Kỷ niệm 70 năm ngày Giải phóng Thủ đô (10/10/1954 - 10/10/2024)

Loanh quanh Hà Nội tìm Hà Nội

“Loanh quanh Hà Nội tìm Hà Nội”, tôi đã gặp nhiều điều trái ngược. Nhưng, tôi tin dưới bề sâu của thế giới sống đất Thủ đô - những giá trị tinh hoa văn hóa Hà Nội vẫn trường tồn. Dẫu sao, mặc lòng, tôi vẫn nhìn thấy cốt cách văn hóa Tràng An nằm trong mạch sống của người  Hà Nội...

“Tìm nhau như thiên cổ tìm ngàn thu” (Phạm Duy).   

Từ xưa tới nay, có biết bao văn sĩ đã thả tâm hồn đi “tìm” Hà Nội. Và rồi, biết bao áng văn hay về Hà Nội đã ra đời. Nhưng, sự hay kia cũng có “ba bảy đường”. Hà Nội  thì cứ lặng lẽ đẹp những vẻ đẹp “đầy bí ẩn” với bao lớp trầm tích văn hóa của một thành phố nghìn năm tuổi. Tôi có người bạn thân, là nhà phê bình văn chương “gạo cội”, sống giữa đất Hà thành non nửa thế kỷ. Mỗi khi tôi hỏi: sao bác không viết một cái gì về Hà Nội, ông lắc đầu, chép miệng: mình  không dám viết về Hà Nội, vì rất khó “chạm” đến Hà Nội. Một người như thế mà trả lời như thế! Đủ biết, viết một cái gì cho “ra chất” Hà Nội, khó lắm thay!

Biết là khó nhưng mỗi độ thu về như trời đất hôm nay, lòng tôi cứ nao nao muốn “đưa bút” loanh quanh Hà Nội tìm một “chút Hà Nội” cho mình. “Chút Hà Nội” là  gì ư? Lẽ đương nhiên là những “chút” đẹp của trời đất Hà Nội và là “chút” đẹp của những gì nằm trong cách gọi rất quen thuộc của một cụm từ có vẻ đao to búa lớn nhưng rất khó tìm cụm từ nào khác thay thế: “Văn hóa Hà thành”. Gặp “chút” nào thì lượm nhặt “chút” ấy, không sắp xếp, không định trước, miễn là đẹp, đẹp của Hà Nội và đẹp cho lòng mình.

Loanh quanh Hà Nội tìm Hà Nội -0
Sáng 10/10/1954, các cánh quân của Quân đội nhân dân Việt Nam từ các cửa ô tiến vào tiếp quản Thủ đô được giải phóng trong rừng cờ hoa đón chào của 20 vạn người dân Hà Nội.                                           Ảnh: Tư liệu TTXVN.

Hà Nội bình dị đó thôi. Cốc bia hơi, bát phở, tô bún ốc, sấu, hồng, cốm... theo mùa... Mọi thứ gần gũi, thực một cách “sít sống” với đời sống hằng ngày của ta đó, mà sao mỗi thứ lại cứ như gợi lên một bầu trời xa xăm riêng của nó. Đụng vào mỗi thứ của Hà Nội như vừa nói là ta như nghe có “tiếng ngày xưa vọng nói về”. Sờ được vào cái bánh cốm Hà Nội nhưng khó mà chộp bắt cái hương hạt lúa non, cái hương của cả non nước, trời thu đất Bắc mà người Hà Nội - bằng một cách thần tình đã gửi vào trong đó. Ăn một bát phở ngon Hà Nội, thật khó mà đoán định cái mùi hương phở lan tỏa ngạt ngào trong “góc phố mùa đông” kia đã bắt nguồn từ đâu. Mùi hương phở cứ như đã bay ra từ trong sương khói câu văn của Thạch Lam, Vũ Bằng, Nguyễn Tuân... để phở nối cái nghìn xưa của phở  đến nghìn sau.

Kỳ lạ thay, hương phở lại làm người ăn mơ khúc “Hương xưa” của chàng Cung Tiến, đưa tâm trạng về một quá khứ nào đó có “chiều nắng tơ vàng hiền hòa”, “thời hoàng kim xa quá chìm trong phôi pha” mà ca điệu buồn thanh nhẹ, mơ hồ, xa vắng: “Người ơi, chiều nào có nắng vàng hiền hòa sưởi ấm nơi nơi?/ Người ơi, chiều nào có thu về cho tôi nhặt lá thu rơi?”. Ngắm một cô gái bán hàng tạp hóa nơi hẻm sâu phố cổ với gương  mặt mộc - thanh tao, diệu vợi, không phấn son, không dao kéo... hồn ta phiêu bồng trở về những bóng hình thiếu nữ xa xôi trong văn chương Tự Lực Văn Đoàn, trong thơ Nguyễn Bính, Xuân Diệu, Lưu Trọng Lư... Nhìn làn khăn mỏng “lả lơi” trên vai người thiếu phụ, xõa tóc mềm dưới trời thu Hà Nội, lòng ta bỗng nhiên dìu dặt, theo nhịp sóng “Gửi người em gái” của Đoàn Chuẩn - Từ Linh”. Tất cả cứ như vậy. Gần và xa, mơ và thực. Như nước sông Hồng đỏ ngầu cuộn chảy, lại như màu sương mờ trên mái phố thâm nâu... Tìm nét đẹp tinh anh văn hóa Hà Nội, chỉ cần “thô thiển” một chút là chẳng khác nào “chộp bắt tia nắng mặt trời” (chữ của L. Tolstoy). Làm cách nào để chạm được vào hồn Hà Nội? Câu hỏi ngày nào vẫn còn nguyên vẹn, thách thức bao “người nghệ sĩ lang thang hoài trên phố”. 

Hà Nội là một đề tài chưa bao giờ có thể “tát cạn” của các nhà khoa học, nhà lịch sử, nhà văn hóa, nhà nghệ thuật... Văn hóa người Hà Nội nằm trong chiều dài lịch sử Thăng Long. Văn hóa  người Hà Nội gửi trong nghìn năm văn vật Hà Nội. Văn hóa người Hà Nội cũng ẩn ngay trong những sự vật, sự việc sinh hoạt thường ngày trước mắt ta... Tôi đã tìm thấy cả một phong độ tự tại của người Hà Nội, nơi cụ bà tóc bạc, bán chè chén ở góc phố Tràng Thi. “Phong độ văn hóa” ấy hóa thân trong cái cách bà cụ pha trà, cái dáng khoan thai đợi cho trà ngấm, cái cách tráng chén, rót trà rất đều tay, cái cách bà cụ cẩn thận gập tư chiếc khăn  thẩm màu đất, màu trà cũ kỹ đã được giặt phơi thật sạch sẽ, rồi đặt chén trà nóng lên đó mà xoay nhè nhè cho sạch chút nước còn vương sót, trước khi đưa chén trà vào tay khách. Với một chén trà thôi - bên hè phố, người Hà Nội đã âm thầm tự nhiên gửi vào đó vẻ đẹp ứng xử văn hóa của người Tràng An, mộc mạc mà tinh tế, bình dị mà thanh lịch được kết đọng tự bao đời. Ai dám bảo “chè chén vỉa hè” không chứa đựng tinh hoa văn hóa người Hà Nội?

Thật khó chạm vào hồn Hà Nội nhưng vẻ đẹp của Hà Nội gắn với từng mốc lịch sử trên mỗi chặng đường dân tộc thì luôn là sự thật rõ mười mươi. Năm nay Hà Nội kỷ niệm 70 năm Ngày Giải phóng Thủ đô. 70 năm đã là cả một đời người (nhân sinh thất thập cổ lai hi). Nhưng, tất cả vẫn còn tươi rói. Người Hà Nội kháng Pháp, người Hà Nội tiếp quản Thủ đô, người Hà Nội đánh Mỹ - với 12 ngày đêm rực lửa, người Hà Nội trụ vững trong thời bao cấp, người Hà Nội trong thời kinh tế thị trường. Tìm vẻ đẹp của Hà Nội Ngày Giải phóng Thủ đô, hãy để cho con người trở về xúc cảm phố phường rợp cờ hoa. 70 năm, hình ảnh của đoàn quân giải phóng vẫn sừng sững, uy nghi, đầy hào khí chiến thắng như đang nhịp bước giữa lòng Hà Nội bên những bó hoa của người dân Thủ đô đón chào tươi thắm, những nụ cười rạng rỡ mừng vui.

Những ngày đẹp đẽ tuyệt vời đó tô đậm thêm bề dày truyền thống đấu tranh kiên cường bất khuất của người Hà Nội trong truyền thống mấy nghìn năm giữ nước. Niềm tự hào ấy không bao giờ phôi pha. Đọc lại mấy câu thơ của Nguyễn Đình Thi, ngâm lên một chút khúc “Ngày về” của nhà thơ Chính Hữu, ta gặp lại những  chàng trai Hà Nội rất đỗi hào hoa lãng mạn mà cũng rất hào hùng, dũng cảm, bước chân dứt khoát, lên đường theo kháng chiến. Ai có thể quên được những ban mai: “Sáng chớm lạnh trong lòng Hà Nội/ Những phố dài xao xác hơi may/ Người ra đi đầu không ngoảnh lại/ Sau lưng thềm nắng lá rơi đầy” (Đất nước - Nguyễn Đình Thi). Tiêu thổ kháng chiến, chặn đường, tiêu diệt giặc Pháp, cả Hà Nội đã “ầm ầm rung”, cả “Hà Nội cháy, khói lửa ngập trời”.

Người ra đi đầy hùng tâm, tráng chí, cảm hứng dạt dào. “Nhớ đêm ra đi, đất trời bốc lửa/ Cả kinh thành nghi ngút cháy sau lưng/ Những chàng trai chưa trắng nợ anh hùng/ Hồn mười phương phất phơ cờ đỏ thắm/ Rách tả tơi rồi đôi giày vạn dặm/ Bụi trường chinh phai bạc áo hào hoa/ Mái đầu xanh thề mãi đến khi già/ Phơi nắng gió và hoa ngàn cỏ dại/ Nghe tiếng gọi của những người Hà Nội/ Trở về, trở về, chiếm lại quê hương/ Nguy nga sao cái buổi lên đường/ Súng chuốt gươm lan, mắt ngời sáng quắc” (Ngày về - Chính Hữu). Những ngày này, người Hà Nội muốn tìm lại bóng dáng cha anh trong âm vang những khúc nhạc hào hùng, muốn “lắng hồn núi sông ngàn năm” trong những bài ca bất diệt, như: “Giải phóng Điện Biên” của Đỗ Nhuận, “Tiến về Hà Nội” của Văn Cao, “Hà Nội yêu dấu” của Hoàng Cầm, “Hà Nội giải phóng” của Nguyễn Văn Quỳ, “Về Thủ đô” của Tô Vũ, “Thủ đô vui đón các anh” của Anh Vũ, “Đêm trăng nhớ Hà Nội” của Nguyễn Đức Toàn, “Người Hà Nội” của Nguyễn Đình Thi...

Loanh quanh Hà Nội tìm Hà Nội -0
Cột cờ Hà Nội.

Loanh quanh Hà Nội, dừng chân nhấp một ngụm trà sen bên bờ Hoàn Kiếm, ngắm áng mây trời soi đáy nước hồ Gươm, tôi ngẫm nhiều về lời ông Đại tá Dương Niết (sinh năm 1934, nguyên chiến sĩ Tiểu đoàn Bình Ca, tham gia tiếp quản Thủ đô): “Trở về Thủ đô, chúng tôi cảm nhận rất rõ khát khao hòa bình, tự do của người dân được vỡ òa trong niềm vui, niềm hạnh phúc vô bờ bến. Thật  đáng tự hào và chẳng còn gì vinh quang, hạnh phúc hơn... Tôi mong rằng, âm hưởng của bản hùng ca Hà Nội chiến đấu và chiến thắng vẫn luôn vang vọng tới mọi thế hệ, nhất là những thế hệ trẻ để họ tiếp nối truyền thống đầy tự hào của cha ông, xây dựng Thủ đô văn minh, giàu đẹp, hiện đại”. Trong cái âm vang chiến thắng - như lời  ông Dương Niết, đã chứa bao nhiêu máu và nước mắt của lớp lớp người Hà Nội? Có bao nhiêu chàng trai, cô gái Thủ đô đã hi sinh? Bao nhiêu ngôi nhà Hà Nội đã đổ, đã cháy?

70 năm trôi qua, Hà Nội đã bước vào nền kinh tế thị trường. Hà Nội đã mở rộng thêm nhiều quận, huyện. Nhiều khu nhà cao tầng hiện đại đã mọc khắp nơi. Hà Nội đã thông thương quốc tế. Ẩm thực Hà Nội đã thêm nhiều nhà hàng Tây, Hàn, Nhật... Hà Nội đã thêm nhiều người nói giỏi tiếng Anh. Người Hà Nội đã làm việc khắp nơi trên thế giới. Không ai phủ nhận được sự đổi thay, phát triển toàn diện của đời sống kinh tế - xã hội Hà Nội trong mấy chục năm qua. “Loanh quanh Hà Nội tìm Hà Nội”, tôi đã tìm thấy được rất nhiều vẻ đẹp thật là phong phú, hấp dẫn của đời sống hiện đại ở “thành phố vì hòa bình” này, cho lòng thêm yêu Hà Nội.

Nhưng, “loanh quanh Hà Nội tìm Hà Nội” tôi cũng gặp dòng sông Tô Lịch - vốn là một dòng sông cổ đẹp quanh co nối với sông Hồng, lâu nay đã thành dòng sông chết, nồng nặc mùi làm ô nhiễm môi trường. Tôi cũng gặp mùi hôi thối của cá chết ở hồ Tây, rác đổ đầy bên bờ bãi sông Hồng, rác vứt bừa bãi trên những lối phố, người đi... Rất nhiều khi, tiếng chửi thề, chửi tục trên đường, nơi quán xá, trong trường học... lấn át những tiếng thưa, vâng của cô gái Tràng An.

“Loanh quanh Hà Nội tìm Hà Nội” tôi đã gặp các bậc phụ huynh tiểu học đôn đáo chạy trường, chạy lớp cho con trong hoang mang, bế tắc. Lạ lùng thay, có thứ giáo dục “chụp giật” ở chính giữa đất Thủ đô? Chạnh lòng thương nhớ Hà Nội của thời “Quốc văn giáo khoa thư”. Cái thời trẻ em đến trường nô nức trong nhịp khoan thai, “tuần tự nhi tiến” mà hình thành dần nên những nhân cách văn hóa, hài hòa tri thức Đông - Tây, những con người có ích, đã đóng góp thật sự cho quê hương, dân tộc này.

“Loanh quanh Hà Nội tìm Hà Nội”, tôi đã gặp nhiều điều trái ngược. Nhưng, tôi tin dưới bề sâu của thế giới sống đất Thủ đô - những giá trị tinh hoa văn hóa Hà Nội vẫn trường tồn. Dẫu sao, mặc lòng, tôi vẫn nhìn thấy cốt cách văn hóa Tràng An nằm trong mạch sống của người  Hà Nội.

Tinh hoa văn hóa Hà Nội sẽ mai một hay ngày càng rạng ngời? Cốt cách văn hóa của người Tràng An sẽ “cùn” đi hay ngày càng sắc nhạy, tỏa sáng? “Loanh quanh Hà Nội tìm Hà Nội”, tôi đã nghe những câu hỏi như vậy xoáy giữa lòng tôi. Câu trả lời sẽ phụ thuộc vào ý thức của từng công dân Hà Nội và đặc biệt phụ thuộc vào ý thức và tầm nhìn, tầm tư duy, cách khai thác, tổ chức, vận hành văn hóa của những người đứng đầu chính quyền Hà Nội.

Loanh quanh Hà Nội, lòng tôi đã mong cho người Hà Nội - như ông Dương Niết hằng mong: “Xây dựng Thủ đô văn minh, giàu đẹp, hiện đại”. Tôi đã mong như vậy! Ấy vậy mà, hồn tôi sao vẫn cứ trào dâng một nỗi: “Nghìn năm thương nhớ đất Thăng Long”!

Công Nguyễn

Các tin khác

Khơi thông nguồn lực từ dữ liệu văn hóa

Khơi thông nguồn lực từ dữ liệu văn hóa

Việt Nam đã tạo lập ngày càng nhiều dữ liệu số về di sản, nhưng phần lớn vẫn phân tán, thiếu liên thông và chưa được khai thác như một nguồn lực. Chuyển từ những bản sao số rời rạc sang hạ tầng tri thức dùng chung vì thế là điều kiện để di sản tiếp tục tạo ra giá trị cho nghiên cứu, giáo dục, sáng tạo và cộng đồng.

Vì sao Mỹ ra tay cứu đồng yen Nhật Bản?

Vì sao Mỹ ra tay cứu đồng yen Nhật Bản?

Trước đà lao dốc của đồng yen, Mỹ đã ra tay hỗ trợ Nhật Bản sau gần 3 thập kỷ, đánh dấu động thái phối hợp hiếm hoi giữa lúc những tác động từ tỷ giá ngày càng lan rộng.

Các nghệ sĩ trẻ với tư duy mới mẻ mang đến sức sống mới cho làng nghề.

Tái sinh di sản làng nghề

Hà Nội sở hữu hơn 1.300 làng nghề. Thế nhưng, nhiều làng nghề đang đứng trước nguy cơ mai một vì thiếu thị trường, thiếu người kế nghiệp và thiếu không gian để kể câu chuyện của mình. Trước thềm Lễ hội Thiết kế Sáng tạo Hà Nội 2026, những người trẻ đã chọn làng nghề làm chất liệu sáng tạo, mở ra một cách tiếp cận mới, tái sinh di sản làng nghề…

Khi cổ vật thành “mồi” của kẻ gian

Khi cổ vật thành “mồi” của kẻ gian

Những pho tượng, sắc phong trong đình chùa đến những cấu kiện nguyên gốc của các công trình cổ, nhiều di sản đang trở thành mục tiêu của nạn trộm cắp ngày càng tinh vi, táo tợn. Mỗi cổ vật bị thất lạc không chỉ là mất đi một tài sản quý giá, mà còn là sự đứt gãy một phần ký ức lịch sử, văn hóa của dân tộc.

Từ nâng tầm quản trị đến khát vọng chuyên nghiệp hóa

Từ nâng tầm quản trị đến khát vọng chuyên nghiệp hóa

Trước đòi hỏi của kỷ nguyên phát triển mới, thể thao Việt Nam đang đứng trước bước ngoặt chiến lược: chuyển đổi mạnh mẽ từ quản lý hành chính sang quản trị hiện đại và thương mại hóa chuyên nghiệp. Nâng cao năng lực tổ chức sự kiện không chỉ là thước đo điều hành, mà còn là chìa khóa mở ra không gian kinh tế thể thao đầy tiềm năng.

Tuân thủ nguyên tác hay dũng cảm bước qua?

Tuân thủ nguyên tác hay dũng cảm bước qua?

Khi “The Odyssey” - bộ phim điện ảnh lấy cảm hứng từ sử thi kinh điển của Homer công bố dàn diễn viên, lựa chọn của đạo diễn Christopher Nolan tựa như “quả táo bất hòa”, tạo ra những luồng tranh luận sôi nổi, độc giả lan tỏa những bài viết phân tích, so sánh với nguyên tác sử thi. Cùng thời gian, điện ảnh Việt Nam dậy sóng khi công bố Tăng Thanh Hà vào vai Nam Phương Hoàng hậu. Tại sao đạo diễn lại thích đảo lộn những hình mẫu vốn đã quá đỗi quen thuộc và thành công từ nguyên tác? Liệu việc tuân thủ tuyệt đối tác phẩm gốc có phải “lá bùa hộ mệnh”, hay sự phóng tác dũng cảm mới giúp tác phẩm đến gần hơn với thế hệ khán giả mới?

Cần hệ sinh thái sáng tạo cho họa sĩ trẻ

Cần hệ sinh thái sáng tạo cho họa sĩ trẻ

Festival Mỹ thuật trẻ lần thứ 8 năm 2026 đang diễn ra tại Hà Nội, mở ra một không gian đối thoại đa chiều của nghệ thuật đương đại, phản ánh tiếng nói của những người trẻ trước cuộc sống và những thay đổi của thời cuộc. Tuy nhiên, hơn cả một kỳ liên hoan, mỹ thuật trẻ cần có một chiến lược phát triển dài hạn trong thời gian tới.

Mỹ thâm hụt ngân sách do hoàn thuế nhập khẩu

Mỹ thâm hụt ngân sách do hoàn thuế nhập khẩu

Sau khi Tòa án Tối cao bác bỏ cơ sở pháp lý của nhiều mức thuế quan, Chính phủ Mỹ phải hoàn hàng chục tỷ USD cho doanh nghiệp nhập khẩu, gây ra hậu quả ngân sách tháng 6/2026 thâm hụt 120 tỷ USD.

Hình tượng người chiến sĩ - từ nguyên mẫu đến màn ảnh

Hình tượng người chiến sĩ - từ nguyên mẫu đến màn ảnh

Thời gian gần đây, nhiều bộ phim có chất liệu từ những chuyên án và nguyên mẫu có thật trong lực lượng CAND đã được đưa vào sản xuất. Những tác phẩm điện ảnh ấy không chỉ mang đến những câu chuyện chân thực, giàu tính nhân văn, tái hiện sinh động cuộc đấu tranh bảo vệ an ninh Tổ quốc mà còn khắc họa bản lĩnh, trí tuệ và sự hy sinh của các chiến sĩ Công an trong nhiều giai đoạn lịch sử.

Đào tạo trẻ - nền móng bền vững của Thể thao CAND

Đào tạo trẻ - nền móng bền vững của Thể thao CAND

Trong thể thao thành tích cao, mỗi tấm huy chương không chỉ được quyết định ở khoảnh khắc thi đấu, mà được vun đắp từ rất sớm: từ khâu phát hiện năng khiếu, lựa chọn môn phù hợp, xây dựng giáo án huấn luyện, tạo dựng môi trường rèn luyện cho đến bồi dưỡng bản lĩnh qua từng giải đấu. Với Thể thao Công an nhân dân (CAND), công tác đào tạo trẻ vì thế luôn mang ý nghĩa đặc biệt. Đó không chỉ là nhiệm vụ chuẩn bị lực lượng kế cận cho thể thao CAND, mà còn là sự đóng góp thiết thực vào thành tích chung của thể thao Việt Nam.

Chuỗi cung ứng và mặt trận an ninh mới

Chuỗi cung ứng và mặt trận an ninh mới

Đầu năm 2026, khi xung đột Mỹ - Iran đẩy eo biển Hormuz vào tình trạng gián đoạn nghiêm trọng, nỗi lo của thế giới không chỉ là giá dầu, mà còn là chip bán dẫn.

Hành trình đưa các anh trở về đất mẹ

Hành trình đưa các anh trở về đất mẹ

Những tấm thân vùi sâu dưới đất, nằm yên lặng hơn nửa thế kỷ, có những tình yêu không được viết bằng đám cưới, mà được viết bằng cả một đời chờ đợi. Đó là những thước phim chân thực và sống động nhất đã và đang diễn ra trong “chiến dịch 500 ngày đêm” tìm kiếm hài cốt liệt sĩ.

Tiệm cận thế giới để vươn xa

Tiệm cận thế giới để vươn xa

Trong những năm gần đây, điện ảnh Việt Nam ghi nhận bước tiến rõ rệt cả về quy mô thị trường lẫn năng lực sản xuất. Chất lượng hình ảnh, thiết kế mỹ thuật, diễn xuất hay tổ chức sản xuất ngày càng tiệm cận những chuẩn mực mới. Tuy nhiên, để một bộ phim không chỉ thành công trong nước mà còn có thể bước ra các liên hoan phim, thị trường phát hành quốc tế, điểm nghẽn lớn nhất vẫn nằm ở kịch bản. Những câu chuyện giàu bản sắc Việt Nam cần được kể bằng một ngôn ngữ điện ảnh đủ sức tạo đồng cảm với khán giả toàn cầu.

"0% lãi suất" và góc khuất ứng lương qua app

"0% lãi suất" và góc khuất ứng lương qua app

Chỉ cần vài thao tác không quá 10 phút trên điện thoại, người lao động có thể nhận trước tiền lương nhờ những lời quảng cáo "0% lãi suất", "giải ngân trong 5 phút". Nhưng phía sau sự tiện lợi ấy là các khoản phí phát sinh mà người lao động chỉ biết khi đã nhận tiền và khả năng vi phạm pháp luật, nguy cơ phụ thuộc tài chính và nếu không tỉnh táo thì rất khó để phân biệt giữa dịch vụ ứng lương với hoạt động cấp tín dụng.

Khi nắng nóng có thể làm “bốc hơi” GDP

Khi nắng nóng có thể làm “bốc hơi” GDP

Những đợt nắng nóng cực đoan đang hoành hành tại châu Âu không chỉ là vấn đề thời tiết hay môi trường, mà ngày càng hiện rõ như một thách thức kinh tế, đe dọa tới tốc độ tăng trưởng GDP và gây ra khó khăn cho mọi mặt đời sống.