Đặng Đình Hưng và Văn Cao

Cha tôi ngồi lẳng lặng nhấm từng hụm rượu và hầu như không tham gia vào cuộc tranh cãi. Thân với Đặng Đình Hưng từ những năm công tác cùng nhau trên chiến khu Việt Bắc, ông hiểu rõ tài năng và tính cách của bạn mình.

Tôi lúc đó mới có 9, 10 tuổi, mải chơi hơn là học. Chỉ khi nào cha tôi có khách mới phải đi đun ấm nước sôi rót vào phích mang ra cho cha tôi pha trà và hóng hớt nghe lỏm chuyện của các cụ.

Ây là chuyện nhà thơ, họa sỹ Đặng Đình Hưng chia tay người vợ đầu là bà Nguyễn Thị Kim Thoa, rồi lấy nghệ sỹ piano Thái Thị Liên năm 1957, gây ồn ào trong giới văn nghệ sỹ thời bấy giờ. Các cụ thường tụ tập ở nhà tôi. Người bảo: “Thằng Hưng đang là Đoàn trưởng Đoàn Văn công Nhân dân Trung ương, nay xảy ra chuyện này thể nào cũng bị “cạo gáy” cho mà xem”. Người nói: “Đặng Đình Hưng là một thằng có tài. Thơ nhạc đủ cả, gặp Thái Thị Liên, một nghệ sỹ piano nổi tiếng học Tây về lại cùng đoàn với nhau… chúng nó mê nhau là phải. Mà đấy là chuyện riêng của chúng nó, các ông bàn làm gì. Thôi uống rượu đi cho lành”.

20_tet_ Đặng Đình Hưng và Văn Cao -0
Nhạc sĩ Văn Cao và nhạc sĩ Đặng Đình Hưng.

Nhạc sỹ Đặng Đình Hưng sinh ngày 9/3/1924. Tốt nghiệp trường Bưởi năm 1942, ông vào học trường Luật Đông Dương được hai năm thì Cách mạng tháng 8 bùng nổ. Toàn quốc kháng chiến, ông lên chiến khu theo Việt Minh làm công tác tuyên truyền, sau đó làm Đội trưởng kiêm Chính trị viên Đội Văn công Nhân dân Trung ương (sau này là Đoàn Văn công Nhân dân Trung ương). Ông có hai người con với bà Nguyễn Thị Kim Thoa là Đặng Hồng Quang (sau này nguyên là Trưởng khoa Piano tại nhạc viện TP Hồ Chí Minh) và Đặng Hồng Thắng.

Nghệ sỹ piano Thái Thị Liên sinh ngày 4/8/1918 tại Chợ Lớn, Sài Gòn trong một gia đình công giáo giàu có. Năm 1946 bà sang Pháp du học và thi đỗ vào Nhạc viện Paris. Tại đây bà đã gia nhập vào Liên đoàn Phụ nữ Dân chủ thế giới. Bà gặp ông Trần Ngọc Danh (em ruột Tổng bí thư Trần Phú) là Trưởng phái đoàn đại diện của Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa tại Pháp. Năm 1948 họ kết hôn với nhau và sang sinh sống tại Tiệp Khắc. Bà tiếp tục theo học tại nhạc viện Praha và trở thành người phụ nữ đầu tiên của Việt Nam có bằng đại học tại Nhạc viện Praha. Năm 1951, bà cùng chồng trở về Việt Bắc tham gia kháng chiến. Năm 1952, ông Trần Ngọc Danh bị trọng bệnh và mất. Bà có hai người con với ông Trần Ngọc Danh là NSND Trần Thu Hà (nguyên Giám đốc Nhạc viện Hà Nội) và Trần Thanh Bình. Năm 1952, bà về Đoàn Ca múa Nhân dân Trung ương nơi nhạc sĩ Đặng Đình Hưng làm Đoàn trưởng kiêm Chính trị viên. Tình yêu đã đến với hai con người tài năng này. Tuy nhiên cuộc tình của họ đã gặp phải rất nhiều tai tiếng. Vượt lên tất cả mọi rào cản khó khăn, họ vẫn đến với nhau và sau đó đứa con chung của hai người tài năng này đã ra đời vào năm 1958, mang tên Đặng Thái Sơn. Để rồi 22 năm sau Đặng Thái Sơn trở thành một nghệ sỹ piano nổi tiếng toàn thế giới và là người Việt Nam, người châu Á đầu tiên giành giải nhất cuộc thi piano quốc tế Fresdéric Chopin lần thứ X (10/1980 tại Warsaw, Ba Lan).

Tháng 11/1956, trường Âm nhạc Việt Nam được thành lập (sau này là Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam) do Giáo sư, nhạc sĩ Tạ Phước làm Hiệu trưởng. Bà Thái Thị Liên là một trong 7 người đầu tiên có công thành lập Trường Âm nhạc Việt Nam tại ngôi nhà số 32 phố Nguyễn Thái Học. Tôi và Đặng Hồng Quang là hai trong những học sinh khóa đầu tiên của trường. Tôi học violon còn Quang học piano. Năm học đầu tiên cha tôi phải đèo tôi đến trường trên chiếc xe đạp “cởi truồng” không có gác-đờ-bu. Thỉnh thoảng có những hôm về sớm, cha tôi lại đưa tôi đến nhà ông Đặng Đình Hưng ở 28 phố Kỳ Đồng (nay là phố Tống Duy Tân).

Ông Đặng Đình Hưng thường ở trong một căn gác xép 4m2 giữa chỗ ngoặt của cầu thang lên gác hai. Căn buồng của ông vừa trải đủ một cái chiếu để vừa ngủ vừa tiếp khách. Xung quanh tường là những chồng sách âm nhạc, thơ văn, hội họa vừa tiếng Tây vừa tiếng ta và các loại vỏ chai lọ để đựng rượu. Đặng Đình Hưng là một người sống khép mình, ít giao tiếp với mọi người. Ông thường đóng cửa một mình đọc sách, làm thơ, đắm mình trong suy tư.  Ông sống kham khổ, ăn uống đạm bạc, uống rượu với bạn chỉ với vài nhúm lạc rang húng lìu. Ông và cha tôi có thể đàm đạo với nhau hàng giờ bên chén rượu, đôi lúc họ lại trao đổi với nhau bằng tiếng Pháp tôi chẳng hiểu gì, mà kể cả khi họ nói chuyện nghệ thuật bằng tiếng Việt thì tôi cũng nghe như “vịt nghe sấm”.

20_tet_ Đặng Đình Hưng và Văn Cao -0
Nghệ sĩ nhân dân Đặng Thái Sơn và cha, nhà thơ, họa sĩ Đặng Đình Hưng.

Căn buồng chính khoảng 22m2 trên tầng hai lúc nào cũng tràn ngập tiếng đàn, là nơi ở và dạy đàn của bà Thái Thị Liên. Trong nhiều năm tháng bà vất vả nuôi dạy 5 đứa con vừa “con anh, con tôi và con chúng ta” nên người, quả là một điều phi thường đối với một nghệ sỹ đã từng sống sung sướng gần nửa cuộc đời ở nước ngoài.

Những năm tháng đó đời sống gia đình của Văn Cao và Đặng Đình Hưng rất khó khăn. Văn Cao phải bươn chải kiếm sống, ông phải vẽ từ cái nhãn diêm đến nhãn bao bì thuốc lá rồi đến trang trí bìa sách, minh họa sách báo… để kiếm chút tiền nhuận bút còm nuôi 5 đứa con ăn học. Những tranh minh họa đen trắng của ông trên Báo Văn nghệ tạo nên một dấu ấn độc đáo trong mắt độc giả và trong giới họa sỹ.  “Văn” trở thành bút danh của ông trên những bức tranh minh họa và đã được bạn bè yêu quí thân mật gọi là “anh Văn”. Hội họa đã giúp Văn Cao cầm cự để nuôi sống gia đình và giúp ông vượt qua những năm tháng khó khăn của thời bao cấp trong cuộc chiến tranh chống Mỹ.

Gia đình Đặng Đình Hưng cũng giống Văn Cao, cũng phải vật lộn nuôi 5 đứa con. Đặng Đình Hưng không có lương, chỉ có số tiền trợ cấp ít ỏi, không đủ trang trải cho cuộc sống. Giống như Phùng Quán, ông cũng phải viết thuê và dịch tài liệu thuê để tồn tại. Mọi gánh nặng trong gia đình đều dồn lên đôi vai của người vợ - nghệ sỹ Piano Thái Thị Liên. Và trời đã không

phụ công bà. Dưới bàn tay dạy dỗ tận tình, nghiêm khắc, những người con của bà đều trở thành  nghệ sỹ nổi tiếng. Sinh ra trong một gia đình có truyền thống âm nhạc, ngay từ bé Đặng Thái Sơn đã đến với cây đàn piano, với năng khiếu trời cho, dưới sự dạy bảo tận tình của mẹ, được sự khuyến khích động viên của cha, tiếng đàn của cậu bé Sơn đã chinh phục trái tim mọi người, kể cả những người khó tính nhất. Tiếng đàn của Đặng Thái Sơn đã lọt vào tai của giáo sư, nhạc sỹ dương cầm Isacc Katz. Mặc dù Đặng Thái Sơn mới học năm thứ ba nhưng giáo sư đã đề nghị nhà trường cho phép ông được trực tiếp dạy Sơn và chỉ sau đó hai năm, năm 1976, Đặng Thái Sơn đã được nhận vào học tại Nhạc viện Âm nhạc Quốc gia Tchaikovsky ở Moscow dưới sự hướng dẫn của giáo sư Vladimir Natanson và giáo sư Dmitri Alexandrovitch Bashkirov.

Đến với nhau vì tình yêu, và rồi vì cuộc sống, họ lại chia tay. Ly hôn với bà Thái Thị Liên, Đặng Đình Hưng buồn lắm. Ông dọn đến ở nhờ dưới gầm cầu thang nhà của một người bạn tại số 9 phố Nguyễn Thượng Hiền, gần nhà tôi. Cha tôi thương ông lắm, nên thường động viên và khuyến khích ông tiếp tục sáng tác và hoàn thiện tập thơ “Ô mai” - một tác phẩm tâm huyết có nhiều tìm tòi mới lạ mà ông thường đọc cho cha tôi nghe. Cha tôi thường rủ Đặng Đình Hưng ra quán rượu nhỏ đối diện Rạp xiếc Trung ương bây giờ uống rượu mỗi khi có tiền nhuận bút. Nhiều khi không có tiền, cha tôi phải chịu tiền bà chủ quán. Cái thời đó rượu bị cấm nên phải mua chui, bán chui. Người bán phải luôn cảnh giác sợ bị bắt. Đặng Đình Hưng quê ở làng Thụy Hương, Chúc Sơn thuộc huyện Chương Mỹ cách Hà Nội 20km nên ông thường đạp chiếc xe thiếu nhi Liên Xô (mọi người thường gọi vui là xe Pơ-zô con vịt) về quê mang rượu lên bán lại cho bà chủ quán xiếc, kiếm tý lãi để sống và chống chọi với bệnh tật.

Tháng 10 năm 1980, Đặng Thái Sơn đoạt giải piano quốc tế. Văn Cao rất vui, ông nói với mọi người: “Thằng Hưng được cứu sống rồi”.

Nhờ có giải thưởng ấy, Đặng Đình Hưng được đưa đi bệnh viện và được giáo sư Tôn Thất Tùng mổ lấy ra một khối u trong phổi. Ông được cứu sống và được nhà nước phân cho một căn hộ ở khu tập thể Giảng Võ, sống sung túc bằng tiền của con từ nước ngoài gửi về. Căn phòng của ông bỗng chốc trở thành nơi tụ hội của mọi người cả trẻ lẫn già. Họ đến thăm ông, chúc mừng ông có nhà mới, chúc mừng thành công của con ông và… uống. Ông vui lắm, sướng lắm, rượu uống tràn cung mây. Bây giờ không lo thiếu rượu nữa.

Bẵng đi vài tháng, một hôm Đặng Đình Hưng quần áo nghiêm chỉnh, chễm chệ ngồi xích lô đến thăm cha tôi. Ngồi chưa nóng chỗ, ông lên giọng kẻ cả: “Sao lâu nay không thấy cậu đến tớ uống rượu? Cứ đi xích lô đến, mình trả tiền cho”. Cha tôi ngỡ ngàng, ngạc nhiên.  Ông nheo mắt nhìn Đặng Đình Hưng rồi nghiêm mặt nói: “Này Hưng! Mày là thằng có tài, có nhiều tác phẩm tâm huyết đã ấp ủ từ lâu, nay có điều kiện để viết ra, sao không tự làm giá trị của chính mình mà lại sống nhờ vào ánh hào quang của con… Mày đâu có phải là thằng vô tích sự như bố của Paganini (Paganini (1782 - 1840) là một nhà soạn nhạc người Ý, một nghệ sỹ    violon vĩ đại nhất trong lịch sử). Tao thất vọng vì có thằng bạn như mày”.

Ít lâu sau, Đặng Đình Hưng đã hoàn thành tập thơ “Ô Mai” và quay sang vẽ. Cha tôi mừng lắm, hai ông lại đến với nhau tranh cãi và luận bàn… bên chén rượu.

Đặng Đình Hưng mất ngày 21/12/1990. Ông đã để lại 6 tác phẩm thơ chính, trong đó 3 tập thơ và 3 bài thơ dài: “Khóc Mỵ Châu”; “Bến lạ”; “Ô mai”. Năm 1991 tập thơ “Bến lạ” được NXB Văn Nghệ TP Hồ Chí Minh xuất bản giới thiệu “như là thể nghiệm thơ của Đặng Đình Hưng.” Tiếp đó, tập thơ “Ô mai” được NXB Hội Nhà văn phát hành vào năm 1993. Những năm cuối đời ông vẽ nhiều và để lại cho đời hơn 300 bức tranh. 

Văn Thao

Các tin khác

Khơi thông nguồn lực từ dữ liệu văn hóa

Khơi thông nguồn lực từ dữ liệu văn hóa

Việt Nam đã tạo lập ngày càng nhiều dữ liệu số về di sản, nhưng phần lớn vẫn phân tán, thiếu liên thông và chưa được khai thác như một nguồn lực. Chuyển từ những bản sao số rời rạc sang hạ tầng tri thức dùng chung vì thế là điều kiện để di sản tiếp tục tạo ra giá trị cho nghiên cứu, giáo dục, sáng tạo và cộng đồng.

Vì sao Mỹ ra tay cứu đồng yen Nhật Bản?

Vì sao Mỹ ra tay cứu đồng yen Nhật Bản?

Trước đà lao dốc của đồng yen, Mỹ đã ra tay hỗ trợ Nhật Bản sau gần 3 thập kỷ, đánh dấu động thái phối hợp hiếm hoi giữa lúc những tác động từ tỷ giá ngày càng lan rộng.

Các nghệ sĩ trẻ với tư duy mới mẻ mang đến sức sống mới cho làng nghề.

Tái sinh di sản làng nghề

Hà Nội sở hữu hơn 1.300 làng nghề. Thế nhưng, nhiều làng nghề đang đứng trước nguy cơ mai một vì thiếu thị trường, thiếu người kế nghiệp và thiếu không gian để kể câu chuyện của mình. Trước thềm Lễ hội Thiết kế Sáng tạo Hà Nội 2026, những người trẻ đã chọn làng nghề làm chất liệu sáng tạo, mở ra một cách tiếp cận mới, tái sinh di sản làng nghề…

Khi cổ vật thành “mồi” của kẻ gian

Khi cổ vật thành “mồi” của kẻ gian

Những pho tượng, sắc phong trong đình chùa đến những cấu kiện nguyên gốc của các công trình cổ, nhiều di sản đang trở thành mục tiêu của nạn trộm cắp ngày càng tinh vi, táo tợn. Mỗi cổ vật bị thất lạc không chỉ là mất đi một tài sản quý giá, mà còn là sự đứt gãy một phần ký ức lịch sử, văn hóa của dân tộc.

Từ nâng tầm quản trị đến khát vọng chuyên nghiệp hóa

Từ nâng tầm quản trị đến khát vọng chuyên nghiệp hóa

Trước đòi hỏi của kỷ nguyên phát triển mới, thể thao Việt Nam đang đứng trước bước ngoặt chiến lược: chuyển đổi mạnh mẽ từ quản lý hành chính sang quản trị hiện đại và thương mại hóa chuyên nghiệp. Nâng cao năng lực tổ chức sự kiện không chỉ là thước đo điều hành, mà còn là chìa khóa mở ra không gian kinh tế thể thao đầy tiềm năng.

Tuân thủ nguyên tác hay dũng cảm bước qua?

Tuân thủ nguyên tác hay dũng cảm bước qua?

Khi “The Odyssey” - bộ phim điện ảnh lấy cảm hứng từ sử thi kinh điển của Homer công bố dàn diễn viên, lựa chọn của đạo diễn Christopher Nolan tựa như “quả táo bất hòa”, tạo ra những luồng tranh luận sôi nổi, độc giả lan tỏa những bài viết phân tích, so sánh với nguyên tác sử thi. Cùng thời gian, điện ảnh Việt Nam dậy sóng khi công bố Tăng Thanh Hà vào vai Nam Phương Hoàng hậu. Tại sao đạo diễn lại thích đảo lộn những hình mẫu vốn đã quá đỗi quen thuộc và thành công từ nguyên tác? Liệu việc tuân thủ tuyệt đối tác phẩm gốc có phải “lá bùa hộ mệnh”, hay sự phóng tác dũng cảm mới giúp tác phẩm đến gần hơn với thế hệ khán giả mới?

Cần hệ sinh thái sáng tạo cho họa sĩ trẻ

Cần hệ sinh thái sáng tạo cho họa sĩ trẻ

Festival Mỹ thuật trẻ lần thứ 8 năm 2026 đang diễn ra tại Hà Nội, mở ra một không gian đối thoại đa chiều của nghệ thuật đương đại, phản ánh tiếng nói của những người trẻ trước cuộc sống và những thay đổi của thời cuộc. Tuy nhiên, hơn cả một kỳ liên hoan, mỹ thuật trẻ cần có một chiến lược phát triển dài hạn trong thời gian tới.

Mỹ thâm hụt ngân sách do hoàn thuế nhập khẩu

Mỹ thâm hụt ngân sách do hoàn thuế nhập khẩu

Sau khi Tòa án Tối cao bác bỏ cơ sở pháp lý của nhiều mức thuế quan, Chính phủ Mỹ phải hoàn hàng chục tỷ USD cho doanh nghiệp nhập khẩu, gây ra hậu quả ngân sách tháng 6/2026 thâm hụt 120 tỷ USD.

Hình tượng người chiến sĩ - từ nguyên mẫu đến màn ảnh

Hình tượng người chiến sĩ - từ nguyên mẫu đến màn ảnh

Thời gian gần đây, nhiều bộ phim có chất liệu từ những chuyên án và nguyên mẫu có thật trong lực lượng CAND đã được đưa vào sản xuất. Những tác phẩm điện ảnh ấy không chỉ mang đến những câu chuyện chân thực, giàu tính nhân văn, tái hiện sinh động cuộc đấu tranh bảo vệ an ninh Tổ quốc mà còn khắc họa bản lĩnh, trí tuệ và sự hy sinh của các chiến sĩ Công an trong nhiều giai đoạn lịch sử.

Đào tạo trẻ - nền móng bền vững của Thể thao CAND

Đào tạo trẻ - nền móng bền vững của Thể thao CAND

Trong thể thao thành tích cao, mỗi tấm huy chương không chỉ được quyết định ở khoảnh khắc thi đấu, mà được vun đắp từ rất sớm: từ khâu phát hiện năng khiếu, lựa chọn môn phù hợp, xây dựng giáo án huấn luyện, tạo dựng môi trường rèn luyện cho đến bồi dưỡng bản lĩnh qua từng giải đấu. Với Thể thao Công an nhân dân (CAND), công tác đào tạo trẻ vì thế luôn mang ý nghĩa đặc biệt. Đó không chỉ là nhiệm vụ chuẩn bị lực lượng kế cận cho thể thao CAND, mà còn là sự đóng góp thiết thực vào thành tích chung của thể thao Việt Nam.

Chuỗi cung ứng và mặt trận an ninh mới

Chuỗi cung ứng và mặt trận an ninh mới

Đầu năm 2026, khi xung đột Mỹ - Iran đẩy eo biển Hormuz vào tình trạng gián đoạn nghiêm trọng, nỗi lo của thế giới không chỉ là giá dầu, mà còn là chip bán dẫn.

Hành trình đưa các anh trở về đất mẹ

Hành trình đưa các anh trở về đất mẹ

Những tấm thân vùi sâu dưới đất, nằm yên lặng hơn nửa thế kỷ, có những tình yêu không được viết bằng đám cưới, mà được viết bằng cả một đời chờ đợi. Đó là những thước phim chân thực và sống động nhất đã và đang diễn ra trong “chiến dịch 500 ngày đêm” tìm kiếm hài cốt liệt sĩ.

Tiệm cận thế giới để vươn xa

Tiệm cận thế giới để vươn xa

Trong những năm gần đây, điện ảnh Việt Nam ghi nhận bước tiến rõ rệt cả về quy mô thị trường lẫn năng lực sản xuất. Chất lượng hình ảnh, thiết kế mỹ thuật, diễn xuất hay tổ chức sản xuất ngày càng tiệm cận những chuẩn mực mới. Tuy nhiên, để một bộ phim không chỉ thành công trong nước mà còn có thể bước ra các liên hoan phim, thị trường phát hành quốc tế, điểm nghẽn lớn nhất vẫn nằm ở kịch bản. Những câu chuyện giàu bản sắc Việt Nam cần được kể bằng một ngôn ngữ điện ảnh đủ sức tạo đồng cảm với khán giả toàn cầu.

"0% lãi suất" và góc khuất ứng lương qua app

"0% lãi suất" và góc khuất ứng lương qua app

Chỉ cần vài thao tác không quá 10 phút trên điện thoại, người lao động có thể nhận trước tiền lương nhờ những lời quảng cáo "0% lãi suất", "giải ngân trong 5 phút". Nhưng phía sau sự tiện lợi ấy là các khoản phí phát sinh mà người lao động chỉ biết khi đã nhận tiền và khả năng vi phạm pháp luật, nguy cơ phụ thuộc tài chính và nếu không tỉnh táo thì rất khó để phân biệt giữa dịch vụ ứng lương với hoạt động cấp tín dụng.

Khi nắng nóng có thể làm “bốc hơi” GDP

Khi nắng nóng có thể làm “bốc hơi” GDP

Những đợt nắng nóng cực đoan đang hoành hành tại châu Âu không chỉ là vấn đề thời tiết hay môi trường, mà ngày càng hiện rõ như một thách thức kinh tế, đe dọa tới tốc độ tăng trưởng GDP và gây ra khó khăn cho mọi mặt đời sống.