Hugo Boss và lao động cưỡng bức của Đức Quốc xã

Trong nhiều năm, đã có những tin đồn xung quanh mối liên hệ giữa người sáng lập Công ty Hugo Boss và Đảng Quốc xã. Hugo Boss chào đời vào năm 1885 tại thị trấn nhỏ Metzingen nước Đức cách Stuttgart khoảng 20 dặm về phía nam.

Hugo Boss phục vụ quân đội trong Chiến tranh Thế giới lần 1 và năm 1924, ông bắt đầu xây dựng một nhà máy nhỏ của riêng mình với hai đối tác. Doanh nghiệp non trẻ sản xuất một số dòng quần áo bao gồm trang phục công sở, áo sơ mi, áo mưa và đồ thể thao.

Đối diện với quá khứ đen tối

Một trong những khách hàng của công ty là Rudolf Sinh, người yêu cầu Boss sản xuất áo nâu cho tổ chức chính trị mới được gọi là Đảng Xã hội Quốc gia, sau này trở thành Đảng Quốc xã. Boss cũng làm đồng phục cho các tổ chức khác như dịch vụ bưu chính và cảnh sát. Vào cuối những năm 1920 và đầu những năm 1930, các nền kinh tế thế giới và Đức đang gặp khó khăn và Boss, giống như mọi doanh nhân khác, nỗ lực hết mình để tồn tại.

Bộ sưu tập năm 1934 của Hugo Boss.
Bộ sưu tập năm 1934 của Hugo Boss.

Công việc kinh doanh ban đầu của Boss bị xáo trộn, và tất cả những gì Boss gìn giữ được là 6 máy may được sử dụng để bắt đầu doanh nghiệp. Ngày 1-4-1931, Boss trở thành thành viên Đảng Quốc xã. Dường như lý do gia nhập Đảng của Boss là để thu hút các hợp đồng của chính phủ vốn được hoan nghênh trong thời điểm hoạt động kinh tế yếu kém đồng thời ông tin rằng Hitler có thể giúp nước Đức thoát khỏi tình trạng trì trệ kinh tế.

Có lẽ, lúc đó Boss không phải là người ủng hộ đảng điên cuồng mà chỉ đơn thuần là doanh nhân thực tế cần công việc có thể có được trong thời điểm khó khăn. Công ty quần áo nhỏ phát triển mạnh mẽ với các hợp đồng của chính phủ và đến năm 1933, Boss sản xuất đồng phục cho binh lính SS, đoàn thanh niên Hitler và áo sơ mi màu nâu được mặc bởi cánh bán quân sự của Đảng Quốc xã.

Ngay trước Chiến tranh Thế chiến lần 2, khi Hitler đang tăng cường quân đội Đức, các hợp đồng được trao cho Boss tăng vọt; và vào năm 1940, công ty đạt doanh thu hơn một triệu Reichsmark (đơn vị tiền tệ Đức trong các năm 1923-1948) so với chỉ 200.000 năm 1936. Hugo Boss thuê khoảng 250 công nhân, nhưng khi Chiến tranh Thế giới lần 2 bùng nổ, ông đã mất nhiều công nhân cho quân đội và thấy rằng gần như không thể thuê nhân viên mới.

Trong khi đó, việc cung cấp đồng phục là rất cần thiết cho Wehrmacht (quân đội Đức Quốc xã) và thế là Boss được cung cấp 140 lao động cưỡng bức đến từ các quốc gia bị chiếm đóng và đến cuối năm 1940 được cấp thêm 40 lao động từ Pháp. Những lao động này không phải là tù nhân chiến tranh và không đến từ một trại tập trung, nhưng điều kiện mà họ sống là khủng khiếp.

Jan Kondak, một người lao động Ba Lan, làm việc với Boss từ năm 1942 đến năm 1945 nói rằng điều kiện sống trong trại lao động rất khủng khiếp; với chấy và bọ chét là vấn đề phổ biến. Kondak nói thêm rằng thực phẩm là tầm thường và khi các cuộc không kích xuất hiện, những người lao động không được phép vào nhà chờ không kích mà bắt buộc phải ở lại trong nhà máy.

Một lao động cưỡng bức khác tên là Elzbieta Kubala-Bem bị buộc rời khỏi quê hương Ba Lan vào tháng 4-1940 cho biết không có điều kiện đặc biệt cho phụ nữ và trẻ em cũng như không có quyền lợi trong các cơ sở y tế.

Tháng 10-1941, một nữ lao động Ba Lan khác tên là Josefa Gisterek được gửi đến làm việc cho Boss. Đến tháng 12, Gisterek cố trốn trở về Ba Lan nhưng đã bị Gestapo bắt giữ và bị đánh đập nặng nề ở Auschwitz và Buchenwald. Boss sử dụng mối quen biết cá nhân để đưa Gisterek trở lại Metzingen, nhưng cuối cùng đã tự tử vào tháng 7-1943. Boss đã thực hiện một bước chưa từng có là trả tiền cho đám tang Gisterek và cho gia đình đến Đức để dự tang lễ.

Hugo Boss không đối xử hà khắc với những người lao động cưỡng bức của mình như nhiều chủ nhà máy khác, nhưng một thực tế không thể phủ nhận là nhà máy của ông đã sử dụng lao động cưỡng bức từ các quốc gia bị chiếm đóng.

Sau chiến tranh, Boss bị xét xử do là người ủng hộ tích cực của Đảng Quốc xã và bị tước quyền điều hành doanh nghiệp hoặc bỏ phiếu và bị phạt 100.000 mark Đức. Boss đã kháng án thành công và được phân loại chỉ là “người đi theo” Đảng Quốc xã.

Sau chiến tranh, Hugo Boss chuyển sang sản xuất những trang phục dẫn đến việc công ty của ông trở thành ngôi sao thời trang như ngày nay. Hugo Boss mất năm 1948, nhưng vết bẩn của sự liên kết của ông với Đảng Quốc xã vẫn còn.

Lao động nữ bị buộc phải đeo phù hiệu “OST” (Ostarbeiter).
Lao động nữ bị buộc phải đeo phù hiệu “OST” (Ostarbeiter).

Năm 1999, công ty đã đồng ý đóng góp tài chính vào một quỹ được thiết kế để bù đắp cho lao động cưỡng bức của Đức Quốc xã trong chiến tranh. Sau khi chiến tranh kết thúc, Hugo thường ngụy biện rằng ông phục vụ cho Hitler chỉ để duy trì công ty chứ không vì bất kì tư tưởng chủ nghĩa xã hội quốc gia nào.

Tuy nhiên, một nghiên cứu mới đây đã chỉ ra rằng, trên thực tế, Hugo là một người rất trung thành với Đế chế thứ ba. Trong cuốn sách “Hugo Boss 1924-1945”, tác giả Romna Koester – nhà lịch sử kinh tế Đại học Bundeswehr (Munich, Đức) nêu rõ: “Rõ ràng Hugo Boss ủng hộ Đức Quốc xã không chỉ vì điều này giúp ông có được các hợp đồng sản xuất đồng phục mà còn bởi vì ông là một người theo chủ nghĩa Xã hội Quốc gia”.

Đối phó với quá khứ là một vấn đề phức tạp đối với nhiều công ty trên toàn thế giới. Các công ty ở Đức kinh doanh trong thời kỳ phát xít đã phải chấp nhận một số vấn đề thách thức. Deutsche Bank của Đức đã tiến hành một cuộc điều tra vào năm 1999 về các hoạt động của ngân hàng trong Chiến tranh Thế giới lần 2 và rất kinh hoàng khi phát hiện ra rằng ngân hàng đã cho vay số tiền được sử dụng để xây dựng Trại tập trung Auschwitz.

Hãng ôtô BMW của Mỹ cũng thực hiện một cuộc điều tra tương tự và thừa nhận hàng ngàn lao động cưỡng bức làm việc tại các nhà máy của họ và họ hợp tác kinh doanh với chế độ Đức Quốc xã. Thật dễ dàng để thấy rằng các hoạt động được thực hiện trong quá khứ vẫn tiếp tục ảnh hưởng đến ngày nay, và từ đó mà nhiều công ty đã phải đối mặt với thực tế nghiệt ngã này.

Sự thật về lực lượng lao động cưỡng bức “Ostarbeiter”

Khi Đức Quốc xã chiếm đóng Liên Xô vào đầu những năm 1940; chúng đã sử dụng hàng triệu người Ukraine, Belarus và Nga làm lao động cưỡng bức gọi là “Osterbeiter”. Yevgenia Mechtaeva được 22 tuổi khi Chiến tranh Vệ quốc vĩ đại của Liên Xô bắt đầu. Mechtaeve vừa mới cùng chồng, một người lính Hồng quân, chuyển đến Brest - thành phố nằm ngay trên ranh giới phân định Xô - Đức.

Brest là một trong những thành phố đầu tiên đối mặt với cuộc tấn công dữ dội của Đức vào ngày 22-6-1941. Chồng Mechtaeva bị giết chết khi người Đức chiếm đóng Brest. Cùng với nhiều phụ nữ và thanh thiếu niên khác, Mechtaeve bị chở đến Đức, nơi bà làm việc trong trại lao động một năm và sau đó may mắn được gửi đến một trang trại gia đình Đức. Ở đó, Mechtaeve bị buộc phải làm việc mà không được trả lương và đôi khi bị đánh đập cho đến khi Liên Xô giải phóng nước Đức.

Cho đến khi qua đời vào năm 2013, Mechtaeva hầu như không đề cập đến thời gian sống ở Đức. Câu chuyện của Yevgenia Mechtaeva không có gì độc đáo: theo các nhà sử học, khoảng 4,9 triệu dân thường Liên Xô bị buộc phải đưa sang Đức làm lao động nô lệ. Trong những năm 1941-1942, Đức Quốc xã rất cần lực lượng lao động do nền kinh tế gặp khó khăn khi hầu hết công nhân phải phục vụ cho Wehrmacht.

Giải pháp mà Đức quốc xã lựa chọn là cưỡng bức người dân từ các vùng bị chiếm đóng làm việc trong ngành công nghiệp và nông nghiệp Đức. Những người đến từ Liên Xô được gọi là “Ostarbeiter” - tức “những lao động đến từ phía đông” - và vị thế của họ trong hệ thống dân tộc Đức thuộc hàng thấp nhất nên thường bị đối xử vô nhân đạo.

Lúc đầu, Đức Quốc xã nói chuyện ngọt ngào, kêu gọi người dân địa phương ở vùng đất bị chiếm đóng làm việc cho Đức. Ví dụ lời kêu gọi phát đi vào tháng 1-1942:  “Đàn ông và phụ nữ người Ukraine! Nước Đức mang đến cho bạn cơ hội làm việc có ích và được trả lương cao, bạn sẽ được cung cấp mọi thứ bạn cần, bao gồm cả nhà ở tốt”.

Hugo Boss ngày nay.
Hugo Boss ngày nay.

Sau đó, Đức Quốc xã dùng đến vũ lực thay vì tuyên truyền. Hàng loạt người Ukraine, Belarus và người Nga – trong đó chủ yếu là trẻ em và thanh thiếu niên ở các làng và thị trấn – bị buộc lên tàu đến nước Đức.

Antonina Serdyukova, người bị bắt ở Ukraine, nhớ lại: “Bọn chúng nhồi nhét chúng tôi vào những chiếc xe ngựa, càng nhiều càng tốt, đến nỗi chúng tôi không thể cử động đôi chân của mình. Trong suốt 1 tháng, chúng tôi di chuyển theo kiểu đó. Còn với các Ostarbeiter thì họ buộc phải sống cách nhà hàng ngàn kilômet và số phận phó mặc vào may rủi. Các nhà máy luyện kim, mỏ và trang trại rất cần nhân công.

Còn Fedor Panchenko, một lao động cưỡng bức từ Ukraine, nhấn mạnh: “Khi chúng tôi đến, có một điểm trung chuyển. Tôi gọi đó là một thị trường nô lệ. Trong một giờ, toàn bộ số người lao động bị bán cho các chủ thuê lao động khác nhau”.

Những người làm việc tại các nhà máy luyện kim phải đối mặt với số phận đặc biệt khắc nghiệt: ngủ ít, lao động vất vả và cuộc sống đói khát. Antonina Serdyukova mô tả cuộc sống của mình tại một nhà máy gần thành phố Dresden nước Đức: “Chúng tôi chỉ được ăn 1 lần trong ngày với một bát súp, cà rốt và củ cải rutabaga”.

Rutabaga (loại củ cải Thụy Điển) là ký ức chung cho tất cả những người sống trong cảnh giam cầm của Đức – đó loại củ rẻ tiền nhất, không hề được rửa, gốc và ngọn còn để nguyên mà ném cho người lao động ăn.

Trong điều kiện như vậy, bệnh sốt phát ban và sốt rét là phổ biến. Một số công nhân nhà máy được trả tiền nhưng chỉ là một ít để cho họ cơ hội để mua một tấm bưu thiếp hoặc một số quần áo trong cửa hàng trại lao động. Người lao động cần một số tiền gấp 3 lần như thế để mua cho mình một chiếc áo len, có thể được lấy từ một người Do Thái bị xử tử - Serdyukova giải thích.

Nhiều thanh niên dũng cảm, đặc biệt là các cậu bé, cố trốn thoát khỏi các trại lao động và Fedor Panchenko cũng vậy. Panchenko bỏ trốn hai lần, đi lang thang ở Đức và lẩn trốn trong một tháng, nhưng sau đó bị bắt lại, bị đánh đập nặng nề và gửi đến Auschwitz và sau đó là trại tập trung gần Magdeburg.

Panchenko kể: “Cuộc sống ở Đức hoàn toàn khủng khiếp đối với tất cả các tù nhân Liên Xô. Một số người trong chúng tôi làm việc cho chủ nhà. Nhưng có một sự thật mà tôi không dám nói dối với bạn – đó là chuyện một số người thậm chí cầu xin Chúa cho cuộc chiến kéo dài thêm… 4 năm nữa. Đối với những người lao động làm việc cho một gia đình, tất cả phụ thuộc vào người chủ. Mỗi quốc gia đều có những người tốt và những kẻ xấu xa”.

Một số người Đức đối xử rất tốt với những người giúp việc Liên Xô, thậm chí còn coi họ là thành viên gia đình. Trong khi những người chủ khác thì lạnh lùng và bạo lực - đó là sự may rủi.

Đến cuối thập niên 1980 và sau khi Liên Xô tan rã, số phận của lực lượng lao động cưỡng bức “Ostarbeiter” mới được công chúng chú ý. Tổ chức lịch sử và dân quyền MEMORIAL cùng với Quỹ Đức gọi là “Tưởng nhớ, Trách nhiệm và Tương lai” (EVZ) tạo ra một dự án web đặt tên “Phía khác của cuộc chiến”, nơi mà hàng chục cuộc phỏng vấn được thực hiện với những “Ostarbeiter” còn sống sót.  

Diên San (tổng hợp)

Các tin khác

Kế hoạch an ninh chưa từng có cho World Cup 2026 của người Mỹ

Kế hoạch an ninh chưa từng có cho World Cup 2026 của người Mỹ

Khi trái bóng Trionda chính thức lăn trên sân vào ngày 11/6/2026, World Cup lớn nhất trong lịch sử, trải dài trên 16 thành phố thuộc 3 quốc gia Bắc Mỹ, với 48 đội tuyển và 104 trận đấu đã chính thức khai mạc. Với tư cách là quốc gia chủ nhà chính đăng cai tới 78 trận đấu, nước Mỹ đã chuẩn bị một kế hoạch an ninh lớn chưa từng có để bảo vệ an toàn cho sự kiện lần này.

“Con mắt ma” của CIA trên bầu trời Liên Xô

“Con mắt ma” của CIA trên bầu trời Liên Xô

Trong Chiến tranh lạnh, có những vũ khí không cần khai hỏa vẫn làm rung chuyển thế giới. U-2 là một trường hợp như vậy. Nó không mang bom, không tên lửa, không được thiết kế để giao chiến trên không. Thứ nguy hiểm nhất là máy ảnh, cảm biến và độ cao tưởng như ngoài tầm với của phòng không Liên Xô.

Đại tá tình báo trong vai giám đốc hãng phim

Đại tá tình báo trong vai giám đốc hãng phim

Với tiêu đề Lights, Camera, Covert Action (Ánh sáng, máy quay và hoạt động bí mật) đăng trên tạp chí Lưu trữ lịch sử tình báo (EHA) trực tuyến Nga, tác giả, Đại tá KGB Stanislav Lekarev đã kể về những năm tháng hoạt động bí mật của ông tại Vương quốc Anh dưới vai giám đốc điều hành hãng phim SovExportFilm những thập niên 70 thế kỷ trước.

Nga ngăn chặn chiến dịch nghe lén điện thoại lớn nhất của tình báo Phương Tây

Nga ngăn chặn chiến dịch nghe lén điện thoại lớn nhất của tình báo Phương Tây

Trong thế kỷ XXI, những bí mật của chúng ta liên tục bị săn lùng bằng các phương tiện điện tử. Vì vậy, yêu cầu thận trọng trong phát ngôn và chia sẻ thông tin ngày càng trở nên cấp thiết. Trao đổi với phóng viên Báo “Luận chứng tuần”, Đại tá Sergey Matveev, chuyên gia an ninh mạng từng công tác tại Cơ quan An ninh Liên bang Nga, đã chia sẻ một số ý kiến về những nguy cơ mà thời đại kỹ thuật số đang đặt ra. Xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.

Lỗ hổng của nước Anh

Lỗ hổng của nước Anh

Hai lá đơn từ chức được gửi đi gần như đồng thời của hai bộ trưởng đứng đầu lực lượng quân đội Anh hôm 11/6/2026 vừa qua không chỉ bộc lộ những bất đồng trong chính phủ. Nghiêm trọng hơn, nó đã phơi bày một lỗ hổng an ninh nghiêm trọng đe dọa vị thế của Anh trên bản đồ thế giới.

Số phận người phụ nữ ám sát hụt Tổng thống Gerald Ford

Số phận người phụ nữ ám sát hụt Tổng thống Gerald Ford

Ngày 15/1/1976, bồi thẩm đoàn tại Tòa án Liên bang khu vực Bắc California đã kết án tù chung thân đối với Sara Moore. Bản án có thể được xem là quá nghiêm khắc, bởi vì Moore không giết ai, mà chỉ thực hiện một vụ ám sát bất thành. Tuy nhiên, mục tiêu của bà ta là Tổng thống Hoa Kỳ Gerald Ford.

Bí mật về tàu ngầm Mỹ đắt giá nhất Thế chiến II

Bí mật về tàu ngầm Mỹ đắt giá nhất Thế chiến II

Ngày 10/2/1942, tàu ngầm Mỹ US Trout (SS-202) đã đánh chìm hai tàu vận tải của Nhật Bản. Thoạt nhìn, điều này dường như chẳng có gì đặc biệt, bởi trong suốt cuộc chiến ở Thái Bình Dương, có hàng trăm cuộc tấn công tương tự. Tuy nhiên, cuộc tấn công lần này được thực hiện bởi một tàu ngầm đang chở trên khoang một kho báu trị giá hàng triệu USD.

60 con thuyền trong bóng tối và sai số chết người của tình báo Ottoman

60 con thuyền trong bóng tối và sai số chết người của tình báo Ottoman

Từ Công đồng Trent đến vùng biển Lepanto, tình báo Ottoman thế kỷ XVI từng len qua những lối mà châu Âu ít nghi ngờ nhất: áo giáo sĩ, thương nhân, hải tặc, người cải đạo, tù binh được thả. Nhưng một đế chế có thể thu được rất nhiều tin tức mà vẫn thua, nếu thông tin khi về đến trung tâm quyền lực bị che khuất bởi nỗi sợ nói thật.

Đằng sau vụ bắt giữ nhân sự quốc phòng tại Ba Lan

Đằng sau vụ bắt giữ nhân sự quốc phòng tại Ba Lan

Vụ bắt giữ một nhân sự trong lĩnh vực quốc phòng tại Ba Lan công bố hôm 30/5/2026 đang đặt ra những câu hỏi về mức độ an toàn của thông tin chiến lược, nhất là trong bối cảnh chuỗi cung ứng quân sự ngày càng trở nên nhạy cảm.

“Trạm rửa tiền” của Mafia trong vỏ bọc cửa hàng kem

“Trạm rửa tiền” của Mafia trong vỏ bọc cửa hàng kem

Giữa miền Tây nước Đức, một cửa hàng kem Ý trở thành tâm điểm của chiến dịch truy quét mafia lớn nhất châu Âu. Không phải vì những tiếng súng hay một vụ giết người công khai, mà vì một thứ tinh vi hơn nhiều: dòng tiền mua bán ma túy từ Nam Mỹ được hợp thức hóa qua những doanh nghiệp bề ngoài rất bình thường.

AI và cuộc chiến quyền kiểm soát

AI và cuộc chiến quyền kiểm soát

Một cuộc kiểm thử đối với chatbot AI đã làm dấy lên những lo ngại mới về nguy cơ công nghệ này có thể bị lợi dụng để tiếp cận và phổ biến các tri thức liên quan đến vũ khí sinh học.

Giải mã bí ẩn bức điêu khắc tại trụ sở CIA

Giải mã bí ẩn bức điêu khắc tại trụ sở CIA

Năm 1990, một tác phẩm điêu khắc bí ẩn được dựng lên trong khuôn viên của CIA tại Langley, bang Virginia. Công trình này gồm những tấm đồng khổng lồ được khắc các thông điệp mã hóa mà gần một thập kỷ không ai có thể giải được. Bước đột phá diễn ra ngay trước thềm thiên niên kỷ mới - 3 trong số 4 đoạn văn bản đã được giải mã, nhưng đoạn văn bản thứ 4 mà các chuyên gia coi là chìa khóa để hiểu nội dung toàn bộ tác phẩm, cho đến nay vẫn được giữ bí mật.

Hải quân mỹ trả giá vì sai lầm tình báo

Hải quân mỹ trả giá vì sai lầm tình báo

Ngày 24/4/1945, tàu ngầm U-546 của Đức Quốc xã đã bị đánh chìm trên Đại Tây dương, khiến toàn bộ thủy thủ đoàn bị bắt làm tù binh. Trong quá trình thẩm vấn, họ bị ép trả lời câu hỏi: cuộc tấn công tên lửa của Đức vào lãnh thổ Hoa Kỳ sẽ diễn ra vào lúc nào? Tuy nhiên, các tù binh Đức không thể cung cấp những thông tin được yêu cầu, bởi kế hoạch tấn công tên lửa vào Mỹ chỉ tồn tại trong suy nghĩ của các điệp viên Mỹ.

Thiếu tướng Lê Tiền: Người anh hùng thầm lặng giữa lòng miền Nam kháng chiến

Thiếu tướng Lê Tiền: Người anh hùng thầm lặng giữa lòng miền Nam kháng chiến

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đầy cam go của dân tộc, có những trận đánh hiển hách được ghi vào sử sách, nhưng cũng có những "trận tuyến thầm lặng" đầy quyết liệt và hiểm nguy. Thiếu tướng Lê Tiền (tên thân mật là Hai Tiền), nguyên Phó Tổng cục trưởng Tổng cục An ninh, với quá trình hoạt động cách mạng và công tác an ninh phong phú chính là biểu tượng của chiến sĩ an ninh trên trận tuyến ấy. Trải qua hơn 50 năm hoạt động cách mạng, ông đã dành trọn những năm tháng thanh xuân gắn bó với mảnh đất phương Nam, đóng góp quan trọng vào sự nghiệp bảo vệ an ninh Tổ quốc.

Nhóm tình báo “Đô đốc” thu thập thông tin mật từ Quốc vương Thụy Điển

Nhóm tình báo “Đô đốc” thu thập thông tin mật từ Quốc vương Thụy Điển

Trong lịch sử tình báo quân sự Nga và Liên Xô, đại tá hải quân Vladimir Stashevsky là một trường hợp đặc biệt. Từng đứng đầu mạng lưới tình báo tại Bắc Âu trong Thế chiến I, ông lại trở thành điệp viên nằm vùng trong Thế chiến II. Sau Cách mạng Tháng 10, giới lưu vong coi ông là người thân Liên Xô, còn chính quyền Xô viết lại nghi ngờ lòng trung thành của ông, vì ông vốn là một sĩ quan Nga hoàng. Bất chấp mọi ngờ vực và biến động, Stashevsky vẫn tiếp tục phục vụ Tổ quốc.

Lặng lẽ chiến dịch Cyber Guardian

Lặng lẽ chiến dịch Cyber Guardian

Ngày 18/7/2025, Bộ trưởng Điều phối An ninh quốc gia Singapore K. Shanmugam lần đầu công khai xác nhận UNC3886, một nhóm tấn công mạng tinh vi, đang nhắm vào hạ tầng trọng yếu của đảo quốc.

Giải mật hồ sơ tình báo 2017 chấn động nước Mỹ

Giải mật hồ sơ tình báo 2017 chấn động nước Mỹ

Cuộc rà soát mới của FBI đối với một số cựu và đương nhiệm sĩ quan CIA đang kéo trở lại tâm điểm một hồ sơ tình báo từng gây tranh luận kéo dài suốt nhiều năm ở Washington: bản đánh giá liên ngành công bố đầu năm 2017 về can thiệp bầu cử Mỹ.

Ukraine thử nghiệm nền tảng AI hỗ trợ tác chiến

Ukraine thử nghiệm nền tảng AI hỗ trợ tác chiến

CEO Palantir Alex Karp tiết lộ Ukraine đang sử dụng các nền tảng AI của công ty để phân tích dữ liệu chiến trường theo thời gian thực, qua đó thay đổi cách người lính phát hiện mục tiêu, xử lý thông tin và tiến hành tác chiến trong chiến tranh hiện đại.

Những đặc điểm chung của các điệp viên Anh hoạt động tại Nga

Những đặc điểm chung của các điệp viên Anh hoạt động tại Nga

Hành vi bất thường và thậm chí mang tính khiêu khích của một nhân viên đại sứ quán Anh đã thu hút sự chú ý của cơ quan An ninh Liên bang Nga (FSB). Kết quả là ông ta đã phải rời khỏi Nga vì bị cáo buộc sử dụng vỏ bọc ngoại giao để hoạt động gián điệp. Vậy, ông ta đã bị phát hiện như thế nào, đang tìm cách gặp ai, thu thập thông tin gì, và tại sao lại hành xử thiếu chuyên nghiệp như vậy?

Cuộc sống hiện tại của điệp viên Mỹ Edward Snowden

Cuộc sống hiện tại của điệp viên Mỹ Edward Snowden

Trong lịch sử thế kỷ XXI, hiếm có nhân vật nào tạo ra làn sóng dư luận mạnh mẽ như Edward Snowden. Với người này, anh là anh hùng đấu tranh vì tự do và quyền con người; với người khác, anh lại là kẻ phản bội tiết lộ bí mật quốc gia. Năm 2013, những tuyên bố gây chấn động của Snowden về chương trình giám sát toàn cầu của tình báo Mỹ đã làm rung chuyển thế giới. Bài viết giới thiệu về cuộc sống hiện tại của Snowden tại nước Nga.