Thú uống trà của Nguyễn Tuân

Nhà văn Nguyễn Tuân rất thân với cha tôi, mặc dù hơn cha tôi tới 13 tuổi. Ông từng là bạn của bố vợ cha tôi là cụ Lâm Xuân Huyến, chủ nhà in Rạng Đông, chủ bút của hai tờ báo Bắc kỳ Thể thao và báo Con Ong từ thời Pháp thuộc. Ông coi cha tôi là một người bạn theo đúng nghĩa đích thực của nó.

Giữa thập niên 60 của thế kỷ trước, chiến tranh phá hoại xảy ra, miền Bắc sống trong thời bao cấp, đời sống rất khó khăn, lại thêm sự cố trong giới văn nghệ sỹ. Khi đó, thi thoảng mới thấy cha tôi đi ra ngoài.

Chỉ còn vài người bạn cùng cảnh ngộ thường đến thăm nhau như họa sỹ Bùi Xuân Phái, họa sỹ Nguyễn Sáng, họa sỹ Dương Bích Liên, nhà văn Kim Lân… Riêng nhà văn Nguyễn Tuân là thường hay đến với cha tôi.

Chí ít cũng phải một tuần đôi ba lần. Nguyễn Tuân ăn mặc giản dị, chỉnh chu, không cầu kỳ như những gì thiên hạ đồn thổi. Ông thường vận một bộ đồ ta màu nâu với hai túi to được may đo cẩn thận, trong túi thường có một tác phẩm văn học in bằng tiếng Pháp, ông bảo "Đọc nguyên bản mới thấy hết cái hay của tác phẩm, đọc qua bản dịch là đã mất đi đến 30% giá trị của tác phẩm".

Nhiều năm được hầu rượu ông, tôi thấy ông là một con người có cá tính mạnh mẽ, tự tin đầy bản lĩnh, cầu kỳ, sắc sảo trong từng câu chữ nhưng ngoài đời ông sống rất phóng khoáng, đôn hậu và thẳng thắn, minh bạch trong quan hệ với đồng nghiệp. Ông cùng quan điểm với cha tôi trong nhiều lĩnh vực.

Theo ông, nghệ thuật là cả một sự sáng tạo, sáng tạo trong từng câu chữ, trong từng ngôn từ, trong từng giai điệu để đi tìm cái đẹp, vươn tới cái đẹp.

Mỗi lần đến với cha tôi, trong túi ông thường có, khi thì một dúm lạc rang húng lìu của "cái anh Tầu gù" bán rong chuyên đi qua ngõ nhà ông; khi thì một đùm chè pha đủ cho hai người uống.

Cái ngày ấy, tìm được một lạng chè Thái không phải dễ. Chè do Nhà nước quản lý, mỗi một hộ gia đình được mua 4 gói chè mậu dịch, loại chè vụn mỗi gói 50g, pha ra nước đỏ ngầu, uống nhạt hoét, chẳng có tý hương vị gì của chè, uống vào đi tiểu nhiều nên mọi người đặt cho cái tên là chè "Thái đức".

Hôm nào xôm lắm, thấy ông móc trong túi ra một khoanh giò mỏng, dày chỉ bằng một đốt ngón tay mà ông cũng phải mua chui của một bà bán giò chả làng Ước  Lễ, đầu phố Cấm Chỉ. Ngày ấy tôi mới 14, 15 tuổi, cái tuổi dở dở ương ương, mải chơi hơn học, ăn không đủ no, mặc không đủ ấm… Lúc nào cũng thấy đói!

Có một kỷ niệm mà tôi nhớ mãi. Ngày hôm đó, khoảng 9 giờ sáng, học bài xong tôi cầm cần định ra hồ Thiền Quang câu cá. Đến đầu cầu thang thì thấy nhà văn Nguyễn Tuân chống ba-toong lên. Tôi chào ông rất to: "Cháu chào bác ạ".

Ông ngước lên nhìn tôi qua cặp kính gọng đồi mồi, mắt ông hấp háy. Ông cười hóm hỉnh, hàng ria rậm bạc trắng núp dưới cái mũi to như quả ổi của ông rung lên: "Thao đấy à. Lại đi câu trộm hả? Vào nhà bác nhờ tý đã!".

Vào nhà, ông bắt tay cha tôi rồi buông mình xuống chiếc ghế mây quen thuộc giáp tường cạnh cửa ra vào. Phòng khách nhà tôi được ngăn bằng một cái giá sách đóng bằng những thanh gỗ làm giát giường ghép lại. Một chiếc đi-văng cũ quay lưng vào giá sách, một bộ bàn ghế mây nhỏ chỉ có hai cái ghế, đôi chỗ mây tết đã bong ra lòng thòng.

Sau khi ngồi yên vị, Nguyễn Tuân lần lượt lấy ra trong chiếc túi vải nâu giống như chiếc túi của các thầy chùa vẫn đeo một cái siêu đun nước nhỏ bằng đồng bạch, một chiếc bếp đèn cồn dã chiến, kèm theo một chai cồn. Cuối cùng mới thấy ông thong thả móc trong túi áo, nơi thường ngày là chỗ của một cuốn sách, ra một bộ ấm chén được bọc giấy báo cẩn thận cho khỏi vỡ.

Cha tôi ngẩn người nhìn Nguyễn Tuân, vầng trán ông căng ra như tự hỏi: "Cái lão này hôm nay lại có trò gì nữa đây?". Nguyễn Tuân bình thản gỡ giấy bọc ra bộ ấm chén màu gan gà, cẩn thận để lên bàn.

Ông ngắm nghía một cách hài lòng rồi mới quay sang phía cha tôi: "Tớ phải mang bộ đồ chè này để ở đây, khi nào có chè ngon thì có cái mà pha cho đúng cách mà thưởng ngoạn. Nhà cậu chán bỏ mẹ, ấm chén thì năm cha ba mẹ, uống mất cả ngon". Cha tôi có vẻ hơi ngượng: "Vợ tôi đi làm từ sáng đến tối, mấy thằng con thì nghịch như quỷ, cứ được bộ ấm chén nào tử tế, vài bữa lại bị chúng làm vỡ".

Nguyễn Tuân lắc đầu cười. Thấy tôi lấp ló cạnh giá sách, ông bảo: "Vào lấy cho bác hai cái bát tô ra đây!".

Tôi vào bếp lấy hai cái bát mang ra cho ông. Nguyễn Tuân cho cái ấm vào một bát, còn cái bát kia ông để bốn cái chén hạt mít rồi rót nước sôi trong phích vào trong hai cái bát ngâm cả ấm lẫn chén.

Sau đó ông lấy chai cồn rót một phần tư chai vào bếp. Ông đưa tôi cái ấm bảo: "Cháu lấy nước trong bể, đừng lấy nước máy, nước trong vòi có mùi clo làm mất vị trà không uống được đâu".

Tôi vào lấy nước rồi mang ra, thấy ông đang hí húi bơm áp suất nén cho cái bếp cồn, sau đó ông lấy diêm châm bếp. Ngọn lửa cháy bùng lên xanh lè.

Đặt siêu nước lên bếp xong, ông mới từ tốn móc túi lấy cái tẩu thuốc ra rồi châm lửa bập bập vài hơi mồi thuốc sau đó ông rít một hơi dài rồi ngả người vào lưng ghế khoan khoái nhả khói ra qua hai lỗ mũi. Hai dải khói tuôn ra thơm ngát lan tỏa khắp căn phòng. Khuôn mặt ông nhòa trong màn sương khói trông thật huyền ảo.

Siêu nước reo lên lục bục. Nguyễn Tuân nhổm người lên đặt tẩu thuốc xuống bàn, lắng tai nghe tiếng reo của nước, rồi gắp chiếc ấm ra, móc túi áo ngực lấy một phong chè Hồng Đào nhỏ bằng nửa bao thuốc cẩn thận cho vào ấm và đợi tới khi thấy tiếng reo của nước nhẹ đều và xuất hiện từ đầu vòi ấm một làn hơi mỏng bay ra, ông mới nhấc siêu nước rót vào ấm.

Sau khi đậy nắp ông lại đặt ấm trà vào trong bát tưới nước sôi lên để giữ độ nóng. Đặt lại siêu nước lên bếp, ông nói: "Nước pha trà đun khi nào thấy nổi tăm mắt cua là được, nếu nổi tăm mắt cá mới pha thì chè sẽ bị cháy, mất vị trà".

Năm phút sau ông lấy hai cái chén rót trà ra, đưa cho cha tôi một chén: "Nào mời ông! Chè Hồng Đào đấy. Ông uống xem có ngon không". Nói xong ông nâng chén trà nóng hôi hổi đưa lên mũi để cảm nhận mùi hương của chén trà nước đầu trong giây lát rồi mới uống. Cha tôi cũng nâng chén trà lên uống một hơi, rồi chậm dãi buông ra một tiếng: "Ngon!".

Nguyễn Tuân cười, cái mũi to của ông rung lên, rồi bậm tẩu rít một hơi. Khói lại tuôn ra từ hai cánh mũi bay lên tỏa lan khắp phòng. Tôi đần mặt nhìn hai ông uống trà bằng cái chén bé con con, nước trà thì đắng chát, không bõ dính răng vậy mà cứ gật gù khen ngon. Chả bù cho tôi khi ấy, cứ phải tu cả cốc nước lọc to thì mới đã cơn khát.

Uống hết chén thứ hai, Nguyễn Tuân mới chậm rãi nói: "Bộ ấm nhị ẩm này mình mang về từ Trung Quốc. Ở bên đó có ba địa danh sản xuất ấm đất nổi tiếng. "Thứ nhất Thế Đức gan gà, thứ nhì Lưu Bột, thứ ba Mạnh  Thần". Bộ này chính hiệu Thế Đức màu gan gà đấy. Muốn biết có phải là ấm thật hay không, ta chỉ cần đặt ấm lên chậu nước, nếu ấm nổi thì đích thị là của Tàu…".

Nguyễn Tuân trầm ngâm trong giây lát, rồi tiếp: "Ngày bé mình thường được đi hầu trà các cụ nên mới thấy được cái hay, cái đẹp, cái tinh tế đôi chút cầu kỳ trong cách uống trà của người xưa. Trà ngon phải có bạn hiền đối ẩm bình thơ, bình văn. Trà ngon còn phụ thuộc vào chất lượng của từng loại ấm. Có ấm độc ẩm, nhị ẩm, tam ẩm, tứ ẩm… tùy theo số người mà chọn ấm. Nhưng quan trọng nhất vẫn là ở cái anh nước để pha trà. Phải là nước mưa, không thì nước giếng khơi, pha trà mới ngon. Nhưng trà ngon nhất vẫn là pha bằng nước sương đọng trên lá sen. Các cụ dậy từ mờ sáng, chèo thuyền thúng ra hồ để gạn từng giọt sương lóng lánh như những giọt thủy ngân đọng trên lá sen gom lại cho đủ pha một tuần trà sớm…".

Cha tôi bật thốt lên "Uống trà kiểu này thì bố ai mà theo các cụ được". Nguyễn Tuân cười: "Tớ được uống rồi. Ngon tuyệt". Sau câu nói đó, ông rít nhẹ một hơi thuốc, từ từ nhả khói, đôi mắt nhìn ra phía cửa sổ bất động. Lát sau, ông bật bếp cho nước sôi lại rồi rót tiếp vào ấm. Ông bảo: "Trà chỉ nên uống 3 nước, nước đầu uống hương trà, nước hai thưởng thức vị đậm của trà, nước ba vị nhạt bớt đi và không còn hương nữa".

Tôi nghe ông nói mà có hiểu gì đâu. Cha tôi nhìn thấy bộ dạng ngơ ngác của tôi ông hỏi: "Mày đã học bài chưa?".  Tôi giật mình, lắp bắp: "Con học rồi ạ".  Cha tôi phẩy tay: "Thôi đi chơi để bố với bác nói chuyện". Chỉ chờ có thế, tôi phóng ngay ra cửa.

Sau này, tôi mới đọc được tập truyện ngắn "Vang bóng một thời" của nhà văn Nguyễn Tuân do cha tôi vẽ bìa, tôi mới thật sự cảm nhận được tài năng tuyệt vời của ông. Nguyễn Tuân đúng là "Bậc thầy của nghệ thuật ngôn từ" như nhà văn Nguyễn Đình Thi đã nhận định. Hai truyện ngắn của ông, "Những chiếc ấm đất" và "Chén chè trong sương" đã đạt đến độ tinh tế, văn phong sắc sảo, và hư ảo khiến tôi nhớ lại cái ngày ông mang bộ đồ uống chè đến tặng cho cha tôi.

Văn Thao

Các tin khác

Khơi thông nguồn lực từ dữ liệu văn hóa

Khơi thông nguồn lực từ dữ liệu văn hóa

Việt Nam đã tạo lập ngày càng nhiều dữ liệu số về di sản, nhưng phần lớn vẫn phân tán, thiếu liên thông và chưa được khai thác như một nguồn lực. Chuyển từ những bản sao số rời rạc sang hạ tầng tri thức dùng chung vì thế là điều kiện để di sản tiếp tục tạo ra giá trị cho nghiên cứu, giáo dục, sáng tạo và cộng đồng.

Vì sao Mỹ ra tay cứu đồng yen Nhật Bản?

Vì sao Mỹ ra tay cứu đồng yen Nhật Bản?

Trước đà lao dốc của đồng yen, Mỹ đã ra tay hỗ trợ Nhật Bản sau gần 3 thập kỷ, đánh dấu động thái phối hợp hiếm hoi giữa lúc những tác động từ tỷ giá ngày càng lan rộng.

Các nghệ sĩ trẻ với tư duy mới mẻ mang đến sức sống mới cho làng nghề.

Tái sinh di sản làng nghề

Hà Nội sở hữu hơn 1.300 làng nghề. Thế nhưng, nhiều làng nghề đang đứng trước nguy cơ mai một vì thiếu thị trường, thiếu người kế nghiệp và thiếu không gian để kể câu chuyện của mình. Trước thềm Lễ hội Thiết kế Sáng tạo Hà Nội 2026, những người trẻ đã chọn làng nghề làm chất liệu sáng tạo, mở ra một cách tiếp cận mới, tái sinh di sản làng nghề…

Khi cổ vật thành “mồi” của kẻ gian

Khi cổ vật thành “mồi” của kẻ gian

Những pho tượng, sắc phong trong đình chùa đến những cấu kiện nguyên gốc của các công trình cổ, nhiều di sản đang trở thành mục tiêu của nạn trộm cắp ngày càng tinh vi, táo tợn. Mỗi cổ vật bị thất lạc không chỉ là mất đi một tài sản quý giá, mà còn là sự đứt gãy một phần ký ức lịch sử, văn hóa của dân tộc.

Từ nâng tầm quản trị đến khát vọng chuyên nghiệp hóa

Từ nâng tầm quản trị đến khát vọng chuyên nghiệp hóa

Trước đòi hỏi của kỷ nguyên phát triển mới, thể thao Việt Nam đang đứng trước bước ngoặt chiến lược: chuyển đổi mạnh mẽ từ quản lý hành chính sang quản trị hiện đại và thương mại hóa chuyên nghiệp. Nâng cao năng lực tổ chức sự kiện không chỉ là thước đo điều hành, mà còn là chìa khóa mở ra không gian kinh tế thể thao đầy tiềm năng.

Tuân thủ nguyên tác hay dũng cảm bước qua?

Tuân thủ nguyên tác hay dũng cảm bước qua?

Khi “The Odyssey” - bộ phim điện ảnh lấy cảm hứng từ sử thi kinh điển của Homer công bố dàn diễn viên, lựa chọn của đạo diễn Christopher Nolan tựa như “quả táo bất hòa”, tạo ra những luồng tranh luận sôi nổi, độc giả lan tỏa những bài viết phân tích, so sánh với nguyên tác sử thi. Cùng thời gian, điện ảnh Việt Nam dậy sóng khi công bố Tăng Thanh Hà vào vai Nam Phương Hoàng hậu. Tại sao đạo diễn lại thích đảo lộn những hình mẫu vốn đã quá đỗi quen thuộc và thành công từ nguyên tác? Liệu việc tuân thủ tuyệt đối tác phẩm gốc có phải “lá bùa hộ mệnh”, hay sự phóng tác dũng cảm mới giúp tác phẩm đến gần hơn với thế hệ khán giả mới?

Cần hệ sinh thái sáng tạo cho họa sĩ trẻ

Cần hệ sinh thái sáng tạo cho họa sĩ trẻ

Festival Mỹ thuật trẻ lần thứ 8 năm 2026 đang diễn ra tại Hà Nội, mở ra một không gian đối thoại đa chiều của nghệ thuật đương đại, phản ánh tiếng nói của những người trẻ trước cuộc sống và những thay đổi của thời cuộc. Tuy nhiên, hơn cả một kỳ liên hoan, mỹ thuật trẻ cần có một chiến lược phát triển dài hạn trong thời gian tới.

Mỹ thâm hụt ngân sách do hoàn thuế nhập khẩu

Mỹ thâm hụt ngân sách do hoàn thuế nhập khẩu

Sau khi Tòa án Tối cao bác bỏ cơ sở pháp lý của nhiều mức thuế quan, Chính phủ Mỹ phải hoàn hàng chục tỷ USD cho doanh nghiệp nhập khẩu, gây ra hậu quả ngân sách tháng 6/2026 thâm hụt 120 tỷ USD.

Hình tượng người chiến sĩ - từ nguyên mẫu đến màn ảnh

Hình tượng người chiến sĩ - từ nguyên mẫu đến màn ảnh

Thời gian gần đây, nhiều bộ phim có chất liệu từ những chuyên án và nguyên mẫu có thật trong lực lượng CAND đã được đưa vào sản xuất. Những tác phẩm điện ảnh ấy không chỉ mang đến những câu chuyện chân thực, giàu tính nhân văn, tái hiện sinh động cuộc đấu tranh bảo vệ an ninh Tổ quốc mà còn khắc họa bản lĩnh, trí tuệ và sự hy sinh của các chiến sĩ Công an trong nhiều giai đoạn lịch sử.

Đào tạo trẻ - nền móng bền vững của Thể thao CAND

Đào tạo trẻ - nền móng bền vững của Thể thao CAND

Trong thể thao thành tích cao, mỗi tấm huy chương không chỉ được quyết định ở khoảnh khắc thi đấu, mà được vun đắp từ rất sớm: từ khâu phát hiện năng khiếu, lựa chọn môn phù hợp, xây dựng giáo án huấn luyện, tạo dựng môi trường rèn luyện cho đến bồi dưỡng bản lĩnh qua từng giải đấu. Với Thể thao Công an nhân dân (CAND), công tác đào tạo trẻ vì thế luôn mang ý nghĩa đặc biệt. Đó không chỉ là nhiệm vụ chuẩn bị lực lượng kế cận cho thể thao CAND, mà còn là sự đóng góp thiết thực vào thành tích chung của thể thao Việt Nam.

Chuỗi cung ứng và mặt trận an ninh mới

Chuỗi cung ứng và mặt trận an ninh mới

Đầu năm 2026, khi xung đột Mỹ - Iran đẩy eo biển Hormuz vào tình trạng gián đoạn nghiêm trọng, nỗi lo của thế giới không chỉ là giá dầu, mà còn là chip bán dẫn.

Hành trình đưa các anh trở về đất mẹ

Hành trình đưa các anh trở về đất mẹ

Những tấm thân vùi sâu dưới đất, nằm yên lặng hơn nửa thế kỷ, có những tình yêu không được viết bằng đám cưới, mà được viết bằng cả một đời chờ đợi. Đó là những thước phim chân thực và sống động nhất đã và đang diễn ra trong “chiến dịch 500 ngày đêm” tìm kiếm hài cốt liệt sĩ.

Tiệm cận thế giới để vươn xa

Tiệm cận thế giới để vươn xa

Trong những năm gần đây, điện ảnh Việt Nam ghi nhận bước tiến rõ rệt cả về quy mô thị trường lẫn năng lực sản xuất. Chất lượng hình ảnh, thiết kế mỹ thuật, diễn xuất hay tổ chức sản xuất ngày càng tiệm cận những chuẩn mực mới. Tuy nhiên, để một bộ phim không chỉ thành công trong nước mà còn có thể bước ra các liên hoan phim, thị trường phát hành quốc tế, điểm nghẽn lớn nhất vẫn nằm ở kịch bản. Những câu chuyện giàu bản sắc Việt Nam cần được kể bằng một ngôn ngữ điện ảnh đủ sức tạo đồng cảm với khán giả toàn cầu.

"0% lãi suất" và góc khuất ứng lương qua app

"0% lãi suất" và góc khuất ứng lương qua app

Chỉ cần vài thao tác không quá 10 phút trên điện thoại, người lao động có thể nhận trước tiền lương nhờ những lời quảng cáo "0% lãi suất", "giải ngân trong 5 phút". Nhưng phía sau sự tiện lợi ấy là các khoản phí phát sinh mà người lao động chỉ biết khi đã nhận tiền và khả năng vi phạm pháp luật, nguy cơ phụ thuộc tài chính và nếu không tỉnh táo thì rất khó để phân biệt giữa dịch vụ ứng lương với hoạt động cấp tín dụng.

Khi nắng nóng có thể làm “bốc hơi” GDP

Khi nắng nóng có thể làm “bốc hơi” GDP

Những đợt nắng nóng cực đoan đang hoành hành tại châu Âu không chỉ là vấn đề thời tiết hay môi trường, mà ngày càng hiện rõ như một thách thức kinh tế, đe dọa tới tốc độ tăng trưởng GDP và gây ra khó khăn cho mọi mặt đời sống.