Cuộc hội ngộ tin yêu

Dưới tán rừng tràm, bên cốc rượu có pha tí mật ong rừng tràm thơm thơm, nồng ấm, Đại tá Lê Quốc Phấn, Giám thị Trại giam Cái Tàu vừa nghỉ hưu tâm tình với tôi bằng giọng đầy dí dỏm, nhưng phảng phất chút mãn nguyện, tự hào: "Cả nhà đều là đảng viên, đều sống bằng lương của ngành Công an". Dù biết khi vào Đảng, vào ngành, từng người trong gia đình ông đều tuyên thệ sẵn sàng đi bất cứ nơi đâu, làm bất cứ việc gì mà Đảng, Tổ quốc và nhân dân cần nhưng quả thật, đứng giữa đất U Minh Hạ còn bộn bề gian khó, biết vì nhiệm vụ mà từng thành viên của gia đình này chấp nhận sự vắng xa, cách trở, tôi thật sự cảm thấy quý sự hy sinh thầm lặng của họ.

Giở cuốn album giới thiệu với tôi về các thành viên trong gia đình mình, ông bộc bạch, từ ngày các con, cả dâu và rể lần lượt trở thành đồng nghiệp của hai vợ chồng ông, cả nhà chưa khi nào sum vầy đông đủ để có một tấm ảnh chụp chung. Giải thích nội dung một tấm ảnh được chụp ở vùng quê Đà Sơn, Đô Lương (Nghệ An) - nơi ông chôn nhau, cắt rốn và có đầy kỷ niệm, ông kể, duyên cớ 41 năm trước khi ông được tuyển vào ngành Công an: "Chú tôi hy sinh. Bố và anh cả tôi đều là tham gia cách mạng".

Gần 2 năm sau khi được phân công về Trại giam Phú Sơn 4, nằm tít tận Thái Nguyên, ông tình cờ quen rồi yêu cô học viên Trường Cảnh sát 6 - bà Đoàn Thị Hải, vợ ông bây giờ - kém mình một tuổi quê Sơn Thủy, Hương Sơn (Hà Tĩnh). Sau chuyến thực tập, Hải được phân công về Trại giam Tân Kỳ (Nghệ An); còn ông thì bịn rịn chia tay người yêu để nhận nhiệm vụ mới tại một đơn vị ở tận… vùng Đồng Tháp Mười.

Đại tá Lê Quốc Phấn (phải) cùng Trung tướng Nguyễn Hữu Ước - nguyên Phó Tổng cục trưởng Tổng Cục Chính trị CAND, nguyên Tổng biên tập Báo CAND tại công trường xây dựng Khu di tích Quốc gia Hòn Đá Bạc năm 2010.
Đại tá Lê Quốc Phấn (phải) cùng Trung tướng Nguyễn Hữu Ước  - nguyên Phó Tổng cục trưởng Tổng Cục Chính trị CAND, nguyên Tổng biên tập Báo CAND tại công trường xây dựng Khu di tích Quốc gia Hòn Đá Bạc năm 2010.

"Trại giam Phước Hòa (Tiền Giang) khi đó mới thành lập. Đứng giữa 4 bề là cánh đồng phèn nồng chua, toàn cỏ năn, tôi cùng hơn 30 anh em cũng được điều động từ nơi khác về đối mặt với nhiều khó khăn, vất vả".

Tiếng là trại chứ thực ra chỉ có căn nhà cho phạm ở, còn anh em công an thì ở tạm dưới một tấm bạt cũ, nắng thì nóng hầm hập, mưa thì phải co cụm, chạy dột. Khổ vậy nhưng sau giờ làm việc, chàng tân binh quê Nghệ An cứ cặm cụi viết, gởi rồi nhận, đọc thư. Nhiều anh em cùng đơn vị phát hiện, chọc rân trời: "Cái thằng yêu dữ thiệt". "Ngoài thư cho người yêu, còn có thư về gia đình nữa. Bình quân mỗi tháng cũng hơn chục lá" - ông cười hơi ngượng nghịu…

Ở vùng đất mới nằm sâu trong ruột Đồng Tháp Mười, với đặc sản "muỗi kêu như sáo thổi, đỉa lội tựa bánh canh", trong sự khắc nghiệt ông cảm nhận được thêm tình người, tình đồng chí, đồng đội và đặc biệt là giá trị của lòng nhân ái, bao dung của chế độ, của lực lượng Công an đối với những người lầm lỡ một thời.

"Gởi thư về tôi kể toàn những tình cảm của mình với người, với đất Đồng Tháp Mười. Và có khi, ngẫu hứng, tôi cũng bật lên thành thơ". Cuối năm 1979, chàng tân binh được về phép cưới vợ. "Đám cưới nghèo nhưng ấm cúng lắm. Trại phía… đàng gái giúp đỡ hết mình. Cưới xong, chỉ nửa tuần trăng mật, tôi lại nhảy tàu trở về đơn vị" .

Mẹ ông mất sớm, bố ông lúc đó đã 70 tuổi, cứ nay đau, mai yếu, anh cả công tác trong quân đội, đóng Đà Nẵng, em gái bị tật nguyền từ nhỏ, chỉ ngồi một chỗ, gia đình quá khó khăn. Năm 1985, ông đã được chuyển về Trại Tân Kỳ, Nghệ An. Khi đó, ông đã có 3 con. Bao nhiêu vất vã đều trút lên vai vợ ông. Hai vợ chồng phải gởi các con về nhờ bà ngoại nuôi nấng… Nhớ con, hai vợ chồng chỉ siết tay nhau rồi khóc.

Gần 10 năm sau đó, ông tình cờ gặp lại Giám thị của Trại giam Phú Sơn 4 vừa được Bộ phân công về làm Giám thị Trại giam An Phước (Bình Dương). Nghe theo sự gợi ý của thủ trưởng cũ, vợ chồng ông đã xin và được chuyển công tác về đây. Vài năm sau, trại này được tách ra, ông thành người của Trại An Phước, còn vợ ông là người của Trại Bố Lá. 

Ông an ủi vợ: "Cái số mình là phải chịu cách xa nhau rồi mới được gần nhau". Thêm hơn 10 năm nữa, năm 2007, ông được phân công về làm Giám thị Trại giam Cái Tàu - Trại giam xa xôi, khó khăn nhất nước của ngành Công an cho tới thời điểm này.

Chứng kiến công việc của bố, mẹ mình vất vả và luôn phải cách xa, nhớ nhung nhưng các con ông lần lượt vẫn quyết theo nghiệp Công an. Mời tôi thưởng thức thêm cốc rượu thơm lừng, ông kể về các con mình bằng giọng đầy tự hào: "Con gái lớn sinh năm 1980. Sau khi xong  Đại học CSND, nó về công tác tại Công an Bình Dương. Còn thằng con trai lớn, nhớ Tết năm nó chưa vào ĐH của ngành Công an, nó cùng bạn bè đi chơi thì gặp cảnh hai thanh niên đánh nhau.

Khi nó định nhảy vào can ngăn, bạn đi cùng nó đang là học viên Đại học CSND ngăn lại: "Em là dân luật, có võ nghệ gì đâu, để anh". Chẳng ngờ, nó nghe nói vậy mà bị chạm tự ái. Tới kỳ thi tuyển năm đó, nó đăng ký thi vào Đại học CSND và đã trúng tuyển. Tiếp nối khí thế, thằng em út cũng vào ngành sau khi xong đại học". Rồi ông tươi cười, cho biết thêm: "Con rể và hai con dâu  tôi cũng là Công an nốt!".

Lại nhớ đến những ngày đầu khi vừa đặt chân tới Cà Mau nhận công tác, mỗi tháng, từ tít tận ở rừng U Minh Hạ, ông  sắp xếp về thăm vợ hoặc con ít nhất một lần. Đêm trước khi về, ông cứ trằn trọc, phân vân: hễ về Bình Dương thì chỉ gặp bà xã; còn về Sài Gòn thì có thể gặp gần đủ các con. Khi ông quyết định về Sài Gòn để thăm mấy đứa cháy nội, cháu ngoại, liền bị vợ trách yêu: "Không có tôi thì sao ông có cháu ngoại, cháu nội được hả".

Đại tá Lê Quốc Phấn khi còn là Giám thị Trại giam Cái Tàu.
Đại tá Lê Quốc Phấn khi còn là Giám thị Trại giam Cái Tàu.

Ông bảo rất "thèm" được hội ngộ toàn thể gia đình, một năm một lần cũng được. Nhưng đâu phải dễ. bởi cả 8 người trong gia đình ông đều là công an, một công  việc đặc thù. Vào dịp Tết, ông từ Cà Mau về tới nhà thì con ông phải vô đợt trực. Vợ, con nhớ ông, nhiều lúc cũng sắp xếp vượt chặng đường gần 500 km để xuống Cà Mau thăm ông. Mỗi chuyến gặp nhau, dù đầy đủ nhất cũng chỉ hơn nửa thành viên trong nhà.

Ông thống kê cho gần chục năm: "Từ hồi tôi xuống đây tới nay, bà xã xuống thăm được ba lần, thằng lớn hai lần, thằng út một lần; còn con gái lớn, muốn lắm nhưng chưa đi được".  Một lần gần cuối năm, vợ ông chuẩn bị làm mâm cơm giỗ mẹ chồng. Trên đường ra sân bay Nội Bài, ông nghĩ chuyến về nhà lần này sẽ gặp đủ các con. Vừa vào tới Sài Gòn, ông nhận được chỉ đạo của trên giao đơn vị ông đăng cai cho một hội nghị giao ban của Tổng cục. Vậy là ông lên xe đi thẳng về Cà Mau, một lần nữa ông lỗi hẹn với… tất cả "đồng nghiệp" ở nhà.

Để nguôi ngoai nổi nhớ nhớ vợ, nhớ con, nhớ cháu, ông thường dồn sức, chụm đầu vào công việc. Cách nay mấy tháng, khi ông chưa về hưu, ông phấn khởi "khoe" với tôi rằng Trại giam Cái Tàu giờ là một trong những điểm sáng trong hệ thống trại giam cả nước về công tác giáo dục cảm hóa người lầm lỗi. Thành tích là của tập thể nhưng công sức của ông không nhỏ.

Từ khi ông về đây, chuyện ăn, chuyện ở, chuyện học hành, chuyện chăm sóc sức khỏe của anh em và phạm nhân được nâng lên thấy rõ. Nhiều cán bộ, chiến sĩ cho biết nhờ ông mà anh em được học chuyên môn nghiệp vụ giữa rừng, khỏi phải đi đâu xa xôi, tốn kém. Đặc biệt, cũng nhờ tấm lòng của ông mà bao nhiêu năm nay, giữa rừng tràm U Minh này, nhiều phạm nhân đã được tạo điều kiện tốt nhất để về với nẻo thiện. Nhiều phạm nhân sau khi rời trại vẫn gọi điện, viết thư cảm ơn ông bởi khi còn trong trại, nhờ nghe lời ông mà họ biết chữ, giờ có chữ rồi, họ phấn khích làm lại cuộc đời…

Đi giữa mùi hương thoang thoảng của hoa tràm, tôi lại nghe nhiều người dân nhắc đến ông như nhắc đến một người thân quen ruột rà trong nhà với một thái độ cảm kích, quý trọng. Người dân cùng cuối đất cứ tâm đắc mãi một cán bộ giám thị mẫn cán, thương người, bao dung, chịu khó; một ông "là dân miền Trung mà ăn được mắm rừng U Minh, đặc biệt là ca được cả bài vọng cổ….".

Thái Bình

Các tin khác

Chuỗi sự kiện "Tổ quốc bình yên": Hành trình 80 năm qua lăng kính nghệ thuật

Chuỗi sự kiện "Tổ quốc bình yên": Hành trình 80 năm qua lăng kính nghệ thuật

Chuỗi sự kiện "Tổ quốc bình yên" tại Thủ đô Hà Nội diễn ra từ ngày 9 đến 12/7/2026 do Bộ Công an phối hợp với UBND TP Hà Nội tổ chức nhân kỷ niệm 80 năm Ngày truyền thống lực lượng An ninh nhân dân (12/7/1946 - 12/7/2026) đã thành công rực rỡ, để lại nhiều ấn tượng tốt đẹp trong lòng khán giả và du khách Thủ đô.

Mạch nguồn tri ân trong tâm thức người Việt

Mạch nguồn tri ân trong tâm thức người Việt

“Chiến dịch 500 ngày đêm” đưa các liệt sĩ trở về không chỉ là một đề án hành chính hay chỉ tiêu quy tập, mà đó là bản tuyên ngôn bằng hành động của một dân tộc chưa bao giờ quên giá trị của sự hy sinh. Đó là mạch nguồn tri ân bền bỉ, chảy từ quá khứ hào hùng qua hiện tại trách nhiệm và hướng tới tương lai nhân văn. Trong dòng chảy ấy, văn hóa tri ân không chỉ là đạo lý, mà đã trở thành sức mạnh nội sinh, định hình nên cốt cách và bản sắc độc bản của con người Việt Nam.

Trung tá Công an nhập vai “Những người con của nhân dân”

Trung tá Công an nhập vai “Những người con của nhân dân”

Trong dịp kỷ niệm 80 năm Ngày truyền thống CAND (19/8/1945 – 19/8/2025), đông đảo khán giả được thưởng thức những thước phim tài liệu chân thực, xúc động về cố Bộ trưởng Bộ Công an Trần Quốc Hoàn qua hai bộ phim “Người công an cách mạng” và “Những người con của nhân dân”. Nhưng ít ai biết rằng, người vinh dự đảm nhiệm vai Bộ trưởng đầu tiên của ngành Công an là một cán bộ Công an “xịn” nhưng “ngoại đạo” với diễn xuất.

Huyền thoại viết bằng máu của nữ chiến sĩ an ninh

Huyền thoại viết bằng máu của nữ chiến sĩ an ninh

Trong những trang sử vàng của lực lượng An ninh nhân dân 80 năm qua, có những huyền thoại được viết bằng máu và lòng trung kiên. Nữ anh hùng liệt sĩ Bùi Thị Cúc (tức Trần Thị Lan) là một biểu tượng bất tử như thế. Phía sau chiến công lẫy lừng là câu chuyện bi tráng về lòng quả cảm và khí tiết kiên trung của nữ chiến sĩ anh hùng đất Hưng Yên.

"30 ngày nước rút" của Thượng úy Đỗ Văn Linh

"30 ngày nước rút" của Thượng úy Đỗ Văn Linh

Từ những video chia sẻ kiến thức miễn phí trên mạng xã hội đến cộng đồng học tập với hơn 300.000 người theo dõi, hành trình của Thượng úy Đỗ Văn Linh đã góp phần mở rộng cơ hội tiếp cận tri thức cho hàng nghìn học sinh trên cả nước.

Khát vọng bình yên từ thao trường rực lửa

Khát vọng bình yên từ thao trường rực lửa

Khi mỗi chiến sĩ CAND mang trong mình khát vọng bình yên của Nhân dân làm mục tiêu chiến đấu, thì thao trường dù có khắc nghiệt đến đâu cũng trở thành mảnh đất tâm hồn xanh tươi, nơi ươm mầm cho những chiến công thầm lặng.

Vị đại tá ở Chiến khu R

Vị đại tá ở Chiến khu R

Trong chuyến công tác đầu tháng 5/2026 tìm tư liệu về truyền thống Phòng Cảnh vệ miền Nam (Bộ Tư lệnh Cảnh vệ), tôi có may mắn được gặp Đại tá Nguyễn Phong Giang - nguyên cán bộ Đoàn 180 An ninh vũ trang (viết tắt là Đoàn 180) miền Nam, đơn vị trực tiếp chiến đấu, bảo vệ Trung ương Cục miền Nam.

Nơi suối nguồn Roòng Khoa

Nơi suối nguồn Roòng Khoa

Hòa vào cái oi ả của nắng hè và râm ran tiếng ve, chúng tôi ngược cung đường Đông Bắc trong hành trình về An toàn khu (ATK) Định Hóa, dừng chân ở xóm Roòng Khoa (xã Phú Đình, tỉnh Thái Nguyên) nơi ra đời của Hội Nhà báo Việt Nam, là suối nguồn lưu giữ dấu ấn quan trọng trong lịch sử Báo chí Cách mạng.

Dấu ấn bản lĩnh thép của người lính cận vệ

Dấu ấn bản lĩnh thép của người lính cận vệ

Tiếng súng chát chúa, tiếng xe gầm rú và khói thuốc súng đặc quánh trong một tình huống nghẹt thở: Yếu nhân bị các nhóm khủng bố tấn công dồn dập bằng cả thiết bị bay không người lái (UAV) lẫn hỏa lực hạng nặng. Giữa lằn ranh sinh tử ấy, những người lính Bộ Tư lệnh cảnh vệ (K01), Bộ Công an đã mưu trí, dũng cảm dùng chính thân mình làm lá chắn, bảo vệ tuyệt đối an toàn cho mục tiêu.

Mùa thi trong mỗi gia đình

Mùa thi trong mỗi gia đình

Kì thi tốt nghiệp THPT 2026 đang tới gần, cùng với nhiệt độ cao của mùa hè, ở những cổng trường, trong các phòng thi hay trong bữa cơm nhiều gia đình cũng đang nóng lên với sự hồi hộp, lo âu, hy vọng.

Hạnh phúc khi được phục vụ nhân dân

Hạnh phúc khi được phục vụ nhân dân

Nhiệt huyết bền bỉ suốt 2 thập kỷ với nhiều đổi mới phát huy hiệu quả trong thực tiễn, Thượng tá Nguyễn Thành Lâm đã góp phần xây dựng hình ảnh người chiến sĩ Công an Thủ đô gần dân, trách nhiệm, hạnh phúc khi được phục vụ nhân dân.

Nâng đỡ những cuộc đời lầm lỡ

Nâng đỡ những cuộc đời lầm lỡ

Một ngày tháng 5, chúng tôi có mặt tại Trại giam Xuân Nguyên thuộc Bộ Công an. Cái nắng oi ả càng làm cho không khí làm việc tại trại trở nên “nóng” hơn. Từ Ban Giám thị đến từng cán bộ, chiến sĩ đều đang căng mình, dồn hết tâm sức để chuẩn bị cho đợt đặc xá diễn ra vào ngày 1/6. Giữa guồng quay hối hả ấy, Thượng tá Đàm Thị Hiền, Phó Giám thị phụ trách giáo dục và hồ sơ luôn là người giữ lửa thầm lặng trong hành trình hồi sinh những cuộc đời lầm lỗi.

"Rực lửa" thao trường

"Rực lửa" thao trường

Những ngày cuối tháng 5, Quảng Ninh trở thành "thao trường lớn" của hơn 1.900 cán bộ, chiến sĩ đến từ Công an các đơn vị, địa phương trên cả nước tham gia tranh tài ở các nội dung: bắn súng, chạy vượt vật cản, võ thuật CAND, bóng đá nam 7 người và pickleball.

Nhà văn Phạm Thanh Khương: Buông lưới thả câu lòng nghe sóng hát

Nhà văn Phạm Thanh Khương: Buông lưới thả câu lòng nghe sóng hát

Gần đây, tôi có dịp được đọc nhiều thơ của nhà văn Phạm Thanh Khương (sinh năm 1959) được đưa lại trên trang Facebook của anh. Nhiều lúc, tôi bật cười vì hình ảnh trong bài "Lão Ngư", anh mô tả: "Biển như đời lão/ Bấp bênh sóng gió/ Lưỡi câu dáng lão ngồi". Biểu tượng chiếc lưỡi câu đung đưa, chập chờn hiện lên qua mỗi trang sách của anh mà tôi đọc sau đó. Tôi hỏi vì sao mấy năm nay nhà văn chăm chỉ đi câu cá vậy, anh trả lời: "Đỡ rách việc!"; rồi cười phớ lớ.

Dấu ấn báo chí Công an nhân dân hướng về cơ sở

Dấu ấn báo chí Công an nhân dân hướng về cơ sở

Từ ngày 13 đến 16/5/2026, Cục Truyền thông CAND chủ trì, phối hợp Công an tỉnh Sơn La cùng các đơn vị đồng hành tổ chức lớp bồi dưỡng nghiệp vụ báo chí, truyền thông trong CAND và chuỗi chương trình báo chí, truyền thông CAND hướng về cơ sở.

Dấu ấn cảnh sát hình sự ở miền quê quan họ

Dấu ấn cảnh sát hình sự ở miền quê quan họ

18/4, đúng dịp kỷ niệm 80 năm Ngày Truyền thống lực lượng Cảnh sát hình sự, cán bộ, chiến sĩ (CBCS) Phòng Cảnh sát hình sự, Công an tỉnh Bắc Ninh đã vinh dự được Chủ tịch nước tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Đây là phần thưởng cao quý của Đảng, Nhà nước ghi nhận những đóng góp xuất sắc của lực lượng Cảnh sát hình sự Bắc Ninh trong đấu tranh phòng, chống tội phạm, bảo vệ sự bình yên cho nhân dân.

Trường ca về một người anh hùng

Trường ca về một người anh hùng

“Mặt trời nồng ấm trong tim” (NXB Hội Nhà văn 2026) là trường ca mới nhất của Châu La Việt. Bối cảnh tác phẩm là không gian thời kháng chiến chống xâm lược cực kỳ ác liệt, trải dài từ miền Bắc đến miền Đông Nam Bộ, từ Trường Sơn đến Tây Ninh.

Đại úy Vũ Mạnh Tuấn: Bí thư Đoàn 9X với ước mơ xanh

Đại úy Vũ Mạnh Tuấn: Bí thư Đoàn 9X với ước mơ xanh

Đại úy Vũ Mạnh Tuấn hiện là Bí thư Đoàn trường Cao đẳng Cảnh sát Nhân dân (CSND) II. Từ ước mơ ban đầu của năm 18 tuổi cho đến hành trình hơn 10 năm phấn đấu trong màu áo xanh, ở thời điểm nào, chiến sĩ trẻ này cũng luôn tâm niệm mang đến hình ảnh người Công an không chỉ tận tụy với nghề và còn phải tử tế với đời.