Nhớ về một người anh

Tôi quý anh Dương Thông ở chỗ anh không thành kiến với những ý kiến khác với ý kiến mình, lắng nghe những ý kiến dẫu là thiểu số và anh có một thái độ chân tình để điều hòa giữa các ý kiến chưa gặp nhau, bởi anh em thấy trong cách nói của anh vừa có lý vừa có tình...

Khi được điều về làm trinh sát ở Phòng Bảo vệ văn hóa nghệ thuật thuộc Cục Bảo vệ văn hóa (Bộ Công an), người đầu tiên mà tôi được tiếp xúc là anh Dương Thông, lúc đó là cục phó. Anh Dương Thông người dáng cao gầy, trán hói và có nụ cười rất hiền. Anh nói với tôi: "Bộ Công an đang cần tuyển một số cán bộ khoa học tốt nghiệp ngành ngoài về phục vụ cho yêu cầu công tác, đó là chỉ đạo của đồng chí Bộ trưởng". Anh còn nói, lớp cán bộ như anh trải qua kháng chiến ở rừng, kinh nghiệm thì có mà kiến thức khoa học thì yếu cho nên phải có thêm đội ngũ trẻ được đào tạo chính qui. Với nụ cười rất hiền và với những lời bộc bạch rất chân thành ấy, ngay từ phút đầu anh đã khiến cho tôi vơi đi nỗi lo khi bước vào một môi trường hoàn toàn mới (tôi vốn là "dân văn", tốt nghiệp Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội năm 1970).

Công việc hàng ngày của tôi là đọc một số báo để phát hiện những sai sót rồi đọc hồ sơ trinh sát, bắt đầu làm quen với những danh từ nghiệp vụ, làm quen với địa bàn... Hồi ấy - những năm 70, 80 của thế kỷ trước, kẻ địch dùng nhiều phương thức thủ đoạn hoạt động để chống phá ta, như cho gián điệp biệt kích xâm nhập bí mật hòng gây bạo loạn, đẩy mạnh chiến tranh tâm lí, phá hoại tư tưởng. Trên lĩnh vực văn hóa cũng luôn có những chuyện làm xôn xao dư luận. Tôi nhớ, có lần, trong dư luận rì rầm chuyện chuyên mục "Người tốt việc tốt" trên Báo Hà nội mới "có vấn đề", vì ở góc đầu của chuyên mục đó luôn in hình ba bông hoa, ngầm ý là ba hoa, nói phét chứ không có gì là tốt cả đâu. Rồi một vở kịch nói về một đồng chí trưởng công an xã có sai lầm, tên nhân vật trưởng công an xã ấy trùng với tên một đồng chí lãnh đạo Bộ Công an, do vậy vở kịch ấy được xếp vào loại "có ý đồ đả kích Bộ công an"…Những thông tin như vậy đều được trinh sát thu thập báo cáo. Tôi đọc có chỗ thấy rất băn khoăn. Đã có lần tôi định lên gặp anh Dương Thông để phát biểu chính kiến của mình nhưng cứ chần chừ, đắn đo.

Một lần, trên một vài tờ tạp chí về văn hóa, văn nghệ có đăng bài thơ theo trường phái tượng trưng, một vài bức họa theo trường phái lập thể của văn học Phương Tây. Có ý kiến cho rằng đây là "vấn đề nghiêm trọng", vì các trường phái này thể hiện tư tưởng bế tắc, bi quan, cần phải báo cáo lên Bộ. Tôi được giao làm báo cáo. Tôi thấy vấn đề không hoàn toàn là như vậy. Tôi đã viết theo sự nhận thức của mình. Mặc dầu có những ý kiến không tán thành báo cáo của tôi nhưng anh Dương Thông đã mạnh dạn cho gửi  báo cáo này lên Bộ trưởng Trần Quốc Hoàn. Tuần sau tôi được Bộ trưởng gọi lên cùng với anh Dương Thông và anh Việt Anh lúc đó là Phó trưởng phòng phụ trách. Tôi còn nhớ đồng chí Bộ trưởng có bút phê trên báo cáo của tôi như sau: "Báo cáo này rõ ràng, cặn kẽ, anh (chỉ anh Dương Thông) nên hướng dẫn anh em viết báo cáo có sự phân tích như thế này". Đồng chí Bộ trưởng còn nói: "Văn học nghệ thuật rất hay mà cũng rất nhạy cảm. Mình phải có cách nhìn cho đúng, nếu không khéo lại làm phức tạp thêm". Anh Dương Thông tỏ ra rất hài lòng. Sau đó tôi thường có những trao đổi với anh về những vấn để liên quan đến an ninh văn hóa tư tưởng, có lẽ vì thế mà tôi được gần anh nhiều hơn, được anh chỉ bảo nhiều hơn.

Trung tướng Dương Thông (ngoài cùng bên phải) và tác giả (thứ 2 từ trái qua) trong một chuyến đi công tác ở Hội An.
Trung tướng Dương Thông (ngoài cùng bên phải) và tác giả (thứ 2 từ trái qua) trong một chuyến đi công tác ở Hội An.

Tôi quý anh Dương Thông ở chỗ anh không thành kiến với những ý kiến khác với ý kiến mình, lắng nghe những ý kiến dẫu là thiểu số và anh có một thái độ chân tình để điều hòa giữa các ý kiến chưa gặp nhau, bởi anh em thấy trong cách nói của anh vừa có lý vừa có tình.

Anh Dương Thông là người công tác lâu năm trong ngành bảo vệ nội bộ, được cấp trên giao chủ trì và trực tiếp tham gia nhiều chuyên án lớn. Được phong hàm thiếu tướng, rồi trung tướng, giữ cương vị Phó Tổng cục trưởng Tổng cục An ninh, anh nắm được nhiều bí mật. Nhưng trong quan hệ với anh, tôi không đi sâu tò mò vào những chuyện đó. Cái gì anh cho biết thì được biết, cái gì anh không cho biết thì cũng thôi. Tôi quý anh chính là những nét đẹp ở anh được toát ra trong mỗi cử chỉ công tác và sinh hoạt hàng ngày. Với tôi, anh là một người lãnh đạo đáng kính nể về nhiều mặt. Nếu như ai chưa một lần gặp, khi nghe nói đến vị tướng an ninh Dương Thông, sẽ mường tượng ra một con người rất "sắt đá". Nhưng khi ở gần thì mới thấy, anh là con người rất nguyên tắc nhưng cũng rất tình đời, tình người. Tôi nhớ có lần anh đi hỏi cung một đối tượng nguyên là một cán bộ lãnh đạo cấp tỉnh. Khi hỏi cung thì anh rất rõ ràng dứt khoát, yêu cầu đối tượng phải thành khẩn khai báo hết những hành vi. Hỏi cung xong, anh nán lại nói mấy câu: "Tôi cũng rất đau lòng khi phải đến hỏi cung một người đã có những năm là đồng chí của mình. Nhưng vì Đảng, vì chế độ thì với những sai lầm ấy, quyết không thể bỏ qua được. Vì tương lai con cháu của anh và tôi, anh nên bình tĩnh suy nghĩ lại để có hành động đúng". Khi ra ngoài phòng hỏi cung, anh hỏi anh em làm công tác bảo vệ về chế độ ăn uống, về tình hình sức khỏe của đối tượng. Anh dặn anh em cố gắng làm sao cho anh ấy ăn ngủ cho tốt, đảm bảo sức khỏe. Và khi ấy tôi thấy anh rơm rớm nước mắt. Trên đường về, mắt anh cứ đăm đăm nhìn về phía trước, thỉnh thoảng lại đưa tay vuốt đi vuốt lại cái trán hói bóng nhoáng. Anh cứ im lặng như thế làm cho không khí trong xe càng thêm nặng nề. Lúc lâu sau, anh thở dài và nói là thấy anh ta sức yếu đi, anh không cầm lòng được.

Dẫu biết rằng thời bao cấp đầy khó khăn ấy, ai cũng có chung cuộc sống khó khăn nhưng tôi không ngờ, một người đã nhiều năm sống ở Thủ đô, nhiều năm làm quan như Dương Thông mà vẫn giữ được nếp sống thanh bạch, giản dị như vậy. Mỗi sáng thường thấy anh ăn một nắm xôi nhỏ trong lòng bàn tay, xong uống chén trà rồi rít một viên thuốc lào, thế là vào công việc. Trưa anh về nhà, có lúc ở lại cơ quan, ăn uống qua loa rồi ngả lưng trên chiếc sa-lông dài chợp mắt một lúc rồi ngồi dậy làm việc. Chén trà với điếu thuốc lào là chiếc cầu nối rất thân tình của anh với anh em trong đơn vị. Đến chơi các phòng, nhiều khi anh còn xách cả chiếc điếu cày. Tiện ghế nào là ngồi ngay vào ghế đó và đi ngay vào công việc, không một chút câu nệ, quan cách, thỉnh thoảng lại cùng anh em thư giãn bằng viên thuốc lào. Bởi thế mà đã có một câu thơ "dạng Bút Tre" rằng: "Điếu cày mà có anh Dương/ Thông cho một phát thì dòn vang ngay".

Tôi sống và làm việc gần anh trong nhiều năm những cả anh và tôi đều ít khi nói chuyện về gia đình, quê quán, con cái của nhau… Chỉ quí nhau ở tinh thần công tác. Cũng vì thế mà có một chuyện rất buồn cười đã xảy. Một hôm, tôi sang phòng anh và nói: Ở ngoài có dư luận nói con gái ông Dương Thông cũng đã chạy trốn ra nước ngoài (thời điểm này đang rộ lên chuyện một số người chạy trốn ra nước ngoài). Anh cười và nói: "Bố láo, tớ toàn là con trai, làm đếch gì có con gái". Rồi anh nói qua cho tôi hay về năm người con trai của anh. Mấy hôm sau gặp vợ anh - chị làm ở Khách sạn Hoàn Kiếm, cạnh khu tập thể nhà tôi (27A Trần Hưng Đạo), tôi kể lại chuyện đó. Chị cười và nói: "Anh cứ vận động chị cố đẻ thêm một bận nữa may ra được một cô con gái, chứ tồng tồng toàn con trai cả thì cũng  mệt lắm. Nhưng chị bảo chỉ sợ lại thêm một "ông tướng" nữa thì hết hơi. Chú xem anh ấy suốt ngày lao tâm vào công việc như thế thì làm sao chị đủ sức mà sinh nở được nữa". Chị nói như phân trần, mà quả thật, anh Dương Thông là con người của công việc, ngoài công việc ra hình như không thấy anh có thú vui nào khác. Chưa thấy khi nào anh tham gia thể dục thể thao hoặc hoạt động văn nghệ. Một số vị lãnh đạo lúc đó còn có thú đi săn bắn vào ngày nghỉ… nhưng với anh suốt ngày chỉ thấy say mê công việc. Một người lo lắng, sốt sắng với công việc và cũng là một người rất khiêm tốn cầu thị. Có những lúc Bộ Chính trị yêu cầu báo cáo một vấn đề. Bộ giao cho anh chuẩn bị, làm rất vất vả, sửa đi chữa lại nhiều lần, vậy mà anh vẫn bình tĩnh kiên nhẫn để làm cho kì được.

Người đời thường nói "ở hiền thì gặp lành". Một người tận tụy với công việc như anh, hiền hậu như anh nhưng hầu như lại không được hưởng nhiều về cái hệ quả đó. Càng về cuối đời thì hình như sóng gió lại đuổi theo anh. Vào khoảng năm 1994, anh mắc một chứng bệnh, bị sưng phù chân. Lúc đầu anh vừa điều trị vừa làm việc. Mọi người khuyên anh nghỉ hẳn, nhưng công việc cứ như quấn lấy anh, anh không muốn rời nó ra. Một hôm, anh gọi tôi sang phòng làm việc, đưa cho tôi một cái chắn giấy bằng thủy tinh trong suốt, nó có hình quả cam cắt đôi. Tôi nhận  ra đây là vật kỷ niệm do đích thân Bộ trưởng Trần Quốc Hoàn tặng anh trong một lần anh lên báo cáo công việc. Lần ấy tôi được đi cùng. Tôi nhớ Bộ trưởng mới từ Sài Gòn bay ra lúc sáng, buổi chiều đã gọi anh lên nghe báo cáo. Sau khi nghe báo cáo, Bộ trưởng đã tặng anh vật kỷ niệm này. Bộ trưởng cho biết bên Cục Kỹ thuật mới tặng, nó vừa là vật chắn giấy vừa là chiếc kính phóng đại, dùng để soi mỗi khi đọc tài liệu. Anh tặng lại cho tôi để dùng trong công tác. Về bệnh tình của anh, do chẩn đoán ban đầu chưa thật chính xác nên mặc dầu anh đã tích cực điều trị, nhưng rồi ngày càng trầm trọng và chuyển biến rất nhanh. Anh Dương Thông qua đời vào ngày 25/4/1995, tức ngày 26/3 âm lịch, khi anh đã chạm vào tuổi 70. Vật kỷ niệm thủy tinh trong suốt ấy mấy chục năm nay tôi vẫn giữ và nó đã giúp tôi rất nhiều trong công việc.

Thấm thoát tôi cũng đã nghỉ hưu được bảy năm rồi. Tôi sẽ trao lại vật kỷ niệm này cho Bảo tàng CAND để hưởng cuộc vận động "Tuyên truyền và sưu tầm kỷ vật lịch sử CAND". Bài hồi ký này như một nén hương nhỏ tôi muốn gửi tới anh, một người tôi mãi mãi quý trọng và biết ơn

Phạm Văn Thạch

Các tin khác

Những người đối mặt với hiểm nguy và giặc lửa

Những người đối mặt với hiểm nguy và giặc lửa

Trong những thời khắc cam go nhất của sự sống, hình ảnh người chiến sĩ Cảnh sát phòng cháy, chữa cháy và cứu nạn, cứu hộ (PCCC và CNCH) luôn hiện lên như điểm tựa vững chắc, sẵn sàng đối mặt hiểm nguy để giành lại sự sống cho người dân. Niềm vui của họ không ồn ào, không phô trương, mà lặng lẽ lắng lại trong sự an toàn của người dân, trong từng ánh mắt, nụ cười và những lá thư cảm ơn giản dị nhưng đầy ý nghĩa.

"Kế hoạch CM12" - dấu ấn mới của Điện ảnh CAND

"Kế hoạch CM12" - dấu ấn mới của Điện ảnh CAND

Điện ảnh Công an nhân dân (CAND) vừa bắt tay vào sản xuất bộ phim truyền hình dài tập "Kế hoạch CM12". Bộ phim tái hiện một trong những chiến công đặc biệt, mang dấu ấn sâu đậm của lực lượng CAND ở lĩnh vực phản gián trong những năm 1981-1984 mà ít người được biết. Không chỉ là một bộ phim về nghiệp vụ, bộ phim chứa đựng thông điệp về bản lĩnh, trí tuệ và sự nhân văn của lực lượng CAND Việt Nam.

Thượng úy Công an tạo clip "viral"

Thượng úy Công an tạo clip "viral"

Tuần qua, một clip tuyên truyền Luật Trật tự an toàn giao thông (TTATGT) đường bộ của Công an xã A Lưới (TP Huế) rất sinh động, ấn tượng đã gây "bão" trên mạng xã hội. Cùng với nhiều clip tuyên truyền khác của cán bộ, chiến sĩ Công an ở nhiều đơn vị, các clip tuyên truyền pháp luật như thế đã tạo viral (lan tỏa) trên mạng xã hội, thu hút hàng triệu lượt xem và bình luận, mang lại hiệu quả tuyên truyền tích cực trong cộng đồng.

Khát vọng cống hiến của người “truyền lửa”

Khát vọng cống hiến của người “truyền lửa”

Dưới tiết trời nắng ấm của một ngày cuối tháng 3, chúng tôi gặp Thiếu úy Nguyễn Thị Phương Anh, cán bộ Khoa An ninh chính trị nội bộ, Trường Đại học An ninh nhân dân (Bộ Công an) cũng là lúc em vừa trở về sau chuyến công tác ở TP Hà Nội. Phương Anh là một trong 20 gương mặt trẻ Công an vừa được Bộ Công an tuyên dương, trao giải thưởng “Gương mặt trẻ Công an tiêu biểu” năm 2025.

Người lính trở về từ ký ức làng

Người lính trở về từ ký ức làng

Tháng Tư lại về trên làng tôi, một ngôi làng ở Diễn Châu Nghệ An - lặng lẽ mà thấm sâu như một miền ký ức cũ. Gió từ cánh đồng thổi qua, mang theo hương lúa trổ bông dìu dịu, quyện trong sắc nắng cuối xuân còn vương chút êm đềm.

Người kể chuyện Kế hoạch phản gián CM-12

Người kể chuyện Kế hoạch phản gián CM-12

Thời gian gần đây, Thiếu tướng Nguyễn Khắc Đức - nguyên Cục trưởng Cục Kỹ thuật nghiệp vụ 1, Bộ Công an - trở thành tác giả có nhiều đầu sách được NXB CAND ấn hành. Gắn bó với trang viết từ khi còn là một người lính nghiệp vụ, sau khi nghỉ hưu, Thiếu tướng Nguyễn Khắc Đức có nhiều thời gian hơn dành cho công việc viết lách mà ông yêu thích từ thuở thiếu thời.

Thơ Xuân mới: Khắc họa thành công hình tượng người chiến sĩ CAND

Thơ Xuân mới: Khắc họa thành công hình tượng người chiến sĩ CAND

1.118 tác giả dự thi với hơn 3.000 tác phẩm là những con số “biết nói” chứng tỏ sức hấp dẫn của cuộc thi thơ mang tên “Xuân mới” do Chi hội Nhà văn Công an tổ chức. Hàng nghìn tác giả thuộc nhiều độ tuổi, ngành nghề, vùng miền khác nhau đã cùng hội tụ so tài, tạo nên một bức tranh thi ca muôn màu, muôn sắc, phong phú về chủ đề, đa dạng về bút pháp, linh hoạt về giọng điệu, mới mẻ trong cách thể nghiệm.

Bền bỉ hành trình lan tỏa văn hóa đọc

Bền bỉ hành trình lan tỏa văn hóa đọc

Từ cuối tháng 3 đến hết tháng 4 hằng năm, Trung tá Đỗ Thu Thơm, Giám đốc Thư viện CAND lại tất bật với các hoạt động hưởng ứng Ngày Sách và Văn hóa đọc Việt Nam trong lực lượng CAND.

“Lính chiến” kể chuyện đánh án

“Lính chiến” kể chuyện đánh án

Nhiều đường dây lừa đảo kinh tế quy mô lớn, thủ đoạn tinh vi liên tiếp bị bóc gỡ, bắt giữ nhiều đối tượng, thu hồi tài sản không nhỏ cho Nhà nước và Nhân dân... Một trong những người trực tiếp tham gia, góp phần quan trọng làm nên sự thành công của những chuyên án đặc biệt ấy là Đại úy Nguyễn Hữu Dũng (Công an phường Cầu Giấy, TP Hà Nội).

"Đất cháy": Khi "đất" chưa nguội và "lửa" còn âm ỉ

"Đất cháy": Khi "đất" chưa nguội và "lửa" còn âm ỉ

Trong nhiều năm, văn học viết về lực lượng Công an nhân dân thường vận hành trong một quỹ đạo khá ổn định, lấy sự kiện làm trung tâm, tổ chức tự sự quanh mô hình xung đột - truy quét - chiến thắng, và khép lại bằng sự khẳng định trật tự. Ở đó, văn học chủ yếu đóng vai trò minh chứng cho một chân lý có sẵn. Sự kiện được kể lại như một bằng chứng, hơn là như một vấn đề cần suy tư.

Nguyện ước mùa xuân từ châu Phi

Nguyện ước mùa xuân từ châu Phi

Lời tòa soạn: Với những sĩ quan Công an thực hiện nhiệm vụ gìn giữ hòa bình Liên hợp quốc ở những miền đất xa xôi của châu Phi, cuộc sống không chỉ là nhịp công việc căng thẳng giữa nắng rát mưa tuôn, mà vẫn có những lúc lắng lại tâm tư, vút bay cảm xúc đẹp đẽ về quê hương xứ sở, về tình đồng nghiệp quốc tế, những ước muốn ngân lên nơi con tim nặng lòng với lục địa đen. Xin giới thiệu tới độc giả những nguyện ước thiêng liêng của các sĩ quan Công an từ châu Phi.

Phố nhỏ với ký ức cuộc bầu cử đầu tiên

Phố nhỏ với ký ức cuộc bầu cử đầu tiên

Phố Hàng Vôi (Hà Nội) dài hơn 300m, rộng 8m, chạy từ phố Lò Sũ đến ngã tư phố Ngô Quyền giao với Tông Đản, nối liền với phố Hàng Tre. Đây nguyên là đất thôn Kiếm Hồ, Trừng Thanh thuộc tổng Tả Túc (sau là tổng Phúc Lâm), huyện Thọ Xương, kinh thành Thăng Long xưa. Phố này trước đây nằm sát bờ sông Hồng, thuận tiện cho thuyền bè chở vôi các nơi cập bến, có nhiều chỗ nung vôi và buôn bán vôi, do đó có tên là Hàng Vôi.

Tôn vinh các giá trị của thi ca

Tôn vinh các giá trị của thi ca

Ngày Thơ Việt Nam đã diễn ra sôi động trên địa bàn cả nước trong dịp Tết Nguyên tiêu. Ngày Thơ Việt Nam chính thức ra đời đến nay được 24 năm, nhưng ở một số địa phương, sự kiện Ngày Thơ đã được tổ chức trước đó như ở tỉnh Quảng Ninh vào năm 1988, Đêm thơ Núi Nhạn (tỉnh Phú Yên cũ) vào năm 1980.

Cho bản làng yên vui

Cho bản làng yên vui

Những ngày đầu năm mới, bước chân của những cán bộ, chiến sĩ Công an xã Mường Chanh, tỉnh Sơn La ngày đêm bám bản, bám mường, đến với đồng bào các bản, các xóm để tuyên truyền, vận động thu hồi vũ khí, vật liệu nổ, công cụ hỗ trợ, giữ gìn an ninh, trật tự, mang lại cuộc sống bình yên cho mỗi mái nhà.

Giá trị của tầm vóc chiến lược

Giá trị của tầm vóc chiến lược

Sinh thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã khẳng định chân lý: “Nước Việt Nam là một, dân tộc Việt Nam là một. Sông có thể cạn, núi có thể mòn, nhưng chân lý ấy không bao giờ thay đổi”. Chân lý của Người đồng thời cũng thể hiện tầm vóc tư tưởng và chiến lược phát triển tương lai đất nước.

Gìn giữ giá trị di sản nghệ thuật của danh họa Lê Bá Đảng

Gìn giữ giá trị di sản nghệ thuật của danh họa Lê Bá Đảng

Nhân dịp Tết Bính Ngọ 2026, từ ngày 31/1 đến 28/2, gia đình họa sĩ Lê Bá Đảng phối hợp Bảo tàng Đà Nẵng tổ chức triển lãm “Ngựa và hoa trong sáng tác của họa sĩ Lê Bá Đảng”. Thành phố Đà Nẵng là nơi họa sĩ Lê Bá Đảng xuất dương sang Pháp bằng tàu thủy vào năm 1939 và thật ý nghĩa khi triển lãm được tổ chức tại đây sau khi toàn bộ di sản của ông được đưa về nước.

Bồi đắp sức mạnh nội sinh của dân tộc

Bồi đắp sức mạnh nội sinh của dân tộc

Khai xuân mới 2026, khi Ban Bí thư Trung ương Đảng tổ chức Hội nghị toàn quốc nghiên cứu, học tập, quán triệt và triển khai thực hiện Nghị quyết số 79-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển kinh tế nhà nước và Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam, Tổng Bí thư Tô Lâm đã có những phát biểu rất quan trọng.

Xuân về theo bước chân anh

Xuân về theo bước chân anh

Giữa những ngày cao điểm tấn công, trấn áp tội phạm, bảo đảm an ninh, trật tự, bảo vệ tuyệt đối an toàn Đại hội lần thứ XIV của Đảng và Tết Nguyên đán Bính Ngọ, trên nhiều nẻo đường, các cán bộ, chiến sĩ Công an tỉnh Bắc Ninh làm nhiệm vụ truy bắt đối tượng truy nã vẫn lặng lẽ bám địa bàn, vượt khó khăn, hiểm nguy...

Nước kiệu mùa xuân

Nước kiệu mùa xuân

Trong tâm thức của người Á Đông, năm Ngựa thường gợi lên những cuộc viễn du. Ngựa là vó câu tung hoành, là chí ở bốn phương, là những thảo nguyên bao la gió lộng. Nhưng, khi tờ lịch cuối cùng của năm cũ rơi xuống, nhường chỗ cho rạng đông của năm mới Bính Ngọ 2026, tôi lại không nghĩ về những chuyến đi tìm danh vọng hay những cuộc chinh phạt ồn ào.

Căn tính Việt như mầm xanh cội

Căn tính Việt như mầm xanh cội

Đất nước mình như câu hát “sáng chắn bão dông, chiều ngăn nắng lửa”, biểu thị một trầm tích lịch sử của mấy ngàn năm dựng nước và giữ nước, chính điều ấy rèn luyện ý chí và nghị lực để vượt qua những nguy nan, hiên ngang sống một cuộc đời xứng danh giống nòi Tiên Rồng. Từ trong những khó khăn đến kiệt cùng người Việt mình vẫn cố gắng sống, chung một lòng hướng về nhau, dìu dắt nhau đứng dậy và chia sẻ ngọt bùi cho nhau.