Hữu Ước - “Một mình” với thơ, nhạc, họa

19h30 ngày 29 và 30-11, tại Nhà hát Âu Cơ, số 8 Huỳnh Thúc Kháng, Hà Nội, diễn ra chương trình “Hữu Ước và Bài thơ Một mình” (kỷ niệm 50 năm quân ngũ trong cuộc đời binh nghiệp của ông). Ngay từ ngày đầu tháng 11, những khung tranh vuông thành sắc cạnh tấp nập được mang tới 100 Yết Kiêu, Hà Nội, trụ sở của báo An ninh thế giới để sắp tới đây, 50 bức tranh của ông sẽ được triển lãm.

Không chỉ là một kì tài làm báo, mà Anh hùng Lao động thời kì đổi mới, Trung tướng, nhà văn Hữu Ước còn thăng hoa trong nhiều lĩnh vực truyện ngắn, bút kí, tiểu thuyết, biên kịch điện ảnh, biên kịch sân khấu, sáng tác thơ. 

Ông là tác giả của nhiều bài hát và cũng là người viết nhạc phẩm cho nhiều ca khúc và hội họa. Kì lạ thay, ở bất kì địa hạt nghệ thuật nào, tác phẩm của vị tướng đa tài đều để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng công chúng, mang nét riêng tư đầy khác biệt. Lịch sử tạo nên số phận. Số phận tạo nên con người, hay con người tạo nên số phận? Trong cuộc đời vinh quang va đập với không ít thăng trầm, nghịch cảnh của ông đã tạo nên một con người với bản lĩnh sống mạnh mẽ và cái nhìn thấm đẫm nhân ái, nhân văn, ấm áp tình người.

Nhà văn nổi tiếng người Nga, Macxim Gorki từng nói: “Văn học là nhân học”, điều đó quả đúng với ông. Trong đứa con tinh thần trau chuốt của mình từ truyện ngắn, tiểu thuyết, kịch bản phim, sân khấu, thơ, nhạc ta thấy ở đó ấm áp tình người. 

Đó là sự lưu luyến chân thành về cuộc đời, về số phận của cả kiếp nhân sinh. Ông thương người, thương đời rồi thương chính thân phận bé nhỏ của mình, mơ hồ như một hạt cát trên sa mạc mênh mông.

Người ta có thể giấu mình để làm một việc gì đó nhưng người ta không thể giấu mình trong những tác phẩm nghệ thuật. Đó là khi còn lại chính mình, trong căn phòng yên tĩnh thì câu chữ tuôn chảy trong tiểu thuyết, thi ca và khi tâm hồn ấy dồn đẩy lên đến cao trào, đỉnh điểm, đã thôi thúc, “ép buộc” ông phải cầm cọ và vẽ. Ông tìm được niềm an ủi, ru dưỡng tâm hồn trong hội họa với mảng màu đối lập, hình khối, bố cục.  

Ý tưởng cứ tuôn trào như mưa nguồn suối lũ, âm thanh thét gào vang vọng để rồi “lũ lượt” ra đời những tác phẩm hội họa dữ dội, dông gió, như chính con người ông. Vì suy cho cùng, cuộc đời này, cái còn đọng lại là sự chân thật, chân thật đến tận cùng. Nghệ thuật là nơi phơi bày trần trụi nhất bản tính một con người. Sự đa cảm, yếu đuối, mơ mộng, hay sự mạnh mẽ, quyết liệt, đều được ông thể hiện ra cả trong tác phẩm của mình.

Cách đây 200 năm trước, đại thi hào Nguyễn Du trong tác phẩm “Truyện Kiều” đã nói về người tài: “Trăm năm trong cõi người ta/ Chữ tài chữ mệnh khéo là ghét nhau/ Trải qua một cuộc bể dâu/ Những điều trông thấy mà đau đớn lòng/ Lạ gì bỉ sắc tư phong/ Trời xanh quen thói má hồng đánh ghen...”. 

Ở đó, người ta thấy không chỉ là thân phận liễu yếu đào tơ và cũng không hẳn chỉ là “trăm năm” mà những nam tử đại trượng phu vẫn thường gặp trúc trắc, khúc gấp của số phận.

Tại sao, Trung tướng, nhà văn Hữu Ước mê hoặc được nhiều người? Vì người ta thấy ở vị tướng có vô số sự thú vị. Thời gian làm dày lên những kỉ niệm. Từ hàng chục năm nay, địa chỉ tòa soạn Báo An ninh thế giới, 100 Yết Kiêu là nơi ông hằng ngày đến làm việc. Và cũng thật kì lạ, ngay bên trong cánh cửa sắt màu xanh này, ở khoảng sân vừa đủ rộng là một bụi tre to, um tùm xanh tốt.

7 nghệ sĩ nhân dân với ca khúc “Chúng tôi người nghệ sĩ” trong đêm nhạc “Ngẫu hứng Hữu Ước”, tháng 3-2008.
7 nghệ sĩ nhân dân với ca khúc “Chúng tôi người nghệ sĩ” trong đêm nhạc “Ngẫu hứng Hữu Ước”, tháng 3-2008.

Cây tre tượng trưng cho bản tính cần cù vượt qua bao nắng mưa của một dân tộc anh hùng và kiên cường. Cây tre bình dị, gần gũi của miền đồng quê Bắc bộ Việt Nam có ở đó tự bao giờ? Đây là khóm tre duy nhất trên phố Yết Kiêu và là khóm tre hiếm hoi ở đô thị náo nức và sầm uất, tất bật này. Ở cạnh đó có quán trà đá vỉa hè, thi thoảng người ta bắt gặp vị tướng ra đấy “bia cỏ thuốc lào”.

Ông ngắm phố phường Hà Nội qua con mắt lãng tử, thi sĩ, để rồi ngay sau đó, năm  2008,  trong chương trình: “Ngẫu hứng Hữu Ước”, khán giả hào hứng với những lời thơ bình dị của bài hát “Vỉa hè Hà Nội” được nhóm  AC&M thể hiện ca khúc “Vỉa hè Hà Nội” với phong cách Acapella đầy mới mẻ. 

Chả hiểu sao, chỉ bằng những câu từ đơn giản nhưng đến khi kết hợp ghép nhạc và lời lại ra một bài hát thuyết phục đến vậy. Trẻ trung, sống động, âm nhạc cứ tự nhiên len lỏi và đời sống như chúng đang tồn tại, diễn ra. 

Vỉa hè, Vỉa hè Hà Nội... Vỉa hè, vỉa hè Hà Nội a a a a a a a a a... Nơi nào cũng có cà phê quán phở, hàng rong quán cóc, bia cỏ, thuốc lào, muối vừng cơm nắm, cắt tóc và đánh giày a a a a a a a...  Lại còn một lũ ngây thơ là anh họa sĩ, vài em bán báo, ông đạo diễn già và ba nàng thơ khờ dại a a a a a a... Họ ngồi, Họ ngồi túm bảy tụm ba, cân đong thời cuộc thử vận đỏ đen, vận nước vận nhà bàn kế sinh nhai...”.

Quả thật vỉa hè ấy đến bây giờ vẫn vậy, hằng sáng người ta bắt gặp lão đạo diễn NSND Doãn Hoàng Giang tuổi ngoài 80, đầu đội mũi lưỡi trai ngồi ở quán nước vỉa hè bên hàng phở ngay con phố Đỗ Hành.

Thời gian dần trôi, người đạo diễn từ hơn 10  năm trước đã già nay lại càng ở cuối con dốc của cuộc đời. Nửa tháng trôi đi mà không thấy ông đạo diễn già, người mỏng như lá lúa, người ta tự hỏi phải chăng sức khỏe của ông không được tốt, ông ốm chăng mà không ra quán cóc vỉa hè Hà Nội? Thơ, văn, nhạc của vị tướng rất đời, rất thực như vậy đấy!

Cây tre như nhân chứng sống của lịch sử, đã chứng kiến bao nhiêu những người bạn của ông, những người bạn hơn tuổi chí cốt chí tình xa lìa cõi tạm để đi vào giấc ngủ dài. 

Những người bạn văn, nhà thơ Phạm Tiến Duật, nhà văn Nguyễn Khải, nhà văn Nguyễn Khắc Phục và cả những nghệ sĩ tên tuổi như NSND Trọng Khôi, NSND Đoàn Dũng, NSND Thế Anh, nhà báo Vũ Hà... lần lượt đi xa và không bao giờ có ngày trở về.

“Đường Trường Sơn” - sơn dầu của Hữu Ước.
“Đường Trường Sơn” - sơn dầu của Hữu Ước.

Trong căn phòng làm việc với bốn bề ăm ắp những bức tranh, bắt gặp một khung tranh, đó là bút tích của nhà thơ Phạm Tiến Duật đích thân làm thơ tặng nhà văn Hữu Ước được treo trang trọng. Nhà thơ Phạm Tiến Duật sinh năm 1941, tuổi Tân  Tị, còn Trung tướng, nhà văn Hữu Ước kém nhà thơ vừa đúng một con giáp - 12 năm, ông sinh năm 1953, tuổi Quý Tị. Cả hai đều cầm tinh con rắn.

Bài thơ “Họa sĩ” được nhà thơ Phạm Tiến Duật viết cuối tháng 5 năm 2007, tức là sau mấy ngày kỉ niệm ngày sinh của nhà văn Hữu Ước 54 tuổi. “Tôi nhìn anh với cái tạp dề xanh/ Tay cầm bay miết trên tấm toan to rộng/ Tấm toan ấy hay là cuộc sống/ Ơi người họa sĩ của trần gian?...”.  Cái nhìn của một nhà thơ nổi tiếng nhìn người bạn, người em của mình bằng con mắt trìu mến. 

Lúc này, Hữu Ước trong mắt nhà thơ không còn là một vị tướng mà là một họa sĩ đích thực. Sau những câu thơ gan ruột chắt lọc từ đáy lòng tặng cho người bạn nhỏ của mình, 6 tháng sau vào một ngày mùa đông năm ấy, nhà thơ qua đời sau khi chống chọi với căn bệnh ung thư. 

Kể từ ngày đó đến nay đã vừa tròn 12 năm, đúng vòng quay của 12 con giáp trên bản đồ tử vi, bài thơ đó vẫn nằm yên trong căn phòng làm việc của Trung tướng, nhà văn Hữu Ước. Nhưng, có những điều khó lí giải và cũng thật kì lạ, rất tình cờ ngẫu nhiên vào ngày 29, 30 tháng 11 năm nay, Trung tướng, nhà văn Hữu Ước sẽ trưng bày 50 bức tranh tại chương trình đêm thơ, nhạc, họa của mình tại Nhà hát Âu Cơ, nhân kỉ niệm 50 năm quân ngũ của mình.

Trung tướng, nhà văn Hữu Ước là một người quảng giao và ông có tiếng là cư xử đẹp với văn nghệ sĩ nên bạn bè trong giới nghệ thuật thường xuyên lui tới luôn luôn. Họ trọng ông về tình, nể ông về nghĩa. “Văn sĩ là hàn sĩ” chả ai viết văn mà giàu, Hữu Ước vốn khí khái, rộng rãi, thường ông vẫn có quà cho cánh nhà văn mỗi lần họ đến chơi. Biết ai khó khăn, ông thường giúp đỡ, gọi là một chút cho nhau ấm lòng. 

Trong số bạn bè lớn tuổi ấy, có văn sĩ cốt cách là danh sĩ đích thực, đó là một nhà văn quân đội. Mỗi lần ra Hà Nội, ông đều ghé thăm người em tổng biên tập báo của mình, cuộc nói chuyện rất vui vẻ nhưng rồi bỗng nhiên bặt tăm chẳng thấy nhà văn đàn anh lớn tuổi ấy xuất hiện nữa. 

Một lần, vô tình hai người có dịp chạm mặt nhau, nhà văn Hữu Ước mừng rỡ thấy ông anh nhà văn thương mến, chạy ra vồ vập. Ông hỏi: “Sao lâu lắm không thấy anh tới chơi?”. Nhà văn già mới chậm rãi nói: “Mỗi lần anh đến, chú cứ cho tiền, anh ngại lắm nên không đến nữa...”. 

Nhớ về chuyện xưa, sau phút lặng lẽ, nhà văn Hữu Ước trầm ngâm bảo: “Có những con người nhân cách như thế thật đáng trọng...”. Nói thì nói vậy nhưng, dù khi đương chức hay về hưu, ông vẫn lặng lẽ và âm thầm tạo mọi điều kiện để giúp các văn nghệ sĩ lớn tuổi. Ông bảo bạn già văn nghệ sĩ của ông năm nào cũng có người ra đi, ông rất buồn nên ông phải tranh thủ giúp họ khi họ còn sống...

Trong căn phòng làm việc trên tầng 2 quen thuộc ấy còn có một tủ kính nhỏ, ông lưu giữ những tác phẩm âm nhạc, văn chương, thi ca, tiểu thuyết của ông như những kỷ niệm yêu dấu trong cuộc đời mình.  Lần giở trong một cuốn nhạc, bắt gặp hình ảnh của 7 nghệ sĩ nhân dân (NSND) với ca khúc “Chúng tôi người nghệ sĩ” trong đêm nhạc “Ngẫu hứng Hữu Ước” vào tháng 3 năm 2008. 

Thời gian, lại thời gian. Thời gian làm người trẻ trưởng thành và người già xa lìa cõi thế. Nhớ mùa xuân Mậu Tí năm đó, 7 NSND tưng bừng hát vang trên sân khấu của Nhà hát Lớn Hà Nội, NSND Trọng Khôi, NSND Thế Anh, NSND Quang Thọ, NSND Trần Hiếu, NSND Đoàn Dũng, NSND Trần Tiến, NSND Doãn Châu. Có lẽ, chỉ có Hữu Ước mới quy tụ được trên sân khấu 7 NSND tài danh. Họ vui vẻ cùng nhau hát vang, rạng ngời hạnh phúc. 

Kể cả, một điều đặc biệt hiếm hoi, NSND Trần Tiến khốn đốn và khổ não sau cuốn tự truyện “Lê Vân yêu và sống” được xuất bản vào tháng 10 năm 2006, sau bao tháng ngày, lần đầu người ta mới thấy ông lấy lại phong độ và vui vẻ đến vậy. 

Kể từ ngày đó cho đến nay, 3 người trong số họ đã đi về miền cực lạc. NSND Trọng Khôi mất 4 năm sau đó. Tháng 9 năm 2018, NSND Đoàn Dũng qua đời. Tháng 9 năm nay, NSND Thế Anh cũng vừa tạ thế.

Thời gian là một hành trình của chuyến tàu dài sẽ có ngày cặp bến. Trên hành trình đó sẽ có những sân ga để lại ấn tượng cho bao người.

Mỹ Trân

Các tin khác

Khơi thông nguồn lực từ dữ liệu văn hóa

Khơi thông nguồn lực từ dữ liệu văn hóa

Việt Nam đã tạo lập ngày càng nhiều dữ liệu số về di sản, nhưng phần lớn vẫn phân tán, thiếu liên thông và chưa được khai thác như một nguồn lực. Chuyển từ những bản sao số rời rạc sang hạ tầng tri thức dùng chung vì thế là điều kiện để di sản tiếp tục tạo ra giá trị cho nghiên cứu, giáo dục, sáng tạo và cộng đồng.

Vì sao Mỹ ra tay cứu đồng yen Nhật Bản?

Vì sao Mỹ ra tay cứu đồng yen Nhật Bản?

Trước đà lao dốc của đồng yen, Mỹ đã ra tay hỗ trợ Nhật Bản sau gần 3 thập kỷ, đánh dấu động thái phối hợp hiếm hoi giữa lúc những tác động từ tỷ giá ngày càng lan rộng.

Các nghệ sĩ trẻ với tư duy mới mẻ mang đến sức sống mới cho làng nghề.

Tái sinh di sản làng nghề

Hà Nội sở hữu hơn 1.300 làng nghề. Thế nhưng, nhiều làng nghề đang đứng trước nguy cơ mai một vì thiếu thị trường, thiếu người kế nghiệp và thiếu không gian để kể câu chuyện của mình. Trước thềm Lễ hội Thiết kế Sáng tạo Hà Nội 2026, những người trẻ đã chọn làng nghề làm chất liệu sáng tạo, mở ra một cách tiếp cận mới, tái sinh di sản làng nghề…

Khi cổ vật thành “mồi” của kẻ gian

Khi cổ vật thành “mồi” của kẻ gian

Những pho tượng, sắc phong trong đình chùa đến những cấu kiện nguyên gốc của các công trình cổ, nhiều di sản đang trở thành mục tiêu của nạn trộm cắp ngày càng tinh vi, táo tợn. Mỗi cổ vật bị thất lạc không chỉ là mất đi một tài sản quý giá, mà còn là sự đứt gãy một phần ký ức lịch sử, văn hóa của dân tộc.

Từ nâng tầm quản trị đến khát vọng chuyên nghiệp hóa

Từ nâng tầm quản trị đến khát vọng chuyên nghiệp hóa

Trước đòi hỏi của kỷ nguyên phát triển mới, thể thao Việt Nam đang đứng trước bước ngoặt chiến lược: chuyển đổi mạnh mẽ từ quản lý hành chính sang quản trị hiện đại và thương mại hóa chuyên nghiệp. Nâng cao năng lực tổ chức sự kiện không chỉ là thước đo điều hành, mà còn là chìa khóa mở ra không gian kinh tế thể thao đầy tiềm năng.

Tuân thủ nguyên tác hay dũng cảm bước qua?

Tuân thủ nguyên tác hay dũng cảm bước qua?

Khi “The Odyssey” - bộ phim điện ảnh lấy cảm hứng từ sử thi kinh điển của Homer công bố dàn diễn viên, lựa chọn của đạo diễn Christopher Nolan tựa như “quả táo bất hòa”, tạo ra những luồng tranh luận sôi nổi, độc giả lan tỏa những bài viết phân tích, so sánh với nguyên tác sử thi. Cùng thời gian, điện ảnh Việt Nam dậy sóng khi công bố Tăng Thanh Hà vào vai Nam Phương Hoàng hậu. Tại sao đạo diễn lại thích đảo lộn những hình mẫu vốn đã quá đỗi quen thuộc và thành công từ nguyên tác? Liệu việc tuân thủ tuyệt đối tác phẩm gốc có phải “lá bùa hộ mệnh”, hay sự phóng tác dũng cảm mới giúp tác phẩm đến gần hơn với thế hệ khán giả mới?

Cần hệ sinh thái sáng tạo cho họa sĩ trẻ

Cần hệ sinh thái sáng tạo cho họa sĩ trẻ

Festival Mỹ thuật trẻ lần thứ 8 năm 2026 đang diễn ra tại Hà Nội, mở ra một không gian đối thoại đa chiều của nghệ thuật đương đại, phản ánh tiếng nói của những người trẻ trước cuộc sống và những thay đổi của thời cuộc. Tuy nhiên, hơn cả một kỳ liên hoan, mỹ thuật trẻ cần có một chiến lược phát triển dài hạn trong thời gian tới.

Mỹ thâm hụt ngân sách do hoàn thuế nhập khẩu

Mỹ thâm hụt ngân sách do hoàn thuế nhập khẩu

Sau khi Tòa án Tối cao bác bỏ cơ sở pháp lý của nhiều mức thuế quan, Chính phủ Mỹ phải hoàn hàng chục tỷ USD cho doanh nghiệp nhập khẩu, gây ra hậu quả ngân sách tháng 6/2026 thâm hụt 120 tỷ USD.

Hình tượng người chiến sĩ - từ nguyên mẫu đến màn ảnh

Hình tượng người chiến sĩ - từ nguyên mẫu đến màn ảnh

Thời gian gần đây, nhiều bộ phim có chất liệu từ những chuyên án và nguyên mẫu có thật trong lực lượng CAND đã được đưa vào sản xuất. Những tác phẩm điện ảnh ấy không chỉ mang đến những câu chuyện chân thực, giàu tính nhân văn, tái hiện sinh động cuộc đấu tranh bảo vệ an ninh Tổ quốc mà còn khắc họa bản lĩnh, trí tuệ và sự hy sinh của các chiến sĩ Công an trong nhiều giai đoạn lịch sử.

Đào tạo trẻ - nền móng bền vững của Thể thao CAND

Đào tạo trẻ - nền móng bền vững của Thể thao CAND

Trong thể thao thành tích cao, mỗi tấm huy chương không chỉ được quyết định ở khoảnh khắc thi đấu, mà được vun đắp từ rất sớm: từ khâu phát hiện năng khiếu, lựa chọn môn phù hợp, xây dựng giáo án huấn luyện, tạo dựng môi trường rèn luyện cho đến bồi dưỡng bản lĩnh qua từng giải đấu. Với Thể thao Công an nhân dân (CAND), công tác đào tạo trẻ vì thế luôn mang ý nghĩa đặc biệt. Đó không chỉ là nhiệm vụ chuẩn bị lực lượng kế cận cho thể thao CAND, mà còn là sự đóng góp thiết thực vào thành tích chung của thể thao Việt Nam.

Chuỗi cung ứng và mặt trận an ninh mới

Chuỗi cung ứng và mặt trận an ninh mới

Đầu năm 2026, khi xung đột Mỹ - Iran đẩy eo biển Hormuz vào tình trạng gián đoạn nghiêm trọng, nỗi lo của thế giới không chỉ là giá dầu, mà còn là chip bán dẫn.

Hành trình đưa các anh trở về đất mẹ

Hành trình đưa các anh trở về đất mẹ

Những tấm thân vùi sâu dưới đất, nằm yên lặng hơn nửa thế kỷ, có những tình yêu không được viết bằng đám cưới, mà được viết bằng cả một đời chờ đợi. Đó là những thước phim chân thực và sống động nhất đã và đang diễn ra trong “chiến dịch 500 ngày đêm” tìm kiếm hài cốt liệt sĩ.

Tiệm cận thế giới để vươn xa

Tiệm cận thế giới để vươn xa

Trong những năm gần đây, điện ảnh Việt Nam ghi nhận bước tiến rõ rệt cả về quy mô thị trường lẫn năng lực sản xuất. Chất lượng hình ảnh, thiết kế mỹ thuật, diễn xuất hay tổ chức sản xuất ngày càng tiệm cận những chuẩn mực mới. Tuy nhiên, để một bộ phim không chỉ thành công trong nước mà còn có thể bước ra các liên hoan phim, thị trường phát hành quốc tế, điểm nghẽn lớn nhất vẫn nằm ở kịch bản. Những câu chuyện giàu bản sắc Việt Nam cần được kể bằng một ngôn ngữ điện ảnh đủ sức tạo đồng cảm với khán giả toàn cầu.

"0% lãi suất" và góc khuất ứng lương qua app

"0% lãi suất" và góc khuất ứng lương qua app

Chỉ cần vài thao tác không quá 10 phút trên điện thoại, người lao động có thể nhận trước tiền lương nhờ những lời quảng cáo "0% lãi suất", "giải ngân trong 5 phút". Nhưng phía sau sự tiện lợi ấy là các khoản phí phát sinh mà người lao động chỉ biết khi đã nhận tiền và khả năng vi phạm pháp luật, nguy cơ phụ thuộc tài chính và nếu không tỉnh táo thì rất khó để phân biệt giữa dịch vụ ứng lương với hoạt động cấp tín dụng.

Khi nắng nóng có thể làm “bốc hơi” GDP

Khi nắng nóng có thể làm “bốc hơi” GDP

Những đợt nắng nóng cực đoan đang hoành hành tại châu Âu không chỉ là vấn đề thời tiết hay môi trường, mà ngày càng hiện rõ như một thách thức kinh tế, đe dọa tới tốc độ tăng trưởng GDP và gây ra khó khăn cho mọi mặt đời sống.