an ninh mới

Đầu năm 2026, khi xung đột Mỹ - Iran đẩy eo biển Hormuz vào tình trạng gián đoạn nghiêm trọng, nỗi lo của thế giới không chỉ là giá dầu, mà còn là chip bán dẫn.

Hành trình đưa các anh trở về đất mẹ

Hành trình đưa các anh trở về đất mẹ

Những tấm thân vùi sâu dưới đất, nằm yên lặng hơn nửa thế kỷ, có những tình yêu không được viết bằng đám cưới, mà được viết bằng cả một đời chờ đợi. Đó là những thước phim chân thực và sống động nhất đã và đang diễn ra trong “chiến dịch 500 ngày đêm” tìm kiếm hài cốt liệt sĩ.

Tiệm cận thế giới để vươn xa

Tiệm cận thế giới để vươn xa

Trong những năm gần đây, điện ảnh Việt Nam ghi nhận bước tiến rõ rệt cả về quy mô thị trường lẫn năng lực sản xuất. Chất lượng hình ảnh, thiết kế mỹ thuật, diễn xuất hay tổ chức sản xuất ngày càng tiệm cận những chuẩn mực mới. Tuy nhiên, để một bộ phim không chỉ thành công trong nước mà còn có thể bước ra các liên hoan phim, thị trường phát hành quốc tế, điểm nghẽn lớn nhất vẫn nằm ở kịch bản. Những câu chuyện giàu bản sắc Việt Nam cần được kể bằng một ngôn ngữ điện ảnh đủ sức tạo đồng cảm với khán giả toàn cầu.

"0% lãi suất" và góc khuất ứng lương qua app

"0% lãi suất" và góc khuất ứng lương qua app

Chỉ cần vài thao tác không quá 10 phút trên điện thoại, người lao động có thể nhận trước tiền lương nhờ những lời quảng cáo "0% lãi suất", "giải ngân trong 5 phút". Nhưng phía sau sự tiện lợi ấy là các khoản phí phát sinh mà người lao động chỉ biết khi đã nhận tiền và khả năng vi phạm pháp luật, nguy cơ phụ thuộc tài chính và nếu không tỉnh táo thì rất khó để phân biệt giữa dịch vụ ứng lương với hoạt động cấp tín dụng.

Khi nắng nóng có thể làm “bốc hơi” GDP

Khi nắng nóng có thể làm “bốc hơi” GDP

Những đợt nắng nóng cực đoan đang hoành hành tại châu Âu không chỉ là vấn đề thời tiết hay môi trường, mà ngày càng hiện rõ như một thách thức kinh tế, đe dọa tới tốc độ tăng trưởng GDP và gây ra khó khăn cho mọi mặt đời sống.