Kỷ niệm 40 năm khóa D11 Học viện An ninh nhân dân (25-9-1979 – 25-9-2019)

C500 – Tình yêu còn mãi

Ngày này, tròn 40 năm D11 chúng tôi tựu trường. Hơn 500 chiến binh thời đó, giờ chỉ còn lại hơn 400. Về lại mái trường xưa ngày hôm nay cũng không còn đủ nữa. Chúng tôi nhớ về những đồng đội đã khuất. Chúng tôi nhớ về những vui buồn đã qua...

Trưa 14/9/2019, chúng tôi, 4 cựu học viên Khóa D11 cùng gia đình ngồi chung với nhau trong một quán nhỏ gần sân bay Tân Sơn Nhất (TP Hồ Chí Minh) để kỷ niệm ngày này cách đây 40 năm chúng tôi rời TP trên ga Bình Triệu để đến một ngôi trường thật xa xôi mà khi ấy không ai có thể nghĩ nó lại gắn bó sâu sắc đến như vậy trong cuộc đời mỗi chúng tôi. Đó là Trường Sĩ quan An ninh, nay là Học viện An ninh nhân dân (ANND) - còn được gọi bằng phiên hiệu thân thương là trường C500.

Ngày ấy, các cán bộ của bộ phận đào tạo Công an TP. Hồ Chí Minh thật chu đáo. Họ đi cùng tàu hỏa 3 ngày 3 đêm đưa chúng tôi đến tận trường ở Hà Đông (bấy giờ thuộc Hà Tây, nay là Hà Nội) và chờ đến khi chúng tôi ổn định chỗ ăn ở rồi mới yên tâm lên tàu trở về TP.

Những năm tháng học tại trường, các học viên chúng tôi - con em của TP. Hồ Chí Minh còn được một “đặc ân” nữa là thỉnh thoảng mỗi khi có dịp ra Hà Nội công tác, các bác, các cô chú ở Thành ủy, UBND TP và Công an TP lại đến trường thăm và mang quà của Thành phố cho mỗi đứa. Cũng không nhiều nhặn gì, khi thì ít tiền, khi thì bánh kẹo hoặc vài gói mì tôm. Cái tình, cái nghĩa ấy không bao giờ chúng tôi quên được.

Tiểu đội nữ của D11 (khóa duy nhất trong lịch sử C500 có tròn 1 tiểu đội chiến sĩ gái). Ảnh chụp trong lần hội ngộ 35 năm ngày tựu trường của khóa D11.
Tiểu đội nữ của D11 (khóa duy nhất trong lịch sử C500 có tròn 1 tiểu đội chiến sĩ gái). Ảnh chụp trong lần hội ngộ 35 năm ngày tựu trường của khóa D11.

Ngày ấy, cơ ngơi nhà trường còn nghèo và đơn sơ. Nhiều hội trường, phòng học, nhà ở vẫn còn mái tranh, vách đất. Ngoài giờ học, các lớp học viên đều được phân chia một mảnh đất để trồng rau giúp nhà bếp cải thiện bữa ăn, đám sinh viên gốc học sinh thành thị như chúng tôi nhờ đó mới biết trồng rau, tưới phân, bắt sâu.

Có những ngày Hè chúng tôi đóng gạch, và những tòa nhà của C500 mọc lên như giờ đây một phần từ những viên gạch như thế. Và nhớ những ngày Hà Nội tổ chức chiến dịch nạo vét làm sạch sông Tô Lịch, giữa mùa đông giá rét, thầy trò cả trường quần quật vét bùn, đắp bờ, đào kênh. Dân làng nghèo hai bên sông thương “lính C500” vất vả nên mang ấm trà nóng mời mấy chú uống cho ấm bụng.

Ngày ấy, “lính C500” chưa được mặc quân phục chính qui và oai nghiêm như các khóa học viên sau này. Họ thường mặc áo xanh xám như màu mắm tôm. Đến khóa chúng tôi thì quân phục màu xanh gần giống như bộ đội. Những buổi chiều thứ Bảy, giữa cái ồn ào đông đúc ở các trạm xe buýt và tàu điện từ Hà Đông về Hà Nội, người ta dễ nhận ra màu áo “lính C500” chen lẫn với màu áo sinh viên các Trường Đại học Tổng hợp, Đại học Ngoại ngữ, Đại học Kiến trúc… Đôi khi chúng tôi lên tàu, xe xin đi nhờ vì trong túi chẳng còn đồng nào. Các bác soát vé nhìn biết ngay là “lính C500” nên luôn vui vẻ cho đi và còn gọi vui chúng tôi là những “sĩ quan Trần Nhờ” nữa chứ.

Ngày ấy, các thầy C500 đều còn rất trẻ, phần đông là các học viên tốt nghiệp hạng xuất sắc của các khóa trước được giữ lại trường. Ở họ luôn toát lên vẻ oai nghiêm, đĩnh đạc và say mê khoa học khiến cánh học viên chúng tôi vô cùng kính nể. Một đôi lần chúng tôi có dịp ghé thăm dãy nhà giáo viên trong trường, vào căn phòng đơn sơ của các thầy chỉ thấy sách và sách. Thầy trò cùng trò chuyện bên bàn nước trà, hút điếu thuốc lá Sông Cầu hay “bắn” vài nhát thuốc lào, thật ấm cúng và chan chứa ân tình.

Ngày ấy, kỷ luật của trường rất nghiêm. Ngoài giờ học, nhà trường khuyến khích học viên chơi thể dục, thể thao hoặc vào thư viện. Cả lớp chỉ có 4 thẻ ra vào cổng. Một số học viên “tinh quái”... nghĩ ra “mánh” cử 4 anh ra cửa rồi một anh mang 4 thẻ quay vào để đưa tiếp 3 anh khác ra. Vậy mà nhiều khi cũng bị cảnh vệ phát hiện. Bù lại, thư viện của trường có khá nhiều sách và luôn rộng mở. Học viên được mượn sách dễ dàng vì chỉ cần có thẻ học viên là mỗi ngày có thể mượn từ 2-3 cuốn. Nhờ vậy 5 năm ở trường, chúng tôi có dịp đọc được rất nhiều, từ bộ “Tư bản” của Mác, tuyển tập của Lê-nin đến các tiểu thuyết nổi tiếng như  “Chiến tranh và Hòa bình”, “Sông Đông êm đềm”, “Những người khốn khổ”… điều mà sau này khi ra trường hiếm khi có thời gian để đọc.

Ngày ấy, trường hay tổ chức các hoạt động văn hóa, văn nghệ, thể thao quần chúng, phong trào ở các lớp rất sôi nổi. Nhớ năm thứ 2, cả khóa đi thực tế tại Đan Phượng (khi đó thuộc Hà Tây), ban ngày đắp đường, san ruộng, dọn vệ sinh, cứ tối đến là trong những mái nhà lá ở xóm nọ, xóm kia lại vang lên tiếng đàn, tiếng hát của lính C500 với các thanh thiếu niên địa phương. Ngày trở về trường, bao nhiêu nước mắt tuôn rơi trên khóe mắt cả người đi và người ở lại. 

Có một dịp vào năm học thứ 3, D11 chuẩn bị hội diễn văn nghệ chào mừng dịp truyền thống của Lực lượng CAND, một tay có máu văn nghệ và cực kỳ hài hước của Bê tôi nói cần có một bài hát để thi đấu. Cậu ta ép Bê trưởng làm một bài thơ. Đến tối hôm đó, cậu ta và tôi nằm trên giường, không đèn không đóm, ngô nghê ghép từng mẩu giai điệu cho bài thơ. Rồi cũng thành một bài hát mà sau này trở thành một bài truyền thống của D11.

Khi khóa ra trường, giai điệu bài hát theo chân người lính D11 đến các miền đất nước, và đôi khi những người lính nhớ đến nhau bằng giai điệu bài hát mộc mạc đó. Bê trưởng của chúng tôi giờ đã nghỉ hưu với quân hàm Trung tướng trên vai. Anh vẫn luôn là niềm tự hào của khóa chúng tôi, những người lính D11. 

Ngày tốt nghiệp năm ấy, buổi lễ được tổ chức đơn sơ nhưng sao xúc động, quyến luyến vậy. Nâng trên tay tờ quyết định nhận công tác, người lên Lạng Sơn, Móng Cái, người trở về Cà Mau hay những miền rừng núi Tây Nguyên, ai cũng vẫn một ba lô trên lưng như ngày mới tựu trường, nhưng tất cả đều đã trưởng thành và rắn rỏi, tất cả đều nao nao khi ngoái nhìn lại cổng trường thân yêu thêm một lần nữa trước khi dấn thân vào cuộc chiến đấu thầm lặng đầy cam go đang chờ đợi ở phía trước.

Bản nhạc "Chúng tôi là chiến sĩ an ninh" của hai chiến sĩ nam khóa D11 sáng tác. Lời thơ: Trần văn Nhuận, nhạc: Đỗ Lê Chi.
Bản nhạc "Chúng tôi là chiến sĩ an ninh" của hai chiến sĩ nam khóa D11 sáng tác. Lời thơ: Trần văn Nhuận, nhạc: Đỗ Lê Chi.

Chia tay nhau, nắm chặt tay nhau và hẹn gặp lại nhau, dù biết rằng có thể sẽ không bao giờ gặp lại đầy đủ trong một A (tiểu đội) hay một Bê (trung đội) nữa. 40 năm gặp lại, chúng tôi lặng lẽ nhớ tới những người lính D11 C500 đã nằm lại trên nhiều mảnh đất trên quê hương này.

Trong chúng tôi, cả người sống và người đã khuất, vẫn giữ trọn lời thề giản dị, mộc mạc, tự đáy lòng của ngày đó, đã đi vào bài hát của chúng tôi: “Trên mỗi nẻo đường của Tổ quốc…có chúng tôi vững vàng ở nơi nơi…” và “Hạnh phúc đến với bao đôi lứa… là niềm vui của chính chúng tôi…”.

Bốn mươi năm đã trôi qua, bây giờ mỗi khi có dịp đến các địa phương công tác, bạn đều có thể gặp những người “lính C500”. Họ có mặt trên mọi miền của Tổ quốc, cả trong và ngoài ngành. Và ở đâu cũng thế, bên cạnh những sĩ quan, chiến sỹ “lò C500” còn có những doanh nhân, luật sư nổi tiếng và giàu lòng nhân ái, vốn là cựu học viên C500, sát cánh bên những đồng đội cũ trên những nẻo đường thiện nguyện giúp đồng bào nghèo vùng sâu, vùng xa. Lại có những nhà văn, nhà thơ luôn dành tình cảm yêu thương về mái trường C500 trong những đứa con tinh thần của mình.

Tuy chưa có được một tổng kết, nghiên cứu khoa học đầy đủ nhưng có thể thấy một điều là những người lính đã qua “lò luyện” C500, dù trong môi trường nào, ngành nghề nào, cũng có được một khả năng điều chỉnh rất lớn để thích ứng, phát huy và đóng góp tích cực tâm huyết, trí lực của mình  trong tất cả các lĩnh vực, góp phần xây dựng đất nước.

Bây giờ, chỉ cần biết bạn từng là “lính C500”, thế là tay bắt mặt mừng, hỏi thăm ríu rít. Công việc phối hợp, giúp đỡ nhau không còn là trách nhiệm, mà là một thứ tình cảm thiêng liêng khó tả. Mà đã là “lính C500” cứ khóa dưới thì là làm em trong cư xử với khóa trên. Tự nhiên nó là như thế. 

Ngày này, tròn 40 năm D11 chúng tôi tựu trường. Hơn 500 chiến binh thời đó, giờ chỉ còn lại hơn 400. Về lại mái trường xưa ngày hôm nay cũng không còn đủ nữa. Chúng tôi nhớ về những đồng đội đã khuất. Chúng tôi nhớ về những vui buồn đã qua. Nhiều gương mặt đã già. Nhiều mái đầu đã trắng. Nhưng trong lòng chúng tôi vẫn vang mãi khúc quân hành. “Chúng tôi là Chiến sỹ An ninh…Đảng đã giao cho nhiệm vụ quang vinh… Canh giữ đất trời bao niềm mơ ước vẫn lên xanh chào ánh bình minh…”.

Trần Trọng Dũng

Các tin khác

Những người đối mặt với hiểm nguy và giặc lửa

Những người đối mặt với hiểm nguy và giặc lửa

Trong những thời khắc cam go nhất của sự sống, hình ảnh người chiến sĩ Cảnh sát phòng cháy, chữa cháy và cứu nạn, cứu hộ (PCCC và CNCH) luôn hiện lên như điểm tựa vững chắc, sẵn sàng đối mặt hiểm nguy để giành lại sự sống cho người dân. Niềm vui của họ không ồn ào, không phô trương, mà lặng lẽ lắng lại trong sự an toàn của người dân, trong từng ánh mắt, nụ cười và những lá thư cảm ơn giản dị nhưng đầy ý nghĩa.

"Kế hoạch CM12" - dấu ấn mới của Điện ảnh CAND

"Kế hoạch CM12" - dấu ấn mới của Điện ảnh CAND

Điện ảnh Công an nhân dân (CAND) vừa bắt tay vào sản xuất bộ phim truyền hình dài tập "Kế hoạch CM12". Bộ phim tái hiện một trong những chiến công đặc biệt, mang dấu ấn sâu đậm của lực lượng CAND ở lĩnh vực phản gián trong những năm 1981-1984 mà ít người được biết. Không chỉ là một bộ phim về nghiệp vụ, bộ phim chứa đựng thông điệp về bản lĩnh, trí tuệ và sự nhân văn của lực lượng CAND Việt Nam.

Thượng úy Công an tạo clip "viral"

Thượng úy Công an tạo clip "viral"

Tuần qua, một clip tuyên truyền Luật Trật tự an toàn giao thông (TTATGT) đường bộ của Công an xã A Lưới (TP Huế) rất sinh động, ấn tượng đã gây "bão" trên mạng xã hội. Cùng với nhiều clip tuyên truyền khác của cán bộ, chiến sĩ Công an ở nhiều đơn vị, các clip tuyên truyền pháp luật như thế đã tạo viral (lan tỏa) trên mạng xã hội, thu hút hàng triệu lượt xem và bình luận, mang lại hiệu quả tuyên truyền tích cực trong cộng đồng.

Khát vọng cống hiến của người “truyền lửa”

Khát vọng cống hiến của người “truyền lửa”

Dưới tiết trời nắng ấm của một ngày cuối tháng 3, chúng tôi gặp Thiếu úy Nguyễn Thị Phương Anh, cán bộ Khoa An ninh chính trị nội bộ, Trường Đại học An ninh nhân dân (Bộ Công an) cũng là lúc em vừa trở về sau chuyến công tác ở TP Hà Nội. Phương Anh là một trong 20 gương mặt trẻ Công an vừa được Bộ Công an tuyên dương, trao giải thưởng “Gương mặt trẻ Công an tiêu biểu” năm 2025.

Người lính trở về từ ký ức làng

Người lính trở về từ ký ức làng

Tháng Tư lại về trên làng tôi, một ngôi làng ở Diễn Châu Nghệ An - lặng lẽ mà thấm sâu như một miền ký ức cũ. Gió từ cánh đồng thổi qua, mang theo hương lúa trổ bông dìu dịu, quyện trong sắc nắng cuối xuân còn vương chút êm đềm.

Người kể chuyện Kế hoạch phản gián CM-12

Người kể chuyện Kế hoạch phản gián CM-12

Thời gian gần đây, Thiếu tướng Nguyễn Khắc Đức - nguyên Cục trưởng Cục Kỹ thuật nghiệp vụ 1, Bộ Công an - trở thành tác giả có nhiều đầu sách được NXB CAND ấn hành. Gắn bó với trang viết từ khi còn là một người lính nghiệp vụ, sau khi nghỉ hưu, Thiếu tướng Nguyễn Khắc Đức có nhiều thời gian hơn dành cho công việc viết lách mà ông yêu thích từ thuở thiếu thời.

Thơ Xuân mới: Khắc họa thành công hình tượng người chiến sĩ CAND

Thơ Xuân mới: Khắc họa thành công hình tượng người chiến sĩ CAND

1.118 tác giả dự thi với hơn 3.000 tác phẩm là những con số “biết nói” chứng tỏ sức hấp dẫn của cuộc thi thơ mang tên “Xuân mới” do Chi hội Nhà văn Công an tổ chức. Hàng nghìn tác giả thuộc nhiều độ tuổi, ngành nghề, vùng miền khác nhau đã cùng hội tụ so tài, tạo nên một bức tranh thi ca muôn màu, muôn sắc, phong phú về chủ đề, đa dạng về bút pháp, linh hoạt về giọng điệu, mới mẻ trong cách thể nghiệm.

Bền bỉ hành trình lan tỏa văn hóa đọc

Bền bỉ hành trình lan tỏa văn hóa đọc

Từ cuối tháng 3 đến hết tháng 4 hằng năm, Trung tá Đỗ Thu Thơm, Giám đốc Thư viện CAND lại tất bật với các hoạt động hưởng ứng Ngày Sách và Văn hóa đọc Việt Nam trong lực lượng CAND.

“Lính chiến” kể chuyện đánh án

“Lính chiến” kể chuyện đánh án

Nhiều đường dây lừa đảo kinh tế quy mô lớn, thủ đoạn tinh vi liên tiếp bị bóc gỡ, bắt giữ nhiều đối tượng, thu hồi tài sản không nhỏ cho Nhà nước và Nhân dân... Một trong những người trực tiếp tham gia, góp phần quan trọng làm nên sự thành công của những chuyên án đặc biệt ấy là Đại úy Nguyễn Hữu Dũng (Công an phường Cầu Giấy, TP Hà Nội).

"Đất cháy": Khi "đất" chưa nguội và "lửa" còn âm ỉ

"Đất cháy": Khi "đất" chưa nguội và "lửa" còn âm ỉ

Trong nhiều năm, văn học viết về lực lượng Công an nhân dân thường vận hành trong một quỹ đạo khá ổn định, lấy sự kiện làm trung tâm, tổ chức tự sự quanh mô hình xung đột - truy quét - chiến thắng, và khép lại bằng sự khẳng định trật tự. Ở đó, văn học chủ yếu đóng vai trò minh chứng cho một chân lý có sẵn. Sự kiện được kể lại như một bằng chứng, hơn là như một vấn đề cần suy tư.

Nguyện ước mùa xuân từ châu Phi

Nguyện ước mùa xuân từ châu Phi

Lời tòa soạn: Với những sĩ quan Công an thực hiện nhiệm vụ gìn giữ hòa bình Liên hợp quốc ở những miền đất xa xôi của châu Phi, cuộc sống không chỉ là nhịp công việc căng thẳng giữa nắng rát mưa tuôn, mà vẫn có những lúc lắng lại tâm tư, vút bay cảm xúc đẹp đẽ về quê hương xứ sở, về tình đồng nghiệp quốc tế, những ước muốn ngân lên nơi con tim nặng lòng với lục địa đen. Xin giới thiệu tới độc giả những nguyện ước thiêng liêng của các sĩ quan Công an từ châu Phi.

Phố nhỏ với ký ức cuộc bầu cử đầu tiên

Phố nhỏ với ký ức cuộc bầu cử đầu tiên

Phố Hàng Vôi (Hà Nội) dài hơn 300m, rộng 8m, chạy từ phố Lò Sũ đến ngã tư phố Ngô Quyền giao với Tông Đản, nối liền với phố Hàng Tre. Đây nguyên là đất thôn Kiếm Hồ, Trừng Thanh thuộc tổng Tả Túc (sau là tổng Phúc Lâm), huyện Thọ Xương, kinh thành Thăng Long xưa. Phố này trước đây nằm sát bờ sông Hồng, thuận tiện cho thuyền bè chở vôi các nơi cập bến, có nhiều chỗ nung vôi và buôn bán vôi, do đó có tên là Hàng Vôi.

Tôn vinh các giá trị của thi ca

Tôn vinh các giá trị của thi ca

Ngày Thơ Việt Nam đã diễn ra sôi động trên địa bàn cả nước trong dịp Tết Nguyên tiêu. Ngày Thơ Việt Nam chính thức ra đời đến nay được 24 năm, nhưng ở một số địa phương, sự kiện Ngày Thơ đã được tổ chức trước đó như ở tỉnh Quảng Ninh vào năm 1988, Đêm thơ Núi Nhạn (tỉnh Phú Yên cũ) vào năm 1980.

Cho bản làng yên vui

Cho bản làng yên vui

Những ngày đầu năm mới, bước chân của những cán bộ, chiến sĩ Công an xã Mường Chanh, tỉnh Sơn La ngày đêm bám bản, bám mường, đến với đồng bào các bản, các xóm để tuyên truyền, vận động thu hồi vũ khí, vật liệu nổ, công cụ hỗ trợ, giữ gìn an ninh, trật tự, mang lại cuộc sống bình yên cho mỗi mái nhà.

Giá trị của tầm vóc chiến lược

Giá trị của tầm vóc chiến lược

Sinh thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã khẳng định chân lý: “Nước Việt Nam là một, dân tộc Việt Nam là một. Sông có thể cạn, núi có thể mòn, nhưng chân lý ấy không bao giờ thay đổi”. Chân lý của Người đồng thời cũng thể hiện tầm vóc tư tưởng và chiến lược phát triển tương lai đất nước.

Gìn giữ giá trị di sản nghệ thuật của danh họa Lê Bá Đảng

Gìn giữ giá trị di sản nghệ thuật của danh họa Lê Bá Đảng

Nhân dịp Tết Bính Ngọ 2026, từ ngày 31/1 đến 28/2, gia đình họa sĩ Lê Bá Đảng phối hợp Bảo tàng Đà Nẵng tổ chức triển lãm “Ngựa và hoa trong sáng tác của họa sĩ Lê Bá Đảng”. Thành phố Đà Nẵng là nơi họa sĩ Lê Bá Đảng xuất dương sang Pháp bằng tàu thủy vào năm 1939 và thật ý nghĩa khi triển lãm được tổ chức tại đây sau khi toàn bộ di sản của ông được đưa về nước.

Bồi đắp sức mạnh nội sinh của dân tộc

Bồi đắp sức mạnh nội sinh của dân tộc

Khai xuân mới 2026, khi Ban Bí thư Trung ương Đảng tổ chức Hội nghị toàn quốc nghiên cứu, học tập, quán triệt và triển khai thực hiện Nghị quyết số 79-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển kinh tế nhà nước và Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam, Tổng Bí thư Tô Lâm đã có những phát biểu rất quan trọng.

Xuân về theo bước chân anh

Xuân về theo bước chân anh

Giữa những ngày cao điểm tấn công, trấn áp tội phạm, bảo đảm an ninh, trật tự, bảo vệ tuyệt đối an toàn Đại hội lần thứ XIV của Đảng và Tết Nguyên đán Bính Ngọ, trên nhiều nẻo đường, các cán bộ, chiến sĩ Công an tỉnh Bắc Ninh làm nhiệm vụ truy bắt đối tượng truy nã vẫn lặng lẽ bám địa bàn, vượt khó khăn, hiểm nguy...

Nước kiệu mùa xuân

Nước kiệu mùa xuân

Trong tâm thức của người Á Đông, năm Ngựa thường gợi lên những cuộc viễn du. Ngựa là vó câu tung hoành, là chí ở bốn phương, là những thảo nguyên bao la gió lộng. Nhưng, khi tờ lịch cuối cùng của năm cũ rơi xuống, nhường chỗ cho rạng đông của năm mới Bính Ngọ 2026, tôi lại không nghĩ về những chuyến đi tìm danh vọng hay những cuộc chinh phạt ồn ào.

Căn tính Việt như mầm xanh cội

Căn tính Việt như mầm xanh cội

Đất nước mình như câu hát “sáng chắn bão dông, chiều ngăn nắng lửa”, biểu thị một trầm tích lịch sử của mấy ngàn năm dựng nước và giữ nước, chính điều ấy rèn luyện ý chí và nghị lực để vượt qua những nguy nan, hiên ngang sống một cuộc đời xứng danh giống nòi Tiên Rồng. Từ trong những khó khăn đến kiệt cùng người Việt mình vẫn cố gắng sống, chung một lòng hướng về nhau, dìu dắt nhau đứng dậy và chia sẻ ngọt bùi cho nhau.