Nhà văn Nguyễn Thị Minh Ngọc: Bên ta là biển rộng

24 giờ trên máy bay từ Mỹ về Việt Nam để ra mắt suất công chiếu đầu tiên bộ phim “Hương Ga” do chính mình viết kịch bản dựa theo cuốn tiểu thuyết “Phiên bản” của nhà văn Nguyễn Đình Tú, Nguyễn Thị Minh Ngọc ở tuổi ngoài 60 vẫn năng động và những ngày ở Việt Nam lịch làm việc kín mít. Một buổi trưa, chúng tôi ngồi với nhau nói đủ thứ chuyện, loanh quanh thế nào vẫn là chuyện kịch bản sân khấu, điện ảnh, tình yêu…

Chu Thơm sốt ruột bảo: “Ngọc dại lắm, anh xót em, lúc nào cũng trên mây trên gió. Người gì mà cứ như từ trên trời rớt xuống vậy, lao lực về công việc, làm như trâu như ngựa mà không chức tước, danh hiệu, kinh tế. Chẳng bao giờ thấy có tiền. Bây giờ em phải có một cuốn sổ tiết kiệm, chứ lúc nhỡ ra đau ốm thì làm thế nào?”. Nhà báo Hương Sen nắc nỏm trêu: “Ngọc không chỉ “dại” giai đâu, mà “dại” cả gái nữa”. Chu Thơm lại bảo: “Từ giờ em ký hợp đồng với bất kỳ đối tác nào phải xem họ trả tiền có đàng hoàng không thì hãy làm chứ ai lại chăm chăm làm việc hai năm trời mà nhận được có một trăm đô…”. Minh Ngọc thì chả nói gì, mỉm cười dịu dàng, đầy nữ tính, ngó lơ ra đường, thốt lên: “Thu Hà Nội thật đẹp, lưu luyến chẳng muốn rời”.

Tra google bấm tên nhà văn Nguyễn Thị Minh Ngọc có đến cả trăm bài báo viết về chị, một trong hai mươi nhà văn tiêu biểu của miền Nam, một nữ đạo diễn sân khấu TP HCM đầu tiên sau năm 1975, dựng khoảng hơn 30 vở truyền thống và đương đại, viết 70 vở kịch cho sân khấu, hơn 30 kịch bản phim cho điện ảnh, hàng trăm tập phim cho truyền hình. Là nhân vật sân khấu của năm 2004 do Đài Truyền hình Việt Nam bình chọn. Được Liên hoan Phim quốc tế về người Việt  (VIFF) tại Mỹ chọn làm tâm điểm (2007). Là phụ nữ Việt đầu tiên đưa tác phẩm Việt Nam vào sân khấu off-off Broadway tại New York với cương vị tác giả, đạo diễn và diễn viên. Có vô số giải thưởng văn học, giải thưởng kịch bản sân khấu, giải thưởng kịch bản phim tài liệu. Và tên chị là nhà biên kịch điện ảnh mà các đạo diễn trẻ ưu tiên lựa chọn hàng đầu bởi kịch bản đậm chất văn học và thân phận con người.

Nhà văn Nguyễn Thị Minh Ngọc.
Nhà văn Nguyễn Thị Minh Ngọc.

Nhiều người nhìn vào lịch làm việc dày đặc của Minh Ngọc hãi hùng. Gần như chưa lúc nào chị để cho cơ thể được nghỉ ngơi trọn vẹn. Cả tuổi trẻ chị dành cho công việc, cuộc sống xoay quanh con chữ, trong đầu lúc nào các nhân vật cũng nhảy múa đòi ra đời. Vừa viết kịch bản sân khấu, kiêm điện ảnh, làm diễn viên, đạo diễn, cả núi công việc cứ cuốn đi. Vốn nữ tính, Minh Ngọc cũng yêu, cũng say, cũng hết mình với những mối tình nhưng rồi duyên chưa đến, cứ như chim lẻ bóng, lạc bầy để đến khi ngoảnh lại thì đã quá lứa lỡ thì. Người phụ nữ đẹp vốn dĩ thường đa đoan. Đàn bà văn chương như Ngọc lại còn đẹp, giàu nữ tính đương nhiên lận đận sóng gió là điều dễ hiểu. Năm 2005, Minh Ngọc đến Tạp chí Sân khấu Hà Nội thông báo với bạn bè tin xanh rờn, chị chuẩn bị làm đám cưới. Chú rể là Việt kiều, một kỹ sư điện tử. Minh Ngọc bảo gặp nhau đâu có vài lần rồi người ta tỏ tình, Ngọc xúc động lắm nên nhận lời. Vậy là, ở tuổi ngoài 50 Ngọc lần đầu tiên mặc áo cưới cũng rộn ràng, xốn xang. Cuộc gặp gỡ cô dâu chú rể ra mắt bạn bè ở Đại Lải. Sau đó ít bữa Ngọc theo chồng sang Mỹ.

Nhưng, cuộc sống của chị hơn nửa đời người gắn liền với mảnh đất và con người Việt Nam, lúc nào quê hương cũng ở trong tâm khảm, và rồi, làm sao mà chị lại ngơi nghỉ viết lách để hưởng thụ cuộc sống một cách an nhàn. Ở Mỹ, chị vẫn hùng hục cày trên cánh đồng chữ. Cùng lúc viết kịch bản cho sân khấu, phim truyền hình, tất cả đều làm việc trên Internet. Một mình đảm nhận cả 3 vai, viết kịch bản sân khấu, chọn diễn viên, làm đạo diễn. Cốt là để quảng bá hình ảnh, có một vở kịch Việt Nam trên sân khấu nước ngoài. Lắm khi bỏ cả tiền túi đến đồng cuối cùng cùng để say với nghề. Có những lúc diễn người xem tưng bừng tấp nập nhưng cũng có lúc khán giả chỉ có một người, vậy mà, Ngọc vẫn diễn đấy.

Chị bảo: Hằng đêm, sau khi ông xã đã say giấc nồng, chị mới nhẹ nhàng trở dậy, và hì hụi viết. Các nhân vật túa ra, nghẹn ngào, đắng đót. Có những đêm, chồng tỉnh giấc không thấy vợ đâu, ho lên mấy tiếng, chị lại lật bật bỏ bàn viết, chạy vào với chồng, "ru" cho chồng ngủ xong, lại chạy ra cày tiếp. Chị tươi cười nói: "Chăm chồng mà cứ lách cách như nuôi con mọn". Minh Ngọc không có con, chỉ có cậu con riêng của chồng, tha thiết với điện ảnh, cũng "tập tọe" học hỏi làm phim. Nhưng chị có vô số học trò cưng, và nhiều lắm những người bạn. Ngọc là người cấp tiến, hiện đại. Chị thành thạo tất cả các kỹ năng máy tính. Vì ở xa nên chị kết nối với bạn bè bằng Internet. Làm việc trao đổi đều trên máy cả.

Gần chục năm theo chồng sống ở Mỹ nhưng chị vẫn có kịch bản phim gửi về nước. Đã thế, một số đạo diễn Việt đình đám cũng chọn kịch bản của chị để dựng thành phim truyện điện ảnh như "Sống trong sợ hãi" của đạo diễn Bùi Thạc Chuyên. Bộ phim "Ngọc Viễn Đông" đạo diễn Cường Ngô cũng do chị viết kịch bản. Bộ phim khiến các nhà làm phim Việt Nam và người trong nghề thấy hay nhưng khi công chiếu ở rạp số lượng người đến xem chỉ có giới hạn. Câu trả lời đơn giản chỉ là phim thuần tính nghệ thuật, khó mà hút khách. Trở lại lần này, có kinh nghiệm hơn, ê kíp làm phim ngày ấy với tác phẩm điện ảnh "Hương Ga" đã gây nên một cơn sốt tại các rạp chiếu phim toàn quốc. Tôi hỏi, chị bảo khi viết tác phẩm điện ảnh này bị áp lực dữ lắm. Kịch bản phải duyệt đi, duyệt lại đến 11 lần. Dựa trên câu chuyện có thật về bà trùm đất Cảng, Dung Hà, nếu viết không khéo, có điều gì sơ sẩy thì chị còn lo bị giới giang hồ, dân xã hội đen, tay chân, đàn em của Dung Hà xử lý. Thế rồi, các nhân vật của chị ra rạp thành công ngoài mong đợi. Bộ phim lập kỷ lục phòng vé trong nhiều ngày. Doanh thu hàng chục tỉ. Tò mò về cát sê của chị với vai trò tác giả kịch bản. Chị bảo bộ phim này cátsê được 4.000USD, trả làm ba lần, nên rút cuộc chẳng để được đồng nào. Có những phim chị viết kịch bản còn chẳng kịp lấy tiền, vì nhà sản xuất họ lấy lý do kêu lỗ. Đấy, viết như điên vậy mà hai năm trời nhận được có 100USD, cũng chả dám ủ ê đòi hỏi gì. Chu Thơm lúc này dậm chân kêu trời, nói: "Em tôi tội quá! Dại quá!". Nhà báo Hương Sen bảo: "Ngay cả khi Ngọc viết báo, người quen điện thoại bảo với chị là em vừa lấy ba bài nhuận bút cho chị đấy. Nhưng rồi có khi cả năm không trả nhuận bút, chị ngại cũng chả nói đến. Họ lờ đi, thế là cũng mất luôn tiền nhuận bút mấy bài viết". Hay có đồng nào trong túi, thấy bạn bè than khổ, nhiều khi chị móc túi cho luôn.

Chả ai còn lạ gì, lắm khi tiền nhuận bút truyện ngắn, tiểu thuyết, hay tiền thù lao đạo diễn, chị lại san sẻ với những mảnh đời bất hạnh, đau khổ khác. Minh Ngọc thương những nghệ sĩ nghèo bởi chị thấy mình vẫn còn may mắn hơn rất nhiều người. Mọi người cũng xót cho chị lắm, làm cái nghề viết, ngơi tay là ngơi tiền. Có chút tiền là chị mang làm từ thiện. Bản thân chị cũng phải thừa nhận: "Tiền mình làm ra không đủ mua thuốc, ăn ngủ giờ giấc linh tinh cả nên phát sinh nhiều bệnh, bệnh tim mạch, đau bao tử... Hoặc làm việc như trâu vậy mà mỗi lần về Việt Nam cũng chỉ đủ tiền mua vé máy bay là hết. Đặt chân về quê hương rồi đến chỗ ở cũng không ra hồn. Người như chị, quảng giao, nhiều bạn bè, nhiều người trân quý lắm, tiến sĩ tâm lý nghệ thuật học, nhà báo Nguyễn Thị Minh Thái mời chị về nhà mình ở mỗi khi chị ra Hà Nội, nhưng chị lại từ chối vì ngại làm phiền bạn bè. Lần ra mắt phim "Hương Ga", chị ở chung phòng với hai người nữa tại  một khách sạn. Điện thoại chị dùng có giá dưới 500 nghìn đồng. Laptop để làm việc vào loại nồi đồng cối đá. Chu Thơm bảo: "Em làm nghề viết, nghề viết nuôi sống em, thì máy móc dùng phải là hạng tối tân nhất chứ, cứ tùng tiệm khiêm tốn như thế này mãi sao?!".

Minh Ngọc rất đàn bà, nữ tính nhất trong những nữ nhà văn mà tôi đã gặp. Mặc dù, kể cả bây giờ ở tuổi ngoài 60 nhưng chưa bao giờ thấy chị ầm ào to tiếng, lúc nào cũng vẫn nói năng nhỏ nhẹ dịu dàng, đầu đội mũ lệch, khăn nhẹ quàng vai, tay đeo đủ các loại dây vòng màu sắc gây ấn tượng. Trong tâm hồn đậm chất văn chương ấy đầy những ký ức về tuổi thơ, đó là hồi còn nhỏ chị được mẹ kể cho nghe những ngày bà đã phải sống trong tù của chế độ thực dân Pháp. Mẹ của chị có cây đàn măngđôlin để đánh các bản nhạc thời đấy, rồi có giai đoạn bà đi theo gánh hát. Tâm hồn thơ trẻ của chị đã ngấm chất bồng bềnh lãng mạn mây gió từ cái thuở ban đầu ấy. Ngay từ hồi học tiểu học, Minh Ngọc đã có nhiều bài đăng báo dành cho tuổi ngọc, tốt nghiệp Đại học Văn khoa, rồi học Trường Sân khấu điện ảnh, ra trường được giữ lại làm giảng viên đến 20 năm có lẻ. Những năm đất nước vừa mới giải phóng, ngoài 20 tuổi Minh Ngọc đi bán cà  phê  thuốc lá ở vỉa hè để có tiền nuôi mộng ấp ủ chuyên tâm cho nghệ thuật. Chị thuộc khóa đạo diễn đầu tiên của miền Nam sau ngày đất nước thống nhất, nghĩ khó mà chen chân vào các nhà hát toàn những cây đa cây đề chiếm lĩnh, chị cùng một số ít đồng nghiệp lập ra câu lạc bộ đạo diễn trẻ, sau này tiền thân sân khấu 5B Võ Văn Tần.

Nhà văn Nguyễn Thị Minh Ngọc và đạo diễn Cường Ngô.
Nhà văn Nguyễn Thị Minh Ngọc và đạo diễn Cường Ngô.

Trò chuyện say sưa với chị, mới biết, ơ, thì ra đến giờ chị vẫn chưa có danh hiệu gì? NSƯT, NSND với chị là những gì xa vời và chị cũng không khi nào màng tới. Nói về việc này, chị bảo nó buồn cười giống như những vở kịch phi lý. Hai mươi năm đứng trên bục giảng, học trò của chị, Hữu Quốc, Tấn Giao, Hữu Châu… cũng NSƯT cả rồi. Thế là mừng cho trò. Còn về danh hiệu ư?! Có gì đáng phải chạnh lòng đâu khi mà, cô giáo của chị, nghệ sĩ nhà giáo Nguyễn Tường Trân (cô giáo của đạo diễn NSND Trần Ngọc Giàu, NSND Thành Lộc…) vắt kiệt cuộc đời mình cho nghề sư phạm, đã có thời gian cô sang Liên Xô học mà thầy giáo là học trò thế hệ thứ năm của Stanilapski, ông tổ về lý thuyết kịch. Những ngày học ở Liên Xô, tiết trời rất lạnh mà cô không có đủ áo ấm để mặc, khi về nước dạy học trò của mình, hôm nào cũng vậy, sáng sớm tinh sương trước giờ lên lớp cô tranh thủ đạp xe đi bỏ mối bánh mì để có chút tiền ít ỏi duy trì sự sống. Cô mất bởi một tai nạn giao thông trong khi đi bỏ mối bánh mì. Lúc qua đời cô chưa từng được nhận một danh hiệu nào, nhưng sau này học trò của cô ai cũng thành danh cả, và họ không bao giờ quên công ơn cô giáo của mình. Vậy thì mình có đáng kể gì, chỉ là hạt cát trên sa mạc mênh mông.

Cuộc sống của Minh Ngọc vô cùng phong phú, đa dạng. Chị được đi nhiều nơi trên thế giới. Toàn những dự án sân khấu, chị được mời đích danh. Thế cũng là lãi lớn, không tính được bằng tiền. Pháp, Mỹ, Đức, Úc, Thụy Điển, Na Uy, Bangladesh, Philippines, Nigeria, Canada, Tanzania… Đi càng nhiều, chị càng thấy yêu mảnh đất hình chữ S như một dải lụa  vắt bên bờ biển Đông. Mảnh đất ấy trải qua biết bao thăng trầm trong hai cuộc chiến tranh chống Pháp và chống Mỹ. Dân tộc ấy đã sản sinh ra những người con anh hùng và nhiều thân phận phụ nữ ở mỗi thời kỳ mà cả cuộc đời chị tìm hiểu và viết về họ cũng không hết. Những ngày cuối tháng 11, chị lên máy bay trở về Mỹ, trước khi đi nhà văn Y Ban có đưa cho chị quyển sách và bảo: "Chị cầm sách của em, lúc nào rảnh thì đọc nhé". Cùng phận đàn bà theo nghiệp văn chương, họ có mối liên hệ đồng cảm sâu sắc. Minh Ngọc cũng là người mau nước mắt lắm, trước khi đi, tối hôm ấy chị còn đứng trên sân khấu nhỏ của Phan Ý Ly độc diễn một kịch bản do chính mình vừa là tác giả, diễn viên, đạo diễn. Khán giả ở dưới vỗ tay rần rần. Mọi người ai cũng muốn xem lại. Chị bảo: "Hàng đặc sản, hiếm có khó tìm, mai Ngọc về bên chồng rồi, hẹn mọi người dịp sau, Ngọc về nước, nếu có duyên sẽ gặp lại…".

Nguyễn Thị Minh Ngọc đến và đi nhanh như một cơn lốc xoáy, khi đi rồi mà ai biết chuyện của chị đều thấy cay cay nơi khóe mắt…

Mỹ Trân

Các tin khác

Khơi thông nguồn lực từ dữ liệu văn hóa

Khơi thông nguồn lực từ dữ liệu văn hóa

Việt Nam đã tạo lập ngày càng nhiều dữ liệu số về di sản, nhưng phần lớn vẫn phân tán, thiếu liên thông và chưa được khai thác như một nguồn lực. Chuyển từ những bản sao số rời rạc sang hạ tầng tri thức dùng chung vì thế là điều kiện để di sản tiếp tục tạo ra giá trị cho nghiên cứu, giáo dục, sáng tạo và cộng đồng.

Vì sao Mỹ ra tay cứu đồng yen Nhật Bản?

Vì sao Mỹ ra tay cứu đồng yen Nhật Bản?

Trước đà lao dốc của đồng yen, Mỹ đã ra tay hỗ trợ Nhật Bản sau gần 3 thập kỷ, đánh dấu động thái phối hợp hiếm hoi giữa lúc những tác động từ tỷ giá ngày càng lan rộng.

Các nghệ sĩ trẻ với tư duy mới mẻ mang đến sức sống mới cho làng nghề.

Tái sinh di sản làng nghề

Hà Nội sở hữu hơn 1.300 làng nghề. Thế nhưng, nhiều làng nghề đang đứng trước nguy cơ mai một vì thiếu thị trường, thiếu người kế nghiệp và thiếu không gian để kể câu chuyện của mình. Trước thềm Lễ hội Thiết kế Sáng tạo Hà Nội 2026, những người trẻ đã chọn làng nghề làm chất liệu sáng tạo, mở ra một cách tiếp cận mới, tái sinh di sản làng nghề…

Khi cổ vật thành “mồi” của kẻ gian

Khi cổ vật thành “mồi” của kẻ gian

Những pho tượng, sắc phong trong đình chùa đến những cấu kiện nguyên gốc của các công trình cổ, nhiều di sản đang trở thành mục tiêu của nạn trộm cắp ngày càng tinh vi, táo tợn. Mỗi cổ vật bị thất lạc không chỉ là mất đi một tài sản quý giá, mà còn là sự đứt gãy một phần ký ức lịch sử, văn hóa của dân tộc.

Từ nâng tầm quản trị đến khát vọng chuyên nghiệp hóa

Từ nâng tầm quản trị đến khát vọng chuyên nghiệp hóa

Trước đòi hỏi của kỷ nguyên phát triển mới, thể thao Việt Nam đang đứng trước bước ngoặt chiến lược: chuyển đổi mạnh mẽ từ quản lý hành chính sang quản trị hiện đại và thương mại hóa chuyên nghiệp. Nâng cao năng lực tổ chức sự kiện không chỉ là thước đo điều hành, mà còn là chìa khóa mở ra không gian kinh tế thể thao đầy tiềm năng.

Tuân thủ nguyên tác hay dũng cảm bước qua?

Tuân thủ nguyên tác hay dũng cảm bước qua?

Khi “The Odyssey” - bộ phim điện ảnh lấy cảm hứng từ sử thi kinh điển của Homer công bố dàn diễn viên, lựa chọn của đạo diễn Christopher Nolan tựa như “quả táo bất hòa”, tạo ra những luồng tranh luận sôi nổi, độc giả lan tỏa những bài viết phân tích, so sánh với nguyên tác sử thi. Cùng thời gian, điện ảnh Việt Nam dậy sóng khi công bố Tăng Thanh Hà vào vai Nam Phương Hoàng hậu. Tại sao đạo diễn lại thích đảo lộn những hình mẫu vốn đã quá đỗi quen thuộc và thành công từ nguyên tác? Liệu việc tuân thủ tuyệt đối tác phẩm gốc có phải “lá bùa hộ mệnh”, hay sự phóng tác dũng cảm mới giúp tác phẩm đến gần hơn với thế hệ khán giả mới?

Cần hệ sinh thái sáng tạo cho họa sĩ trẻ

Cần hệ sinh thái sáng tạo cho họa sĩ trẻ

Festival Mỹ thuật trẻ lần thứ 8 năm 2026 đang diễn ra tại Hà Nội, mở ra một không gian đối thoại đa chiều của nghệ thuật đương đại, phản ánh tiếng nói của những người trẻ trước cuộc sống và những thay đổi của thời cuộc. Tuy nhiên, hơn cả một kỳ liên hoan, mỹ thuật trẻ cần có một chiến lược phát triển dài hạn trong thời gian tới.

Mỹ thâm hụt ngân sách do hoàn thuế nhập khẩu

Mỹ thâm hụt ngân sách do hoàn thuế nhập khẩu

Sau khi Tòa án Tối cao bác bỏ cơ sở pháp lý của nhiều mức thuế quan, Chính phủ Mỹ phải hoàn hàng chục tỷ USD cho doanh nghiệp nhập khẩu, gây ra hậu quả ngân sách tháng 6/2026 thâm hụt 120 tỷ USD.

Hình tượng người chiến sĩ - từ nguyên mẫu đến màn ảnh

Hình tượng người chiến sĩ - từ nguyên mẫu đến màn ảnh

Thời gian gần đây, nhiều bộ phim có chất liệu từ những chuyên án và nguyên mẫu có thật trong lực lượng CAND đã được đưa vào sản xuất. Những tác phẩm điện ảnh ấy không chỉ mang đến những câu chuyện chân thực, giàu tính nhân văn, tái hiện sinh động cuộc đấu tranh bảo vệ an ninh Tổ quốc mà còn khắc họa bản lĩnh, trí tuệ và sự hy sinh của các chiến sĩ Công an trong nhiều giai đoạn lịch sử.

Đào tạo trẻ - nền móng bền vững của Thể thao CAND

Đào tạo trẻ - nền móng bền vững của Thể thao CAND

Trong thể thao thành tích cao, mỗi tấm huy chương không chỉ được quyết định ở khoảnh khắc thi đấu, mà được vun đắp từ rất sớm: từ khâu phát hiện năng khiếu, lựa chọn môn phù hợp, xây dựng giáo án huấn luyện, tạo dựng môi trường rèn luyện cho đến bồi dưỡng bản lĩnh qua từng giải đấu. Với Thể thao Công an nhân dân (CAND), công tác đào tạo trẻ vì thế luôn mang ý nghĩa đặc biệt. Đó không chỉ là nhiệm vụ chuẩn bị lực lượng kế cận cho thể thao CAND, mà còn là sự đóng góp thiết thực vào thành tích chung của thể thao Việt Nam.

Chuỗi cung ứng và mặt trận an ninh mới

Chuỗi cung ứng và mặt trận an ninh mới

Đầu năm 2026, khi xung đột Mỹ - Iran đẩy eo biển Hormuz vào tình trạng gián đoạn nghiêm trọng, nỗi lo của thế giới không chỉ là giá dầu, mà còn là chip bán dẫn.

Hành trình đưa các anh trở về đất mẹ

Hành trình đưa các anh trở về đất mẹ

Những tấm thân vùi sâu dưới đất, nằm yên lặng hơn nửa thế kỷ, có những tình yêu không được viết bằng đám cưới, mà được viết bằng cả một đời chờ đợi. Đó là những thước phim chân thực và sống động nhất đã và đang diễn ra trong “chiến dịch 500 ngày đêm” tìm kiếm hài cốt liệt sĩ.

Tiệm cận thế giới để vươn xa

Tiệm cận thế giới để vươn xa

Trong những năm gần đây, điện ảnh Việt Nam ghi nhận bước tiến rõ rệt cả về quy mô thị trường lẫn năng lực sản xuất. Chất lượng hình ảnh, thiết kế mỹ thuật, diễn xuất hay tổ chức sản xuất ngày càng tiệm cận những chuẩn mực mới. Tuy nhiên, để một bộ phim không chỉ thành công trong nước mà còn có thể bước ra các liên hoan phim, thị trường phát hành quốc tế, điểm nghẽn lớn nhất vẫn nằm ở kịch bản. Những câu chuyện giàu bản sắc Việt Nam cần được kể bằng một ngôn ngữ điện ảnh đủ sức tạo đồng cảm với khán giả toàn cầu.

"0% lãi suất" và góc khuất ứng lương qua app

"0% lãi suất" và góc khuất ứng lương qua app

Chỉ cần vài thao tác không quá 10 phút trên điện thoại, người lao động có thể nhận trước tiền lương nhờ những lời quảng cáo "0% lãi suất", "giải ngân trong 5 phút". Nhưng phía sau sự tiện lợi ấy là các khoản phí phát sinh mà người lao động chỉ biết khi đã nhận tiền và khả năng vi phạm pháp luật, nguy cơ phụ thuộc tài chính và nếu không tỉnh táo thì rất khó để phân biệt giữa dịch vụ ứng lương với hoạt động cấp tín dụng.

Khi nắng nóng có thể làm “bốc hơi” GDP

Khi nắng nóng có thể làm “bốc hơi” GDP

Những đợt nắng nóng cực đoan đang hoành hành tại châu Âu không chỉ là vấn đề thời tiết hay môi trường, mà ngày càng hiện rõ như một thách thức kinh tế, đe dọa tới tốc độ tăng trưởng GDP và gây ra khó khăn cho mọi mặt đời sống.