Rừng đước đón Xuân

Khi con nước mang về cơn gió se lạnh, dưới nắng ấm của mùa Xuân là màu xanh bất tận của rừng đước, rừng bần. Đó là khi Tết đã gõ cửa mái chòi nhỏ của những người giữ rừng ngập mặn Cần Giờ…

Về rừng ăn Tết

Những ngày cuối tháng Chạp, Phạm Thị Oanh nhắn tin cho tôi về ăn Tết cùng tổ giữ rừng ở Tiểu khu 6, Phân khu III (Ban Quản lý rừng phòng hộ Cần Giờ, TP Hồ Chí Minh). Oanh khoe năm nay trồng được nhiều rau xanh, sẽ thết đãi tôi bữa ăn đượm chất rừng mà lại sực nức mùi Tết. Oanh chạy vỏ lãi đón tôi bên ngoài cửa sông Lòng Tàu. Nắng ấm, ngó xung quanh những vạt rừng mắm, đước, chà là xanh nghiêng mình thinh lặng.

Nghe chim ríu rít từ phía những bờ rừng và hương xuân trong lành xộc vào mũi mới thấy cảm phục xiết bao những con người đã khom lưng trồng và phục hồi rừng từ 50 năm trước. Có những người giữ rừng đã gắn bó cả tuổi thanh xuân, gác lại biết bao niềm riêng cùng những khoảnh khắc đoàn viên ngày Tết để “lá phổi xanh” của thành phố mãi xanh.

ANTGT- Rừng được đón Xuân -0
Chạy vỏ lãi đi kiểm tra rừng xuyên cả mùa xuân.

Năm nay là mùa Xuân thứ 13, cô gái 33 tuổi đến từ miền quê nghèo Ngọc Lặc (Thanh Hóa) đón Tết ở rừng phương Nam. Ngần ấy thời gian đã đủ để Phạm Thị Oanh dệt nên một tình yêu không nỡ rời xa với khu rừng gần 100 hecta mà cô và chồng đứng tên nhận chăm sóc, trông giữ. Đón Tết ở rừng, khoảng thời gian Oanh vui vẻ và ý nghĩa nhất là ngày cuối năm, khi anh em trong tổ quây quần với nhau gói bánh chưng, làm dưa kiệu và ca hát. Bữa cơm ấm áp ngày Tết, những người giữ rừng ngồi lại với nhau, thủ thỉ mọi chuyện của cuộc đời, chia sẻ với nhau như tình thân một nhà. Họ bảo hễ vào giữ rừng là anh em, là “đôi ta như quế với gừng”, là coi như gá nghĩa với thiên nhiên.

Những giọng hát vàng của rừng thi nhau ca vọng cổ, dù vẫn dáo dác ngó xem có sóng tàu ngoài sông, để còn trông chừng con vỏ lãi đậu mé rừng có bị sóng lớn đánh cho chìm không. Với dân chạy vỏ lãi, sợ nhất là gặp trúng tàu lớn, trên đường di chuyển, chúng sẽ tạo ra những cột sóng cao và mạnh, có thể nhấn chìm con xuồng trong tích tắc. Vỏ lãi, chính là tài sản giá trị nhất của người giữ rừng, là phương tiện di chuyển duy nhất ở mênh mông rừng đước này.

Oanh còn nhớ rõ, ngày đầu tiên theo người yêu về ra mắt, anh đã dẫn thẳng cô vào căn chòi lá của ba má ở giữa rừng và thật thà chia sẻ: “Nếu chúng mình lấy nhau thì hai vợ chồng sẽ ở đây và sống đời giữ rừng”. Oanh có chút choáng váng, lòng hoang mang bất định. “Nếu là cô gái khác, có lẽ đã bỏ chạy ngay, nhưng em thì không, em phải lòng cánh rừng này, như lần đầu gặp gỡ và yêu chồng của em vậy”, Oanh tâm sự về ngã rẽ cuộc đời mình. Thế là, cô gái dân tộc Mường trở thành người giữ rừng ngập mặn Cần Giờ.

Cái Tết đầu tiên ở rừng, Oanh có chút tủi thân khi xung quanh mình chỉ toàn là rừng với nước, chẳng thấy bóng dáng con người cùng những màn pháo hoa sáng rực bầu trời đêm giao thừa. Oanh tâm sự: “May là có chồng em luôn bên cạnh, có anh em ở chốt động viên, san sẻ và dành cho nhau những điều tốt đẹp nhất. Điều đó khiến em vơi đi nỗi nhớ nhà và có niềm vui để bám trụ với nghiệp giữ rừng”.

ANTGT- Rừng được đón Xuân -0
Ông Trần Minh Tùng đã đón trên 30 cái Tết ở rừng ngập mặn Cần Giờ.

Cứ thế, hơn 10 năm bám rừng, chưa lần nào Oanh về quê cha mẹ đón Tết. “Khi khoác lên màu áo giữ rừng, khi gắn bó với rừng thì niềm vui riêng đó có thể hy sinh. Không riêng gì vợ em, mà anh em ở đây ai cũng vậy, chấp nhận sinh hoạt trong môi trường không điện, không nước ngọt, thiếu thốn trăm bề, đi lại khó khăn để làm tốt công việc của mình”, anh Lê Hoàng Anh, chồng của Phạm Thị Oanh bộc bạch.

Hoàng Anh sinh ra và lớn lên bên những cánh rừng ngập mặn Cần Giờ; cha mẹ, ông bà của anh là người giữ rừng. Mọi thứ ở đây đều là ký ức tuổi thơ của Hoàng Anh nên sống ở rừng chính là lý tưởng duy nhất mà anh theo đuổi. “Hễ ra ngoài khoảng một, hai ngày là em nhớ da diết căn chòi nhỏ dưới tán rừng này. Đối với em, từ ngày có vợ và cô ấy chịu ở lại giữ rừng chính là những ngày xuân xanh của cuộc đời rồi”, Hoàng Anh nhìn vợ, bẽn lẽn chia sẻ.  

Đêm 30 nghe tiếng vọng cổ

Tết này cũng như hơn 30 cái Tết ở rừng của vợ chồng ông Trần Minh Tùng (sinh năm 1970, Tiểu khu 6, phân khu III). Niềm vui của vợ chồng ông Tùng chính là được gắn bó với rừng, lấy công việc chăm sóc, tuần tra giữ rừng làm lẽ sống, lấy những khoảnh khắc soi nhau, mò cua bắt ốc kiếm thêm thu nhập làm động lực để giữ lửa nghề.

Người ở rừng ngập mặn đón Tết cũng khác với người thành phố. Các sản vật ngày Tết chủ yếu ở rừng như con cá kèo khô, hũ mắm ba khía, mớ tôm rim… hay một ít rau xanh được trồng trong những thùng xốp, hứng giọt nước hiếm hoi của trời.

ANTGT- Rừng được đón Xuân -0
Chị Phạm Thị Oanh luôn vui vẻ, hài lòng sống đời giữ rừng và tiếp nối nghề của ba má chồng để lại.

Tiếng động cơ phá tan không gian tĩnh lặng của mênh mông rừng đước. Chiếc vỏ lãi của ông Tùng bắt đầu xé nước, hướng về phía khu rừng rộng hơn 155 hecta của ông chăm sóc, canh giữ. Nhìn xa xăm về phía đầu nguồn nhánh sông Dần Xây, ông Tùng nhận xét, Tết năm nay, rừng êm hơn, nhật ký tuần tra tháng Chạp không có gì đặc biệt cả: “Chỉ cách đây vài năm, người dân hay vô rừng đốn cây về cất nhà hoặc làm củi. Nhưng mấy năm nay, người dân ít chặt cây rừng bởi phần lớn đã chuyển sang ở nhà xây, việc nấu nướng cũng bằng bếp gas, bếp điện. Thế nhưng giáp Tết, bà con vẫn lén đốn cây để nấu bánh tét hoặc chặt cây về làm mai, đào giả. Chúng tôi nắm được quy luật đó nên tuần tra chặt chẽ, bố ráp, đón chặn ở ngay giai đoạn đầu, bà con thấy vậy cũng không dám vào rừng”, ông Tùng chia sẻ về kinh nghiệm giữ rừng.

Trong ký ức của ông Tùng, rừng xanh bạt ngàn hôm nay được sinh sôi từ những cây giống đầu tiên chở từ Cà Mau về bằng đường sông vào những năm sau ngày miền Nam giải phóng. Khi đó, ông Tùng mới 5 tuổi được theo cha mẹ lội rừng, cắm từng cây con xuống bùn, chứng kiến chúng lớn lên từng ngày. “Là dân địa phương, tôi cũng đi trồng rừng từ hồi mới lớn. Ghe thuyền chở nước, lương thực vô bãi, cắm lều tập thể, sáng đi mần, tối về đốt lửa nấu ăn, ca hát. Gặp nhau nên duyên trong một đêm vọng cổ trên bãi đước", ông Tùng kể về thời thanh xuân tham gia trồng rừng.

Vì trót nặng nợ như thế nên ông Tùng chọn gắn cuộc đời của mình với rừng. Vợ của ông cũng vì mê màu xanh bất tận mà nguyện làm vợ người giữ rừng, chưa bao giờ bà thở than buồn chán với nghề mà chồng đã lựa chọn.

Mùa này trong rừng gió thổi mạnh, trời lạnh. Nằm ngủ trong nhà rừng, gió thốc vào lạnh tím bàn chân. Như vậy là biết Tết đến nơi rồi. Nhà của vợ chồng Oanh mới làm lại cái sàn để đón Xuân và đắp thêm luống đất ở bậc thềm để cúng đất rừng vào mùng 10 tháng Giêng. Mâm cúng của người giữ rừng rất đơn giản, chỉ là bộ quần áo giấy, ít bánh mứt trang hoàng bàn thờ. Đêm 30, sau khi cúng ở nhà xong, các gia đình sắm sửa cho đám trẻ bộ đồ mới nhất để đi tới phân khu đón giao thừa.

Đêm đen tĩnh mịch, sông Lòng Tàu tối mực vẫn miệt mài dòng chảy, xuồng ghe bồng bềnh trên sông, tiếng máy xé gió, rẽ sóng trực chỉ hướng về ánh đèn sáng ở phân khu. Đêm Tết mịt mù mà phụ nữ nào cũng lái vỏ lãi, chặt cua ngọt xớt khiến cánh đàn ông cũng phải nể phục. “Ở đây, người ta hay gọi chị Nguyễn Thị Loan (45 tuổi, phân khu I) là “Nữ hoàng tốc độ” nhưng thật ra bất cứ người phụ nữ nào giữ rừng cũng đều là “quái xế” đường thủy viết nên lịch sử, lái vỏ lãi như cưỡi sóng bay vọt lên đọt rừng”, ông Trần Minh Tùng nhận xét về những phụ nữ giữ rừng. 

Vui Xuân không quên nhiệm vụ, tuần lễ từ 30 Tết, người giữ rừng cắm sào chốt đêm ở những tiền đồn heo hút, trên những ngọn sóng đầu con nước. Trong màn đêm của thời khắc chuyển giao năm cũ, có tiếng vọng cổ của ông Tùng, chị Loan ngân xa trầm bổng hòa với tiếng gió, tiếng sóng gọi mùa Xuân về rừng.

Ngọc Hoa

Các tin khác

Khơi thông nguồn lực từ dữ liệu văn hóa

Khơi thông nguồn lực từ dữ liệu văn hóa

Việt Nam đã tạo lập ngày càng nhiều dữ liệu số về di sản, nhưng phần lớn vẫn phân tán, thiếu liên thông và chưa được khai thác như một nguồn lực. Chuyển từ những bản sao số rời rạc sang hạ tầng tri thức dùng chung vì thế là điều kiện để di sản tiếp tục tạo ra giá trị cho nghiên cứu, giáo dục, sáng tạo và cộng đồng.

Vì sao Mỹ ra tay cứu đồng yen Nhật Bản?

Vì sao Mỹ ra tay cứu đồng yen Nhật Bản?

Trước đà lao dốc của đồng yen, Mỹ đã ra tay hỗ trợ Nhật Bản sau gần 3 thập kỷ, đánh dấu động thái phối hợp hiếm hoi giữa lúc những tác động từ tỷ giá ngày càng lan rộng.

Các nghệ sĩ trẻ với tư duy mới mẻ mang đến sức sống mới cho làng nghề.

Tái sinh di sản làng nghề

Hà Nội sở hữu hơn 1.300 làng nghề. Thế nhưng, nhiều làng nghề đang đứng trước nguy cơ mai một vì thiếu thị trường, thiếu người kế nghiệp và thiếu không gian để kể câu chuyện của mình. Trước thềm Lễ hội Thiết kế Sáng tạo Hà Nội 2026, những người trẻ đã chọn làng nghề làm chất liệu sáng tạo, mở ra một cách tiếp cận mới, tái sinh di sản làng nghề…

Khi cổ vật thành “mồi” của kẻ gian

Khi cổ vật thành “mồi” của kẻ gian

Những pho tượng, sắc phong trong đình chùa đến những cấu kiện nguyên gốc của các công trình cổ, nhiều di sản đang trở thành mục tiêu của nạn trộm cắp ngày càng tinh vi, táo tợn. Mỗi cổ vật bị thất lạc không chỉ là mất đi một tài sản quý giá, mà còn là sự đứt gãy một phần ký ức lịch sử, văn hóa của dân tộc.

Từ nâng tầm quản trị đến khát vọng chuyên nghiệp hóa

Từ nâng tầm quản trị đến khát vọng chuyên nghiệp hóa

Trước đòi hỏi của kỷ nguyên phát triển mới, thể thao Việt Nam đang đứng trước bước ngoặt chiến lược: chuyển đổi mạnh mẽ từ quản lý hành chính sang quản trị hiện đại và thương mại hóa chuyên nghiệp. Nâng cao năng lực tổ chức sự kiện không chỉ là thước đo điều hành, mà còn là chìa khóa mở ra không gian kinh tế thể thao đầy tiềm năng.

Tuân thủ nguyên tác hay dũng cảm bước qua?

Tuân thủ nguyên tác hay dũng cảm bước qua?

Khi “The Odyssey” - bộ phim điện ảnh lấy cảm hứng từ sử thi kinh điển của Homer công bố dàn diễn viên, lựa chọn của đạo diễn Christopher Nolan tựa như “quả táo bất hòa”, tạo ra những luồng tranh luận sôi nổi, độc giả lan tỏa những bài viết phân tích, so sánh với nguyên tác sử thi. Cùng thời gian, điện ảnh Việt Nam dậy sóng khi công bố Tăng Thanh Hà vào vai Nam Phương Hoàng hậu. Tại sao đạo diễn lại thích đảo lộn những hình mẫu vốn đã quá đỗi quen thuộc và thành công từ nguyên tác? Liệu việc tuân thủ tuyệt đối tác phẩm gốc có phải “lá bùa hộ mệnh”, hay sự phóng tác dũng cảm mới giúp tác phẩm đến gần hơn với thế hệ khán giả mới?

Cần hệ sinh thái sáng tạo cho họa sĩ trẻ

Cần hệ sinh thái sáng tạo cho họa sĩ trẻ

Festival Mỹ thuật trẻ lần thứ 8 năm 2026 đang diễn ra tại Hà Nội, mở ra một không gian đối thoại đa chiều của nghệ thuật đương đại, phản ánh tiếng nói của những người trẻ trước cuộc sống và những thay đổi của thời cuộc. Tuy nhiên, hơn cả một kỳ liên hoan, mỹ thuật trẻ cần có một chiến lược phát triển dài hạn trong thời gian tới.

Mỹ thâm hụt ngân sách do hoàn thuế nhập khẩu

Mỹ thâm hụt ngân sách do hoàn thuế nhập khẩu

Sau khi Tòa án Tối cao bác bỏ cơ sở pháp lý của nhiều mức thuế quan, Chính phủ Mỹ phải hoàn hàng chục tỷ USD cho doanh nghiệp nhập khẩu, gây ra hậu quả ngân sách tháng 6/2026 thâm hụt 120 tỷ USD.

Hình tượng người chiến sĩ - từ nguyên mẫu đến màn ảnh

Hình tượng người chiến sĩ - từ nguyên mẫu đến màn ảnh

Thời gian gần đây, nhiều bộ phim có chất liệu từ những chuyên án và nguyên mẫu có thật trong lực lượng CAND đã được đưa vào sản xuất. Những tác phẩm điện ảnh ấy không chỉ mang đến những câu chuyện chân thực, giàu tính nhân văn, tái hiện sinh động cuộc đấu tranh bảo vệ an ninh Tổ quốc mà còn khắc họa bản lĩnh, trí tuệ và sự hy sinh của các chiến sĩ Công an trong nhiều giai đoạn lịch sử.

Đào tạo trẻ - nền móng bền vững của Thể thao CAND

Đào tạo trẻ - nền móng bền vững của Thể thao CAND

Trong thể thao thành tích cao, mỗi tấm huy chương không chỉ được quyết định ở khoảnh khắc thi đấu, mà được vun đắp từ rất sớm: từ khâu phát hiện năng khiếu, lựa chọn môn phù hợp, xây dựng giáo án huấn luyện, tạo dựng môi trường rèn luyện cho đến bồi dưỡng bản lĩnh qua từng giải đấu. Với Thể thao Công an nhân dân (CAND), công tác đào tạo trẻ vì thế luôn mang ý nghĩa đặc biệt. Đó không chỉ là nhiệm vụ chuẩn bị lực lượng kế cận cho thể thao CAND, mà còn là sự đóng góp thiết thực vào thành tích chung của thể thao Việt Nam.

Chuỗi cung ứng và mặt trận an ninh mới

Chuỗi cung ứng và mặt trận an ninh mới

Đầu năm 2026, khi xung đột Mỹ - Iran đẩy eo biển Hormuz vào tình trạng gián đoạn nghiêm trọng, nỗi lo của thế giới không chỉ là giá dầu, mà còn là chip bán dẫn.

Hành trình đưa các anh trở về đất mẹ

Hành trình đưa các anh trở về đất mẹ

Những tấm thân vùi sâu dưới đất, nằm yên lặng hơn nửa thế kỷ, có những tình yêu không được viết bằng đám cưới, mà được viết bằng cả một đời chờ đợi. Đó là những thước phim chân thực và sống động nhất đã và đang diễn ra trong “chiến dịch 500 ngày đêm” tìm kiếm hài cốt liệt sĩ.

Tiệm cận thế giới để vươn xa

Tiệm cận thế giới để vươn xa

Trong những năm gần đây, điện ảnh Việt Nam ghi nhận bước tiến rõ rệt cả về quy mô thị trường lẫn năng lực sản xuất. Chất lượng hình ảnh, thiết kế mỹ thuật, diễn xuất hay tổ chức sản xuất ngày càng tiệm cận những chuẩn mực mới. Tuy nhiên, để một bộ phim không chỉ thành công trong nước mà còn có thể bước ra các liên hoan phim, thị trường phát hành quốc tế, điểm nghẽn lớn nhất vẫn nằm ở kịch bản. Những câu chuyện giàu bản sắc Việt Nam cần được kể bằng một ngôn ngữ điện ảnh đủ sức tạo đồng cảm với khán giả toàn cầu.

"0% lãi suất" và góc khuất ứng lương qua app

"0% lãi suất" và góc khuất ứng lương qua app

Chỉ cần vài thao tác không quá 10 phút trên điện thoại, người lao động có thể nhận trước tiền lương nhờ những lời quảng cáo "0% lãi suất", "giải ngân trong 5 phút". Nhưng phía sau sự tiện lợi ấy là các khoản phí phát sinh mà người lao động chỉ biết khi đã nhận tiền và khả năng vi phạm pháp luật, nguy cơ phụ thuộc tài chính và nếu không tỉnh táo thì rất khó để phân biệt giữa dịch vụ ứng lương với hoạt động cấp tín dụng.

Khi nắng nóng có thể làm “bốc hơi” GDP

Khi nắng nóng có thể làm “bốc hơi” GDP

Những đợt nắng nóng cực đoan đang hoành hành tại châu Âu không chỉ là vấn đề thời tiết hay môi trường, mà ngày càng hiện rõ như một thách thức kinh tế, đe dọa tới tốc độ tăng trưởng GDP và gây ra khó khăn cho mọi mặt đời sống.