Áo xưa ngàn dặm

Ông hay hát "Tống biệt" của cụ Tản Đà bằng giọng ca trù xưa cổ. Đôi khi chỉ đến đoạn "Đá mòn rêu nhạt/ Nước chảy huê trôi/ Cái hạc bay lên vút tận trời..." là khoé mắt ông đã ướt. Ông nói, cả trọn một đời người xa đất Bắc tính nay đã 80 năm, nhưng trong giấc mơ ông luôn là những cơn gió bấc đi ngang ngõ, những phố mưa phùn mỗi dịp Xuân về.

Và cả đời ông là sự phục dựng, từ nếp sống, nếp nghĩ, của một miền Bắc đã xa ông và gia đình ông đến ngàn dặm; nhưng lại gần như hơi thở, trong cuộc sống của ông.

Phía sau cánh cửa gỗ

Tôi đang viết về một người bình thường, không phải là một người nổi tiếng. Đúng hơn là một cuộc đời thật bình thường, giấu lặng lẽ sau ô cửa gỗ kiểu Bắc xưa, của ông Trần Ngọc Bình, sống ở khu chợ Vườn Chuối (Q.3, TPHCM). Tôi biết ông một dịp tình cờ - tôi đến một khu bán đồ Bắc trên đường Trần Quốc Toản, khi cả tôi và ông cùng đi mua sấu tươi về dầm canh rau muống.

Trong câu chuyện, biết tôi vào Sài Gòn 10 năm, vẫn nấu đồ Bắc ăn mỗi ngày, vẫn dùng phương ngữ phía Bắc trong các cuộc trò chuyện, thì sự thân mật của hai bác cháu diễn ra khá nhanh. Bề ngoài, nom ông khoẻ mạnh, minh mẫn hơn bất kỳ người nào ngoài 80 tuổi mà tôi đã từng gặp trong đời.

Một lời mời cơm tối (không phải xã giao) đã được ông đưa ra, kèm theo: "Bác muốn cho cháu xem nhiều thứ về miền Bắc rất hay mà gia đình bác giữ bao đời".

5 giờ chiều, tôi đến. Ngôi nhà ông khá cũ, nằm trong một con hẻm gần chợ Vườn Chuối. Góc sân trùm lên bởi cây Ngọc Lan đã cao tuổi. Cửa gỗ được chạm trổ theo lối cửa đình Bắc Bộ, đón ánh nắng nhẹ của buổi chiều xuyên thẳng qua.

Trong ngôi nhà, toàn bộ nội thất bằng gỗ đã ghi màu thời gian đi qua nó. Bộ bàn ghế gỗ theo lối tràng kỷ đã sang màu sẫm. Trên bàn là trà, hũ mứt gừng và một ít vật dụng dùng để uống trà bằng gốm sứ Bát Tràng. Chiếc tràng kỷ để phía sau. Một chiếc quạt tre ngả màu vàng sẫm để sẵn ở đó. Trên tường là những tấm ảnh cũ đen trắng ngày xưa, thời các cụ còn mặc áo dài, đứng trang nghiêm chụp hình; những đứa trẻ con cười theo sự chỉ đạo của người chụp, miệng méo xệch. Ông Bình chỉ nhân vật ở góc ảnh, một đứa trẻ tầm 4 tuổi đứng bên cạnh mẹ. Bức ảnh đó được chụp vào năm 1934.

Khi còn ở Hà Nội, gia đình ông ở phố Gia Long (nay là phố Bà Triệu), có một cửa hiệu khắc dấu đồng. Hà Nội khi ấy trong ký ức của đứa bé 4 tuổi không có gì nhiều ngoài cái lạnh run người vào mùa đông, những trò ngỗ nghịch của trẻ con kiểu như nhặt mo cau về làm xe kéo, bắt chước các cụ phu xe vẫn kéo xe chở người đi ngang phố.

Kiến trúc nhà 87 Mã Mây, đặc trưng của Hà Nội cổ. Ảnh: Trang thông tin cổng TL - KTQHXD QG.
Kiến trúc nhà 87 Mã Mây, đặc trưng của Hà Nội cổ. Ảnh: Trang thông tin cổng TL -  KTQHXD QG.

2 năm sau thì gia đình ông chuyển vào Nam, vào năm 1936 đến khu Vườn Chuối này. Sài Gòn khi ấy thưa thớt lắm. Chỗ ông ở vẫn là những mảnh ruộng dài phía sau. Bố ông vẫn mang theo nghề gia truyền làm con dấu, mẹ ông thì vẫn như hồi ở Hà Nội, sống cuộc sống của một phụ nữ lặng lẽ sau lưng chồng, chăm con cái, sống với không gian bếp núc nhiều hơn là sống cuộc sống của một phụ nữ tự chủ.

Bữa cơm khách do con dâu út của ông nấu, với cơm tám xoan, cá Bống kho, trứng đúc, rau muống luộc, thịt luộc, canh nước muống dầm sấu cùng một đĩa giò Ước Lễ. Chị này hiện bán vải ở khu Tân Định, một người gốc Bắc Ninh. Ông nói, các con ông đều chọn vợ là các cô gái Bắc sinh ra trong những gia đình nền nếp. Dù có thể là những người phụ nữ thành đạt ngoài xã hội, tiếp xúc với đủ hạng người từ thượng vàng đến hạ cám, thì về nhà vẫn luôn phải là những người phụ nữ của gia đình, sống có trước có sau, theo lối sống của các cụ đất Bắc xưa.

"Tôi vào Sài Gòn đã tròn 80 năm, khi vào mới chỉ là đứa trẻ 6 tuổi. Câu đầu tiên mà bố tôi dạy anh em chúng tôi khi vào đây, dù đất có sập, nhà mình vẫn nói tiếng Bắc, sống nếp sống người Bắc, tôn trọng lễ nghĩa, tu nhân tích đức theo Phật Pháp, không khoe khoang hợm hĩnh, để yên lành trước thiên hạ thì nên kiệm lời, nên bình tĩnh, hạn chế đối đầu đấu khẩu".

6 anh em ông được trưởng thành trong cái khuôn lễ đó. Gặp người lớn thì một thưa hai gửi, ăn cơm thì phải mời tất cả những người lớn tuổi hơn, không văng tục chửi bậy kiểu kẻ đầu đường xó chợ... Và rồi chẳng ai bảo ai nhiều, anh giữ nếp thì em cũng noi theo vào mà giữ. Một nếp sống từ nguồn cội lặng lẽ chảy qua đời con cháu. Ông kể, có một lần nói chuyện với bạn ở trường, chữ "vào" ông nói thành "vô", chữ "rẽ" ông nói thành "quẹo", thế là cái roi mây mẹ ông gác dưới bếp được phát huy tác dụng.

"Bố nói với con rồi. Tiếng Bắc không có gì xấu mà con phải thay đổi. Con nói chữ "vào" bạn bè con cũng hiểu. Con nói chữ "rẽ" nếu bạn bè con không hiểu thì con phải giải thích cho họ hiểu. Đều là tiếng Việt cả chứ có phải là tiếng Pháp đâu mà con phải thay đổi?" - sau khi bị đánh, ông nhận được những lời dạy đó từ bố.

Nghiêm ngặt, gia phong là thế nhưng với các anh em ông, bố ông cho đi học trường Tây, học tiếng Mỹ, học đàn, học vẽ. Cầm kỳ thi hoạ đều đủ và không ngừng cho nạp những tinh tuý từ ngôn ngữ đến văn hoá của các nước tiên tiến, đó là điều mà bố ông muốn cho các con phải có. Bố ông bảo, cuộc đời là phải biết nhiều thứ, biết nhiều tiếng nước ngoài, để khi đi đâu không phải như ếch ngồi đáy giếng.

Anh em ông lớn lên đều làm cho sở Mỹ, cho các doanh nghiệp lớn của nước ngoài từ xưa. Thế nhưng, khi về nhà thì ai nấy đều tăm tắp: lối sống, sinh hoạt theo kiểu Bắc. "Tôi có cảm tưởng như bố mẹ tôi là những bức tường thành vững chắc. Các cụ ngồi đấy sống làm gương trong việc giữ nề giữ nếp, giữ những tinh tuý văn hoá đất Bắc để cho con cháu có cái mà nương náu, không bị trật gốc dù có đến bất cứ xứ nào".

Thế đấy, mà ở đất Sài Gòn, có ngôi nhà nho nhỏ, yên yên nằm giữa phố đông đúc là thế, mà vẫn giữ trong đó tất cả những gì là hồn cốt tinh tuý của cả một vùng đất, cả một nền văn hoá được thừa hưởng từ bao đời bao kiếp, qua những con người ở các thế hệ kế tiếp. Ở đó, lễ nghĩa được giữ lại, gia phong được giữ lại, âm thầm, bền bỉ mặc cho bao đổi thay, bao biến động, bao bể dâu của thời cuộc.

Trạm dừng chân thiêng liêng

Ông Bình có 5 người con, thì đến 4 người bây giờ đã mang theo cái nếp nhà ấy sang Mỹ, Pháp. Người con ở lại cùng ông là con trai út, học rất giỏi nhưng không chọn cách xa xứ như những anh chị trước đó. Anh quan niệm: "Đất mẹ còn nhiều điều để nương náu. Đời ông bà đến đời cha đã là những cánh chim thiên di, thì cũng phải có người dừng bước, để phụng dưỡng cha mẹ và làm bến đỗ cho những anh em khi về quê hương, còn có cái trạm dừng chân".

Cứ nhắc lại điều con trai nói khi quyết định không đi Mỹ, ông Bình lại chảy nước mắt. Nhất là cái "trạm dừng". Ông bảo, cả một đời của cha ông và giờ đến ông, cố gắng làm hết sức có thể để xây dựng những "trạm dừng" ấy. Bố ông xa Hà Nội từ năm 1936 và xa quê gần 40 năm ròng. Cụ mất trong một cơn bạo bệnh vào năm 1974.

Trước khi mất, cụ chỉ ước được về quê, khi chết đi được nằm cạnh tổ tiên ở đất Bắc. Cả đời bố ông, canh cánh một ngày trở lại dù chỉ một lần, gặp lại bà con họ hàng ở phố Hà Nội, ngẩng mặt lên hứng một ít mưa phùn mùa đông cho thoả nhớ cái lạnh mang theo cả đời người không thể nào quên được.

Năm 1980, khi kinh tế ổn ổn, ông Bình đã cất mộ ông cụ, đưa về khu nghĩa trang của tổ tông ở miền Bắc. Khi mẹ ông bệnh sắp qua đời, gia đình cũng vội vàng đưa về cố hương, để cụ bà nhìn một lần những con phố cũ, nhìn Tháp Rùa, nhìn những rặng liễu xanh bên hồ Gươm như cả tuổi thanh xuân, cả đời con gái bà đã gửi lại chốn này, để rồi nhắm mắt.

Cảnh sinh hoạt (được dàn dựng lại) của người Hà Nội xưa trong không gian nhà 87 Mã Mây. Ảnh: HàNộiMới.
Cảnh sinh hoạt (được dàn dựng lại) của người Hà Nội xưa trong không gian nhà 87 Mã Mây. Ảnh: HàNộiMới.

Ông Bình tâm sự, rồi đời ông cũng thế thôi. Rồi lại nhờ con đưa về phố xưa khi ông cảm thấy sức khoẻ của mình đã không còn ổn. Nhưng điều mà ông yên lòng là đến giờ phút này, ông và các con cháu ông đều thấy rất hạnh phúc khi luôn "mang theo quê hương và giữ nó trong đời sống của chính mình".

Chúng tôi ngồi uống trà. Giọng cố NSND Quách Thị Hồ lảnh lót từ Hồng Hồng Tuyết Tuyết đến Lá Đào rơi rắc lối Thiên Thai. Ông Bình lấy cái đàn đáy ra chơi, và hát. Đến đoạn "Trời đất từ nay xa cách mãi" trong Tống biệt thì nước mắt ông chảy dài.

Ông nhớ vợ ông, người con gái mà ông yêu cả một đời, cô gái Bắc đi cùng chuyến đi với gia đình ông ngày rời Hà Nội. Cô gái con một gia đình lễ giáo như gia đình ông. Cô gái ngồi hát ca trù cùng ông, những lúc ông là kẻ cầm chầu gõ nhịp. Người nối tiếp mẹ ông giữ lại nếp nhà cho các con, thầm lặng một đời đứng sau chồng con và ra đi khi các con chưa kịp trưởng thành.

Bà được về với tổ tông cũng đã ba mươi năm, thời gian như bóng câu qua cửa sổ, ông một mình đảm đương cả vai trò làm cha làm mẹ dạy dỗ các con nên người. Có lần con ông khuyên ông nên đi bước nữa cho đỡ đơn độc, ông chỉ nói: "Cảm ơn các con đã lo cho bố. Nhưng giờ này, nếu bố có thêm một lựa chọn, thì sự bình yên chắc gì đã giữ được cho các con".

Và rồi chính ông, chứ không ai khác, đã chọn làm trạm dừng cho các con, mãi mãi. Để các con có nơi mà trở về, có cái gốc để không cảm thấy lạc lõng như bao nhiêu người Việt đã ra đi mà khi trở lại quê hương, như một người khách trọ trên chính quê của mình.

Thời buổi đất chật người đông, đạo đức xuống cấp, con người ở một mặt nào đó giẫm đạp lên nhau mà sống, nếu ta không có niềm tin, không có điểm tựa mà đứng, không có những người đã sống để làm "điểm dừng" cho ta, thì sự chông chênh, sự hoang mang vô định, là điều hoàn toàn xảy ra. Và đó là một bi kịch. Chỉ còn cái đạo, cái nghĩa, cái nếp gia phong cha ông gửi lại, ai có tâm thì nhận lấy để mà sống, để mà dạy cho con cháu sống cho có đạo có nghĩa, có trước có sau, có nguồn có cội...Như ông Bình và gia đình ông, vẫn giữ nếp áo xưa, dù có xa đến ngàn dặm cả về không gian lẫn thời gian.

Chỉ có những điều đó, ta mới thấy mình được nương náu.

Hoàng Nguyên Vũ

Các tin khác

Khơi thông nguồn lực từ dữ liệu văn hóa

Khơi thông nguồn lực từ dữ liệu văn hóa

Việt Nam đã tạo lập ngày càng nhiều dữ liệu số về di sản, nhưng phần lớn vẫn phân tán, thiếu liên thông và chưa được khai thác như một nguồn lực. Chuyển từ những bản sao số rời rạc sang hạ tầng tri thức dùng chung vì thế là điều kiện để di sản tiếp tục tạo ra giá trị cho nghiên cứu, giáo dục, sáng tạo và cộng đồng.

Vì sao Mỹ ra tay cứu đồng yen Nhật Bản?

Vì sao Mỹ ra tay cứu đồng yen Nhật Bản?

Trước đà lao dốc của đồng yen, Mỹ đã ra tay hỗ trợ Nhật Bản sau gần 3 thập kỷ, đánh dấu động thái phối hợp hiếm hoi giữa lúc những tác động từ tỷ giá ngày càng lan rộng.

Các nghệ sĩ trẻ với tư duy mới mẻ mang đến sức sống mới cho làng nghề.

Tái sinh di sản làng nghề

Hà Nội sở hữu hơn 1.300 làng nghề. Thế nhưng, nhiều làng nghề đang đứng trước nguy cơ mai một vì thiếu thị trường, thiếu người kế nghiệp và thiếu không gian để kể câu chuyện của mình. Trước thềm Lễ hội Thiết kế Sáng tạo Hà Nội 2026, những người trẻ đã chọn làng nghề làm chất liệu sáng tạo, mở ra một cách tiếp cận mới, tái sinh di sản làng nghề…

Khi cổ vật thành “mồi” của kẻ gian

Khi cổ vật thành “mồi” của kẻ gian

Những pho tượng, sắc phong trong đình chùa đến những cấu kiện nguyên gốc của các công trình cổ, nhiều di sản đang trở thành mục tiêu của nạn trộm cắp ngày càng tinh vi, táo tợn. Mỗi cổ vật bị thất lạc không chỉ là mất đi một tài sản quý giá, mà còn là sự đứt gãy một phần ký ức lịch sử, văn hóa của dân tộc.

Từ nâng tầm quản trị đến khát vọng chuyên nghiệp hóa

Từ nâng tầm quản trị đến khát vọng chuyên nghiệp hóa

Trước đòi hỏi của kỷ nguyên phát triển mới, thể thao Việt Nam đang đứng trước bước ngoặt chiến lược: chuyển đổi mạnh mẽ từ quản lý hành chính sang quản trị hiện đại và thương mại hóa chuyên nghiệp. Nâng cao năng lực tổ chức sự kiện không chỉ là thước đo điều hành, mà còn là chìa khóa mở ra không gian kinh tế thể thao đầy tiềm năng.

Tuân thủ nguyên tác hay dũng cảm bước qua?

Tuân thủ nguyên tác hay dũng cảm bước qua?

Khi “The Odyssey” - bộ phim điện ảnh lấy cảm hứng từ sử thi kinh điển của Homer công bố dàn diễn viên, lựa chọn của đạo diễn Christopher Nolan tựa như “quả táo bất hòa”, tạo ra những luồng tranh luận sôi nổi, độc giả lan tỏa những bài viết phân tích, so sánh với nguyên tác sử thi. Cùng thời gian, điện ảnh Việt Nam dậy sóng khi công bố Tăng Thanh Hà vào vai Nam Phương Hoàng hậu. Tại sao đạo diễn lại thích đảo lộn những hình mẫu vốn đã quá đỗi quen thuộc và thành công từ nguyên tác? Liệu việc tuân thủ tuyệt đối tác phẩm gốc có phải “lá bùa hộ mệnh”, hay sự phóng tác dũng cảm mới giúp tác phẩm đến gần hơn với thế hệ khán giả mới?

Cần hệ sinh thái sáng tạo cho họa sĩ trẻ

Cần hệ sinh thái sáng tạo cho họa sĩ trẻ

Festival Mỹ thuật trẻ lần thứ 8 năm 2026 đang diễn ra tại Hà Nội, mở ra một không gian đối thoại đa chiều của nghệ thuật đương đại, phản ánh tiếng nói của những người trẻ trước cuộc sống và những thay đổi của thời cuộc. Tuy nhiên, hơn cả một kỳ liên hoan, mỹ thuật trẻ cần có một chiến lược phát triển dài hạn trong thời gian tới.

Mỹ thâm hụt ngân sách do hoàn thuế nhập khẩu

Mỹ thâm hụt ngân sách do hoàn thuế nhập khẩu

Sau khi Tòa án Tối cao bác bỏ cơ sở pháp lý của nhiều mức thuế quan, Chính phủ Mỹ phải hoàn hàng chục tỷ USD cho doanh nghiệp nhập khẩu, gây ra hậu quả ngân sách tháng 6/2026 thâm hụt 120 tỷ USD.

Hình tượng người chiến sĩ - từ nguyên mẫu đến màn ảnh

Hình tượng người chiến sĩ - từ nguyên mẫu đến màn ảnh

Thời gian gần đây, nhiều bộ phim có chất liệu từ những chuyên án và nguyên mẫu có thật trong lực lượng CAND đã được đưa vào sản xuất. Những tác phẩm điện ảnh ấy không chỉ mang đến những câu chuyện chân thực, giàu tính nhân văn, tái hiện sinh động cuộc đấu tranh bảo vệ an ninh Tổ quốc mà còn khắc họa bản lĩnh, trí tuệ và sự hy sinh của các chiến sĩ Công an trong nhiều giai đoạn lịch sử.

Đào tạo trẻ - nền móng bền vững của Thể thao CAND

Đào tạo trẻ - nền móng bền vững của Thể thao CAND

Trong thể thao thành tích cao, mỗi tấm huy chương không chỉ được quyết định ở khoảnh khắc thi đấu, mà được vun đắp từ rất sớm: từ khâu phát hiện năng khiếu, lựa chọn môn phù hợp, xây dựng giáo án huấn luyện, tạo dựng môi trường rèn luyện cho đến bồi dưỡng bản lĩnh qua từng giải đấu. Với Thể thao Công an nhân dân (CAND), công tác đào tạo trẻ vì thế luôn mang ý nghĩa đặc biệt. Đó không chỉ là nhiệm vụ chuẩn bị lực lượng kế cận cho thể thao CAND, mà còn là sự đóng góp thiết thực vào thành tích chung của thể thao Việt Nam.

Chuỗi cung ứng và mặt trận an ninh mới

Chuỗi cung ứng và mặt trận an ninh mới

Đầu năm 2026, khi xung đột Mỹ - Iran đẩy eo biển Hormuz vào tình trạng gián đoạn nghiêm trọng, nỗi lo của thế giới không chỉ là giá dầu, mà còn là chip bán dẫn.

Hành trình đưa các anh trở về đất mẹ

Hành trình đưa các anh trở về đất mẹ

Những tấm thân vùi sâu dưới đất, nằm yên lặng hơn nửa thế kỷ, có những tình yêu không được viết bằng đám cưới, mà được viết bằng cả một đời chờ đợi. Đó là những thước phim chân thực và sống động nhất đã và đang diễn ra trong “chiến dịch 500 ngày đêm” tìm kiếm hài cốt liệt sĩ.

Tiệm cận thế giới để vươn xa

Tiệm cận thế giới để vươn xa

Trong những năm gần đây, điện ảnh Việt Nam ghi nhận bước tiến rõ rệt cả về quy mô thị trường lẫn năng lực sản xuất. Chất lượng hình ảnh, thiết kế mỹ thuật, diễn xuất hay tổ chức sản xuất ngày càng tiệm cận những chuẩn mực mới. Tuy nhiên, để một bộ phim không chỉ thành công trong nước mà còn có thể bước ra các liên hoan phim, thị trường phát hành quốc tế, điểm nghẽn lớn nhất vẫn nằm ở kịch bản. Những câu chuyện giàu bản sắc Việt Nam cần được kể bằng một ngôn ngữ điện ảnh đủ sức tạo đồng cảm với khán giả toàn cầu.

"0% lãi suất" và góc khuất ứng lương qua app

"0% lãi suất" và góc khuất ứng lương qua app

Chỉ cần vài thao tác không quá 10 phút trên điện thoại, người lao động có thể nhận trước tiền lương nhờ những lời quảng cáo "0% lãi suất", "giải ngân trong 5 phút". Nhưng phía sau sự tiện lợi ấy là các khoản phí phát sinh mà người lao động chỉ biết khi đã nhận tiền và khả năng vi phạm pháp luật, nguy cơ phụ thuộc tài chính và nếu không tỉnh táo thì rất khó để phân biệt giữa dịch vụ ứng lương với hoạt động cấp tín dụng.

Khi nắng nóng có thể làm “bốc hơi” GDP

Khi nắng nóng có thể làm “bốc hơi” GDP

Những đợt nắng nóng cực đoan đang hoành hành tại châu Âu không chỉ là vấn đề thời tiết hay môi trường, mà ngày càng hiện rõ như một thách thức kinh tế, đe dọa tới tốc độ tăng trưởng GDP và gây ra khó khăn cho mọi mặt đời sống.