Bao giờ hết “sợ” cảnh nóng?

Lần đầu tiên trên sóng truyền hình quốc gia, một bộ phim đề cập thẳng thắn về tình yêu, tình dục với nhiều cảnh "giường chiếu", những đoạn thoại về chuyện "người lớn" hay thậm chí các diễn viên tự nhiên phô bày cơ thể lên màn ảnh được trình chiếu.

Dù hiện nay dư luận vẫn tranh cãi gay gắt về việc nên hay không nên, nhưng qua việc phát sóng này có thể thấy dường như các nhà quản lý và điện ảnh Việt đã bắt đầu đối diện thẳng thắn với vấn đề  "sex trong phim".

Phim Việt có… cảnh "nóng"

Thực tế thì không phải đến nay khán giả Việt mới được "thưởng thức" cái gọi là cảnh nóng. Mà ngay từ thời sơ khai của điện ảnh Việt, trong các bộ phim "Làng Vũ Đại ngày ấy", "Cô gái trên sông", cho tới "Người tình trong mơ", khán giả đã được chứng kiến những khuôn ngực căng tròn, những bờ lưng thon thả và thậm chí cả cảnh yêu đương nồng nhiệt. Tuy nhiên, điểm khác biệt giữa các cảnh nóng xưa và nay có lẽ không chỉ ở góc quay mà còn ở thông điệp lẫn mục đích mà nhà sản xuất muốn hướng tới.

Cảnh trong phim “Sex and the city”.
Cảnh trong phim “Sex and the city”.

"Làng Vũ Đại ngày ấy" được xem là bộ phim tiên phong trong việc đưa cảnh nóng lên màn ảnh. Có thể nói, cảnh Chí Phèo vạch yếm “chộp” cả hai tay lên ngực Thị Nở hay cảnh Thị Nở cởi yếm để lộ rõ hai bầu ngực trần là những cảnh quay chưa phim nào trước "Làng Vũ Đại ngày ấy" dám làm, dám chiếu. Nó khiến các nhà kiểm duyệt phim… choáng váng.

Nếu không phải có một vị lãnh đạo cấp cao nhận xét rằng: "Cắt cảnh này đi thì còn gì là phim" thì có lẽ điện ảnh Việt đã không có một nhà tiên phong đứng mũi chịu sào đưa cảnh nóng lên phim. Nhà quay phim Phạm Việt Thanh cũng từng khiến khán giả phải tấm tắc trước những cảnh nóng trong phim "Cô gái trên sông".

Những cảnh sex của "Cô gái trên sông" không khiến người xem thấy dung tục hay phản cảm, mà ngược lại, phim còn tạo được sự cộng hưởng của khán giả bởi cảm giác xót xa, cảm thông cho một phận đời ba chìm bảy nổi phải rơi vào bước đường cùng làm gái bán hoa trên dòng Hương giang…

Hoa hậu Hà Kiều Anh trước khi trở thành hoa hậu cũng đã từng tham gia một vai có cảnh khỏa thân hoàn toàn cho họa sĩ vẽ trong bộ phim "Người tình trong mơ". Sau khi Hà Kiều Anh trở thành hoa hậu Việt Nam cùng năm sản xuất bộ phim, khán giả cũng có xì xào to nhỏ về cảnh nude của cô trong phim, nhưng hồi đó, gần như không ai cho rằng đó là một cảnh quay câu khách rẻ tiền vì nó quá đẹp, quá thánh thiện và hoàn toàn tự nhiên.

Nói vậy để thấy, không phải bất cứ cảnh nóng nào cũng bị lên án. Dung tục hay nghệ thuật, hiển nhiên còn phụ thuộc vào người xem là ai. Nhưng rõ ràng, nếu những cảnh nude hay sexy được thực hiện một cách có ý đồ, xuất hiện một cách hợp lý thì chắc chắn nó sẽ được khán giả chấp nhận như là một phần không thể thiếu của bộ phim.

"Bi, đừng sợ" từng được giới chuyên môn đánh giá cao, nhưng những cảnh nóng của "Bi, đừng sợ" vẫn khiến khán giả thấy đỏ mặt gai mắt và đương nhiên nhiều cảnh quay đã bị cắt bỏ sau khi ra rạp. Rất nhiều bộ phim đương đại trở thành tiêu điểm tranh luận của giới chuyên môn cũng như công chúng, nhất là sau khi bị cấm hay bị cắt trước khi chiếu rạp. "Hot boy nổi loạn...", "Bẫy cấp ba" là những trường hợp như thế.

Câu hỏi đặt ra cho nhà làm phim là: Tại sao, khi chưa mở cửa, khi "cơ chế" còn rất đóng, chúng ta (bao gồm khâu kiểm duyệt và khán giả) hết choáng lại sốc nhưng vẫn dễ dàng chấp nhận những cảnh nude, cảnh nóng của "Làng Vũ Đại ngày ấy" hay "Cô gái trên sông", thì lại tỏ ra khó chịu trước những cảnh sex của "Bi, đừng sợ"; "Hot boy nổi loạn...", "Bẫy cấp ba"…?

Câu trả lời có lẽ nằm ở thông điệp của nhà sản xuất muốn hướng tới là vì nghệ thuật hay câu khách bán vé? Và xa hơn, hẳn còn phụ thuộc vào tài năng chuyển tải thông điệp của chính họ. Trong khi câu hỏi chưa được trả lời thì VTV đã quyết định tiếp tục chiếu "Sex and the city" - bộ phim đề cập một cách trực diện về nhu cầu tình dục của phụ nữ

Thực tế thì trước đó, vào năm 2014, "Sex and the city" từng được kênh VTV2 phát sóng, mở màn cho khung giờ phim dành cho người lớn. Thế nhưng quyết định này đã vấp phải nhiều ý kiến trái chiều từ cả công chúng lẫn người làm nghề khiến cho VTV2 đành đột ngột dừng phát sóng series "Sex and the city" mà không đưa ra bất cứ lời giải thích nào. Khung giờ dành cho người lớn cũng vì thế mà chìm trong im lặng. Thế nhưng, ngay cả hiện nay, sau khoảng thời gian không ngắn để công chúng làm quen thì "Sex and the city" vẫn khiến dư luận tranh cãi… gay gắt.

Ở nhiều nước trên thế giới như Thổ Nhĩ Kỳ, Đài Loan, Thụy Sĩ, Thái Lan… đã có khung giờ từ 22 giờ đến 5 giờ sáng là khung "giờ vàng" cho thể loại 18+. Đài truyền hình của họ đã thực hiện điều này gần 10 năm qua và đang tiếp tục.

Nhưng còn ở nước ta, dư luận luôn chia ra thành hai luồng quan điểm, bên ủng hộ bởi cho rằng chiếu phim 18+ trên truyền hình là cách tốt để giáo dục giới tính; mặt khác việc này cũng không làm ảnh hưởng gì đến trẻ vì đó là giờ quá khuya, trẻ đa số đã ngủ. Phe này cũng phản biện lại ý kiến cho rằng không thể kiểm soát được đối tượng khán giả dưới 18 tuổi khi cho rằng, nếu muốn xem thể loại 18+, 21+ thì các em hoàn toàn có thể dễ dàng xem trên internet chứ không phải đợi đến khi chiếu trên tivi…

Ở phía dư luận phản đối lại cho rằng có nhiều cách để giáo dục giới tính chứ không nhất thiết phải chiếu phim 18+ trên sóng đài truyền hình quốc gia. Và vấn đề trái thuần phong mỹ tục Việt Nam cũng được nhiều người đưa ra để kêu gọi nên dừng khung giờ phát "phim người lớn" này lại.

Tuy nhiên, dù là ủng hộ hay phản đối thì hầu hết đều có chung một mối quan ngại là vấn đề kiểm soát đối tượng khán giả. Bởi dẫu là chiếu khung giờ muộn, 23 giờ, dẫu có dán nhãn cảnh báo 18+ nhưng làm sao có thể chắc chắn trẻ không xem?

Có nên tiếp tục bài xích?

Đạo diễn Phan Đăng Di từng cho biết, khi làm phim, anh thường quan tâm đến những vấn đề  liên quan đến đời sống của một con người, khiến họ vui sướng hay buồn khổ. Trong đó, sex là một nhu cầu tự nhiên và căn bản. Đạo diễn "Bi, đừng sợ" cũng không ngần ngại khẳng định ngay ở châu Á, Nhật Bản cũng là đất nước rất phát triển nền công nghiệp tình dục. Nhưng hãy nhìn người Nhật khi họ đi ra ngoài xem, có vì thế mà họ trở nên thấp kém không?

Đạo diễn Nguyễn Thanh Vân.
Đạo diễn Nguyễn Thanh Vân.

Theo đạo diễn Nguyễn Thanh Vân thì cái quan trọng nhất chính là việc mà thế giới đã làm trước chúng ta từ rất lâu với nhiều nghiên cứu về tâm lý, sinh lý, nhận thức của người xem. Họ cân nhắc rất kĩ đến tâm lý lứa tuổi người xem, căn cứ vào đó để nhà sản xuất phim làm ra những sản phẩm phù hợp cho từng đối tượng.

Bên cạnh đó, việc phân loại phim theo lứa tuổi cũng là cách chúng ta quản lý việc nhập khẩu hay xuất khẩu phim theo quy định quốc tế. Thực tế, đối với các đạo diễn, sẽ không có tình trạng quá chú trọng đến những yếu tố tình dục hay kích thích trong những bộ phim 18+. Bởi theo tình hình hiện nay ở những kinh đô điện ảnh lớn, các đạo diễn đã và đang phải sửa chữa, phải cắt cúp, phải điều chỉnh lại phim của mình để mở rộng đối tượng khán giả tới những lứa tuổi 16+, 17+ chứ không chỉ phục vụ riêng cho lứa tuổi 18+.

Đạo diễn cũng không phủ nhận tình trạng cái gì càng cấm thì càng muốn xem, càng muốn biết, phim nào càng dán nhãn 18+ thì lại càng thu hút người xem. Nhưng tất cả tình trạng này sẽ chỉ diễn ra ở giai đoạn đầu khi chúng ta mới áp dụng hình thức dán nhãn phim theo lứa tuổi, bởi sau những tò mò ban đầu, khán giả của chúng ta sẽ tuân thủ theo đúng những nhãn phim theo lứa tuổi. Vì thế, ông khẳng định đã đến lúc chúng ta cần bắt kịp xu hướng của thế giới, không cần thiết quá e ngại cảnh nóng hay phim nóng.

"Thực ra, nếu để lo lắng thì có rất nhiều nỗi lo, nhưng không thể để nỗi lo, nỗi sợ khiến chúng ta không làm những việc đúng với tiến trình phát triển. Khán giả Việt không dễ đánh lừa như chúng ta nghĩ", đạo diễn của "Đời cát" khẳng định.

Đạo diễn Nhuệ Giang.
Đạo diễn Nhuệ Giang.

Còn theo đạo diễn Nhuệ Giang thì phải cởi bỏ suy nghĩ cố hữu về phim truyền hình. Đây được xem là một bước đi mới mẻ cho thể loại phim chiếu trên truyền hình. Bởi rõ ràng mục đích ở đây là giáo dục giới tính. Thời điểm chúng ta đang sống là thời đại mở cửa, những quan niệm cũng cần cởi mở hơn và cũng là lúc nghệ thuật cần phải đi sâu, đi sát hơn vào đời sống của con người. Việc chiếu những bộ phim 18+ trên sóng truyền hình, theo ông thấy ở các nước có nền điện ảnh phát triển khác họ đã làm từ lâu rồi.

Điều cơ bản là làm sao để phim 18+ không trở thành dung tục. Ông cho biết đã từng xem phim "Người đàn bà cuồng dâm", bộ phim này rõ ràng có rất nhiều cảnh "nóng". Nhưng không chỉ ông mà nhiều chuyên gia về điện ảnh đều thừa nhận đó là một bộ phim rất nghệ thuật, để lại cho người xem những ấn tượng sâu đậm, tính giáo dục chiến thắng sự dung tục.

Trong mỗi tác phẩm nghệ thuật có sử dụng cảnh nóng thì ranh giới giữa nghệ thuật và dung tục, khiêu dâm là rất mong manh. Vậy nên, cái mà mọi người cần khi nhà đài thực hiện ý tưởng này là để khán giả thưởng thức được chất nghệ thuật trong bộ phim đó. Còn lại, những lo sợ về hệ lụy do dòng phim này gây ra đối với đối tượng xem phim thì trước đây chúng ta đã có những suy nghĩ cố hữu rằng, nó không được chiếu trên truyền hình. Nhưng thực tế là có rất nhiều những sai lầm trước đây mà người lớn mắc phải khi che đậy "chuyện khó nói", đó là làm nảy sinh tính tò mò của các em nhỏ.

Từ tò mò, các em ham khám phá bằng cách chỉ sau một cái click chuột là các em có thể tiếp cận với mọi thứ… Rồi từ đó phát sinh những sai lầm, những rủi ro không đáng có. Và cũng chính tư tưởng cố hữu này đã hạn chế tính sáng tạo của các nhà làm phim… Vậy nên, đã đến lúc chúng ta cần nhìn nhận đúng đắn về vấn đề này, cần giáo dục một cách nghiêm túc về giới tính. Và ông kỳ vọng rằng nghệ thuật thứ 7 làm được điều đó.

Đạo diễn Nguyễn Quang Dũng.
Đạo diễn Nguyễn Quang Dũng.

Đạo diễn Nguyễn Quang Dũng thì cho rằng không thể để nỗi lo, nỗi sợ khiến chúng ta không làm. Ông không nghĩ việc chiếu phim 18+ trên truyền hình sẽ ảnh hưởng tới giới trẻ bởi hiện nay trên kênh mạng xã hội, internet còn phức tạp hơn gấp nhiều lần. Tuy nhiên chúng ta cần cảnh báo. Việc cảnh báo nhằm mục đích để khán giả biết bộ phim như thế nào nên xem. Đó là công bằng cho người làm phim và cả khán giả.

Thường thì người ta dán nhãn hạn chế lứa tuổi hay cảnh báo thì họ sẽ không cắt những cảnh có yếu tố đó. Nói thật lòng thì cũng không đơn giản để làm ra những bộ phim như vậy đâu. Thậm chí, còn đòi hỏi đạo diễn có tay nghề rất cao. Như chúng ta lâu nay có quá nhiều quy định khiến nhiều bộ phim cắt đầu, cắt đuôi trở thành “người dị dạng”, thậm chí phim nhập cũng chịu chung số phận. Vậy nên, bản thân là người làm phim mà cũng mong muốn sẽ được xem những bộ phim với bản hoàn chỉnh.

Đạo diễn cho hay ở Mỹ có hiệp hội phụ huynh để đưa ra khuyến cáo và dán nhãn. Vì họ sẽ biết những gì con họ không nên xem. Nhưng đó là ở Mỹ, họ có một nền điện ảnh phát triển nhất thế giới, và quan trọng nữa là nền tảng văn hóa, việc giáo dục của họ cũng khác. Người Việt ta lại hay có tâm lý đám đông và thường tò mò.

Mặt khác phim có những đặc thù riêng, thường là các ranh giới rất mong manh, lại còn phụ thuộc vào cảm nhận của người xem. Chưa kể, đặc thù văn hóa của từng nước cũng không giống nhau nên cá nhân tôi cho rằng quan trọng là chúng ta làm thế nào để việc phân loại trở thành cánh cửa cho các đạo diễn sáng tạo ra nhiều bộ phim hay, xuất sắc chứ đừng để tạo ra một xu hướng ăn theo phim 18+.

Ngay chính phim Việt ra rạp, trong thời gian có sự kiểm duyệt gắt gao thì cũng không ít phim đã tranh thủ hướng tác phẩm của mình đến những đề tài nhạy cảm. Thậm chí không ít phim còn tranh thủ tiếp cận theo hướng dung tục.

Vì thế, một dòng phim 18+ trong tương lai gần như chắc chắn sẽ xảy ra, vấn đề chỉ còn là chúng ta ứng xử với việc này như thế nào khi mà một số lượng lớn khán giả VN ít có sự tự giác tuân theo quy định! Theo đạo diễn thì chắc chắn giai đoạn đầu chúng ta sẽ phải đối phó với không ít khó khăn, nhưng dần dần nó trở thành chuyện bình thường thì sẽ quen đi. Cũng đã đến lúc chính bản thân mỗi người Việt chúng ta phải tự học cách biết đọc, biết xem có chọn lọc…

Trần Mỹ Hiền

Các tin khác

Khơi thông nguồn lực từ dữ liệu văn hóa

Khơi thông nguồn lực từ dữ liệu văn hóa

Việt Nam đã tạo lập ngày càng nhiều dữ liệu số về di sản, nhưng phần lớn vẫn phân tán, thiếu liên thông và chưa được khai thác như một nguồn lực. Chuyển từ những bản sao số rời rạc sang hạ tầng tri thức dùng chung vì thế là điều kiện để di sản tiếp tục tạo ra giá trị cho nghiên cứu, giáo dục, sáng tạo và cộng đồng.

Vì sao Mỹ ra tay cứu đồng yen Nhật Bản?

Vì sao Mỹ ra tay cứu đồng yen Nhật Bản?

Trước đà lao dốc của đồng yen, Mỹ đã ra tay hỗ trợ Nhật Bản sau gần 3 thập kỷ, đánh dấu động thái phối hợp hiếm hoi giữa lúc những tác động từ tỷ giá ngày càng lan rộng.

Các nghệ sĩ trẻ với tư duy mới mẻ mang đến sức sống mới cho làng nghề.

Tái sinh di sản làng nghề

Hà Nội sở hữu hơn 1.300 làng nghề. Thế nhưng, nhiều làng nghề đang đứng trước nguy cơ mai một vì thiếu thị trường, thiếu người kế nghiệp và thiếu không gian để kể câu chuyện của mình. Trước thềm Lễ hội Thiết kế Sáng tạo Hà Nội 2026, những người trẻ đã chọn làng nghề làm chất liệu sáng tạo, mở ra một cách tiếp cận mới, tái sinh di sản làng nghề…

Khi cổ vật thành “mồi” của kẻ gian

Khi cổ vật thành “mồi” của kẻ gian

Những pho tượng, sắc phong trong đình chùa đến những cấu kiện nguyên gốc của các công trình cổ, nhiều di sản đang trở thành mục tiêu của nạn trộm cắp ngày càng tinh vi, táo tợn. Mỗi cổ vật bị thất lạc không chỉ là mất đi một tài sản quý giá, mà còn là sự đứt gãy một phần ký ức lịch sử, văn hóa của dân tộc.

Từ nâng tầm quản trị đến khát vọng chuyên nghiệp hóa

Từ nâng tầm quản trị đến khát vọng chuyên nghiệp hóa

Trước đòi hỏi của kỷ nguyên phát triển mới, thể thao Việt Nam đang đứng trước bước ngoặt chiến lược: chuyển đổi mạnh mẽ từ quản lý hành chính sang quản trị hiện đại và thương mại hóa chuyên nghiệp. Nâng cao năng lực tổ chức sự kiện không chỉ là thước đo điều hành, mà còn là chìa khóa mở ra không gian kinh tế thể thao đầy tiềm năng.

Tuân thủ nguyên tác hay dũng cảm bước qua?

Tuân thủ nguyên tác hay dũng cảm bước qua?

Khi “The Odyssey” - bộ phim điện ảnh lấy cảm hứng từ sử thi kinh điển của Homer công bố dàn diễn viên, lựa chọn của đạo diễn Christopher Nolan tựa như “quả táo bất hòa”, tạo ra những luồng tranh luận sôi nổi, độc giả lan tỏa những bài viết phân tích, so sánh với nguyên tác sử thi. Cùng thời gian, điện ảnh Việt Nam dậy sóng khi công bố Tăng Thanh Hà vào vai Nam Phương Hoàng hậu. Tại sao đạo diễn lại thích đảo lộn những hình mẫu vốn đã quá đỗi quen thuộc và thành công từ nguyên tác? Liệu việc tuân thủ tuyệt đối tác phẩm gốc có phải “lá bùa hộ mệnh”, hay sự phóng tác dũng cảm mới giúp tác phẩm đến gần hơn với thế hệ khán giả mới?

Cần hệ sinh thái sáng tạo cho họa sĩ trẻ

Cần hệ sinh thái sáng tạo cho họa sĩ trẻ

Festival Mỹ thuật trẻ lần thứ 8 năm 2026 đang diễn ra tại Hà Nội, mở ra một không gian đối thoại đa chiều của nghệ thuật đương đại, phản ánh tiếng nói của những người trẻ trước cuộc sống và những thay đổi của thời cuộc. Tuy nhiên, hơn cả một kỳ liên hoan, mỹ thuật trẻ cần có một chiến lược phát triển dài hạn trong thời gian tới.

Mỹ thâm hụt ngân sách do hoàn thuế nhập khẩu

Mỹ thâm hụt ngân sách do hoàn thuế nhập khẩu

Sau khi Tòa án Tối cao bác bỏ cơ sở pháp lý của nhiều mức thuế quan, Chính phủ Mỹ phải hoàn hàng chục tỷ USD cho doanh nghiệp nhập khẩu, gây ra hậu quả ngân sách tháng 6/2026 thâm hụt 120 tỷ USD.

Hình tượng người chiến sĩ - từ nguyên mẫu đến màn ảnh

Hình tượng người chiến sĩ - từ nguyên mẫu đến màn ảnh

Thời gian gần đây, nhiều bộ phim có chất liệu từ những chuyên án và nguyên mẫu có thật trong lực lượng CAND đã được đưa vào sản xuất. Những tác phẩm điện ảnh ấy không chỉ mang đến những câu chuyện chân thực, giàu tính nhân văn, tái hiện sinh động cuộc đấu tranh bảo vệ an ninh Tổ quốc mà còn khắc họa bản lĩnh, trí tuệ và sự hy sinh của các chiến sĩ Công an trong nhiều giai đoạn lịch sử.

Đào tạo trẻ - nền móng bền vững của Thể thao CAND

Đào tạo trẻ - nền móng bền vững của Thể thao CAND

Trong thể thao thành tích cao, mỗi tấm huy chương không chỉ được quyết định ở khoảnh khắc thi đấu, mà được vun đắp từ rất sớm: từ khâu phát hiện năng khiếu, lựa chọn môn phù hợp, xây dựng giáo án huấn luyện, tạo dựng môi trường rèn luyện cho đến bồi dưỡng bản lĩnh qua từng giải đấu. Với Thể thao Công an nhân dân (CAND), công tác đào tạo trẻ vì thế luôn mang ý nghĩa đặc biệt. Đó không chỉ là nhiệm vụ chuẩn bị lực lượng kế cận cho thể thao CAND, mà còn là sự đóng góp thiết thực vào thành tích chung của thể thao Việt Nam.

Chuỗi cung ứng và mặt trận an ninh mới

Chuỗi cung ứng và mặt trận an ninh mới

Đầu năm 2026, khi xung đột Mỹ - Iran đẩy eo biển Hormuz vào tình trạng gián đoạn nghiêm trọng, nỗi lo của thế giới không chỉ là giá dầu, mà còn là chip bán dẫn.

Hành trình đưa các anh trở về đất mẹ

Hành trình đưa các anh trở về đất mẹ

Những tấm thân vùi sâu dưới đất, nằm yên lặng hơn nửa thế kỷ, có những tình yêu không được viết bằng đám cưới, mà được viết bằng cả một đời chờ đợi. Đó là những thước phim chân thực và sống động nhất đã và đang diễn ra trong “chiến dịch 500 ngày đêm” tìm kiếm hài cốt liệt sĩ.

Tiệm cận thế giới để vươn xa

Tiệm cận thế giới để vươn xa

Trong những năm gần đây, điện ảnh Việt Nam ghi nhận bước tiến rõ rệt cả về quy mô thị trường lẫn năng lực sản xuất. Chất lượng hình ảnh, thiết kế mỹ thuật, diễn xuất hay tổ chức sản xuất ngày càng tiệm cận những chuẩn mực mới. Tuy nhiên, để một bộ phim không chỉ thành công trong nước mà còn có thể bước ra các liên hoan phim, thị trường phát hành quốc tế, điểm nghẽn lớn nhất vẫn nằm ở kịch bản. Những câu chuyện giàu bản sắc Việt Nam cần được kể bằng một ngôn ngữ điện ảnh đủ sức tạo đồng cảm với khán giả toàn cầu.

"0% lãi suất" và góc khuất ứng lương qua app

"0% lãi suất" và góc khuất ứng lương qua app

Chỉ cần vài thao tác không quá 10 phút trên điện thoại, người lao động có thể nhận trước tiền lương nhờ những lời quảng cáo "0% lãi suất", "giải ngân trong 5 phút". Nhưng phía sau sự tiện lợi ấy là các khoản phí phát sinh mà người lao động chỉ biết khi đã nhận tiền và khả năng vi phạm pháp luật, nguy cơ phụ thuộc tài chính và nếu không tỉnh táo thì rất khó để phân biệt giữa dịch vụ ứng lương với hoạt động cấp tín dụng.

Khi nắng nóng có thể làm “bốc hơi” GDP

Khi nắng nóng có thể làm “bốc hơi” GDP

Những đợt nắng nóng cực đoan đang hoành hành tại châu Âu không chỉ là vấn đề thời tiết hay môi trường, mà ngày càng hiện rõ như một thách thức kinh tế, đe dọa tới tốc độ tăng trưởng GDP và gây ra khó khăn cho mọi mặt đời sống.