Người hát khèn trên xứ đào hoa

Tôi gặp nghệ nhân dân gian Giàng Seo Gà trong một chiều cuối xuân, số là lần ấy chúng tôi lên Lào Cai tính làm một bộ phim tài liệu về "xứ hoa đào", biết chúng tôi muốn tìm một người dân tộc Mông điển hình để làm nhân vật xuyên suốt trong phim nên bên Ủy ban huyện có giới thiệu một người mà ở đây đều trìu mến gọi là "Người nặng tình với văn hóa Mông" để chúng tôi tiện liên hệ. Thế là chúng tôi quen nhau. 

Trong căn phòng nhỏ ở ngay đầu hồi của khu nhà Trung tâm Văn hóa thể thao huyện vừa đủ kê một chiếc giường đơn và một chiếc bàn nhỏ cùng hai chiếc ghế cũng gọi là đủ chỗ cho hai người, một là nghệ nhân Giàng Seo Gà, thủ trưởng của Trung tâm và một là tôi, phần còn lại là khoảng không gian mỗi khi đi đứng nếu không chạm vai thì chạm chân. Ấy vậy mà trên bức tường không thoáng hơn là mấy lại treo nào khèn đại, khèn trung, khèn tiểu, nào sáo Mông đủ loại, đủ cỡ.

Thấy tôi còn ngần ngừ chưa vào chuyện nên nghệ nhân Giàng Seo Gà cũng lúng túng theo. Ông cúi đầu ngó nghiêng cố tìm chiếc ấm định pha chút nước trà mời khách. Thế đấy, sáo khèn thì treo cất rất dễ tìm, còn bộ ấm pha trà thì "quẳng" đâu không rõ? Thảo nào người ta nói "Giàng Seo Gà quên gì thì quên chứ cây sáo Mông thì luôn nhớ".

"Ơ này Giàng Seo Gà
người đàn ông Mông hát khèn hay nhất chín rừng mười núi
lời khèn có tiếng cây tiếng suối
có tiếng con nai con hoẵng gọi bầy
có tiếng con chim quyên quý hót trong mây
có tiếng gà gáy lúc ban mai
tiếng hạt thóc cựa mầm gọi nắng
có sức rủ rê đám đàn bà bỏ nương bỏ rẫy".

Chờ cho yên vị chủ khách, tôi đọc nhanh khổ thơ mới nghe được và hỏi luôn, chỉ sợ nếu không hỏi sẽ quên mất "Câu ca đó có đúng không?". Nghệ nhân Giàng Seo Gà nhíu nhíu vầng trán thâm trầm của mình, rồi ông ngẩng đầu nhìn tôi, nói: "Người ta cứ đồn đại thế. Chứ tôi làm gì mà được như thế". Tôi cười: "Không đúng nhiều thì cũng đúng ít".

Nghệ nhân dân gian Giàng Seo Gà.
Nghệ nhân dân gian Giàng Seo Gà.

Nghệ nhân Giàng Seo Gà không muốn "cãi", ông đứng lên và rất nhanh nhẹn với tay ngoắc chiếc khèn tiểu có sáu ống màu vàng ươm đang treo trên tường. Ông nhìn chăm chú vào chiếc khèn, miệng lẩm bẩm như thể đang thủ thỉ cùng nó vậy. Ông nâng niu trên tay rất thận trọng như thể đang trao nhau tâm tình. Chỉ bằng những cử chỉ ấy thôi, chúng tôi đã mừng ra mặt. Nhân vật trong phim thì có luôn rồi, nhưng liệu ngay lúc này nghệ nhân Giàng Seo Gà có thực hiện những yêu cầu không?

Đang phân vân thì Giàng Seo Gà lên tiếng: "Tôi đang vui đấy. Có quay luôn không?". Ôi trời, được lời như cởi tấm lòng chúng tôi hồ hởi bắt tay ngay vào việc. Ngoài kia là một không gian đùng đục màn sương, bóng những cây thông mờ ảo, quả là một "phim trường" lý tưởng cho cuộc ghi hình.

Tôi ra hiệu bắt đầu, nghệ nhân Giàng Seo Gà vừa đi vừa ngậm vào ống thổi của chiếc khèn. Người ông hơi cúi về phía trước, hai tay ôm bẹ khèn, chân phải làm trụ vừa thổi khèn vừa quay vòng từ trái sang phải. Hai chân ông nhún nhún và hai tay lắc khèn sang phải sang trái. Hết động tác ấy Giàng Seo Gà trở về tư thế đứng thẳng, cầm khèn về tay phải nhẩy người lên hơi cao khỏi mặt đất, giơ lòng bàn chân trái co về phía sau chạm vào khèn.

Rồi ông chuyển tay trái cầm khèn nhẩy, giơ lòng bàn chân phải co về phía sau cho chạm khèn vào chân. Thấy vậy tôi thầm ước: "Giá mà lúc này có một cô gái Mông váy hoa rực rỡ, hai má đỏ hồng, tay xoay xoay chiếc ô cùng bước vào nhịp múa thì còn gì bằng".

"Hỡi nàng ơi
Hôm nay anh không ý tứ để làm đau lòng nàng
Nhưng vì một mình anh nay băng qua rừng qua núi
Anh thổ lộ tình anh qua tiếng sáo
Như con chim dì linh hót trên rừng
Mong các cô các nàng đừng lay lòng, đau dạ vì tiếng sáo này".

Tiếng khèn cất lên xua tan cái lạnh cuối xuân. Trước mắt tôi bây giờ là một chàng trai Mông hừng hực nhựa xuân đang bày tỏ tâm tình của mình với một người con gái. Tiếng khèn ngân nga những lời ân ái nhưng cũng đầy mê hoặc. Tôi lầm nhầm: "Thiên hạ đã đồn đại thì không chệch đi đâu được". Tôi mạnh dạn hỏi thẳng: "Nghe nói hồi trẻ Giàng Seo Gà có lần được một cô xinh lắm kéo tay về nhà có đúng không? Người ta bảo Giàng Seo Gà suýt nữa thì bị "bắt chồng" vì…vì thổi sáo quá hay?".

Nghệ nhân Giàng Seo Gà cười, mặt ông đỏ lên như người vừa uống xong bát rượu: "Chuyện ấy lâu rồi". Thì ra chuyện ấy là có thật, một bữa Giàng Seo Gà được mời đi thổi sáo ở xã bên. Anh trai Mông vừa thổi xong một bài sáo thì bất ngờ có một cô gái trẻ lại gần và rất nhanh cô kéo tay anh lôi tuột về nhà.

Về tới nhà của cô gái, Giàng Seo Gà mới biết tên cô là Sùng Thị Mẩu. Sùng Thị Mẩu là một thiếu nữ xinh đẹp, con nhà khá giả trong bản. Tôi được đà hỏi tiếp: "Sao hai người đẹp đôi thế mà không nên cơm cháo gì?". Giàng Seo Gà cúi đầu "Mình có vợ rồi mà".

*

Sinh ra ở xã Hầu Thào, huyện Sa Pa, ngay từ nhỏ Giàng Seo Gà đã lớn lên bên tiếng khèn tiếng sáo Mông mê hoặc. Tư chất thông minh, cộng với niềm đam mê cháy bỏng nên Giàng Seo Gà nhanh chóng "làm chủ" cây khèn. Khắp bản xa, bản gần đều nói "Chàng trai Mông nào thổi khèn giỏi thì chàng trai đó sẽ có mọi thứ".

Có mọi thứ gì thì chưa biết nhưng đúng là trong những ước muốn của mình thì chú bé Giàng Seo Gà luôn chỉ có một ước muốn mình là mình sẽ có được một chiếc khèn thực sự, nhưng do nhà nghèo không có tiền để sắm nên cậu bé người Mông này phải sớm đi dạy thổi khèn trong bản. Dạy mãi cũng chẳng đủ tiền "sắm" khèn cho riêng mình nên chú bé Giàng Seo Gà chuyển sang chơi sáo.

Tiếng khèn tình yêu.
Tiếng khèn tình yêu.

"Và chính cây sáo Mông đã làm nên câu chuyện "tình lỡ" rất thi vị" - Tôi hỏi và nhận được một cái gật đầu vui vui. Tôi lại hỏi: "Thú thực tôi cũng chưa hiểu vì sao cây sáo Mông lại có sức hấp dẫn con gái đến vậy?". Nghệ nhân Giàng Seo Gà chợt tư lự. Hình như ông đang trở lại với những hồi ức tuổi thanh xuân? Lâu sau ông mới thong thả giải thích: "Cây sáo đối với chàng trai người Mông có khi còn hơn cả bạn tình". Thảo nào tôi đã nghe: Lúc lên nương tỉa bắp, khi xuống núi đi chợ xuân, cây sáo luôn được mang theo trong người.

Truyền thuyết ngàn xưa của người Mông ở Sa Pa kể lại "Sáo được coi là linh hồn của người Mông". Tôi được thể bèn khai thác thêm "Thế từ độ cô Mẩu đến giờ đã có bao nhiêu cô "táo tợn" chạy đến kéo tay về nhà đòi bắt làm chồng như thế rồi?". Nghệ nhân Giàng Seo Gà chỉ cười rồi im lặng. Nhưng trong sự lặng im ấy, tôi đã hiểu "tình yêu của ông cũng như tình yêu của người Mông, nó rất kín đáo, ông đã ở tuổi ngoài năm mươi, cũng không muốn làm đau đớn, hay đổ vỡ thêm một trái tim tội tình nào".

"Đêm Sa Pa lửa cháy đượm hơi men
cháy hồng mặt lũ con trai
cháy mọng môi bầy con gái
lời khèn có tiếng cây tiếng suối
chắc đêm nay có người lạc lối không về

Nghệ nhân Giàng Seo Gà đã hoàn thành công việc mà đoàn làm phim đề ra. Thật đúng như "bắt được vàng", tôi giãn mặt hỉ hả nhưng chợt xịu lại vì nhớ ra là lúc ghi hình, do vội quá mà quên không cắm dây thu âm tiếng khèn. Biết làm sao đây? Bảo Giàng Seo Gà làm lại thì thật không tiện.

Đang lúc bối rối thì Giàng Seo Gà chậm rãi nói: "Tôi có đĩa DVD mà. Đi theo tôi ra chợ tôi đi lấy cho". Mừng lại thêm mừng. Nghệ nhân Giàng Seo Gà dẫn tôi ra chợ Sa Pa. Hóa ra gia đình ông có sạp tạp hóa ở đó. Chỉ tay vào một người đàn bà Mông dáng đẫy đà đang cười cười chào khách, Giàng Seo Gà thật thà: "Chỉ có mỗi bà này là bỏ bạn bỏ bè theo về nhà tôi từ năm bà ấy mới mười tuổi đến giờ (cười), còn tôi năm đó cũng mới mười một tuổi". Rồi nghệ nhân Giàng Seo Gà lại đỏ mặt phân trần: "Thiên hạ cứ đồn đại thế chứ mình chỉ biết… biết thổi khèn thổi sáo thôi".

Nghệ nhân Giàng Seo Gà là hội viên: Hội Văn nghệ dân gian Việt Nam, Hội Văn học - Nghệ thuật các dân tộc thiểu số Việt Nam, Hội Văn học - Nghệ thuật tỉnh Lào Cai. Ông là tác giả của nhiều đề tài nghiên cứu về văn hóa người Mông Sa Pa như: "Tang ca", "Sưu tầm lưu giữ các làn điệu dân ca nhảy múa"…  và sưu tầm được một số làn điệu dân ca, dân vũ như: Dân ca Mông lềnh, Mông puô, Mông đu, Mông trắng; nhảy tết, múa khèn, múa giã lanh… Ông còn tham gia Hội diễn nghệ thuật toàn quốc nhiều lần, giành được 5 Huy chương Vàng, 2 Huy chương Bạc.
Nguyễn Trọng Văn

Các tin khác

Vắt mình ngoài lan can

Vắt mình ngoài lan can

Phố xá sáng mùa hạ đang yên bình trong không khí mát mẻ, bỗng chốc trở nên hỗn loạn. Trên sân thượng của một khách sạn cao tầng, một thanh niên đang bám mình lơ lửng ngoài lan can sắt. Gã vắt vẻo trong tư thế nguy hiểm, tay không ngừng thả những viên sỏi xuống khoảng không, miệng liên tục lẩm bẩm.

"Thời tiết của ký ức..."

"Thời tiết của ký ức..."

"Bởi vì là một nỗi đau nên quá khứ vẫn còn sống mãi, và bởi nỗi đau quá khứ còn sống mãi về sau ta mới có được một quãng đời êm lặng, một nếp sống bình yên, một tư duy thư thả, một tấm lòng khoan thứ và một cảm giác có hậu với cuộc đời cùng số phận".

Thành nhân không hề dễ dàng

Thành nhân không hề dễ dàng

“Harmony (hòa âm) là nền móng của âm nhạc Homophonic (kết cấu âm nhạc đồng âm) và hơn thế nữa. Kiến thức môn học này gần như là quá lớn để quãng đời của những sinh viên chăm chỉ và có năng khiếu bẩm sinh có thể học hết. Lịch sử hòa âm trải dài từ tiền cổ điển, cổ điển, lãng mạn, hiện đại, jazz, rock... cho tới nay mai vẫn còn liên tục phát triển. Ảnh chụp từ buổi học mà 100% người tới lớp là những bạn xin vào dự thính”.

Những thế giới sụp đổ lặng lẽ trong văn học phản địa đàng

Những thế giới sụp đổ lặng lẽ trong văn học phản địa đàng

Bạn đã bao giờ thức giấc giữa đêm và bỗng không chắc mình là ai? Văn học phản địa đàng khai thác nỗi bất an tận cùng ấy. Đó là nơi con người sống dưới lòng đất, nơi những đứa trẻ sinh ra chỉ để hiến tạng, nơi tiếng mẹ đẻ chẳng còn ai để cất lên.

Danh nhân Đậu Vĩnh Trường: Danh tướng và huyền tích bất tử

Danh nhân Đậu Vĩnh Trường: Danh tướng và huyền tích bất tử

Hoa Viên xưa, nay thuộc xã Nghi Xuân, tỉnh Hà Tĩnh, là một làng cổ nằm dưới chân núi Hồng Lĩnh, nơi hội tụ nhiều giá trị lịch sử - văn hóa đặc sắc của vùng đất phía Bắc Hà Tĩnh. Đây không chỉ là địa bàn cư trú sớm của cư dân Việt cổ với di chỉ khảo cổ nổi tiếng Phôi Phối - Bãi Cọi, mà còn là vùng đất giàu truyền thống văn hóa, lưu giữ hệ thống đình, chùa, miếu mạo cùng nhiều địa danh gắn với các cuộc chiến tranh thời Lê - Mạc, Trịnh - Nguyễn như Trạng Đội, Cồn Sâu Bắn, Trạng Vạn.

Khoản tiền cho vay nặng lãi

Khoản tiền cho vay nặng lãi

Mấy hôm nay Đại Bảo có điều lo buồn vì căn nhà mới mua cần phải sửa sang mà với số tiền có trong tay cũng còn phải thiếu đến một vạn đồng nữa. Giữa lúc Đại Bảo đang ngồi nghĩ cách để xoay xở số tiền này thì tiếng chuông cửa reo.

Văn học thiếu nhi từ góc nhìn của người viết trẻ

Văn học thiếu nhi từ góc nhìn của người viết trẻ

Ngày 7/5/2026 vừa qua, NXB Kim Đồng phối hợp với Khoa Văn học, Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn tổ chức tọa đàm: "Văn học thiếu nhi từ góc nhìn của người viết trẻ" và giới thiệu về "Giải thưởng Văn học Kim Đồng".

Vực khuya

Vực khuya

Đêm Nga Mi hun hút sâu. Tiếng ve như sôi một lúc đầu hôm rồi ngưng bặt. Giờ đến tiếng dế lích rích. Tiếng tắc kè rõ ràng, gọn ghẽ. Toản thả lỏng người ở thế "xác chết". Để mặc tâm trí mình lang thang trong rừng sâu. Mùa này hoa dẻ nở rộ, thơm như lay như cột. Càng về đêm càng thơm.

Văn hóa Việt Nam, tầm nhìn phát triển

Văn hóa Việt Nam, tầm nhìn phát triển

Tháng 5, tháng của những sự kiện lịch sử trọng đại, đó cũng là dấu mốc quan trọng để chúng ta ứng chiếu quá khứ với thực tại để thấy được bước tiến cũng như tầm nhìn và cơ hội phát triển của đất nước. Cảm quan của từng cá nhân trước thời đại sẽ nói lên nhận thức chính trị và nền tảng văn hóa đó.

Cái roi trong các không gian văn hoá

Cái roi trong các không gian văn hoá

Cách nay trên dưới nửa thế kỷ, ở nhà quê, mỗi đứa trẻ trâu thường quen thuộc với hai cái roi. Đứa nào cũng có cái roi - để “điều khiển” trâu. Rất linh tinh, đơn giản, chỉ là một thanh nứa, thanh tre, hoặc cành cây nhỏ. Đứa nào cầu kỳ, “thửa” bằng đoạn mây vàng óng…

Nghệ thuật mới thơ Hai - Cư Việt Nam hiện đại

Nghệ thuật mới thơ Hai - Cư Việt Nam hiện đại

Mấy năm gần đây, ở Việt Nam xuất hiện những CLB thơ Hai-cư với nhiều người tham gia và đã có những cuộc thi thơ Hai-cư. Một số bạn yêu thơ hỏi tôi về thể loại thơ này và sự khác biệt giữa thơ Hai-cư Nhật Bản và Việt Nam.

Truyện ký “Rừng đói”: Nhà văn Trần Khởi kể chuyện đời

Truyện ký “Rừng đói”: Nhà văn Trần Khởi kể chuyện đời

Cuộc đời của nhà văn mặc áo lính Trần Khởi bộc bạch hết qua hai tập truyện ký đặc sắc “Cha và con lính trận” và “Rừng đói”. Sau tập “Cha và con lính trận” gây ấn tượng mạnh cho độc giả trong và ngoài nước, năm 2026, Trần Khởi cho ra mắt tập truyện ký “Rừng đói”, NXB Hội Nhà văn.

Âm nhạc không đơn thuần chỉ là giải trí

Âm nhạc không đơn thuần chỉ là giải trí

Trong bối cảnh đời sống âm nhạc đang bị chi phối bởi nhiều chương trình giải trí, nhạc sĩ Dương Cầm lại chọn một con đường khó, ra mắt chuỗi chương trình mang tên “Phòng khách 3 thế hệ”, với mong muốn kết nối các thế hệ trong một gia đình bằng âm nhạc. Theo anh, “nghệ thuật nói chung hay âm nhạc nói riêng không đơn thuần chỉ là giải trí, mà nó còn có sứ mệnh mang đến cho con người khát khao được yêu thương, gắn kết. Đó là bản chất của nghệ thuật”.

“Mật mã Đông Dương”: Phim tình báo tái xuất màn ảnh rộng

“Mật mã Đông Dương”: Phim tình báo tái xuất màn ảnh rộng

“Mật mã Đông Dương” - bộ phim lịch sử - tình báo được lấy cảm hứng từ một số chuyên án trong hơn 25.000 bộ hồ sơ chiến sĩ tình báo viên Việt Nam sẽ được Điện ảnh CAND sản xuất trong thời gian tới. Không chỉ là món quà tri ân sự hy sinh thầm lặng của lực lượng tình báo CAND, bộ phim còn ghi dấu sự “tái xuất” màn ảnh rộng, sau gần 40 năm vắng bóng của đề tài tình báo - một trong những chất liệu đặc biệt và khó khai thác nhất của điện ảnh Việt Nam.

Đóa hoa nở trong cơn mưa

Đóa hoa nở trong cơn mưa

Mỗi lần Vân đỡ anh dậy, anh vòng tay qua cái cổ ấm áp của cô và áp gò má anh vào má cô. Những lúc như thế, anh cảm thấy run rẩy, anh cảm thấy sức nặng của tấm vải bạt đắp lên chân nặng cả nghìn cân. Anh muốn đứng dậy, bế bổng cô chạy ra khỏi cái cửa hang chết tiệt kia, ra đứng giữa đất trời mà hét lên, mà quay cô mòng mòng như cánh quạt của mấy con “diều hâu” tuần tiễu trên bầu trời.

Anh hùng nước Việt trong thơ vịnh sử của danh sĩ Nhữ Bá Sĩ

Anh hùng nước Việt trong thơ vịnh sử của danh sĩ Nhữ Bá Sĩ

Cuốn sách “Việt sử tam bách vịnh” (Ba trăm bài thơ vịnh sử Việt Nam) được danh nhân Nhữ Bá Sĩ hoàn thành đã trên 160 năm qua nhưng chưa có một bản dịch hoàn chỉnh. Bản dịch của dịch giả Lê Văn Uông (1913-2004) vừa được NXB Hội Nhà Văn xuất bản tháng 1/2026 được ví như tập kinh thi của lịch sử dân tộc.

Một cú đá chết bảy mạng

Một cú đá chết bảy mạng

Ở Vương Gia Trang, có một người đàn ông trung niên tên là A Lương, 42 tuổi. Anh ta là người trung thực, chăm chỉ và sống giản dị. Anh trồng vài mẫu ngô và khoai lang trên sườn đồi phía sau làng và cách vài ngày lại đi nhổ cỏ cho ngô và khoai lang.