Có một làng Xơ Đăng giữa Thủ đô Hà Nội

Làng Xơ Đăng thuộc cụm làng 2, Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam (Đồng Mô, Sơn Tây, Hà Nội) thực sự là một không gian Tây Nguyên ngay giữa thủ đô Hà Nội. Dành cả một ngày ở làng, được trò chuyện, ăn cơm, trồng cây với bà con mà ngỡ như được đặt chân tới vùng núi Ngọc Linh thuộc tỉnh Kon Tum xa xôi. Nghe tiếng đàn T’rưng, đàn K’long Put, tiếng cồng chiêng mà như thấy tiếng gió, tiếng suối, tiếng của đại ngàn...

Ở làng không buồn đâu...

Buổi sáng mùa đông, trời hửng nắng nhưng hơi lạnh thì se sắt, gió lùa thốc vào những cụm nhà sàn nằm rải rác trong Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam. Ven đường lớn trải nhựa phẳng lỳ, hoa dã quỳ đang vào mùa bung nở vàng ruộm. Nhưng, chỉ cần bước tới cổng làng Xơ Đăng là đã thấy khác. Khác từ con dốc đầu cổng xuống khoảng sân đất to rộng, những con đường mòn nhỏ trong làng, bụi tre kẽo kẹt. Một không gian rất khác với tiếng đàn T’rưng, đàn K’long Put và nhịp cồng chiêng tạo nên bản hòa tấu giai điệu của đại ngàn Tây Nguyên.

Cụm làng Xơ Đăng có 4 ngôi nhà sàn. Cao nhất là nhà rông bên tay trái, nóc và mái hệt như một lưỡi rìu khổng lồ. Khu nhà tiếp khách và trưng bày sản vật của đồng bào ở chính giữa. Bên tay phải là nhà ở, khu bếp và nhà kho, cách đều nhau vài chục mét và được xây dựng giống hệt nhà của đồng bào ở Kon Tum.

Du khách biểu diễn dân vũ cùng đồng bào Xơ Đăng.
Du khách biểu diễn dân vũ cùng đồng bào Xơ Đăng.

Đầu buổi sáng, các bà, các cô đang túm tụm làm bánh quanh chiếc bàn tre dưới gốc cây xoài to trước sân. Những chiếc bánh nhỏ xinh của đồng bào Xơ Đăng làm từ gạo nếp và đỗ xanh, gói lại bằng lá chít đã luộc chín, giống hệt con ốc sên nên đồng bào gọi là bánh ốc sên. Họ nói chuyện rôm rả bằng tiếng của đồng bào Xơ Đăng. Dù không hiểu nhưng tôi vẫn thấy thú vị khi nghe được những chuỗi âm thanh sôi nổi cùng nhịp điệu gấp gáp, ngữ điệu lên bổng xuống trầm, cộng với cái nhíu mày, nụ cười hay cái huơ tay. Vẫn chưa quen cái lạnh miền Bắc, các cô quàng thêm khăn, khoác thêm áo bên ngoài bộ áo váy truyền thống dệt từ sợi bông. Thấy tôi, họ đều cười tươi và chào tôi bằng tiếng Kinh.

Tôi bắt chuyện với người phụ nữ mà tôi đoán là nhiều tuổi nhất ở đó. Bà Y Thu, 62 tuổi, người ở huyện Tu Mơ Rông xa xôi của tỉnh Kon Tum. “Má có hai người con gái đều đã lấy chồng, một cô làm giáo viên, một cô làm nương rẫy. Các con nói rằng má thấy ở đâu vui thì má ở. Má ra Hà Nội xây dựng làng văn hóa nhớ giữ gìn sức khỏe, chúng con sẽ gọi điện thoại hỏi thăm” - bà vừa thoăn thoắt gói bánh, vừa kể chuyện quê nhà. Năm 2018, Y Thu lần đầu đến làng văn hóa. Lần này, nhớ làng ở Thủ đô Hà Nội mà lại trở ra. 

Nghệ nhân ưu tú Y Sinh (thứ hai từ trái sang) cùng bà con Xơ Đăng hòa tấu giai điệu của núi rừng Tây Nguyên.
Nghệ nhân ưu tú Y Sinh (thứ hai từ trái sang) cùng bà con Xơ Đăng hòa tấu giai điệu của núi rừng Tây Nguyên.

Ngôi nhà nhỏ của bà nằm gần núi Ngọc Linh, đằng trước núi, đằng sau núi, xa xa là nương lúa, là rừng xanh ngắt. Ra Thủ đô, lúc đầu chưa quen, thấy ở đâu đất cũng bằng phẳng, thiếu những con dốc nên đôi chân bước trở nên hẫng hụt. Tầm này, khi ở Hà Nội đang rét ngọt thì ở Tu Mơ Rông lại đang nắng rát và mưa gió dữ lắm. Lúa đã gặt xong, bà con lại bắt tay vào dỡ củ mỳ và thu hoạch cà phê.

Đứng cạnh Y Thu, cô gái trẻ Y Su có nụ cười tươi và gương mặt xinh xắn. Y Thu ra Hà Nội đã được 4 tháng. Cô gái giải thích cho tôi rằng tên của người Xơ Đăng không có họ kèm theo nhưng có từ chỉ định giới tính: nam là A, nữ là Y, sau đó ghép với tên. Và tên của đồng bào chỉ có một âm tiết giống tên người Kinh nên dễ gọi, dễ nhớ.

Dưới bếp, A Bóc nhà ở thôn Đăk Song, xã Tê Xăng, huyện Tu Mơ Rông, 58 tuổi, đang chất củi đun nồi nước to để luộc bánh. A Bóc có gương mặt hiền khô, lúc đầu ít nói nhưng khi tôi bắt chuyện thì kể rất nhiều cho tôi nghe. “Chú ở đây có buồn không?”, tôi hỏi. Chú A Bóc lắc đầu: “Không, vì ban ngày có khách du lịch đến thăm làng. Họ hỏi han, trải nghiệm chơi đàn, học làm bánh, xem trình diễn nhạc cụ. Buổi tối cả làng đàn hát, xem tivi ở nhà chung. Được ở với người đồng bào mình, nói tiếng mình nên có cảm giác như ở Kon Tum vậy”.

Mang cả “Tây Nguyên” ra Hà Nội

9 giờ sáng, làng đón đoàn khách là các thầy cô giáo và các em học sinh đến tham quan trải nghiệm. Cả làng ồn ã, náo nhiệt. Nghệ nhân ưu tú Y Sinh hướng dẫn các em gói bánh ốc sên và chấm điểm. Đến gần trưa, khi đoàn học sinh rời đi, lại đến các tốp khách vào tham quan. 

Trưởng làng Y Sinh biểu diễn đàn T'rưng, đánh chiêng và vỗ ống K’long Put điệu nghệ, gương mặt tươi rói, giọng nói âm vang. Năm nay, bà Y Sinh 61 tuổi, điều hành mọi sinh hoạt chung trong làng và là đại diện của dân làng. Bà cũng là Trưởng Ban cộng đồng các dân tộc đang sinh sống và làm việc tại Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam. Năm 2015, bà được Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch công nhận là Nghệ nhân ưu tú của tỉnh Kon Tum.

Chú A Bóc chất củi luộc bánh chít.
Chú A Bóc chất củi luộc bánh chít.

Y Sinh từ thị trấn Đăk Tô, huyện Đăk Tô ra xây dựng làng Xơ Đăng ngay từ những ngày đầu, tính đến nay cũng đã 3 năm. Cây nêu giữa làng kia, bà đã dựng lại 3 lần. Y Sinh bảo, bà con Xơ Đăng ra Hà Nội dựng làng là mang theo cả Tây Nguyên theo cùng. Từ chiếc đàn T’rưng, đàn K’long Put, cồng chiêng được mang ra biểu diễn đến giống cây, giống hoa mang ra gieo trồng. Bởi thế, ở đầu cổng, những cây đu đủ dây đang leo lên giàn, ngọn xanh mướt mát. Từng bụi hoa sen đất - đồng bào gọi là hoa hạnh phúc chuẩn bị trổ hoa. Quanh nhà, những vạt rau xanh mơn mởn, những luống hoa cúc khiến không gian nên thơ, rực rỡ và rất “Tây Nguyên”.

Ngay cả nếp sinh hoạt ở bản làng của bà con cũng không thay đổi. Từ lúc trời còn mờ tối, cả làng đã trở dậy quét dọn khuôn viên sạch sẽ, tưới rau, tưới hoa, cho gà vịt ăn. Thứ hai hằng tuần là ngày duy nhất làng văn hóa không đón khách, bà con chia nhau đi kiếm củi về đun bếp. Trong khuôn viên nhỏ của làng mà gà vịt từng đàn, rau xanh bốn mùa đủ để phục vụ bữa ăn hằng ngày.  

Ở góc vườn, chàng trai Xơ Đăng tên A Ghim đang tỉ mỉ làm ống nứa bắc máng. Cây nứa dài được khoét lỗ và đục thông các mắt để nước thông dòng. A Ghim bảo máng nước thường được làm bằng thân cây lồ ô, cây săm lũ hoặc cây le. Người đi rừng có kinh nghiệm phải chọn được thân cây to và già, đảm bảo độ bền chắc. 

Người Xơ Đăng sống thành từng làng trên lưng chừng các ngọn núi, cuộc sống luôn phụ thuộc vào nguồn nước tự nhiên nên máng nước của làng quan trọng lắm. Vạn vật hữu linh, mỗi ngọn núi, con sông, con suối đều có thần cai quản, nên người Xơ Đăng tổ chức nghi lễ bắc máng để xin được đón dòng nước tốt lành về làng, cầu xin nước quanh năm về dồi dào để phục vụ sinh hoạt và trồng cấy.

Buổi trưa, tôi ăn cơm cùng làng. Nắng chiếu xiên qua những tấm phên, rọi vào mâm cơm đặt giữa chiếc chiếu trải rộng trong nhà rông. Cả làng vừa ăn vừa nói chuyện, giản dị và ấm cúng. Tôi thích nhất vị muối chấm của đồng bào, muối hạt trộn với tiêu rừng xay nhuyễn cùng lá sả, ngò gai băm nhỏ xíu, chấm rất thơm. Món canh thân chuối dễ ăn vô cùng. Đang ăn thì có khách đến tham quan, cả làng vội vàng bỏ bát bỏ đũa dứng dậy tiếp khách, chơi nhạc cụ...

Đau đáu truyền nghề

Chiều đến, A Ghim tất bật ngả những cây tre xanh óng và to dài xuống để làm hàng rào mới quanh làng, chuẩn bị làm lễ ăn cuối mùa và đuổi tà ma của đồng bào Xơ Đăng. Lúc này khi lúa đã đầy bồ, làng làm lễ cúng Giàng, cầu xin cho dân làng luôn mạnh khỏe. Nhà nào cũng bắt cá, tôm, cua bỏ ngoài cổng và đốt cơm lam dâng Giàng... A Ghim sinh năm 1989, từ huyện Tu Mơ Rông đã ra Hà Nội được vài tháng. Ở bản, A Ghim làm nương rẫy và đan lát, đã có vợ và 2 con. Cứ rảnh rỗi là A Ghim lại gọi điện về cho gia đình kể chuyện ngoài Hà Nội.

Các cô, các chị gói bánh chít ở làng Xơ Đăng.
Các cô, các chị gói bánh chít ở làng Xơ Đăng.

Chú A Bóc thường lên nhà rông ngồi đan gùi. Chú bảo đàn ông Xơ Đăng ai cũng phải biết đan lát. Họ thường tập trung ở nhà rông để cùng đan, cùng nói chuyện cho vui. Từ chiếc gùi, sọt, mẹt, rá vo gạo, chiếu, đến ghế ngồi, phên che chắn,... đều được đan từ tre nứa. 

Gùi được coi như “vật bất ly thân” của đồng bào, theo chân người dân đi rẫy, gùi các nông sản đi bán ở chợ rồi lại gùi hàng hóa mua về nhà dùng. Có gùi để đựng lúa, lại có gùi đựng quần áo trong nhà. Gùi to cho người lớn, gùi nhỏ cho trẻ con, gùi đan thưa, gùi đan dày, gùi có nắp, gùi không nắp, loại nào cũng có.

Giữa khoảng sân rộng, nghệ nhân Y Sinh tranh thủ dạy các cháu gái đánh đàn và hát dân ca. Y Thanh sinh năm 1979, nhà ở Đăk Na, huyện Tu Mơ Rông, ra ở làng đã được 2 năm. Từng ấy thời gian được Y Sinh truyền dạy, giờ đây Y Thanh đánh đàn T’rưng và vỗ ống K’long Put đã thuần thục. Hai người phụ nữ một già một trẻ đứng khom lưng, đôi bàn chân đánh nhịp, đôi tay điệu nghệ vỗ đều vào các đầu ống lồ ô để hơi gió lọt vào ống tạo thành những chuỗi âm thanh nghe mộc mạc nhưng sâu lắng và chứa chan tình cảm. Cây đàn quý đã theo Y Sinh đi biểu diễn khắp cả nước. Y Sinh từng tham gia trình diễn tại “Tuần đại đoàn kết các dân tộc - Di sản văn hóa Việt Nam” năm 2019. Đầu tháng 12 vừa rồi, Y Sinh biểu diễn nhân “Ngày hội đại đoàn kết các dân tộc thiểu số Việt Nam” tại Trung tâm Hội nghị quốc gia.

Y Sinh chẳng những biết chơi đàn điệu nghệ mà còn là người nắm giữ kĩ thuật làm đàn thành thạo. Bà nhớ tầm này, người đàn ông vào rừng, chọn lựa những cây nứa 3-4 năm tuổi mang về làm đàn K’long Put. Ngày xa xưa, khi lúa, bắp lên, đồng bào làm những ống nứa, ống lồ ô để vỗ, phát ra âm thanh ngăn không cho con chim, con chuột ăn hoa màu. Người xưa nào nghĩ những ống vỗ ấy sau này thành đàn K’Long Put - một nhạc cụ nổi tiếng của đồng bào.

Y Sinh không những thuộc nằm lòng nhiều bài dân ca, nhiều bản nhạc của đồng bào Xơ Đăng mà còn phổ lời mới cho những điệu dân ca ấy. Những bản nhạc, bài hát dân gian của người Xơ Đăng không được lưu truyền trong sách vở, chủ yếu là truyền tai, truyền tay, truyền miệng, bởi vậy mà có nguy cơ mai một dần. Hơn ai hết, Y Sinh hiểu rằng muốn bảo tồn được các nét văn hóa của dân tộc thì mình thì phải truyền lại cho các thế hệ sau. 

3 năm qua ở làng văn hóa, Y Sinh kiên trì truyền dạy cho lớp trẻ. Cô bé Y Thiết, sinh năm 2002, là cháu gái của Y Thu, mới ra làng văn hóa được 2 tuần. Vì yêu những làn điệu dân ca, muốn hát và biểu diễn thật hay những bài dân ca dân vũ của đồng bào mình mà Y Thiết quyết định ra Hà Nội để được Y Sinh truyền dạy. Đó cũng là cách để giữ gìn văn hóa truyền thống của người Xơ Đăng...

Huyền Châm

Các tin khác

Khơi thông nguồn lực từ dữ liệu văn hóa

Khơi thông nguồn lực từ dữ liệu văn hóa

Việt Nam đã tạo lập ngày càng nhiều dữ liệu số về di sản, nhưng phần lớn vẫn phân tán, thiếu liên thông và chưa được khai thác như một nguồn lực. Chuyển từ những bản sao số rời rạc sang hạ tầng tri thức dùng chung vì thế là điều kiện để di sản tiếp tục tạo ra giá trị cho nghiên cứu, giáo dục, sáng tạo và cộng đồng.

Vì sao Mỹ ra tay cứu đồng yen Nhật Bản?

Vì sao Mỹ ra tay cứu đồng yen Nhật Bản?

Trước đà lao dốc của đồng yen, Mỹ đã ra tay hỗ trợ Nhật Bản sau gần 3 thập kỷ, đánh dấu động thái phối hợp hiếm hoi giữa lúc những tác động từ tỷ giá ngày càng lan rộng.

Các nghệ sĩ trẻ với tư duy mới mẻ mang đến sức sống mới cho làng nghề.

Tái sinh di sản làng nghề

Hà Nội sở hữu hơn 1.300 làng nghề. Thế nhưng, nhiều làng nghề đang đứng trước nguy cơ mai một vì thiếu thị trường, thiếu người kế nghiệp và thiếu không gian để kể câu chuyện của mình. Trước thềm Lễ hội Thiết kế Sáng tạo Hà Nội 2026, những người trẻ đã chọn làng nghề làm chất liệu sáng tạo, mở ra một cách tiếp cận mới, tái sinh di sản làng nghề…

Khi cổ vật thành “mồi” của kẻ gian

Khi cổ vật thành “mồi” của kẻ gian

Những pho tượng, sắc phong trong đình chùa đến những cấu kiện nguyên gốc của các công trình cổ, nhiều di sản đang trở thành mục tiêu của nạn trộm cắp ngày càng tinh vi, táo tợn. Mỗi cổ vật bị thất lạc không chỉ là mất đi một tài sản quý giá, mà còn là sự đứt gãy một phần ký ức lịch sử, văn hóa của dân tộc.

Từ nâng tầm quản trị đến khát vọng chuyên nghiệp hóa

Từ nâng tầm quản trị đến khát vọng chuyên nghiệp hóa

Trước đòi hỏi của kỷ nguyên phát triển mới, thể thao Việt Nam đang đứng trước bước ngoặt chiến lược: chuyển đổi mạnh mẽ từ quản lý hành chính sang quản trị hiện đại và thương mại hóa chuyên nghiệp. Nâng cao năng lực tổ chức sự kiện không chỉ là thước đo điều hành, mà còn là chìa khóa mở ra không gian kinh tế thể thao đầy tiềm năng.

Tuân thủ nguyên tác hay dũng cảm bước qua?

Tuân thủ nguyên tác hay dũng cảm bước qua?

Khi “The Odyssey” - bộ phim điện ảnh lấy cảm hứng từ sử thi kinh điển của Homer công bố dàn diễn viên, lựa chọn của đạo diễn Christopher Nolan tựa như “quả táo bất hòa”, tạo ra những luồng tranh luận sôi nổi, độc giả lan tỏa những bài viết phân tích, so sánh với nguyên tác sử thi. Cùng thời gian, điện ảnh Việt Nam dậy sóng khi công bố Tăng Thanh Hà vào vai Nam Phương Hoàng hậu. Tại sao đạo diễn lại thích đảo lộn những hình mẫu vốn đã quá đỗi quen thuộc và thành công từ nguyên tác? Liệu việc tuân thủ tuyệt đối tác phẩm gốc có phải “lá bùa hộ mệnh”, hay sự phóng tác dũng cảm mới giúp tác phẩm đến gần hơn với thế hệ khán giả mới?

Cần hệ sinh thái sáng tạo cho họa sĩ trẻ

Cần hệ sinh thái sáng tạo cho họa sĩ trẻ

Festival Mỹ thuật trẻ lần thứ 8 năm 2026 đang diễn ra tại Hà Nội, mở ra một không gian đối thoại đa chiều của nghệ thuật đương đại, phản ánh tiếng nói của những người trẻ trước cuộc sống và những thay đổi của thời cuộc. Tuy nhiên, hơn cả một kỳ liên hoan, mỹ thuật trẻ cần có một chiến lược phát triển dài hạn trong thời gian tới.

Mỹ thâm hụt ngân sách do hoàn thuế nhập khẩu

Mỹ thâm hụt ngân sách do hoàn thuế nhập khẩu

Sau khi Tòa án Tối cao bác bỏ cơ sở pháp lý của nhiều mức thuế quan, Chính phủ Mỹ phải hoàn hàng chục tỷ USD cho doanh nghiệp nhập khẩu, gây ra hậu quả ngân sách tháng 6/2026 thâm hụt 120 tỷ USD.

Hình tượng người chiến sĩ - từ nguyên mẫu đến màn ảnh

Hình tượng người chiến sĩ - từ nguyên mẫu đến màn ảnh

Thời gian gần đây, nhiều bộ phim có chất liệu từ những chuyên án và nguyên mẫu có thật trong lực lượng CAND đã được đưa vào sản xuất. Những tác phẩm điện ảnh ấy không chỉ mang đến những câu chuyện chân thực, giàu tính nhân văn, tái hiện sinh động cuộc đấu tranh bảo vệ an ninh Tổ quốc mà còn khắc họa bản lĩnh, trí tuệ và sự hy sinh của các chiến sĩ Công an trong nhiều giai đoạn lịch sử.

Đào tạo trẻ - nền móng bền vững của Thể thao CAND

Đào tạo trẻ - nền móng bền vững của Thể thao CAND

Trong thể thao thành tích cao, mỗi tấm huy chương không chỉ được quyết định ở khoảnh khắc thi đấu, mà được vun đắp từ rất sớm: từ khâu phát hiện năng khiếu, lựa chọn môn phù hợp, xây dựng giáo án huấn luyện, tạo dựng môi trường rèn luyện cho đến bồi dưỡng bản lĩnh qua từng giải đấu. Với Thể thao Công an nhân dân (CAND), công tác đào tạo trẻ vì thế luôn mang ý nghĩa đặc biệt. Đó không chỉ là nhiệm vụ chuẩn bị lực lượng kế cận cho thể thao CAND, mà còn là sự đóng góp thiết thực vào thành tích chung của thể thao Việt Nam.

Chuỗi cung ứng và mặt trận an ninh mới

Chuỗi cung ứng và mặt trận an ninh mới

Đầu năm 2026, khi xung đột Mỹ - Iran đẩy eo biển Hormuz vào tình trạng gián đoạn nghiêm trọng, nỗi lo của thế giới không chỉ là giá dầu, mà còn là chip bán dẫn.

Hành trình đưa các anh trở về đất mẹ

Hành trình đưa các anh trở về đất mẹ

Những tấm thân vùi sâu dưới đất, nằm yên lặng hơn nửa thế kỷ, có những tình yêu không được viết bằng đám cưới, mà được viết bằng cả một đời chờ đợi. Đó là những thước phim chân thực và sống động nhất đã và đang diễn ra trong “chiến dịch 500 ngày đêm” tìm kiếm hài cốt liệt sĩ.

Tiệm cận thế giới để vươn xa

Tiệm cận thế giới để vươn xa

Trong những năm gần đây, điện ảnh Việt Nam ghi nhận bước tiến rõ rệt cả về quy mô thị trường lẫn năng lực sản xuất. Chất lượng hình ảnh, thiết kế mỹ thuật, diễn xuất hay tổ chức sản xuất ngày càng tiệm cận những chuẩn mực mới. Tuy nhiên, để một bộ phim không chỉ thành công trong nước mà còn có thể bước ra các liên hoan phim, thị trường phát hành quốc tế, điểm nghẽn lớn nhất vẫn nằm ở kịch bản. Những câu chuyện giàu bản sắc Việt Nam cần được kể bằng một ngôn ngữ điện ảnh đủ sức tạo đồng cảm với khán giả toàn cầu.

"0% lãi suất" và góc khuất ứng lương qua app

"0% lãi suất" và góc khuất ứng lương qua app

Chỉ cần vài thao tác không quá 10 phút trên điện thoại, người lao động có thể nhận trước tiền lương nhờ những lời quảng cáo "0% lãi suất", "giải ngân trong 5 phút". Nhưng phía sau sự tiện lợi ấy là các khoản phí phát sinh mà người lao động chỉ biết khi đã nhận tiền và khả năng vi phạm pháp luật, nguy cơ phụ thuộc tài chính và nếu không tỉnh táo thì rất khó để phân biệt giữa dịch vụ ứng lương với hoạt động cấp tín dụng.

Khi nắng nóng có thể làm “bốc hơi” GDP

Khi nắng nóng có thể làm “bốc hơi” GDP

Những đợt nắng nóng cực đoan đang hoành hành tại châu Âu không chỉ là vấn đề thời tiết hay môi trường, mà ngày càng hiện rõ như một thách thức kinh tế, đe dọa tới tốc độ tăng trưởng GDP và gây ra khó khăn cho mọi mặt đời sống.