Bác tôi trong Tiểu đoàn làm nên ‘Dáng đứng Việt Nam’

Cũng như bao gia đình khác ở đất nước hình chữ S này, dòng họ tôi có 40 cựu chiến binh, hơn mười người là liệt sĩ, trong đó 2 cậu, 2 bác ruột tham gia chiến trường B hy sinh đều chưa biết phần mộ. Ông bà tôi tận đến lúc nhắm mắt xuôi tay vẫn day dứt vì chưa đưa được hài cốt con mình về quê cha đất tổ. 

Gần nửa thế kỷ sau ngày bác tôi khoác ba lô lên đường đánh giặc, gia đình mới tìm thấy bác ở Nghĩa trang liệt sĩ TP HCM. Bác tôi nằm đó trong ngôi mộ tập thể của d16 Anh hùng - Tiểu đoàn đã lập công xuất sắc, là nguồn cảm hứng để nhà thơ Lê Anh Xuân sáng tác bài thơ bất hủ "Dáng đứng Việt Nam" 47 năm về trước...

1. Ông bà nội tôi có 4 anh em trai, bác là anh cả, sinh năm 1937. Tháng 9/1965, khi bác dâu mang thai anh tôi được 3 tháng thì bác tái ngũ, biên chế trong Tiểu đoàn 5 (d5), Trung đoàn 24, Sư đoàn 304B (Quân khu 3). Vì lý do bí mật (đơn vị huấn luyện chiến đấu) nên bác tôi không quay về thăm gia đình kể cả lúc chuẩn bị vào chiến trường. D5 hầu hết quân số quê ở Hà Nam Ninh (Hà Nam, Nam Định, Ninh Bình) và Hải Phòng. Ban chỉ huy tiểu đoàn và các đại đội đều là bộ đội tái ngũ nên khá thiện chiến, do vậy đầu năm 1967, d5 đổi phiên hiệu rồi nhận lệnh vào Nam chiến đấu. 

Bác dâu tôi kể rằng, Tết Mậu Thân 1968 dù chồng đã vắng nhà 3 cái Tết nhưng đêm Giao thừa năm đó, tự dưng bác thấy lòng dạ như lửa đốt. Khoảng 5h sáng, thấy chồng mặc độc chiếc quần xà lỏn, mặt mũi bê bết bùn đất, cầm súng đứng trước cửa, bác choàng tỉnh dậy thì đó là một giấc mơ. Ngay hôm đó bác đã linh cảm cuộc đời mình sẽ đối mặt với một mất mát rất lớn nhưng bác không dám tâm sự với ai. Bác đã không bao giờ được gặp chồng nữa, lá thư duy nhất cũng là lá thư cuối cùng bác dâu tôi nhận được vào tháng 6/1968 rồi bặt tin mãi đến năm 1975, gia đình mới nhận được giấy báo tử của bác trai...

Tác giả bên ngôi mộ tập thể ở Nghĩa trang liệt sĩ TP Hồ Chí Minh
Tác giả bên ngôi mộ tập thể ở Nghĩa trang liệt sĩ TP Hồ Chí Minh

Sau ngày 30/4/1975, bố và các chú đi khắp các địa phương tìm mộ bác nhưng đều không thấy, nhiều lần lên Tỉnh đội Hà Nam Ninh (cũ) hỏi tìm nhưng chỉ được các anh làm chính sách nhận đơn và hứa sẽ báo ngay cho gia đình khi có tin mới. Ông bà thương con dâu nên nhiều lần động viên bác dâu tôi đi bước nữa, nhưng bác chỉ cảm ơn, rồi gượng nở một nụ cười trên gương mặt khô héo niềm chinh phụ.

Bác trai tôi hy sinh khi bác mới 22 tuổi, tròn nửa thế kỷ bà như một cái bóng lẻ loi trong căn nhà trống vắng để hương khói nguyện cầu. Trong văn chương cổ người vợ hóa đá thủy chung nhưng bác dâu tôi thì không thể hóa gì, vì bác còn phải nuôi đứa con (là anh Phạm Văn Giỏi) như một "tín vật" bác trai gửi lại để đợi ngày đò xưa về bến cũ…

Tên liệt sĩ Phạm Văn Chản được khắc trên tấm bia mộ tập thể ở Nghĩa trang liệt sĩ TP Hồ Chí Minh
Tên liệt sĩ Phạm Văn Chản được khắc trên tấm bia mộ tập thể ở Nghĩa trang liệt sĩ TP Hồ Chí Minh

Có một điều đến bây giờ gia đình đều không thể giải thích được đó là những giấc mơ của bà. Hầu như đêm nào bà cũng mơ thấy con trai với hình ảnh giống như bác dâu mơ thấy chồng năm nào. Nhiều lần trong cơn mộng mị chập chờn, bà hỏi: "Con ở đâu sao không về với mẹ?". Bác trai trả lời: "Con ở xa lắm, nhiều đồng đội đang nằm ở trên nên con không thể về với mẹ!". Bác dặn bà (bà kể lại) rằng: "Mẹ cứ ở quê đừng đi đâu, chứ mẹ đi xa con không về thăm mẹ được đâu".

Không biết bác có sống khôn chết thiêng mà về báo mộng cho bà không nhưng tuyệt nhiên mấy chục năm trời cho đến lúc mất (1996), bà hầu như không bao giờ đi khỏi cái thôn Hoài Dương, xã Mộc Bắc, huyện Duy Tiên (Hà Nam)…

Gần Tết Quý Mùi (2003), tôi có chuyến công tác Hà Nội, xong việc từ nhà khách Bộ Công an, tôi lang thang đi bộ từ phố Nguyễn Quyền ra hồ Thiền Quang thì gặp một bác cựu binh khoảng 70 tuổi đang ngồi ở trên ghế đá (ông tên Quang). Ông vui vẻ bắt chuyện và chủ động ngồi nhích ra đầu ghế bảo tôi ngồi xuống. Ông đang cầm một nguyệt san "Sự kiện và Nhân chứng" (chuyên đề của Báo Quân đội nhân dân). Ông hỏi thăm và nói chuyện với tôi như thể hai người đã quen nhau từ lâu. Khoảng nửa tiếng sau, ông đứng dậy ra về và đưa cuốn tạp chí cho tôi rồi nói: "Cháu cầm lấy mà xem, biết đâu trong này có nhiều thông tin mình đang tìm kiếm".

Tôi cảm ơn ông, lật qua xem lướt qua rồi cầm tờ nguyệt san về nhà khách. Sau chuyến công tác, tôi vô tâm quên mất cuốn nguyệt san cho đến một tuần sau, đêm hôm đó trằn trọc, nóng ruột không ngủ được (tôi là người rất hiếm khi mất ngủ) tôi dậy bật đèn, với tay lên tập báo trên giá sách lấy bừa một cuốn để đọc. Thật bất ngờ, ở trang 34 nguyệt san "Sự kiện và Nhân chứng" có bài viết của một cựu chiến binh viết về trận đánh sân bay Tân Sơn Nhất đêm 30, rạng 31/1/1968 của Tiểu đoàn 16.

Trong bài viết này, tác giả kể lại rằng ông là nhân chứng ít ỏi còn lại trong trận đánh đó, Tiểu đoàn hầu hết đã hy sinh, mấy người còn sống bị địch bắt đày ra Côn Đảo. Tiểu đoàn sau này bị xoá phiên hiệu nên thân nhân không biết con em mình đã hy sinh trong trường hợp nào, qua nguyệt san "Sự kiện và Nhân chứng", tác giả muốn cung cấp tên tuổi những người trong Tiểu đoàn 16 đã hy sinh đêm Giao thừa năm Mậu Thân đỏ lửa đó.

Thật bất ngờ và xúc động khi tôi đã tìm thấy tên bác trong danh sách đi kèm bài viết: "Phạm Văn Chản, sinh năm 1937, con ông: Phạm Văn Lời; quê quán: Mộc Báo, Duy Tiên, Hà Nam". Điểm khác biệt duy nhất là lẽ ra xã Mộc Bắc thì trong bài viết tác giả ghi là Mộc Báo.

Ngay trong đêm tôi gọi về cho bố, bố tôi gọi về quê cho bác dâu tôi, rồi gọi cho bác tôi ở Quảng Ninh, chú tôi ở Hà Nội. Đêm ấy được coi như "đêm hồng ân", cả nhà tôi không ai ngủ. Vậy là sau 35 năm gia đình đã biết về trường hợp hy sinh và nơi chôn cất hài cốt của bác, đặc biệt vinh dự hơn khi biết bác là một trong những chiến sĩ quả cảm của d16 Anh hùng LLVTND với những trận đánh đi vào lịch sử…

Ngôi mộ tập thể ở Nghĩa trang liệt sĩ TP Hồ Chí Minh
Ngôi mộ tập thể ở Nghĩa trang liệt sĩ TP Hồ Chí Minh

2. Tiểu đoàn 16 (d16) tiền thân là Tiểu đoàn 5, Trung đoàn 24, Sư đoàn 304B thuộc Quân khu 3 được thành lập vào tháng 9/1965. Các chiến sĩ của tiểu đoàn hầu hết quê ở Hà Nam Ninh (cũ). Tháng 2/1967, với phiên hiệu Đoàn 209A, Tiểu đoàn nhận lệnh vào Nam chiến đấu. Từ tháng 7/1967, tiểu đoàn đổi phiên hiệu d16 trực thuộc Quân khu 7.

Theo báo cáo thành tích đề nghị tuyên dương Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân (2013), d16 đã lập nhiều chiến công xuất sắc với những trận đánh xuất quỷ nhập thần. Từ tháng 7/1967 đến cuối năm 1971, trên chiến trường Tây Ninh, Sài Gòn, Long An, d16 đã đánh hơn 250 trận lớn nhỏ, diệt và làm bị thương 3.500 tên địch (trong đó có 450 lính Mỹ), diệt gọn và đánh thiệt hại nặng 3 tiểu đoàn, 5 đại đội Mỹ - nguỵ, bắn rơi 15 máy bay các loại, phá hủy và bắn cháy 77 xe quân sự và sơn pháo; bắn chìm và cháy 26 tàu xuồng chiến đấu, thu 360 súng các loại cùng nhiều phương tiện chiến tranh của địch. Cán bộ, chiến sĩ của tiểu đoàn đã được tặng thưởng 45 Huân chương Chiến công, hơn 500 Huy hiệu Dũng sĩ Quyết thắng và Dũng sĩ diệt Mỹ...

Trận đánh bi tráng đã đi vào lịch sử với "dáng đứng Việt Nam" của tiểu đoàn là trận đánh sân bay Tân Sơn Nhất đêm 30, rạng 31/1/1968. Trong đội hình Trung đoàn 31 BTL Miền (gồm 3 đơn vị là d16, d12 và d267), Tiểu đoàn được giao nhiệm vụ đánh chiếm sân bay Tân Sơn Nhất, phát triển sang đánh chiếm Bộ Tổng tham mưu ngụy.

Đêm 30/1/1968, mặc dù không được chi viện của pháo binh theo kế hoạch, đến giờ G, tiểu đoàn vẫn quyết định nổ súng, sau khi vượt qua hơn hai mươi hàng rào kẽm gai, các chiến sĩ đánh thẳng vào tung thâm sân bay Tân Sơn Nhất, tiêu diệt hàng trăm tên địch, phá huỷ nhiều máy bay, xe tăng.

Sáng 31/1/1968, địch được tăng viện hoả lực mặt đất và trên không phản kích. Cuộc chiến đấu ác liệt kéo dài trong ngày 31/1/1968. Các chiến sĩ của Tiểu đoàn đã dũng cảm chiến đấu đến viên đạn cuối cùng; 380 người đã anh dũng hy sinh. Sau này khi mở rộng sân bay Tân Sơn Nhất (năm 1990), một người lính chế độ Sài Gòn đã chỉ nơi chôn cất các liệt sĩ d16, các cơ quan chức năng đã khai quật và tìm được 181 bộ hài cốt đưa về an táng tại Nghĩa trang liệt sĩ TP HCM.

Tiểu đoàn 16 đón nhận danh hiệu Anh hùng LLVTND. Ảnh: Bộ CHQS Long An
Tiểu đoàn 16 đón nhận danh hiệu Anh hùng LLVTND. Ảnh: Bộ CHQS Long An

Hình ảnh những người lính quân giải phóng d16 hy sinh, tựa trên xác máy bay địch trong tư thế hiên ngang, lẫm liệt, chĩa súng về phía trước làm kẻ thù khiếp nhược. Chính hình ảnh bi tráng đó khơi nguồn cảm hứng để nhà thơ Lê Anh Xuân cho ra đời thi phẩm xuất sắc: "Dáng đứng Việt Nam", với những câu thơ bất hủ: "Anh chẳng để lại gì cho anh trước lúc lên đường/ Chỉ để lại dáng đứng Việt Nam tạc vào thế kỷ…". Mãi mãi trận đánh quả cảm sân bay Tân Sơn Nhất đi vào biên niên oai hùng của Quân đội nhân dân Việt Nam! Mãi mãi câu thơ "Anh tên gì" như một lời "chất vấn lịch sử", làm nhói buốt con tim thân nhân những người lính Tiểu đoàn 16 anh hùng!...

Dáng đứng Việt Nam

(Thơ Lê Anh Xuân)

Anh ngã xuống đường băng Tân Sơn Nhất
Nhưng anh gượng đứng lên tỳ súng trên xác
                                                      trực thăng
Và anh chết trong khi đang đứng bắn
Máu anh phun theo lửa đạn cầu vồng.

Chợt thấy anh, giặc hốt hoảng xin hàng
Có thằng sụp xuống chân anh tránh đạn
Bởi anh chết rồi nhưng lòng dũng cảm
Vẫn đứng đoàng hoàng nổ súng tiến công

Anh tên gì hỡi anh yêu quý
Anh vẫn đứng lặng im như bức tường đồng
Như đôi dép dưới chân anh giẫm lên bao xác Mỹ
Mà vẫn một màu bình dị, sáng trong

Không một tấm hình, không một dòng địa chỉ
Anh chẳng để lại gì cho anh trước lúc lên đường
Chỉ để lại dáng đứng Việt Nam tạc vào thế kỷ:
Anh là chiến sĩ giải phóng quân.

Tên anh đã thành tên đất nước
Ôi anh Giải phóng quân!
Từ dáng đứng của anh giữa đường băng 
                                                    Tân Sơn Nhất
Tổ quốc bay lên bát ngát mùa xuân.

Vũ Mạnh Hà

Các tin khác

Chuỗi sự kiện "Tổ quốc bình yên": Hành trình 80 năm qua lăng kính nghệ thuật

Chuỗi sự kiện "Tổ quốc bình yên": Hành trình 80 năm qua lăng kính nghệ thuật

Chuỗi sự kiện "Tổ quốc bình yên" tại Thủ đô Hà Nội diễn ra từ ngày 9 đến 12/7/2026 do Bộ Công an phối hợp với UBND TP Hà Nội tổ chức nhân kỷ niệm 80 năm Ngày truyền thống lực lượng An ninh nhân dân (12/7/1946 - 12/7/2026) đã thành công rực rỡ, để lại nhiều ấn tượng tốt đẹp trong lòng khán giả và du khách Thủ đô.

Mạch nguồn tri ân trong tâm thức người Việt

Mạch nguồn tri ân trong tâm thức người Việt

“Chiến dịch 500 ngày đêm” đưa các liệt sĩ trở về không chỉ là một đề án hành chính hay chỉ tiêu quy tập, mà đó là bản tuyên ngôn bằng hành động của một dân tộc chưa bao giờ quên giá trị của sự hy sinh. Đó là mạch nguồn tri ân bền bỉ, chảy từ quá khứ hào hùng qua hiện tại trách nhiệm và hướng tới tương lai nhân văn. Trong dòng chảy ấy, văn hóa tri ân không chỉ là đạo lý, mà đã trở thành sức mạnh nội sinh, định hình nên cốt cách và bản sắc độc bản của con người Việt Nam.

Trung tá Công an nhập vai “Những người con của nhân dân”

Trung tá Công an nhập vai “Những người con của nhân dân”

Trong dịp kỷ niệm 80 năm Ngày truyền thống CAND (19/8/1945 – 19/8/2025), đông đảo khán giả được thưởng thức những thước phim tài liệu chân thực, xúc động về cố Bộ trưởng Bộ Công an Trần Quốc Hoàn qua hai bộ phim “Người công an cách mạng” và “Những người con của nhân dân”. Nhưng ít ai biết rằng, người vinh dự đảm nhiệm vai Bộ trưởng đầu tiên của ngành Công an là một cán bộ Công an “xịn” nhưng “ngoại đạo” với diễn xuất.

Huyền thoại viết bằng máu của nữ chiến sĩ an ninh

Huyền thoại viết bằng máu của nữ chiến sĩ an ninh

Trong những trang sử vàng của lực lượng An ninh nhân dân 80 năm qua, có những huyền thoại được viết bằng máu và lòng trung kiên. Nữ anh hùng liệt sĩ Bùi Thị Cúc (tức Trần Thị Lan) là một biểu tượng bất tử như thế. Phía sau chiến công lẫy lừng là câu chuyện bi tráng về lòng quả cảm và khí tiết kiên trung của nữ chiến sĩ anh hùng đất Hưng Yên.

"30 ngày nước rút" của Thượng úy Đỗ Văn Linh

"30 ngày nước rút" của Thượng úy Đỗ Văn Linh

Từ những video chia sẻ kiến thức miễn phí trên mạng xã hội đến cộng đồng học tập với hơn 300.000 người theo dõi, hành trình của Thượng úy Đỗ Văn Linh đã góp phần mở rộng cơ hội tiếp cận tri thức cho hàng nghìn học sinh trên cả nước.

Khát vọng bình yên từ thao trường rực lửa

Khát vọng bình yên từ thao trường rực lửa

Khi mỗi chiến sĩ CAND mang trong mình khát vọng bình yên của Nhân dân làm mục tiêu chiến đấu, thì thao trường dù có khắc nghiệt đến đâu cũng trở thành mảnh đất tâm hồn xanh tươi, nơi ươm mầm cho những chiến công thầm lặng.

Vị đại tá ở Chiến khu R

Vị đại tá ở Chiến khu R

Trong chuyến công tác đầu tháng 5/2026 tìm tư liệu về truyền thống Phòng Cảnh vệ miền Nam (Bộ Tư lệnh Cảnh vệ), tôi có may mắn được gặp Đại tá Nguyễn Phong Giang - nguyên cán bộ Đoàn 180 An ninh vũ trang (viết tắt là Đoàn 180) miền Nam, đơn vị trực tiếp chiến đấu, bảo vệ Trung ương Cục miền Nam.

Nơi suối nguồn Roòng Khoa

Nơi suối nguồn Roòng Khoa

Hòa vào cái oi ả của nắng hè và râm ran tiếng ve, chúng tôi ngược cung đường Đông Bắc trong hành trình về An toàn khu (ATK) Định Hóa, dừng chân ở xóm Roòng Khoa (xã Phú Đình, tỉnh Thái Nguyên) nơi ra đời của Hội Nhà báo Việt Nam, là suối nguồn lưu giữ dấu ấn quan trọng trong lịch sử Báo chí Cách mạng.

Dấu ấn bản lĩnh thép của người lính cận vệ

Dấu ấn bản lĩnh thép của người lính cận vệ

Tiếng súng chát chúa, tiếng xe gầm rú và khói thuốc súng đặc quánh trong một tình huống nghẹt thở: Yếu nhân bị các nhóm khủng bố tấn công dồn dập bằng cả thiết bị bay không người lái (UAV) lẫn hỏa lực hạng nặng. Giữa lằn ranh sinh tử ấy, những người lính Bộ Tư lệnh cảnh vệ (K01), Bộ Công an đã mưu trí, dũng cảm dùng chính thân mình làm lá chắn, bảo vệ tuyệt đối an toàn cho mục tiêu.

Mùa thi trong mỗi gia đình

Mùa thi trong mỗi gia đình

Kì thi tốt nghiệp THPT 2026 đang tới gần, cùng với nhiệt độ cao của mùa hè, ở những cổng trường, trong các phòng thi hay trong bữa cơm nhiều gia đình cũng đang nóng lên với sự hồi hộp, lo âu, hy vọng.

Hạnh phúc khi được phục vụ nhân dân

Hạnh phúc khi được phục vụ nhân dân

Nhiệt huyết bền bỉ suốt 2 thập kỷ với nhiều đổi mới phát huy hiệu quả trong thực tiễn, Thượng tá Nguyễn Thành Lâm đã góp phần xây dựng hình ảnh người chiến sĩ Công an Thủ đô gần dân, trách nhiệm, hạnh phúc khi được phục vụ nhân dân.

Nâng đỡ những cuộc đời lầm lỡ

Nâng đỡ những cuộc đời lầm lỡ

Một ngày tháng 5, chúng tôi có mặt tại Trại giam Xuân Nguyên thuộc Bộ Công an. Cái nắng oi ả càng làm cho không khí làm việc tại trại trở nên “nóng” hơn. Từ Ban Giám thị đến từng cán bộ, chiến sĩ đều đang căng mình, dồn hết tâm sức để chuẩn bị cho đợt đặc xá diễn ra vào ngày 1/6. Giữa guồng quay hối hả ấy, Thượng tá Đàm Thị Hiền, Phó Giám thị phụ trách giáo dục và hồ sơ luôn là người giữ lửa thầm lặng trong hành trình hồi sinh những cuộc đời lầm lỗi.

"Rực lửa" thao trường

"Rực lửa" thao trường

Những ngày cuối tháng 5, Quảng Ninh trở thành "thao trường lớn" của hơn 1.900 cán bộ, chiến sĩ đến từ Công an các đơn vị, địa phương trên cả nước tham gia tranh tài ở các nội dung: bắn súng, chạy vượt vật cản, võ thuật CAND, bóng đá nam 7 người và pickleball.

Nhà văn Phạm Thanh Khương: Buông lưới thả câu lòng nghe sóng hát

Nhà văn Phạm Thanh Khương: Buông lưới thả câu lòng nghe sóng hát

Gần đây, tôi có dịp được đọc nhiều thơ của nhà văn Phạm Thanh Khương (sinh năm 1959) được đưa lại trên trang Facebook của anh. Nhiều lúc, tôi bật cười vì hình ảnh trong bài "Lão Ngư", anh mô tả: "Biển như đời lão/ Bấp bênh sóng gió/ Lưỡi câu dáng lão ngồi". Biểu tượng chiếc lưỡi câu đung đưa, chập chờn hiện lên qua mỗi trang sách của anh mà tôi đọc sau đó. Tôi hỏi vì sao mấy năm nay nhà văn chăm chỉ đi câu cá vậy, anh trả lời: "Đỡ rách việc!"; rồi cười phớ lớ.

Dấu ấn báo chí Công an nhân dân hướng về cơ sở

Dấu ấn báo chí Công an nhân dân hướng về cơ sở

Từ ngày 13 đến 16/5/2026, Cục Truyền thông CAND chủ trì, phối hợp Công an tỉnh Sơn La cùng các đơn vị đồng hành tổ chức lớp bồi dưỡng nghiệp vụ báo chí, truyền thông trong CAND và chuỗi chương trình báo chí, truyền thông CAND hướng về cơ sở.

Dấu ấn cảnh sát hình sự ở miền quê quan họ

Dấu ấn cảnh sát hình sự ở miền quê quan họ

18/4, đúng dịp kỷ niệm 80 năm Ngày Truyền thống lực lượng Cảnh sát hình sự, cán bộ, chiến sĩ (CBCS) Phòng Cảnh sát hình sự, Công an tỉnh Bắc Ninh đã vinh dự được Chủ tịch nước tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Đây là phần thưởng cao quý của Đảng, Nhà nước ghi nhận những đóng góp xuất sắc của lực lượng Cảnh sát hình sự Bắc Ninh trong đấu tranh phòng, chống tội phạm, bảo vệ sự bình yên cho nhân dân.

Trường ca về một người anh hùng

Trường ca về một người anh hùng

“Mặt trời nồng ấm trong tim” (NXB Hội Nhà văn 2026) là trường ca mới nhất của Châu La Việt. Bối cảnh tác phẩm là không gian thời kháng chiến chống xâm lược cực kỳ ác liệt, trải dài từ miền Bắc đến miền Đông Nam Bộ, từ Trường Sơn đến Tây Ninh.

Đại úy Vũ Mạnh Tuấn: Bí thư Đoàn 9X với ước mơ xanh

Đại úy Vũ Mạnh Tuấn: Bí thư Đoàn 9X với ước mơ xanh

Đại úy Vũ Mạnh Tuấn hiện là Bí thư Đoàn trường Cao đẳng Cảnh sát Nhân dân (CSND) II. Từ ước mơ ban đầu của năm 18 tuổi cho đến hành trình hơn 10 năm phấn đấu trong màu áo xanh, ở thời điểm nào, chiến sĩ trẻ này cũng luôn tâm niệm mang đến hình ảnh người Công an không chỉ tận tụy với nghề và còn phải tử tế với đời.