FARC và cuộc cách mạng dở dang: Chết đi sống lại (kỳ 2)

Với “nhượng địa” Farciandia rộng tới 42.000 km² từ Chính phủ Colombia, FARC đã dùng nơi đây để giam giữ con tin, trồng cây coca và tái xây dựng lực lượng, củng cố sức mạnh.

Farciandia đã cho FARC cơ hội lớn để tiến hành thử nghiệm mô hình xã hội hòa bình và tận dụng tiến trình hòa bình để khuếch trương uy tín của mình ra thế giới, tìm kiếm sự công nhận của thế giới như một lực lượng thay thế ở Colombia. Chỉ có điều, lần này FARC tỏ ra ít quan tâm đến việc đàm phán so với lần trước. Vì thế, đàm phán đôi lúc lại bị bế tắc do tình trạng “ông chẳng bà chuộc” rồi cuối cùng đổ vỡ do những hoạt động bắt cóc con tin, cướp bóc và tấn công quân sự.

Mãnh hổ nan địch quân hồ

Đầu năm 2002, Tổng thống Pastrana tuyên bố đàm phán chấm dứt. Quân đội Colombia bắt đầu chiến dịch tấn công Farciandia. FARC trả đũa bằng hành động giết Thống đốc tỉnh Antioquia và bắt cóc nữ ứng cử viên Tổng thống Ingrid Betancourt. Vào thời điểm hòa đàm đổ vỡ, lực lượng của FARC đã phát triển mạnh hơn bao giờ hết: lên đến 20.000 quân, được trang bị vũ khí đầy đủ, được nuôi dưỡng tốt, chiếm giữ hơn 1/3 lãnh thổ Colombia, vây quanh các thành phố lớn như Bogota, Medellin và Cali.

Nhà tư tưởng chính trị Alfonso Cano.
Nhà tư tưởng chính trị Alfonso Cano.

Dưới thời Tổng thống Andres Pastrana, FARC đạt sức mạnh đỉnh điểm. Các hoạt động bạo lực đã được nối lại, nhưng đồng thời FARC cũng đối mặt với 2 kẻ thù mới, mạnh hơn: Mỹ với tiềm lực về tiền bạc, máy móc hiện đại và sức mạnh quân sự; và vị Tổng thống mới vừa nham hiểm, tàn bạo vừa quyết tâm cao, đó là Alvaro Uribe. Thêm một kẻ thù ngoài dự kiến - lực lượng bán quân sự mang tên Các lực lượng tự vệ thống nhất Colombia (AUC) cũng phát triển mạnh hơn trước, tàn bạo hơn cả quân đội Colombia và quan trọng hơn, sử dụng chính chiến thuật du kích để đánh FARC.

Kể từ năm 2002, Chính phủ Colombia đã ném mọi thứ có được vào canh bạc với FARC và đã ghi nhận được những thành công lớn. Tuy nhiên, các du kích quân cách mạng Colombia vẫn đứng vững và duy trì cuộc đấu tranh cho đến tận ngày hôm nay, với hơn 40.000 thành viên, cùng với sự hiện diện tại 28 trên 32 tỉnh và 262 trên 1.119 thành phố, đô thị của Colombia.

Tháng 8-2002, FARC “chào đón” tân Tổng thống Uribe bằng một vụ tấn công bằng trái pháo giết chết 14 người ngay tại lễ nhậm chức của ông. Vụ tấn công là màn cảnh báo của FARC dành cho ông Uribe, vốn là người chống FARC quyết liệt nhất. Nhưng đáng tiếc, đó lại là trận mở màn cho một cuộc chiến mới khiến cho tổ chức du kích này thảm bại. Tiến trình đàm phán hòa bình với ông Andres Pastrana thất bại và việc FARC áp dụng lại các chiến thuật bạo lực và bắt cóc tống tiền đã khiến cho ngày càng nhiều dân chúng Colombia mong muốn có một vị stổng thống đủ sức cứng rắn để đè bẹp FARC. Từ đây, FARC chỉ còn cách là phải chiến đấu quyết liệt bằng súng đạn.

Về mặt quân sự, Tổng thống Uribe có hai lợi thế trong cuộc chiến chống FARC. Thứ nhất là hai kế hoạch quân sự: một là kế hoạch Plan Colombia do Mỹ tài trợ trọn gói, và hai là kế hoạch Plan 10.000 của Chính phủ Colombia. Trong kế hoạch Plan Colombia, Mỹ chi hàng tỉ USD cùng với hỗ trợ về nhân sự và cố vấn để giúp Chính phủ Colombia xây dựng quân đội nước này thành một trong những quân đội mạnh nhất khu vực. Còn Plan 10.000 được thiết kế nhằm chuyên nghiệp hóa quân đội, thay thế hình thức nghĩa vụ quân sự bắt buộc bằng hình thức nhập ngũ tự nguyện. Lợi thế thứ hai của ông Uribe chính là sự lớn mạnh của phong trào dân quân AUC như một khắc tinh đáng ngại của FARC, một công cụ lợi hại mà ông không phải tốn công xây dựng.

Không chỉ triển khai cuộc chiến quân sự, ông Uribe còn triển khai một cuộc chiến tuyên truyền. Ông bác bỏ việc Colombia đang có một cuộc nội chiến, thay vì thế ông đưa cuộc xung đột nội chiến vào bối cảnh cuộc chiến chống khủng bố toàn cầu sau sự kiện khủng bố 11-9-2001 ở Mỹ. Với việc định nghĩa cuộc chiến như thế, FARC bỗng dưng trở thành một tổ chức thổ phỉ và khủng bố không hơn không kém.

Bất cứ ai có cảm tình với FARC, ủng hộ FARC về mặt tư tưởng, hoặc cản đường Uribe trong cuộc chiến chống FARC cũng bị xem là “khủng bố”! Chiến dịch của ông Uribe được một số quốc gia ủng hộ và họ cũng đưa FARC vào danh sách khủng bố, trong đó Mỹ đã đưa FARC vào danh sách khủng bố vào năm 1997, Liên minh châu  Âu vào năm 2002. Hy vọng được quốc tế công nhận của FARC coi như lụi tàn.

Lực lượng an ninh Colombia mở các đợt tấn công từ thủ đô Bogota nhằm đánh bật các du kích quân FARC ra khỏi miền Trung Colombia. Họ đánh bật FARC ra khỏi các khu vực quan trọng về thương mại và công nghiệp, giành lại quyền kiểm soát các trục quốc lộ và các tuyến đường nối thông đến các khu vực khai thác và chế biến dầu mỏ.

Alvaro Uribe, kẻ thù truyền kiếp của FARC.
Alvaro Uribe, kẻ thù truyền kiếp của FARC.

Để giành ưu thế trong cuộc chiến, quân đội Colombia đã đầu tư xây dựng năng lực không quân hùng mạnh và mở các đợt không kích gây thiệt hại nặng, làm cho FARC suy yếu đáng kể. Chiến lược này bao gồm việc sử dụng công cụ tình báo chuyên nghiệp để tấn công các mục tiêu lãnh đạo cấp cao và với sự hỗ trợ tích cực của CIA triển khai chính sách “bắt rắn chặt đầu”, đã tiêu diệt hơn chục chỉ huy cốt cán của FARC.

Tại nhiều khu vực, quân đội Colombia còn hợp tác chặt chẽ với lực lượng dân quân AUC. Từ năm 1997, quân đội Chính phủ Colombia đã bí mật lợi dụng AUC như cánh tay nối dài để thực hiện các hành động bẩn thỉu mà quân đội không thể làm. Không chỉ quân đội, cả một số quan chức cấp cao trong Chính phủ Colombia cũng hợp tác với AUC, trong đó có các cố vấn cao cấp của Tổng thống Uribe, một số quan chức và chính bản thân Tổng thống Uribe.

Chiến dịch tấn công quyết liệt của quân đội Colombia đã đẩy FARC trở lại các khu vực ngoài rìa của quốc gia. Các khu vực giáp biên giới với các nước láng giềng trở thành địa bàn cát cứ quan trọng, và FARC đã xây dựng căn cứ trên đất Venezuela và Ecuador để làm nơi trú ẩn mỗi khi bị càn quét ở Colombia và làm bàn đạp mở các đợt tấn công ngược lại Colombia. Các đơn vị du kích cũng được tổ chức lại với quy mô nhỏ hơn và cơ động hơn.

Nhưng các đơn vị cũng ngày càng bị cô lập nhiều hơn, thông tin liên lạc trở nên khó khăn hơn do quân đội Chính phủ Colombia đã tăng cường năng lực thu thập tình báo. Điều này cũng ảnh hưởng đến khả năng phối hợp giữa các đơn vị chiến đấu và bộ chỉ huy, ảnh hưởng đến tính thống nhất từ trên xuống dưới của FARC. Tình hình đó dẫn đến số lượng du kích quân đào ngũ ngày càng tăng, với 20.000 người kể từ năm 2002. Số lượng quân chiến đấu giảm nghiêm trọng, chỉ còn khoảng 8.000 người.

Kế hoạch tái sinh

Chiến dịch chống FARC của chính quyền Uribe lên đến đỉnh điểm vào năm 2008. Vào thời điểm đó, Colombia tiến hành một cuộc không kích vào căn cứ của FARC trên đất Ecuador, giết chết Luis Edgar Devia Silva, biệt danh Raul Reyes, gây nên một cuộc tranh cãi ngoại giao căng thẳng với nước láng giềng Ecuador.

Ngay sau đó, đến lượt Manuel de Jesus Munoz Ortiz, biệt danh Ivan Rios, chỉ huy khối miền Trung và là thành viên trẻ nhất trong Ban thư ký của FARC, bị chính cận vệ mình bắn chết. Kẻ phản bội này sau đó đào ngũ và được Chính phủ Colombia thưởng công. Vài tuần sau, Manuel Marulanda chết do bệnh tật. Giữa lúc đó, Chính phủ Colombia thực hiện thành công chiến dịch giải cứu con tin lớn – cựu ứng viên Tổng thống Ingrid Betancourt. FARC suy sụp hẳn.

Với thất bại này nối tiếp thất bại khác trên chiến trường, rồi sự mất đi lãnh đạo tinh thần và một số chỉ huy giỏi và giàu kinh nghiệm nhất, tình trạng du kích quân đào ngũ hàng loạt và sự ủng hộ của dân chúng xuống thấp nhất, FARC đã mất đi rất nhiều sức mạnh chỉ trong vòng 6 năm (2002-2008). Tuy nhiên, họ vẫn còn giữ lại được lực lượng chiến đấu kiên cường và nguồn quỹ đủ để xây dựng lại lực lượng và tiếp tục cuộc đấu tranh. Cái họ cần chính là một chiến lược mới.

Sau cái chết của Marulanda và Reyes, quyền lãnh đạo FARC rơi vào tay Guillermo Leon Saenz Vargas, biệt danh Alfonso Cano. Trong nội bộ FARC, Cano nổi tiếng về khả năng lý thuyết chính trị hơn là kỹ năng quân sự. Thế nhưng, trong dầu sôi lửa bỏng, chính Cano lại thiết kế một chiến lược phản công táo bạo mang tên Plan Renacer (Kế hoạch Tái sinh). Kế hoạch của Cano đã đặt dấu chấm hết cho những hy vọng đánh thắng FARC bằng quân sự của Chính phủ Colombia.

Kế hoạch của Cano kêu gọi quay trở lại chiến thuật chiến tranh du kích. Các đơn vị chiến đấu nhỏ hơn và cơ động hơn, sử dụng mìn và bắn tỉa để ngăn chặn đà tiến công của quân đội chính phủ, phản công lại bằng các đợt tập kích, phục kích và đánh bom. FARC cũng đầu tư nhiều hơn cho các lực lượng dân quân vùng nông thôn để lấy lại ảnh hưởng và tăng cường năng lực chiến đấu. Bên cạnh đó, kế hoạch Plan Renacer cũng triển khai gọng kềm thứ hai là tấn công bằng chính trị, tăng cường các nỗ lực thâm nhập và thao túng các phong trào xã hội, tăng cường hoạt động cánh chính trị của FARC là đảng Phong trào Bolivar, đồng thời tìm cách gia tăng sự ủng hộ của quốc tế và công chúng Colombia.

Tác động của Plan Renacer đã khá rõ. Năm 2007, FARC thực hiện 1.057 cuộc tấn công, chỉ bằng một nửa số cuộc tấn công của năm 2002 (2.063 cuộc). 4 năm sau, số cuộc tấn công của FARC tăng lên 2.148 cuộc, mức cao kỷ lục. Trong giai đoạn từ năm 2008 đến 2012, FARC tăng cường sự hiện diện trên lãnh thổ Colombia lên 30%, và bắt đầu triển khai tấn công tại 50 đô thị mới.

Trọng tâm các cuộc tấn công của FARC cũng thay đổi. Các khu vực khai thác quặng mỏ, khai thác dầu và khí đốt trở thành các mục tiêu lớn. Các cuộc tấn công này làm gia tăng sự ủng hộ về mặt tư tưởng đối với FARC, bởi một bộ phận người Colombia xem các ngành công nghiệp khai thác đó là sự bóc lột của các công ty nước ngoài đối với đất nước của họ, và FARC đã đánh trúng vào tâm lý đó. Đồng thời, FARC cũng lợi dụng sự ủng hộ này để ép buộc các công ty khai thác dầu khí và quặng mỏ “đóng thuế” cho họ.

Măng mọc – Tre tàn

FARC bắt đầu triển khai một chiến dịch mang tên Plan Pistola (Khẩu súng lục) ám sát các thành viên lực lượng an ninh. Sự hồi sinh của FARC đã thấy rõ sau khi triển khai các kế hoạch mới của Cano. Lực lượng dân quân ủng hộ FARC bắt đầu gia tăng nhanh chóng, lên đến 30.000 người, chiếm số lượng gấp ba lần người của FARC trên các mặt trận.

Mặc dù gặp thất bại liên tiếp trong vòng 6 năm (2002-2008), nhưng các du kích quân FARC vẫn kiên trì với cuộc đấu tranh của mình.
Mặc dù gặp thất bại liên tiếp trong vòng 6 năm (2002-2008), nhưng các du kích quân FARC vẫn kiên trì với cuộc đấu tranh của mình.

Các dân quân này hoặc có quan hệ trực tiếp với một mặt trận hoặc với Phong trào Bolivar, cánh chính trị của FARC. Tuy nhiên, về kỹ năng chiến đấu thì các dân quân này không được huấn luyện bài bản bằng các du kích quân FARC; họ cũng không được trang bị vũ khí tốt như các du kích quân; đa phần họ chỉ hưởng ứng cuộc chiến đấu của FARC một cách bán chuyên nghiệp. Nhưng họ có ưu điểm là trà trộn lẫn trong dân chúng cho nên quân đội Chính phủ Colombia rất khó đối phó với họ. Và họ cũng ngày càng được huấn luyện kỹ năng chiến đấu và đặt chất nổ, trở thành công cụ chiến đấu lợi hại của FARC.

Sự hồi sinh của FARC càng thuận lợi hơn nhờ sự chấm dứt tồn tại phong trào dân quân AUC, tan rã vào năm 2006. Mặc dù sau đó nhiều nhóm nhỏ nổi lên hoạt động kiểu AUC, nhưng chúng không có được năng lực cũng như động cơ chiến đấu chống FARC. Thay vì thế, các nhóm này lại quay sang liên minh với FARC, trở thành các “đối tác” làm ăn trong lĩnh vực buôn bán ma túy, trong buôn bán vũ khí và chia sẻ thông tin tình báo.

Mặc dù FARC đã có thể giành lại được một số chiến thắng trên chiến trường, họ tiếp tục bị mất một số chỉ huy do bị an ninh của chính phủ ám sát. Năm 2010, một trong những chỉ huy giỏi nhất và giàu uy tín nhất của FARC là Victor Julio Suarez Rojas, biệt danh Mono Jojoy đã bị giết chết trong một trận càn. Một năm sau, Alfonso Cano cũng bị giết chết trong một cuộc không kích của quân đội Chính phủ Colombia. Chỉ trong ba năm, năm trong số bảy nhân vật lãnh đạo cao cấp “bất khả xâm phạm” của FARC đã bị giết.

Nguyên Khang (tổng hợp)

Các tin khác

Đằng sau việc Mỹ quyết định tham chiến tại Triều Tiên

Đằng sau việc Mỹ quyết định tham chiến tại Triều Tiên

Mùa hè năm 1950, tại vĩ tuyến 38, đường phân giới giữa hai miền Triều Tiên được thiết lập sau Thế chiến II bất ngờ bùng phát cuộc khủng hoảng chiến lược. Những rạn nứt của trật tự hậu chiến tại Đông Bắc Á hiện rõ, buộc nước Mỹ phải đối diện với thách thức quyền lực của thời Chiến tranh lạnh.

Nguyên nhân bất đồng Ba Lan - Ukraine và triển vọng hòa giải

Nguyên nhân bất đồng Ba Lan - Ukraine và triển vọng hòa giải

Ngày 19/6, Tổng thống Ba Lan Karol Nawrocki đã ký quyết định tước Huân chương Đại bàng Trắng trao tặng Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelensky năm 2023. Đáp lại, ông Zelensky cùng nhiều cựu tổng thống và thành viên chính phủ Ukraine đã gửi trả các huân chương do Ba Lan trao tặng. Xin trân trọng giới thiệu bài trả lời phỏng vấn của Giáo sư Lukasz Tomasz Sroka, chuyên gia về lịch sử Trung và Đông Âu, trên tờ DW, về nguyên nhân căng thẳng giữa Ba Lan - Ukraine.

Những cuốn sổ tay chứa “bí mật quốc gia”

Những cuốn sổ tay chứa “bí mật quốc gia”

Không còn bó hẹp trong hệ thống hồ sơ chính thức, thông tin mật ngày nay có thể hiện diện ngay trong những ghi chép cá nhân tưởng như riêng tư. Vụ việc gần đây cho thấy, khi các “nhật ký công vụ” chứa nội dung nhạy cảm, việc lưu giữ, chia sẻ hoặc bảo quản không đúng quy định đều có thể trở thành nguồn phát sinh rủi ro rò rỉ thông tin.

“Cái gai trong mắt” nước Mỹ

“Cái gai trong mắt” nước Mỹ

Cuối thập niên 1950, khi Fidel Castro lên nắm quyền ở Cuba, Liên Xô vẫn thận trọng trong việc đánh giá chế độ mới vì hiểu biết còn hạn chế về ban lãnh đạo Cuba và lo ngại ảnh hưởng đến quan hệ với Mỹ. Tuy nhiên, sau Khủng hoảng Caribe đưa thế giới đến bờ vực chiến tranh hạt nhân, Liên Xô nhận ra những hạn chế trong hoạt động tình báo đối với Mỹ. Từ đó, GRU chuyển hướng tăng cường triển khai các lực lượng và phương tiện tình báo vô tuyến điện tử ở Cuba.

Thất bại của những “khung trời hẹp”

Thất bại của những “khung trời hẹp”

9 năm tiêu tốn khoảng 4 tỷ euro mà không một nguyên mẫu nào được chế tạo. Đó là tổng kết của chương trình máy bay chiến đấu thế hệ mới FCAS - dự án quốc phòng tham vọng nhất trong lịch sử châu Âu - khi Pháp và Đức chính thức tuyên bố khai tử nó ngày 8/6/2026. Vì sao siêu dự án này đổ vỡ?

Đằng sau vụ rò rỉ dữ liệu từ nội bộ Twitter

Đằng sau vụ rò rỉ dữ liệu từ nội bộ Twitter

Bản án đối với Ahmad Abouammo được điều chỉnh một phần về mặt pháp lý. Tuy nhiên, các cáo buộc cốt lõi liên quan đến việc thu thập và chuyển giao dữ liệu người dùng vẫn tiếp tục được duy trì.

Thiết bị nghe lén gây chấn động tình báo Mỹ thời hậu chiến

Thiết bị nghe lén gây chấn động tình báo Mỹ thời hậu chiến

Năm 1946, một nhóm học sinh Liên Xô đã tặng Đại sứ Mỹ tại Liên Xô William Harriman bức phù điêu quốc huy Hoa Kỳ bằng gỗ, biểu tượng của tình hữu nghị giữa hai nước trong Thế chiến II. Được treo trong phòng làm việc của Đại sứ tại Moscow suốt 7 năm, món quà tưởng như vô hại này sau đó được phát hiện là “con ngựa thành Troy”, bên trong chứa một thiết bị nghe lén tinh vi do Liên Xô chế tạo.

Kế hoạch an ninh chưa từng có cho World Cup 2026 của người Mỹ

Kế hoạch an ninh chưa từng có cho World Cup 2026 của người Mỹ

Khi trái bóng Trionda chính thức lăn trên sân vào ngày 11/6/2026, World Cup lớn nhất trong lịch sử, trải dài trên 16 thành phố thuộc 3 quốc gia Bắc Mỹ, với 48 đội tuyển và 104 trận đấu đã chính thức khai mạc. Với tư cách là quốc gia chủ nhà chính đăng cai tới 78 trận đấu, nước Mỹ đã chuẩn bị một kế hoạch an ninh lớn chưa từng có để bảo vệ an toàn cho sự kiện lần này.

“Con mắt ma” của CIA trên bầu trời Liên Xô

“Con mắt ma” của CIA trên bầu trời Liên Xô

Trong Chiến tranh lạnh, có những vũ khí không cần khai hỏa vẫn làm rung chuyển thế giới. U-2 là một trường hợp như vậy. Nó không mang bom, không tên lửa, không được thiết kế để giao chiến trên không. Thứ nguy hiểm nhất là máy ảnh, cảm biến và độ cao tưởng như ngoài tầm với của phòng không Liên Xô.

Đại tá tình báo trong vai giám đốc hãng phim

Đại tá tình báo trong vai giám đốc hãng phim

Với tiêu đề Lights, Camera, Covert Action (Ánh sáng, máy quay và hoạt động bí mật) đăng trên tạp chí Lưu trữ lịch sử tình báo (EHA) trực tuyến Nga, tác giả, Đại tá KGB Stanislav Lekarev đã kể về những năm tháng hoạt động bí mật của ông tại Vương quốc Anh dưới vai giám đốc điều hành hãng phim SovExportFilm những thập niên 70 thế kỷ trước.

Nga ngăn chặn chiến dịch nghe lén điện thoại lớn nhất của tình báo Phương Tây

Nga ngăn chặn chiến dịch nghe lén điện thoại lớn nhất của tình báo Phương Tây

Trong thế kỷ XXI, những bí mật của chúng ta liên tục bị săn lùng bằng các phương tiện điện tử. Vì vậy, yêu cầu thận trọng trong phát ngôn và chia sẻ thông tin ngày càng trở nên cấp thiết. Trao đổi với phóng viên Báo “Luận chứng tuần”, Đại tá Sergey Matveev, chuyên gia an ninh mạng từng công tác tại Cơ quan An ninh Liên bang Nga, đã chia sẻ một số ý kiến về những nguy cơ mà thời đại kỹ thuật số đang đặt ra. Xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.

Lỗ hổng của nước Anh

Lỗ hổng của nước Anh

Hai lá đơn từ chức được gửi đi gần như đồng thời của hai bộ trưởng đứng đầu lực lượng quân đội Anh hôm 11/6/2026 vừa qua không chỉ bộc lộ những bất đồng trong chính phủ. Nghiêm trọng hơn, nó đã phơi bày một lỗ hổng an ninh nghiêm trọng đe dọa vị thế của Anh trên bản đồ thế giới.

Số phận người phụ nữ ám sát hụt Tổng thống Gerald Ford

Số phận người phụ nữ ám sát hụt Tổng thống Gerald Ford

Ngày 15/1/1976, bồi thẩm đoàn tại Tòa án Liên bang khu vực Bắc California đã kết án tù chung thân đối với Sara Moore. Bản án có thể được xem là quá nghiêm khắc, bởi vì Moore không giết ai, mà chỉ thực hiện một vụ ám sát bất thành. Tuy nhiên, mục tiêu của bà ta là Tổng thống Hoa Kỳ Gerald Ford.

Bí mật về tàu ngầm Mỹ đắt giá nhất Thế chiến II

Bí mật về tàu ngầm Mỹ đắt giá nhất Thế chiến II

Ngày 10/2/1942, tàu ngầm Mỹ US Trout (SS-202) đã đánh chìm hai tàu vận tải của Nhật Bản. Thoạt nhìn, điều này dường như chẳng có gì đặc biệt, bởi trong suốt cuộc chiến ở Thái Bình Dương, có hàng trăm cuộc tấn công tương tự. Tuy nhiên, cuộc tấn công lần này được thực hiện bởi một tàu ngầm đang chở trên khoang một kho báu trị giá hàng triệu USD.

60 con thuyền trong bóng tối và sai số chết người của tình báo Ottoman

60 con thuyền trong bóng tối và sai số chết người của tình báo Ottoman

Từ Công đồng Trent đến vùng biển Lepanto, tình báo Ottoman thế kỷ XVI từng len qua những lối mà châu Âu ít nghi ngờ nhất: áo giáo sĩ, thương nhân, hải tặc, người cải đạo, tù binh được thả. Nhưng một đế chế có thể thu được rất nhiều tin tức mà vẫn thua, nếu thông tin khi về đến trung tâm quyền lực bị che khuất bởi nỗi sợ nói thật.

Đằng sau vụ bắt giữ nhân sự quốc phòng tại Ba Lan

Đằng sau vụ bắt giữ nhân sự quốc phòng tại Ba Lan

Vụ bắt giữ một nhân sự trong lĩnh vực quốc phòng tại Ba Lan công bố hôm 30/5/2026 đang đặt ra những câu hỏi về mức độ an toàn của thông tin chiến lược, nhất là trong bối cảnh chuỗi cung ứng quân sự ngày càng trở nên nhạy cảm.

“Trạm rửa tiền” của Mafia trong vỏ bọc cửa hàng kem

“Trạm rửa tiền” của Mafia trong vỏ bọc cửa hàng kem

Giữa miền Tây nước Đức, một cửa hàng kem Ý trở thành tâm điểm của chiến dịch truy quét mafia lớn nhất châu Âu. Không phải vì những tiếng súng hay một vụ giết người công khai, mà vì một thứ tinh vi hơn nhiều: dòng tiền mua bán ma túy từ Nam Mỹ được hợp thức hóa qua những doanh nghiệp bề ngoài rất bình thường.

AI và cuộc chiến quyền kiểm soát

AI và cuộc chiến quyền kiểm soát

Một cuộc kiểm thử đối với chatbot AI đã làm dấy lên những lo ngại mới về nguy cơ công nghệ này có thể bị lợi dụng để tiếp cận và phổ biến các tri thức liên quan đến vũ khí sinh học.