Họa sĩ khuyết tật: Những cây cọ tự cứu rỗi

Quả là người đời nói không sai, ông trời lấy đi của ai đó một thứ này, sẽ bù đắp cho họ một thứ gì đó khác. Họ là những người khuyết tật vì nhiều căn bệnh khác nhau trên cơ thể, tưởng chỉ có thể là gánh nặng cho gia đình nhưng họ đã vượt dậy bằng chính năng lực và nội lực tuyệt vời của mình, để trở thành một người có ích trước hết với chính bản thân, sau đó là với gia đình và xã hội.

1. Đôi ba tháng một lần, Lê Quang Lĩnh lại bắt xe đò của người quen từ Hà Tĩnh ra Hà Nội, lúc thì đi gặp một người bạn cũ, lúc lại đi nhận một giải thưởng, có lúc lại để tham gia triển lãm tranh nào đó. Trong cái dáng vẻ nhọc nhằn của cơ thể bị khuyết tật, Lĩnh luôn đến tìm tôi chỉ để ăn một bữa trưa vội vàng là món bún chả mà anh yêu thích. Lĩnh ăn uống và nói năng cũng nhọc nhằn bởi căn bệnh bại não. Bởi một bên cơ thể anh hoàn toàn không có tác dụng gì trong mọi hoạt động.

Lĩnh thường phải có người hỗ trợ trong ăn uống, nếu không thì sẽ rơi vãi cả ra bàn. Ngồi cùng Lĩnh nhưng đôi khi phải đối thoại bằng... tin nhắn điện thoại vì những gì anh nói ra không tròn vành rõ chữ và người đối diện không thể nghe được. Bởi vậy mà Lĩnh có một chiếc iPad để khi cần thì đánh máy và đưa cho người đối diện đọc hiểu hoặc cần nhờ vả gì đó thì cũng đỡ phiền hà hơn.

Lĩnh sinh ra trong một gia đình làm nông nghiệp ở Hà Tĩnh. Anh kể lại rằng, ngày anh chào đời, cả gia tộc, họ hàng và gia đình bố mẹ Lĩnh là những người nông dân chất phác mừng vui khôn xiết. Tuy nhiên, khi chưa hưởng trọn vẹn niềm hạnh phúc ấy, thì ông bà, bố mẹ, người thân của Lĩnh đã bị một cú sốc tinh thần khủng khiếp khi cậu con trai càng lớn, chân tay càng co quắp, xiêu vẹo, không biết ngồi, đứng bình thường như những đứa trẻ khác. Gia đình nghèo nhưng vẫn tiết kiệm tiền rồi vay mượn thêm để đưa con đến bệnh viện tỉnh rồi bệnh viện Hà Nội khám bệnh. Kết quả giống nhau, Lĩnh bị bệnh bại não.

Lúc được bác sĩ thông báo chẩn đoán y khoa bệnh tình của con trai, bố mẹ Lĩnh thực sự hoang mang, lo sợ. Ở làng quê nghèo, quanh năm bán mặt cho đất bán lưng cho trời đôi khi chẳng đủ ăn nhưng gia đình Lĩnh vẫn vay mượn, bỏ hết tiền của, công sức chạy chữa nhiều nơi, cầu mong bệnh tình của con mình thuyên giảm dù biết điều đó cũng thật sự mong manh. Bố mẹ Lĩnh không hiểu từ đâu ban cho một niềm tin kỳ lạ, họ tin rằng con mình có lúc nào đó sẽ gặp một phép màu để có thể tự đứng được trên đôi chân của mình.

Thời điểm đến tuổi đi học mới là lúc khó khăn nhất của cả gia đình. Từ khi bị bệnh, cơ tay, chân của Lĩnh co lại. Bố mẹ cậu ngày ngày thay nhau bế, cõng Lĩnh đến trường như bao đứa trẻ khác. Đầu tiên nhiều người để ý, bàn tán, lâu dần họ quen với việc nhìn cậu bé không bình thường đến lớp như là một “sự kiện” đặc biệt. Ngoài việc học văn hóa ở trường, bố mẹ Lĩnh, theo lời khuyên của một số người, gom góp tiền cho con đi học vẽ ở Cung văn hóa tỉnh Hà Tĩnh.

Lê Quang Lĩnh và Tác phẩm “Giao mùa”.
Lê Quang Lĩnh và Tác phẩm “Giao mùa”.

Đến năm học lớp 5, bệnh tình ngày càng nặng thêm khiến tiếng nói của Lĩnh không tròn trịa, mặt méo, tay chân càng ngày càng khuỳnh khoàng. Đôi khi Lĩnh không làm chủ được chính mình và trở thành một “gánh nặng” cho thầy cô, bạn bè trên lớp. Lĩnh đành nghỉ học để chống chọi với bệnh tật...

Đó là năm 10 tuổi, Lĩnh nghỉ học và đi theo người nhà ra Hà Nội trị bệnh, thấy người chị họ yêu hội họa, đã vẽ những cảnh đồng quê có trẻ mục đồng. Từ đó, trong Lĩnh hình thành niềm mong ước được vẽ. 12 tuổi, Lĩnh bắt đầu vẽ, ban đầu là vẽ lọ hoa, sau một tháng mới hoàn thành tác phẩm đơn giản ấy bằng màu nước, lắm lúc muốn vứt bút, buông bỏ tất cả. Khi bức họa về lọ hoa hoàn thành, Lĩnh vẽ những người nông dân trên cánh đồng. Và kể từ ấy, trong tâm hồn cậu bé gặp nhiều trắc trở đã nguyện yêu hội họa cả đời.

Năm 12 tuổi, Lĩnh không thể rời mắt khỏi bức tranh “Những vũ công màu xanh” của Edgar Degas trong một quyển sách. Lĩnh bị mê hoặc bởi màu sắc, nét vẽ, bởi cách uốn mình của những cô gái trong tranh. Với Lê Quang Lĩnh, họ không còn là vũ công nữa mà là đồng hoa bìm bìm rung rinh trong gió nhẹ. Lúc đó, Lĩnh biết ngay rằng mình muốn tạo ra những thứ tuyệt vời và mê ly như thế.

Lĩnh chia sẻ: “Em có một sở thích, đó là suy nghĩ. Em có thể ngồi hàng tiếng đồng hồ chỉ để nghĩ. Em nghĩ về mọi thứ, bởi vì cứ nghĩ ngợi lan man như thế nên đến lúc buộc lòng phải đứng dậy đi làm việc khác, em chẳng biết mình đã nghĩ cụ thể về những gì, nghĩ như thế nào. Đọng lại chỉ còn là những vệt loằng ngoằng, không đầu, không cuối, to nhỏ, dày mỏng khác nhau, đan quyện vào nhau.

Đôi khi những đường loằng ngoằng, xoắn xuýt ấy lại tạo nên những hình thù vô nghĩa mà cũng đa nghĩa nào đấy, như sự vận hành của cuộc sống vậy. Em muốn đi vào một đời thường. Vẽ những thứ của đời thường nhưng thỉnh thoảng em vẫn muốn có cái gì đó bay bổng, thoát ra để đưa cái cảm xúc riêng của mình. Có khi em tả kỹ nhưng cũng có khi buông, thoải mái và thanh thoát. Chỉ là ghi lại một giây phút, một chút cảm xúc đã qua mà không lấy lại được nữa.

Một điều giấu kín trong tim con người là điều giấu kín thôi. Và em sống, thở và vẽ. Tất nhiên, những tranh vẽ thay cho những lời mình muốn nói, người xem sẽ cảm nhận được và chia sẻ dẫu không nói ra. Tất cả vui, buồn, hạnh phúc hay bất hạnh đều gửi vào những tranh vẽ. Sự im lặng đôi khi rất đáng quý”.

Từ một cậu bé bị bại não tưởng rằng sẽ chỉ là gánh nặng của gia đình, bây giờ, ở tuổi 33, Lĩnh đã có trong tay những giải thưởng quý giá và hàng chục lần tham gia triển lãm mỹ thuật toàn quốc cũng như các khu vực Bắc, Trung, Nam. Tháng 12 năm 2006, anh đạt giải nhất cuộc thi tranh vẽ “Alaxan - Chiến thắng nỗi đau”. Tháng 11 năm 2011, tham gia giải đặc biệt cuộc thi tranh, ảnh về người khuyết tật cho Hội Vì sự phát triển của người khuyết tật tỉnh Quảng Bình (AEPD).

Tháng 9 năm 2015, giải nhì vẽ tranh trừu tượng với đề tài “Mở cửa bước ra thế giới” của Tổ chức Education First (EF), Thụy Điển... Lĩnh bảo, dù bây giờ cuộc sống vẫn còn bấp bênh và mọi thứ đi lại, nói năng vô cùng khó khăn, nhưng anh chắc chắn không bao giờ rời cọ vẽ. Lĩnh nói một cách triết lý rằng, anh ví nghệ thuật như một đứa trẻ, mải mê trong trò chơi của nó nhưng không quên tham vọng tiến hóa.

Phải lớn lên, để đến với những gì văn minh, tiên tiến, phải nắm trong tay nhiều chiều kích của đời sống này và cả khả năng thâu tóm chúng. Nhưng một đứa trẻ thì luôn vội vã, chúng sẽ quên rằng lớn lên không đồng nghĩa với tốt hơn.

2. Lê Thị Mỹ Bình, 36 tuổi, quê Yên Bái. Bình bị liệt 2 chân do di chứng viêm tủy cắt ngang từ năm 1993. Thời gian đầu bị bệnh, Bình phải nghỉ học vì bệnh nặng, đôi khi đặt đâu nằm đấy, không thể cử động được. Gia đình cho con đi khám, chữa chạy, thuốc thang rồi được sự chăm sóc của người mẹ tần tảo, Bình đỡ dần rồi ngồi được xe lăn.

Thời điểm ấy, Bình đang học lớp 6, không đứng và không đi lại được. Nỗ lực vượt lên số phận, sau một thời gian dài điều trị tại Bệnh viện Nhi Trung ương, Bình tiếp tục học hết lớp 9 rồi nghỉ học vì cuộc sống khó khăn, đi lại vất vả.

Ngày còn ngồi xe lăn, Bình ít được đi chơi, toàn ở nhà lủi thủi một mình. Bình tìm cách học vẽ để kiếm sống. Hỏi Bình câu chuyện về quá khứ, đôi mắt Bình rơm rớm. Bình bảo, cũng như bao bạn bè cùng trang lứa, Bình khao khát được đến trường, được đùa vui tuổi nhỏ, được học hết cấp hai, cấp ba rồi đi học đại học, đi làm, có lương giúp đỡ bố mẹ, lấy chồng, sinh con và sống cuộc sống bình thường như bao nhiêu người khác. Nhưng rồi cái ước mơ tưởng chừng đơn giản ấy cũng phải dừng lại giữa chừng.

Lê Thị Mỹ Bình và Tác phẩm “Hoa hướng dương”.
Lê Thị Mỹ Bình và Tác phẩm “Hoa hướng dương”.

Nghỉ học, Bình đã đã mày mò với việc tự học vẽ bằng cách xé dán. Bình thường làm các bức tranh ghép giấy được sử dụng từ những tờ lịch cũ được mẹ xin ở chùa. Chủ đề Bình chọn thường đa dạng và màu sắc của những bức tranh ghép giấy rất tinh xảo. Do những hạn chế về tài chính nên Bình thường không dám mua nhiều màu và những vật liệu vẽ. Hoàn cảnh gia đình khó khăn không có tiền mua màu hay toan vẽ, Bình dùng bút dạ bảng, thậm chí nhọ nồi để tạo ra màu sắc.

Về sau gia đình khó khăn, Bình bắt đầu vẽ thuê, vẽ bất kỳ cái gì người khác thuê. Về sau nữa cuộc sống thay đổi, nhà Bình chuyển vào ngõ, công việc trước phải bỏ, Bình có thời gian vẽ những gì mình thích với tất cả những chất liệu Bình kiếm được.

Bình lên mạng tìm hiểu thì biết đến sơn acrylic và toan. Từ đó Bình gắn liền với chất liệu mới này với nhiều tranh và chủ đề tranh mà Bình theo đuổi là vẽ về thiên nhiên, tình yêu đôi lứa. Bình kể, mỗi nét chấm chấm là một niềm vui lớn, được vẽ gì mình thích, vẽ kiểu mình thích, tuyệt lắm.

Lần đầu Bình bán được bức tranh do mình sáng tác, là một động lực vô cùng lớn lao. Dù hiện tại vẫn còn nhiều khó khăn, chuyện cơm áo gạo tiền, chuyện toan sơn họa phẩm, nhưng vẫn được vẽ như mình muốn, vẫn cần nhiều nỗ lực hơn nữa.

Từ một người chỉ ngồi dựa vào chiếc xe lăn nhưng rồi Bình đã phấn đấu có đủ tranh để tham gia các cuộc triển lãm lớn nhỏ. Tháng 4 năm 2013, Bình tham gia triển lãm “Ngày mới” cùng nhóm họa sỹ khuyết tật tổ chức lần 2 tại Huế. Tháng 7-2013, Bình lập trang “Người khuyết tật yêu”, nơi chia sẻ thông tin và hình ảnh của người khuyết tật tại Việt Nam và trên thế giới.

Tháng 8-2014, triển lãm khu vực III Tây Bắc - Việt Bắc tại Bắc Kạn. Tháng 11-2014, tham gia nhóm “Khát vọng ngày mới” - nhóm họa sỹ khuyết tật bị chấn thương cột sống. Là thành viên gây dựng nhóm. Tháng 9-2015 tham gia chương trình tập huấn làm việc với nạn nhân bạo lực gia đình tại Trung tâm Phụ nữ và phát triển (CWD). Hợp tác với CWD và “Ngôi nhà bình yên”, vẽ tranh cho cuốn sách “Chú gấu con”.

Tháng 11-2015 tham gia sự kiện trình diễn thời trang “Tôi đẹp bạn cũng thế” dành cho người khuyết tật, nâng cao quyền năng và sự tự tin cho phụ nữ khuyết tật tại Hà Nội. Tháng 9-2016 tham gia vẽ tranh tại sự kiện “Tôi tin - Kỷ niệm Ngày Quốc tế vì quyền biết 2016” của CEPEW tại Hà Nội...

Bình bảo, hiện tại mình vẫn đắm đuối với sắc màu và toan vẽ để làm nên những tác phẩm hội họa. Ngoài vẽ tranh, Bình dạy kèm học sinh tại nhà để truyền đạt những kiến thức cho các em và cũng là tạo động lực, tâm huyết cho mình trong con đường dài phía trước. Bình đã có nhiều nỗi đau, nhiều sự thiệt thòi, đôi khi cuộc sống không hề dễ dàng trên chiếc xe lăn và đã coi hội họa như một động lực để sống, để phấn đấu và sẽ làm tất cả để có thể nuôi dưỡng được ước mơ của mình trong hội họa.

Lê Thị Mỹ Bình đã cùng rất nhiều họa sĩ khuyết tật trẻ khác thành lập nhóm hội họa riêng để cùng nhau chia sẻ mọi buồn vui, chia sẻ cho nhau những tác phẩm hội họa mới. Hiện tại họ đã có 5 thành viên chuyên làm việc theo nhóm và mỗi năm sẽ có dự định tổ chức những cuộc triển lãm chung để cùng tạo động lực để sáng tác cũng như vượt qua khó khăn trong cuộc sống thường nhật...

Bởi những sắc màu, đôi khi không chỉ còn là giấc mơ, mà là một sự cứu rỗi cho những trái tim yêu thương trong một cơ thể không lành lặn. Và họ cần sự cứu rỗi ấy cho cả một cuộc đời dài dặc phía trước...

Thiên Kim

Các tin khác

Khơi thông nguồn lực từ dữ liệu văn hóa

Khơi thông nguồn lực từ dữ liệu văn hóa

Việt Nam đã tạo lập ngày càng nhiều dữ liệu số về di sản, nhưng phần lớn vẫn phân tán, thiếu liên thông và chưa được khai thác như một nguồn lực. Chuyển từ những bản sao số rời rạc sang hạ tầng tri thức dùng chung vì thế là điều kiện để di sản tiếp tục tạo ra giá trị cho nghiên cứu, giáo dục, sáng tạo và cộng đồng.

Vì sao Mỹ ra tay cứu đồng yen Nhật Bản?

Vì sao Mỹ ra tay cứu đồng yen Nhật Bản?

Trước đà lao dốc của đồng yen, Mỹ đã ra tay hỗ trợ Nhật Bản sau gần 3 thập kỷ, đánh dấu động thái phối hợp hiếm hoi giữa lúc những tác động từ tỷ giá ngày càng lan rộng.

Các nghệ sĩ trẻ với tư duy mới mẻ mang đến sức sống mới cho làng nghề.

Tái sinh di sản làng nghề

Hà Nội sở hữu hơn 1.300 làng nghề. Thế nhưng, nhiều làng nghề đang đứng trước nguy cơ mai một vì thiếu thị trường, thiếu người kế nghiệp và thiếu không gian để kể câu chuyện của mình. Trước thềm Lễ hội Thiết kế Sáng tạo Hà Nội 2026, những người trẻ đã chọn làng nghề làm chất liệu sáng tạo, mở ra một cách tiếp cận mới, tái sinh di sản làng nghề…

Khi cổ vật thành “mồi” của kẻ gian

Khi cổ vật thành “mồi” của kẻ gian

Những pho tượng, sắc phong trong đình chùa đến những cấu kiện nguyên gốc của các công trình cổ, nhiều di sản đang trở thành mục tiêu của nạn trộm cắp ngày càng tinh vi, táo tợn. Mỗi cổ vật bị thất lạc không chỉ là mất đi một tài sản quý giá, mà còn là sự đứt gãy một phần ký ức lịch sử, văn hóa của dân tộc.

Từ nâng tầm quản trị đến khát vọng chuyên nghiệp hóa

Từ nâng tầm quản trị đến khát vọng chuyên nghiệp hóa

Trước đòi hỏi của kỷ nguyên phát triển mới, thể thao Việt Nam đang đứng trước bước ngoặt chiến lược: chuyển đổi mạnh mẽ từ quản lý hành chính sang quản trị hiện đại và thương mại hóa chuyên nghiệp. Nâng cao năng lực tổ chức sự kiện không chỉ là thước đo điều hành, mà còn là chìa khóa mở ra không gian kinh tế thể thao đầy tiềm năng.

Tuân thủ nguyên tác hay dũng cảm bước qua?

Tuân thủ nguyên tác hay dũng cảm bước qua?

Khi “The Odyssey” - bộ phim điện ảnh lấy cảm hứng từ sử thi kinh điển của Homer công bố dàn diễn viên, lựa chọn của đạo diễn Christopher Nolan tựa như “quả táo bất hòa”, tạo ra những luồng tranh luận sôi nổi, độc giả lan tỏa những bài viết phân tích, so sánh với nguyên tác sử thi. Cùng thời gian, điện ảnh Việt Nam dậy sóng khi công bố Tăng Thanh Hà vào vai Nam Phương Hoàng hậu. Tại sao đạo diễn lại thích đảo lộn những hình mẫu vốn đã quá đỗi quen thuộc và thành công từ nguyên tác? Liệu việc tuân thủ tuyệt đối tác phẩm gốc có phải “lá bùa hộ mệnh”, hay sự phóng tác dũng cảm mới giúp tác phẩm đến gần hơn với thế hệ khán giả mới?

Cần hệ sinh thái sáng tạo cho họa sĩ trẻ

Cần hệ sinh thái sáng tạo cho họa sĩ trẻ

Festival Mỹ thuật trẻ lần thứ 8 năm 2026 đang diễn ra tại Hà Nội, mở ra một không gian đối thoại đa chiều của nghệ thuật đương đại, phản ánh tiếng nói của những người trẻ trước cuộc sống và những thay đổi của thời cuộc. Tuy nhiên, hơn cả một kỳ liên hoan, mỹ thuật trẻ cần có một chiến lược phát triển dài hạn trong thời gian tới.

Mỹ thâm hụt ngân sách do hoàn thuế nhập khẩu

Mỹ thâm hụt ngân sách do hoàn thuế nhập khẩu

Sau khi Tòa án Tối cao bác bỏ cơ sở pháp lý của nhiều mức thuế quan, Chính phủ Mỹ phải hoàn hàng chục tỷ USD cho doanh nghiệp nhập khẩu, gây ra hậu quả ngân sách tháng 6/2026 thâm hụt 120 tỷ USD.

Hình tượng người chiến sĩ - từ nguyên mẫu đến màn ảnh

Hình tượng người chiến sĩ - từ nguyên mẫu đến màn ảnh

Thời gian gần đây, nhiều bộ phim có chất liệu từ những chuyên án và nguyên mẫu có thật trong lực lượng CAND đã được đưa vào sản xuất. Những tác phẩm điện ảnh ấy không chỉ mang đến những câu chuyện chân thực, giàu tính nhân văn, tái hiện sinh động cuộc đấu tranh bảo vệ an ninh Tổ quốc mà còn khắc họa bản lĩnh, trí tuệ và sự hy sinh của các chiến sĩ Công an trong nhiều giai đoạn lịch sử.

Đào tạo trẻ - nền móng bền vững của Thể thao CAND

Đào tạo trẻ - nền móng bền vững của Thể thao CAND

Trong thể thao thành tích cao, mỗi tấm huy chương không chỉ được quyết định ở khoảnh khắc thi đấu, mà được vun đắp từ rất sớm: từ khâu phát hiện năng khiếu, lựa chọn môn phù hợp, xây dựng giáo án huấn luyện, tạo dựng môi trường rèn luyện cho đến bồi dưỡng bản lĩnh qua từng giải đấu. Với Thể thao Công an nhân dân (CAND), công tác đào tạo trẻ vì thế luôn mang ý nghĩa đặc biệt. Đó không chỉ là nhiệm vụ chuẩn bị lực lượng kế cận cho thể thao CAND, mà còn là sự đóng góp thiết thực vào thành tích chung của thể thao Việt Nam.

Chuỗi cung ứng và mặt trận an ninh mới

Chuỗi cung ứng và mặt trận an ninh mới

Đầu năm 2026, khi xung đột Mỹ - Iran đẩy eo biển Hormuz vào tình trạng gián đoạn nghiêm trọng, nỗi lo của thế giới không chỉ là giá dầu, mà còn là chip bán dẫn.

Hành trình đưa các anh trở về đất mẹ

Hành trình đưa các anh trở về đất mẹ

Những tấm thân vùi sâu dưới đất, nằm yên lặng hơn nửa thế kỷ, có những tình yêu không được viết bằng đám cưới, mà được viết bằng cả một đời chờ đợi. Đó là những thước phim chân thực và sống động nhất đã và đang diễn ra trong “chiến dịch 500 ngày đêm” tìm kiếm hài cốt liệt sĩ.

Tiệm cận thế giới để vươn xa

Tiệm cận thế giới để vươn xa

Trong những năm gần đây, điện ảnh Việt Nam ghi nhận bước tiến rõ rệt cả về quy mô thị trường lẫn năng lực sản xuất. Chất lượng hình ảnh, thiết kế mỹ thuật, diễn xuất hay tổ chức sản xuất ngày càng tiệm cận những chuẩn mực mới. Tuy nhiên, để một bộ phim không chỉ thành công trong nước mà còn có thể bước ra các liên hoan phim, thị trường phát hành quốc tế, điểm nghẽn lớn nhất vẫn nằm ở kịch bản. Những câu chuyện giàu bản sắc Việt Nam cần được kể bằng một ngôn ngữ điện ảnh đủ sức tạo đồng cảm với khán giả toàn cầu.

"0% lãi suất" và góc khuất ứng lương qua app

"0% lãi suất" và góc khuất ứng lương qua app

Chỉ cần vài thao tác không quá 10 phút trên điện thoại, người lao động có thể nhận trước tiền lương nhờ những lời quảng cáo "0% lãi suất", "giải ngân trong 5 phút". Nhưng phía sau sự tiện lợi ấy là các khoản phí phát sinh mà người lao động chỉ biết khi đã nhận tiền và khả năng vi phạm pháp luật, nguy cơ phụ thuộc tài chính và nếu không tỉnh táo thì rất khó để phân biệt giữa dịch vụ ứng lương với hoạt động cấp tín dụng.

Khi nắng nóng có thể làm “bốc hơi” GDP

Khi nắng nóng có thể làm “bốc hơi” GDP

Những đợt nắng nóng cực đoan đang hoành hành tại châu Âu không chỉ là vấn đề thời tiết hay môi trường, mà ngày càng hiện rõ như một thách thức kinh tế, đe dọa tới tốc độ tăng trưởng GDP và gây ra khó khăn cho mọi mặt đời sống.