Nghề biên tập và chuyện "làm dâu trăm họ"

Với sự nhiệt tình và hồn nhiên, nhiều tác giả khi gửi bài qua e-mail cho biên tập viên thường cứ nghĩ rằng, hẳn là biên tập viên đang ngồi trực ở đầu kia máy tính. 24 giờ trên 24 giờ là như vậy. Thực ra, có đến mới biết, việc biên tập chỉ là một phần trong một tòa báo vốn rất lắm thứ việc phải làm...

LTS: Khi số báo này tới tay bạn đọc thì cũng là lúc Báo CAND tổ chức Hội nghị cộng tác viên nhằm tri ân những người đã trực tiếp và gián tiếp ủng hộ, giúp đỡ tòa soạn trong các mặt công tác năm vừa qua. Năm 2009 cũng là năm tiếp tục ghi dấu sự ổn định của chuyên đề Văn nghệ Công an về số lượng bản in, dù rằng xu hướng chung của báo giấy đang gặp nhiều khó khăn. Nhân dịp này, chúng tôi xin gửi lời cảm ơn tới đông đảo bạn đọc, các cộng tác viên xa gần - những người đã góp phần không nhỏ vào việc duy trì sự ổn định và phát triển của Chuyên đề Văn nghệ Công an hôm nay, đồng thời cũng có một đôi tâm sự, giãi bày từ góc độ của người biên tập, cốt để các đồng nghiệp, những cộng tác viên cả "thân" lẫn "sơ", ai chưa hiểu thì thêm hiểu và cảm thông, ai đã hiểu rồi thì hiểu thêm và cảm thông hơn nữa... với những nỗi nhọc nhằn và khó nói (đặc biệt là những áp lực về tâm lý) của cái nghề thực sự là "làm dâu trăm họ" này.

Dân gian ta có câu "gừng càng già càng cay", đối với các cộng tác viên của  mảng báo chí văn nghệ, nhiều khi sự tích lũy kiến thức, hành trang kinh nghiệm cả đời đã khiến họ có được những bài chân dung văn học sâu sắc, những ý kiến phản biện thấu lý thấu tình, mà điều này nhiều cây bút trẻ không dễ có được. Bởi vậy, việc sử dụng các cộng tác viên có bề dày tuổi tác là một yếu tố không thể xem nhẹ. Song cũng có một thực tế là, với đa phần các cộng tác viên thuộc thành phần kể trên, một trong những điều mà họ thường khiến các cơ quan báo chí lúng túng khi đặt lời mời cộng tác là cách làm việc hoàn toàn ngẫu hứng. Thích thì viết chứ ít chịu khuôn mình mà viết theo "đơn đặt hàng".

Hoặc giả, nếu có viết thì cũng không thật sát nội dung yêu cầu hoặc thời gian có bài thường chậm hơn so với thỏa thuận. Mà như vậy thì thật khó cho anh em biên tập. Bài các tác giả tự gửi đến thoái thác còn… không dễ, huống hồ lại là bài… đặt. Điều này lý giải tại sao nhiều tòa báo, ngoài việc trông vào nguồn bài vở "tự cung tự cấp" (do anh em trong tòa soạn viết), thì nguồn còn lại đành trông chờ vào các bài "trôi nổi" (tức bài cộng tác viên gửi tự do theo đường bưu điện hoặc qua e-mail), mà, những bài này có thể các tác giả gửi cùng lúc nhiều nơi, và độ xác thực của nội dung đến đâu, không phải anh em biên tập viên nào cũng có thời gian và điều kiện để xác minh. Bởi vậy mà đã có những sơ xuất xảy ra và người "chịu trận" trước nhất khi ấy đâu đã phải là tác giả bài viết?

Nói vậy để các tác giả hiểu hơn cho cái khó của người biên tập.

Như trên đã nói, một trong những cái "khó" của người biên tập là việc từ chối dùng bài của một tác giả nào đó. Dẫu "rắn mặt", "cứng vía" thì cũng vẫn có lúc ngại ngần lắm chứ! Mà, đã là người viết, ai cũng có nhu cầu chính đáng muốn hỏi xem đứa con tinh thần của mình số phận ra sao, có được tòa báo tiếp nhận không? Và nếu in thì in ra lúc nào, ở số báo nào? Nếu không in thì lý do vì sao? Nếu chưa đạt thì cần sửa ở đâu? Có rất nhiều câu hỏi nhưng câu trả lời cơ bản vẫn chỉ là: Bài hay hay không hay; in được hay không in được.

Các cụ ta có câu "văn mình vợ người". Nghĩa là nhận xét về văn của người phải hết sức lựa lời, nếu không rất dễ gây thù hận. Thật ra, nhiều biên tập viên cũng quá trải đời để hiểu rằng, cách "khéo" nhất để thoái thác việc dùng bài là nói nó "chưa phù hợp". Một số thì tìm cách đẩy cho… cấp trên với lý do "Sếp không thông qua". Có thể nói, cả hai cách này đều không bền, chưa nói ở cách thứ hai nó còn thể hiện một sự thiếu trung thực rất đáng phê phán.

Tôi thì tôi luôn tâm niệm, làm báo là phải đặt ra những cái chuẩn để từ đó ta có hướng thực hiện. Việc một bài không đăng được đương nhiên nó phải có lý do. Lý do ấy thế nào, tốt nhất ta cứ trình bày một cách chân thành, lịch sự với các tác giả. Họ là những người thông minh và điềm đạm, ắt họ sẽ hiểu và thông cảm. Còn nhược bằng họ không hiểu, hoặc không thông cảm, thì cũng đành chịu, bởi mọi sự không thật, dù khéo léo thế nào rồi cũng như cái kim trong bọc, lâu ngày nó cũng lòi ra.

Nói tới đây là tôi lại nhớ tới một vài câu chuyện tuy không được vui, song kiểm điểm lại, tôi thấy không có gì phải ân hận:

Một lần, một tác giả (qua giới thiệu tôi được biết đã ở tuổi ngoài sáu mươi) không biết qua ai có số điện thoại di động của tôi và ông đã gọi cho tôi, ngợi khen tờ báo mà ông cho rằng ông ngày càng thích đọc. Rồi ông cho biết ông đã gửi cho tôi qua đường bưu điện bài chân dung về một văn nghệ sĩ đất Hà thành. Ông hỏi tôi đã đọc chưa? May mà tôi đã kịp đọc bài viết này và trả lời đại ý là bài về đề tài ấy, nhân vật ấy tòa báo của cháu vừa có bài in, có gì bác gửi thêm cho vài bài khác để biên tập dễ chọn lựa.

Chỉ vài ngày sau, tác giả nọ gửi cho tôi (vẫn qua đường bưu điện) một chùm bài mà nội dung như thể ông đã viết từ lâu rồi, và cách dẫn chuyện thì nói thực là chỉ rặt liệt kê chức danh, thành tích, như thể một bài… cáo phó. Thoạt đầu, tôi cũng ngại, không dám nói thẳng nhận xét này, song vì tác giả cứ gặng hỏi với một tinh thần khá cầu thị, tôi đã buộc phải nói thực nhận xét của mình. Nghe xong, tác giả bài viết cười giòn dã: "Giỏi! Giỏi lắm! Tôi rất thích sự thẳng thắn ấy của anh". Rồi ông bất ngờ đổi giọng, qua điện thoại mà vẫn nghe sang sảng: "Nhưng anh đã nói thẳng thì tôi cũng xin nói thật. Bài viết này tôi lấy từ bài điếu văn tôi viết cho ông nhà văn X, vốn là người cùng xóm với tôi. Nếu anh đồng ý in thì nói thẳng là mỗi sáng tôi có thêm bát phở, bồi bổ tuổi già. Còn không đăng thì đành đi tập thể dục, xơi ôxy ngoài trời".  

Lại một chuyện khác. Lần ấy, sau khi nghe tôi thông báo truyện ngắn nọ không dùng được, một tác giả hiện sống và viết tại Hà Nội đã gửi tiếp cho tôi một phong thư, bên trong ông gài một truyện ngắn mini dày hai trang khổ A4 kèm một con tem mệnh giá 800 đồng cùng vài dòng thư ngắn. Nội dung lá thư chỉ đơn giản là, nếu truyện ngắn đó không dùng được thì ông đề nghị tôi cho cái truyện ngắn vào một chiếc phong bì, lấy con tem ông gửi kèm đó dán vào và ra bưu điện gửi trả bản thảo cho ông.

Tôi đọc dòng chữ trên mà buồn thũng người. Không phải tự nhiên mà từ lâu rồi, tất cả các tòa báo đều có quy định "bài không đăng không trả lại bản thảo". Bởi thực tế, ai cũng gửi bài rồi yêu cầu trả lại bản thảo thì thật phiền phức cho biên tập viên, bởi bài vở tồn đọng mỗi ngày dày tới cả gang tay, người đâu phục vụ cho xuể. Vả chăng, như tôi nghĩ, nếu muốn giữ bản thảo thì các tác giả thiếu gì cách. Chẳng hạn, như trường hợp trên, truyện có hai trang, tác giả đem ra phôtô, quá lắm hết 400 đồng. Việc gì phải gài thêm trong đó con tem 800 đồng. Vừa lãng phí tiền bạc của mình, vừa lãng phí thời giờ của anh em…

Có làm việc trực tiếp với các cộng tác viên là nhà văn mới thấy họ thật hồn nhiên, mặc dù không phải sự hồn nhiên ấy không có lúc gây "ức chế" cho người biên tập. Như có tối, tôi gọi điện cho một tác giả, nhắc anh sửa lại bài viết của mình. Phóng sự gì mà chỉ thấy tác giả kể lại buổi gặp gỡ với lãnh đạo đơn vị, rồi thì liệt kê toàn lời nhận xét về đơn vị mình của vị lãnh đạo. Anh nghe ra ngay, nhưng lại yêu cầu: "Các cậu cứ in trước một kỳ như thế đi. Kỳ sau tớ sẽ viết tiếp phần gặp gỡ, hỏi chuyện những người làm việc trực tiếp ở dưới cơ sở". Tôi nói là báo in ra nửa tháng một số, độc giả nào chịu chờ nửa tháng sau để đọc tiếp, tốt nhất anh bổ sung luôn để in trong một kỳ. Anh hỏi, bao giờ là hạn cuối cùng. Ngày kia được không?. Tôi "Okê".

Đêm ấy, khi tôi đang cùng gia đình chìm sâu trong giấc ngủ thì chợt tiếng chuông điện thoại bàn vang lên khẩn thiết. Tim đập thình thịch, tôi bật đèn, bấy giờ đã gần hai giờ sáng. Thôi chết, chắc trong bố mẹ, anh em, họ hàng nội ngoại có chuyện gì rồi (thì ai vào tình thế như tôi chắc cũng sẽ có phản xạ như vậy). Tôi choàng dậy, cầm ống nghe. Từ đầu dây bên kia có tiếng khào khào, mệt mỏi: "Tao đã sửa xong, vừa mail rồi đấy. Thôi thì thức làm cho xong mẹ nó đi, mai còn việc khác. Nhận được bài, báo lại cho anh nhé". Có lẽ, anh say việc nên cũng nghĩ rằng cả thế gian đang thức cùng anh. Với tôi, đây quả là một kỷ niệm đáng nhớ. Song nói thực là cũng không hề mong nó thường xuyên… tái diễn.

Như trên đã nói, với sự nhiệt tình và hồn nhiên, nhiều tác giả khi gửi bài qua e-mail cho biên tập viên thường cứ nghĩ rằng, hẳn là biên tập viên đang ngồi trực ở đầu kia máy tính. 24 giờ trên 24 giờ là như vậy. Thực ra, có đến mới biết, việc biên tập chỉ là một phần trong một tòa báo vốn rất lắm thứ việc phải làm. Thành thử, những câu hỏi tôi thường xuyên nhận được qua tin nhắn vẫn là: "Tôi vừa gửi bài, anh đọc thấy thế nào, có dùng được không?", hoặc "Bài tôi vừa gửi. Tôi đang ở bưu điện. Nếu anh chưa nhận được thì báo lại ngay để tôi gửi lại nhé". Người nhắn tin đâu biết rằng, rất có thể lúc ấy nhà biên tập đang phi xe trên đường, hoặc ở một nơi không có máy tính, không có Internet…

Kể tới đây, bất chợt tôi lại nhớ tới một lần tôi suýt bị cảnh sát giao thông phạt vì phạm lỗi "cấm rẽ…" do vừa điều khiển xe vừa phải trả lời một cộng tác viên. Anh này, chắc không phải vì ngại tốn tiền, mà vì sự say sưa với bài viết, đã gọi điện cho tôi, nói như bắn súng liên thanh, nhắc tôi chữa lại cho anh một đoạn trong bài viết đã lên khuôn của anh. Tôi nghe mà ù cả tai. Đã thế, đường chật, lại đèn đỏ đèn xanh, các xe đi sau cứ giục ồi ồi. Tôi phải nói với anh rằng, có thế nào thì anh để em về cơ quan, em lấy bài của bác ra. Bấy giờ bác muốn chữa thế nào, bác nói với em nó ở dòng bao nhiêu, chữ bao nhiêu từ phải sang hay từ trên xuống. Có vậy em mới biết. Chứ đường sá xe cộ đông nghẹt thế này, nghe bập bõm câu được câu chăng, lại không có giấy có bút, biết sửa ra sao?

Thế đấy, các cộng tác viên của mảng văn nghệ chúng tôi vẫn hồn nhiên thế đấy. Chỉ mong sao các vị hiểu thêm cho một chút công việc làm báo để sự phối hợp đôi bên được thuận lợi, hanh thông hơn…

VNCA Tết Canh Dần 2010

Các tin khác

“Mật mã Đông Dương”: Phim tình báo tái xuất màn ảnh rộng

“Mật mã Đông Dương”: Phim tình báo tái xuất màn ảnh rộng

“Mật mã Đông Dương” - bộ phim lịch sử - tình báo được lấy cảm hứng từ một số chuyên án trong hơn 25.000 bộ hồ sơ chiến sĩ tình báo viên Việt Nam sẽ được Điện ảnh CAND sản xuất trong thời gian tới. Không chỉ là món quà tri ân sự hy sinh thầm lặng của lực lượng tình báo CAND, bộ phim còn ghi dấu sự “tái xuất” màn ảnh rộng, sau gần 40 năm vắng bóng của đề tài tình báo - một trong những chất liệu đặc biệt và khó khai thác nhất của điện ảnh Việt Nam.

Chuyển đổi số trong ngành sách: Gỡ điểm nghẽn công nghệ và tư duy

Chuyển đổi số trong ngành sách: Gỡ điểm nghẽn công nghệ và tư duy

Tại Việt Nam, chuyển đổi số trong ngành sách không còn là lựa chọn, mà là yêu cầu cấp thiết để thích ứng với sự thay đổi của công nghệ và thói quen của độc giả. Với một dân tộc có tỷ lệ đọc sách khá thấp như Việt Nam thì chuyển đổi số được kỳ vọng là một cơ hội giúp ngành sách phát triển văn hóa đọc, bởi số hóa đã giúp sách "vượt qua giới hạn của sách giấy, kiến tạo những trải nghiệm tri thức đa chiều".

Khi Oscar cải tổ: Minh bạch AI, nới lỏng tiêu chí

Khi Oscar cải tổ: Minh bạch AI, nới lỏng tiêu chí

Trước thềm lễ trao giải Oscar lần thứ 99 dự kiến diễn ra vào năm 2027, Viện Hàn lâm Khoa học và Nghệ thuật Điện ảnh Hoa Kỳ (AMPAS) vừa công bố những thay đổi mang tính bước ngoặt. Đây được đánh giá là một trong những sự lắng nghe cần thiết trong bối cảnh ngành công nghiệp điện ảnh đang thay đổi một cách nhanh chóng trước sức ép của trí tuệ nhân tạo (AI) và trải nghiệm ngày càng đa dạng trong cách thưởng thức nghệ thuật.

Đạo diễn Vạn Nguyễn: “Đưa di sản đến với khán giả bằng tinh thần sáng tạo của thời đại mới”

Đạo diễn Vạn Nguyễn: “Đưa di sản đến với khán giả bằng tinh thần sáng tạo của thời đại mới”

Là một trong những gương mặt tiêu biểu dành trọn tâm huyết cho việc bảo tồn và phát huy giá trị văn hóa dân tộc qua ngôn ngữ sân khấu hiện đại, mới đây đạo diễn Vạn Nguyễn là người Việt đầu tiên được UNESCO Nhật Bản vinh danh “Đạo diễn vì sứ mệnh bảo tồn giá trị văn hóa UNESCO 2025”. Chuyên đề Văn nghệ Công an đã có cuộc trò chuyện cùng đạo diễn Vạn Nguyễn về hành trình bảo tồn và lan tỏa bản sắc văn hóa Việt.

Mối duyên với những ấn bản “Truyện Kiều” lưu dấu trăm năm

Mối duyên với những ấn bản “Truyện Kiều” lưu dấu trăm năm

Trong hơn 20 năm qua, ông Nguyễn Lân Bình đã dày công nghiên cứu và tìm tòi được nhiều tư liệu quý giá về ông nội mình - học giả Nguyễn Văn Vĩnh. Những tư liệu ấy đã góp phần quan trọng làm sáng rõ công lao, thành tựu quan trọng về học giả Nguyễn Văn Vĩnh đối với nền văn học, báo chí nước nhà, trong đó có sự phổ cập và phát triển chữ quốc ngữ với bản dịch “Truyện Kiều” được in lần đầu tiên ở miền Bắc vào năm 1913.

Ươm "mầm xanh" cho đội ngũ dịch giả

Ươm "mầm xanh" cho đội ngũ dịch giả

“Cuộc thi dịch Văn học Việt - Trung, Trung - Việt” năm 2026 vừa chính thức khởi động tại TP Hồ Chí Minh. Bước qua mùa giải thứ hai, cuộc thi không chỉ là nơi giao lưu văn chương giữa hai nước mà còn được kỳ vọng trở thành mảnh đất màu mỡ để phát hiện và bồi dưỡng những “mầm xanh” dịch thuật.

Họa sĩ Tô Chiêm: Sau cú "nốc ao" của số phận

Họa sĩ Tô Chiêm: Sau cú "nốc ao" của số phận

Khi đến thăm họa sĩ Tô Chiêm sau cơn đột quỵ cách đây 2 năm, tôi không hình dung có một ngày lại được trò chuyện và chia sẻ với anh trong sự kiện trưng bày nghệ thuật “Khói” với tâm thế của một người họa sĩ điềm tĩnh trở lại với hội họa sau tất cả.

Dấu ấn kết nối du lịch với văn hóa và di sản

Dấu ấn kết nối du lịch với văn hóa và di sản

Những năm gần đây, với sự ra đời của show diễn thực cảnh được tổ chức tại các địa điểm du lịch đã đem đến cho khán giả là khách du lịch nhiều trải nghiệm mới mẻ. Việc tổ chức các show diễn thực cảnh tại các địa chỉ du lịch nổi tiếng đang được xem là hoạt động tích cực không chỉ để thu hút khách du lịch mà còn là dấu ấn của sự kết nối giữa du lịch với văn hóa và di sản.

Giới xuất bản trước ngã rẽ AI: Kiểm soát hay bị cuốn trôi?

Giới xuất bản trước ngã rẽ AI: Kiểm soát hay bị cuốn trôi?

Những năm gần đây, giới xuất bản thế giới đã liên tục cảnh báo về mối đe dọa của trí tuệ nhân tạo (AI) đến quá trình sáng tạo, trong việc các “ông lớn công nghệ” sử dụng trái phép vô số tác phẩm để huấn luyện thuật toán cũng như thực trạng ngày càng khó phân biệt đâu là tác phẩm đến từ con người, đâu là sản phẩm đến từ máy móc…

Bồi đắp tình yêu Tổ quốc qua âm nhạc

Bồi đắp tình yêu Tổ quốc qua âm nhạc

Giữa những ngày tháng tư lịch sử, một loạt sản phẩm âm nhạc mang tinh thần yêu nước ra mắt công chúng đã tạo nên điểm nhấn đặc biệt trong đời sống âm nhạc. Nỗ lực làm mới cảm hứng truyền thống bằng những sáng tạo độc đáo và hơi thở hiện đại góp phần lan tỏa tình yêu Tổ quốc một cách gần gũi và giàu cảm xúc.

Giao lưu văn chương Việt Nam - New Zealand 2026

Giao lưu văn chương Việt Nam - New Zealand 2026

Việt Nam và New Zealand đã có hơn 50 năm thiết lập quan hệ ngoại giao. Tuy nhiên vẫn có một khoảng trống lớn trong giao lưu văn chương giữa hai nước. Không chờ đợi sự thúc đẩy và đầu tư từ phía Chính phủ hai bên, các nhà thơ của hai nước sau hơn một năm kết nối, đã tổ chức được bước đi đầu tiên khởi động cho việc giới thiệu tác phẩm văn chương cho nhau, và xúc tiến các hoạt động chung nhằm thắt chặt hơn nữa tình đoàn kết và thấu hiểu tâm hồn của nhau.

Từ không gian lưu trữ tĩnh đến hệ sinh thái sáng tạo

Từ không gian lưu trữ tĩnh đến hệ sinh thái sáng tạo

Trong nhiều thập kỷ, bảo tàng và các không gian di sản chủ yếu tồn tại như những “kho lưu trữ sống” - nơi hiện vật được bảo quản cẩn trọng, nhưng lại mang tính tĩnh, đôi khi tạo cảm giác xa cách với công chúng, đặc biệt là thế hệ trẻ.

Hành trình gieo những yêu thương

Hành trình gieo những yêu thương

Dọc dãy hành lang dài của bệnh viện, nghệ sĩ Nguyệt Thu trong bộ quần áo bệnh nhân đã chơi bản nhạc chữa lành "Secret garden". Giữa lằn ranh sinh tử, âm nhạc, kỳ diệu thay, đã giúp trái tim chị khỏe lại. Khán giả của chị là những bệnh nhân, bác sĩ...

Bản đồ quyền lực mới của thế giới đương đại

Bản đồ quyền lực mới của thế giới đương đại

Theo thông lệ hàng năm, tạp chí “TIME” nổi tiếng của Mỹ vừa công bố danh sách “TIME100” của năm 2026, qua đó ghi dấu 100 cá nhân có sức ảnh hưởng toàn cầu. Những gương mặt này trải rộng ở đa dạng lĩnh vực, từ chính trị, đứng sau những nỗ lực tiên phong đến các nghệ sĩ và những nhà đổi mới. Điều nổi bật trong danh sách năm nay là sự góp mặt đông đảo của thế hệ trẻ.

Giấc mơ Manila và cú "Hat-trick" đi vào lịch sử

Giấc mơ Manila và cú "Hat-trick" đi vào lịch sử

Giữa không gian rực rỡ và tiếng nhạc Latin cuồng nhiệt tại thủ đô Manila, Philippines vào những ngày tháng 4 năm 2026, quốc kỳ Việt Nam đã ba lần được kéo lên ở vị trí cao nhất.

Giải “cơn khát” phim trường chuyên nghiệp

Giải “cơn khát” phim trường chuyên nghiệp

Điện ảnh Việt được ví như người khổng lồ đang vươn vai thức giấc. Thế nhưng “người khổng lồ” ấy vẫn chưa có một “đại bản doanh” đúng nghĩa để thỏa sức tung hoành. Đôi chân “người khổng lồ” vẫn chật vật trong những phim trường nhỏ lẻ hoặc bối cảnh tạm bợ, quay xong rồi dỡ bỏ.

Đưa sân khấu đến với học đường: "Gieo mầm" tình yêu nghệ thuật

Đưa sân khấu đến với học đường: "Gieo mầm" tình yêu nghệ thuật

Những năm gần đây, tại Hà Nội, mô hình sân khấu học đường đang được quan tâm, xây dựng như một hướng tiếp cận mới trong giáo dục thẩm mỹ cho lứa tuổi học sinh. Việc đưa nghệ thuật sân khấu đến với học đường không chỉ là "gieo mầm" tình yêu nghệ thuật cho thế hệ tương lai mà còn mở ra cơ hội cho ngành sân khấu khi đưa nghệ thuật đến gần hơn với thế hệ trẻ.