Nghệ sĩ Ưu tú Lịch Du: Hồng nhan đơn độc

Trong căn phòng đơn khá tiện nghi tại Trung tâm chăm sóc người cao tuổi, bà treo những bức ảnh đẹp nhất của thời tuổi trẻ. Có cháu vẫn chăm sóc bà ở Trung tâm bảo: "Bà đẹp thế mà không đi làm diễn viên điện ảnh!". NSƯT Lịch Du chỉ cười, cũng chẳng buồn giải thích vì câu chuyện của bà, tưởng đã lâu lắm rồi.

Cũng dễ hiểu thôi, cuộc đời bà, gắn bó với trung tâm này chục năm có lẻ, biệt lập với cuộc đời. Bạn bè một thuở thì người đã già yếu, người cũng đã về cõi vĩnh hằng, nên không phải ai cũng biết đến một Lịch Du của thời trẻ với những vai diễn hút hồn trên màn ảnh.

1. Bà tên đầy đủ là Đỗ Thị Lịch Du, thuộc lớp diễn viên điện ảnh khóa đầu tiên  (1959-1962) của Trường Điện ảnh Việt Nam (nay là Trường Đại học Sân khấu - Điện ảnh). Duyên nợ với điện ảnh đối với bà như là sự sắp đặt của số phận. Trong một lần đang tham gia lớp học kịch thì bà đọc thấy một mẩu báo người ta để quên trên bàn, trong đó có thông báo tuyển diễn viên. Bà nghĩ bụng, cứ đi thi tuyển thử, có mất gì đâu nhỉ?

Và rồi trong đợt thi tuyển ấy, bà đã bị đánh trượt do ngoại hình không ăn ảnh lắm, trán dô, chiều cao khiêm tốn. Nhưng thật may mắn cho bà vì người chụp ảnh đã tư vấn cho ban tuyển sinh rằng Lịch Du có nét duyên riêng mà nếu được đào tạo bài bản sẽ có nhiều triển vọng.

NSƯT Lịch Du thời học Trường Đại học Điện ảnh.
NSƯT Lịch Du thời học Trường Đại học Điện ảnh.

Quả là không phụ công lao của những người đã giúp đỡ, khi vào trường, cả một thời tuổi trẻ, bà dành sức cho điện ảnh. Mặc dù bà luôn tự coi mình số "bất hạnh nhất" vì hơn ba mươi năm hầu như chỉ âm thầm gắn bó với những vai phụ, vai thứ, nhưng điều đó không làm bà than thân trách phận, mà ngược lại, bà càng yêu điện ảnh đến mê muội.

Năm 24 tuổi, bà đóng vai đầu tiên, vợ ông Ruôn, trong phim "Bình minh trên rẻo cao" (năm 1966), của đạo diễn Trần Đắc và Nguyễn Đỗ Ngọc. Đến nay bà đã tham gia đóng hơn 20 phim, hầu hết là các vai bà vợ như vợ Hai Dong trong phim "Không nơi ẩn nấp" (năm 1971) của đạo diễn Phạm Kỳ Nam; vợ Vế trong phim "Vĩ tuyến 17 ngày và đêm" (năm 1972); vợ Voòng Chăn trong phim "Đất mẹ" (năm 1981) của đạo diễn Hải Ninh; mẹ Linh trong phim "Ngọn đèn trong mơ" (1987) của đạo diễn Đỗ Minh Tuấn. Đặc biệt, có một bộ phim duy nhất bà được vào vai chính, đó là vai Luông Chăn trong phim "Hai người mẹ" của đạo diễn Nguyễn Khắc Lợi (năm 1975).

Đây là vai diễn gây được ấn tượng nên trong Hội nghị Tổng kết hằng năm với chuyên đề "Diễn viên và nhân vật", có một đạo diễn đã nhận xét: "Nếu không phải là Lịch Du, mà là một diễn viên tài năng không có bao nhiêu, thì chúng ta không thể có một Luông Chăn như chúng ta thấy trên phim”. Đạo diễn Đỗ Khắc Lợi cũng cho rằng, khó mà quên được đôi mắt của Lịch Du trong vai Luông Chăn. Một người mẹ dịu hiền, kiên cường, bất khuất đã hy sinh cho sự nghiệp cách mạng của nhân dân Lào. Lịch Du đã có lúc vắt kiệt mình cho vai diễn và bà đã chinh phục được cả những khán giả khó tính nhất!

NSƯT Lịch Du và con gái.
NSƯT Lịch Du và con gái.

Tôi hỏi NSƯT Lịch Du, rằng bà có cảm thấy tiếc không khi trong suốt thời kỳ làm diễn viên, bà ít có cơ hội vào những vai chính. Mà chắc chắn nếu có thì bà sẽ làm rất tốt. Bà cười bảo, thực ra đúng là đời diễn viên của mình cũng buồn vì thường được giao các vai phụ, ít cảnh, được ít các đạo diễn, quay phim quan tâm nhiều, nhưng bà không bao giờ hối hận vì mình luôn chăm chút, đầu tư cho mỗi vai diễn.

Những vai bà đã đóng, dù là ít cảnh nhưng thường là các vai "độc", cá tính. Đó là những người đàn bà có phẩm chất chịu đựng, cuộc đời là một bi kịch lớn, thoắt buồn, thoắt vui. Có lẽ những vai diễn với thân phận buồn ấy đã ám ảnh bà cho đến tận sau này với một số phận trầy xước và trong tình yêu bà thường phải đón nhận một cái kết đắng đót.

2. Nói đến chuyện tình yêu, đôi mắt sắc sảo của bà rơm rớm nước mắt. Cả một đời yêu dở dang, có "vô thiên lủng" người đàn ông - như lời bà nói, đến với bà, nhưng kết lại, bà có ba mối tình không hôn ước đọng lại trong cuộc đời. Mối tình đầu tiên từ thời bà còn là sinh viên, với một anh lính người Pháp.

Hồi đó, anh chàng đóng một vai trong phim "Chị Tư Hậu" nên thỉnh thoảng xuống Trường Điện ảnh để thỉnh giảng. Rồi họ gặp nhau và bén duyên. Khi anh chàng ngỏ lời, Lịch Du về xin phép gia đình và nhà trường để tính chuyện lâu dài nhưng gia đình phản đối kịch liệt. Cuối cùng, mối tình ấy tan vỡ, đường ai nấy đi. Lịch Du cuốn vào học hành.

Ra trường, bà xin vào Hãng phim truyện Việt Nam và rồi quen biết với ca sĩ Quốc Hương. Họ sống với nhau, có một con gái chung. Nhưng mối tình ấy cũng nửa chừng đứt gánh vì hòa bình lập lại, nghệ sĩ Quốc Hương trở vào miền Nam, bà thì không thể khăn gói theo chồng vì nếu vào Nam thì có nghĩa là phải bỏ nghiệp diễn, bỏ hết mọi thứ thuộc về mình để ở nhà chăm lo cho gia đình.

Những trang nhật ký của NSƯT Lịch Du.
Những trang nhật ký của NSƯT Lịch Du.

Mà bà thì còn nhiều ước vọng trong sự nghiệp. Bà ở lại Hà Nội, một mình làm việc nuôi con khôn lớn. Những năm sau này khi đất nước chuyển sang cơ chế thị trường, các hãng phim phía Bắc "sống dở, chết dở" nên bà cũng chịu chung số phận. Bà tham gia nhóm lồng tiếng cho phim để đỡ nhớ nghề.

Vào những năm 1990, bà có mối tình sâu đậm với một nhà biên kịch, một nhà văn nổi tiếng lúc bấy giờ. Họ đã khăn gói cùng nhau trốn biệt Hà Nội để vào miền Nam lập nghiệp. Bà dẫn theo con gái cùng người tình sống và viết ở thành phố Hồ Chí Minh. Đây là thời điểm bà viết sung sức và có hai chục kịch bản phim ra đời. Nhưng rồi, mối tình ấy cũng chẳng đâu vào đâu nên họ lại "đường ai nấy đi".

Đến năm 1992, đạo diễn Hoàng Tích Chỉ chọn mấy kịch bản của bà để làm phim, như "Gọi tình yêu quay về", "Tình yêu của tôi, nỗi buồn của tôi". Đặc biệt bà đã rất thành công khi chuyển thể tiểu thuyết "Phố" của nhà văn Chu Lai thành 8 tập kịch bản "Người Hà Nội" được khán giả cả nước đón nhận.

Bữa cơm trưa của bà tại nơi đang sống.
Bữa cơm trưa của bà tại nơi đang sống.

Bây giờ, tất cả những ký ức đẹp đẽ và ngọt ngào, đau đớn và cả dối lừa khép lại cùng một thời tuổi trẻ của bà ở phía sau cánh cổng của Trung tâm Chăm sóc người cao tuổi. Một mình ở trong căn phòng rộng rãi và tiện nghi đủ đầy nơi đây, bà gói ghém tất cả kỷ niệm trong mấy chiếc tủ và hòm sắt. Để đâu ra đấy đủ đầy mọi thứ. Một ngăn là ảnh, một ngăn là thư tình bao nhiêu năm, một ngăn nữa là kịch bản phim... Bà có lẽ cũng là người có nhiều đồ nhất so với các cụ chung cảnh  ngộ vì bà chuyển cả nhà vào đây.

Căn nhà ở Hoàng Hoa Thám bà cho thuê, cộng với tiền lương hưu, cũng vừa đủ trả tiền để sống tại nơi này với một chế độ ăn uống, chăm sóc y tế cũng như vật lý trị liệu đầy đủ. Căn phòng sạch sẽ, ấm áp. Bà hằng ngày ngồi đọc báo, xem tivi, và viết hồi ký. Có lẽ vì đọc nhiều và viết đều đặn, nên chữ bà đẹp và văn phong bà bay bổng. Bà cho tôi xem những trang hồi ký, nhật ký đang viết dở, những chuyện đời chuyện nghề được bà trải lòng trên trang giấy...

Những trang viết chủ yếu là chuyện đời buồn của một nữ diễn viên xinh đẹp một thời trên màn ảnh nhỏ: Một trang ghi ngày 24-6-2012 có đoạn viết: "Ai làm cho tôi ra nông nỗi này: Cô đơn giữa con người. Tôi thực sự muốn chấm dứt nỗi cô đơn này quá. Nhưng lực bất tòng tâm. 73 tuổi rồi làm sao lại đi? Thà cô đơn ở nơi đất khách lại là lẽ thường tình, khóc được sẽ vơi bớt đi nỗi buồn. Nhưng sao tôi lại không thể khóc. Nước mắt lại chảy vào trong, ngấm sâu vào từng tế bào...".

Rồi trang viết đề ngày 22-7-2012 lại có đoạn: "Chán ăn, chán ở, chán nhân tình thế thái, chán cả bản thân... Những ngày gần đây tôi đau đớn nhận ra rằng, sai lầm lớn nhất trong cuộc đời mà tôi không thể sửa được, đó là việc cho con gái lấy chồng xa! Khi quyết định cho con định cư ở nước ngoài, tôi không thể hình dung được cuộc sống đơn thân của người già lại khốn khổ như thế này. Nỗi cô đơn đặc quánh triền miên, không có gì có thể lấp đầy nỗi trống vắng. Trước đây tôi chỉ nghĩ, hạnh phúc của con là niềm vui của mẹ. Tôi sống được là nhờ những niềm vui ấy. Khốn nỗi cuộc sống của con cũng đang gặp cơ man nào là khó khăn nhọc nhằn. Đôi khi có những điều muốn than thở với con lại thôi...".

Khép lại những trang nhật ký, tôi lại được đọc những trang thơ tình của bà, những mối tình cả đời không đến bến. Những cuộc yêu và những cuộc hôn nhân chưa một lần khoác lên mình chiếc áo cô dâu, không có lấy một tờ giấy đăng ký kết hôn. Người đến rồi người đi, bà chẳng muốn ràng buộc hay níu kéo. Có lẽ vì thế, mà thơ bà làm cũng đầy nỗi u buồn dù là thơ viết về tình yêu: "Nắng như là/ Nhuộm vàng chiều Đoan Ngọ/ Gió như là/ Ướp hương lan thơm nức/ Em như là/ Nhớ dâng dâng rạo rực/ Anh sao cứ lặng im/ Như là/ Anh chẳng nghĩ tới em/ Chẳng còn gì để nói/ Như là/ Không còn yêu, không nhớ/ Không có ngày nào nữa/ Mình bên nhau, yêu nhau/ Ngoài trời bỗng nổi giông/ Trắng ngần thềm hoa rụng/ Phải không?/ Có lẽ nào.../ Đã hết một mùa yêu!"...

3. Bà là người có lẽ "kỷ lục" ở trung tâm, đến rồi đi. Có lúc muốn thay đổi cuộc sống giữa những người lạ dù là nương tựa vào nhau nhưng trái tim bà đóng băng, không thể mở lòng. Bà ra ngoài, đi thuê trọ khắp nơi, từ phố lớn đến hẻm nhỏ, nhưng rồi lại trở về Trung tâm là an lành nhất.

Được các cháu y tá cận kề chăm lo cho căn bệnh tiền đình, cơm bưng nước rót. Khi không muốn ai làm phiền, bà khép cánh cửa với những ký ức vẹn nguyên trong căn phòng sạch sẽ thoáng đãng của mình để hồi tưởng lại những ngày đã xa.

Bà bảo, tên bà là Lịch Du, nhưng cả đời hầu như chẳng được đi du lịch, cứ quanh quẩn không lối thoát. Đôi khi bà liên tưởng bà như một cây xương rồng giữa sa mạc, khô cằn nước mà vẫn nở hoa, nở hoa rồi thì lại bị gió quật cho tơi tả. Nhưng rồi vẫn cứ bám trụ trên cát để mà sống.

Cuộc đời bà là cả những chuỗi ngày phấn đấu, nỗ lực không ngừng nghỉ để làm việc, để sống cùng những vai diễn. Nhưng cũng như cái kết của những bộ phim ám ảnh vào cuộc đời bà những thân phận nữ buồn, dù kiêu hãnh thì vẫn đơn độc trong kiếp sống nhỏ nhoi giữa cuộc đời ồn ã, xô bồ, không có nổi một tấm chân tình và không có dù chỉ là một người tri âm tri kỷ trong 78 năm cuộc đời và giữa hàng chục vạn con người...

Hà Nội trở lạnh, tôi ngồi cùng bà hơn ba tiếng đồng hồ ở Trung tâm Chăm sóc người cao tuổi, chờ bà ăn hết bữa trưa thơm lừng mùi thịt kho tàu,  ăn cùng bà cốc sữa chua bà tự ủ ngọt lừ vị sữa... Ra về, bàn tay bà cầm chặt lấy tay tôi như không muốn rời xa.

Tôi cảm tưởng bà chưa hết chuyện. Bà muốn gửi gắm nhiều điều mà có lẽ bà vẫn giấu kín trong ký ức mình. Ra khỏi Trung tâm trong cái lạnh chuyển mùa, những người già đứng ở hành lang trong chiếc áo ấm đứng nhìn xa xăm. Họ có lẽ cũng đang nghĩ về tuổi trẻ cùng những tháng ngày xa của ký ức giống như NSƯT Lịch Du.

Nhưng thời gian là thứ mà chúng ta không thể cưỡng lại được và cũng sẽ xóa nhòa mọi vết đau để chấp nhận thực tại. Rời khỏi nơi ấy tôi cũng lại trở về thực tại với ồn ã xe cộ trên con đường đê Yên Phụ cạnh sông Hồng hun hút gió. Nhưng ánh mắt và cái níu tay của NSƯT Lịch Du vào giây phút tôi chào bà ra về, cứ ám ảnh tôi mãi...

Trần Hoàng Thiên Kim

Các tin khác

Khơi thông nguồn lực từ dữ liệu văn hóa

Khơi thông nguồn lực từ dữ liệu văn hóa

Việt Nam đã tạo lập ngày càng nhiều dữ liệu số về di sản, nhưng phần lớn vẫn phân tán, thiếu liên thông và chưa được khai thác như một nguồn lực. Chuyển từ những bản sao số rời rạc sang hạ tầng tri thức dùng chung vì thế là điều kiện để di sản tiếp tục tạo ra giá trị cho nghiên cứu, giáo dục, sáng tạo và cộng đồng.

Vì sao Mỹ ra tay cứu đồng yen Nhật Bản?

Vì sao Mỹ ra tay cứu đồng yen Nhật Bản?

Trước đà lao dốc của đồng yen, Mỹ đã ra tay hỗ trợ Nhật Bản sau gần 3 thập kỷ, đánh dấu động thái phối hợp hiếm hoi giữa lúc những tác động từ tỷ giá ngày càng lan rộng.

Các nghệ sĩ trẻ với tư duy mới mẻ mang đến sức sống mới cho làng nghề.

Tái sinh di sản làng nghề

Hà Nội sở hữu hơn 1.300 làng nghề. Thế nhưng, nhiều làng nghề đang đứng trước nguy cơ mai một vì thiếu thị trường, thiếu người kế nghiệp và thiếu không gian để kể câu chuyện của mình. Trước thềm Lễ hội Thiết kế Sáng tạo Hà Nội 2026, những người trẻ đã chọn làng nghề làm chất liệu sáng tạo, mở ra một cách tiếp cận mới, tái sinh di sản làng nghề…

Khi cổ vật thành “mồi” của kẻ gian

Khi cổ vật thành “mồi” của kẻ gian

Những pho tượng, sắc phong trong đình chùa đến những cấu kiện nguyên gốc của các công trình cổ, nhiều di sản đang trở thành mục tiêu của nạn trộm cắp ngày càng tinh vi, táo tợn. Mỗi cổ vật bị thất lạc không chỉ là mất đi một tài sản quý giá, mà còn là sự đứt gãy một phần ký ức lịch sử, văn hóa của dân tộc.

Từ nâng tầm quản trị đến khát vọng chuyên nghiệp hóa

Từ nâng tầm quản trị đến khát vọng chuyên nghiệp hóa

Trước đòi hỏi của kỷ nguyên phát triển mới, thể thao Việt Nam đang đứng trước bước ngoặt chiến lược: chuyển đổi mạnh mẽ từ quản lý hành chính sang quản trị hiện đại và thương mại hóa chuyên nghiệp. Nâng cao năng lực tổ chức sự kiện không chỉ là thước đo điều hành, mà còn là chìa khóa mở ra không gian kinh tế thể thao đầy tiềm năng.

Tuân thủ nguyên tác hay dũng cảm bước qua?

Tuân thủ nguyên tác hay dũng cảm bước qua?

Khi “The Odyssey” - bộ phim điện ảnh lấy cảm hứng từ sử thi kinh điển của Homer công bố dàn diễn viên, lựa chọn của đạo diễn Christopher Nolan tựa như “quả táo bất hòa”, tạo ra những luồng tranh luận sôi nổi, độc giả lan tỏa những bài viết phân tích, so sánh với nguyên tác sử thi. Cùng thời gian, điện ảnh Việt Nam dậy sóng khi công bố Tăng Thanh Hà vào vai Nam Phương Hoàng hậu. Tại sao đạo diễn lại thích đảo lộn những hình mẫu vốn đã quá đỗi quen thuộc và thành công từ nguyên tác? Liệu việc tuân thủ tuyệt đối tác phẩm gốc có phải “lá bùa hộ mệnh”, hay sự phóng tác dũng cảm mới giúp tác phẩm đến gần hơn với thế hệ khán giả mới?

Cần hệ sinh thái sáng tạo cho họa sĩ trẻ

Cần hệ sinh thái sáng tạo cho họa sĩ trẻ

Festival Mỹ thuật trẻ lần thứ 8 năm 2026 đang diễn ra tại Hà Nội, mở ra một không gian đối thoại đa chiều của nghệ thuật đương đại, phản ánh tiếng nói của những người trẻ trước cuộc sống và những thay đổi của thời cuộc. Tuy nhiên, hơn cả một kỳ liên hoan, mỹ thuật trẻ cần có một chiến lược phát triển dài hạn trong thời gian tới.

Mỹ thâm hụt ngân sách do hoàn thuế nhập khẩu

Mỹ thâm hụt ngân sách do hoàn thuế nhập khẩu

Sau khi Tòa án Tối cao bác bỏ cơ sở pháp lý của nhiều mức thuế quan, Chính phủ Mỹ phải hoàn hàng chục tỷ USD cho doanh nghiệp nhập khẩu, gây ra hậu quả ngân sách tháng 6/2026 thâm hụt 120 tỷ USD.

Hình tượng người chiến sĩ - từ nguyên mẫu đến màn ảnh

Hình tượng người chiến sĩ - từ nguyên mẫu đến màn ảnh

Thời gian gần đây, nhiều bộ phim có chất liệu từ những chuyên án và nguyên mẫu có thật trong lực lượng CAND đã được đưa vào sản xuất. Những tác phẩm điện ảnh ấy không chỉ mang đến những câu chuyện chân thực, giàu tính nhân văn, tái hiện sinh động cuộc đấu tranh bảo vệ an ninh Tổ quốc mà còn khắc họa bản lĩnh, trí tuệ và sự hy sinh của các chiến sĩ Công an trong nhiều giai đoạn lịch sử.

Đào tạo trẻ - nền móng bền vững của Thể thao CAND

Đào tạo trẻ - nền móng bền vững của Thể thao CAND

Trong thể thao thành tích cao, mỗi tấm huy chương không chỉ được quyết định ở khoảnh khắc thi đấu, mà được vun đắp từ rất sớm: từ khâu phát hiện năng khiếu, lựa chọn môn phù hợp, xây dựng giáo án huấn luyện, tạo dựng môi trường rèn luyện cho đến bồi dưỡng bản lĩnh qua từng giải đấu. Với Thể thao Công an nhân dân (CAND), công tác đào tạo trẻ vì thế luôn mang ý nghĩa đặc biệt. Đó không chỉ là nhiệm vụ chuẩn bị lực lượng kế cận cho thể thao CAND, mà còn là sự đóng góp thiết thực vào thành tích chung của thể thao Việt Nam.

Chuỗi cung ứng và mặt trận an ninh mới

Chuỗi cung ứng và mặt trận an ninh mới

Đầu năm 2026, khi xung đột Mỹ - Iran đẩy eo biển Hormuz vào tình trạng gián đoạn nghiêm trọng, nỗi lo của thế giới không chỉ là giá dầu, mà còn là chip bán dẫn.

Hành trình đưa các anh trở về đất mẹ

Hành trình đưa các anh trở về đất mẹ

Những tấm thân vùi sâu dưới đất, nằm yên lặng hơn nửa thế kỷ, có những tình yêu không được viết bằng đám cưới, mà được viết bằng cả một đời chờ đợi. Đó là những thước phim chân thực và sống động nhất đã và đang diễn ra trong “chiến dịch 500 ngày đêm” tìm kiếm hài cốt liệt sĩ.

Tiệm cận thế giới để vươn xa

Tiệm cận thế giới để vươn xa

Trong những năm gần đây, điện ảnh Việt Nam ghi nhận bước tiến rõ rệt cả về quy mô thị trường lẫn năng lực sản xuất. Chất lượng hình ảnh, thiết kế mỹ thuật, diễn xuất hay tổ chức sản xuất ngày càng tiệm cận những chuẩn mực mới. Tuy nhiên, để một bộ phim không chỉ thành công trong nước mà còn có thể bước ra các liên hoan phim, thị trường phát hành quốc tế, điểm nghẽn lớn nhất vẫn nằm ở kịch bản. Những câu chuyện giàu bản sắc Việt Nam cần được kể bằng một ngôn ngữ điện ảnh đủ sức tạo đồng cảm với khán giả toàn cầu.

"0% lãi suất" và góc khuất ứng lương qua app

"0% lãi suất" và góc khuất ứng lương qua app

Chỉ cần vài thao tác không quá 10 phút trên điện thoại, người lao động có thể nhận trước tiền lương nhờ những lời quảng cáo "0% lãi suất", "giải ngân trong 5 phút". Nhưng phía sau sự tiện lợi ấy là các khoản phí phát sinh mà người lao động chỉ biết khi đã nhận tiền và khả năng vi phạm pháp luật, nguy cơ phụ thuộc tài chính và nếu không tỉnh táo thì rất khó để phân biệt giữa dịch vụ ứng lương với hoạt động cấp tín dụng.

Khi nắng nóng có thể làm “bốc hơi” GDP

Khi nắng nóng có thể làm “bốc hơi” GDP

Những đợt nắng nóng cực đoan đang hoành hành tại châu Âu không chỉ là vấn đề thời tiết hay môi trường, mà ngày càng hiện rõ như một thách thức kinh tế, đe dọa tới tốc độ tăng trưởng GDP và gây ra khó khăn cho mọi mặt đời sống.