Chỉ cần một chữ “Hinh” !

“Này, Xuân Hinh ơi, anh thích báo đề là Nghệ sĩ Ưu tú Xuân Hinh hay là danh hài Xuân Hinh?”. “Ôi dào! Bây giờ Nghệ sĩ Ưu tú, Nghệ sĩ Nhân dân đông như nêm cối, nhiều như lính dàn trận. Gọi là danh hài thì một mình một sân, không đụng hàng. À mà chỉ cần ghi Xuân Hinh là người ta biết đến mình rồi. Không thì ngắn gọn chỉ cần mỗi tên Hinh thôi. Như ra sân khấu, MC giới thiệu: “Sau đây là tiết mục của Hinh”. Anh nói thế rồi cười. Tôi cũng cười. Ừ, chỉ cần một chữ “Hinh”.

Hinh lên sân khấu đỏng đảnh, đanh đá, hài hước thế chứ ngoài đời lành lắm. Nói anh lành một số người sẽ không đồng ý, làm gì có nghệ sĩ vai vế nào của làng hài mà lại lành hiền được? Cứ xem cái cách lộng ngôn, lắm khi ngoa ngôn đối đáp trên sân khấu và tưng tửng ở ngoài đời đủ biết họ lợi hại đến thế nào.

Nhưng lành ở đây là sống thật, chẳng cường điệu. Có thế nào thì sống thế nấy. Diễn mãi ở sân khấu rồi, ngoài đời sống đúng với mình sẽ tốt cho tâm, nhàn cái thân. Mà cũng đúng bản chất con người anh.

Nhiều khi người ta gọi Hinh là “vua hài”. Hinh cười khì khì bảo: “Vua với quan cái gì?! Trong sân khấu diễn hài người ta gọi là hề. Yêu thì gọi là vua hề, không thì gọi là tên hề, cậu hề, “ghét” thì gọi là thằng hề. Từ vua xuống thằng chỉ trong chớp mắt”.

Nhớ có lần, NSND Doãn Hoàng Giang sau khi ca ngợi hết lời tài năng Xuân Hinh trong một bài báo rồi lại sụt sùi thương tiếc vì anh đơn giản, diễn hài bình dân quá, làm cho các mẹ các chị, các cháu ở chợ, ở làng mê tít, nhẽ ra tài này kỹ lưỡng chăm chút phải gọi là “Hề Sác-lô Việt Nam”.

Hinh được tổ đãi, sinh ra ở Bắc Ninh, vùng đất nổi tiếng hát quan họ, giọng thấm đẫm chất chèo ngọt ngào. Danh hài Tự Long và Xuân Hinh đều sinh ra trên mảnh đất này, cả hai đều có giọng chèo đặc trưng và là danh hài có tiếng.

Chỉ có điều Tự Long khoác áo lính và lên đến chức Phó Giám đốc Nhà hát Chèo Quân đội. Xuân Hinh thì bao năm vẫn vậy, không chức tước, quan trường, làm việc ở Nhà hát Chèo Hà Nội anh được khán giả cả nước biết đến với các vai hài, tiểu phẩm hài. Anh còn là nghệ sĩ hát văn với giọng ca độc đáo riêng biệt. Một mình con đường riêng, không chung sân với ai.

Hinh bảo: “Sinh ra hai bàn tay trắng, chết cũng hai cái trắng tay. Vui vẻ khi không màng danh lợi tự nhiên thấy lòng thảnh thơi. Giờ mình ngoài 50 tuổi, khán giả nào quý mến lắm thì đi diễn phục vụ bà con, không thì nghỉ ở nhà cho nó khỏe”.

Nào có được yên thân, ngồi trò chuyện một lúc mà chuông điện thoại của anh đổ liên hồi. Càng gần dịp Tết, diễn viên hài càng đắt sô, nhiều nơi mời liên tục. Bên đầu dây kia nì nèo, bên này Hinh tưng tửng, chả ra nghiêm túc, chả ra đùa.

Hinh nói thật nhưng khuôn mặt đấy, giọng điệu đấy, chả thể không cười: “Thôi, thế là lại mời bác à? Từ giờ đừng mời bác nữa nhé. Diễn cho trẻ con cũng gọi. Diễn cho người già cũng ới. Bác già rồi đừng mời nữa không người ta lại bảo bác tham ăn, bố tranh nhau ăn với con. Miếng ăn là miếng tồi tàn, thiếu ăn một tí thì lộn gan, lộn mề…”.

Rồi cũng chẳng hiểu Xuân Hinh có nhận lời hay không?! Anh bảo 20 đến 28 Tết năm ngoái anh cùng đoàn sang diễn cho Đại sứ quán Việt Nam ở Washington, Mỹ. Năm nay lời mời cũng tới tấp, 30 tháng 1 Nga mời. 31 tháng 1 Đài Loan mời.

Tết, California mời… Hải ngoại mời, trong nước mời nhưng giờ có tuổi rồi, sức cũng bung bét cả rồi nên thích thì thích chứ chả còn sức mà đi. Chung quy cũng chỉ tại sức khỏe thế, rồi anh thừ người ra: “Mình yếu không đi có khi họ lại tưởng mình chảnh chọe, kiêu sa nên làm cao”.

Tính khí nghệ sĩ lắm khi lên đồng, khi vui vui quên sầu, cơn sướng lên rồi, diễn bốc giời lên đến mấy tiếng rồi sau đó nằm vật ra thở hổn hển vì mệt. Hinh sinh năm Nhâm Dần, cầm tinh con hổ, chúa sơn lâm. Vị chúa sơn lâm này lắm tài nhưng chưa thấy có tật, hoặc tật đấy nhỏ quá, chẳng thấy gì.

Hinh cũng là người biết kiêng cữ lắm, sợ “dính đòn”, nên phải cẩn thận như tuổi 51 là tuổi phạm, năm đấy ai hỏi tuổi anh nói tránh đi là mình 54 tuổi. Đến khi 53 tuổi lại nhận mình 56. Lắm lúc vui vẻ như trẻ con tưng tửng bảo tuổi mình có 21, 19 thôi, còn trẻ, còn khỏe, còn đẻ…. được nhiều nhiều…

Theo thiên hạ đồn đoán, Hinh hát văn hầu đồng thu được tiền tỉ, cát sê vào loại nhất trong làng hát văn.  Hinh bảo, đố nhìn thấy Hinh hát ở chỗ cô đồng, ông đồng, bà đồng nào.

Hát văn hầu đồng là ngồi một chỗ hát liền tù tì hàng 5, 6, 7 tiếng đồng hồ, sức của anh không còn kéo nổi nữa rồi. Có yêu nghề hát văn lắm, cứ cầy cục diễn hài chạy sô, hoặc làm đĩa hài để dư giả tiền ra đĩa hát văn.

Cách đây mấy năm, anh đã ra một đĩa “Xuân Hinh – Văn ca Thánh Mẫu 1” thì cuối năm 2014, anh lại ra tiếp “Xuân Hinh - Văn ca Thánh Mẫu 2”. Nghe Hinh kể, anh nặng lòng với hát văn vì âm nhạc lời văn ảo diệu vô cùng.

Nhưng, cũng biết giờ ra đĩa hát văn thu hồi vốn còn là may vì bây giờ việc bảo hộ bản quyền chưa nghiêm. Mới buổi sáng phát hành đĩa thì đến chiều bài hát của mình đã tràn lan trên mạng. Nghe mạng miễn phí ai lại còn bỏ tiền ra mua đĩa để làm gì. Thế là lấy cái này để nuôi cái kia.

Anh yêu những loại hình văn hóa dân gian đặc biệt là hát văn, hát xẩm. Thi thoảng anh lại ngồi hát xẩm, mà cái dáng, giọng điệu đến hợp. Hinh hay đi diễn mừng thọ. Có nơi chúc thọ một người, nơi chúc thọ cả một thôn, một xã, một làng, một huyện, hay một gia tộc.

Anh bảo cuộc đời mang tiếng cười đến cho mọi người, người ta vui mình cũng vui. Cuộc sống này lắm căng thẳng, nhiều âu lo, những gì không vui cứ tống khứ hết ra khỏi đầu cho thoáng người, nhẹ óc.

Gần đến Tết, người ta lại được dịp chúc thọ các ông, các cụ nhiều hơn, Hinh bảo vui thì ới cái sẽ lên đường, tùy theo trạng thái cảm xúc và lòng nhiệt tình thương mến của mọi người đến đâu.

Hơn năm nay, Hinh lại đâm ra mê mẩn facebook, thỉnh thoảng up ảnh lên trang, buột miệng tếu táo làm mấy câu chọc cười thiên hạ: “Tiền anh không thiếu, chủ yếu là em phải ngoan”, hay “Vợ có máu ghen, xin đừng làm quen”.

Hinh thích thơ, biên kịch, đạo diễn nhưng anh bảo mỗi người mỗi nghề mình không tham, không thích đến sân của ai, cứ làm một nghề cho tốt cái đã. Vì vậy, anh hài lòng chuyên tâm vào việc diễn hài, hát văn. Vì dù hát văn hay đóng hài thì đều là công việc của nghệ sĩ biểu diễn. Cái chữ biểu diễn ấy anh nặng lòng đến nay tròn 40 năm.

Hinh biến hóa phù phép đa dạng vai. Nhiều khi thấy Hinh đầu tròn, khuôn mặt tròn, cặp mắt tròn thủng thẳng đi bộ trên hè phố, diện bộ cánh nâu nhìn xa giống như thầy chùa.

Lắm khi gặp Hinh đạp xe lòng vòng trên phố. Có lúc lại thấy Hinh phóng xe máy như bay trên đường bộ dạng trông rất ngầu, nếu không biết lại tưởng một ông vai vế trong xã hội đen.

Đôi khi bắt gặp Hinh ngồi ôtô riêng, có tài xế riêng hẳn hoi. Người lái xe đon đả mở cửa, Hinh bước xuống xe như một ông chủ đóng mác doanh nhân thành đạt. Thật ra, tất cả những khoảnh khắc hình ảnh ấy vẫn chỉ là một Hinh danh hài, nhạy cảm và giàu cảm xúc.

Như hôm nay, giọt mưa xuân lây phây gieo rắc, những cơn gió đông như vẫn còn heo hút thổi, khuôn mặt Hinh ngơ ngác như chú nai vàng lạc trong đám lá vàng khô.

Hinh bảo sắp đến Tết rồi, hằng năm khoảnh khắc giao thừa là Hinh mong đợi nhất, giây phút ấy đóng lại những gì của năm cũ và mở ra chào đón năm mới. Khiến người ta nao nao trông đợi, hy vọng. Nhất là người Việt Nam, ai lại không mong chờ Tết.

Một cái Tết cổ truyền dù ai đi xa, cũng nhớ về quê nhà. Ngày Tết những người thân trong gia tộc, dòng họ được thăm hỏi, quây quần cùng ăn bữa cơm gia đình với đầy đủ hương vị đặc trưng, rồi cùng nhau xăng xái đi tảo mộ. Chỉ nghĩ thế thôi hương vị Tết đã bừng bừng trong máu huyết và tâm trí của anh rồi.

Trần Mỹ Hiền

Các tin khác

Khơi thông nguồn lực từ dữ liệu văn hóa

Khơi thông nguồn lực từ dữ liệu văn hóa

Việt Nam đã tạo lập ngày càng nhiều dữ liệu số về di sản, nhưng phần lớn vẫn phân tán, thiếu liên thông và chưa được khai thác như một nguồn lực. Chuyển từ những bản sao số rời rạc sang hạ tầng tri thức dùng chung vì thế là điều kiện để di sản tiếp tục tạo ra giá trị cho nghiên cứu, giáo dục, sáng tạo và cộng đồng.

Vì sao Mỹ ra tay cứu đồng yen Nhật Bản?

Vì sao Mỹ ra tay cứu đồng yen Nhật Bản?

Trước đà lao dốc của đồng yen, Mỹ đã ra tay hỗ trợ Nhật Bản sau gần 3 thập kỷ, đánh dấu động thái phối hợp hiếm hoi giữa lúc những tác động từ tỷ giá ngày càng lan rộng.

Các nghệ sĩ trẻ với tư duy mới mẻ mang đến sức sống mới cho làng nghề.

Tái sinh di sản làng nghề

Hà Nội sở hữu hơn 1.300 làng nghề. Thế nhưng, nhiều làng nghề đang đứng trước nguy cơ mai một vì thiếu thị trường, thiếu người kế nghiệp và thiếu không gian để kể câu chuyện của mình. Trước thềm Lễ hội Thiết kế Sáng tạo Hà Nội 2026, những người trẻ đã chọn làng nghề làm chất liệu sáng tạo, mở ra một cách tiếp cận mới, tái sinh di sản làng nghề…

Khi cổ vật thành “mồi” của kẻ gian

Khi cổ vật thành “mồi” của kẻ gian

Những pho tượng, sắc phong trong đình chùa đến những cấu kiện nguyên gốc của các công trình cổ, nhiều di sản đang trở thành mục tiêu của nạn trộm cắp ngày càng tinh vi, táo tợn. Mỗi cổ vật bị thất lạc không chỉ là mất đi một tài sản quý giá, mà còn là sự đứt gãy một phần ký ức lịch sử, văn hóa của dân tộc.

Từ nâng tầm quản trị đến khát vọng chuyên nghiệp hóa

Từ nâng tầm quản trị đến khát vọng chuyên nghiệp hóa

Trước đòi hỏi của kỷ nguyên phát triển mới, thể thao Việt Nam đang đứng trước bước ngoặt chiến lược: chuyển đổi mạnh mẽ từ quản lý hành chính sang quản trị hiện đại và thương mại hóa chuyên nghiệp. Nâng cao năng lực tổ chức sự kiện không chỉ là thước đo điều hành, mà còn là chìa khóa mở ra không gian kinh tế thể thao đầy tiềm năng.

Tuân thủ nguyên tác hay dũng cảm bước qua?

Tuân thủ nguyên tác hay dũng cảm bước qua?

Khi “The Odyssey” - bộ phim điện ảnh lấy cảm hứng từ sử thi kinh điển của Homer công bố dàn diễn viên, lựa chọn của đạo diễn Christopher Nolan tựa như “quả táo bất hòa”, tạo ra những luồng tranh luận sôi nổi, độc giả lan tỏa những bài viết phân tích, so sánh với nguyên tác sử thi. Cùng thời gian, điện ảnh Việt Nam dậy sóng khi công bố Tăng Thanh Hà vào vai Nam Phương Hoàng hậu. Tại sao đạo diễn lại thích đảo lộn những hình mẫu vốn đã quá đỗi quen thuộc và thành công từ nguyên tác? Liệu việc tuân thủ tuyệt đối tác phẩm gốc có phải “lá bùa hộ mệnh”, hay sự phóng tác dũng cảm mới giúp tác phẩm đến gần hơn với thế hệ khán giả mới?

Cần hệ sinh thái sáng tạo cho họa sĩ trẻ

Cần hệ sinh thái sáng tạo cho họa sĩ trẻ

Festival Mỹ thuật trẻ lần thứ 8 năm 2026 đang diễn ra tại Hà Nội, mở ra một không gian đối thoại đa chiều của nghệ thuật đương đại, phản ánh tiếng nói của những người trẻ trước cuộc sống và những thay đổi của thời cuộc. Tuy nhiên, hơn cả một kỳ liên hoan, mỹ thuật trẻ cần có một chiến lược phát triển dài hạn trong thời gian tới.

Mỹ thâm hụt ngân sách do hoàn thuế nhập khẩu

Mỹ thâm hụt ngân sách do hoàn thuế nhập khẩu

Sau khi Tòa án Tối cao bác bỏ cơ sở pháp lý của nhiều mức thuế quan, Chính phủ Mỹ phải hoàn hàng chục tỷ USD cho doanh nghiệp nhập khẩu, gây ra hậu quả ngân sách tháng 6/2026 thâm hụt 120 tỷ USD.

Hình tượng người chiến sĩ - từ nguyên mẫu đến màn ảnh

Hình tượng người chiến sĩ - từ nguyên mẫu đến màn ảnh

Thời gian gần đây, nhiều bộ phim có chất liệu từ những chuyên án và nguyên mẫu có thật trong lực lượng CAND đã được đưa vào sản xuất. Những tác phẩm điện ảnh ấy không chỉ mang đến những câu chuyện chân thực, giàu tính nhân văn, tái hiện sinh động cuộc đấu tranh bảo vệ an ninh Tổ quốc mà còn khắc họa bản lĩnh, trí tuệ và sự hy sinh của các chiến sĩ Công an trong nhiều giai đoạn lịch sử.

Đào tạo trẻ - nền móng bền vững của Thể thao CAND

Đào tạo trẻ - nền móng bền vững của Thể thao CAND

Trong thể thao thành tích cao, mỗi tấm huy chương không chỉ được quyết định ở khoảnh khắc thi đấu, mà được vun đắp từ rất sớm: từ khâu phát hiện năng khiếu, lựa chọn môn phù hợp, xây dựng giáo án huấn luyện, tạo dựng môi trường rèn luyện cho đến bồi dưỡng bản lĩnh qua từng giải đấu. Với Thể thao Công an nhân dân (CAND), công tác đào tạo trẻ vì thế luôn mang ý nghĩa đặc biệt. Đó không chỉ là nhiệm vụ chuẩn bị lực lượng kế cận cho thể thao CAND, mà còn là sự đóng góp thiết thực vào thành tích chung của thể thao Việt Nam.

Chuỗi cung ứng và mặt trận an ninh mới

Chuỗi cung ứng và mặt trận an ninh mới

Đầu năm 2026, khi xung đột Mỹ - Iran đẩy eo biển Hormuz vào tình trạng gián đoạn nghiêm trọng, nỗi lo của thế giới không chỉ là giá dầu, mà còn là chip bán dẫn.

Hành trình đưa các anh trở về đất mẹ

Hành trình đưa các anh trở về đất mẹ

Những tấm thân vùi sâu dưới đất, nằm yên lặng hơn nửa thế kỷ, có những tình yêu không được viết bằng đám cưới, mà được viết bằng cả một đời chờ đợi. Đó là những thước phim chân thực và sống động nhất đã và đang diễn ra trong “chiến dịch 500 ngày đêm” tìm kiếm hài cốt liệt sĩ.

Tiệm cận thế giới để vươn xa

Tiệm cận thế giới để vươn xa

Trong những năm gần đây, điện ảnh Việt Nam ghi nhận bước tiến rõ rệt cả về quy mô thị trường lẫn năng lực sản xuất. Chất lượng hình ảnh, thiết kế mỹ thuật, diễn xuất hay tổ chức sản xuất ngày càng tiệm cận những chuẩn mực mới. Tuy nhiên, để một bộ phim không chỉ thành công trong nước mà còn có thể bước ra các liên hoan phim, thị trường phát hành quốc tế, điểm nghẽn lớn nhất vẫn nằm ở kịch bản. Những câu chuyện giàu bản sắc Việt Nam cần được kể bằng một ngôn ngữ điện ảnh đủ sức tạo đồng cảm với khán giả toàn cầu.

"0% lãi suất" và góc khuất ứng lương qua app

"0% lãi suất" và góc khuất ứng lương qua app

Chỉ cần vài thao tác không quá 10 phút trên điện thoại, người lao động có thể nhận trước tiền lương nhờ những lời quảng cáo "0% lãi suất", "giải ngân trong 5 phút". Nhưng phía sau sự tiện lợi ấy là các khoản phí phát sinh mà người lao động chỉ biết khi đã nhận tiền và khả năng vi phạm pháp luật, nguy cơ phụ thuộc tài chính và nếu không tỉnh táo thì rất khó để phân biệt giữa dịch vụ ứng lương với hoạt động cấp tín dụng.

Khi nắng nóng có thể làm “bốc hơi” GDP

Khi nắng nóng có thể làm “bốc hơi” GDP

Những đợt nắng nóng cực đoan đang hoành hành tại châu Âu không chỉ là vấn đề thời tiết hay môi trường, mà ngày càng hiện rõ như một thách thức kinh tế, đe dọa tới tốc độ tăng trưởng GDP và gây ra khó khăn cho mọi mặt đời sống.