NSND Châu Loan: Giọng ca lay động hồn người

Có một nữ nghệ sỹ với giọng hát và ngâm thơ đặc biệt của mình đã thuyết phục được bất cứ thính giả khó tính nào. Đặc biệt, bà còn được binh lính ở bên kia chiến tuyến rất ngưỡng mộ, từng ngẩn ngơ nghe bà hát. Không ít người trong số đó đã buông súng, tìm đường về với chính nghĩa, với quê hương. Bà là cố NSND Châu Loan (1926-1972), từng là một giọng ngâm thơ, ca Huế xuất sắc, số 1 trên làn sóng Đài Tiếng nói Việt Nam (TNVN).

Nhớ lại, suốt một chặng đường dài từ sau ngày hòa bình lập lại trên miền Bắc (1954) đến khi qua đời (24/12/1972), gần 20 năm, giọng hát của bà hầu như chiếm lĩnh làn sóng dân ca và ngâm thơ trên Đài TNVN. Đặc biệt trong các chương trình dân ca miền Trung, nhất là ca Huế thì không ai có thể thay thế. Giọng bà trường hơi, âm vang, ngọt lịm, uyển chuyển, nhẹ nhàng mà sâu sắc, hát, ngâm mà cứ như không.

Có cảm giác bà cất giọng là đã giàu nhạc điệu và ngân vang, mặc dù ca Huế với những điệu hò mái nhì, mái đẩy không đơn giản, người hát mất sức hơn những bài dân ca các vùng miền khác. Bà đã thu thanh hàng ngàn bài gồm dân ca Bình-Trị-Thiên và ngâm thơ.

Nếu Trần Thị Tuyết là nghệ sỹ ngâm thơ giọng Bắc hay nhất thì Châu Loan ngâm giọng miền Trung đứng ngôi đầu. Những bài thơ nổi tiếng như "Bầm ơi", "Mẹ Suốt", "Mẹ Tơm" (Tố Hữu), "Quê hương" (Giang Nam), "Kết nạp Đảng trên quê mẹ" (Chế Lan Viên), "Đêm nay Bác không ngủ" (Minh Huệ), "Nhớ con sông quê hương" (Tế Hanh)… qua giọng ngâm của Châu Loan đã in sâu vào tâm khảm hàng triệu thính giả. Sinh thời, Bác Hồ rất quý và thích nghe Châu Loan hò Huế.

Lần nào có văn nghệ vào phục vụ Bác tiếp các đoàn khách nước ngoài, không có Châu Loan, Bác cũng nhớ đến và hỏi thăm. Bác nói nghe Châu Loan hát, đã nhớ lại những năm tháng đầy kỷ niệm không thể nào quên ở Huế. Ta biết với Bác, nếu Nghệ An là quê hương thứ nhất thì Huế chính là quê hương thứ hai. Nơi đây đã hun đúc nên chí khí yêu nước, cách mạng để Người quyết định sẽ vào Sài Gòn vượt đại dương đi tìm đường cứu nước vào năm 1911.

Về sự thuyết phục đặc biệt của giọng hát Châu Loan, có một chuyện cảm động khiến tôi không thể quên. Năm 1980, trong một lần vào Sài Gòn công tác cả tháng, tôi cắt tóc ở một tiệm nhỏ. Người thợ là thương binh, một chân giả, hơn tôi chừng dăm, bẩy tuổi, có gương mặt khắc khổ, lam lũ nhưng trông hiền, dễ mến, đặc biệt là rất xôm chuyện. Anh cắt tóc rất kỹ, thời gian phải tới gần một giờ. Thấy tôi nói tiếng Bắc, lại có vẻ “nghệ sỹ”, anh cất lời:

- Coi anh có vẻ nghệ sỹ. Anh hoạt động gì?

 Tôi nói mình vừa là nhạc sỹ, vừa là nhà báo.

- Vậy anh có biết nghệ sỹ Châu Loan không?

- Có chứ. Đó là một nghệ sỹ rất nổi tiếng, dân văn nghệ chúng tôi không thể không biết. Nhưng chị ấy qua đời rồi, đúng dịp Nô-en năm 1972.

Tôi thấy người thợ có chút nghĩ ngợi một cách không bình thường khi tôi nói người nữ nghệ sỹ tài danh đã mất được gần chục năm (đến lúc đó -1980). Lại nghe giọng của anh trọ trẹ đúng người xứ Vĩnh Linh (Quảng Trị), tôi hỏi:

- Anh hình như cũng quê Quảng Trị?

- Vâng. Nhưng tôi bên bờ Nam.

Ngày ấy, theo Hiệp định Giơnevơ, sau năm 1954, nước ta tạm thời chia làm 2 miền. Từ vĩ tuyến 17 trở ra (ranh giới là sông Bến Hải ở Vĩnh Linh) là đất của ta. Từ đó trở vào do chính quyền của Ngô Đình Diệm kiểm soát. Như vậy tức là quê người thợ cắt tóc nằm trong khu vực của chính quyền đối phương. Anh ta kể tiếp:

- Anh nhắc đến nghệ sỹ Châu Loan, tôi lại nhớ đến kỷ niệm buồn của đời tôi. Số là quê tôi nằm ở bờ Nam sông Bến Hải. Ngày ấy – khoảng năm 1958 -1960 –tôi là một chàng trai 18 tuổi, đến tuổi phải đi quân dịch. Cứ ngày ngày, dân quê tôi luôn đón chờ những chương trình ca nhạc do Đài bên phía Bắc (tức là Đài TNVN của chúng ta) phát đi trên hệ thống loa truyền thanh (ngày đó, chúng ta bắc loa có công suất lớn quay sang phía bờ Nam để bà con nghe - NĐS).

Đặc biệt chúng tôi thích nghe những bài dân ca Quảng Trị, hò Huế và ngâm thơ của một nữ nghệ sỹ có giọng đặc sệt vùng quê mình. Sau đó, chúng tôi được biết đó là nghệ sĩ Châu Loan, quê chị đúng là ở Vĩnh Linh, Quảng Trị - tức là cùng quê với chúng tôi. Dân quê tôi lấy làm tự hào, kiêu hãnh lắm. Hôm nào vắng giọng ca của chị là chúng tôi thấy thiếu hụt lớn.

Riêng bản thân tôi, đến lúc bị gọi đi quân dịch đã tìm mọi cách trốn. Lý do phần vì không muốn chết một cách uổng phí bởi cha mẹ tôi chỉ sanh được mình tôi là con trai, phần vì nếu đi không biết sẽ phiêu bạt nơi đâu, chắc chắn sẽ không bao giờ được nghe Châu Loan hát trên loa phóng thanh nữa. Mà khi ấy, tôi như đã nghiện nghe giọng của chị ấy.

NSND Châu Loan thời trẻ.
NSND Châu Loan thời trẻ.

Thế là sau đó, chính quyền tóm được tôi, bỏ tù một thời gian. Ra tù, tôi bị tống vào lính. Tôi vẫn đóng quân ở khu vực bên này sông Bến Hải, vẫn luôn được nghe Châu Loan hát từ những chiếc loa bên bờ Bắc vọng sang. Bọn tôi nghe mà thấy rệu rã, chỉ muốn buông súng về với dân làng. Nhưng chỉ huy họ quản rất gắt gao. Tôi mà trốn lần nữa chắc sẽ bị tù chung thân. Rồi đến mùa hè năm 1972, tôi bị thương, cụt một chân ở mặt trận Quảng Trị, bên bờ sông Thạch Hãn, được giã từ quân ngũ. Tôi vào Sài Gòn nương tựa một người bà con, sống lay lắt đến ngày 30/4/1975.

- Sau 30-4-1975, anh có phải đi học tập cải tạo như các đồng đội?

- Tôi bị cụt chân, lại không phải là sỹ quan nên được miễn.

- Và anh cũng không di tản ra nước ngoài?

- Không bao giờ tôi có ý nghĩ sẽ sống ở đâu ngoài Việt Nam. Hơn nữa, tôi nghèo, làm sao có thể đi. Còn một lý do nữa: Tôi đặc biệt thích nghe Châu Loan ca Huế và hát dân ca Quảng Trị.  Bây giờ, thỉnh thoảng tôi vẫn được nghe chị Châu Loan hát trên đài đấy chứ.

- Vâng, vì chị ấy hát và ngâm thơ cả nghìn bài trên làn sóng. Giờ thi thoảng Đài vẫn phát lại. Nghệ sỹ có hạnh phúc hơn người khác ở chỗ đó. Qua đời rồi mà tiếng hát vẫn còn mãi.

Từ lần đó, tôi có thêm một người bạn ở Sài Gòn. Giờ đây, người thợ cắt tóc đã gần 80 tuổi, già yếu nhiều nên đã bỏ nghề. Một vật dụng luôn kề bên anh là chiếc đài nhỏ chỉ để nghe ca nhạc. Anh luôn mong được nghe lại giọng hát có một không hai của Châu Loan. Không biết ở nơi suối vàng, bà có biết câu chuyện này?

Châu Loan sinh năm 1926, quê ở làng Tùng Luật, xã Vĩnh Giang, huyện Vĩnh Linh, tỉnh Quảng Trị. Xã này đến nay có 20 người được phong danh hiệu NSND và NSƯT. Có lẽ là xã đứng đầu cả nước về số lượng nghệ sỹ tài năng? Bà là “con nhà nòi” khi có người cha là một nghệ nhân nổi tiếng trong vùng về ca Huế và chơi nhiều nhạc cụ cổ truyền. Cụ có thời gian dài ngồi dàn nhạc cung đình Huế. Châu Loan là chị cả. Bà có hai em gái cũng đều hát hay. Riêng Châu Loan ngay từ năm 15 tuổi đã theo nghề cầm ca, cùng cha vào Huế đàn hát kiếm sống.

Năm 1947, 21 tuổi, bà theo cha ra Bắc làm việc ở Đài Phát thanh Pháp Á. Năm 1954, bà đã không nghe theo lời của những phần tử phản động dụ dỗ di cư vào Nam mà kiên quyết ở lại Hà Nội để cống hiến tiếng hát cho cách mạng. Bà vào làm việc ở tổ dân ca miền Trung của Đài TNVN. Trong thời gian ra Bắc hoạt động, Châu Loan quen rồi nên duyên với ông Nguyễn Văn Tư trước cách mạng là một giáo viên nổi tiếng ở trường tư thục Hà Đông. Sau năm 1954, ông làm cán bộ quản lý ở bệnh viện Vì dân (sau này là bệnh viện Bạch Mai).

Tôi nhớ vào năm 1969 gì đó, lúc này Đài TNVN cũng đã trở về 58 phố Quán Sứ sau nhiều ngày tháng đi sơ tán. Một lần tôi đến Đài chơi với nhạc sỹ Lê Lôi khi đó là Phó Ban biên tập Âm nhạc. Đang ngồi thì có một chị xuất hiện, nói tiếng miền Trung. Lê Lôi giới thiệu đó là nghệ sĩ Châu Loan.

Vốn ngưỡng mộ chị từ trước nên tôi nhanh chóng làm quen và bày tỏ ý muốn theo học chị cách ngâm thơ giọng miền Trung (tôi đã ngâm giọng miền Bắc nhiều). Chị yêu cầu tôi ngâm thử một bài giọng Bắc. Tôi ngâm xong, chị khen hay nhưng nói: “Em hãy cứ ngâm giọng Bắc, không việc gì phải bắt chước giọng miền Trung. Không quê ở trong đó thì không thể ra được đúng chất. Người mọi nơi không phát hiện ra chứ bà con trong đó nghe sẽ biết ngay, dù người ngâm có khéo đến đâu”. Tôi nhớ mãi lần duy nhất được gặp Châu Loan như thế.

Sau chị, có nhiều người cũng ca Huế, ngâm thơ giọng Trung. Nhưng tôi chưa thấy ai bằng được chị chứ chưa nói vượt. Hình như trong ca Huế, chưa có hiện tượng “con hơn cha”.

Nguyễn Đình San

Các tin khác

Vắt mình ngoài lan can

Vắt mình ngoài lan can

Phố xá sáng mùa hạ đang yên bình trong không khí mát mẻ, bỗng chốc trở nên hỗn loạn. Trên sân thượng của một khách sạn cao tầng, một thanh niên đang bám mình lơ lửng ngoài lan can sắt. Gã vắt vẻo trong tư thế nguy hiểm, tay không ngừng thả những viên sỏi xuống khoảng không, miệng liên tục lẩm bẩm.

"Thời tiết của ký ức..."

"Thời tiết của ký ức..."

"Bởi vì là một nỗi đau nên quá khứ vẫn còn sống mãi, và bởi nỗi đau quá khứ còn sống mãi về sau ta mới có được một quãng đời êm lặng, một nếp sống bình yên, một tư duy thư thả, một tấm lòng khoan thứ và một cảm giác có hậu với cuộc đời cùng số phận".

Thành nhân không hề dễ dàng

Thành nhân không hề dễ dàng

“Harmony (hòa âm) là nền móng của âm nhạc Homophonic (kết cấu âm nhạc đồng âm) và hơn thế nữa. Kiến thức môn học này gần như là quá lớn để quãng đời của những sinh viên chăm chỉ và có năng khiếu bẩm sinh có thể học hết. Lịch sử hòa âm trải dài từ tiền cổ điển, cổ điển, lãng mạn, hiện đại, jazz, rock... cho tới nay mai vẫn còn liên tục phát triển. Ảnh chụp từ buổi học mà 100% người tới lớp là những bạn xin vào dự thính”.

Những thế giới sụp đổ lặng lẽ trong văn học phản địa đàng

Những thế giới sụp đổ lặng lẽ trong văn học phản địa đàng

Bạn đã bao giờ thức giấc giữa đêm và bỗng không chắc mình là ai? Văn học phản địa đàng khai thác nỗi bất an tận cùng ấy. Đó là nơi con người sống dưới lòng đất, nơi những đứa trẻ sinh ra chỉ để hiến tạng, nơi tiếng mẹ đẻ chẳng còn ai để cất lên.

Danh nhân Đậu Vĩnh Trường: Danh tướng và huyền tích bất tử

Danh nhân Đậu Vĩnh Trường: Danh tướng và huyền tích bất tử

Hoa Viên xưa, nay thuộc xã Nghi Xuân, tỉnh Hà Tĩnh, là một làng cổ nằm dưới chân núi Hồng Lĩnh, nơi hội tụ nhiều giá trị lịch sử - văn hóa đặc sắc của vùng đất phía Bắc Hà Tĩnh. Đây không chỉ là địa bàn cư trú sớm của cư dân Việt cổ với di chỉ khảo cổ nổi tiếng Phôi Phối - Bãi Cọi, mà còn là vùng đất giàu truyền thống văn hóa, lưu giữ hệ thống đình, chùa, miếu mạo cùng nhiều địa danh gắn với các cuộc chiến tranh thời Lê - Mạc, Trịnh - Nguyễn như Trạng Đội, Cồn Sâu Bắn, Trạng Vạn.

Khoản tiền cho vay nặng lãi

Khoản tiền cho vay nặng lãi

Mấy hôm nay Đại Bảo có điều lo buồn vì căn nhà mới mua cần phải sửa sang mà với số tiền có trong tay cũng còn phải thiếu đến một vạn đồng nữa. Giữa lúc Đại Bảo đang ngồi nghĩ cách để xoay xở số tiền này thì tiếng chuông cửa reo.

Văn học thiếu nhi từ góc nhìn của người viết trẻ

Văn học thiếu nhi từ góc nhìn của người viết trẻ

Ngày 7/5/2026 vừa qua, NXB Kim Đồng phối hợp với Khoa Văn học, Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn tổ chức tọa đàm: "Văn học thiếu nhi từ góc nhìn của người viết trẻ" và giới thiệu về "Giải thưởng Văn học Kim Đồng".

Vực khuya

Vực khuya

Đêm Nga Mi hun hút sâu. Tiếng ve như sôi một lúc đầu hôm rồi ngưng bặt. Giờ đến tiếng dế lích rích. Tiếng tắc kè rõ ràng, gọn ghẽ. Toản thả lỏng người ở thế "xác chết". Để mặc tâm trí mình lang thang trong rừng sâu. Mùa này hoa dẻ nở rộ, thơm như lay như cột. Càng về đêm càng thơm.

Văn hóa Việt Nam, tầm nhìn phát triển

Văn hóa Việt Nam, tầm nhìn phát triển

Tháng 5, tháng của những sự kiện lịch sử trọng đại, đó cũng là dấu mốc quan trọng để chúng ta ứng chiếu quá khứ với thực tại để thấy được bước tiến cũng như tầm nhìn và cơ hội phát triển của đất nước. Cảm quan của từng cá nhân trước thời đại sẽ nói lên nhận thức chính trị và nền tảng văn hóa đó.

Cái roi trong các không gian văn hoá

Cái roi trong các không gian văn hoá

Cách nay trên dưới nửa thế kỷ, ở nhà quê, mỗi đứa trẻ trâu thường quen thuộc với hai cái roi. Đứa nào cũng có cái roi - để “điều khiển” trâu. Rất linh tinh, đơn giản, chỉ là một thanh nứa, thanh tre, hoặc cành cây nhỏ. Đứa nào cầu kỳ, “thửa” bằng đoạn mây vàng óng…

Nghệ thuật mới thơ Hai - Cư Việt Nam hiện đại

Nghệ thuật mới thơ Hai - Cư Việt Nam hiện đại

Mấy năm gần đây, ở Việt Nam xuất hiện những CLB thơ Hai-cư với nhiều người tham gia và đã có những cuộc thi thơ Hai-cư. Một số bạn yêu thơ hỏi tôi về thể loại thơ này và sự khác biệt giữa thơ Hai-cư Nhật Bản và Việt Nam.

Truyện ký “Rừng đói”: Nhà văn Trần Khởi kể chuyện đời

Truyện ký “Rừng đói”: Nhà văn Trần Khởi kể chuyện đời

Cuộc đời của nhà văn mặc áo lính Trần Khởi bộc bạch hết qua hai tập truyện ký đặc sắc “Cha và con lính trận” và “Rừng đói”. Sau tập “Cha và con lính trận” gây ấn tượng mạnh cho độc giả trong và ngoài nước, năm 2026, Trần Khởi cho ra mắt tập truyện ký “Rừng đói”, NXB Hội Nhà văn.

Âm nhạc không đơn thuần chỉ là giải trí

Âm nhạc không đơn thuần chỉ là giải trí

Trong bối cảnh đời sống âm nhạc đang bị chi phối bởi nhiều chương trình giải trí, nhạc sĩ Dương Cầm lại chọn một con đường khó, ra mắt chuỗi chương trình mang tên “Phòng khách 3 thế hệ”, với mong muốn kết nối các thế hệ trong một gia đình bằng âm nhạc. Theo anh, “nghệ thuật nói chung hay âm nhạc nói riêng không đơn thuần chỉ là giải trí, mà nó còn có sứ mệnh mang đến cho con người khát khao được yêu thương, gắn kết. Đó là bản chất của nghệ thuật”.

“Mật mã Đông Dương”: Phim tình báo tái xuất màn ảnh rộng

“Mật mã Đông Dương”: Phim tình báo tái xuất màn ảnh rộng

“Mật mã Đông Dương” - bộ phim lịch sử - tình báo được lấy cảm hứng từ một số chuyên án trong hơn 25.000 bộ hồ sơ chiến sĩ tình báo viên Việt Nam sẽ được Điện ảnh CAND sản xuất trong thời gian tới. Không chỉ là món quà tri ân sự hy sinh thầm lặng của lực lượng tình báo CAND, bộ phim còn ghi dấu sự “tái xuất” màn ảnh rộng, sau gần 40 năm vắng bóng của đề tài tình báo - một trong những chất liệu đặc biệt và khó khai thác nhất của điện ảnh Việt Nam.

Đóa hoa nở trong cơn mưa

Đóa hoa nở trong cơn mưa

Mỗi lần Vân đỡ anh dậy, anh vòng tay qua cái cổ ấm áp của cô và áp gò má anh vào má cô. Những lúc như thế, anh cảm thấy run rẩy, anh cảm thấy sức nặng của tấm vải bạt đắp lên chân nặng cả nghìn cân. Anh muốn đứng dậy, bế bổng cô chạy ra khỏi cái cửa hang chết tiệt kia, ra đứng giữa đất trời mà hét lên, mà quay cô mòng mòng như cánh quạt của mấy con “diều hâu” tuần tiễu trên bầu trời.

Anh hùng nước Việt trong thơ vịnh sử của danh sĩ Nhữ Bá Sĩ

Anh hùng nước Việt trong thơ vịnh sử của danh sĩ Nhữ Bá Sĩ

Cuốn sách “Việt sử tam bách vịnh” (Ba trăm bài thơ vịnh sử Việt Nam) được danh nhân Nhữ Bá Sĩ hoàn thành đã trên 160 năm qua nhưng chưa có một bản dịch hoàn chỉnh. Bản dịch của dịch giả Lê Văn Uông (1913-2004) vừa được NXB Hội Nhà Văn xuất bản tháng 1/2026 được ví như tập kinh thi của lịch sử dân tộc.

Một cú đá chết bảy mạng

Một cú đá chết bảy mạng

Ở Vương Gia Trang, có một người đàn ông trung niên tên là A Lương, 42 tuổi. Anh ta là người trung thực, chăm chỉ và sống giản dị. Anh trồng vài mẫu ngô và khoai lang trên sườn đồi phía sau làng và cách vài ngày lại đi nhổ cỏ cho ngô và khoai lang.