Xa xỉ đến khó tin trong giới siêu giàu ở Trung Quốc

Họ lái những chiếc siêu xe, không nghĩ tới gì khác ngoài việc chi tiêu hàng trăm nghìn đô-la mỗi đêm ra sao và khoe khoang sự giàu có.

Năm 2006, Trung Quốc là quốc gia khách hàng lớn thứ 3 của hãng Rolls Royce, nhưng năm 2011, họ đã là số 1, với cả các thương hiệu của Rolls Royce lẫn Lamborghini. Nhu cầu từ Trung Quốc cho những chiếc Phantom giá 381.000 USD cao tới mức Rolls Royce phải thuê thêm 200 nhân viên và yêu cầu toàn bộ nhân viên hiện hữu của họ làm tăng ca.

Trong năm 2011, hãng cũng đã cho ra mắt dòng sản phẩm “Năm rồng” chỉ dành riêng cho thị trường Trung Quốc, với giá khởi điểm 1,6 triệu USD.

Trong một ví dụ khác, Hội chợ Triệu phú ở Thượng Hải chất đống những chiếc điện thoại nạm kim cương, socola Pháp và những con chó cảnh giá 100.000 USD. Ở hội chợ đó lần thứ hai năm 2007, 11.000 người đã tới tham dự. Các thương hiệu châu Âu là đắt khách nhất.

Golf không còn là sang trọng, polo và ngựa đua là thú chơi mới của dân siêu giàu.
Golf không còn là sang trọng, polo và ngựa đua là thú chơi mới của dân siêu giàu.

Tạp chí Vogue xuất bản ở Trung Quốc nhiều quảng cáo tới mức bạn gần như phải là một tay cử tạ mới mang nổi nó. Những phụ nữ giàu có từ Thượng Hải và Bắc Kinh giờ ngồi ở hàng đầu các sô diễn thời trang tại Paris, nơi các ngôi sao điện ảnh và giới quý tộc châu Âu từng ngồi. Vào năm 2011, ở những khu mua sắm chuyên biệt tại Bắc Kinh bắt đầu có các máy bán hàng tự động chỉ bán vàng.

Ngay cả trong giới mới giàu, Trung Quốc cũng áp đảo. Những tỉ phú và triệu phú nói tiếng Hoa đang thay thế dần giới nhà giàu Nga và Trung Đông để trở thành những người chi tiền mạnh tay nhất ở khu West End xa hoa của London. Theo số liệu do West End Company công bố, doanh số ở các khu mua sắm chính trên đường Bond, Oxford và Regent ở London cho thấy một người Hoa trung bình chi 1.300 USD, nhiều hơn 21% vào năm 2009 so với 2008, cao hơn so với người Mỹ, chỉ ít hơn một chút so với các tỉ phú Nga.

Jane Tyrell của New West End Company nói: “Thị trường Trung Quốc còn tương đối mới... Nhưng họ muốn hàng xa xỉ, trang sức thượng đẳng và đồ vest thương hiệu. Các giao dịch ngày càng đáng giá hơn với chúng tôi”.

Các triển lãm xe siêu sang ở Trung Quốc lúc nào cũng đông đúc.
Các triển lãm xe siêu sang ở Trung Quốc lúc nào cũng đông đúc.

Trung Quốc cũng là một trong những thị trường du thuyền và máy bay cá nhân nóng nhất hiện nay. Tới năm 2010, số du thuyền ở Trung Quốc là 1.000 chiếc, nhưng năm 2015, con số đó đã tăng gấp 10 lần! Tương tự là với những con ngựa đua, với nơi cung cấp chủ yếu là các trang trại ngựa lớn tại Nhật Bản. Chỉ một trang trại ở tỉnh Cát Lâm mới đây đã mua hơn 100 con ngựa từ Hokkaido, cũng là điểm đến ưa thích của giới nhà giàu Trung Quốc để chơi golf, nghỉ dưỡng, và trượt tuyết.

Khắp thế giới, các thương hiệu xa xỉ đều nỗ lực nắm bắt xu hướng này: đồng hồ Patek Philippe, xe hơi, Mercedes dòng E, máy bay phản lực cá nhân Gulfstream, đồ vest Armani, du thuyền Azimut và rượu brandy Louis XIII. “Họ cũng thích chi tiền cho kim cương, chẳng có gì ngạc nhiên, rượu vang, du lịch, và cho con cái học hành - Clifford Coonan, một phóng viên lâu năm chuyên theo dõi Trung Quốc ở Anh, nói - hơn 50% người giàu Trung Quốc cho con đi học ở Mỹ và Anh.

Canada xếp thứ 3, tiếp theo là Thụy Sĩ. Hơn 50% những người giàu nhất ở đại lục, với tài sản trên 10 triệu nhân dân tệ (1,57 triệu USD) chi từ 1-3 triệu nhân dân tệ mỗi năm, và có nhiều hơn 3 chiếc xe hơi”.

Ni Xiao là một người điển hình như thế. Ông sở hữu một chuỗi cửa hàng và là gương mặt quen thuộc trên sàn chứng khoán. “Mỗi tháng tôi tiêu hết khoảng 100.000 nhân dân tệ (15.700 USD) vào ăn uống, giải trí và cho các cô bạn gái. Tôi đi Mỹ rất nhiều, có lẽ 1/3 thời gian của tôi là ở đó. Thu nhập hằng năm của tôi vào khoảng 4 triệu nhân dân tệ (629.100 USD), tôi có vài căn hộ ở Bắc Kinh và Thượng Hải”.

Đáng chú ý hơn, không khó gặp những chủ doanh nghiệp mới ngoài 20 tuổi ở Trung Quốc lái những chiếc BMW trị giá 100.000 USD trở lên. Tại bữa tiệc Babyface tổ chức trong một tòa nhà nằm ven sông Châu Giang ở thành phố Quảng Châu chẳng hạn, một món đồ uống rẻ nhất có giá 12 USD, và chỉ dành cho người dưới 30 tuổi.

Khi được hỏi tại sao một sân golf ở thành phố Ninh Ba được xây mới bên cạnh một sân khác trong điều kiện còn hoàn hảo mới khai trương 10 năm, chủ đầu tư đáp: “Người giàu ở Ninh Ba khá trẻ, không như ở Mỹ khi người giàu lớn tuổi hơn. Mọi thứ ở Trung Quốc thay đổi quá nhanh, nên phải xây nhanh, phải mới thì người trẻ mới thích”.

Một phụ nữ 20 tuổi, Guo Meimei, từng gây náo loạn Internet khi đăng trên blog cá nhân của mình bộ sưu tập túi Hermes nhập khẩu và chiếc xe thể thao Maserati, bên cạnh chiếc Lamborghini màu cam của bạn trai cô. Vụ việc sau đó đã bị đẩy đi quá xa và Guo bị chính quyền bắt giữ với các cáo buộc vận hành một đường dây cờ bạc bất hợp pháp.

“Dân tình thích phô ra sự giàu có - Yang Xu, chủ cửa hàng Vogue 2 chuyên bán túi xách hàng hiệu đã xài rồi, giải thích - sức tiêu thụ hàng hóa xa xỉ đang tăng ngoài sức tưởng tượng”. Một ví dụ ngược đời: thương hiệu Hermes giờ đã trở nên “phổ thông” hơn Louis Vuitton ở Trung Quốc vì một lý do đơn giản: chúng đắt tiền hơn.

Các chuyên gia nói hiện tượng phô ra sự giàu có là khá phức tạp, có gốc rễ từ bao năm vất vả nghèo đói của Trung Quốc. “Khoe khoang sự giàu có cho thấy sự phát triển kinh tế của Trung Quốc chưa được lâu, và tâm lý tiêu dùng của xã hội Trung Quốc chưa trưởng thành - Hu Xingdou, giáo sư kinh tế học ở Viện Công nghệ Bắc Kinh, nói - ở Trung Quốc, tài sản là tiêu chí quan trọng để đo địa vị xã hội. Mọi người hy vọng cho thấy họ có địa vị xã hội cao bằng cách đeo những chiếc túi hàng hiệu”.

Rất nhiều người trong số đó là con cái của những tỉ phú, “thế hệ giàu có thứ hai”, hay phụ nữ có bạn trai giàu có. “Họ muốn mọi người ngước nhìn họ - giáo sư Hu nói về hiện tượng Guo Meimei - Họ muốn mọi người biết rằng họ có người chăm sóc và yêu thương. Lý do sâu xa hơn là điều đó giúp làm tăng tự tin cá nhân. Nếu bạn mặc đồ hiệu, hay có túi xách hàng hiệu, bạn sẽ được tôn trọng hơn. Một người phục vụ sẽ bảo đảm dịch vụ tuyệt vời cho bạn nếu bạn đi mua sắm hay ăn trưa với một chiếc túi Hermes. Nó giống như thẻ căn cước của bạn”.

Dân có tiền đích thực ở Trung Quốc là phải sở hữu du thuyền.
Dân có tiền đích thực ở Trung Quốc là phải sở hữu du thuyền.

Trên mạng, rất nhiều người Trung Quốc đặt câu hỏi với hiện tượng phô diễn sự giàu có đó. Một giáo sư của ngôi trường danh tiếng Đại học Bắc Kinh từng bị chỉ trích dữ dội sau khi ông viết trên blog cá nhân rằng các sinh viên cũ chưa có ít nhất 6 triệu USD trước năm 40 tuổi thì tốt nhất là đừng tới thăm lại ông.

Trong một sự cố khác, một triệu phú ở tỉnh Sơn Tây đã nhận đủ “gạch đá” khi xuất hiện trên một đoạn video rất nhiều người xem chiếu cảnh ông ném tiền vào mặt một người bảo vệ khu lăng mộ thời Tần khi người này nói với ông rằng khu này hiện đóng cửa, không cho công chúng vào xem. Ông này bị gọi là trọc phú khi la hét rằng ông ta có đủ tiền để mua cả khu lăng mộ đó.

Zheng Huizhong chẳng hạn, khi anh lớn lên ở quê nhà vùng nông thôn tỉnh Hà Nam, niềm tự hào là có một chiếc máy cày 3 bánh. Ngày nay, anh sở hữu một cửa hàng ở khu mua sắm chính tại Bắc Kinh, Jinbao (Kim Bảo) và có một chiếc Bentley. “Trước kia tôi thích Aston Martin vì thường xem phim James Bond - Zheng nói - nhưng tôi nghĩ tôi thích Ferrari hơn, dù chúng đắt hơn”.

Đường Kim Bảo, một khu rợp bóng cây nằm giữa Tử Cấm Thành và quận kinh doanh trung tâm, có một bên là phòng trưng bày của Ferrari, Rolls-Royce, Maserati, Jaguar và BMW, còn bên kia là Lamborghini, Aston Martin và Mercedes. Doanh số xe hơi siêu sang ở Trung Quốc tăng 30% mỗi năm liên tục trong khoảng 10 năm trở lại đây.

Bentley, hãng Anh, bán nhiều xe hơi ở Trung Quốc hơn ở Anh (chiếm 25% doanh số của họ). Mercedes-Benz đang chuyển dần việc thiết kế sang Bắc Kinh, lần đầu tiên họ làm như thế bên ngoài nước Đức. Thị trường Trung Quốc cũng đã vượt qua chính quê nhà Đức để trở thành thị trường lớn nhất của Audi. Điều trớ trêu là trong khi hầu hết những chiếc xe đó có tốc độ tối đa lên tới 300 km/giờ, tốc độ trung bình vào giờ cao điểm ở Bắc Kinh hiếm khi quá 20 km/giờ.

Quá nhiều tiền, giới nhà giàu ở Trung Quốc không ngần ngại ngay cả việc chi bạo tay để hưởng đặc quyền ở cả những nơi tưởng là bất khả xâm phạm như Tử Cấm Thành. Chính quyền đã đứng trước nhiều chỉ trích khi năm 2011, báo chí phanh phui việc điện Kiến Phúc trong khu Cấm Thành di sản văn hóa thế giới này đã bị biến thành một câu lạc bộ của giới nhà giàu. Báo chí nói ban quản lý khu di tích đã cho hai công ty thuê một phần điện này cho mục đích đó, mở một nhà hàng cực sang với giá tiền ăn trung bình mỗi bữa cho một người là 920 tệ (142 USD), cùng một khu bán đồ mỹ nghệ và đồ cổ.

Giới nhà giàu Trung Quốc cũng làm dịch vụ vệ sỹ riêng phát triển. Micheal Zhe của công ty chuyên cung cấp dịch vụ này, Beijing VSS Security Consulting, ước đoán ngành này hiện có trị giá 1,2 tỉ USD, với khoảng 3.000 công ty đang hoạt động, cạnh tranh quyết liệt.

Ni Shoubin, giáo sư Viện Ngoại thương Thượng Hải, nói: “Sự bùng nổ của dịch vụ an ninh cho thấy nỗi lo của người giàu cho sự an toàn của họ và gia đình họ. Dân chúng thì giận dữ vì cách một số người làm giàu, và tâm lý chung của xã hội vẫn là không thích người giàu. Người giàu ở đây rõ ràng cảm thấy điều đó”.

Và đôi khi thái độ đó không phải là hoàn toàn vô cớ. Trong khi những trò như mua ngựa đua, chơi polo (cưỡi ngựa và đánh bóng), golf, và cả chơi bồ câu nhập khẩu từ Bỉ (nhà tư bản công nghiệp Hun Zhen Yu từng bỏ ra 250.000 euro - tức hơn 320.000 USD cho một con bồ câu hiếm như thế)... là việc ai làm ra tiền thì người ấy tiêu, những vụ việc như uống sữa người ở Thâm Quyến lại là cực kỳ phản cảm.

Tháng 7-2013, báo South China Morning Post phát hiện trong một phóng sự điều tra rằng trong khi nhiều ngay cả sữa bột an toàn vẫn còn là điều xa xỉ với nhiều gia đình Trung Quốc, những người lớn tại Thâm Quyến lại có đủ tiền để mua sữa người uống. Theo tờ báo, một phụ nữ cung cấp dịch vụ này có thể có mức lương tới 16.000 nhân dân tệ mỗi tháng (hơn 2.500 USD).

Ngọc Minh

Các tin khác

Khơi thông nguồn lực từ dữ liệu văn hóa

Khơi thông nguồn lực từ dữ liệu văn hóa

Việt Nam đã tạo lập ngày càng nhiều dữ liệu số về di sản, nhưng phần lớn vẫn phân tán, thiếu liên thông và chưa được khai thác như một nguồn lực. Chuyển từ những bản sao số rời rạc sang hạ tầng tri thức dùng chung vì thế là điều kiện để di sản tiếp tục tạo ra giá trị cho nghiên cứu, giáo dục, sáng tạo và cộng đồng.

Vì sao Mỹ ra tay cứu đồng yen Nhật Bản?

Vì sao Mỹ ra tay cứu đồng yen Nhật Bản?

Trước đà lao dốc của đồng yen, Mỹ đã ra tay hỗ trợ Nhật Bản sau gần 3 thập kỷ, đánh dấu động thái phối hợp hiếm hoi giữa lúc những tác động từ tỷ giá ngày càng lan rộng.

Các nghệ sĩ trẻ với tư duy mới mẻ mang đến sức sống mới cho làng nghề.

Tái sinh di sản làng nghề

Hà Nội sở hữu hơn 1.300 làng nghề. Thế nhưng, nhiều làng nghề đang đứng trước nguy cơ mai một vì thiếu thị trường, thiếu người kế nghiệp và thiếu không gian để kể câu chuyện của mình. Trước thềm Lễ hội Thiết kế Sáng tạo Hà Nội 2026, những người trẻ đã chọn làng nghề làm chất liệu sáng tạo, mở ra một cách tiếp cận mới, tái sinh di sản làng nghề…

Khi cổ vật thành “mồi” của kẻ gian

Khi cổ vật thành “mồi” của kẻ gian

Những pho tượng, sắc phong trong đình chùa đến những cấu kiện nguyên gốc của các công trình cổ, nhiều di sản đang trở thành mục tiêu của nạn trộm cắp ngày càng tinh vi, táo tợn. Mỗi cổ vật bị thất lạc không chỉ là mất đi một tài sản quý giá, mà còn là sự đứt gãy một phần ký ức lịch sử, văn hóa của dân tộc.

Từ nâng tầm quản trị đến khát vọng chuyên nghiệp hóa

Từ nâng tầm quản trị đến khát vọng chuyên nghiệp hóa

Trước đòi hỏi của kỷ nguyên phát triển mới, thể thao Việt Nam đang đứng trước bước ngoặt chiến lược: chuyển đổi mạnh mẽ từ quản lý hành chính sang quản trị hiện đại và thương mại hóa chuyên nghiệp. Nâng cao năng lực tổ chức sự kiện không chỉ là thước đo điều hành, mà còn là chìa khóa mở ra không gian kinh tế thể thao đầy tiềm năng.

Tuân thủ nguyên tác hay dũng cảm bước qua?

Tuân thủ nguyên tác hay dũng cảm bước qua?

Khi “The Odyssey” - bộ phim điện ảnh lấy cảm hứng từ sử thi kinh điển của Homer công bố dàn diễn viên, lựa chọn của đạo diễn Christopher Nolan tựa như “quả táo bất hòa”, tạo ra những luồng tranh luận sôi nổi, độc giả lan tỏa những bài viết phân tích, so sánh với nguyên tác sử thi. Cùng thời gian, điện ảnh Việt Nam dậy sóng khi công bố Tăng Thanh Hà vào vai Nam Phương Hoàng hậu. Tại sao đạo diễn lại thích đảo lộn những hình mẫu vốn đã quá đỗi quen thuộc và thành công từ nguyên tác? Liệu việc tuân thủ tuyệt đối tác phẩm gốc có phải “lá bùa hộ mệnh”, hay sự phóng tác dũng cảm mới giúp tác phẩm đến gần hơn với thế hệ khán giả mới?

Cần hệ sinh thái sáng tạo cho họa sĩ trẻ

Cần hệ sinh thái sáng tạo cho họa sĩ trẻ

Festival Mỹ thuật trẻ lần thứ 8 năm 2026 đang diễn ra tại Hà Nội, mở ra một không gian đối thoại đa chiều của nghệ thuật đương đại, phản ánh tiếng nói của những người trẻ trước cuộc sống và những thay đổi của thời cuộc. Tuy nhiên, hơn cả một kỳ liên hoan, mỹ thuật trẻ cần có một chiến lược phát triển dài hạn trong thời gian tới.

Mỹ thâm hụt ngân sách do hoàn thuế nhập khẩu

Mỹ thâm hụt ngân sách do hoàn thuế nhập khẩu

Sau khi Tòa án Tối cao bác bỏ cơ sở pháp lý của nhiều mức thuế quan, Chính phủ Mỹ phải hoàn hàng chục tỷ USD cho doanh nghiệp nhập khẩu, gây ra hậu quả ngân sách tháng 6/2026 thâm hụt 120 tỷ USD.

Hình tượng người chiến sĩ - từ nguyên mẫu đến màn ảnh

Hình tượng người chiến sĩ - từ nguyên mẫu đến màn ảnh

Thời gian gần đây, nhiều bộ phim có chất liệu từ những chuyên án và nguyên mẫu có thật trong lực lượng CAND đã được đưa vào sản xuất. Những tác phẩm điện ảnh ấy không chỉ mang đến những câu chuyện chân thực, giàu tính nhân văn, tái hiện sinh động cuộc đấu tranh bảo vệ an ninh Tổ quốc mà còn khắc họa bản lĩnh, trí tuệ và sự hy sinh của các chiến sĩ Công an trong nhiều giai đoạn lịch sử.

Đào tạo trẻ - nền móng bền vững của Thể thao CAND

Đào tạo trẻ - nền móng bền vững của Thể thao CAND

Trong thể thao thành tích cao, mỗi tấm huy chương không chỉ được quyết định ở khoảnh khắc thi đấu, mà được vun đắp từ rất sớm: từ khâu phát hiện năng khiếu, lựa chọn môn phù hợp, xây dựng giáo án huấn luyện, tạo dựng môi trường rèn luyện cho đến bồi dưỡng bản lĩnh qua từng giải đấu. Với Thể thao Công an nhân dân (CAND), công tác đào tạo trẻ vì thế luôn mang ý nghĩa đặc biệt. Đó không chỉ là nhiệm vụ chuẩn bị lực lượng kế cận cho thể thao CAND, mà còn là sự đóng góp thiết thực vào thành tích chung của thể thao Việt Nam.

Chuỗi cung ứng và mặt trận an ninh mới

Chuỗi cung ứng và mặt trận an ninh mới

Đầu năm 2026, khi xung đột Mỹ - Iran đẩy eo biển Hormuz vào tình trạng gián đoạn nghiêm trọng, nỗi lo của thế giới không chỉ là giá dầu, mà còn là chip bán dẫn.

Hành trình đưa các anh trở về đất mẹ

Hành trình đưa các anh trở về đất mẹ

Những tấm thân vùi sâu dưới đất, nằm yên lặng hơn nửa thế kỷ, có những tình yêu không được viết bằng đám cưới, mà được viết bằng cả một đời chờ đợi. Đó là những thước phim chân thực và sống động nhất đã và đang diễn ra trong “chiến dịch 500 ngày đêm” tìm kiếm hài cốt liệt sĩ.

Tiệm cận thế giới để vươn xa

Tiệm cận thế giới để vươn xa

Trong những năm gần đây, điện ảnh Việt Nam ghi nhận bước tiến rõ rệt cả về quy mô thị trường lẫn năng lực sản xuất. Chất lượng hình ảnh, thiết kế mỹ thuật, diễn xuất hay tổ chức sản xuất ngày càng tiệm cận những chuẩn mực mới. Tuy nhiên, để một bộ phim không chỉ thành công trong nước mà còn có thể bước ra các liên hoan phim, thị trường phát hành quốc tế, điểm nghẽn lớn nhất vẫn nằm ở kịch bản. Những câu chuyện giàu bản sắc Việt Nam cần được kể bằng một ngôn ngữ điện ảnh đủ sức tạo đồng cảm với khán giả toàn cầu.

"0% lãi suất" và góc khuất ứng lương qua app

"0% lãi suất" và góc khuất ứng lương qua app

Chỉ cần vài thao tác không quá 10 phút trên điện thoại, người lao động có thể nhận trước tiền lương nhờ những lời quảng cáo "0% lãi suất", "giải ngân trong 5 phút". Nhưng phía sau sự tiện lợi ấy là các khoản phí phát sinh mà người lao động chỉ biết khi đã nhận tiền và khả năng vi phạm pháp luật, nguy cơ phụ thuộc tài chính và nếu không tỉnh táo thì rất khó để phân biệt giữa dịch vụ ứng lương với hoạt động cấp tín dụng.

Khi nắng nóng có thể làm “bốc hơi” GDP

Khi nắng nóng có thể làm “bốc hơi” GDP

Những đợt nắng nóng cực đoan đang hoành hành tại châu Âu không chỉ là vấn đề thời tiết hay môi trường, mà ngày càng hiện rõ như một thách thức kinh tế, đe dọa tới tốc độ tăng trưởng GDP và gây ra khó khăn cho mọi mặt đời sống.