Rạo rực hương phố Xuân

Ngày còn tung tẩy với lũ bạn thời sinh viên đại học, cái thời đang mơ mộng, lãng mạn và ngấp nghé tìm yêu, vào hạ thì ngợp say với phượng vĩ đỏ rực cành, rải cánh xuống sân trường như xác pháo; sang thu cứ ngất ngây trong hương hoa sữa nồng nàn, muốn có ai đó nắm bàn tay, thong thả dắt đi dưới hai hàng cây khuya ven hồ Ha Le đường Nguyễn Du, rồi chớm đông thầm ước một bờ vai, vòng ôm khác giới giữa giá lạnh se buốt mà không dám nói với ai.

Và xuân về cữ tháng Chạp, vẫn bận rộn bài vở đèn sách, vẫn đôi khi tụ tập quán xá chuyện trò, chém gió đùa nghịch tơi bời, mà sao tâm trạng cứ rạo rực, lâng lâng kỳ lạ...

Tôi tiết lộ những cảm giác ấy với bà nội, người duy nhất tôi tin cậy vào sự kín tiếng và kho tri thức đáng nể, bà tôi cười và giải thích thật giản đơn: "Cái không khí của bất cứ tiết giao mùa nào cũng vậy cả, từ xuân sang hạ, từ hạ sang thu, từ thu vào đông, rồi tiếp đến xuân, cái sự đổi gió, đổi nắng, đổi tiết, đổi trời bao giờ cũng khiến con người ta bâng khuâng một niềm khó lý giải rành rẽ, nhưng phần nhiều đều xốn xang, vui thích và hứng khởi, muốn làm một việc gì đó cho riêng mình mà chưa rõ ràng. Nhưng chúng ta ở thành phố, theo bà, có lẽ cái hương  phố mới là đặc biệt. Chỉ có ai thực sự yêu thương, gắn bó với từng con phố, hẻm ngõ mới có thể cảm nhận được nét đặc biệt của hương phố.

Ảnh: Đặng Giang
Ảnh: Đặng Giang

Phố phường Hà Nội mỗi mùa có hương vị riêng, nhưng hương phố những ngày chuyển tiết Xuân, giáp tết mới quyến rũ làm sao, gợi cảm làm sao. Bởi thế, những người trưởng thành phải tha hương vì một lý do nào đó, bất chợt nghe thoáng trong sợi gió nơi xứ lạ mùi hương phố ấy, bỗng nôn nao, da diết nhớ Hà Nội biết chừng nào. Cái tâm trạng cháu cảm được trong những ngày thành phố rộn ràng và tất bật chuẩn bị đón tết Nguyên Đán, dường như cũng từ chính hương phố tạo nên đấy...".

 Thuở ấy, nghe bà nói vậy thì biết vậy, nhưng thú thực tôi chỉ nghĩ chắc bà là nhà văn nên diễn đạt câu chữ bay bổng, hoa mỹ thế thôi. Vả lại, tôi vốn hiểu bà luôn biết tìm cách nói phù hợp với đối tượng giao thoại. Chắc bà nghĩ cánh học trò đang mài lưng trên ghế giảng đường như chúng tôi đầu óc vẫn còn bao la, bay bổng lắm. Nhưng rồi, đất nước chiến tranh, tôi rời giảng đường tình nguyện vào bộ đội, làm bác sĩ trạm quân y tiền phương, chuyên làm nhiệm vụ cứu chữa thương binh, cả của quân ta và quân địch.

Tôi cũng từng đón vài cái tết trong rừng già, trên đường hành quân và ở bệnh xá. Cũng cảm được hương xuân từ những trồi non đại ngàn, từ lá cây săng lẻ, trâm bầu giữa mùi thuốc súng, mùi tân dược, cồn tiêm và cả máu đồng đội nữa. Niềm vui của tết chiến khu cũng chỉ duy nhất là hay tin quân ta chiến thắng ở những mặt trận gần và xa. Không còn khoảng thời gian nào cho nỗi nhớ nhà, nhớ quê khi lại đón những đợt chiến sĩ bị thương mới chuyển về.

Rồi non sông im tiếng súng, năm hòa bình đầu tiên, tôi được ra quân trong bộ đồ giải phóng, khoác ba lô trở về trên chuyến xe đò toàn lính phục viên. Xe nghỉ mấy tiếng để tiếp xăng và cho quân tự lo ăn ở một thị xã miền Trung vào một buổi  chiều muộn. Tôi lang thang trên hè phố nhập nhoạng ánh đèn vàng, tính con gái hà tiện chẳng muốn vào quán, hàng nào. Nhịn ăn dăm sáu tiếng đối với đời bộ đội vẫn là chuyện bình thường mà, bụng có ngót chút cũng có sao đâu. Nhưng rồi, đi qua dưới mấy mái hiên một con phố nhỏ, trong nhà đang làm cơm chiều, bếp nhà ai thoảng mùi tỏi phi trên chảo mỡ, chắc họ đang xào rau, rồi mùi trứng tráng thơm ngậy... những món ăn quen thuộc thường ngày mẹ tôi xưa vẫn làm bốc lên hương vị ngào ngạt. Tôi hình dung một thiếu phụ, hay một cô gái nào đó đang lo bữa tối cho gia đình. Ôi, chỉ cái mùi giản dị vậy thôi, nào có cao sang thịnh soạn gì đâu, mà khiến tôi bỗng nôn nao nỗi nhớ. Phải chăng đó chính là một trong những hương phố, gần gũi, thân quen khiến đứa xa nhà đã lâu thèm khát lạ lùng. Và tôi chợt cồn cào đói, cái đói của người chưa ăn và cái đói một không khí đoàn tụ gia đình quanh mâm cơm tối...

Thế rồi, tôi trở về bên cha mẹ, anh em, niềm vui đoàn tụ rồi cũng phải nhường chỗ cho những lo toan cơm áo, việc làm những ngày sau đó. Tuy cũng bắt đầu chải chuốt, ăn diện nhưng tôi chưa hề dám hẹn hò, yêu đương, cho dù anh ấy đã thường xuyên qua nhà trò chuyện, tâm tình. Đi trên phố mỗi tối thứ bảy, chủ nhật, nhìn những cặp tình nhân sánh bước, ghé đầu bên vai nhau mà con tim bỗng rạo rực; bờ môi, cặp má nóng dậy, tâm trạng cô đơn lạ lùng, dường như sự giao lưu đôi lứa cũng khỏa tán một thứ hương lôi cuốn đến ma mị, để rồi ngay tuần lễ đó, tôi quyết định nhận lời anh trao. Nhưng trớ trêu, khi bắt đầu đã quen hơi thở và độ ấm bàn tay nhau, anh lại tòng quân, nhận lệnh lên miền biên giới. Không thể gọi là cuộc chia ly trong hòa bình, bởi đất nước đã thực sự hòa bình đâu, biên ải còn kia kẻ thù rình rập.

Dịp đó cũng vào mùa xuân. Mùa của những trùng phùng, đoàn viên, của yêu thương trao gửi, vậy mà anh ra đi, để lại trong tôi nỗi nhớ thương trong cô đơn khắc khoải. Vô tình có việc phải ngang qua những con phố đêm cuối tuần, trong gió heo may se lạnh, nghe thoảng hương nước hoa quen, loại anh vẫn thường sức, chỉ chợt thoáng qua thôi, mỏng và nhẹ vô cùng rồi không sao tìm lại nữa, mà thấy tim thổn thức nhớ, cố giấu để nước mắt không ứa tràn bờ mi. Một chị đạp chiếc xe sau chở đầy hoa ly, đủ màu tím, vàng, hồng, trắng... đi lướt qua bên tôi, mùi hương ly tỏa dài một đoạn phố làm tôi ngây ngất. Đã hơn một lần tôi mang thứ hoa này đến cắm trên bàn làm việc của anh, để rồi hai đứa ngồi đàm đạo về những trang viết chiến tranh trong hương ly ngào ngạt...

Ảnh: Đặng Giang
Ảnh: Đặng Giang

Tôi thầm cảm ơn chiếc xe đạp hoa ly và cô gái làng hoa đêm cuối năm tất tả, đã cho mình sống lại một hồi ức không xa, cho dẫu buồn mênh mang se sắt. Tuần áp tết luôn thường khiến ai đó chạnh lòng, buồn tủi nếu người thân không về đoàn tụ. Sự trống vắng, đơn lẻ ngày thường đã khó quên gạt, tết đến càng bội phần hoang hoải, đìu hiu. Một vài nhà ven đường mang thùng tôn, thùng phuy bắc bếp nổi lửa luộc bánh chưng ngay trên hè phố, khói nghi ngút và hương bánh chưng cũng nưng nức phố dài. Với những người vãng lai, cơ nhỡ hoặc những ai vì lý do nào đó không thể về quê ăn tết, thứ hương này càng châm đốt cho nỗi nhớ khỏi bùng lên...

Cho đến bây giờ thì tôi hiểu bà tôi nói đúng. Những rạo rực, nôn nao, bâng khuâng trước mùa xuân, phải chăng đều bắt đầu từ hương phố. Hương phố là tổng hòa của mái tóc ai bay hương xả, bờ môi nào dậy mùi son, gió đưa từ đâu đến mùi nước hoa, dẫu quý phái, ăn chơi hay xã giao bè bạn. Rồi hương từ quất, đào, mai và đủ sắc hoa từ Tứ Liên, Nghi Tàm, Nhật Tân, Tây Tựu... nườm nượp tràn vào Hàng Lược và theo từng chuyến mưa bụi trùm lên mọi con phố thủ đô, tỏa ngát thơm cho mỗi nếp nhà mừng đón tân xuân. Và chẳng cần có khứu giác tinh tế lắm, hôm nay tôi còn biết thêm, những hương vị rất riêng và đặc trưng khi vào rạp xi-nê, Nhà hát Lớn, lên máy bay hay giữa những tủ hàng siêu thị... Phải chăng đều là hương phố đấy thôi.

Nhưng với riêng tôi, tôi tin một điều chắc chắn, rằng người ta chỉ có thể cảm được hương phố trong sự tổng hòa ấy, khi nhận ra những hương vị từng gắn bó, gần gũi, thân quen và rạo rực trong hồi ức của chính mình.

Lại một cái tết nữa đến rồi. Đầu năm, các bạn hãy thong thả bước dạo trên hè phố, hít hà hương vị của mùa xuân sâu vào lồng ngực, chắc ít nhiều bạn cũng cảm nhận được hương phố, nồng nàn và thân thuộc đến chừng nào.

Xuân Tân Sửu 2021

Lê Tấn Hiển

Các tin khác

Khơi thông nguồn lực từ dữ liệu văn hóa

Khơi thông nguồn lực từ dữ liệu văn hóa

Việt Nam đã tạo lập ngày càng nhiều dữ liệu số về di sản, nhưng phần lớn vẫn phân tán, thiếu liên thông và chưa được khai thác như một nguồn lực. Chuyển từ những bản sao số rời rạc sang hạ tầng tri thức dùng chung vì thế là điều kiện để di sản tiếp tục tạo ra giá trị cho nghiên cứu, giáo dục, sáng tạo và cộng đồng.

Vì sao Mỹ ra tay cứu đồng yen Nhật Bản?

Vì sao Mỹ ra tay cứu đồng yen Nhật Bản?

Trước đà lao dốc của đồng yen, Mỹ đã ra tay hỗ trợ Nhật Bản sau gần 3 thập kỷ, đánh dấu động thái phối hợp hiếm hoi giữa lúc những tác động từ tỷ giá ngày càng lan rộng.

Các nghệ sĩ trẻ với tư duy mới mẻ mang đến sức sống mới cho làng nghề.

Tái sinh di sản làng nghề

Hà Nội sở hữu hơn 1.300 làng nghề. Thế nhưng, nhiều làng nghề đang đứng trước nguy cơ mai một vì thiếu thị trường, thiếu người kế nghiệp và thiếu không gian để kể câu chuyện của mình. Trước thềm Lễ hội Thiết kế Sáng tạo Hà Nội 2026, những người trẻ đã chọn làng nghề làm chất liệu sáng tạo, mở ra một cách tiếp cận mới, tái sinh di sản làng nghề…

Khi cổ vật thành “mồi” của kẻ gian

Khi cổ vật thành “mồi” của kẻ gian

Những pho tượng, sắc phong trong đình chùa đến những cấu kiện nguyên gốc của các công trình cổ, nhiều di sản đang trở thành mục tiêu của nạn trộm cắp ngày càng tinh vi, táo tợn. Mỗi cổ vật bị thất lạc không chỉ là mất đi một tài sản quý giá, mà còn là sự đứt gãy một phần ký ức lịch sử, văn hóa của dân tộc.

Từ nâng tầm quản trị đến khát vọng chuyên nghiệp hóa

Từ nâng tầm quản trị đến khát vọng chuyên nghiệp hóa

Trước đòi hỏi của kỷ nguyên phát triển mới, thể thao Việt Nam đang đứng trước bước ngoặt chiến lược: chuyển đổi mạnh mẽ từ quản lý hành chính sang quản trị hiện đại và thương mại hóa chuyên nghiệp. Nâng cao năng lực tổ chức sự kiện không chỉ là thước đo điều hành, mà còn là chìa khóa mở ra không gian kinh tế thể thao đầy tiềm năng.

Tuân thủ nguyên tác hay dũng cảm bước qua?

Tuân thủ nguyên tác hay dũng cảm bước qua?

Khi “The Odyssey” - bộ phim điện ảnh lấy cảm hứng từ sử thi kinh điển của Homer công bố dàn diễn viên, lựa chọn của đạo diễn Christopher Nolan tựa như “quả táo bất hòa”, tạo ra những luồng tranh luận sôi nổi, độc giả lan tỏa những bài viết phân tích, so sánh với nguyên tác sử thi. Cùng thời gian, điện ảnh Việt Nam dậy sóng khi công bố Tăng Thanh Hà vào vai Nam Phương Hoàng hậu. Tại sao đạo diễn lại thích đảo lộn những hình mẫu vốn đã quá đỗi quen thuộc và thành công từ nguyên tác? Liệu việc tuân thủ tuyệt đối tác phẩm gốc có phải “lá bùa hộ mệnh”, hay sự phóng tác dũng cảm mới giúp tác phẩm đến gần hơn với thế hệ khán giả mới?

Cần hệ sinh thái sáng tạo cho họa sĩ trẻ

Cần hệ sinh thái sáng tạo cho họa sĩ trẻ

Festival Mỹ thuật trẻ lần thứ 8 năm 2026 đang diễn ra tại Hà Nội, mở ra một không gian đối thoại đa chiều của nghệ thuật đương đại, phản ánh tiếng nói của những người trẻ trước cuộc sống và những thay đổi của thời cuộc. Tuy nhiên, hơn cả một kỳ liên hoan, mỹ thuật trẻ cần có một chiến lược phát triển dài hạn trong thời gian tới.

Mỹ thâm hụt ngân sách do hoàn thuế nhập khẩu

Mỹ thâm hụt ngân sách do hoàn thuế nhập khẩu

Sau khi Tòa án Tối cao bác bỏ cơ sở pháp lý của nhiều mức thuế quan, Chính phủ Mỹ phải hoàn hàng chục tỷ USD cho doanh nghiệp nhập khẩu, gây ra hậu quả ngân sách tháng 6/2026 thâm hụt 120 tỷ USD.

Hình tượng người chiến sĩ - từ nguyên mẫu đến màn ảnh

Hình tượng người chiến sĩ - từ nguyên mẫu đến màn ảnh

Thời gian gần đây, nhiều bộ phim có chất liệu từ những chuyên án và nguyên mẫu có thật trong lực lượng CAND đã được đưa vào sản xuất. Những tác phẩm điện ảnh ấy không chỉ mang đến những câu chuyện chân thực, giàu tính nhân văn, tái hiện sinh động cuộc đấu tranh bảo vệ an ninh Tổ quốc mà còn khắc họa bản lĩnh, trí tuệ và sự hy sinh của các chiến sĩ Công an trong nhiều giai đoạn lịch sử.

Đào tạo trẻ - nền móng bền vững của Thể thao CAND

Đào tạo trẻ - nền móng bền vững của Thể thao CAND

Trong thể thao thành tích cao, mỗi tấm huy chương không chỉ được quyết định ở khoảnh khắc thi đấu, mà được vun đắp từ rất sớm: từ khâu phát hiện năng khiếu, lựa chọn môn phù hợp, xây dựng giáo án huấn luyện, tạo dựng môi trường rèn luyện cho đến bồi dưỡng bản lĩnh qua từng giải đấu. Với Thể thao Công an nhân dân (CAND), công tác đào tạo trẻ vì thế luôn mang ý nghĩa đặc biệt. Đó không chỉ là nhiệm vụ chuẩn bị lực lượng kế cận cho thể thao CAND, mà còn là sự đóng góp thiết thực vào thành tích chung của thể thao Việt Nam.

Chuỗi cung ứng và mặt trận an ninh mới

Chuỗi cung ứng và mặt trận an ninh mới

Đầu năm 2026, khi xung đột Mỹ - Iran đẩy eo biển Hormuz vào tình trạng gián đoạn nghiêm trọng, nỗi lo của thế giới không chỉ là giá dầu, mà còn là chip bán dẫn.

Hành trình đưa các anh trở về đất mẹ

Hành trình đưa các anh trở về đất mẹ

Những tấm thân vùi sâu dưới đất, nằm yên lặng hơn nửa thế kỷ, có những tình yêu không được viết bằng đám cưới, mà được viết bằng cả một đời chờ đợi. Đó là những thước phim chân thực và sống động nhất đã và đang diễn ra trong “chiến dịch 500 ngày đêm” tìm kiếm hài cốt liệt sĩ.

Tiệm cận thế giới để vươn xa

Tiệm cận thế giới để vươn xa

Trong những năm gần đây, điện ảnh Việt Nam ghi nhận bước tiến rõ rệt cả về quy mô thị trường lẫn năng lực sản xuất. Chất lượng hình ảnh, thiết kế mỹ thuật, diễn xuất hay tổ chức sản xuất ngày càng tiệm cận những chuẩn mực mới. Tuy nhiên, để một bộ phim không chỉ thành công trong nước mà còn có thể bước ra các liên hoan phim, thị trường phát hành quốc tế, điểm nghẽn lớn nhất vẫn nằm ở kịch bản. Những câu chuyện giàu bản sắc Việt Nam cần được kể bằng một ngôn ngữ điện ảnh đủ sức tạo đồng cảm với khán giả toàn cầu.

"0% lãi suất" và góc khuất ứng lương qua app

"0% lãi suất" và góc khuất ứng lương qua app

Chỉ cần vài thao tác không quá 10 phút trên điện thoại, người lao động có thể nhận trước tiền lương nhờ những lời quảng cáo "0% lãi suất", "giải ngân trong 5 phút". Nhưng phía sau sự tiện lợi ấy là các khoản phí phát sinh mà người lao động chỉ biết khi đã nhận tiền và khả năng vi phạm pháp luật, nguy cơ phụ thuộc tài chính và nếu không tỉnh táo thì rất khó để phân biệt giữa dịch vụ ứng lương với hoạt động cấp tín dụng.

Khi nắng nóng có thể làm “bốc hơi” GDP

Khi nắng nóng có thể làm “bốc hơi” GDP

Những đợt nắng nóng cực đoan đang hoành hành tại châu Âu không chỉ là vấn đề thời tiết hay môi trường, mà ngày càng hiện rõ như một thách thức kinh tế, đe dọa tới tốc độ tăng trưởng GDP và gây ra khó khăn cho mọi mặt đời sống.