Đô thị và những ứng xử xấu xí

Trải qua dòng chảy biến thiên của thời gian, phố thị phát triển thành đô thị khang trang, bệ vệ, lắm khi sặc sỡ và diêm dúa. Từ văn hoá làng xã đến văn minh đô thị là bước chuyển nhanh, gấp, mạnh như một sự tất yếu để bắt kịp thời đại. Nhưng, liệu rằng, từ làng xã ra văn minh đô thị, văn hoá phát triển hay đang tụt lùi, xuống dốc? Ứng xử văn hoá trong văn minh đô thị là một bài toán khó còn bỏ ngỏ.

Nhớ phố thị khi xưa

Hà Nội xưa có bốn quận: Hoàn Kiếm, Ba Đình, Hai Bà Trưng, Đống Đa. Khu 36 phố phường được coi là trung tâm văn hoá và có tính đặc thù, cũng là một trong những dạng khu đô thị cổ sầm uất bậc nhất của thủ đô một thời và ngay cả với hiện tại. Những làng nghề truyền thống giữa nơi phố phường tấp nập mà cho đến tận bây giờ vẫn còn lưu giữ dưới những cái tên không lẫn vào đâu được: Hàng Mắm, hàng Muối, hàng Hòm, hàng Than, hàng Bông, hàng Đào, hàng Ngang…

Khu đô thị mới hôm nay.
Khu đô thị mới hôm nay.

Phố phường thuở danh hoạ Bùi Xuân Phái đã vẽ những ngôi nhà san sát bên nhau cổ kính rất đặc trưng chỉ có được ở khu phố cổ Hà Nội, mà sau này đã có một cái tên riêng: “Phố Phái”. Đó là những căn nhà hai tầng mái ngói, nơi đó người dân Kẻ Chợ đất kinh kì sinh sống từ bao đời, nếp sống, nếp nghĩ, nếp nhà cứ truyền đời nối tiếp theo nhau. Con người ở đấy, đúc kết qua nhiều thế hệ, với truyền thống gia đình và sự giáo dục đầy đủ, đã tự xây dựng nên những nếp ăn, nếp ở không lẫn vào đâu được. “Người thanh, tiếng nói cũng thanh/ Chuông hay khẽ đánh bên thành cũng kêu” là thế.

Nghệ sĩ nhân dân Như Quỳnh, một người con gốc nhiều đời ở Hà Nội kể: Thuở xưa, thiếu nữ Hà Thành không bao giờ ăn hàng quán. Những người gánh rong đi qua, tiểu thư Hà Nội mang bát ra mua rồi mang vào nhà. Trước cửa nhà thường treo một cái mành để người bên ngoài không nhìn vào bên trong. Gặp nhau cúi đầu chào lễ tiết. Nụ cười, tiếng nói cũng nhỏ nhẹ ý nhị vừa đủ nghe…

Hà Nội vào những năm bom đạn ngập trời, qua hai cuộc chiến tranh chống Pháp và chống Mỹ, người dân gồng gánh đi tản cư ở các tỉnh thành khác, bỏ lại nhà cửa còn chẳng kịp khoá, vậy mà lúc về đồ đạc cũng không bị suy suyển mấy. Những người lính chia nhau từ điếu thuốc lá, thăm hỏi nhau qua những trang thư viết tay nắn nót. Lắm khi cô gái ở nhà nhận được thư của người lính ở chiến tuyến gửi về, giở lá thư ra, nước mắt ướt hết cả trang thư nhoè nhoẹt mà cảm động.

 Những thanh niên trí thức tiểu tư sản lãng mạn như bài thơ “Tây Tiến” của Quang Dũng: “Mắt trừng gửi mộng qua biên giới/ Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm”. Người phố thị tuy có tất tả ngược xuôi, nhưng không bon chen vị kỉ, lại tế nhị, e dè nên lối sống phong lưu, thanh nhàn.

Trong “Phố phường Hà Nội xưa” nhà văn hoá Hoàng Đạo Thuý viết: “Trong phố có nền nếp sống lịch sự mà giản dị. Giữa nơi đô hội, giữ được phong vị hàn nho. Đi lại gặp nhau, bài văn, câu thơ, ấm trà liên tâm, điếu thuốc sâu kèn, các cụ bàn những chuyện nghĩa lý, nhắc nhở sử cũ đất nước, rỉ tai những tin rừng núi, tin hải ngoại. Cũng có lúc tranh cãi ồn ào, ấy là khi bàn đến việc cải cách. Cụ thì nói nên giữ lấy cái “lạy” đó là “lễ”. Nhiều cụ bảo: “Vứt đi, cái lối đê tiện ấy”. 

Có ông vừa đỗ Phó bảng xong, ông này là ông Bý. Bà con hỏi: “Bao giờ ông bảng xuất chinh?” nghĩa là ra làm chính, làm quan; ông trả lời: “Thầy tôi không dạy tôi nghề làm quan”. Các bà các cô ăn mặc kín đáo, không loè loẹt, bà nào cũng biết chữ, không nhiều thì ít, lắm bà cụ người ta còn bảo đọc ngược được “Truyện Kiều”. 

Các cô không mơ tưởng gì xa xôi, chỉ thầm mong lấy được chú học trò, may ra thành ông cử, ông tú không có thì cũng là một người “thiện sĩ”. Có đám cãi nhau, đích thị là khách qua đường, chứ trong hàng phố với nhau, có cái gì xê xích, chỉ nói ý, là thu xếp xong…”. 

Mảnh đất văn hoá ngàn năm văn vật rất duyên và riêng ấy hấp dẫn khiến bao người si mê nên cũng vì vậy mà không ít các nhà văn hoá và nghiên cứu văn hoá chọn mảnh đất hội tụ hồn thiêng linh khí này làm đối tượng nghiên cứu của cả đời mình mà thành danh: nhà văn hoá Hoàng Đạo Thuý, nhà nghiên cứu văn hoá Hữu Ngọc, nhà nghiên cứu văn hoá Vũ Khiêu, nhà nghiên cứu văn hoá Giang Quân, nhà Hà Nội học Nguyễn Vĩnh Phúc…

Và đô thị hôm nay

Đất nước thời mở cửa, hội nhập, những ngôi làng lên phố, thủ đô lại phát triển mở rộng. Hà Nội dần khoác cho mình chiếc áo mới, xúng xính, phô trương và sầm uất. Không chỉ còn bốn quận nội thành, Hà Nội đã có thêm nhiều quận nữa rộng, đẹp như Hoàng Mai, Thanh Xuân, Nam – Bắc Từ Liêm, Cầu Giấy, Tây Hồ… 

Hình ảnh bị “ném đá” trong chùa.
Hình ảnh bị “ném đá” trong chùa.

Nói như nhà văn Kim Lân: “Người thì càng ngày càng đông nhưng đất không nở ra được”. Để đáp ứng số dân ngày một tăng lên, khắp nơi người ta xây chung cư, những toà nhà cao tầng chọc trời lừng lững. Một tòa chung cư tính ra có khi còn hơn cả số dân của một làng khi xưa, ken đặc những người đủ thành phần. Khi xưa phố nhỏ đường hẹp, ngày nay phố rộng, đường lớn vậy nhưng vẫn tắc đường, khói bụi mịt mù.

Hà Nội với những ngôi làng thân quen có tự bao đời, làng Bưởi, làng hoa Ngọc Hà, làng Nghi Tàm, làng Khúc Hạo, làng Thủ Lệ… và hàng chục, cả trăm ngôi làng khác đã thay da đổi thịt thành những toà nhà cao tầng, nhưng nếp sống cách nghĩ của người dân trong làng có theo kịp với sự đổi mới mang gương mặt phố thị hay không lại là câu chuyện khác.

Sống ở chung cư lắm chuyện dở khóc, dở cười. Nhiều hộ gia đình vẫn quen cái kiểu “đất lề quê thói”, mang văn hoá làng ra đô thị. Mùa hè trời nắng nóng như đổ lửa, điều hoà hành lang các tầng mát rười rượi, người dân sống trong căn hộ chung cư mở cửa hành lang để đón khí mát điều hoà cho đỡ tốn tiền điện, báo hại anh bảo vệ cứ phải nhiều lần lên nhắc nhở. 

Ở chung cư sợ nhất là nghe thấy tiếng còi báo cháy. Ngày rằm, mồng một các nhà khói hương nghi ngút, người ta lại lười không xuống hoá vàng ở lò gốm nung dưới sảnh tầng 1 mà hoá vàng ở trong nhà rồi trút đại tro tàn vào thùng rác công cộng ngay trên tầng, bất chấp ngay cả khi than chưa tàn hẳn. Khói quá quy định, chuông báo cháy lại vang lên inh ỏi. Hồi đầu thì hú hồn hú vía. Nghe riết rồi cũng thành quen.

Lắm khi lại được một gia đình mới sắm được bộ loa “khủng”, hứng chí rủ anh em bạn bè đến hát karaoke mở volume hết cỡ. Đã vậy lại còn mở cửa như để khoe giọng. Báo hại cả tòa nhà đinh tai nhức óc cả buổi tối chẳng làm được việc gì. Lại có mấy cô, mấy bác làm nghề giúp việc thuê đến giờ bế các cháu ăn, chỉ có mỗi một “bài” duy nhất là cho trẻ vào thang máy bấm hết lên rồi lại xuống, xuống rồi lại lên để dỗ cho trẻ ăn kỳ xong bát bột mới thôi.

Ở chung cư có cái khổ của ở chung cư. Ở dưới đất cũng có cái khổ của ở dưới đất. Giữa nơi văn minh hiện đại hẳn hoi, nhà ở đầu ngõ thì ngày nào cũng bị hàng xóm đem bỏ rác ngay trước cửa nhà. Cực chẳng đã phải viết biển cảnh báo: “Cấm đổ rác”, vậy mà cũng chẳng ăn thua. Được một vài hôm, người ta vẫn vứt rác như thường. 

Rồi thì nhà nuôi chó tây, ta ngang nhiên dắt chó đi vệ sinh ở gốc cây hoặc vườn hoa. Mấy anh comple cà vạt, đầu tóc gọn ghẽ ngồi trong chiếc ôtô thời thượng trông cũng không đến nỗi nào, bỗng dưng kéo kính xe ngang nhiên ném cả bịch rác ra đường. Lên chùa thì mấy chị xinh gái, má thắm môi hồng, váy áo mỏng tang cánh chuồn, ngắn cũn cỡn tung tăng vẫn đến sì sụp khấn vái. “Lộc” chùa vô tận, đằng nào mà chẳng… “của chùa”, thế nên đầu năm lên chùa hái lộc, vặt cành, ngắt lá không thương tiếc. 

Lâu lâu lại xuất hiện vài cảnh đàn bà con gái giật tóc, lột đồ đánh ghen quay clip tung lên mạng internet. Học sinh bạo lực học đường chẳng còn là hy hữu. Va chạm xe ngoài đường cũng dễ dẫn đến ẩu đả. Một cái nhìn bị cho là “nhìn đểu”, một cái cười bị cho là “cười mỉa” không cẩn thận dẫn đến án mạng như chơi. Nhiều vụ án giết nhau chỉ vì một cái nhìn, hay tiếng cười được cho là không đúng chỗ.

Bạn bè lâu lâu không gặp, đến khi họp mặt tưởng tay bắt mặt mừng, chuyện trò rôm rả thì mỗi người ôm lấy cái điện thoại smartphone dính mắt lên màn hình chat chít từ đầu đến cuối. “Yêu nhau mấy núi cũng trèo, mấy sông cũng lội, mấy đèo cũng qua”, ấy thế mà đến khi ghét nhau thì lôi nhau ra bới móc đủ thứ lên mạng xã hội nói cho hả dạ. Con cái chửi cả ông bà, cha mẹ; bạn bè nhiếc móc lẫn nhau, đồng nghiệp mạt sát ganh ghét hơn thua trút cả lên một thứ tên gọi là mạng xã hội. Để đến nỗi có câu: “Lên non mới biết non cao, lên “fây” mới biết “fây” bao não phiền”.

Sự ăn uống giờ cũng đã khác xa. Người ta ăn uống vô tôi vạ. Ăn ở bất kể đâu. Bạ đâu ăn đó. Đầu đường xó chợ, trong nhà ngoài ngõ, ăn uống xì xụp ngay cạnh cống rãnh, mương nước, thùng rác miễn là chỗ đấy có mở quán bán hàng. Người ta thích ngồi ở vỉa hè, túm năm tụm ba thậm chí tràn xuống lòng đường ăn uống, miệng nhồm nhoàm, mắt tò mò ngắm phố phường cũng được coi là một cái thú mới của văn minh đô thị?!

Người giàu tích đức, thích cung tiến tiền xây chùa, thành kính dâng lư đồng, câu đối, xây nhà thờ họ, đúc chuông, tô tượng, toàn những chuyện tốt nên làm. Tiếc thay, tiền thì thừa mà đức khiêm sinh thì thiếu. Đồ cúng tiến, dâng lên đình chùa tương đại tên mình, gia đình cùng địa chỉ, thậm chí cả số điện thoại. Chẳng vậy mà nhiều khi vào đến cửa chùa, cửa đền, cửa phủ, chốn thanh tịnh trang nghiêm lại thấy tên của cả gia đình vị đại gia ngang nhiên trên ban thờ Tổ, thờ Phật. Thật là kinh hãi. Sư trụ trì cũng biết nhưng vì cả nể nên lặng im.

Góc nhìn của các nhà nghiên cứu văn hoá

Bâng khuâng, trăn trở trước một đô thị trở mình, khoác bộ mặt mới, Giáo sư - Tiến sĩ - Kiến trúc sư Hoàng Đạo Kính chia sẻ: “Cái đẹp, cái chất, cái hồn và cái duyên của Hà Thành ẩn khuất trong nhữn dãy phố và những ngõ ngách, trên những mặt nhà già nua, dưới những bóng cây rậm rịt, mà thiếu chúng, những con phố trở nên trơ trẽn. 

Những hình ảnh xấu xí nơi đô thị.
Những hình ảnh xấu xí nơi đô thị.

Và, nếu ta để mắt, ta không thể không nhận ra rằng cái chất cùng cái duyên hàm chứa hơn cả trong cách ăn, cách ở, cách ứng xử, trong cách kiến tạo chốn thị thành - tổ người, những ngõ phố người đời của dân kinh kỳ. Giữa các đô thị bành trướng nhanh và sống quay cuồng, ta thèm muốn giữ lại những đô thị mà người dân đi không vội, ăn không nhanh, nói không to. Vẫn giữ được cái sự hiền từ”.

Nhà nghiên cứu văn hoá Hữu Ngọc thì nhận định: “Nước ta có trải qua mấy nghìn năm văn hiến, trong dòng chảy qua nhiều thời kì có sự tiếp biến văn hoá. Đó là những thay đổi về nhận thức, thâu nhận thêm được nhiều cái mới có giá trị, phù hơp với sự phát triển đi lên của đất nước. 

Nhưng khoảng hơn 20 năm trở lại đây xuất hiện một lớp người giàu, thậm chí rất giàu được gọi là tầng lớp trung lưu, triệu phú, tỉ phú mới nổi. Họ giàu một cách nhanh chóng nhưng lối sống của lớp người này nghiêng về phần hưởng thụ xa xỉ, thực dụng, phù phiếm, thiếu mất căn cốt. Người ta coi trọng giá trị đồng tiền ở chỗ đồng tiền ấy có giúp gì được cho dân, cho nước hay không chứ không phải chỉ ở sự hưởng thụ cá nhân ích kỉ, tầm thường. Họ sa vào chú trọng thoả mãn nhu cầu cá nhân, ăn uống, chơi bời, hưởng thụ, sống gấp. Đó chính là hậu quả, là mặt trái của nền kinh tế thị trường. 

Khuyến khích văn hoá tiêu dùng phù phiếm điều đó chỉ phát triển kinh tế chứ không mang lại lợi ích nâng cao đời sống tinh thần. Điều đáng nói là không ít người có tiền lại trở nên rất tự tin, tỏ ra to lớn trong mắt người khác. Mặc dù người ta chưa nghiên cứu xem tiền đó ở đâu ra, vì sao mà có?! Người ta bị choáng ngợp, loá mắt trước sự giàu mà chưa chắc đã sang. Và người ta lại nhìn vào họ như một chuẩn mực sống cần phải vươn tới. Đó là điều thực sự rất đáng lo ngại”.

Trần Mỹ Hiền

Các tin khác

Khơi thông nguồn lực từ dữ liệu văn hóa

Khơi thông nguồn lực từ dữ liệu văn hóa

Việt Nam đã tạo lập ngày càng nhiều dữ liệu số về di sản, nhưng phần lớn vẫn phân tán, thiếu liên thông và chưa được khai thác như một nguồn lực. Chuyển từ những bản sao số rời rạc sang hạ tầng tri thức dùng chung vì thế là điều kiện để di sản tiếp tục tạo ra giá trị cho nghiên cứu, giáo dục, sáng tạo và cộng đồng.

Vì sao Mỹ ra tay cứu đồng yen Nhật Bản?

Vì sao Mỹ ra tay cứu đồng yen Nhật Bản?

Trước đà lao dốc của đồng yen, Mỹ đã ra tay hỗ trợ Nhật Bản sau gần 3 thập kỷ, đánh dấu động thái phối hợp hiếm hoi giữa lúc những tác động từ tỷ giá ngày càng lan rộng.

Các nghệ sĩ trẻ với tư duy mới mẻ mang đến sức sống mới cho làng nghề.

Tái sinh di sản làng nghề

Hà Nội sở hữu hơn 1.300 làng nghề. Thế nhưng, nhiều làng nghề đang đứng trước nguy cơ mai một vì thiếu thị trường, thiếu người kế nghiệp và thiếu không gian để kể câu chuyện của mình. Trước thềm Lễ hội Thiết kế Sáng tạo Hà Nội 2026, những người trẻ đã chọn làng nghề làm chất liệu sáng tạo, mở ra một cách tiếp cận mới, tái sinh di sản làng nghề…

Khi cổ vật thành “mồi” của kẻ gian

Khi cổ vật thành “mồi” của kẻ gian

Những pho tượng, sắc phong trong đình chùa đến những cấu kiện nguyên gốc của các công trình cổ, nhiều di sản đang trở thành mục tiêu của nạn trộm cắp ngày càng tinh vi, táo tợn. Mỗi cổ vật bị thất lạc không chỉ là mất đi một tài sản quý giá, mà còn là sự đứt gãy một phần ký ức lịch sử, văn hóa của dân tộc.

Từ nâng tầm quản trị đến khát vọng chuyên nghiệp hóa

Từ nâng tầm quản trị đến khát vọng chuyên nghiệp hóa

Trước đòi hỏi của kỷ nguyên phát triển mới, thể thao Việt Nam đang đứng trước bước ngoặt chiến lược: chuyển đổi mạnh mẽ từ quản lý hành chính sang quản trị hiện đại và thương mại hóa chuyên nghiệp. Nâng cao năng lực tổ chức sự kiện không chỉ là thước đo điều hành, mà còn là chìa khóa mở ra không gian kinh tế thể thao đầy tiềm năng.

Tuân thủ nguyên tác hay dũng cảm bước qua?

Tuân thủ nguyên tác hay dũng cảm bước qua?

Khi “The Odyssey” - bộ phim điện ảnh lấy cảm hứng từ sử thi kinh điển của Homer công bố dàn diễn viên, lựa chọn của đạo diễn Christopher Nolan tựa như “quả táo bất hòa”, tạo ra những luồng tranh luận sôi nổi, độc giả lan tỏa những bài viết phân tích, so sánh với nguyên tác sử thi. Cùng thời gian, điện ảnh Việt Nam dậy sóng khi công bố Tăng Thanh Hà vào vai Nam Phương Hoàng hậu. Tại sao đạo diễn lại thích đảo lộn những hình mẫu vốn đã quá đỗi quen thuộc và thành công từ nguyên tác? Liệu việc tuân thủ tuyệt đối tác phẩm gốc có phải “lá bùa hộ mệnh”, hay sự phóng tác dũng cảm mới giúp tác phẩm đến gần hơn với thế hệ khán giả mới?

Cần hệ sinh thái sáng tạo cho họa sĩ trẻ

Cần hệ sinh thái sáng tạo cho họa sĩ trẻ

Festival Mỹ thuật trẻ lần thứ 8 năm 2026 đang diễn ra tại Hà Nội, mở ra một không gian đối thoại đa chiều của nghệ thuật đương đại, phản ánh tiếng nói của những người trẻ trước cuộc sống và những thay đổi của thời cuộc. Tuy nhiên, hơn cả một kỳ liên hoan, mỹ thuật trẻ cần có một chiến lược phát triển dài hạn trong thời gian tới.

Mỹ thâm hụt ngân sách do hoàn thuế nhập khẩu

Mỹ thâm hụt ngân sách do hoàn thuế nhập khẩu

Sau khi Tòa án Tối cao bác bỏ cơ sở pháp lý của nhiều mức thuế quan, Chính phủ Mỹ phải hoàn hàng chục tỷ USD cho doanh nghiệp nhập khẩu, gây ra hậu quả ngân sách tháng 6/2026 thâm hụt 120 tỷ USD.

Hình tượng người chiến sĩ - từ nguyên mẫu đến màn ảnh

Hình tượng người chiến sĩ - từ nguyên mẫu đến màn ảnh

Thời gian gần đây, nhiều bộ phim có chất liệu từ những chuyên án và nguyên mẫu có thật trong lực lượng CAND đã được đưa vào sản xuất. Những tác phẩm điện ảnh ấy không chỉ mang đến những câu chuyện chân thực, giàu tính nhân văn, tái hiện sinh động cuộc đấu tranh bảo vệ an ninh Tổ quốc mà còn khắc họa bản lĩnh, trí tuệ và sự hy sinh của các chiến sĩ Công an trong nhiều giai đoạn lịch sử.

Đào tạo trẻ - nền móng bền vững của Thể thao CAND

Đào tạo trẻ - nền móng bền vững của Thể thao CAND

Trong thể thao thành tích cao, mỗi tấm huy chương không chỉ được quyết định ở khoảnh khắc thi đấu, mà được vun đắp từ rất sớm: từ khâu phát hiện năng khiếu, lựa chọn môn phù hợp, xây dựng giáo án huấn luyện, tạo dựng môi trường rèn luyện cho đến bồi dưỡng bản lĩnh qua từng giải đấu. Với Thể thao Công an nhân dân (CAND), công tác đào tạo trẻ vì thế luôn mang ý nghĩa đặc biệt. Đó không chỉ là nhiệm vụ chuẩn bị lực lượng kế cận cho thể thao CAND, mà còn là sự đóng góp thiết thực vào thành tích chung của thể thao Việt Nam.

Chuỗi cung ứng và mặt trận an ninh mới

Chuỗi cung ứng và mặt trận an ninh mới

Đầu năm 2026, khi xung đột Mỹ - Iran đẩy eo biển Hormuz vào tình trạng gián đoạn nghiêm trọng, nỗi lo của thế giới không chỉ là giá dầu, mà còn là chip bán dẫn.

Hành trình đưa các anh trở về đất mẹ

Hành trình đưa các anh trở về đất mẹ

Những tấm thân vùi sâu dưới đất, nằm yên lặng hơn nửa thế kỷ, có những tình yêu không được viết bằng đám cưới, mà được viết bằng cả một đời chờ đợi. Đó là những thước phim chân thực và sống động nhất đã và đang diễn ra trong “chiến dịch 500 ngày đêm” tìm kiếm hài cốt liệt sĩ.

Tiệm cận thế giới để vươn xa

Tiệm cận thế giới để vươn xa

Trong những năm gần đây, điện ảnh Việt Nam ghi nhận bước tiến rõ rệt cả về quy mô thị trường lẫn năng lực sản xuất. Chất lượng hình ảnh, thiết kế mỹ thuật, diễn xuất hay tổ chức sản xuất ngày càng tiệm cận những chuẩn mực mới. Tuy nhiên, để một bộ phim không chỉ thành công trong nước mà còn có thể bước ra các liên hoan phim, thị trường phát hành quốc tế, điểm nghẽn lớn nhất vẫn nằm ở kịch bản. Những câu chuyện giàu bản sắc Việt Nam cần được kể bằng một ngôn ngữ điện ảnh đủ sức tạo đồng cảm với khán giả toàn cầu.

"0% lãi suất" và góc khuất ứng lương qua app

"0% lãi suất" và góc khuất ứng lương qua app

Chỉ cần vài thao tác không quá 10 phút trên điện thoại, người lao động có thể nhận trước tiền lương nhờ những lời quảng cáo "0% lãi suất", "giải ngân trong 5 phút". Nhưng phía sau sự tiện lợi ấy là các khoản phí phát sinh mà người lao động chỉ biết khi đã nhận tiền và khả năng vi phạm pháp luật, nguy cơ phụ thuộc tài chính và nếu không tỉnh táo thì rất khó để phân biệt giữa dịch vụ ứng lương với hoạt động cấp tín dụng.

Khi nắng nóng có thể làm “bốc hơi” GDP

Khi nắng nóng có thể làm “bốc hơi” GDP

Những đợt nắng nóng cực đoan đang hoành hành tại châu Âu không chỉ là vấn đề thời tiết hay môi trường, mà ngày càng hiện rõ như một thách thức kinh tế, đe dọa tới tốc độ tăng trưởng GDP và gây ra khó khăn cho mọi mặt đời sống.