Hồi ức những ngày cuối tháng tư năm bảy lăm

Ngày 27, tôi đến lớp theo thời khóa biểu. Khu giảng đường Vàm Cống của Viện Đại học Hòa Hảo ngày càng thêm trống vắng. Lớp chúng tôi còn chưa được 20 đứa. Trước đây để tránh bị lôi vào cuộc chiến, thanh niên tứ xứ lũ lượt tìm đến cái Viện đại học không giống ai này, đóng tiền hàng tháng để đổi lấy tấm giấy hoãn dịch vì “lý do học vấn”. Bây giờ chiến tranh gần kết thúc, họ tự tản ra, mất dạng như chưa từng có mặt ở đây bao giờ.

Buổi học kết thúc sớm hơn thời gian quy định. Cả thầy lẫn trò chẳng ai muốn kéo dài những âm thanh rời rạc, khô khan của bài giảng được đón nhận bằng những ánh mắt thờ ơ, trống rỗng. Trong phút chốc chỉ còn tiếng gió thổi từ sông Hậu mang theo tiếng máy rì rầm của chiếc bắc Vàm Cống sang sông tràn vào giảng đường mênh mông, vắng lạnh…

ti%3fn si ngô th%3fy quang (tên th%3ft ngô quang láng - nguyên pgð s%3f vh-tt-dl t%3fnh an giang.jpg -0
Tiến sĩ Ngô Thụy Quang.

Căn phòng duy nhất của Ðại học xá trong khuôn viên trường ở cạnh Ngã tư Đèn Bốn Ngọn - còn gọi là Công trường Lê Quang Vinh, nóng bức, ngột ngạt như mọi ngày. Gọi là Ðại học xá cho oai chứ nó không hơn gì cái nhà trọ rẻ tiền nhất ở đất Long Xuyên này. Những chiếc giường sắt hoen rỉ, là đồ phế thải của Tây Ðức viện trợ cho Ðại học Hòa Hảo từ năm 1971, càng phơi bày rõ hơn sự tồi tàn, bẩn thỉu khi mấy chủ nhân tạm thời của nó tóm dẹp đồ đạc ra đi.

Ðến nay, bám lại cái Ðại học xá như nhà thương thí này còn lại năm anh em đều là dân miền Tây. Chỉ còn năm mống nhưng thái độ về cuộc chiến đang diễn ra chẳng ai giống ai. Anh Minh lớp Sử Ðịa 4 luôn miệng thở than: Chẳng biết có lấy được cái bằng Cử nhân hay không? Thằng Sang lớp Anh văn 3, kẻ hầu như có mặt ở Ðại học xá chỉ để ngủ qua đêm, thì thường chửi đổng vào thời cuộc. Thằng Thuấn chung lớp với tôi thì có thái độ chờ xem và câu triết lý cửa miệng: “Cái gì đến thì nó sẽ đến”!

Người thứ năm là Bình, anh chàng Nông nghiệp 3 lầm lì ít nói, thường lẩn tránh các cuộc tranh luận công khai. Chúng tôi chẳng biết anh ta nghĩ gì nhưng có thể biết tình hình chiến sự diễn ra hàng ngày qua tấm bản đồ Bình treo trên tường từ đầu tháng 4/1975. Chiều nay, phòng tuyến từ Xuân Lộc kéo dài qua Long Thành, nơi quân đội Sài Gòn đang dồn sức cố thủ được gạch đậm thêm nhiều nét. Chúng tôi biết là chiến sự ở đó đang diễn ra ác liệt và có thể sẽ làm thay đổi cục diện chiến trường trong những ngày tới vì nó rất gần Sài Gòn.

Tin tức, tin đồn, tin vịt… rối rắm, đủ loại thông tin nhưng chúng tôi chẳng thiết tha gì đến việc bàn luận thời cuộc nữa. Có lẽ kết quả cuộc tranh luận tối ngày 21/4 của anh em Ðại học xá đã làm chúng tôi bớt cởi mở với nhau về chính kiến. Tối đó, sau bài diễn văn từ chức của Nguyễn Văn Thiệu, gần 20 sinh viên có mặt ở đây chia thành 4 nhóm: Nhóm chửi Mỹ binh Thiệu; nhóm chửi Thiệu binh Mỹ; nhóm chửi cả Mỹ lẫn Thiệu và nhóm chót là nhóm… can ngăn một cuộc ẩu đả sắp xảy ra! Bình vẫn còn thức với chiếc radio một băng bé nhỏ áp sát bên tai. Sáng mai, chúng tôi lại biết thêm tin tức từ tấm bản đồ nhiều màu xanh đỏ của nó.

*

Ngày 28, sinh hoạt của thị xã Long Xuyên có vẻ bình thường. Ðường phố, chợ búa, hàng quán vẫn đông người qua lại, mua bán, ăn nhậu… Chiều xuống. Các quán cà phê vẫn đông người, đèn màu nhấp nháy mờ đi trong khói thuốc. Những bài tình ca êm dịu chen lẫn âm thanh cuồng loạn của nhạc Rock and Roll, cả nhạc phản chiến của Trịnh Công Sơn cùng bao nhiêu loại âm thanh khác tạo nên một đêm Long Xuyên như mọi đêm. Ở bến xe, công viên, đài Tự Cường… người tìm hoa và gái bán hoa vẫn đông vui như mọi lần. Chiến tranh hình như ở đâu đó, xa lắm!

Ðêm nay, số sinh viên khoa Văn - Sư phạm còn ở lại Long Xuyên tổ chức “Ðêm không ngủ” mong dựng lại cái không khí xuống đường sôi động của năm 1974. Ðã có kế hoạch phối hợp với anh em khoa Thương mại - Ngân hàng và Bách khoa - Nông nghiệp sau khi họ kết thúc buổi tiệc chia tay. Quanh đống lửa đốt bằng vỏ xe, anh em Sư phạm còn quá ít, căng thẳng chờ đợi bằng những bài hát phản chiến rì rầm như thánh ca. Không ổn rồi! Đám cảnh sát chìm lợi dụng đám đông ồn ào đã len lỏi xâm nhập vào cuộc chia tay của hai khoa kia. Thế là bọn họ lần lượt giải tán… Chúng tôi lặng lẽ ra về, bỏ lại chiếc vỏ xe còn bốc khói nằm lẻ loi trên sân trường. Mấy chị cằn nhằn, trách móc: Đám sinh viên con nhà giàu chết nhát!

*

Ngày 29, không khí chiến tranh đã thật sự lan tới Long Xuyên. Xe chở dân tản cư đổ về ngày càng nhiều chen lẫn xe quân sự qua lại liên tục trên đường và tiếng máy bay trực thăng rền rĩ trên bầu trời bay về hướng biển Rạch Giá. Nhiều chốt chặn của cảnh sát, quân cảnh mọc lên khắp nội ô; cờ ba sọc được cắm trên các cao ốc như đối chọi lại truyền đơn, bích chương của Mặt trận Giải phóng xuất hiện đầy trong khu lao động.

Viện Ðại học gần như đóng cửa, không có thời khóa biểu cho tuần tới. Chiều nay lính Bảo an quân Hòa Hảo xuất hiện trở lại trên những chiếc xe quân sự như năm 1974, mặt lạnh lùng. Tin đồn về một vùng “tự trị” của tôn giáo đang lan rộng dệt nên một bức tranh “vương quốc đạo” nhuốm đầy mùi huyền thoại như thời chống Pháp!

Tôi và em im lặng bên nhau. Ghế đá công viên Nguyễn Du loang loáng ánh trăng. Cô em “Bắc kỳ nho nhỏ” của tôi mất đi cái nhí nhảnh thường ngày. “Bố mẹ em đang chuẩn bị đi xa”. Còn Em? Tiếng nức nở trả lời câu hỏi. Còn Anh? Tôi im lặng. Những ngọn núi quê hương Tịnh Biên thật thân thương, bình dị luôn hiện diện trong tâm trí tôi khi rời xa nó từ hơn 10 năm trước, như đang vẫy gọi tôi trở về với thời thơ ấu tung tăng chân đất đến trường làng…

*

Ngày 30, từ 9 giờ sáng, Ðài Phát thanh Sài Gòn gần như câm bặt, thỉnh thoảng vang lên tiếng khọt khẹt như tiếng thở người bịnh nặng trong cơn hấp hối. Ðường phố chết lặng, cảnh sát áo trắng đi tới đi lui như con rối, chẳng biết làm gì. Lính đào ngũ chạy về Long Xuyên ngày càng đông. Nghe nói họ đã bắn nhau với lính quân cảnh trên đường Cần Thơ - Long Xuyên. Trực thăng đáp xuống, bay lên nhiều lần ở sân vận động…

Sự hoảng loạn bùng lên khi Ðài Phát thanh Sài Gòn phát đi tuyên bố ngừng bắn của Chuẩn tướng Nguyễn Hữu Hạnh, kế đó là Tuyên bố đầu hàng của Tổng thống Dương Văn Minh. Cầu Hoàng Diệu, Duy Tân đông nghịt người qua lại bằng mọi phương tiện để về nhà hoặc chạy đi đâu đó. Trong khu nhà trọ giáo sinh Sư phạm, âm thanh hỗn độn, khóc cười lẫn lộn. Bến xe Long Xuyên chật cứng người, hành lý. Bảo an quân Hòa Hảo chốt chặn tước vũ khí lính đào ngũ từ nơi khác chạy về. Nhiều nhà ở phố chợ đóng cửa. Dân lao động kéo nhau ra chợ mua nhu yếu phẩm tích trữ…

Chiếu tối. Tự xưng là Ủy ban hành chánh lâm thời tỉnh An Giang, qua loa phóng thanh, Tỉnh đoàn trưởng Bảo an quân Hòa Hảo ra lệnh thiết quân luật, hô hào trang bị vũ khí cho đàn ông từ 18 đến 45 tuổi… Ðêm 30/4 hình như dài vô tận!

*

Ngày 1/5, hai chiếc thiết giáp M.113 án ngữ ngay cổng Viện Ðại học ở Ngã tư Đèn Bốn Ngọn, súng đạn quay vào phía đường đi Núi Sập quận Huệ Đức, là hướng tiến ra Long Xuyên của quân Giải phóng tỉnh Long Châu Hà. Trên xe, số lính Bảo an quân lăm lăm súng trên tay, mắt hướng tứ phía. Chiếc nón sắt lớn của lính Mỹ vẫn không che được cái búi tóc sau ót của người lính đạo! Không còn bóng dáng binh lính Sài Gòn nào xuất hiện trên đường phố Long Xuyên. Tiếng máy bay trực thăng cũng hoàn toàn im bặt…

Tôi đến nhà em, chỉ còn người vú già ở lại. Căn phòng vẫn ngăn nắp như xưa. Bên cửa sổ chùm bông giấy trắng đong đưa trước gió. Tôi ra về mang theo tấm ảnh hai đứa đứng dưới tượng đài Bông lúa vươn cao còn ghi ngày 9/1/1975 đầy kỷ niệm. Em đã dặn vú đưa lại cho tôi kỷ vật sau cùng này.

Lực lượng Giải phóng đã tiếp quản tỉnh lỵ Châu Ðốc lúc 9 giờ sáng. Tôi phải về với quê hương Thất Sơn, nơi còn người mẹ già đang đợi chờ, lo lắng. Trưa ngày 1/5, tôi về tới Châu Đốc. Chiều 1/5/1975 tỉnh lỵ Long Xuyên được giải phóng...

Ngày 16/5, tôi về lại Long Xuyên trong những ngày lễ mừng chiến thắng. Ðêm xuống, đường phố Long Xuyên tràn ngập chân người và cờ hoa.

Đài Tự Cường chiều ngày 1/5/1975

Ngô Thụy Quang

Các tin khác

Những người đối mặt với hiểm nguy và giặc lửa

Những người đối mặt với hiểm nguy và giặc lửa

Trong những thời khắc cam go nhất của sự sống, hình ảnh người chiến sĩ Cảnh sát phòng cháy, chữa cháy và cứu nạn, cứu hộ (PCCC và CNCH) luôn hiện lên như điểm tựa vững chắc, sẵn sàng đối mặt hiểm nguy để giành lại sự sống cho người dân. Niềm vui của họ không ồn ào, không phô trương, mà lặng lẽ lắng lại trong sự an toàn của người dân, trong từng ánh mắt, nụ cười và những lá thư cảm ơn giản dị nhưng đầy ý nghĩa.

"Kế hoạch CM12" - dấu ấn mới của Điện ảnh CAND

"Kế hoạch CM12" - dấu ấn mới của Điện ảnh CAND

Điện ảnh Công an nhân dân (CAND) vừa bắt tay vào sản xuất bộ phim truyền hình dài tập "Kế hoạch CM12". Bộ phim tái hiện một trong những chiến công đặc biệt, mang dấu ấn sâu đậm của lực lượng CAND ở lĩnh vực phản gián trong những năm 1981-1984 mà ít người được biết. Không chỉ là một bộ phim về nghiệp vụ, bộ phim chứa đựng thông điệp về bản lĩnh, trí tuệ và sự nhân văn của lực lượng CAND Việt Nam.

Thượng úy Công an tạo clip "viral"

Thượng úy Công an tạo clip "viral"

Tuần qua, một clip tuyên truyền Luật Trật tự an toàn giao thông (TTATGT) đường bộ của Công an xã A Lưới (TP Huế) rất sinh động, ấn tượng đã gây "bão" trên mạng xã hội. Cùng với nhiều clip tuyên truyền khác của cán bộ, chiến sĩ Công an ở nhiều đơn vị, các clip tuyên truyền pháp luật như thế đã tạo viral (lan tỏa) trên mạng xã hội, thu hút hàng triệu lượt xem và bình luận, mang lại hiệu quả tuyên truyền tích cực trong cộng đồng.

Khát vọng cống hiến của người “truyền lửa”

Khát vọng cống hiến của người “truyền lửa”

Dưới tiết trời nắng ấm của một ngày cuối tháng 3, chúng tôi gặp Thiếu úy Nguyễn Thị Phương Anh, cán bộ Khoa An ninh chính trị nội bộ, Trường Đại học An ninh nhân dân (Bộ Công an) cũng là lúc em vừa trở về sau chuyến công tác ở TP Hà Nội. Phương Anh là một trong 20 gương mặt trẻ Công an vừa được Bộ Công an tuyên dương, trao giải thưởng “Gương mặt trẻ Công an tiêu biểu” năm 2025.

Người lính trở về từ ký ức làng

Người lính trở về từ ký ức làng

Tháng Tư lại về trên làng tôi, một ngôi làng ở Diễn Châu Nghệ An - lặng lẽ mà thấm sâu như một miền ký ức cũ. Gió từ cánh đồng thổi qua, mang theo hương lúa trổ bông dìu dịu, quyện trong sắc nắng cuối xuân còn vương chút êm đềm.

Người kể chuyện Kế hoạch phản gián CM-12

Người kể chuyện Kế hoạch phản gián CM-12

Thời gian gần đây, Thiếu tướng Nguyễn Khắc Đức - nguyên Cục trưởng Cục Kỹ thuật nghiệp vụ 1, Bộ Công an - trở thành tác giả có nhiều đầu sách được NXB CAND ấn hành. Gắn bó với trang viết từ khi còn là một người lính nghiệp vụ, sau khi nghỉ hưu, Thiếu tướng Nguyễn Khắc Đức có nhiều thời gian hơn dành cho công việc viết lách mà ông yêu thích từ thuở thiếu thời.

Thơ Xuân mới: Khắc họa thành công hình tượng người chiến sĩ CAND

Thơ Xuân mới: Khắc họa thành công hình tượng người chiến sĩ CAND

1.118 tác giả dự thi với hơn 3.000 tác phẩm là những con số “biết nói” chứng tỏ sức hấp dẫn của cuộc thi thơ mang tên “Xuân mới” do Chi hội Nhà văn Công an tổ chức. Hàng nghìn tác giả thuộc nhiều độ tuổi, ngành nghề, vùng miền khác nhau đã cùng hội tụ so tài, tạo nên một bức tranh thi ca muôn màu, muôn sắc, phong phú về chủ đề, đa dạng về bút pháp, linh hoạt về giọng điệu, mới mẻ trong cách thể nghiệm.

Bền bỉ hành trình lan tỏa văn hóa đọc

Bền bỉ hành trình lan tỏa văn hóa đọc

Từ cuối tháng 3 đến hết tháng 4 hằng năm, Trung tá Đỗ Thu Thơm, Giám đốc Thư viện CAND lại tất bật với các hoạt động hưởng ứng Ngày Sách và Văn hóa đọc Việt Nam trong lực lượng CAND.

“Lính chiến” kể chuyện đánh án

“Lính chiến” kể chuyện đánh án

Nhiều đường dây lừa đảo kinh tế quy mô lớn, thủ đoạn tinh vi liên tiếp bị bóc gỡ, bắt giữ nhiều đối tượng, thu hồi tài sản không nhỏ cho Nhà nước và Nhân dân... Một trong những người trực tiếp tham gia, góp phần quan trọng làm nên sự thành công của những chuyên án đặc biệt ấy là Đại úy Nguyễn Hữu Dũng (Công an phường Cầu Giấy, TP Hà Nội).

"Đất cháy": Khi "đất" chưa nguội và "lửa" còn âm ỉ

"Đất cháy": Khi "đất" chưa nguội và "lửa" còn âm ỉ

Trong nhiều năm, văn học viết về lực lượng Công an nhân dân thường vận hành trong một quỹ đạo khá ổn định, lấy sự kiện làm trung tâm, tổ chức tự sự quanh mô hình xung đột - truy quét - chiến thắng, và khép lại bằng sự khẳng định trật tự. Ở đó, văn học chủ yếu đóng vai trò minh chứng cho một chân lý có sẵn. Sự kiện được kể lại như một bằng chứng, hơn là như một vấn đề cần suy tư.

Nguyện ước mùa xuân từ châu Phi

Nguyện ước mùa xuân từ châu Phi

Lời tòa soạn: Với những sĩ quan Công an thực hiện nhiệm vụ gìn giữ hòa bình Liên hợp quốc ở những miền đất xa xôi của châu Phi, cuộc sống không chỉ là nhịp công việc căng thẳng giữa nắng rát mưa tuôn, mà vẫn có những lúc lắng lại tâm tư, vút bay cảm xúc đẹp đẽ về quê hương xứ sở, về tình đồng nghiệp quốc tế, những ước muốn ngân lên nơi con tim nặng lòng với lục địa đen. Xin giới thiệu tới độc giả những nguyện ước thiêng liêng của các sĩ quan Công an từ châu Phi.

Phố nhỏ với ký ức cuộc bầu cử đầu tiên

Phố nhỏ với ký ức cuộc bầu cử đầu tiên

Phố Hàng Vôi (Hà Nội) dài hơn 300m, rộng 8m, chạy từ phố Lò Sũ đến ngã tư phố Ngô Quyền giao với Tông Đản, nối liền với phố Hàng Tre. Đây nguyên là đất thôn Kiếm Hồ, Trừng Thanh thuộc tổng Tả Túc (sau là tổng Phúc Lâm), huyện Thọ Xương, kinh thành Thăng Long xưa. Phố này trước đây nằm sát bờ sông Hồng, thuận tiện cho thuyền bè chở vôi các nơi cập bến, có nhiều chỗ nung vôi và buôn bán vôi, do đó có tên là Hàng Vôi.

Tôn vinh các giá trị của thi ca

Tôn vinh các giá trị của thi ca

Ngày Thơ Việt Nam đã diễn ra sôi động trên địa bàn cả nước trong dịp Tết Nguyên tiêu. Ngày Thơ Việt Nam chính thức ra đời đến nay được 24 năm, nhưng ở một số địa phương, sự kiện Ngày Thơ đã được tổ chức trước đó như ở tỉnh Quảng Ninh vào năm 1988, Đêm thơ Núi Nhạn (tỉnh Phú Yên cũ) vào năm 1980.

Cho bản làng yên vui

Cho bản làng yên vui

Những ngày đầu năm mới, bước chân của những cán bộ, chiến sĩ Công an xã Mường Chanh, tỉnh Sơn La ngày đêm bám bản, bám mường, đến với đồng bào các bản, các xóm để tuyên truyền, vận động thu hồi vũ khí, vật liệu nổ, công cụ hỗ trợ, giữ gìn an ninh, trật tự, mang lại cuộc sống bình yên cho mỗi mái nhà.

Giá trị của tầm vóc chiến lược

Giá trị của tầm vóc chiến lược

Sinh thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã khẳng định chân lý: “Nước Việt Nam là một, dân tộc Việt Nam là một. Sông có thể cạn, núi có thể mòn, nhưng chân lý ấy không bao giờ thay đổi”. Chân lý của Người đồng thời cũng thể hiện tầm vóc tư tưởng và chiến lược phát triển tương lai đất nước.

Gìn giữ giá trị di sản nghệ thuật của danh họa Lê Bá Đảng

Gìn giữ giá trị di sản nghệ thuật của danh họa Lê Bá Đảng

Nhân dịp Tết Bính Ngọ 2026, từ ngày 31/1 đến 28/2, gia đình họa sĩ Lê Bá Đảng phối hợp Bảo tàng Đà Nẵng tổ chức triển lãm “Ngựa và hoa trong sáng tác của họa sĩ Lê Bá Đảng”. Thành phố Đà Nẵng là nơi họa sĩ Lê Bá Đảng xuất dương sang Pháp bằng tàu thủy vào năm 1939 và thật ý nghĩa khi triển lãm được tổ chức tại đây sau khi toàn bộ di sản của ông được đưa về nước.

Bồi đắp sức mạnh nội sinh của dân tộc

Bồi đắp sức mạnh nội sinh của dân tộc

Khai xuân mới 2026, khi Ban Bí thư Trung ương Đảng tổ chức Hội nghị toàn quốc nghiên cứu, học tập, quán triệt và triển khai thực hiện Nghị quyết số 79-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển kinh tế nhà nước và Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam, Tổng Bí thư Tô Lâm đã có những phát biểu rất quan trọng.

Xuân về theo bước chân anh

Xuân về theo bước chân anh

Giữa những ngày cao điểm tấn công, trấn áp tội phạm, bảo đảm an ninh, trật tự, bảo vệ tuyệt đối an toàn Đại hội lần thứ XIV của Đảng và Tết Nguyên đán Bính Ngọ, trên nhiều nẻo đường, các cán bộ, chiến sĩ Công an tỉnh Bắc Ninh làm nhiệm vụ truy bắt đối tượng truy nã vẫn lặng lẽ bám địa bàn, vượt khó khăn, hiểm nguy...

Nước kiệu mùa xuân

Nước kiệu mùa xuân

Trong tâm thức của người Á Đông, năm Ngựa thường gợi lên những cuộc viễn du. Ngựa là vó câu tung hoành, là chí ở bốn phương, là những thảo nguyên bao la gió lộng. Nhưng, khi tờ lịch cuối cùng của năm cũ rơi xuống, nhường chỗ cho rạng đông của năm mới Bính Ngọ 2026, tôi lại không nghĩ về những chuyến đi tìm danh vọng hay những cuộc chinh phạt ồn ào.

Căn tính Việt như mầm xanh cội

Căn tính Việt như mầm xanh cội

Đất nước mình như câu hát “sáng chắn bão dông, chiều ngăn nắng lửa”, biểu thị một trầm tích lịch sử của mấy ngàn năm dựng nước và giữ nước, chính điều ấy rèn luyện ý chí và nghị lực để vượt qua những nguy nan, hiên ngang sống một cuộc đời xứng danh giống nòi Tiên Rồng. Từ trong những khó khăn đến kiệt cùng người Việt mình vẫn cố gắng sống, chung một lòng hướng về nhau, dìu dắt nhau đứng dậy và chia sẻ ngọt bùi cho nhau.