Trung sĩ John và “Lời hứa không văn bản”

Sau gần 3 năm tham chiến tại Afghanistan, ngày 24/6/2018 Trung sĩ John Shermann thuộc Lực lượng đặc biệt Mỹ bị thương nặng trong một cuộc trinh sát. Ba người lính cùng đi với ông thiệt mạng. Được một nông dân Afghanistan cứu sống, John về Mỹ rồi giải ngũ.

Đầu tháng 4/2020, John quay lại đất nước này để thực hiện lời hứa mà ông chưa bao giờ nói với người đã cứu ông. John gọi đó là “lời hứa không văn bản”…

Cuộc chạm súng định mệnh

Sáng 24/6/2018, trung sĩ John dẫn 3 biệt kích Mũ nồi xanh lên trực thăng ở căn cứ không quân Kandahar, Afghanitan. Nhiệm vụ của ông là truy tìm dấu vết một đơn vị Taliban mà theo tin tình báo, có thể lên đến 100 người.

Trong cuốn hồi ký “Lời hứa không văn bản - Unwritten Promises”, John viết: “Nhảy khỏi trực thăng, chúng tôi đi khoảng 3km thì đụng trận. Taliban bắn như vãi trấu. Một quả B-40 trúng hạ sĩ Vicky mang máy truyền tin khiến anh ấy chết ngay tại chỗ. Không lâu sau đó hạ sĩ O’Connor và binh nhì Sam cũng chết. Riêng tôi bị 1 viên đạn vào bụng, và 2 viên vào đùi…”.

Có lẽ cho rằng máy bay Mỹ sẽ ném bom và đổ quân tiếp nên Taliban nhanh chóng rút lui. Gần 2 tiếng sau, anh nông dân Ahmed trên đường từ ruộng lúa mì của mình về làng Panjwayi thì thấy John cùng 3 cái xác. Ahmed kể: “Thoạt đầu tôi nghĩ họ đã chết nhưng lúc đi ngang một người lính, tôi thấy ông ta co giật. Tôi biết ông ta còn sống vì khi nâng đầu người lính ấy, ông ta mở mắt nhìn tôi…”.

Trung sĩ John và “lời hứa không văn bản” -0
Nhóm mũ nồi xanh do John (hàng sau, thứ hai) chỉ huy.

Lập tức, Ahmed lấy bình nước đổ vào miệng John. Trong đầu anh xuất hiện 2 luồng suy nghĩ: Cứu hay không cứu người lính này? Cuối cùng, Ahmed quyết định đẩy chiếc xe bò lại gần John rồi đưa John lên, sau đó dùng chiếc chăn cáu bẩn mà anh vẫn đắp lúc ngủ ở rẫy lúa mì, phủ kín toàn thân John. Ahmed kể tiếp: “Tôi thấy ở thắt lưng người lính có khẩu súng ngắn nên tôi rút ra, nhét vào bụng. Ý tôi là nếu gặp Taliban, tôi sẽ nói tôi bắt được thằng Mỹ bị thương và thu được súng”.

Dưới cái nắng gay gắt, Ahmed cùng con bò đưa John về làng nhưng anh vẫn chưa hình dung được là khi vào làng, anh sẽ xử sự ra sao vì làng Panjwayi nếu lính Mỹ rút đi sau những cuộc hành quân thì Taliban có mặt. Tuy nhiên mới được khoảng 500m, anh nghe tiếng xe máy rồi trong giây lát, 2 tay súng Taliban xuất hiện. Nhìn thấy Ahmed, cả hai dựng xe nhảy xuống. Một tên hỏi: “Đi đâu về? Hồi nãy có nghe bắn nhau không?”. Ahmed đáp: “Tôi đi làm rẫy, có nghe mà ở xa lắm”.

Ahmed vừa trả lời xong, 1 trong 2 tên Taliban đến cạnh chiếc xe bò khiến anh hiểu rằng hắn sẽ nhìn thấy John và sẽ giết ông ta, thậm chí là giết cả anh. Ahmed kể: “Lúc ấy tôi chẳng còn thời giờ đâu mà suy nghĩ. Theo phản xạ, tôi rút khẩu súng ngắn, mở khóa an toàn rồi bắn liên tiếp 3 phát vào hắn. Sau đó tôi quay sang tên còn lại, bắn cho đến hết đạn”. Cũng ngay lúc này, 4 chiếc Humvee chở đầy lính Mỹ ào đến rồi nhanh chóng đưa John lên.

Một lính Mỹ hỏi Ahmed: “Anh tên gì, ở đâu?”. Ahmed trả lời: “Ibrahim al-Ahmed, làng Panjwayi”.  Người lính Mỹ nói: “Cảm ơn anh. Cẩn thận nhé. Anh có muốn giữ khẩu súng không? Tôi cho anh thêm đạn”. Ahmed lắc đầu, đưa khẩu súng cho người lính: “Không! Ở đất nước này nếu muốn sống thì đừng nên giữ súng”.

Được đưa đến Bệnh viện dã chiến Kandahar, John trải qua 6 lần phẫu thuật rồi về Mỹ. Tiếp theo, sau 3 tháng dưỡng thương tại Bệnh viện Lực lượng đặc biệt San Diego, bang California, John giải ngũ vì lý do sức khỏe. Trong cuốn “Lời hứa không văn bản”, John viết: “Trong đầu tôi luôn có câu hỏi rằng người đã cứu tôi là ai? Bây giờ anh ấy ra sao, còn sống hay đã bị Taliban giết. Tôi thoát chết mà không có một lời cảm ơn anh ấy…”.

Cuộc đào thoát nghẹt thở

Đầu năm 2020, dù đã trở về cuộc sống đời thường nhưng nỗi ám ảnh về người đã cứu John gần như lúc nào cũng hiện diện trong ông. Bà Cynthia, vợ ông nói: “Nhiều đêm chồng tôi trằn trọc. Anh ấy kể cho tôi nghe hàng trăm lần vì sao mình còn sống và lần nào cũng như nó vừa mới xảy ra. Tôi chỉ biết an ủi chồng tôi, giải thích cho chồng tôi rằng bây giờ anh đã giải ngũ, chẳng còn có thể làm gì được…”.

Sáng 3/4/2020, John đi đến một quyết định. Ông vào Bộ Chỉ huy Lực lượng đặc biệt ở Fotbragg, bang North Carolina. Tại đây, John xin gặp đại tá Stimson, người mà ông đã cứu sống trong một trận bị Taliban tập kích vào nơi đóng quân khi Stimson còn là chỉ huy một đội Mũ nồi xanh ở Afghanistan. Sau khi nghe John kể lại câu chuyện, Stimson cho biết ông không thể giúp gì được vì cũng như John, ông chẳng biết Ahmed là ai, bây giờ ở đâu, còn sống hay đã chết.

Trong hồi ký “Lời hứa không văn bản”, John viết: “Câu cuối cùng mà tôi nói với Stimson là: “Đại tá, ông nợ tôi mạng sống như tôi đã nợ người đàn ông Afghnistan kia mạng sống của tôi. Tôi khẩn cầu ông hãy tìm mọi cách giúp tôi để tôi có thể đưa ông ấy và gia đình đến nơi an lành. Ông ấy xứng đáng được như vậy…”.

Cuối cùng, Stimson hẹn John quay lại sau 3 ngày. Sáng 6/4, câu trả lời của Stimson là qua tìm hiểu những người lính Mỹ đã đưa John về bệnh viện trong trận phục kích của Taliban ngày 14/6/2018, người cứu John tên là Ahmed, sống ở làng Panjwayi, tỉnh Kandahar. Đại tá Stimson nói: “Ở Kabul hiện nay có một nhà thầu quân sự Mỹ là Richard. Tôi đã giới thiệu anh với ông ấy. Hy vọng Richard sẽ giúp được anh”.

Trung sĩ John và “lời hứa không văn bản” -0
Đập Arghandab, nơi John, Farah và vợ chồng Ahmed được cứu sống.

Ngày 9/4/2020, John bay đi Kabul. Tại đây, khi gặp Richard rồi sau khi kể lại câu chuyện cùng mục đích của mình, Richard đồng ý cho John mượn 1 chiếc xe tải cùng tài xế Farah người Afghanistan là nhân viên chìm của của ông, thường xuyên chở hàng cho Taliban, được Taliban cấp giấy đi đường ở những vùng do chúng kiểm soát. Bên cạnh đó, Richard còn cho John mượn 1 điện thoại vệ tinh. Richard nói: “Trên xe có 2 khẩu AK cùng 6 băng đạn để anh tự vệ”.

Ngày 12, John và tài xế Farah lên đường đi Panjwayi. Ông kể: “Tôi mặc áo choàng dài kín người, đầu trùm khăn, mắt đeo kính đen. Tôi để râu quai nón rất rậm nên Fatah nói tôi chẳng khác gì người Afghanistan”. Có lẽ vì vậy nên khi qua mấy trạm kiểm soát rồi khi Farah trình giấy kèm theo vài tờ 100 USD, chẳng tay súng Taliban nào kiểm tra John.

Ngày 14/4/2020, tại làng Panjwayi, qua thăm hỏi Farah được biết đã lâu không ai gặp Ahmed nhưng anh ta vẫn còn người anh trai là Baloch làm nghề thợ máy. John viết: “Lúc gặp Baloch, qua sự phiên dịch của Farah tôi đánh liều với số phận bằng cách kể lại cho ông ấy nghe việc Ahmed cứu tôi và bây giờ tôi quay lại để trả ơn. Nghe xong Baloch cứng đơ như tượng gỗ. Ông ấy sợ đến nỗi chỉ lắp bắp “em tôi đang ở làng Tarin, nằm cạnh sông Arghandab, nó cũng là thợ máy. Xin anh đi ngay cho, Taliban hầu như kiểm soát cả vùng này rồi”. Trong hồi ký, John viết: “Lúc nghe Baloch tiết lộ về chỗ ở của Ahmaed, tôi bảo ông ấy nên đi theo chúng tôi thì Baloch trả lời: “Xin cảm ơn anh nhưng tôi đã thuộc về nơi này rồi…”.

Ngày 15, John và tài xế Farah đến làng Tarin. Ngày 16, ông tìm ra nơi ở và cũng là xưởng cơ khí của Ahmed. Ngồi trên chiếc ghế đối diện với gara, John phải đợi đến trưa, khi Ahmed sửa xong chiếc máy cày thì John mới lại gần. Trong hồi ký ông viết: “Ahmed sững sờ khi tôi nhắc lại chuyện cũ. Tôi nói tôi sẽ đưa gia đình anh sang Mỹ nhưng phải đi ngay bây giờ. Sau vài giây suy nghĩ, Ahmed đứng dậy vào nhà rồi khoảng nửa tiếng, ông ấy ra cùng vợ, cả hai chỉ có một chiếc túi xách”.

Không chút chần chừ, John bảo vợ chồng Ahmed vào thùng xe. Trên xe, ông gọi cho nhà thầu quân sự Richard, cho biết ông đã gặp vợ chồng Ahmed và đang trên đường về Kandahar. Trả lời John, Richard nói rất nguy hiểm vì Taliban đã cắt đường ở nhiều đoạn: “Ông ấy bảo tôi hỏi tài xế Farah xem từ chỗ chúng tôi đến con đập trên sông Arghandab còn bao nhiêu xa. Lúc nghe tài xế nói khoảng 40 phút thì Richard bảo sẽ đón tôi cùng gia đình Ahmed bằng trực thăng trên mặt con đập”.

Lúc này ở làng Panjwayi, một chỉ điểm viên của Taliban đã báo cho gã chỉ huy về sự xuất hiện của hai người lạ. Trước những đòn tra tấn thảm khốc, ông Baloch phải khai ra hai người gặp ông là ai. Lập tức, gã chỉ huy ra lệnh cho một nhóm Taliban lên 6 xe tải đuổi theo. Trong hồi ký, John viết: “Khi dừng lại trên mặt đập, nhìn xuống tôi thấy nhiều xe đang lao đến, trên xe đầy những lính. Biết là không ổn, tôi đẩy vợ chồng Ahmed vào sau một trụ xi măng rồi tôi và Farah mỗi người một súng, chuẩn bị cho cuộc chạm trán. Tôi cũng gọi Richard, báo ông biết về tình hình của chúng tôi”.

Vừa lên tới mặt đập, nhóm Taliban ồ ạt nổ súng trong lúc cả John lẫn Farah chỉ dám bắn từng phát một để tiết kiệm đạn. Theo John, khi ông và Farah hạ được khoảng 25 hay 30 tên thì cả hai hết đạn. John viết: “Nhìn sang Admed, mặt ông ấy tái xám còn vợ ông đầm đìa nước mắt. Farah ngồi bên cạnh nắm lấy tay tôi: “John, chúng ta sẽ chết nhưng tôi tự hào vì được chết cùng anh”.

Đột ngột, chuông điện thoại trong túi áo ngực của John reo lên. Lấy nó ra, ông nghe một giọng nói lạ: “John, tôi là phi công AC130, cho tôi biết vị trí của anh”. John đáp: “Chúng tôi ở bên trái bờ đập tính từ hướng Tây, sau lưng chiếc xe tải sơn màu xanh lá chuối”. Chưa đến 30 giây, chiếc máy bay xuất hiện, hai khẩu minigun 6 nòng đặt ở thân bên phải bắn như bò rống, đạn cày thành luồng dài trên mặt đập, 3 chiếc xe của Taliban trúng đạn bốc cháy ngùn ngụt, hàng chục tay súng Taliban bỏ chạy tán loạn.

Thêm 5 phút nữa, 1 trực thăng Black Hawk xuất hiện. 2 ống phóng rocket của nó thổi thêm mấy quả vào đám lính Taliban rồi hạ cánh. Người bước xuống đầu tiên là nhà thầu quân sự Richard. Ông vẫy tay ra hiệu cho John, Farah và vợ chồng Ahmed leo lên. 45 phút sau, trực thăng hạ cánh xuống sân bay quân sự Kandahar. John viết: “Richard đưa tôi tờ giấy phép đặc biệt của Cục Di trú Mỹ dựa trên lời đề nghị của Đại tá Stimson, cho phép vợ chồng Ahmed nhập cảnh Mỹ. Tôi không ngờ Đại tá Stimson lại làm được những việc như vậy. Nếu quả thật trên đời này còn có phép lạ thì nó đang ở đây”.

Hiện tại, vợ chồng Ahmed sống gần nhà John. Đầu năm 2021, trước ngày Taliban kiểm soát Afghanistan, trong một lần điện thoại về làng Panjwayi, Ahmed mới biết anh ông bị Taliban tra tấn rồi giết chết ngay hôm vợ chồng ông lên chiếc xe tải rời làng Tarin. Riêng Farah, anh cùng nhà thầu quân sự Richard rời Afghanistan đến Mỹ 1 tuần trước khi Taliban kiểm soát toàn bộ quốc gia này.

Sau khi hồi ký “Lời hứa không văn bản” của John được dựng thành phim với những tình tiết hư cấu nhằm tăng thêm phần hấp dẫn, trình chiếu hồi đầu năm 2023, nhiều ý kiến khen John là người có nghĩa  khí nhưng cũng không ít phản hồi rằng Chính phủ Mỹ “đem con bỏ chợ” qua việc hàng chục nghìn người Afghanistan đã từng cộng tác với lính Mỹ và liên quân bị phớt lờ. Ông Drake, một trong những nhà phê bình sách nổi tiếng ở Mỹ viết: “Nếu trung sĩ John không tự mình đến Afghanistan thì chẳng mấy ai biết Ahmed đã liều mạng để cứu John. Quốc gia này vẫn còn nợ những người như Ahmed một lời xin lỗi…”.

Vũ Cao (Theo Green Berets)

Các tin khác

Đằng sau việc Mỹ quyết định tham chiến tại Triều Tiên

Đằng sau việc Mỹ quyết định tham chiến tại Triều Tiên

Mùa hè năm 1950, tại vĩ tuyến 38, đường phân giới giữa hai miền Triều Tiên được thiết lập sau Thế chiến II bất ngờ bùng phát cuộc khủng hoảng chiến lược. Những rạn nứt của trật tự hậu chiến tại Đông Bắc Á hiện rõ, buộc nước Mỹ phải đối diện với thách thức quyền lực của thời Chiến tranh lạnh.

Nguyên nhân bất đồng Ba Lan - Ukraine và triển vọng hòa giải

Nguyên nhân bất đồng Ba Lan - Ukraine và triển vọng hòa giải

Ngày 19/6, Tổng thống Ba Lan Karol Nawrocki đã ký quyết định tước Huân chương Đại bàng Trắng trao tặng Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelensky năm 2023. Đáp lại, ông Zelensky cùng nhiều cựu tổng thống và thành viên chính phủ Ukraine đã gửi trả các huân chương do Ba Lan trao tặng. Xin trân trọng giới thiệu bài trả lời phỏng vấn của Giáo sư Lukasz Tomasz Sroka, chuyên gia về lịch sử Trung và Đông Âu, trên tờ DW, về nguyên nhân căng thẳng giữa Ba Lan - Ukraine.

Những cuốn sổ tay chứa “bí mật quốc gia”

Những cuốn sổ tay chứa “bí mật quốc gia”

Không còn bó hẹp trong hệ thống hồ sơ chính thức, thông tin mật ngày nay có thể hiện diện ngay trong những ghi chép cá nhân tưởng như riêng tư. Vụ việc gần đây cho thấy, khi các “nhật ký công vụ” chứa nội dung nhạy cảm, việc lưu giữ, chia sẻ hoặc bảo quản không đúng quy định đều có thể trở thành nguồn phát sinh rủi ro rò rỉ thông tin.

“Cái gai trong mắt” nước Mỹ

“Cái gai trong mắt” nước Mỹ

Cuối thập niên 1950, khi Fidel Castro lên nắm quyền ở Cuba, Liên Xô vẫn thận trọng trong việc đánh giá chế độ mới vì hiểu biết còn hạn chế về ban lãnh đạo Cuba và lo ngại ảnh hưởng đến quan hệ với Mỹ. Tuy nhiên, sau Khủng hoảng Caribe đưa thế giới đến bờ vực chiến tranh hạt nhân, Liên Xô nhận ra những hạn chế trong hoạt động tình báo đối với Mỹ. Từ đó, GRU chuyển hướng tăng cường triển khai các lực lượng và phương tiện tình báo vô tuyến điện tử ở Cuba.

Thất bại của những “khung trời hẹp”

Thất bại của những “khung trời hẹp”

9 năm tiêu tốn khoảng 4 tỷ euro mà không một nguyên mẫu nào được chế tạo. Đó là tổng kết của chương trình máy bay chiến đấu thế hệ mới FCAS - dự án quốc phòng tham vọng nhất trong lịch sử châu Âu - khi Pháp và Đức chính thức tuyên bố khai tử nó ngày 8/6/2026. Vì sao siêu dự án này đổ vỡ?

Đằng sau vụ rò rỉ dữ liệu từ nội bộ Twitter

Đằng sau vụ rò rỉ dữ liệu từ nội bộ Twitter

Bản án đối với Ahmad Abouammo được điều chỉnh một phần về mặt pháp lý. Tuy nhiên, các cáo buộc cốt lõi liên quan đến việc thu thập và chuyển giao dữ liệu người dùng vẫn tiếp tục được duy trì.

Thiết bị nghe lén gây chấn động tình báo Mỹ thời hậu chiến

Thiết bị nghe lén gây chấn động tình báo Mỹ thời hậu chiến

Năm 1946, một nhóm học sinh Liên Xô đã tặng Đại sứ Mỹ tại Liên Xô William Harriman bức phù điêu quốc huy Hoa Kỳ bằng gỗ, biểu tượng của tình hữu nghị giữa hai nước trong Thế chiến II. Được treo trong phòng làm việc của Đại sứ tại Moscow suốt 7 năm, món quà tưởng như vô hại này sau đó được phát hiện là “con ngựa thành Troy”, bên trong chứa một thiết bị nghe lén tinh vi do Liên Xô chế tạo.

Kế hoạch an ninh chưa từng có cho World Cup 2026 của người Mỹ

Kế hoạch an ninh chưa từng có cho World Cup 2026 của người Mỹ

Khi trái bóng Trionda chính thức lăn trên sân vào ngày 11/6/2026, World Cup lớn nhất trong lịch sử, trải dài trên 16 thành phố thuộc 3 quốc gia Bắc Mỹ, với 48 đội tuyển và 104 trận đấu đã chính thức khai mạc. Với tư cách là quốc gia chủ nhà chính đăng cai tới 78 trận đấu, nước Mỹ đã chuẩn bị một kế hoạch an ninh lớn chưa từng có để bảo vệ an toàn cho sự kiện lần này.

“Con mắt ma” của CIA trên bầu trời Liên Xô

“Con mắt ma” của CIA trên bầu trời Liên Xô

Trong Chiến tranh lạnh, có những vũ khí không cần khai hỏa vẫn làm rung chuyển thế giới. U-2 là một trường hợp như vậy. Nó không mang bom, không tên lửa, không được thiết kế để giao chiến trên không. Thứ nguy hiểm nhất là máy ảnh, cảm biến và độ cao tưởng như ngoài tầm với của phòng không Liên Xô.

Đại tá tình báo trong vai giám đốc hãng phim

Đại tá tình báo trong vai giám đốc hãng phim

Với tiêu đề Lights, Camera, Covert Action (Ánh sáng, máy quay và hoạt động bí mật) đăng trên tạp chí Lưu trữ lịch sử tình báo (EHA) trực tuyến Nga, tác giả, Đại tá KGB Stanislav Lekarev đã kể về những năm tháng hoạt động bí mật của ông tại Vương quốc Anh dưới vai giám đốc điều hành hãng phim SovExportFilm những thập niên 70 thế kỷ trước.

Nga ngăn chặn chiến dịch nghe lén điện thoại lớn nhất của tình báo Phương Tây

Nga ngăn chặn chiến dịch nghe lén điện thoại lớn nhất của tình báo Phương Tây

Trong thế kỷ XXI, những bí mật của chúng ta liên tục bị săn lùng bằng các phương tiện điện tử. Vì vậy, yêu cầu thận trọng trong phát ngôn và chia sẻ thông tin ngày càng trở nên cấp thiết. Trao đổi với phóng viên Báo “Luận chứng tuần”, Đại tá Sergey Matveev, chuyên gia an ninh mạng từng công tác tại Cơ quan An ninh Liên bang Nga, đã chia sẻ một số ý kiến về những nguy cơ mà thời đại kỹ thuật số đang đặt ra. Xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.

Lỗ hổng của nước Anh

Lỗ hổng của nước Anh

Hai lá đơn từ chức được gửi đi gần như đồng thời của hai bộ trưởng đứng đầu lực lượng quân đội Anh hôm 11/6/2026 vừa qua không chỉ bộc lộ những bất đồng trong chính phủ. Nghiêm trọng hơn, nó đã phơi bày một lỗ hổng an ninh nghiêm trọng đe dọa vị thế của Anh trên bản đồ thế giới.

Số phận người phụ nữ ám sát hụt Tổng thống Gerald Ford

Số phận người phụ nữ ám sát hụt Tổng thống Gerald Ford

Ngày 15/1/1976, bồi thẩm đoàn tại Tòa án Liên bang khu vực Bắc California đã kết án tù chung thân đối với Sara Moore. Bản án có thể được xem là quá nghiêm khắc, bởi vì Moore không giết ai, mà chỉ thực hiện một vụ ám sát bất thành. Tuy nhiên, mục tiêu của bà ta là Tổng thống Hoa Kỳ Gerald Ford.

Bí mật về tàu ngầm Mỹ đắt giá nhất Thế chiến II

Bí mật về tàu ngầm Mỹ đắt giá nhất Thế chiến II

Ngày 10/2/1942, tàu ngầm Mỹ US Trout (SS-202) đã đánh chìm hai tàu vận tải của Nhật Bản. Thoạt nhìn, điều này dường như chẳng có gì đặc biệt, bởi trong suốt cuộc chiến ở Thái Bình Dương, có hàng trăm cuộc tấn công tương tự. Tuy nhiên, cuộc tấn công lần này được thực hiện bởi một tàu ngầm đang chở trên khoang một kho báu trị giá hàng triệu USD.

60 con thuyền trong bóng tối và sai số chết người của tình báo Ottoman

60 con thuyền trong bóng tối và sai số chết người của tình báo Ottoman

Từ Công đồng Trent đến vùng biển Lepanto, tình báo Ottoman thế kỷ XVI từng len qua những lối mà châu Âu ít nghi ngờ nhất: áo giáo sĩ, thương nhân, hải tặc, người cải đạo, tù binh được thả. Nhưng một đế chế có thể thu được rất nhiều tin tức mà vẫn thua, nếu thông tin khi về đến trung tâm quyền lực bị che khuất bởi nỗi sợ nói thật.

Đằng sau vụ bắt giữ nhân sự quốc phòng tại Ba Lan

Đằng sau vụ bắt giữ nhân sự quốc phòng tại Ba Lan

Vụ bắt giữ một nhân sự trong lĩnh vực quốc phòng tại Ba Lan công bố hôm 30/5/2026 đang đặt ra những câu hỏi về mức độ an toàn của thông tin chiến lược, nhất là trong bối cảnh chuỗi cung ứng quân sự ngày càng trở nên nhạy cảm.

“Trạm rửa tiền” của Mafia trong vỏ bọc cửa hàng kem

“Trạm rửa tiền” của Mafia trong vỏ bọc cửa hàng kem

Giữa miền Tây nước Đức, một cửa hàng kem Ý trở thành tâm điểm của chiến dịch truy quét mafia lớn nhất châu Âu. Không phải vì những tiếng súng hay một vụ giết người công khai, mà vì một thứ tinh vi hơn nhiều: dòng tiền mua bán ma túy từ Nam Mỹ được hợp thức hóa qua những doanh nghiệp bề ngoài rất bình thường.

AI và cuộc chiến quyền kiểm soát

AI và cuộc chiến quyền kiểm soát

Một cuộc kiểm thử đối với chatbot AI đã làm dấy lên những lo ngại mới về nguy cơ công nghệ này có thể bị lợi dụng để tiếp cận và phổ biến các tri thức liên quan đến vũ khí sinh học.