UNESCO, di sản và bài toán đổi mới

Di sản thế giới có tính phổ quát cao, đại diện cho những giá trị đặc trưng của từng giai đoạn phát triển trong lịch sử nhân loại và dường như đang mang lại lợi ích rất lớn cho các quốc gia. Tuy nhiên, việc công nhận và bảo tồn Di sản thế giới hiện là bài toán mà Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hóa Liên Hiệp Quốc (UNESCO) và các quốc gia tham gia Công ước Di sản thế giới đang loay hoay đi tìm lời giải.

Lợi ích và bảo tồn

Việc di sản của một nước được công nhận là Di sản thế giới có ý nghĩa giá trị to lớn, đem lại lợi ích kinh tế cho nước đó. Những Di sản thế giới nổi tiếng là điểm đến hấp dẫn, thu hút du khách, mang lại nguồn thu rất lớn cho các nước có di sản. Lợi ích kinh tế từ các Di sản thế giới là điều có thể nhìn thấy rõ.

Vì vậy, cũng không quá khó hiểu khi số lượng các Di sản thế giới được UNESCO công nhận hằng năm gia tăng mạnh mẽ. Năm 1978 mới chỉ có 16 Di sản thế giới, đến năm 2018 con số này đã tăng vọt lên 1.073.

Các phân tích cho rằng, chính vì những lợi ích có được từ thương hiệu “Di sản thế giới” mang lại, nhiều nước trên thế giới tích cực trong các hoạt động vận động đề cử các di sản quốc gia cho danh hiệu “Di sản thế giới”. Và để đạt được mục đích đề ra, các nước sẵn sàng sử dụng các cách thức, biện pháp, thậm chí là sử dụng cả yếu tố chính trị để can thiệp, tác động đến UNESCO và các nước để công nhận di sản của nước mình.

Điều này đang là vấn đề gai góc, đòi hỏi UNESCO sớm giải quyết để cho các di sản được công nhận là Di sản thế giới trở nên về đúng giá trị thực của nó, để được nhân loại tôn vinh.

Di sản thế giới Vịnh Hạ Long.
Di sản thế giới Vịnh Hạ Long.

Đáng chú ý, các nước dành sự quan tâm nhiều cho thương hiệu “Di sản thế giới” chú yếu là các nước kinh tế - xã hội phát triển. Trong năm 2018, có 29 trong 32 đề cử di sản đến từ các nước có thu nhập trung bình và cao. Các Di sản thế giới cũng tập trung ở các khu vực, nước phát triển.

Trong khi châu Phi có 102 Di sản thế giới thì con số này ở châu Âu là 506. Ở khu vực châu Âu, nước Ý dẫn đầu thế giới với 53 di sản, tiếp theo là Tây Ban Nha với 46 và Pháp 43.

Theo UNESCO, một di sản quốc gia đề cử để xem xét, công nhận là Di sản thế giới phải hội tụ đầy đủ các điều kiện như tính phổ quát, nổi bật... và nhất là nước có di sản đề cử đó phải đưa ra được kế hoạch bảo tồn, quản lý có tính thuyết phục cao đối với UNESCO một khi di sản đó được công nhận là Di sản thế giới. Đặc biệt, UNESCO luôn nhấn mạnh đến yếu tố giữ gìn, bảo tồn các Di sản thế giới cho các thế hệ tương lai.

Trên thực tế, di sản văn hóa và di sản tự nhiên ngày càng có nguy cơ bị phá hoại không chỉ bởi nguyên nhân xuống cấp mà còn bởi sự phát triển của đời sống xã hội và kinh tế. Trong đó, các yếu tố như chiến tranh, biến đổi khí hậu hay sự can thiệp quá mức của con người và du lịch đang khiến nhiều di sản thế giới có giá trị đứng trước nguy cơ biến mất mãi mãi. Điển hình trong số này là nhà thờ Giáng sinh Bethlehem (Palestine); di tích thời trung cổ ở Kosovo; trung tâm lịch sử của Shakhrisyabz (Uzbekistan)...

Do vậy, việc bảo vệ, bảo tồn và tôn tạo các Di sản thế giới được xem là ưu tiên hàng đầu đối với UNESCO cũng như đối với các nước có di sản được công nhận. Tuy nhiên, để cho các Di sản thế giới giữ được những nét đặc trưng và giá trị nổi bật của nó là không hề dễ, bởi điều này tùy thuộc vào nguồn kinh phí của UNESCO và các khoản đóng góp của các nước.

Nhà thờ Giáng sinh, Bethlehem, Palestine.
Nhà thờ Giáng sinh, Bethlehem, Palestine.

Năm 1996, UNESCO cấp trung bình 6.900 USD cho mỗi Di sản thế giới để phục vụ công tác bảo tồn và bảo vệ các di sản. Tuy nhiên, con số này trong năm 2018 đã giảm xuống còn 2.008 USD. Sự giảm sút về kinh phí hỗ trợ của UNESCO cho các Di sản thế giới chủ yếu là do sự gia tăng mạnh mẽ về số lượng, trong khi đóng góp tài chính của các nước tham gia ký kết Công ước Di sản thế giới không tăng.

Điều này sẽ ảnh hưởng đến việc bảo vệ, giữ gìn và bảo tồn các di sản văn hóa và tự nhiên độc đáo tại các nước đang phát triển vốn khó khăn về kinh tế, thiếu hụt ngân sách đầu tư vào các Di sản thế giới được UNESCO công nhận.

Bất đồng từ bên trong

Bên cạnh những tồn tại liên quan đến việc công nhận và bảo tồn Di sản thế giới, một trong những vấn đề nổi cộm hiện nay mà UNESCO cần sớm giải quyết dứt điểm đó là sự khác biệt giữa Hội đồng quốc tế về Di tích và Di chỉ (ICOMOS), Hiệp hội quốc tế về Bảo tồn thiên nhiên (IUCN) và Ủy ban Di sản thế giới. Theo quy định của UNESCO, các chuyên gia của ICOMOS và IUCN có vai trò xem xét, thẩm định để đưa ra đánh giá về kế hoạch quản lý, bảo vệ đối với các di sản quốc gia được đề cử. Tuy nhiên, trên thực tế, ý kiến tham vấn của họ không được Ủy ban Di sản thế giới tôn trọng.

Tại cuộc họp gần đây nhất diễn ra vào cuối tháng 7-2017, trong số các trường hợp di sản quốc gia được đề cử thì có đến 90% phán quyết của Ủy ban Di sản thế giới là ngược lại với ý kiến của các chuyên gia và Ủy ban này đã quyết định công nhận một số trường hợp là Di sản thế giới trong khi các chuyên gia cho rằng kế hoạch quản lý và bảo vệ các di sản của các nước này không có có tính thuyết phục.

Di tích thời trung cổ ở Kosovo.
Di tích thời trung cổ ở Kosovo.

Những bất đồng tồn tại giữa Ủy ban Di sản thế giới và các chuyên gia của IUCN và ICOMOS trong việc xem xét, công nhận các di sản đề cử đã có ảnh hưởng nhất định, làm giảm giá trị của Di sản thế giới. Ngoài ra, cũng không ngoại trừ việc xem xét, đánh giá các di sản đề cử không có tính thống nhất giữa các cơ quan có thẩm quyền của UNESCO sẽ là nguyên nhân khiến cho nhiều trường hơp được công nhận là Di sản thế giới, song giá trị không được đảm bảo.

Đứng trước những vấn đề bất cập, có nguy cơ ảnh hưởng đến uy tín của thương hiệu “Di sản thế giới”, yêu cầu cấp thết đặt ra đối với Ủy ban UNESCO là sửa đổi các quy định thủ tục hành chính để các nước có thu nhập cao và trung bình - những quốc gia không đủ điều kiện để nhận hỗ trợ phát triển theo các tiêu chí của Ủy ban Hỗ trợ phát triển (DAC), tài trợ cho công tác đánh giá, thẩm định danh sách đề cử Di sản thế giới.

Theo cách này, khoản kinh phí của Quỹ Di sản thế giới sẽ được chuyển cho các nước kém phát triển để phục vụ công tác bảo vệ, bảo tồn các di sản đề cử của nước họ. Theo ước tính, thay đổi này sẽ giúp tiết kiệm khoảng 638.000 USD.

Đồng thời, các quốc gia đã tham gia ký kết Công ước Di sản thế giới cần tôn trọng các nguyên tắc của Công ước Di sản thế giới và khuyến nghị của các quốc gia. Hơn nữa, khuyến khích các nước giàu hỗ trợ việc bảo vệ di sản văn hóa và tự nhiên trên toàn thế giới bằng cách tăng khoản đóng góp tài chính vào Quỹ Di sản thế giới.

Các nước như Thụy Điển, Úc đã quyết định tự nguyện gia tăng khoản đóng góp của mình vào Quỹ Di sản thế giới. Thụy Điển đã tăng gấp đôi khoản đóng góp vào năm 2017, trong khi Na Uy đang làm điều tương tự.

Khu dự trữ sinh quyển Pimachiowin Aki, Canada.
Khu dự trữ sinh quyển Pimachiowin Aki, Canada.

Di sản văn hóa và tự nhiên có vai trò, vị trí quan trọng trong quá trình phát triển của lịch sử nhân loại. Do đó, công tác bảo tồn và quản lý các Di tích lịch sử đã được UNESCO công nhận cần được quan tâm đặc biệt với sự tham gia có trách nhiệm của các quốc gia tham gia Công ước Di sản thế giới. Trong đó chú trọng đến việc phân bổ nguồn kinh phí hợp lý từ Quỹ Di sản thế giới cũng như kêu gọi các nước phát triển đóng góp tích cực hơn nữa cho Quỹ Di sản thế giới để hỗ trợ các nước nghèo trong công tác bảo tồn, quản lý các di tích lịch sử.

Ngoài ra, để cho những di sản được đề cử mang đúng ý nghĩa, giá trị của Di sản thế giới, Ủy ban Di sản thế giới của UNESCO có thể sẽ có những lưu ý về việc xem xét, thẩm định và đánh giá các di sản được đề cử một cách khách quan, chính xác trước khi ra quyết định công nhận là Di sản thế giới.

Bên cạnh đó, các nước cũng cần nhìn nhận rằng, Di sản thế giới sẽ mang lại những lợi ích kinh tế cho các nước có di sản được công nhận, song không vì thế mà để yếu tố chính trị can thiệp quá sâu, sử dụng mọi cách thức, biện pháp để theo đuổi thương hiệu “Di sản thế giới”.

Kông Anh

Các tin khác

Khơi thông nguồn lực từ dữ liệu văn hóa

Khơi thông nguồn lực từ dữ liệu văn hóa

Việt Nam đã tạo lập ngày càng nhiều dữ liệu số về di sản, nhưng phần lớn vẫn phân tán, thiếu liên thông và chưa được khai thác như một nguồn lực. Chuyển từ những bản sao số rời rạc sang hạ tầng tri thức dùng chung vì thế là điều kiện để di sản tiếp tục tạo ra giá trị cho nghiên cứu, giáo dục, sáng tạo và cộng đồng.

Vì sao Mỹ ra tay cứu đồng yen Nhật Bản?

Vì sao Mỹ ra tay cứu đồng yen Nhật Bản?

Trước đà lao dốc của đồng yen, Mỹ đã ra tay hỗ trợ Nhật Bản sau gần 3 thập kỷ, đánh dấu động thái phối hợp hiếm hoi giữa lúc những tác động từ tỷ giá ngày càng lan rộng.

Các nghệ sĩ trẻ với tư duy mới mẻ mang đến sức sống mới cho làng nghề.

Tái sinh di sản làng nghề

Hà Nội sở hữu hơn 1.300 làng nghề. Thế nhưng, nhiều làng nghề đang đứng trước nguy cơ mai một vì thiếu thị trường, thiếu người kế nghiệp và thiếu không gian để kể câu chuyện của mình. Trước thềm Lễ hội Thiết kế Sáng tạo Hà Nội 2026, những người trẻ đã chọn làng nghề làm chất liệu sáng tạo, mở ra một cách tiếp cận mới, tái sinh di sản làng nghề…

Khi cổ vật thành “mồi” của kẻ gian

Khi cổ vật thành “mồi” của kẻ gian

Những pho tượng, sắc phong trong đình chùa đến những cấu kiện nguyên gốc của các công trình cổ, nhiều di sản đang trở thành mục tiêu của nạn trộm cắp ngày càng tinh vi, táo tợn. Mỗi cổ vật bị thất lạc không chỉ là mất đi một tài sản quý giá, mà còn là sự đứt gãy một phần ký ức lịch sử, văn hóa của dân tộc.

Từ nâng tầm quản trị đến khát vọng chuyên nghiệp hóa

Từ nâng tầm quản trị đến khát vọng chuyên nghiệp hóa

Trước đòi hỏi của kỷ nguyên phát triển mới, thể thao Việt Nam đang đứng trước bước ngoặt chiến lược: chuyển đổi mạnh mẽ từ quản lý hành chính sang quản trị hiện đại và thương mại hóa chuyên nghiệp. Nâng cao năng lực tổ chức sự kiện không chỉ là thước đo điều hành, mà còn là chìa khóa mở ra không gian kinh tế thể thao đầy tiềm năng.

Tuân thủ nguyên tác hay dũng cảm bước qua?

Tuân thủ nguyên tác hay dũng cảm bước qua?

Khi “The Odyssey” - bộ phim điện ảnh lấy cảm hứng từ sử thi kinh điển của Homer công bố dàn diễn viên, lựa chọn của đạo diễn Christopher Nolan tựa như “quả táo bất hòa”, tạo ra những luồng tranh luận sôi nổi, độc giả lan tỏa những bài viết phân tích, so sánh với nguyên tác sử thi. Cùng thời gian, điện ảnh Việt Nam dậy sóng khi công bố Tăng Thanh Hà vào vai Nam Phương Hoàng hậu. Tại sao đạo diễn lại thích đảo lộn những hình mẫu vốn đã quá đỗi quen thuộc và thành công từ nguyên tác? Liệu việc tuân thủ tuyệt đối tác phẩm gốc có phải “lá bùa hộ mệnh”, hay sự phóng tác dũng cảm mới giúp tác phẩm đến gần hơn với thế hệ khán giả mới?

Cần hệ sinh thái sáng tạo cho họa sĩ trẻ

Cần hệ sinh thái sáng tạo cho họa sĩ trẻ

Festival Mỹ thuật trẻ lần thứ 8 năm 2026 đang diễn ra tại Hà Nội, mở ra một không gian đối thoại đa chiều của nghệ thuật đương đại, phản ánh tiếng nói của những người trẻ trước cuộc sống và những thay đổi của thời cuộc. Tuy nhiên, hơn cả một kỳ liên hoan, mỹ thuật trẻ cần có một chiến lược phát triển dài hạn trong thời gian tới.

Mỹ thâm hụt ngân sách do hoàn thuế nhập khẩu

Mỹ thâm hụt ngân sách do hoàn thuế nhập khẩu

Sau khi Tòa án Tối cao bác bỏ cơ sở pháp lý của nhiều mức thuế quan, Chính phủ Mỹ phải hoàn hàng chục tỷ USD cho doanh nghiệp nhập khẩu, gây ra hậu quả ngân sách tháng 6/2026 thâm hụt 120 tỷ USD.

Hình tượng người chiến sĩ - từ nguyên mẫu đến màn ảnh

Hình tượng người chiến sĩ - từ nguyên mẫu đến màn ảnh

Thời gian gần đây, nhiều bộ phim có chất liệu từ những chuyên án và nguyên mẫu có thật trong lực lượng CAND đã được đưa vào sản xuất. Những tác phẩm điện ảnh ấy không chỉ mang đến những câu chuyện chân thực, giàu tính nhân văn, tái hiện sinh động cuộc đấu tranh bảo vệ an ninh Tổ quốc mà còn khắc họa bản lĩnh, trí tuệ và sự hy sinh của các chiến sĩ Công an trong nhiều giai đoạn lịch sử.

Đào tạo trẻ - nền móng bền vững của Thể thao CAND

Đào tạo trẻ - nền móng bền vững của Thể thao CAND

Trong thể thao thành tích cao, mỗi tấm huy chương không chỉ được quyết định ở khoảnh khắc thi đấu, mà được vun đắp từ rất sớm: từ khâu phát hiện năng khiếu, lựa chọn môn phù hợp, xây dựng giáo án huấn luyện, tạo dựng môi trường rèn luyện cho đến bồi dưỡng bản lĩnh qua từng giải đấu. Với Thể thao Công an nhân dân (CAND), công tác đào tạo trẻ vì thế luôn mang ý nghĩa đặc biệt. Đó không chỉ là nhiệm vụ chuẩn bị lực lượng kế cận cho thể thao CAND, mà còn là sự đóng góp thiết thực vào thành tích chung của thể thao Việt Nam.

Chuỗi cung ứng và mặt trận an ninh mới

Chuỗi cung ứng và mặt trận an ninh mới

Đầu năm 2026, khi xung đột Mỹ - Iran đẩy eo biển Hormuz vào tình trạng gián đoạn nghiêm trọng, nỗi lo của thế giới không chỉ là giá dầu, mà còn là chip bán dẫn.

Hành trình đưa các anh trở về đất mẹ

Hành trình đưa các anh trở về đất mẹ

Những tấm thân vùi sâu dưới đất, nằm yên lặng hơn nửa thế kỷ, có những tình yêu không được viết bằng đám cưới, mà được viết bằng cả một đời chờ đợi. Đó là những thước phim chân thực và sống động nhất đã và đang diễn ra trong “chiến dịch 500 ngày đêm” tìm kiếm hài cốt liệt sĩ.

Tiệm cận thế giới để vươn xa

Tiệm cận thế giới để vươn xa

Trong những năm gần đây, điện ảnh Việt Nam ghi nhận bước tiến rõ rệt cả về quy mô thị trường lẫn năng lực sản xuất. Chất lượng hình ảnh, thiết kế mỹ thuật, diễn xuất hay tổ chức sản xuất ngày càng tiệm cận những chuẩn mực mới. Tuy nhiên, để một bộ phim không chỉ thành công trong nước mà còn có thể bước ra các liên hoan phim, thị trường phát hành quốc tế, điểm nghẽn lớn nhất vẫn nằm ở kịch bản. Những câu chuyện giàu bản sắc Việt Nam cần được kể bằng một ngôn ngữ điện ảnh đủ sức tạo đồng cảm với khán giả toàn cầu.

"0% lãi suất" và góc khuất ứng lương qua app

"0% lãi suất" và góc khuất ứng lương qua app

Chỉ cần vài thao tác không quá 10 phút trên điện thoại, người lao động có thể nhận trước tiền lương nhờ những lời quảng cáo "0% lãi suất", "giải ngân trong 5 phút". Nhưng phía sau sự tiện lợi ấy là các khoản phí phát sinh mà người lao động chỉ biết khi đã nhận tiền và khả năng vi phạm pháp luật, nguy cơ phụ thuộc tài chính và nếu không tỉnh táo thì rất khó để phân biệt giữa dịch vụ ứng lương với hoạt động cấp tín dụng.

Khi nắng nóng có thể làm “bốc hơi” GDP

Khi nắng nóng có thể làm “bốc hơi” GDP

Những đợt nắng nóng cực đoan đang hoành hành tại châu Âu không chỉ là vấn đề thời tiết hay môi trường, mà ngày càng hiện rõ như một thách thức kinh tế, đe dọa tới tốc độ tăng trưởng GDP và gây ra khó khăn cho mọi mặt đời sống.